[VIETSUB] Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu – Tập 18 | Phim Thái Lan Mới Nhất 2023 | WeTV

    =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Tập 18= Alô, anh. Xong chưa thế? Cái gì? Mới được một đứa à? Anh nghĩ lừa đảo giữa đường dễ lắm hả? Anh, em gọi anh sau. Này. Là cô à? Anh muốn làm gì? Tôi chỉ tình cờ đi qua đây, không nghe thấy gì cả. Ngõ ba ở đâu vậy? Bên này à?

    Anh muốn làm gì? Ta! Anh chạy từ bệnh viện ra à? Ta! Tôi không sao. Sao lại không sao được? Này, có khách tới. Ta. Đi bên này. Được. Tiệc ở phòng này, vào đi. Không. Ngồi đây. Ti, nhóm buổi sáng đây, dẫn hai người này đi trước. Được. Cô… Cô ổn chứ?

    Giống vết thương trên tay cô gái kia. Này, đang làm gì thế? Không có gì. Dẫn cô ta đi. Được. Với cả… Đại ca, thả tôi ra đi. Cô cũng biết tôi không thể nào thả cô đi mà. Này, mau dẫn đi. – Đi đâu hả? – Buông ra. Ngồi xuống.

    Thả tôi ra. Dừng tay. Đừng làm hại cô ấy. Cô giỏi thật đấy. Vậy thì cô đi thay cô ấy. Được. Nhưng anh phải đảm bảo với tôi, nếu tôi đi cùng anh, anh phải ngừng làm hại những cô gái này. Nhưng tại sao tôi phải nghe cô? Đi, dẫn đi.

    – Đừng đụng vào tôi. – Buông ra. Lại đây. Đừng giãy giụa nữa, đi! Đi thôi. Lắm chuyện thật. Đừng giãy nữa, nếu không sẽ đau hơn đấy. Anh, trang điểm cho con bé này đi. Còn cô, trang điểm xong thì đi thay đồ. Lại đây. Thả tôi ra.

    Có gì khó khăn đâu. Cô muốn làm gì? Cô chán sống rồi hả? Ngoan ngoãn ở đây đi, làm theo lời chúng nói. Nếu không tôi sẽ đen đủi theo cô đấy, được chưa? Nghe tôi đi. Ta. Ta, Ta. Ta, anh đứng dậy đi. Ta.

    Sao lại thêm một kẻ không sợ chết nữa tới đây? Súng. Cô gái đầu tiên của hôm nay, mười sáu tuổi, nhóm máu A, ba vòng 86-58-89. Quan trọng nhất là còn trẻ, chưa trải sự đời. Hôm nay tôi sẽ mang tới cho mọi người đấu giá. Tôi đi tìm Wita.

    Cô cẩn thận chút, phối hợp hành động với Ning theo kế hoạch. Anh bạn, giám đốc bảo anh qua đó. Đưa cái này cho tôi là được. – Được, phòng VIP 1. – Phòng VIP 1, tôi biết rồi. Tôi công bố giá khởi điểm là 100 nghìn baht. Tôi tới đưa hoa quả.

    Phòng VIP 1, 150 nghìn baht. Còn ai ra giá nữa không? – 150 nghìn baht lần một. – Này. – Cậu ra ngoài được rồi. – Vâng. 150 nghìn baht lần hai. Phòng VIP 1 thắng, đấu giá với 150 nghìn baht. Xin chúc mừng.

    Hôm nay tôi sẽ giới thiệu một người đẹp nữa. Ngoài dáng người thướt tha, cô ấy còn có một điểm đặc biệt nữa. Ở đây có một hình xăm xinh đẹp, đặc biệt do một thợ xăm nổi tiếng xăm lên người. Ai có hứng nào? Giá khởi điểm của chúng ta là

    200 nghìn baht. Mời quý khách bắt đầu ra giá. Các vị khách quý, đây là phần đặc biệt của ngày hôm nay. Trước giờ mặt hàng đấu giá của chúng ta chỉ có thời hạn sử dụng nửa năm.

    Lần này đặc biệt, mặt hàng đấu giá hôm nay sẽ được bán giá chuyển nhượng, vẫn chưa có ký hiệu riêng của chúng tôi. Vì thế sau khi đấu giá thành công, quý khách có thể tự xử lý. Tôi công bố giá khởi điểm là 200 nghìn baht.

    Mời quý khách bắt đầu ra giá. 250 nghìn baht. 280 nghìn baht. 400 nghìn baht. Nhanh quá, 400 nghìn baht rồi. 400 nghìn baht lần một. 400 nghìn baht lần hai. Còn ai không? 500 nghìn baht. 500 nghìn baht.

    Xem ra mọi người rất chào đón phần đặc biệt tôi chuẩn bị hôm nay nhỉ? Xin phép. 500 nghìn baht. Xem ra… Chú Han? Cô gái đặc biệt hôm nay rất được yêu thích đúng không? 550 nghìn baht lần một. – Đứng đấy làm gì? – 550 nghìn baht lần hai. Lại đây.

    Vâng. Cuối cùng, 550 nghìn baht. Mời anh ngồi. Lần ba. – Cô gái đặc biệt thuộc về khách VIP 1. – Đi đi. Lại đây. Lát nữa thể hiện cho tốt. Tôi nghe nói ông chủ của cô là một người có vai vế đấy. Chủ cái gì? Khách đấu giá cô đấy.

    Sau này cô thuộc về ông ấy. Xem như cô không tồn tại ở thế giới bên ngoài nữa. Chuẩn bị nghênh đón cuộc đời mới đi. Nào, nhẹ thôi. Nếu vật đấu giá có trầy xước gì thì cậu phải chịu trách nhiệm đấy. Đi đi. Đưa tới phòng số 1.

    Đừng đưa nhầm đấy. Wita. Anh ba. Anh ba. Anh ba, em xin lỗi, em xin lỗi, em kém quá. – Em xin lỗi. – Em làm tốt lắm. Em còn rất dũng cảm nữa. Anh gặp chú Han rồi. Chú Han? Không phải chú ấy bị bệnh xin nghỉ sao?

    – Sao chú ấy lại ở đây? – Chúng ta rời khỏi đây trước đã. Anh cứ việc ra giá. Luger. Anh ba, anh còn nhớ lúc Eig chết không? Lúc đó chúng ta cho rằng có nội gián trong cục. Nhưng cũng không thể là chú Han được. Anh ba,

    Xưa nay anh không làm việc theo cảm xúc. Dù thế nào, chắc chắn chú Han cũng có lý do bất đắc dĩ. Bây giờ anh đi tìm chú ấy. Ming cũng tới rồi, em đi gặp cô ấy đi. Còn cả Ning nữa, cậu ấy sẽ dẫn chi viện tới. Anh ba,

    Nhớ bảo vệ mình cho tốt. Alô, Ming. Wita, cô an toàn rồi đúng không? Không phải cô đang ở trên sân khấu à? Xin lỗi. Tôi đang ở phòng VIP 10, tôi đang tìm chứng cứ chúng lừa bán phụ nữ. Ning và đội chi viện đã tới cổng rồi. Được.

    Một đám rác rưởi. Này. Này, dậy đi. Sao cậu lại nằm đây? Cô gái ở cùng cậu đâu? Ở đâu? Anh, hai đứa đó đánh ngất em. Khốn kiếp! Toi rồi. Các anh muốn làm gì? Chúng tôi là cảnh sát. Nói bậy bạ đúng không? Nói bậy bạ?

    Đây, mở to mắt ra mà nhìn. Anh có lệnh khám xét không? Ồ, lệnh khám xét à? Không có lệnh khám xét thì sao? Còng lại. Buông ra, buông tôi ra. Đứng lại. Đứng lại. Quay lại. Đưa về đồn hết cho tôi. Rõ. Nào. – Đứng dậy. – Đi. Đi. Đi. Đi mau.

    Đi. Đội trưởng, Wita bảo anh đã gặp chú Han, là thật sao? Đúng vậy. Cậu… Cậu… Chú Han. Chú Han. Chú Han. Chú Han. Mau gọi xe cấp cứu. Gọi xe cấp cứu! Alô, mau tới hiện trường vụ án, có cảnh sát bị thương. Mau lên! Chú Han. Chú Han. Chú Han.

    Rốt cuộc là kẻ nào? Cứu mạng. Cứu… Ming, thêm trà. Trà. Trong cốc có rồi mà, sĩ quan huấn luyện. Không nóng. Trà phải uống nóng. Viết toàn cái gì không biết. Lung tung hết cả. Cô có từng đi học không vậy hả? Cô đó. Đúng là phí thời gian của tôi. Ning.

    Trung úy cảnh sát Hannarong Kittijiaruean, thành viên Đội điều tra đặc biệt, Cục cảnh sát thành phố Bangkok đã bị giết hại tối qua. Địa điểm bị hại là ngoài cửa bên hông tòa nhà câu lạc bộ Golden Valley. Nạn nhân bị đâm bởi lưỡi lê ba cạnh, nội tạng vỡ nát,

    Mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong. Câu lạc bộ Golden Valley bị tình nghi lừa bán phụ nữ, môi giới mại dâm và mua bán nội tạng phi pháp, nhiều khả năng liên quan tới vụ án Luger. Bọn chúng chia phụ nữ bị bắt cóc thành hai nhóm.

    Một là nhóm xinh đẹp, sẽ bị đưa đi đấu giá mại dâm trong thời hạn nửa năm. Nhóm còn lại bị biến thành vật chứa nội tạng, sau đó giao dịch theo nhu cầu của khách. Chúng đã giết chú Han. Chúng đã giết chú Han. Ning. Theo như điều tra,

    Ở phòng VIP 3, thân phận của chú Han quả thực là khách. Cái gì vậy Ming? Sao có thể như vậy được? Ning. Khốn kiếp. Bê bối trong ngành cảnh sát, bất ngờ phát hiện cảnh sát có thâm niên biết luật vẫn phạm luật. Truyền thông dựa vào đâu mà viết như vậy?

    Có chứng cứ gì không? Đội trưởng. Cậu định đi đâu? Phát điên gì thế? Dựa vào đâu mà viết như vậy? Truyền thông dựa vào đâu chứ? Đội trưởng, bây giờ anh phải bình tĩnh hơn, tìm ra hung thủ mới là chuyện quan trọng nhất. Đừng để mất đi Badin như năm xưa.

    Đội trưởng. Wita. Phía bệnh viện báo tin nói cô gái mà chúng ta cứu đã tỉnh lại rồi. Chúng ta đến bệnh viện. Cô còn nhớ tôi không? Tối qua chúng ta đã gặp nhau trong căn phòng đó. Tôi muốn hỏi cô một chuyện liên quan tới những kẻ đã hại cô.

    Ở đó có một người thích ăn kẹo. Hắn nói, chỉ cần ăn một viên là sẽ không cảm thấy đau nữa. Cô còn nhớ trông hắn như thế nào không? Chúng… Chúng đã lấy đi thận của tôi. Được rồi, cô nghỉ ngơi đi đã. Cảm ơn cô đã cung cấp thông tin.

    Thật đáng tiếc, cô ấy không nhớ rõ đặc điểm ngoại hình của những kẻ đó. Nhưng tôi nhớ tối hôm đó còn có một cô gái bị đánh đập. Tôi vốn định cứu cô ấy, nhưng cô ấy lại bị những tên kia đưa đi. Nhưng cũng lạ thật,

    Trong hồ sơ nạn nhân không hề có tên cô ấy. Wita, có khi nào cô nhớ nhầm không? Không đâu. Tôi còn nhớ đặc điểm ngoại hình của cô ấy. Tôi đi làm việc trước đây, Ming. E là không kịp đi thăm Ta rồi, hỏi thăm anh ấy hộ tôi nhé. Vậy tôi…

    Không sao đâu. Được rồi. Tạm biệt. Ta. Anh biết rồi, đúng không? Rốt cuộc anh nghe ai sai khiến? Không biết. Đội trưởng. Cậu ra ngoài chờ trước đi. Vâng. Hóa ra là anh, tên cảnh sát xúi quẩy. Xúi quẩy à? Hắn là ai? Rốt cuộc là ai hả? Không biết. Không biết?

    Không biết phải không? Không biết phải không? Không biết mà. Khoan đã, khoan đã. Tôi đầu hàng. Tôi chỉ mới gặp hắn một lần. Chưa ai nhìn thấy bộ mặt thật của hắn bao giờ. Tại sao? Vì hắn đeo mặt nạ. Mặt nạ? Hắn tên là gì? Hắn tên là gì?

    – Cứu mạng. – Đội trưởng. – Người đâu, cứu tôi với. – Đội trưởng, bình tĩnh lại đi. Cứu với! Đội trưởng. Trên mặt có vết sẹo. Tôi chỉ biết bọn họ gọi hắn là Luger. Luger. Wita. Vâng, thưa cục trưởng. Không sao, cứ tự nhiên. Tuy đã bắt được nghi phạm nhưng chú Han… Bất cứ hành động nào cũng sẽ có nguy hiểm, đôi khi chúng ta buộc phải hy sinh. Cô mau xốc lại tinh thần đi, tôi cảm thấy cuộc chơi giữa chúng ta và Luger

    Chỉ mới bắt đầu thôi. Vâng, tôi cũng nghĩ vậy. Phải rồi. Vừa nãy bệnh viện gọi đến, hôm qua các cô đã nói chuyện với một nạn nhân đúng không? Đúng vậy, bởi vì vụ án có vài manh mối chúng tôi chưa chắc chắn lắm. Có hỏi được manh mối gì mới không?

    Không ạ, vẫn giống với nữ tội phạm bắt cóc trẻ em lúc trước, có lẽ họ đều bị tổn thương nghiêm trọng về mặt tinh thần. Nếu cần giúp gì, cứ nói với tôi bất cứ lúc nào. Vâng. Cậu đỡ chưa? Sao không ở lại bệnh viện? Tang lễ của chú Han thế nào rồi? Ngày mai hỏa táng. Wita đâu? Wita đi tìm đội trưởng rồi. Tôi muốn đến nhà chú Han, có lẽ có thể tìm được manh mối mới. Thật ra tôi nên đợi đội trưởng đi cùng,

    Nhưng cục trưởng nói giờ đội trưởng không thể kiềm chế được cảm xúc, tôi nghĩ anh ấy không chấp nhận nổi, anh ấy không đi cũng tốt. Vậy chúng tôi cũng đi. Đi thôi. Đi. Hai, một, chúc mừng sinh nhật. Mọi người chuẩn bị, nghiêm! Chúc mừng, ba, bốn.

    Chúc mừng sinh nhật, Han Han. Chúc mừng sinh nhật, Han Han. – Yeah, chúc mừng sinh nhật. – Yeah! Yeah! Yeah! Mấy đứa đi chơi đi, không cần để ý đến tôi. Đội trưởng và Wita đã tặng quà cho tôi lâu rồi. Chú Han tưởng cháu quên sinh nhật chú chứ gì?

    – Ờ. – Đúng vậy, cháu quên thật. Đùa chú đấy. Đây này, cháu có lòng mua cho chú, cái này rất hợp với người đàn ông ế vợ trong sáng như chú, tặng chú. Ning, thằng nhãi này, cậu tặng thứ lung tung gì vậy? – Chú thích không? – Chú.

    Cái của cháu khá tốt, thưa sĩ quan huấn luyện. Đau cổ, đau thắt lưng, đau lưng đều dùng được. Cái này không cần thiết, vứt đi ạ. Nhưng mà, cái của cháu thể hiện tình yêu với chú nhất. Quà của cháu tất nhiên phải lớn nhất. Chú,

    Vì chú là tay súng giỏi nhất đội ta cho nên chú đấu với cháu một ván nhé? Đừng có coi thường tôi. Không chỉ nhất đội ta, mà là giỏi nhất Cục cảnh sát nhé. Đồ dùng cá nhân đều không bị mất, toàn là đồ sinh hoạt thường ngày.

    Có tìm được manh mối mới không? Không thấy. Tôi tìm được quà tôi tặng chú Han. Hoài niệm thật. Rời khỏi đây thôi. Anh cảnh sát, ngồi cả đêm sao? Vâng. Lát nữa tôi sẽ đi. Cháu nhất định sẽ bắt được hung thủ đã giết chú. Tôi rất đau lòng vì chuyện đã xảy ra. Chúng ta đã mất đi một vị tướng tài. Phiền anh quan tâm đến vụ án này rồi. Vâng. Ning,

    Anh có nhìn thấy đội trưởng không? Không, tôi tìm anh ấy cả buổi sáng. Ta, anh có thấy đội trưởng không? Tôi gọi điện mãi mà anh ấy không bắt máy. Wita. Không thấy. Tôi đói rồi, ra quán ăn súp Tom Yum thôi. Đi.

    Quán mà anh nói là ngon nhất thế giới ấy hả? Quán ngon nhất phải là quán mà chú Han nói, là quán mà chúng ta đi ăn với nhau. Đúng. Chú ấy còn nói sẽ dẫn tôi đi, chỉ tiếc là vẫn chưa được đi. Đừng buồn nữa,

    Chú Han không thích mọi người buồn đâu, mau đi thôi. Đi ăn thôi. Nào. Tôi bảo đảm hương vị của quán này là ngon nhất. Thật ạ? Làm việc ở đây cũng một tuần rồi, thấy thế nào? Nói thật thì cháu vẫn chưa quen lắm,

    Có vẻ hơi khác với kế hoạch của cháu. Tại sao? Họ không nghe lệnh cậu sao? Gần vậy ạ, nhất là cảnh sát Ning. Cậu ấy đã khiến tiến độ lập kế hoạch của chúng ta bị chậm lại và gặp phải những nguy hiểm không đáng có.

    Cậu đến thay thế chỉ huy cũ đáng kính của họ. Cháu hiểu chuyện đó. Có đôi lúc họ phải biết nên nghe theo mệnh lệnh của ai, ai có thể ra lệnh cho họ. Đội trưởng, tôi không phủ nhận, cũng không hề nghi ngờ năng lực của cậu,

    Nhưng ở đây chúng tôi giống như một đại gia đình vậy. Cậu chỉ biết ra lệnh thì sẽ không có hiệu quả, không phải khi nhận được nhiệm vụ thì mới giao tiếp với chúng tôi. Việc truyền đạt mệnh lệnh vào lúc chúng ta ăn cơm là hiệu quả nhất.

    Cứ bắt đầu từ bữa ăn này đi, được không đội trưởng? Ăn cùng nhau nhé? Sao em lại tìm được đến đây? Em cũng muốn nếm thử mùi vị của quán súp Tom Yum lâu đời nổi tiếng. Nhưng chú Han vẫn chưa dẫn em đến đây ăn đúng không?

    Sao em lại biết chỗ này? Em chỉ tìm kiếm dọc tuyến đường từ Cục cảnh sát đến nhà chú Han, xem thử ven đường có quán súp Tom Yum nào nổi tiếng không, và phải bán bia nữa, bởi vì chú Han thích uống bia, thế là tìm được chỗ này. Anh ba,

    Bây giờ chú Han đã mất, mọi người đều rất buồn, nhưng anh là đội trưởng, sao có thể trốn tránh vào lúc này? Anh không trốn tránh. Em nếm thử đi. Còn gì nữa không, Wita? Anh ba. Em phát hiện được tờ giấy gói kẹo này trong ngăn kéo của chú Han.

    Thì sao? Chỉ là giấy gói kẹo, giấy gói kẹo kiểu này ở đâu chẳng có. Có phải em cũng nghĩ chú Han mua dâm như bọn họ không? Hay em cho rằng Cục cảnh sát của chúng ta có nội gián? Có lẽ chú Han không quan trọng với em

    Nhưng chú ấy có ý nghĩa rất lớn đối với anh. Chú ấy không thể nào là khách làng chơi, càng không phải là nội gián trong Cục cảnh sát. Nếu chú Han đang điều tra vụ án liên quan đến Luger, tại sao chúng ta đều không biết?

    Em và Ming không biết còn có thể hiểu nhưng Ta và Ning đều không nhận ra, hoặc là ngay cả anh cũng bị gạt. Chú Han chết rồi, đúng không? Tôi đã nhắc nhở ông ấy từ lâu rồi. Rắn Naga có thể len lỏi khắp các góc tối.

    Trong mắt ông ấy có quỷ.