[VIETSUB] Trường Tương Tư 1 – Tập 01 | Dương Tử | WeTV

    =Trường Tương Tư 1= =Tập 1= Bà ơi, mau nhìn nè. Con còn đu cao hơn cả hoa phượng nè. Thương Huyền ca ca, huynh nhìn ta đi mà. Vương hậu nương nương, đến giờ uống thuốc rồi ạ. Tại sao huynh không nhìn ta? Muội so với sách, tất nhiên là sách hay hơn rồi. Bà ơi, Thương Huyền lại bắt nạt con. Xấc láo, gọi ca ca.

    Đánh nhau thì không đánh lại ta, chiều cao cũng kém ta, còn muốn ta gọi là ca ca? Hay là thế này, hai chúng ta thi xem ai hái được hoa phượng trên ngọn cây trước thì người đó lớn hơn. Trẻ con. Trẻ con chỗ nào? Ai mạnh làm trưởng,

    Ai yếu làm út là lẽ đương nhiên. Ta biết rồi, chắc chắn là huynh sợ thua. Thi thì thi. Huynh chơi xấu. Việc quân không ngại dối lừa. Tứ thúc, sao thúc lại đến đây? Cha. Việc quân không ngại dối lừa, đồ ngốc. Cha huynh cầm quân đánh trận ở tiền tuyến,

    Sao có thể đột nhiên trở về được. Ta thắng rồi, gọi tỷ tỷ. Giận rồi à? Thương Huyền ca ca. Ca ca tốt, ta đùa huynh thôi, đừng giận nữa. Tặng huynh cái này để xin lỗi. Đây là đuôi của cáo chín đuôi, hiếm lắm đấy. Ca ca, ca ca tốt. Đẹp không?

    Đẹp. Tha thứ cho muội lần này. Đây là món trang sức muội thích nhất, muội cứ giữ lại đi. Ta biết ngay là Thương Huyền tốt nhất mà. Ca ca. Thương Huyền ca ca, huynh tốt nhất luôn. Tổ mẫu, khi nào cha mẹ con mới về ạ? Chẳng phải người nói

    Chiến tranh sắp kết thúc rồi sao? Về… Tổ mẫu. – Tổ mẫu. – Bà ơi. Tổ mẫu. – Tổ mẫu. – Bà ơi. – Bà ơi, người không sao chứ? – Tổ mẫu. – Tổ mẫu. – Bà ơi. – Bà ơi, người tỉnh lại đi. – Tổ mẫu. Bà ơi.

    – Tổ mẫu. – Bà ơi. Mẹ. Con muốn đi gặp ca ca. Sao thẩm thẩm còn chưa đến? Bệ hạ, đã đến giờ đóng mộ. Truyền chỉ, đóng mộ. Gia gia, đây là tang lễ của phụ thân con, bắt buộc phải đợi mẫu thân con tới. Sao ý chỉ của phụ vương (Tây Viêm Di Bành) có thể bị lời của đứa trẻ không biết gì quấy nhiễu? Còn không mau quỳ xuống tạ tội.

    Ngươi mới không biết gì. Đồ lão già dốt đặc chỉ lớn tuổi chứ không phát triển não. Ngươi nói cái gì? Cửu thúc, đây là tang lễ của phụ thân ta, nếu ngay cả ta cũng không có tư cách lên tiếng, lẽ nào thúc có tư cách sao? Lễ có ngũ kinh,

    Chớ nặng về tế. Tuyệt đối không thể để lỡ giờ lành đã tính. Tây Viêm Di Bành. Mẹ. Thẩm thẩm. Mẹ. Tây Viêm Di Bành, ngươi là vương tử của Tây Viêm mà lại lén chặn thư tín vì tư thù cá nhân, khiến cho viện binh đến muộn, trận Tuân Sơn thua to. Phu quân Trọng Ý của ta hy sinh vì nước, sáu nghìn nam nhi tộc Nhược Thủy không còn hài cốt.

    Tứ tẩu, tứ ca hy sinh vì nước, ta vô cùng kính trọng, cũng hiểu được nỗi đau buồn của tứ tẩu. Phụ vương, tứ tẩu quá mức đau buồn nên lời nói cử chỉ thất thường, xin phụ vương chớ trách tứ tẩu. Xương Bộc quá đau lòng, đầu óc không tỉnh táo,

    Dìu bọn họ xuống. Ta rất tỉnh táo. Bệ hạ, từ khi phụ thân ta quy thuận Tây Viêm, tộc Nhược Thủy bọn ta chính là con dân của Tây Viêm. Nhưng Di Bành lại vì tư thù cá nhân mà che giấu việc quân, không màng tính mạng tướng sĩ.

    Là tộc trưởng của Nhược Thủy, ta không thể tha thứ cho hắn. Nếu ta tha thứ cho hắn thì chẳng còn mặt mũi nào về Nhược Thủy nữa. Là thê tử của Trọng Ý, ta càng không thể tha thứ cho hắn. Cửu đệ. Nhốt Xương Bộc vào thiên lao,

    Giao cho thu quan tư khấu xét xử, trừng trị nghiêm khắc theo pháp lệnh. Bệ hạ, xin hãy nể chiến công của Trọng Ý, Xương Bộc mà châm chước cho. Cửu thúc hại chết cha ta, mẹ ta báo thù cho cha ta thì có gì sai? Tại sao lại bắt mẹ ta?

    Bắt lại. Dừng tay. Kẻ xấu. Các người đều là kẻ xấu. Con ngoan, mẹ rất muốn được nhìn thấy con trưởng thành, nhưng mẹ không thể, mẹ quá nhớ cha con. Chờ khi con gặp được cô nương mình thích, con sẽ hiểu thôi. Khi nào con gặp cô ấy,

    Hãy tặng đóa hoa nhược mộc này cho cô ấy. Mẹ, con sẽ bảo vệ mẹ. Mẹ đừng sợ. Thằng bé ngốc. Bệ hạ, hôm nay là tang lễ của Trọng Ý, dù thế nào cũng phải chờ tang lễ kết thúc. Phải ngoan ngoãn nghe lời cô cô con,

    Mẹ phải đi gặp cha con rồi. Mẹ! Mẹ! Thẩm thẩm! Mẹ! Mẹ! Thẩm thẩm! Mẹ! Mẹ! Tiểu muội, giúp ta chăm sóc cho Thương Huyền. Mẹ! Mẹ! Mẹ! Mẹ! Mẹ! Thẩm thẩm! Thẩm thẩm! Mẹ! Thương Huyền ca ca, huynh xem ta hái gì này. Hoa phượng hôm nay ta hái ngọt lắm,

    Huynh nếm thử xem. Thương Huyền ca ca, ta biết huynh rất buồn, nhưng huynh không thể không ăn cơm tí nào được. Huynh cất bông hoa nhược mộc đi, ăn ít cơm nhé. Vì sao mẹ ta lại bỏ rơi ta? Ca ca tốt như vậy,

    Sao thẩm thẩm lại bỏ mặc ca ca được. Thẩm thẩm đi tìm tứ thúc rồi, nếu không một mình tứ thúc sẽ cô đơn lắm. Vậy ta không cô đơn sao? Huynh còn có tổ mẫu, cô cô, còn có ta nữa. Thật sự rất ngọt đó. Đắng quá. Chẳng ngọt chút nào.

    Hoa phượng ngọt lắm mà, là do tâm trạng ca ca đau khổ nên mới không thấy ngọt. Ca ca, huynh muốn khóc thì cứ khóc đi. Khóc rồi tâm trạng sẽ dễ chịu hơn. Ta thường nghe mẹ nói mật dâu trên đỉnh Triêu Vân có thể giải muôn nỗi sầu.

    Đây là mật dâu tằm ta lấy từ chỗ của mẹ ta đấy. Chúng ta uống một chút nhé. Nào, uống một ít đi. Ca ca đừng sợ. Mẹ, bà, và cả ta đều sẽ ở bên huynh mà. Sư phụ. Tại ta quá vô dụng. Ngay cả con trai, con dâu mình

    Mà ta cũng không bảo vệ được. Khiến Thương Huyền còn nhỏ như vậy mà đã mất cả cha lẫn mẹ. Sư phụ, người yên tâm dưỡng bệnh, con sẽ ở lại đỉnh Triêu Vân chăm sóc và nuôi nấng Thương Huyền. Từ giờ thằng bé cũng giống như Tiểu Yêu,

    Đều là con của con. Con không về Hạo Linh nữa sao? Con đã hòa ly với Hạo Linh Vương rồi, từ giờ sẽ chỉ là con dân của Tây Viêm, không còn là Vương phi của Hạo Linh nữa. Con đi tìm y sư hội chẩn. Đi gọi hai đứa bé tới đây đi.

    Tổ mẫu. Bà ơi. Thương Huyền, nay con là trai tráng duy nhất trên đỉnh Triêu Vân rồi. Từ nay về sau, con phải gánh vác trọng trách bảo vệ đỉnh Triêu Vân. Dạ. Thương Huyền, Tiểu Yêu, hai con là những đứa trẻ số khổ, ngày tháng sau này sẽ rất khó khăn.

    Con không sợ. Con có tổ mẫu, có cô cô và cả Tiểu Yêu nữa. Con là Vương cơ Hạo Linh, ai dám bắt nạt con chứ. Bà yên tâm đi ạ, con sẽ bảo vệ Thương Huyền ca ca, không để người khác bắt nạt huynh ấy. Hai huynh muội các con

    Là người thân thiết nhất, gần gũi nhất trên đời này. Chuyện đời khó lường, lòng người hiểm ác, dù cho người khác đối xử với các con thế nào, các con cũng phải quý trọng nhau, giúp đỡ nhau. – Tổ mẫu yên tâm. – Bà yên tâm. Chúng con sẽ làm vậy.

    Ta muốn các con lập lời thề, trọn đời trọn kiếp tin tưởng lẫn nhau, chăm sóc cho nhau, không bao giờ phản bội. Thương Huyền xin thề. Tiểu Yêu xin thề. – Con và Tiểu Yêu muội muội – Con và Thương Huyền ca ca trọn đời trọn kiếp tin tưởng lẫn nhau,

    Chăm sóc cho nhau, không bao giờ phản bội. – Bà ơi. – Tổ mẫu. – Tổ mẫu. – Bà ơi. Tổ mẫu. Bà ơi. – Tổ mẫu. – Bà ơi. Bà ơi. Tổ mẫu. Các ngươi làm gì vậy? Thế mà không hiểu à? Tất nhiên là bắt nạt ngươi rồi. Đồ con hoang không cha không mẹ, không ai cần, sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi khỏi núi Tây Viêm. Giờ mà không bắt nạt thì sau này không còn cơ hội bắt nạt nữa rồi.

    – Đồ con hoang. – Đồ con hoang. Đồ con hoang không cha không mẹ. Nhạc Lương, các ngươi mau dừng lại. Còn không dừng tay ta sẽ gọi phụ vương ta bắt hết các ngươi lại. Nha đầu thối, Hạo Linh Vương đã công bố khắp thiên hạ

    Là hòa ly với mẹ ngươi rồi. Hòa ly? Ý ngươi là sao? Ý ta là Hạo Linh Vương không cần ngươi nữa, bây giờ không còn ai làm chỗ dựa cho ngươi nữa, vậy mà còn dám ngang ngược ở núi Tây Viêm này. Mau cút đi, nếu không ta đánh cả ngươi đấy.

    Ngươi dám đánh ta? Đánh ngươi đấy. Mau đánh nó. Huynh cứ nằm yên đấy, xem ta trả thù cho huynh. Ai là con hoang hả? Ai không ai cần? Ta là con hoang, ta không ai cần. Ai là nha đầu thối? Thơm, thơm mà. Tỷ tỷ thơm. Sau này nếu có ai bắt nạt huynh, huynh đừng xông lên một mình, cứ kêu lên gọi ta tới. Quân tử động khẩu không động thủ, huynh đứng bên cạnh nhìn là được. Huynh đừng sợ, chỉ cần ta chăm chỉ tu luyện, linh lực sẽ ngày càng mạnh,

    Sau này ta sẽ bảo vệ huynh. Lát nữa về, chúng ta cứ nói là huynh bất cẩn bị ngã, tránh để mẹ ta lo lắng cho ta. Được. Tên khốn Nhạc Lương kia nói mẹ ta và phụ vương ta hòa ly rồi, chuyện đó có thật không?

    Xem ra ta cũng không còn cha rồi. Dù sao ta cũng quen ở trên đỉnh Triêu Vân rồi, sau này ta sẽ ở lại đỉnh Triêu Vân, mãi mãi ở bên huynh, được không? Được. Nhưng mà muội sẽ lớn lên, lớn lên phải thành gia lập nghiệp, đến lúc đó

    Sẽ phải rời khỏi đỉnh Triêu Vân, cũng sẽ rời xa ta. Chỉ cần ta mãi mãi là muội muội của huynh, cả đời chúng ta cũng sẽ không xa nhau. Được, muội mãi mãi là muội muội của ta, ta cũng mãi mãi là ca ca muội, dù xảy ra chuyện gì

    Cũng sẽ ở bên nhau cả đời. Vậy hứa rồi nhé. Cả đời ở bên nhau, hai chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau. Nói lời giữ lời. Cô cô, sao người lại khóc? Không có gì. Cô cô chỉ không nỡ xa con và Tiểu Yêu. Không nỡ xa? Cô cô muốn đi đâu ạ? Sau khi cha con chết trận, Tây Viêm liên tiếp thất bại. Nay quân đội của Thần Vinh đã kéo đến dưới chân thành rồi.

    Cô cô nhận lệnh lúc lâm nguy, phải cầm quân ra trận. Tướng sĩ văn võ khắp triều có bao nhiêu nam nhân như vậy, lẽ nào không tìm ra được người nào có thể cầm quân ra trận ư? Tại sao cứ bắt một nữ tử như cô cô đi chứ?

    Không được, con phải đi tìm gia gia. Thương Huyền, tuy cô cô là phận nữ nhi nhưng cũng là tướng sĩ của Tây Viêm như cha con vậy. Tuy ta không mang họ Tây Viêm nhưng từ nhỏ đã được tổ mẫu của con dạy bảo,

    Nên gánh vác trọng trách bảo vệ nước nhà, bảo vệ dân chúng. Nhưng mà cô cô à, con sợ. Đừng sợ, cô cô hứa với con, ta nhất định sẽ trở về. Cô cô, con cũng là người Tây Viêm, con muốn cùng người ra chiến trường, giúp người đánh trận. Thằng bé ngốc,

    Con còn nhỏ. Đây là quà mừng năm xưa Hạo Linh Vương tặng cha mẹ con khi họ thành hôn. Lúc tự vẫn, mẹ con cũng đã dùng thần binh này. Nay ta giao nó cho con. Đỉnh Triêu Vân chỉ còn con và Tiểu Yêu thôi, lúc cô cô không có ở đây,

    Con nhất định phải tự bảo vệ bản thân, cũng phải bảo vệ cho Tiểu Yêu. Thương Huyền, Tiểu Yêu… Tiểu Yêu khác với con. Sau này con nhất định phải bảo vệ muội muội thật tốt. Đây là mệnh lệnh cô cô dành cho con, con có làm được không?

    Con nhất định sẽ bảo vệ Tiểu Yêu muội muội. Mẹ, mẹ nhất định phải đi sao? Tiểu Yêu, trong lòng mẹ, người quan trọng nhất, người mẹ không yên tâm nhất chính là con. Lúc mẹ vắng mặt, con phải chăm sóc tốt cho mình nhé. Mẹ đã lo cho Tiểu Yêu thì ở lại đi, đừng đi đánh trận nữa.

    Mẹ là con dân của Tây Viêm, đây là chuyện mẹ bắt buộc phải làm. Mẹ hứa với con, mẹ sẽ về nhanh thôi. Vậy mẹ nói lời phải giữ lời đó. Chúng ta ngoéo tay. Tây Viêm Vương hạ chiếu, phong Tây Lăng Hành làm Vương Cơ đại tướng quân, cầm quân ra trận.

    Chúc Vương Cơ đại tướng quân đánh đâu thắng đó, khải hoàn trở về. Chúc Vương Cơ đại tướng quân đánh đâu thắng đó, khải hoàn trở về. Mẹ. Tiểu Yêu, đừng lo, ca ca sẽ ở bên muội, chúng ta cùng đợi cô cô trở về. Mẹ. Mẹ. Gia gia, cho bọn con vào. – Cho chúng vào. – Gia gia. Cho bọn con vào. Mẫu thân con đang ở đâu? Hãy trả mẫu thân lại cho con. Gia gia, bọn con nghe thấy có người nói cô cô… Cô ấy… Cô ấy… Tiểu Yêu, vì bá tánh của Tây Viêm

    Nên trong trận quyết chiến cuối cùng, mẹ con đã không màng hi sinh, chết chung với ma đầu Xích Thần. Tiểu Yêu. Mọi người đều là kẻ lừa đảo. Con không tin. Mẹ con đã nói sẽ quay về, nhất định sẽ không bỏ con lại. Bà ấy chắc chắn sẽ quay về mà.

    Tiểu Yêu. Thương Huyền. Gia gia. Thương Huyền. Tiểu Yêu cần thêm thời gian mới chấp nhận được. Trong khoảng thời gian này, con cố gắng an ủi, khuyên răn nó nhé. Gia gia. Cô cô thật sự đã hi sinh rồi sao? Thương Huyền, cô cô và cha con

    Đều đã hi sinh vì bá tánh Tây Viêm. Sau khi trưởng thành con phải học theo cha và cô cô con, trở thành một anh hùng bảo vệ nước nhà. Không. Con không hề muốn trở thành đại anh hùng giống họ. Con không hề muốn bỏ lại thê tử, mẫu thân,

    Con cái giống như cha con và cô cô, để họ không còn nơi nương tựa, đau lòng khôn xiết. Con phải sống sót, con phải sống thật tốt, trở thành vua của Tây Viêm. Muốn trở thành vua Tây Viêm còn khó hơn trở thành đại anh hùng.

    Con đường này rất vất vả mà cũng rất nguy hiểm. Con không sợ, con đã hứa với tổ mẫu và cô cô là sẽ bảo vệ đỉnh Triêu Vân và Tiểu Yêu. Chỉ cần có thể trở nên mạnh mẽ thì con chẳng sợ gì cả. Được. Gia gia sẽ đợi con. Gia gia,

    Con xin cáo lui. Thương Huyền, gia gia định đưa Tiểu Yêu đến Ngọc Sơn để nhận Vương mẫu làm thầy, học hành tu luyện. Tại sao phải đưa Tiểu Yêu đi? Sao không để Tiểu Yêu ở lại đỉnh Triêu Vân? Ngọc Sơn độc lập, xa rời thế gian, môi trường không phức tạp.

    Vương mẫu có linh lực cao cường cũng quen biết với tổ mẫu của con, bà ấy nhất định sẽ dốc lòng dạy dỗ nó. Hãy tin tưởng gia gia, ta làm thế này là vì sự an toàn của Tiểu Yêu. Gia gia, xin người đừng đưa Tiểu Yêu đi. Gia gia,

    Xin người đấy, con sẽ bảo vệ cho Tiểu Yêu. Gia gia, xin người đấy. Thương Huyền, với năng lực hiện tại của con, con hoàn toàn không thể bảo vệ được Tiểu Yêu. Nếu có người muốn làm hại Tiểu Yêu thì con cũng quỳ xuống như thế để năn nỉ đối phương sao?

    Con… Thương Huyền, quỳ xuống sẽ không bao giờ đến được vị trí này. Tiểu Yêu, Tiểu Yêu, muội ở đâu thế? Sao muội lại trốn ở đây? Ta đang rót rượu cho dâu Bích Ngọc. Cây dâu Bích Ngọc này đúng là đồ nghiện rượu. Vương cơ, phải xuất phát rồi.

    Khi ta không ở đây, huynh nhất định phải nhớ tưới rượu cho dâu Bích Ngọc nhé. Bao giờ nó ủ ra mật dâu tằm, nhất định phải đợi ta quay về hẵng uống. Huynh không được lén uống trước đâu nhé. Được, cô bé tham ăn. Ca ca tham ăn.

    Huynh nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, đừng lo cho ta. Ta giỏi lắm, dù ở núi Ngũ Thần hay núi Tây Viêm, ta cũng có thể sống yên ổn. Ngọc Sơn chắc chắn không vấn đề gì. Ta mang cho muội một túi dâu lạnh,

    Một chum hoa phượng mới hái sáng nay. Muội đừng có không nỡ ăn nhé, ta sẽ thường xuyên cử người đưa đến Ngọc Sơn. Khi huynh nhớ ta thì lấy nó ra mà ngắm, nhất định phải thường xuyên ngắm, đừng quên ta nhé. Ta nhất định sẽ nhanh chóng

    Đến Ngọc Sơn đón muội quay về. Được, ta đợi huynh. ♪Những năm tháng trôi mang nặng thân ta♪ ♪Không hỗn loạn cũng chẳng bi thương♪ ♪Đi khắp hồng hoang, thiếu vắng ánh mắt nàng♪ ♪Chỉ còn lại hư không♪ ♪Sương gió lướt qua quãng đời ta♪ ♪Không tranh giành cũng chẳng mất mát♪

    ♪Tắm mình trong nắng gắt, thiếu đi ánh nắng của nàng♪ ♪Bầu không khí chỉ còn lại hơi nóng♪ Tiểu Yêu. Tiểu Yêu. ♪Trong mắt chất chứa bi thương, chỉ có khuôn mày nàng cong cong♪ ♪Đợi nàng cùng uống một chén trăng đêm♪

    ♪Lúc đến kéo theo gió mưa, khi đi mang theo bốn mùa♪ Như những gì đã kể, trên đỉnh Triêu Vân có hai đứa trẻ mồ côi bị chia cách từ đó, mãi mãi không được gặp nhau. – Hay lắm. – Hay lắm. Lục ca đến rồi sao? Lục ca. Lục ca, ngồi đây đi. Lục ca, nhờ có thuốc thần của huynh, ta chỉ uống vài thang mà đã mang thai rồi. Xem này, sắp sinh đến nơi rồi. Đương nhiên rồi, cũng không xem thử ta là ai. Treo lên đi. Đúng là tục tĩu. Tiểu ca, có cần thuốc mang thai không? Sau khi uống thuốc của ta, đảm bảo thuốc vào bệnh khỏi, vợ chồng hòa thuận, ba năm sinh hai lứa. Ta… Ta không có bệnh, ngươi mới có bệnh. Đừng đi mà. Lục ca, đang ban ngày ban mặt như thế,

    Chúng ta có nên giữ mặt mũi chút không? Mặt mũi có thể ăn khi đói hay mặc khi lạnh vậy? Ta ấy, cần tiền không cần mặt mũi. Chuyện kể rằng Vương hậu Tây Viêm ở đỉnh Triêu Vân có ba đứa con và một đệ tử. Ai cũng văn võ song toàn,

    Tài hoa xuất chúng. Chỉ đáng tiếc đều hi sinh vì nước nhà, hai đứa trẻ mồ côi còn sót lại cũng bị ép rời khỏi nước Tây Viêm. Có thể nói là Vương tôn và Vương cơ một người một nơi, khi từ biệt nhau, nước mắt thấm đẫm y phục.

    – Hay lắm. – Hay lắm. Ăn nói linh tinh. Rõ ràng đều sợ đối phương đau lòng nên nén nước mắt, vừa cười vừa trò chuyện, còn nắm tay khóc lóc gì chứ. Người kể chuyện đúng là chỉ biết vẽ chuyện. Tiểu Vương cơ tặng cho tiểu Vương tôn một miếng ngọc bội,

    Nói rằng ngọc bội sẽ ở bên ca ca thay cho ta, mong sớm ngày gặp lại để không còn phải chịu khổ biệt ly. Đúng là bịa chuyện linh tinh, còn có ngọc bội nữa chứ. Rõ ràng là một cái đuôi cáo. Ở Ngọc Sơn, tiểu Vương cơ

    Đau khổ chờ được đoàn tụ với người nhà. Dưới sự bài xích của các vương thúc, tiểu Vương tôn đành phải rời Tây Viêm, đến nước Hạo Linh làm con tin. Ở đất phú quý, ôn hòa đấy, tiểu Vương tôn chỉ có thể xem nơi đất khách như quê nhà,

    Ngày nào cũng du ngoạn khắp nơi cùng nhị Vương cơ của nước Hạo Linh, không màng đến chuyện đời. Ca ca à. Sao thế? Đến chưa? Đến rồi. Nơi này chính là trấn Thanh Thủy à? Ta muốn xuống xe đi dạo một chút. Không vội, từ từ thôi. Đây chỉ là một thị trấn rất bình thường, từ đâu mà có thể nhận ra đây là vùng cá rồng lẫn lộn chứ? (Trấn Thanh Thủy) Muội đừng xem thường trấn Thanh Thủy này. Đây là nơi duy nhất trong Đại Hoang vừa không bị Tây Viêm cai quản

    Vừa không bị Hạo Linh cai quản, là vùng đất chưa khai hóa. Ta muốn xem thử nơi này có bao nhiêu cá, bao nhiêu rồng. Bổn cô nương sẽ bắt hết chúng về núi Ngũ Thần, huấn luyện chúng làm thú cưỡi. Đi nào. Thạch tiên sinh,

    Vậy rốt cuộc tiểu Vương tôn Tây Viêm có đến Ngọc Sơn để đón tiểu Vương cơ không? Lúc nãy cô nghe kiểu gì vậy? Thạch tiên sinh kể rồi mà, ngày nào tiểu Vương tôn cũng chỉ kề cạnh nhị Vương cơ của Hạo Linh, vốn đã quên Ngọc Sơn

    Còn có một muội muội. Vậy sao? Đúng là vô tình vô nghĩa. Quá đáng quá đi mất. Ta đau bụng. Ta… Có phải ta sắp sinh rồi không? Lục ca, mau khám cho cô ấy đi. Ta là đàn ông, làm sao mà đỡ đẻ cho phụ nữ được? Đã đến lúc này rồi,

    Ta đi đâu tìm người đỡ đẻ đây? Đau chết đi được. Lục ca, Văn đại y sư, yêu quái bọn ta chỉ phân đực và cái, không phân nam nữ. Huynh đỡ đẻ giúp ta đi. Ta sắp đau chết rồi. Được rồi, ta sẽ đỡ đẻ ngay. Công thức gia truyền,

    Hoan nghênh vào nếm thử. Được. Nào, nào, đại ca. Đậu nành ngọt. Bán đậu nành ngọt đây. Không ngọt không lấy tiền. Nếm thử đi. Tuy hơi tầm thường nhưng cũng khá thú vị. Ca ca, chúng ta đi dạo khắp nơi nhé. Được. Túi thơm, vật trang trí nhỏ đây.

    Đã sinh ra bảy chú thỏ con. Người lớn và trẻ nhỏ đều bình an. Tuyệt lắm. Chúc mừng, chúc mừng. Cảm ơn, cảm ơn Lục ca. Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người. Hôm nay ta sẽ bao hết tiền trà cho mọi người. Hay lắm.

    Cô phải cảm ơn Lục ca thật nhiều. Cảm ơn Lục ca. Đừng khách sáo. Đúng vậy. Hôm nay đều nhờ có Lục ca ở đây. Các hàng xóm láng giềng, các cô các bác, đại ca, đại tỷ, sau này nhà ai không sinh được con cứ đến Hồi Xuân Đường của ta

    Để tìm Văn Tiểu Lục đây. Ta đảm bảo thuốc vào bệnh khỏi, ba năm sinh hai lứa, một lần sinh bảy đứa. Được. Ca ca, những son phấn ban nãy được chế tác thô sơ, sao vẫn có người mua vậy? Cả chỗ vải kia nữa, sờ vào vừa thô vừa cứng,

    Mặc vào người sao chịu nổi? Cô nương mua Thanh Loan sao? Đều là ta tự tay làm đấy. Có thể phù hộ bình an, cô mua một cái cho người mình thích, huynh ấy chắc chắn sẽ thích. Huynh ấy sẽ thích sao? Cô mua thử một cái là biết ngay mà. Ca ca.

    Tiểu ca, xin hỏi có gì chỉ bảo? Xin lỗi, ta nhận nhầm người rồi. Bán hoa điền đây, bán hoa điền đây. Kiểu dáng đầy đủ, bán với giá rẻ. Bán hoa điền đây, bán hoa điền đây. Vào xem thử đi. Bán hoa điền đây, bán hoa điền đây.

    Kiểu dáng đầy đủ, bán với giá rẻ. Bán hoa điền đây, bán hoa điền đây. ♪Những năm tháng trôi mang nặng thân ta♪ ♪Không hỗn loạn cũng chẳng bi thương♪ ♪Đi khắp hồng hoang, thiếu vắng ánh mắt nàng♪ ♪Chỉ còn lại hư không♪ ♪Sương gió lướt qua quãng đời ta♪

    ♪Không tranh giành cũng chẳng mất mát♪ ♪Tắm mình trong nắng gắt, thiếu đi ánh nắng của nàng♪ ♪Bầu không khí chỉ để lại nóng bức♪ ♪Vạn vật đều tăm tối, chỉ có ánh mắt nàng rực sáng♪ ♪Nương theo lòng mình đi nhìn ngắm ánh dương phương xa♪

    ♪Trước mắt đều là bi thương, chỉ có đôi mày nàng cong cong♪ ♪Đợi nàng cùng uống một chén trăng đêm♪ ♪Lúc đến kéo theo gió mưa, khi đi mang theo bốn mùa♪ ♪Vắng bóng nàng, phong cảnh đẹp đến mấy cũng héo hon♪

    ♪Thuở ban đầu ập đến mãnh liệt, ngày sau lại hối hả rời đi♪ ♪Nàng không tới, trời đất đẹp đến đâu cũng hoang tàn♪