Liên Hoa Lâu Tập 05 | Phim Cổ Trang Kiếm Hiệp Siêu Hot | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Liên Hoa Lâu] [Tập 5] Ngươi biết rằng chỉ cần kiểm tra thi thể của Ngọc nhị tiểu thư, hỏi rõ hộ vệ có mặt khi ấy là chắc chắn sẽ phát hiện ra sơ hở, thế nên bèn nhân lúc trời tối để đốt xác.
Có điều ngươi không thể ngờ rằng Ngọc phu nhân lại về sớm hơn dự kiến, đưa cái xác chưa cháy hết ra khỏi ngọn lửa. Tiếc là Ngọc phu nhân trong lúc nóng giận đã giết hết hộ vệ trong nhà, khiến họ mãi mãi mất đi cơ hội mở miệng.
Cô coi thường tính mạng của hộ vệ như vậy, lại không biết rằng như vậy vừa đúng ý của hung thủ. Không ngờ ngươi lại suy tính sâu xa như vậy. Vân cô nương, cô một lòng si mê Ngọc thành chủ, nhưng tối nay hắn lại muốn giết cô. Người như vậy
Không xứng để cô một mực bảo vệ. Tại nhà trọ Tiểu Miên, nhát kim Du Ti Đoạt Phách kia cũng là nhờ miếng noãn ngọc Ngọc nhị cô nương tặng cô cản lại. Là cô ấy bảo vệ cô. Cô nên đòi lại công bằng cho cô ấy chứ. Đúng. Ta đã sai.
Là ta sai. Lúc trước ngài ấy muốn kim Du Ti Đoạt Phách, muốn xem thử bí ẩn trong đó, nên ta đã lấy trộm cho ngài ấy. Không ngờ… Ngọc Mục Lam, ngài nên thừa nhận tất cả rồi chứ? Võ công tệ thì cẩn thận chút đi. Thì ra là Phách Không Chưởng.
Ta phải trả thù cho Sương Nhi! Phương Đa Bệnh, cản cô ta lại. Ngươi lại muốn làm gì? Ngọc phu nhân muốn trả thù cho muội muội thì e rằng cũng phải theo thứ tự. Ngươi có ý gì? Ngọc phu nhân đừng quên rằng
Ngọc nhị tiểu thư từng bị chưởng lực làm trọng thương trước khi chết, vẫn chưa rõ vết thương này từ đâu mà ra. Vừa nãy thấy Tông Chính công tử ra tay là bọn ta đã hiểu ra hết. Tông Chính công tử, loại võ công không gây thương tích ngoài da
Nhưng lại có thể đập nát toàn bộ nội tạng này e rằng chính là Phách Không Chưởng nhỉ? Từ đó đến giờ ta cũng luôn tò mò. Ngọc Mục Lam có kim Du Ti Đoạt Phách, có thể giết luôn Ngọc Thu Sương, nhưng tại sao lại phải cho cô ấy một chưởng?
Bây giờ xem ra ta đã giải đáp được toàn bộ thắc mắc rồi. Tại sao phải giết nhị tiểu thư đến hai lần? Đó là do kim vàng và nhát chưởng không phải cùng một người làm. Tông Chính công tử, nhát Phách Không Chưởng kia là do ngươi ra tay nhỉ?
Đúng là ta biết Phách Không Chưởng, nhưng tại sao ta phải giết cô ấy? Tại sao ư? Vì ngươi và Ngọc phu nhân lén lút qua lại, bị nhị tiểu thư bắt gặp. Hơn nữa trên người ngươi có mùi hoa quế trong tẩm viện của Ngọc phu nhân,
Mà trên người Ngọc thành chủ nhiều năm ngủ tại phòng khách lại không hề có. Vừa rồi tình hình khẩn cấp, Ngọc phu nhân bảo vệ ngươi hết lòng nhỉ. Bao năm qua, cô chưa từng ngủ cùng giường với ta, cũng chẳng nhìn thẳng ta lấy một cái, thì ra là…
Phải, ta không sạch sẽ, nhưng cô cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam. Im đi cho ta! Là chàng? Thật sự là chàng giết Thu Sương? Ta… Đúng là ta đã tung ra chưởng đó, nhưng ta không có ý đó đâu. [Hôm đó, ta và Hồng Chúc gặp mặt bên ngoài,]
[vốn dĩ định chấm dứt mối quan hệ này.] [Thế nhưng Hồng Chúc lại nổi giận,] [ta không thể mặc kệ mà bỏ đi] [nên đã đuổi theo cô ấy đến phòng ngủ để dỗ dành.] [Tính Hồng Chúc vốn đã nóng như lửa,] [ta mất rất nhiều thời gian khuyên nhủ]
[mới khiến cô ấy bình tĩnh lại nghe ta nói.] [Lúc đó lại bất chợt nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng động,] [chuyện của bọn ta không thể để người khác biết,] [nên trong lúc hoảng hốt ta đã tung chưởng về phía cửa sổ.] [Đến khi ta mở cửa sổ ra nhìn]
[thì không thấy ai cả.] Ta cũng không biết người đó là Thu Sương. Thì ra người giết muội muội cô lại chính là cô. Quả báo. Chúng ta đều có phần. Cô ấy vốn không nên chết. Là chúng ta… Là chúng ta… Là do ta không đủ can đảm cứu cô ấy,
Lại càng không can đảm thừa nhận tất cả. Ta còn cùng ngài diễn nhiều vở kịch nhơ bẩn như vậy, đẩy hết tất cả cho ma giết người. Là ta. Là ta. [Sau khi Thu Sương trúng chưởng đó] [thì chẳng còn nơi nào để đi trong Ngọc Thành rộng lớn này.]
[Cô ấy chỉ có thể đến tìm ta,] [đến tìm người bạn thân nhất của cô ấy.] Thu Sương! [Nhưng lại bắt gặp ta và Ngọc Mục Lam đang lén lút hẹn hò.] Thu Sương, cô đừng hiểu lầm, bọn ta không như cô nghĩ đâu. [Cô ấy vốn đã bị thương nặng,]
[lúc đó phải tuyệt vọng đến nhường nào.] [Ngọc Mục Lam,] [ngài lại lo chuyện này bị lộ] [nên đã ra tay giết cô ấy.] [Còn ta để được sống tiếp] [mà dù biết ngài muốn giết ta,] [ta cũng chỉ có thể giả khờ giả dại.] Thử đi. Cảm ơn.
Nó sẽ bảo vệ cô được bình an. Ta không xứng làm bạn của cô ấy. Ta không xứng làm bạn tốt của cô ấy. Ta không xứng. Thật đáng thương. Những người nhị tiểu thư yêu, lại chẳng có ai yêu cô ấy, hơn nữa còn chẳng một ai muốn buông tha cô ấy.
Là lỗi của ta. Là ta không nên. Chàng nói với ta rằng ngoài cửa sổ không có ai, là ta nhầm lẫn. Tại sao chàng không cho ta biết muội ấy đã bị Phách Không Chưởng của chàng làm bị thương? Nàng bình tĩnh lại đi đã.
Ai bảo cô ấy cứ đi theo chúng ta suốt từ ngọn núi phía sau, ta không làm vậy thì có thể làm thế nào đây? Hôm đó chúng ta đã nói rất nhiều điều, có điều có thể nói, nhưng có điều thì không. Chẳng lẽ
Nàng muốn để cô ấy loan tin ra ngoài? Ta làm vậy cũng vì nàng cả thôi. Im đi, Tông Chính Minh Châu. Đã làm hết những chuyện máu lạnh vô tình, lật lọng bội ước rồi, cần gì phải ra vẻ tình sâu tựa biển cả thế này chứ? Phương công tử,
Lý tiên sinh, làm phiền hai vị nhọc lòng phá án rồi. Người đâu, nhốt Ngọc Mục Lam và Vân Kiều vào ngục. Vâng. Chuẩn bị xe ngựa, đưa Phương công tử, Lý tiên sinh cùng tất cả mọi người trong nhà trọ ra khỏi thành. Khoan đã.
Ngọc phu nhân tiễn khách như vậy là không ổn đâu. Cô nhốt họ vào ngục của Ngọc Thành làm gì? Vậy còn Tông Chính Minh Châu thì sao? Cô định làm thế nào? Đây là việc nhà của Ngọc Thành, ta sẽ tự xử lý. Đây là án hình sự, theo luật,
Án hình sự của giang hồ giao cho viện Bách Xuyên định đoạt. Tông Chính Minh Châu giữ chức quan trong triều, cũng nên để Giám Sát Ty thẩm tra xử lý. Huống hồ Ngọc phu nhân giết chết hộ vệ trong gia tộc, là giết người oan uổng, cô cũng có tội.
Ta giết hộ vệ của chính mình thì sao? Đây là ghi chép ban thưởng của hộ vệ Ngọc Thành. Những hộ vệ này nhiều lần được ban thưởng nhờ lập công, theo luật, khi hộ vệ trong nhà lập công ba lần sẽ không được dùng hình như tôi tớ,
Đương nhiên cô có tội, phải chịu hình phạt, còn phải bồi thường cho gia quyến của những hộ vệ này. Ngươi muốn đòi lại công bằng cho những hộ vệ này. Họ vốn không nên chết. Ngọc Thành Côn Luân ta từng làm việc theo luật từ bao giờ chứ? Phương Đa Bệnh,
Cho ngươi đường sống mà ngươi không cần, vậy thì ngươi hãy dẫn họ xuống gặp Diêm Vương mà đòi công bằng đi. Lên cho ta. Ở đây cứ giao cho ta, huynh đi trước đi. Đừng vội, viện binh sắp đến rồi. Viện binh? Tiêu cục Hạc Hành. Hồ Ly Tinh?
Sao họ lại ra đây? Đương nhiên là nhờ công của Hồ Ly Tinh rồi. Ngươi cứ từ từ đánh, ta đi trước đây. Đa tạ. Giết chúng cho ta. Dừng tay! Roi Thanh Tước? Thạch Thủy của viện Bách Xuyên. Hơn 50 năm qua, trong giang hồ đã không còn chuyện
Ép môn đồ tự sát nữa. Ta lại muốn xem thử Ngọc phu nhân ép nhiều hộ vệ trong gia tộc tự sát là nhân vật lợi hại cỡ nào. Ngọc Hồng Chúc bị bắt do vi phạm hình luật, người của viện Bách Xuyên và Giám Sát Ty đã bao vây ngoài thành.
Đa tạ các hạ ra tay giúp đỡ. Không biết các hạ là… [Dương Vân Xuân, Giám Sát Ty] Giám Sát Ty, Dương Vân Xuân. Ta nhận được thư mật, nói cháu của tể tướng đương triều phạm tội tại Ngọc Thành bèn đến thăm dò. Tông Chính Minh Châu,
Chúng ta từng gặp nhau trong triều vài lần, không ngờ hôm nay lại phải chào hỏi ngươi như thế này đây. Thư mật? Chẳng lẽ là Lý Liên Hoa gửi đi? Giám Sát Ty nắm bắt thông tin nhanh thật, các người đã cài người ở Ngọc Thành ư?
Các vụ án trước, lúc tìm các người để hỏi han tình hình thì cứ ra sức khước từ, chẳng vui vẻ gì. Viện Bách Xuyên chưa từng làm khó Giám Sát Ty các người đâu. Thạch cô nương đừng hiểu nhầm,
Ta thật sự nhận được thư nặc danh bí mật nên mới chạy đến. Giám Sát Ty và viện Bách Xuyên vốn có cùng chức trách, sao có thể cố tình làm khó được. Lần trước ta và Thạch cô nương hợp tác bắt trộm, phối hợp chặt chẽ,
Không ngờ lần này có thể gặp lại Thạch cô nương. Phương đại thiếu gia. Trốn gì đấy? Thạch tỷ tỷ, trùng hợp thật. Không phải ngươi gửi thư báo cho viện Bách Xuyên đến bắt người ư? Coi như tiểu tử ngươi biết điều, không làm việc lỗ mãng.
Ngọc Thành không phải nơi dễ dàng ra vào đâu. Còn nữa, còn chưa trả đồ cho ta ư? Đúng, đúng, đúng. Ta chỉ mượn dùng lệnh bài này thôi ấy mà. Thạch tỷ tỷ, vụ án này tính là ta phá được nhỉ? Đây là vụ án lớn đầu tiên ta hoàn thành đấy.
Vậy được, tính cho ngươi. Đa tạ. À đúng rồi, Thạch tỷ tỷ này, ta muốn dẫn tỷ đi nhận diện một người. Ta nghi ngờ hắn là Dược ma của Kim Uyên Minh. Người đó đang ở đâu? [Bùn đỏ…] [Số bùn đỏ này bị dính từ đâu nhỉ?]
[Rốt cuộc Ngọc Thành còn giấu bí mật gì?] [Trước Tết nhị tiểu thư bị sâu độc cắn mặt bị thương] [ở ngọn núi phía sau.] [Cô ấy cứ đi theo chúng ta suốt từ ngọn núi phía sau.] Ngọn núi phía sau. Hồ Ly Tinh. Đánh hơi cẩn thận vào đấy,
Đánh hơi được thì tối nay ta thưởng đùi gà bự cho ngươi. Đi đi. [Khí độc Sinh Tử của Dược ma.] [Kẻ trốn bên trong lai lịch không tầm thường.] Hồ Ly Tinh, ngoan ngoãn chờ ở đây, đừng chạy lung tung. [Tuyết Công, Kim Uyên Minh] [Giác Lệ Tiêu, Kim Uyên Minh]
Chúc mừng tôn thượng bình phục xuất quan. [Tôn thượng?] [Lẽ nào…] Tiếng động lớn vừa rồi ở đây. Lý Liên Hoa đâu? Không phải là vào trong rồi chứ? Đừng vào. Đây là khí độc Sinh Tử, không có cách tránh độc thì vào chỉ có đường chết. Là trò cũ của Dược ma.
Dược ma? Sương mù này cũng sắp tan rồi. Hai ngươi đến sao còn mang thêm một cái đuôi vậy? Ngọc Hồng Chúc đúng là ngày càng vô dụng. Kẻ nào cũng đến đây được. Dược ma, còn không mau lấy bảo bối sâu độc của ông ra
Gặm hết xương cốt hắn đi cho ta. Yên tâm, lát nữa đảm bảo [Dược ma, Kim Uyên Minh] cả vụn xương của hắn cũng không tìm được. Dược ma, quả nhiên ngươi ở đây. Huynh không sao chứ? Sao lại bị thương đến nông nỗi này? Ta không sao. Không biết điều.
Không cần dây dưa nữa, còn có chuyện cần làm. Đi. Vâng. Tôn thượng. [Địch Phi Thanh?] [Địch Phi Thanh chưa chết.] Dược ma, đi thôi. Đừng hòng chạy. Lý Liên Hoa. Lý Liên Hoa. Lý Liên Hoa. [Ngọc Thành] [Liên Hoa Lâu] Dược ma thật và Địch Phi Thanh chạy rồi.
Huynh đúng là không phải Dược ma. Thi thể sư huynh Thiện Cô Đao của ta ở đâu? Địch Phi Thanh. Địch Phi Thanh? Sao huynh biết tên của Địch Phi Thanh? Huynh quen hắn à? Vừa nãy ngủ mơ mơ màng màng, hình như cứ nghe thấy có người gọi tên hắn.
Cẩn thận chút. Vậy huynh có biết người vừa nãy gặp chính là đại ma đầu Địch Phi Thanh của Kim Uyên Minh không? Ta bảo chứ, huynh đúng là toàn gặp may thôi. Vừa nãy trong rừng toàn khí độc, sao huynh vào được vậy? Ta đi tìm chó của ta.
Không biết sao tự dưng lại nổ, may mà ngươi đến. Ai mà ngờ tên đại ma đầu này lại luôn ẩn náu ở nơi hẻo lánh thế. Ta nghe nói trong hang động ấy toàn là thuốc giúp tăng nội lực. Trong trận chiến Đông Hải năm xưa,
Chắc chắn hắn đã bị thương rất nặng nên mới bế quan tu luyện ở đấy. Chỉ tiếc là không thấy rõ được mặt hắn. Nếu hắn chưa chết, giang hồ chắc chắn sẽ lại nổi mưa gió. Huynh nói xem, nếu Địch Phi Thanh chưa chết,
Vậy thì chắc chắn Lý Tương Di vẫn còn sống, đúng không? Chắc chắn còn sống, đúng không? Ngươi bị nổ cho ngu người rồi à? Ta biết ngay mà. Chắc chắn người vẫn còn sống. Chắc chắn người sẽ quay lại. Chỉ là tạm thời đang vướng gì đó thôi. Đúng rồi, ừm…
Chuyện lần trước ta đã hiểu lầm huynh. Nói vậy thì hiềm nghi ta là Dược ma được rửa sạch rồi à? Khi ấy là ta nóng lòng bắt giặc, đắc tội rồi. Huynh muốn ta tạ lỗi với huynh thế nào, cứ việc nói với ta là được. Cũng không có gì.
Ta hơi đói rồi. Đơn giản thế thôi sao? Được. Ta sắp xếp cho huynh. Đợi nhé. [Địch Phi Thanh,] [ngươi đã còn sống] [thì có những chuyện] [ta phải tìm ngươi hỏi cho ra nhẽ.] Ta không đuổi kịp, nhưng chắc chắn là Địch Phi Thanh. Người theo sau hắn là Giác Lệ Tiêu.
Ta không nhìn lầm đâu. Ta cũng tra rõ Ngọc Hồng Chúc rồi. Cô ta vốn là một trong Thập Nhị Phượng của Kim Uyên Minh. Năm xưa Kim Uyên Minh tan rã, cô ta đã trốn thoát, quay về Ngọc Thành. Như vậy xem ra,
Bao năm nay dưới sự cai quản bí mật của Giác Lệ Tiêu, tàn dư Kim Uyên Minh gây rối khắp nơi, chắc chắn cũng do Địch Phi Thanh đứng sau sai khiến. Ngọc Hồng Chúc cắn lưỡi không nói, Tông Chính Minh Châu bị Giám Sát Ty bắt đi,
Người ở trong triều khó bề tra hỏi. Lần này đã mất manh mối về Địch Phi Thanh. Giả dụ Địch Phi Thanh còn sống sót thật, vậy có phải môn chủ của chúng ta… Tương Di có thể giống Địch Phi Thanh ư? Huynh ấy mà còn sống
Thì có lý do gì không quay về? Suy đoán vô nghĩa dễ gây tổn thương, sau này không được nhắc lại lời này nữa. Uyển Vãn. Tử Khâm. Chúng ta nên về thôi. Được, chúng ta đi. Ban ngày ban mặt mà nằm mơ à? Đừng trách ta không nhắc huynh nhé,
Dám ngấp nghé đệ nhất mỹ nữ võ lâm Kiều Uyển Vãn thì phải hỏi thanh Phá Quân trong tay Tiêu Tử Khâm. Ngươi cũng đừng đoán mò nữa, càng đừng đùa giỡn lung tung. Ta chỉ tò mò, họ chưa vào viện Bách Xuyên mà sao cũng đến Ngọc Thành?
Hai người họ dạo chơi ở đây, dù sao cũng là người quen cũ ở Tứ Cố Môn. Nghe nói đại ma đầu Địch Phi Thanh xuất hiện, không thể không quan tâm được. Phương Tiểu Bảo. Mới đó đã đuổi đến rồi. Chắc chắn là Ly Nhi để lộ.
Huynh đệ, chắn giúp ta một chút, tí ta đưa đồ ăn cho huynh sau. Lạ quá, rõ ràng khi nãy còn nghe thấy giọng mà. Huynh là… Tại hạ Lý Liên Hoa. Lý Liên Hoa. [Hà Hiểu Phượng, sơn trang Thiên Cơ] Chủ nhân Liên Hoa Lâu trong lời đồn là huynh à?
Huynh chính là thần y có y thuật cao siêu, có thể cứu người chết sống lại ư? Thần y, ta chóng mặt quá. Ta chóng mặt quá. Huynh mau khám giúp ta đi. Cô nương. Tuy Lý thần y không tuấn tú vô song như ta tưởng, nhưng khí chất nhàn nhã thanh cao
Lại càng khiến người ta rung động. Ta vẫn luôn rất thích người có tài hoa tuyệt thế. Nhưng huynh vẫn chưa khám cho ta. Cô nương. Ta thấy sắc mặt cô hồng hào, giọng tựa chuông đồng, hẳn là không sao đâu. Không sao thì tốt. Chắc là do ta đuổi theo
Đứa cháu ngoại mất nết kia vội quá nên mới chóng mặt. Lý thần y có từng gặp nó không? Đúng rồi, quên không giới thiệu, ta là Hà Hiểu Phượng, tiểu muội của Hà Hiểu Huệ, môn chủ Thiên Cơ Đường. Thằng cháu ngoại của ta họ Phương tên Đa Bệnh,
Nhũ danh là Tiểu Bảo, nhỏ hơn ta có mấy tuổi mà tính tình ương bướng lắm. Hôn sự được ngự ban mà nói không chịu là không chịu, còn dám bỏ nhà ra đi nữa. Để người dì như ta phải nhọc lòng. Thì ra là vậy. Hà cô nương,
Vừa nãy Phương thiếu hiệp từ biệt ta, nói là muốn đến phương Bắc xem thử. Hà cô nương, bây giờ cô đuổi theo chắc vẫn kịp đấy. Thần y, đây là khói báo tin Phượng Hoàng của riêng ta, nếu huynh muốn gặp ta
Thì hãy đốt khói báo tin này để ta tìm được huynh. Hẹn gặp lại nhé, Lý thần y. [Vạn Thế Hồng Hoang] Cung nghênh minh chủ trở về! Cung nghênh minh chủ trở về! [Vạn Thế Hồng Hoang] Cung nghênh minh chủ trở về! Đứng dậy đi. Lại là một nơi ở mới nhỉ.
Tôn thượng, mười năm trước có ngài trấn giữ, Kim Uyên Minh ta xưng bá võ lâm, không nơi nào không nghe theo. Nhưng từ sau khi ngài bế quan, đám tiểu nhân chính phái lại chớp thời cơ bao vây tấn công, khiến bọn ta không thể không bỏ tổng đàn cũ.
May mà thánh nữ sáng suốt, dẫn dắt bọn ta tìm được đất lành, xây dựng lại tổng đàn, chỉ đợi tôn thượng trở về. Thuộc hạ nào dám tự ý kể công. Hoạt động mười năm nay chỉ để đợi tôn thượng xuất quan, nắm lại quyền quản lý Kim Uyên Minh.
Hôm nay cuối cùng cũng được như ý nguyện, may mắn biết bao. Thuộc hạ Phong Lôi sứ Đinh Duẫn xin dâng bản đồ tổng đàn mới của Kim Uyên Minh. Thuộc hạ Tinh Nguyệt sứ Vạn Nhẫn Sơn xin dâng danh sách Kim Uyên Minh. Mời tôn thượng xem qua.
Thì ra là hai ngươi. Tôn thượng. Thuộc hạ không biết hai người này đã làm sai chuyện gì khiến tôn thượng không vui vậy? Trận chiến Đông Hải mười năm trước dùng bom Lôi Hỏa đặt bẫy dụ Tứ Cố Môn vào tròng, ngươi có biết chuyện này không?
Sao thuộc hạ lại không biết cho được? Số bom Lôi Hỏa ấy không chỉ nổ Tứ Cố Môn mà còn nổ cả kho vũ khí trong tổng đàn minh ta, vô số người chết và bị thương. Hai kẻ này quản lý vũ khí minh ta,
Ngươi nói xem nên giết hay không nên giết? Đương nhiên là nên giết. Thuộc hạ thất trách, lại để họ sống thêm mười năm. Ta bế quan mười năm, cứ hay nhớ lại chuyện cũ, thấy hơi kì lạ. Đời này ta ghét nhất là phản bội,
Nếu tra ra có kẻ phụ lòng ta thì kết cục sẽ như hai thi thể trên điện. Tôn thượng giết hay lắm. Nếu có kẻ nào không trung thành với tôn thượng, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn. Hôm nay là ngày mừng tôn thượng trở lại,
Xem như hai kẻ này mua vui cho tôn thượng. Tôn thượng, đây là thánh lệnh Kim Uyên Minh, bao năm nay ta luôn bảo vệ bằng cả tính mạng, chưa từng mảy may lơ là. Hôm nay xin trả lại tôn thượng. Chúc mừng tôn thượng lấy lại thánh lệnh.
Ngày Kim Uyên Minh xưng bá giang hồ không còn xa. Tôn thượng, thuộc hạ còn có chuyện cần bẩm báo. Khi ngài bế quan ở Ngọc Thành, Ngọc Hồng Chúc lơ là phòng bị, nếu không nhờ thánh nữ bảo vệ thì đã có người ngoài quấy nhiễu tôn thượng từ lâu.
Nay Ngọc Hồng Chúc đã bị viện Bách Xuyên bắt đi, thuộc hạ xin tôn thượng hạ lệnh lập tức cử người đi trừ khử Ngọc Hồng Chúc để tránh đêm dài lắm mộng. Thuộc hạ cũng có chuyện bẩm báo. [Huyết Bà, Kim Uyên Minh]
Chuyện tôn thượng xuất quan cần thông báo với thiên hạ. Một là để chính đạo kinh sợ, hai là để thuộc hạ cũ trở lại. Nhàm chán. Tôn thượng. Thuộc hạ còn cử người chuẩn bị sổ vạn người mới, tất cả xếp hạng võ lâm mới nhất đều ở đây.
Mời tôn thượng xem thử. Thuộc hạ còn một chuyện mừng nữa. Nói. Thuộc hạ đã tra được manh mối của linh dược có thể khiến võ công tăng cao mà mười năm trước tôn thượng vẫn luôn tìm kiếm. Ở đây. Làm tốt lắm. Làm tốt lắm.
Đây đều là việc thuộc hạ nên làm. Tôn thượng còn gì căn dặn không? Mười năm nay, ngươi điều hành Kim Uyên Minh rất tốt. Từ nay trở đi, mọi việc trong minh sẽ giao cho thánh nữ xử lý. Tạ ơn tôn thượng. Có ngươi ở đây, ta yên tâm.
[Thuộc hạ nhất định sẽ giúp tôn thượng xưng bá võ lâm,] [đứng đầu thiên hạ.] Tôn thượng, ta đợi ngài suốt mười năm, cuối cùng cũng không chờ đợi vô ích. Tôn thượng. Vừa nãy khi ở trên điện ngươi đã đến rồi, sao bây giờ mới xuất hiện?
Vô Nhan không dám quấy rầy buổi lễ minh chủ quay lại tôn vị. Đừng nói mấy lời nhảm nhí ấy nữa. Ta quan tâm điều gì, mười năm trước ngươi và tam vương đã biết rồi. Tôn thượng một lòng hướng đến đỉnh cao võ đạo,
Còn những chuyện khác tôn thượng không để vào mắt. Ngươi là thị vệ thân cận của ta, trong Kim Uyên Minh, ngươi và tam vương Viêm Đế Bạch Vương, Tứ Tượng Thanh Tôn, Diêm Vương Tầm Mệnh chỉ dưới quyền ta. Ngươi giúp ta tra rõ xem bây giờ
Ba người bọn họ đang ở đâu. Bốn người các ngươi vào sinh ra tử, xây dựng Kim Uyên Minh cùng ta. Dù thế nào cũng không thể để người khác chèn ép. Thuộc hạ tuân lệnh. Khi ở trên điện, tôn thượng dùng nội công điều khiển vật,
Giết Vạn Nhẫn Sơn và Đinh Duẫn, theo thuộc hạ thấy, công lực của tôn thượng đã khôi phục được sáu phần của mười năm trước. Sáu phần ư? Xem ra hắn thật sự đã để lại cho ta không ít phiền toái. Cũng chỉ có hắn xứng để tôn thượng thương tiếc mà thôi.
Mười năm trước ta và hắn chiến đấu trên biển, ta thắng hắn nửa chiêu, hắn lại bỏ mạng. Trên đời này không còn đối thủ nữa. Trong sổ vạn người thánh nữ đưa cho tôn thượng có không ít cao thủ mới. Người thứ nhất, Phù Đồ Tam Thánh của Đông Doanh.
Người thứ hai, Ngự Tứ Thiên Long – Dương Quân Xuân. Người thứ ba, Vô Giới ma tăng của Huyết Vực. Có lẽ ba người này đều có chút bản lĩnh, nếu tôn thượng muốn tiêu khiển, thuộc hạ có thể tra ra hành tung của họ. Sau Lý Tương Di,
Trên đời này không còn đối thủ nữa. Bản đồ Nước Mắt Quan Âm. Đúng vậy. Chúc mừng tôn thượng. Nước Mắt Quan Âm này là thần dược trăm năm trước Bồ Đề dược vương dùng cả đời chế tạo. Năm xưa chỉ có ba viên, viên đầu tiên bị Kiếm Cuồng lấy được,
Cứu sống con trai cả tâm mạch đã đứt ba ngày. Viên thứ hai được Khưu Vô Nhai uống vào, công lực tăng vọt, làm minh chủ võ lâm hơn mười năm. Bây giờ trên tấm vải lụa này chính là tung tích của viên thứ ba. Nếu tôn thượng có được thuốc này,
Chuyện khôi phục toàn bộ công lực thì khỏi phải nói, nói không chừng còn bứt phá được tầng thứ bảy của Bi Phong Bạch Dương, đạt thẳng cảnh giới Vô Thượng ở tầng thứ tám. Phải lấy Nước Mắt Quan Âm, tiếc là khôi phục được toàn bộ công lực,
Ta cũng có thể tìm ai giao đấu hết mình đây? Huyết Bà, phải để ý tôn thượng cho cẩn thận. Đến khi ấy, chắc chắn ngài sẽ nóng lòng đi tìm linh dược. Vâng. Tôn thượng à tôn thượng, sau này bên cạnh A Tiêu chỉ có ngài, bên cạnh ngài
Cũng chỉ có thể có ta. [Năm xưa từ biệt] [từng nói độc Bích Trà của thí chủ khó giải,] [chỉ còn thời gian mười năm.] [Nay] [chỉ còn có một năm,] [thí chủ đã cởi bỏ được khúc mắc trong lòng chưa?]
[Chi bằng quay về gặp lại người quen cũ ở Tứ Cố Môn,] [cùng mọi người tìm cách cứu mạng.] [Người xuất gia không nói dối,] [Lý thí chủ còn trẻ,] [việc gì phải để Diêm Vương được lợi?] [Địch Phi Thanh,] [rốt cuộc ngươi ở đâu?] Ta bảo huynh này,
Ta mới trốn tiểu di của ta có một lúc, quay lại đã chẳng thấy huynh đâu. May mà ta thông minh, biết huynh chuồn về. Huynh vừa đốt gì vậy? Không quan trọng. Không quan trọng ư? Không phải huynh gặp chuyện gì đấy chứ? Có chuyện gì huynh nói ta nghe xem nào.
Bổn thiếu gia bảo vệ huynh. Ngươi bỏ nhà ra đi trốn tránh hôn sự, bị cắt nguồn tài chính, ăn gió nằm sương, còn chật vật bôn ba. E là cả nha đầu bên cạnh ngươi cũng bị bắt về rồi nhỉ? Một người không có nhà để về, chẳng lẽ ngươi
Muốn ở lì Liên Hoa Lâu của ta mãi à? Ta… Không thể nói thế được. Đều là giúp đỡ lẫn nhau mà. Dù gì cũng từng cùng vào sinh ra tử, đã có tình nghĩa thế nào rồi? Người sống trong giang hồ đều phải dựa vào bằng hữu.
Ta không vào giang hồ, cũng không kết bạn. Huynh… Ta thấy con người huynh nhìn thì có vẻ rất hòa nhã, còn dễ nói chuyện, chẳng gắt gỏng với ai bao giờ. Thật ra trong lòng huynh lạnh lùng lắm, chẳng muốn lại gần ai hết. Như vậy thật sự không tốt đâu.
Huynh cứ suốt ngày ở một mình, còn chẳng có lấy một người cùng ăn cơm uống rượu, thế thì phải nhàm chán nhường nào chứ? Có bảo là cho ngươi à? Sơn tra hôm nay ngon đấy. Cũng ổn, cũng ổn. Lần sau huynh thử phơi khô sơn tra,
Bỏ thêm ít trần bì, đường phèn nấu thử xem, chắc chắn sẽ ngon hơn. Ngươi cũng sành ăn đấy. Đương nhiên rồi. Tên tuổi của bổn thiếu gia trong nhóm thực hương khách ở kinh thành chẳng phải tự dưng mà có đâu. Thế nào? Có phải Liên Hoa Lâu của huynh
Thiếu một cộng sự sành ăn, biết đánh đấm, lại còn đẹp trai như ta không? Cùng xông pha giang hồ chẳng phải vui lắm sao? Dừng lại. Chuyện cùng phá án, lần trước đã nói rất rõ ràng rồi. Ta không hiểu thật đấy, ngươi thật sự muốn vào viện Bách Xuyên lắm à?
Đương nhiên rồi. Tứ Cố Môn không còn nữa, sư phụ ta cũng mất tích rồi, nhưng ta không thể quên lời đã hứa với người được. Huống hồ bây giờ đại ma đầu Địch Phi Thanh vẫn chưa chết, ta phải xử hắn thay sư phụ. Làm người
Không thể sống trong sự kỳ vọng của người khác mãi được. Có thể Lý Tương Di cũng chưa từng kỳ vọng nhiều vào ngươi như vậy. Ta thấy huynh mặt nào cũng tốt, mỗi tội thích làm người ta cụt hứng thôi. Ta nói với huynh nhiều như vậy
Là vì thật lòng xem huynh là bạn. Huynh… Sao huynh có thể… Hương an thần, ngủ một giấc đi. [Lý Tương Di không hề nhớ những chuyện này,] [cũng sẽ không trở về nữa.] [Làm người đừng quá nghiêm túc,] [tiểu tử ngốc à.] Xe đâu? Lý Liên Hoa,
Huynh lại vứt bổn thiếu gia ở ven đường.