Tầng 11 Biến Mất Tập 22 | Phim Cảnh Sát Phá Án Đáng Xem | iQIYI Vietnam

    Sau khi tốt nghiệp chuẩn bị thế nào? Cục mỏ, biên tập sự nghiệp. Định làm công chức cả đời. Ổn định nhé. Chán quá. Từ ngày đầu tiên ngồi ở văn phòng, đã nhìn thấy dáng vẻ 30 năm sau của mình. Cùng lắm thì đổi vài văn phòng.

    Không phải đều như vậy sao? Sống như vậy có thú vị không? Còn có thể làm gì được nữa? Dưới đất nhà chúng ta có vàng. Tôi biết. Lúc tôi thực tập đã đến đó thăm dò. Không phải anh và cậu anh mở mỏ sao? Thế nào? Bây giờ tôi và cậu

    Chỉ đào được một chút vụn vàng. Cậu học ngành này à? Có kiến thức. Tôi có đầu óc, có mối quan hệ. Chúng ta cùng làm. Nhưng tính không xác định quá nhiều. Không chắc chắn mới có sức hút. Chuyện gì cũng xác định xong rồi.

    Chuyện gì cũng đã lên kế hoạch xong rồi. Vậy sống thì có ý nghĩa gì chứ? Thật sự có thể kiếm được tiền sao? Anh xem chiếc xe đó chưa? Của anh. Tôi đào mỏ ba tháng kiếm được đấy. Thích không? Thích. Vậy bây giờ chiếc xe này là của em rồi.

    Quà tốt nghiệp. Cảm ơn anh Sinh. Thật tốt. Mau chạy đi, chảy nước rồi. Bên trong còn bao nhiêu người? Ngoài tôi ra vẫn còn ở trong đó. Ông chủ. Tranh thủ thời gian cứu người đi. Sinh con. Cứu người quan trọng. Mau lên gọi người lấy nước. Được. Sinh ca.

    Anh Sinh, anh yên tâm. Tôi, tôi không nhìn thấy gì cả. Tôi không nhìn thấy gì cả. Em yên tâm, anh cầu xin em. Anh tha cho em được không? Tôi sẽ không nói gì cả. Tôi đảm bảo tôi sẽ không nói gì cả. Anh tha cho tôi được không?

    Tôi cầu xin anh. Sao huynh có thể khiến ta yên tâm được? Đại ca. Đại ca. Sinh ca. Sau này, chúng ta sẽ là người trên cùng một thuyền. Nhớ lấy. Mỏ Hâm Phát chỉ có 10 tầng. Không có tầng 11. Biết rồi. Dọn dẹp đi. Sau đó mau đi thôi. Được.

    Uống ngụm không? Chỗ tôi có. Anh Sinh. Anh trai tôi rốt cuộc có chuyện gì? Xuân Phượng không nói cho mọi người biết sao? Nói rồi. Không phải ông già thương anh trai tôi sao? Cứ bắt tôi đến hỏi lại. Về nói với lão gia. Một khi anh con ổn định lại,

    Tôi sẽ nói với anh ấy. Còn chuyện gì nữa không? Hết rồi. Đi thôi. Đừng sợ. Trên đời này không có ma. Thật sự có ma. Đã xử lý chúng ta từ lâu rồi. Alo. Được, tôi biết rồi. Cậu đến Kim Đảo đi. Tìm Lee Dae Min. nói chuyện với anh ấy.

    Giám đốc Sa, anh, anh, anh. Tha cho tôi đi, thả. Cuộc đời giống như một con thuyền. vĩnh viễn không biết sẽ trôi đến đâu. Lúc đó, tôi là sinh viên duy nhất của thôn chúng ta. Sau khi đi học, em mới biết thế giới bên ngoài tốt biết bao.

    Tốt nghiệp em chọn quay về. Bởi vì tôi tin rằng dưới chân chúng ta có vàng. Một khi tôi đào được vàng, cuộc đời tôi sẽ thuận buồm xuôi gió. Vâng, vâng, vâng. Vâng, vâng, vâng. Vâng. Giám đốc Sa, tôi, tôi, tôi. Anh, anh chỉ cần tha cho tôi.

    Con, con nghe lời bố hết. Có lúc, em cảm thấy em lên một con thuyền lớn có thể đạp gió phá sóng. Nhưng lại không biết con thuyền này sẽ bị lật khi nào. Khi con tàu đắm, anh sẽ nắm bắt mọi cơ hội để bản thân sống tiếp.

    Cho dù là giẫm lên thi thể của người khác, Ta không muốn giết ngươi. Nhưng ngươi không cho ta sống, ta sẽ để ngươi chết. Sống. Có lúc rất đơn giản. Có lúc lại rất khó. Hiểu không? Hiểu, hiểu. Rõ. Đi thôi. Giật cả mình. Mơ ác mộng à?

    Cái này không có đạn thì là một miếng sắt vụn. Khuyên cậu mau vứt đi. Giữ lại sẽ chói mắt. Đi ngay à? Bây giờ anh ra ngoài, anh không muốn sống nữa à? Được rồi. Hai anh em các cậu đừng diễn trước mặt tôi nữa.

    Một người hát mặt đỏ, một người hát mặt trắng không có hi vọng. Tôi diễn cái gì? Muốn có thứ trong tay tôi đúng không? Đồ trong tay anh Nếu anh không nói thì tôi thật sự không biết. Không biết là tốt nhất. Tránh để biết sẽ khiến đại ca ngươi diệt khẩu.

    Alo, anh Sinh. Em tưởng anh sẽ không nghe điện thoại của em. Làm gì có chuyện đó. Cậu nói xem cậu đi cũng không chào hỏi, cũng không thể tiễn em được. Cảm ơn. Nhưng em không muốn đi nữa. Sao thế? Không nỡ à? Em quên mất một thứ.

    Cái búa sáu năm trước. Em còn nhớ không? Anh nói thật với em nhé. Tôi để cái búa đó ở một nơi. có người chuyên bảo quản. Tôi đã hứa với anh ấy rồi. Ba ngày không liên lạc được với tôi, thì giao thứ đó cho cảnh sát.

    Nói thẳng đi, anh muốn thế nào? Điều đó hoàn toàn nằm ở anh. Chỉ cần anh đưa đồ cho tôi, anh đảm bảo em sẽ an toàn rời khỏi đây. Anh tự nghĩ đi. Nghĩ kỹ rồi thì gọi điện cho tôi. Dae Min! Dae Min! Dae Min à!

    Cô khiến tôi tìm khổ quá, đại nương. Chỗ này thật khó tìm. Đại nương, cuối cùng cũng tìm được người rồi. Người, chuyện đó… Cái đó… Tôi muốn nhờ anh giúp tôi đưa đi thăm cảnh sát Trác Việt. Là chuyện này sao? Đại nương. Chuyện này đừng nói là cô.

    Bây giờ là lãnh đạo của cục thành phố đều không được gặp anh ấy. Cái đó, vượt trội đúng không? Chuyện này đúng là khá phiền phức. Cho nên sở tỉnh đích thân đốc thúc. Bây giờ không ai gặp được anh ta. Vậy, vậy, vậy, nếu như vậy

    Vậy anh, anh giúp tôi mang cái này cho cảnh sát Tak Việt nhé. Chỉ cần đưa cái này cho anh ấy, Trước đây, những thù trước đây đều không nói nữa. Em biết không, đây là tự tay anh làm đấy. Cảm ơn anh ấy nhé. Vâng. Vậy đại nương,

    Tôi có thể hiểu tâm trạng của cô. Nhưng không phải tôi không giúp anh. Trên này thực sự có quy định. Tôi, tôi, tôi xin anh. Tôi cầu xin anh, tôi cầu xin anh. Tôi thật sự muốn mang những thứ này mang vào cho anh. Vậy có nghĩa là phạm lỗi rồi. Vậy…

    Vậy xin anh hãy thay tôi cảm ơn cảnh sát Trác Việt nhé. Trác Việt. Lão phu nhân bảo tôi đến. Bà ấy nói cảm ơn anh. Anh đã báo thù cho Hồng Hà, mẹ Hồng Hà. Đáng tiếc không phải tôi đích thân giết chết ông ta. Hời cho hắn rồi.

    Anh làm như vậy có đáng không? Đương nhiên đáng rồi. Anh có từng nghĩ người lúc đó Nếu không phải lựa chọn hãm hại anh, mà là một phát bắn chết anh. Tôi nói cho cậu biết, Từ ngày đầu tiên tôi mặc cảnh phục, Sáng nào tôi cũng tự nói với mình

    Đây có lẽ là ngày cuối cùng tôi sống. Nếu tôi sợ chết, thì tôi sẽ không làm cảnh sát. Bảy ngày rồi. Giúp tôi một việc đi. Anh nói đi. Hôm nay là ngày đầu bảy của núi Kha Tùng. Ngươi giúp ta đốt ít giấy cho hắn.

    Không phải trước đây bị anh bắt rồi sao? Sao anh còn đeo kính màu thế? Vậy tội phạm thay đổi bản thân, thì không thể làm bạn với cảnh sát được. Nói thật với anh nhé. Anh ấy là đặc tình của tôi. Trước đây đã giúp tôi rất nhiều. Được. Tôi đồng ý.

    Cảm ơn. Em cũng muốn cảm ơn anh. Có ý gì? Hôm Hồng Hà xảy ra chuyện, là lão phu nhân báo cảnh sát. Là tôi nhận cảnh sát. Vậy tại sao anh không lập án? Đúng, đều tại tôi, đều tại tôi. Tôi chỉ muốn gọi điện trước

    Xem xem Khâu Kiến Thiết đã về chưa. Tôi hỏi tại sao năm đó anh không lập án Tôi là… Lúc đầu tôi không gọi điện thoại đó là được rồi. Ngược lại còn hại mẹ Hồng Hà. Anh sợ đắc tội với nhà họ Khâu đúng không?

    Anh còn xứng làm một cảnh sát không? Không xứng. Về vụ án 9.19, Điều tôi muốn nói với anh là Trên núi Dã Nhân thật sự có dã nhân. Tôi từng gặp anh ấy. Anh từng gặp dã nhân? Anh Dae Min. Dã nhân đó trông như thế nào? Anh gặp lúc nào vậy?

    Dã nhân là ai? Đồng chí cảnh sát. Đồng chí cảnh sát. Tôi muốn báo cảnh sát, tôi báo cảnh sát. Có người chết. Dưới mỏ có rất nhiều người chết. Anh tên là gì? Tôi tên La Giang. Trước đây tôi đào mỏ ở khu mỏ Hâm Phát. Anh đi theo tôi

    Khi nào chúng ta đến đồn công an? Đừng vội. Anh, anh ăn trước đi. Ăn no rồi chúng ta nói sau. Vội quá, tôi no rồi. Bên dưới có rất nhiều người chết. Ta nhìn thấy Mạnh Xuyên Sinh giết người. Mạnh Xuyên Sinh. Được rồi. Anh đừng nói nữa. Ý của tôi là

    Là anh đừng chỉ nói với một mình tôi. Tôi chỉ là một cảnh sát phim nhỏ. Thế này đi. Tôi gọi điện trước đã. suy nghĩ xem phải làm sao. Lão Lý. Gọi tôi đến làm gì? Cho anh gặp một người. Đại Dân à, Hiếm khi người còn nhớ.

    Hôm nay là ngày giỗ của Hồng Hà nương. Đương nhiên là nhớ rồi. Đại nương. Xin lỗi. Lúc đầu nếu không phải vì tôi, Đừng nói nữa. Đây chính là số mệnh. Ngươi có biết cái gì gọi là mạng không? Không ai chống đỡ được. Sáu năm rồi.

    Tôi vẫn luôn không dám quay về đây. Tôi… Đại Dân à, Nếu ngươi đốt xong rồi thì về trước đi. Ta muốn nói chuyện riêng với Hồng Hà nương. Yên tâm đi. Ta sẽ không trách ngươi. Đại nương. Sau này trong nhà cô nếu có chuyện gì cần tôi, anh cứ nói.

    Hồng Hà à, Tìm thấy mẹ con chưa? Hai người ở đó sống có tốt không? Thiếu gì thiếu gì thì nói với mẹ nhé. Mẹ nhớ các con lắm. Con đến rồi. Đến đúng lúc lắm. Nào, đây là… Đây là chuẩn bị cho em. Nào, nào, nào, ăn hết đi.

    Mau, mau ăn hết đi. Ngươi không phải. Đừng chạy, anh ấy là người tốt mà. Anh, anh, anh nói đi, anh nói đi. Cậu làm sao vậy? Cậu đã dọa cậu ấy sợ đến mức này rồi. Cô, cô đó. Đại nương. Đừng chạy. Con nói xem con chạy cái gì chứ? Con à.

    Con à. Sao con lại ngủ ở đây? Con à. Con à, con tỉnh lại đi. Con à. Tỉnh rồi, tỉnh rồi. Con à. Nhà con ở đâu? Để anh đưa em về nhà. Người nhà có biết không? Con chạy cái gì chứ? Con, con từ từ thôi, từ từ thôi. Đáng thương quá.

    Tự qua đây đi. Cái này cho cậu. Ngồi đi, ngồi đi. Con à. Cậu ở trên mỏ đúng không? Sao cậu lại ở đây? Đứa trẻ số khổ. Vàng thỏi mà con đưa cho ta mấy năm nay, ta không động vào một sợi nào. Tôi phải đi.

    Cậu giúp tôi chuyển số vàng này ra nước ngoài. Biến tiền. Nếu tôi bị bắt, anh cũng không khỏi đâu. Anh đang uy hiếp tôi sao? Tôi đang thương lượng với anh. Chuyện này phải bàn bạc cho kỹ. Việc làm ăn không phải làm như vậy. Trên đời này,

    Cũng không có bữa trưa nào ăn không. Chuyện em muốn anh giúp em. Được, tôi làm giúp cậu. Vậy có phải anh cũng phải giúp tôi làm chút gì không? Nói đi. Tôi có một thứ ở chỗ Sa Kim. Tôi muốn anh giúp tôi lấy nó về. Sa Kim đâu? Mười triệu. Được.

    Ngoài ra tôi phải nhắc nhở cậu, Cẩn thận Khúc Giang Hà Lúc tôi xử lý chứng cứ ở hiện trường vụ án Hôm đó anh ấy cũng ở đó. Anh nhìn thấy anh ấy rồi sao? Tôi không thấy. Nhưng em biết Thất Nguyệt à

    Sao cứ bắt bà bóc hạt dưa cho con thế? Tự mình không biết bóc à? Em đồng ý. Tôi rảnh rỗi cũng rảnh rỗi. Bây giờ bà bóc hạt dưa cho con. Lát nữa cháu rửa chân cho bà. Đúng là đứa trẻ ngoan. Không cần con. Bà tự rửa chân được.

    Không được, bà bóc hạt dưa cho cháu. Tôi rửa chân cho anh. Hai chúng ta đây gọi là tôn lão ái trẻ. Tránh lúc nào cũng có người nói tôi. Con xem cái miệng nhỏ này. Sao con chưa từng rửa chân cho ông vậy? Bà xem này. Ông lại ghen rồi.

    Đương nhiên là ghen rồi. Đừng đọc sách mãi. Cậu làm bài tập chưa? Bây giờ em không làm. Sao lại không làm? Đúng, không làm. Anh đừng ép con làm bài tập. Khó khăn lắm mới được nghỉ. Anh bảo cô ấy thư giãn đi. Không làm. Thế là không được rồi.

    Anh chiều nó quá rồi. Đúng, tôi chiều nó. Cái gì? Bây giờ Người mẹ thương nhất chính là Thất Nguyệt Hai chúng ta đều không chịu được nữa rồi Con cũng có ngày hôm nay à? Năm đó mẹ thương con nhất đấy. Câu này nghe hơi chua. Không phải sao? Chuyện bị đánh

    Năm đó đều là của ta. Món ngon đó toàn là anh. Còn không phải vì cậu không nghe lời sao? Toàn đánh nhau, hơn nữa còn ra tay rất mạnh. Người ta bị đánh, con cứ đến chỗ mẹ tố cáo. Thôi đi. Chỉ có tôi ở ngoài đánh nhau.

    Mười lần tám lần đều là vì em. Vậy tôi vì anh mà uống rượu trộm tiền của bố tôi, cũng bị đánh không ít. Sa Kim không chịu nổi nữa rồi. Phải đi. Đi thì đi. Đỡ phải ở lại đây để người khác canh chừng. cũng là chuyện.

    Trong tay anh ta có thứ uy hiếp tôi. Thứ gì? Chứng cứ năm đó. Anh muốn làm thế nào? Tôi cảm thấy dù là chuyện gì đều có thể ngồi xuống nói chuyện. Ngộ nhỡ không nói được thì sao? Không đâu. Sao thế? Không sao chứ? Hiểu, hiểu, hiểu. Cậu muốn biết gì?

    Thì hãy nói với ta. ta sẽ không bạc đãi muội đâu. Nhưng em phải biết rồi không nói. Anh biết tôi phải làm thế nào chứ? Từ ngày đầu tiên tôi mặc cảnh phục, Sáng nào tôi cũng tự nói với mình đây có lẽ là ngày cuối cùng tôi sống.

    Nếu tôi sợ chết, tôi sẽ không làm cảnh sát. Khi nào chúng ta đến đồn công an? Đừng vội. Ngươi không phải. Đừng chạy, anh ta là người tốt mà. Anh còn xứng làm một cảnh sát không? Sáu năm rồi. Hôm nay, cuối cùng tôi cũng dám giao thứ này cho anh.

    Danh sách những người bị hại này bao gồm ghi chép lời khai của nhân chứng. Không phải mất rồi sao? Sao thế? vẫn luôn ở trong tay ngươi? Vâng, vâng. Thực ra thứ này không bị mất. Bản gốc đó Lúc đó bị Sa Kim cướp mất rồi. Không phải tôi nghĩ nhiều,

    Lại photo thêm một bản. Nhưng tại sao lúc đó anh không giao cho tôi? Ta… Tôi sợ. Tôi, tôi trước giờ Ta, ta chưa từng sợ như vậy. Sa Kim anh ấy… Lúc anh ấy cầm súng chĩa vào tôi, Khoảnh khắc nổ súng, Tôi thật sự tưởng mình sắp chết rồi.

    Sáu năm rồi. Sáu năm nay tôi, tôi sống tôi rất đau khổ. Cái này, cái này. Nó để ở nhà tôi, tôi… Cả ngày cả ngày tôi không ngủ được. Tối nào tôi cũng gặp ác mộng. Mơ thấy oan hồn dưới lòng đất, anh ấy bám lấy tôi.

    Hơn nữa luôn là tiếng súng cuối cùng. Làm tôi giật mình tỉnh giấc Cục trưởng Tôn Ông có biết điều tôi mong muốn nhất bây giờ là gì không? Cái gì? Điều tôi hy vọng nhất là tôi có thể ngủ một giấc ngon. Sáu năm trước, ta biết ngươi có chuyện giấu ta.

    Sau đó, anh chủ động điều đến trại giam, thì càng chứng minh được suy nghĩ của tôi. Tôi hoàn toàn không ngờ đến. Tôi không ngờ Lại là chuyện này Chuyện này, chuyện này, cục trưởng Tôn Trách, trách tôi Đều tại tôi không tốt. Là, là tôi hại anh, tôi…

    Tôi, tôi chính là một kẻ hèn nhát Nhưng anh không biết đâu cục trưởng Tôn Thật đấy, tôi thật sự rất sợ Lúc anh ấy cầm súng chĩa vào tôi, Tôi, anh nói tôi… Dọa tôi tè ra quần rồi. Dae Min! Dae Min!

    Anh có biết hôm nay giao những thứ này cho tôi sau này bạn sẽ phải đối mặt với điều gì? Biết chưa? Cho dù phải đối mặt với chuyện gì, Tôi nghĩ Tôi có thể ngủ một giấc ngon rồi Tôn cục trưởng Tôn Dưới mỏ này vẫn còn một người còn sống

    Hắn đang ở trên núi Dã Nhân. Tên La Giang. Ông uống trà trước đi, cục trưởng. Lee Dae Min này [Chúng tôi là cảnh sát.] Chúng tôi là cảnh sát. Sự nhu nhược của cảnh sát chính là phạm tội. Dã nhân trong núi Dã Nhân. Tên La Giang.

    Chắc là người sống sót của vụ tai nạn mỏ 9.19. Tôi cho người theo dõi núi Dã Nhân. Theo lời dặn của Lee Dae Min, La Giang này hình như có quan hệ rất tốt với lão phu nhân này. Tôi đi tìm bà quét Kim một chuyến.

    Anh cảnh sát, anh gọi tôi đến là có chuyện gì cần tôi phối hợp sao? Cảm ơn. Anh có biết Lee Dae Min không? Lee Dae Min. Tôi biết. từng tặng vàng thỏi cho anh ấy. Tôi tặng vàng thỏi gì cho anh ấy? Sáu năm trước, nạn mỏ 9.19.

    Có phải anh đe dọa Lee Dae Min không? Tôi uy hiếp anh ta làm gì? Bởi vì trong tay anh ta trong tay anh ta. Lời khai gì? Danh sách gì? Người gặp nạn gì chứ? Tôi nghe không hiểu. Sáu năm trước, khu mỏ Hâm Phát lọc nước.

    Danh sách người gặp nạn ở dưới mỏ. Không thể nào. Bên dưới chưa từng có người chết. Đây đều là chính thức nhận định. Nếu năm đó thực sự có người chết, thì tại sao chính phủ không truy cứu? Tại sao truyền thông không đưa tin?

    Nếu cảnh sát các anh đến chính phủ cũng không tin, thì chúng tôi tin ai? Lee Dae Min nói. Vậy gọi Lee Dae Min đến đi. Đối chất trực tiếp. Uống nước. Cảm ơn. Lee Dae Min, chúng tôi đang bị bắt, đang thẩm vấn. nên gọi anh đến tìm hiểu tình hình.

    Giám đốc Sa. Xin lỗi, làm lỡ thời gian của anh. Không sao. Hai ngày này, có thể vẫn phải nhờ anh phối hợp điều tra. Cho nên, đừng rời khỏi Kim Xuyên nữa. Tôi có thể đi đâu chứ? Tích cực phối hợp. Được. Tôi hỏi anh một chút. Chuyện của Lee Dae Min…

    Đây là chuyện của chúng tôi. Được. Anh ấy ngồi không vững nữa rồi. chắc chắn sẽ có hành động. Sa Kim này thú vị đấy. Tốt nghiệp đại học vốn có thể đến cục mỏ Không làm công chức thì đi đào mỏ. làm công chức cả đời,

    Cũng không mua được chiếc đồng hồ trong tay anh ấy. Không phải tôi thù giàu. Số tiền anh ta kiếm được chúng ta đều biết rõ. Alo. Hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã báo cảnh sát. Người quan sát bảo vệ động vật hoang dã

    Người quan sát bảo vệ động vật mất tích rồi. Trước giờ anh không có hứng thú với cái này. Sao hôm nay đột nhiên lại có hứng thú vậy? Chỉ là muốn thử thôi. Tặng cho em. Tặng cho em. Muốn tôi đau lòng à? Không phải em nên dùng củ canyone này sao?

    Không phải Kang Nãi Hinh dùng để biểu đạt tình yêu sao? Kiểu màu đỏ này. Anh dùng loại cannon màu đỏ gạo này. Ngụ ý là bi thương. Vậy là đúng rồi. Vâng, tôi biết rồi. Nhân viên trung tâm bảo vệ động vật nói Người quan sát này Vốn dĩ là thứ hai

    Đi nộp tài liệu video này. Nhưng cứ tưởng anh ấy có việc nên không đi. Qua mấy ngày phát hiện anh ấy vẫn chưa đi. Gọi điện cũng không nghe. Thế này thì có vấn đề rồi. Chỉ qua đây xem thôi. nhưng lại phát hiện ra đã trở nên như bây giờ.

    Máy tính thu thập số liệu cũng không thấy đâu nữa. Muốn nói gì thì nói. Tôi có một suy đoán. rất có khả năng anh ấy bị động vật tấn công. Xung quanh có dấu chân động vật không? Không có. Động vật có trộm máy tính không? Tôi còn một suy đoán nữa.

    Ở đây có phát hiện. Đến đâu rồi? Chụp thêm vài tấm. Qua bên này. Đợi chút.