Tầng 11 Biến Mất Tập 20 | Phim Cảnh Sát Phá Án Đáng Xem | iQIYI Vietnam

    Nghe đi. Alo, cảnh sát Tak sao? Trác Việt đang họp. Có gì tôi có thể chuyển lời giúp anh. Tôi là Khâu Kiến Thiết. Tôi muốn tự thú. Anh nói gì? Khâu Kiến Thiết. Tôi là Khâu Kiến Thiết. Tôi đang ở tòa nhà nát phố Đào Viên. Tôi muốn tự thú.

    Được, anh đừng cử động. Chúng tôi qua đó ngay. Sao thế? Khưu Kiến Thiết nói anh ấy muốn tự thú. Không biết là thật hay giả nữa. Đừng động đậy, nào nào. Vòng phải đánh đầy. Đầy vòng, đi đi. Lên phía trước, lên, lên. Được, dừng. Ngã, ngã, ngã. Chia nhau ra tìm.

    Đại ca, không có ai. Chỗ lớn thế này thì đi đâu tìm? Gọi điện cho anh ấy. Được. Rút. Anh Hổ, không sao chứ? Hổ Tử không sao chứ? Không sao, vết xước. Khưu Kiến Thiết, chúng tôi đến cứu anh. Đừng nổ súng. Trác Việt. Không ngờ ngươi là người của bọn họ.

    Ngươi bán đứng ta. Hổ Tử. Anh Sinh. Hôm nay vốn có thể giải quyết Khâu Kiến Thiết, nhưng vẫn để hắn chạy mất. Chuyện gì vậy? Lão Sa gọi điện cho tôi. Mã Hiểu Lư nói với anh ấy Khâu Kiến Thiết hôm nay muốn tự thú. Ở tòa nhà nát đó.

    Bảo tôi giúp chặn xe của cục công an. Anh ta đi bắt sống trước. Ý của tôi là căn bản không cần bắt người. Trực tiếp giải quyết là xong. Kết quả cả nửa ngày cũng không bắt được người. còn suýt nữa va phải cảnh sát.

    Anh nói xem rốt cuộc Lão Sa nghĩ thế nào? Nhất định phải bắt sống. Anh ấy không muốn dính vào chuyện của mình nữa. Vậy cũng phải xem tình hình là thế nào chứ. Chuyện của Khưu Kiến Thiết bắt sống có thể giải quyết được không?

    Dù sao Lão Sa cũng là người từng học đại học. nghĩ khá nhiều. Sinh ca. Nếu anh ấy thật sự như vậy, tôi cảm thấy cậu ấy còn phiền phức hơn Khâu Kiến Thiết. Đúng không? Vậy anh phải trông chừng anh ta cẩn thận đấy. Ngài yên tâm. Hổ Tử.

    Về nhà nghỉ ngơi sớm đi. Không sao. Lúc nãy tại sao anh lại nổ súng? Anh nói xem tại sao? Nếu tôi bắn súng lúc nãy muộn, Hổ Tử có thể sẽ hy sinh. Khâu Kiến Thiết đến tự thú. Nếu không phải cậu rút súng, anh ta cũng không nổ súng.

    Anh ta muốn tự thú sao? Anh ta đã có ý đồ nổ súng rõ ràng rồi. Nếu tôi không nổ súng, thì người bị bắn chính là các người. Tôi là vì sự an toàn của mọi người. Cho dù thế nào, anh ấy chủ động tự thú.

    Nhất định là muốn nói cho chúng tôi biết thứ gì đó. Nhưng nếu cậu bắn trúng một phát, Khâu Kiến Thiết chết, manh mối của chúng ta lại bị đứt. Tôi thà cắt đứt manh mối cũng không muốn nhìn thấy bất cứ ai trong các người hy sinh.

    Nhưng bây giờ tôi muốn hỏi anh. Trác Việt. Anh có từng nghĩ tại sao mỗi khi vụ án đến thời khắc quan trọng manh mối lại bị đứt? Anh có ý gì? Tại sao Khâu Kiến Thiết lại gọi điện cho anh? Tại sao anh ấy lại nói anh với họ?

    Là cùng một bọn? Hôm nay Mã Hiểu Lư suýt chút nữa đã bắn chết Khâu Kiến Thiết. Khâu Kiến Thiết lộ diện rồi. Đúng vậy. Anh ấy gọi điện cho Tak Việt nói muốn tự thú. Tại sao lại động súng? Khưu Kiến Thiết nhìn thấy Xuất sắc, nói câu đầu tiên là

    Không ngờ anh là người của họ. Sau đó rút súng. Mã Hiểu Lư đã nổ súng trước. Theo quy định Mã Hiểu Lư làm như vậy, hình như cũng không có vấn đề gì. Tôi đã nghĩ lại tình hình lúc đó. Còn có câu mà Khâu Kiến Thiết nói.

    Rất có thể anh ấy gọi điện cho Trác Việt xong nói muốn tự thú. Có người truy sát anh ta. Ai biết chuyện Khâu Kiến Thiết tự thú? Ngay lập tức là Mai Tuyết, Mã Hiểu Lư. Trác Việt, Hổ Tử. Ta đã nói với Trác Việt và Hổ Tử rồi.

    Bảo họ trông chừng Mã Hiểu Lư. Bảo họ cẩn thận một chút. Mã Hiểu Lư không dễ đối phó như vậy đâu. Không phải tôi đã nói với cậu rồi sao? Ở trong hầm xe mà. Anh đợi em ở đây. Cúp máy trước nhé. Thần kinh à? Ai vậy? Chào chị dâu.

    Trong túi tôi có, có tiền. Cầm, cầm cho em. Chị dâu. Chỉ đáng chút tiền này thôi. Con thỏ của ta không tìm được, thì đừng bao giờ quay lại gặp ta nữa. Người sống sờ sờ để tôi nhìn mất rồi. Em thích ăn ớt không? Ớt này càng ăn càng cay.

    Càng cay càng thích ăn. Huynh, huynh chỉ cần thả ta ra Anh bảo em làm gì em đều đồng ý với anh. Em có yêu anh ấy không? Vậy anh hỏi giúp em. anh ấy có yêu em không. Ai? Anh Sơn Khâu Kiến Thiết. Nói sau nhé. Nào, cười một cái.

    Khưu Kiến Thiết. Tôi giết chết cậu. Anh, anh em xây dựng. Chỉ cần chị dâu cậu an toàn trở về, Dễ thôi. Năm triệu. Năm triệu. Chê ít à? Thêm chút nữa. Được. Khi nào? Đừng báo cảnh sát, đợi điện thoại của tôi. Xem ra anh ấy rất yêu em. Trác Nhi.

    Chị dâu con xảy ra chuyện rồi. Đừng báo cảnh sát. Đến rồi. Trác Nhi. Đã nói là không báo cảnh sát rồi sao? Lúc này người nên tin tưởng nhất chính là cảnh sát. Đi. Đội trưởng Mã Cục trưởng Nghiêm, chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi Trung tâm chỉ huy.

    Vừa nãy đã phân tích kỹ thuật để phân tích kỹ thuật. Chắc không phải nhà ở khu dân cư bình thường. Trói một người sống sờ sờ. còn muốn bình thường ra vào khu. Không thể nào. Hơn nữa, bây giờ Khâu Kiến Thiết là tội phạm truy nã. anh ta cũng không dám.

    Nhưng nếu là nhà máy bỏ hoang hoặc là tòa nhà hoang tàn, Gần đây nhiều quá. Trong vòng 30 km đã phái cảnh sát Tìm kiếm nhà máy bỏ hoang liên quan và tòa nhà bỏ hoang. Việc này không khác gì vớt kim trên biển cả. Theo camera giám sát,

    Một giờ sáng nạn nhân bị bắt cóc ở bãi đỗ xe tầng hầm của tòa nhà Giai Lạc. Lúc đó nạn nhân chuẩn bị lên xe. Kẻ bắt cóc đột nhiên xuất hiệndùng súng uy hiếp nạn nhân. lên một chiếc xe máy ba vòng. Sau khi phân tích kỹ thuật của chúng tôi,

    Kẻ bắt cóc chắc là Khâu Kiến Thiết Tại sao Khâu Kiến Thiết không lái xe con tin? Nếu anh ta lái xe con tin Căn cứ theo camera thì đã tìm thấy hắn từ lâu rồi. Người bị trói một chút. 6 giờ lần đầu gọi điện đòi tiền chuộc.

    Anh ta có 5 tiếng có thể giấu con tin. 5 tiếng. Vậy bây giờ không phải trốn ở đâu cũng có khả năng. Khâu Kiến Thiết nhất định sẽ gọi lại. Chú ý nghe lén. Giữ liên lạc với trung tâm chỉ huy bất cứ lúc nào. Vâng, yên tâm đi cục trưởng Nghiêm

    Tôi nghỉ ngơi xong rồi, đến ai đây? Đến cậu rồi, đi ngủ đi. Em không sao, vẫn chưa buồn ngủ. Mỗi người ngủ một tiếng luân phiên. Phải đi. Đây là mệnh lệnh. Được. Thế nào, anh Trung? Xác nhận rồi. Thân phận không có vấn đề gì. Ai bảo anh giao đồ ăn?

    Vâng, là một ông họ Khưu. Đội ngựa. Cái này ở đâu ra vậy? Tôi không biết. Lúc tôi đặt đồ ăn không có cái này. Thật sự, thật sự không có. Đúng rồi. Trên đường đến đây, va phải một người đi xe điện.

    Người đó đỡ tôi dậy, anh ấy, anh ấy đi rồi. Ở đâu? Giao lộ Đông Kong. Nhìn rõ chưa? Chưa. Trời, trời tối quá. Ở giao lộ đó cũng không có đèn đường. Tôi, tôi thật sự không nhìn rõ. Xin chào, trung tâm chỉ huy, mời nói. Vâng. 9 giờ 15 phút.

    Thiên Tỉnh bách hóa Orae. Đội trưởng Mã Cục trưởng Nghiêm Để đề phòng tình huống bất ngờ, anh và Trác Việt ở lại nhà Cotsusan, hỗ trợ bất cứ lúc nào. Vâng. Chuẩn bị xong hết chưa? Xuất phát. Đi. Đi, đi, đi. Trác Việt.

    Lần hành động này hai chúng ta không cần đi. Ở đây chi viện bất cứ lúc nào. Không phải. Dựa vào đâu mà giữ tôi lại? Mệnh lệnh của cục trưởng Nghiêm Được, nghe theo sự sắp xếp của tổ chức. Sắp đến giờ hẹn rồi. Thế nào? Vẫn chưa có động tĩnh gì.

    Này. Bên dưới ghế dài bên trái. Vứt điện thoại của anh đi. 20 phút sau đến cửa ra bến tàu. Không kịp. Bây giờ em còn 19 phút 50 giây. Tránh ra, tránh ra, tránh ra. Không được động đậy. Không ai được động đậy. Khâu Kiến Thiết đang nhìn kìa.

    Anh cho rằng Khâu Kiến Thiết ở trung tâm thương mại chắc chắn là ở đó. Đội trưởng Mã. Anh sao thế? Chắc là tối nay bị cảm lạnh. Đau bụng. Không phải, anh nhìn em này. Không biết có chuyện gì. Đột nhiên bị dị ứng. Không sao, thức cả đêm.

    Sức kháng cự yếu. Anh nghỉ một lát, em ngồi một lát. Được. Tôi đến bến tàu rồi. Lên thuyền ngay. Đừng gãi, đừng gãi. Cảm ơn. Một viên là được. Xin lỗi. Tôi quên nói với mẹ. chuyện em dị ứng với tương tôm. Sao lại dị ứng rồi? Không sao. Xin lỗi.

    Tôi chỉ cần dính vào tương tôm này thôi. là tôi bị dị ứng. Đội trưởng Mã, đỡ hơn chưa? Tôi đau bụng quá. Có cần đến bệnh viện không? Không sao. Lát nữa sẽ ổn thôi. Em đi mua chút đồ ăn. Được. Alo, đúng rồi, tôi lên thuyền rồi.

    Cởi hết quần áo ra. Cởi quần áo. Được, được. Nửa tiếng sau gặp nhau ở xưởng tôm. Bây giờ vứt điện thoại đi. Vứt… vứt điện thoại đi. Được, được, được. Xuất sắc. Trác Việt, sao thế? Cục trưởng Nghiêm Tôi biết Khâu Kiến Thiết ở đâu rồi. Nhà máy sốt tôm già.

    Sao anh biết? Tôi dị ứng với tương tôm. Trên tờ giấy có tương tôm. Hơn nữa phía sau còn có phân chuột. Mã Hiểu Lư đâu? Anh ấy bị đau bụng trong nhà vệ sinh. Tôi không nói với anh ấy là tôi ra ngoài rồi. Trác Việt, đừng tự ý hành động.

    Đợi chi viện. Xây dựng. Xây dựng, xây dựng. Xây dựng, xây dựng. Tiền đến rồi, tiền đến rồi. Xây dựng. Tiền đến rồi. Anh xem. Xây dựng. Anh nói xem tôi có thể nhảy qua được không? Khưu Kiến Thiết. Không nhảy qua được. Nào, gắp cho kỹ. Con thỏ của tôi ở đâu?

    Ở đâu? Ai thèm tiền thối của các người chứ? Còn sống không? Cô ấy còn sống không? Cô ấy còn sống không? Cô ấy còn sống không? Còn sống không? Còn sống không? Bây giờ tôi chẳng còn gì nữa. Đều do các người ép. Đều do các người ép.

    Anh nổ súng, nổ súng. Phát hiện con tin. Trác Việt, thu súng đi. Thu súng đi. Chết rồi. Mặc dù bây giờ tất cả chứng cứ đều hướng về sự xuất sắc, nhưng nói anh ta giết người tôi không tin. Tôi cũng không tin. Con người của Tiểu Trác tôi hiểu.

    Mặc dù bình thường anh ấy hơi không biết điều, nhưng việc giết người anh ấy tuyệt đối không làm được. Anh ấy cũng không có lý do gì để làm. Đừng suy đoán nữa. Chúng tôi là cảnh sát. Chuyện gì cũng phải có chứng cứ. Chứng cứ đúng không? Tôi đi tìm.

    Đứng lại. Anh đi đâu tìm? Anh có biết tìm chứng cứ thế nào không? Anh kích động như vậy có tác dụng gì? Anh đi đâu vậy? Không phải bảo hai người canh giữ sao? Cậu ấy ra ngoài cậu không biết đâu. Lúc đó tôi ở nhà vệ sinh.

    Tôi từ nhà vệ sinh ra đã không thấy anh ấy. Sao em không gọi điện cho anh ấy? Tôi gọi cho anh ấy. Anh chất vấn tôi. là có ý gì? Tôi là đội trưởng của các cậu. Trác Việt xảy ra chuyện tôi còn sốt ruột hơn cậu.

    Nhưng lo lắng có tác dụng không? Cậu có thể suy nghĩ chút được không? Được rồi, mọi người bình tĩnh lại. Hổ Tử, ngồi xuống. Chuyện xuất sắc Chỉ có thể hy vọng đồng nghiệp của sở tỉnh điều tra rõ chân tướng thôi. Dựa vào cái gì mà sở tỉnh điều tra?

    Trác Việt vô cớ chịu oan ức lớn như vậy Không thể tự chúng ta điều tra sao? Đương nhiên không thể. Quên kỷ luật tổ chức rồi sao? Bắt đầu từ bây giờ, bao gồm cả tôi. Tất cả mọi người đều phải trốn tránh. Chỉ có thể đợi.

    Chỉ cần không phải Trác Việt làm, thì không ai vu oan được hắn. Mới hai ngày nữa sao lại vào đây? Tại sao lại vào đây? Hai mạng người? Khúc Xứ. Khúc Xúc. Khúc Khúc Sở. Tôi đã điều đến nơi làm cảnh sát phim rồi. Gọi quen rồi.

    Tôi biết tôi phải trốn tránh. Tôi đến để giúp mọi người duy trì trật tự. Được, mọi người làm việc đi. Thế nào? Tôi đã nghe ngóng giúp anh. Súng Trác Việt này Tổng cộng bắn được ba viên đạn. Hai nạn nhân lần lượt trúng một phát. Một phát còn lại.

    Không biết bắn đi đâu rồi. Đầu đạn tìm thấy trong người nạn nhân. Sau khi kiểm tra và so sánh, Cũng đúng. Xuất phát bằng súng. Cũng có nghĩa là chỉ tìm được hai viên đạn. Vẫn còn một viên chưa tìm thấy. Đúng là không tìm thấy.

    Điểm này chúng tôi cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Căn cứ vào hiện trường vụ án, không gian hai người bị hại ở. Nếu bắn ba lần, mục tiêu đều là người bị hại. thì cho dù đạn có bắn trúng người bị hại hay không, bắn bằng góc độ nào.

    Liệu có tồn tại tình huống nhảy không? Vậy đầu đạn đều nên ở lại khu vực này. Không thể nào không tìm thấy. Không tìm thấy đầu đạn. Chỉ có hai lời giải thích hợp lý. Một là đạn. Không hề bắn vào hướng của nạn nhân. Sau khi bắn một cái nữa,

    Bị người ta nhặt đi rồi. Điểm này tôi đề nghị, anh vẫn nên đi hỏi Trác Việt. Nhưng trong thời gian điều tra vụ án ngoài cảnh sát điều tra vụ án, Còn có luật sư đại diện nữa không ai có thể gặp được anh ấy.

    Xem ra phải tìm luật sư cho anh ấy. Alo. Này! Sao em lại vào đây? Tôi giới thiệu bản thân cho cậu trước. Giới thiệu lại nhé. Bây giờ tôi là luật sư đại diện cho anh. Hạ Trung Thiên. Anh còn có chứng nhận luật sư à?

    Trước khi tôi chưa làm phóng viên bố tôi ép tôi thi một quyển. Tôi thay ông ấy đến thăm cậu. Anh biết mà. Anh ấy phải tránh đi. Tôi hiểu. Họ đều tin anh trong sạch. Nhưng bây giờ tất cả chứng cứ đều hướng về tôi. Anh cũng đừng nản lòng.

    Bây giờ quan trọng nhất là tìm được chứng cứ hãm hại anh. Anh nói cho tôi biết. rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Lúc tôi vừa đến xưởng tương tôm, đã báo cáo với trung tâm chỉ huy rồi. Vốn là chờ chi viện.

    Nhưng đột nhiên tôi nghe thấy hai tiếng súng. Sau đó tôi lập tức xông vào trong nhà máy. Nhưng không đi được bao xa. đã phát hiện ra thi thể và thi thể của Khâu Kiến Thiết. Lúc đó phán đoán của tôi là hung thủ vẫn chưa rời khỏi.

    Nhưng khi tôi tìm kiếm hung thủ, đột nhiên có người nắm lấy đầu tôi, va vào cột. Sau đó tôi bị ngất. Đợi khi tỉnh lại, đội chi viện sẽ đến. Cậu còn nghĩ ra được gì khác không? Điều tôi có thể nghĩ đến chỉ có vậy thôi.

    Nhưng có một điều em không… không hiểu. Rõ ràng lúc tôi đến họ đã bị bắn chết rồi. Nhưng tại sao lại bị súng của tôi bắn chết? Chuyện này là thế này. Em nghĩ không thông là đúng. Nếu em nghĩ thông rồi, thì không gọi là hãm hại nữa.

    Có phải đạo lý này không? Nói cũng đúng. Anh Sinh. Đồ đã để trên xe Trác Việt rồi. Được. Tôi thấy Mã Hiểu Lư là vô ích. Huynh ấy làm như vậy chẳng qua là muốn cắt đứt quan hệ với chúng ta. Anh ấy nghĩ đơn giản quá. Tôi cảm thấy,

    Anh ấy chỉ muốn vợ anh ấy sống tốt một chút. Anh Sinh. Anh nói xem chúng ta có cần chuẩn bị trước không? đề phòng bất trắc không? Có lý đấy. Lòng người cách bụng. Không sợ một vạn, chỉ sợ lỡ như thôi. Cậu nói xem. Giật cả mình.

    Suýt nữa thì rơi xuống. Làm giống thật đấy. Xin tránh đường. Xin mọi người hãy phối hợp điều tra. Chúng tôi cũng vì muốn điều tra rõ chuyện của đồng chí Trác Việt. Không phải không phối hợp. Đây là đội cảnh sát của chúng tôi.

    Chúng tôi đứng ở đâu anh quản được sao? Đội trưởng Mã, anh là lãnh đạo. Anh nói gì đi. Tôi không có gì để nói cả. Cá nhân tôi phối hợp điều tra. cũng hoàn toàn chấp nhận kết quả. Tránh ra hết đi. Đây là mệnh lệnh.

    Tin tưởng đồng chí của sở tỉnh sẽ nhanh chóng điều tra ra chân tướng. Vụ án kết thúc chưa? Trước đây thấy anh phá án vất vả như vậy, tôi cũng không giúp được gì. Giờ thì tốt rồi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi.

    Vậy có phải em có thể nghỉ phép rồi không? Anh không được lừa em. Ngoắc tay.