[VIETSUB] Tuổi 17 Của Tôi Và Bố – Tập 1 | Châu Kỳ & Lý Minh Đức | WeTV
♪Cất giữ mọi ký ức của tôi♪ ♪Vào một cơ thể khác♪ ♪Tựa như quay về ngày xa xưa ấy♪ ♪Chẳng qua là tái hiện lại chính mình♪ ♪Cái kết của câu chuyện♪ ♪Mang dấu ấn thời gian sắp tới♪ ♪Tình tiết đã được viết sẵn♪ ♪Hãy phản kích lại nó đi♪
♪Một lần nữa trải qua những điều tốt đẹp ấy♪ ♪Một lần nữa trưởng thành♪ ♪Có tôi ở bên cậu♪ ♪Ánh nắng đang rực rỡ♪ ♪Chúng ta đắm mình trong đó♪ ♪Mặt đối mặt♪ ♪Cậu của khi ấy♪ ♪Tôi của tương lai♪ ♪Nói câu xin chào♪ ♪Tuổi trẻ thoáng qua trong chớp mắt♪
=Tuổi 17 Của Tôi Và Bố= =Tập 1= Nhất định phải giữ bí mật chuyện này, nhất định không được để lộ chút tin đồn nào. Đúng. Phong tỏa cả tầng này đi. Không ai được vào đây ngoài tôi. Phải đổi mật khẩu ba tiếng một lần. Cao Văn Minh, ra đây đi. Ra đây, ra đây đi. Sao thế? Nhà tài trợ của cuộc thi “Sáng tạo Khoa học kỹ thuật thanh thiếu niên toàn quốc” lần này, Bida Bio là một doanh nghiệp hàng đầu thế giới tập trung nghiên cứu phát triển trí tuệ nhân tạo.
Tổng giám đốc Trần Tất Đạt là nhân vật đi đầu trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo. Tiểu Phan tới rồi. Đồng thời ông ấy cũng là học sinh của trường chúng ta. Giang Vũ, cậu muốn chết à? Làm gì thế? Muốn bị tịch thu à? Cao Văn Minh đâu? Cao Văn Minh…
Có thể Cao Văn Minh đi vệ sinh quên mang giấy nên bị kẹt rồi. Thầy Lỗ, em có thể đi cứu cậu ấy không? Sơ ý quá. Cao Văn Minh, chúng ta đi chơi bóng đi. Đừng nghe buổi diễn thuyết này nữa, chán lắm. Cậu sao thế? Ơ… Lại là ba người đó đúng không? Cậu… cậu… cậu đi đâu thế? Báo thù. Cậu đừng gây rắc rối nữa,
Đến lúc đó để giáo viên tới thì không hay. Hơn nữa bọn nó còn là học sinh lớp chọn. Học sinh lớp chọn thì sao? Lớp chọn thì có thể bắt nạt chúng ta à? Cao Văn Minh, cậu phải mạnh mẽ lên. Tôi bảo kê cậu, cậu sợ cái gì?
Chúng ta có phải bạn thân không? Phải. Chúng ta là bạn thân nhất, nhưng… Chỉ cần một câu này là đủ. Đi tìm họ thôi. Giang Vũ, Giang Vũ. Sợ gì, đi tìm bọn nó. Đừng mà, Giang Vũ, Giang Vũ. Có tôi đây mà, đi. Giang Vũ. Giang Vũ, Giang Vũ.
Chậu nước vừa nãy dội dính quá, cậu quay lại chưa? Quên rồi. Sao cái gì cậu cũng quên được thế? Không sao, lần sau chúng ta quay lại cũng thế mà. Trông chừng bọn nó, chờ tôi quay lại. Đừng, đừng. Đừng sợ, tôi về nhanh thôi. Giang Vũ. Giang Vũ.
Văn Minh, sao cậu lại ở đây? Đợi chúng tôi à? Chơi trò đánh úp à? Không phải. Không phải. Văn Minh, đi đâu thế? Này, nếu Tiểu Phan hỏi chuyện ngày hôm nay, cậu định nói thế nào? Không… không nói. Biết điều đấy. Sau đây, mời vị khách chính của chúng ta,
Tổng giám đốc Trần Tất Đạt của Bida Bio lên diễn thuyết. Mọi người nhiệt liệt chào mừng. Người đâu rồi? Cậu nói họ tự mở cuộc họp cổ đông à? Vào vấn đề chính đi. Thú vị đấy. Ai thế? Sếp Trần, sếp Trần, anh sao thế? Ngoài… ngoài kia có mưa à? Sếp Trần, thế… hay là hủy buổi diễn thuyết đi. Không cần. Mọi người đã tới rồi, tranh thủ thời gian đi. Đưa mic cho tôi. Xin mời Tổng giám đốc Trần Tất Đạt của Bida Bio
Mang lại một bài diễn thuyết tuyệt vời cho mọi người. Có chuyện gì thế? Chuyện nhỏ thôi, giải quyết xong rồi. Chào mọi người, tôi là Trần Tất Đạt. Chắc mọi người đã đợi lâu rồi. Vừa nãy thôi đã có một chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Việc ngoài ý muốn cỏn con này giống như mong ước của tôi với cuộc thi “Sáng tạo Khoa học kỹ thuật thanh thiếu niên”. Tuy chỉ là một chậu nước lạnh nhỏ bé có thể dội ướt tóc tôi, nhưng không bao giờ dập tắt nhiệt huyết sáng tạo của thiên tài được. Hay.
Hay, hay. Năm nay là năm thứ bảy công ty Bida tài trợ cuộc thi “Sáng tạo Khoa học kỹ thuật thanh thiếu niên”. Vừa nãy cậu đi đâu thế? Tôi đã bảo cậu trông chừng mà. Vừa nãy tôi không thấy cậu nên về trước. Cũng tốt, may mà cậu không ở đó.
Nếu cậu ở đó, chắc chắn sẽ bị bắt. Vì sao? Vừa nãy cậu đi đâu thế? Vừa nãy tôi đi lấy thùng nước mà, tôi dội nhầm người rồi. Dội trúng một ông chú xui xẻo. Buồn cười quá. Thế… trông ông chú đấy thế nào? Tôi không nhìn rõ,
Thì mặc bộ vest đen. Không phải mấy ông chú đều trông như thế à? Vest đen? Vì tôi vẫn luôn giữ vững quan điểm này. Mà quan điểm này là… Cà vạt tím. Chính bộ óc của thiên tài… Kính gọng vàng. …thúc đẩy sự phát triển của thế giới này. Hình như thế.
Cậu trông thấy à? Bị dội thê thảm lắm đúng không? Tôi cười gần chết. Sau đây chúng ta có thể thảo luận một vài chủ đề thật sự liên quan tới khoa học. Có bạn nào biết khởi nguồn của trí tuệ nhân tạo không? Tôi đi trước đây. Có gì thì cậu
Nói với thầy là tôi đau bụng. Suỵt. Em lại đi đâu nữa? Đi vệ sinh mà thầy, mau buông ra ạ. Lúc này rồi… Cậu kia. Đúng. Gấu trúc, bắt con gấu trúc đó lại. Giang Vũ, Giang Vũ. Bắt lấy con gấu trúc đó. Lại là em à, Giang Vũ?
Bình thường em nghịch ngợm, tôi không so đo với em nữa. Hôm nay tạm thời không nói đến chuyện phá hoại của công này, nhưng sếp Trần người ta là tinh anh giới nghiên cứu, khó khăn lắm mới dành được chút thời gian quý báu đến diễn thuyết cho các em.
Vậy mà các em đã làm gì hả? Hành người ta thành ra thế nào rồi? Là gian thương thì có, tinh anh giới nghiên cứu gì chứ? Em nói gì cơ? Em nói gì thế hả? Em sai rồi ạ. Tất Đạt, thực sự xin lỗi cậu. Bọn nhóc nghịch ngợm này,
Dù ở thời đại nào cũng hệt như nhau. Không giống nhau đâu. Trẻ con bây giờ sáng tạo hơn nhiều rồi. Đúng, sáng tạo gây họa. Người lớn đóng khuôn quy tắc, tính sáng tạo của bọn trẻ sẽ dễ dàng bị bóp chết. Đừng vội lập giới hạn cho chúng.
Trẻ con bây giờ rất thú vị, sau này có cơ hội cậu quay về trải nghiệm đời sống cấp ba vài ngày là cậu sẽ biết thôi. Không, không, không. Không về đâu, không về đâu ạ. Cô Hách, à hiệu trưởng Hách, tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước.
Được, cậu bận thì cứ đi đi. Được, tạm biệt. Phải rồi. Tôi còn muốn thay mặt bọn trẻ cảm ơn sự ủng hộ của cậu cho cuộc thi sáng tạo. Cô khách sáo rồi, hẹn gặp cô lần sau. Được, tạm biệt. Bây giờ cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.
Nhân từ với các em chính là tàn nhẫn với bản thân mình. Nếu hôm nay tôi không cho các em biết cái gì gọi là hối hận thì tôi không xứng với tiếng thầy mà các em gọi rồi. Đừng, đừng, đừng. Chủ nhiệm Phan, đều là học sinh trường mình,
Có gì thì từ từ nói. Hiệu trưởng. Cao Văn Minh, em nói cô nghe xem, rốt cuộc chuyện hôm nay là thế nào? Em nói đi chứ. Đúng đấy, chủ nhiệm và hiệu trưởng đều ở đây, cậu cứ nói ra chuyện cậu bị bắt nạt đi. Không có.
Em nói gì cơ? Nói to lên nào. Hiệu trưởng, không có ai bắt nạt em. Ơ hay, sao cậu không nói thật vậy, Cao Văn Minh? Cậu bị ba người họ bắt nạt còn gì, cậu nói ra đi, sao cậu không dám nói? Giang Vũ, Giang Vũ, em làm gì thế hả?
Đây là trường học, là văn phòng hiệu trưởng. Em không được đe dọa bạn học. Tôi có đe dọa cậu à, Cao Văn Minh? Không có, không có, không có. Thực ra em ấy cũng muốn giúp bạn thôi. Giang Vũ, em muốn giúp đỡ bạn
Thì cũng phải để ý đến cách thức chứ. Chủ nhiệm, hồi cấp hai Giang Vũ là một đứa trẻ rất xuất sắc. Trước kia tốt thì có tác dụng gì? Bây giờ vẫn sa sút hư hỏng đó thôi. Bình thường nghịch ngợm phá phách thì không nói làm gì,
Còn hôm nay thì gọi là gì? Mạo phạm khách quý, uy hiếp bạn học. Không nghiêm trọng thế đâu. Chuyện hôm nay đến đây thôi. Nhưng vấn đề giữa hai em thì hai em tự giải quyết với nhau đi. Giang Vũ, em có làm được không? Em làm được, thưa hiệu trưởng.
Đúng là xui xẻo mà. Nếu như tôi có con trai, chắc chắn sẽ bị nó chọc cho tức chết. Vậy sao? Đúng rồi, đám cổ đông vĩ đại đó đã đưa ra kết luận thế nào? Nguyên một đám ếch ngồi đáy giếng. Kỹ thuật vườn Eden có thể thay đổi tương lai của loài người, vậy mà bọn họ lại muốn từ bỏ vì những lợi ích nhỏ trước mắt. Nghe đây. Ba ngày sau, tôi muốn tuyên bố với công chúng kế hoạch vườn Eden. Tin tôi đi, chỉ ba ngày thôi. Một kỹ thuật có thể kết hợp hoàn hảo con người và trí tuệ nhân tạo, một sản phẩm vượt thời đại đủ khiến cả thế giới phải câm nín. Bắt đầu đi. Cha con ruột? Làm sao có thể chứ? Bố tôi qua đời lâu rồi, nhất định là hệ thống bị lỗi rồi. Tiếp tục. Đổi kênh. Tắt đi. Là cô ấy? Không thể nào. Không cần đâu. Chín giờ sáng mai có buổi họp báo, vẫn là nên đặt chuyện chính lên đầu đi. Thế này đi, Gein, cậu xuất tư liệu của đứa bé đó ra cho tôi. Tôi lo lắm. Đừng để kẻ có ý đồ nắm được điểm yếu này, đến lúc đó,
Chắc chắn cổ phiếu của công ty sẽ gặp vấn đề. Phải đề phòng trước. Cao Văn Minh, Cao Văn Minh. Sao cậu lại nằm ở đây? Cậu không sao chứ? Cậu bị hạ đường huyết à? Tỉnh lại đi. Nào, nào, nào, ngồi dậy, ngồi dậy. Được, được, cậu đừng cử động, nào. Bạn ơi, có chuyện gì thế? Có cần giúp gì không? Cậu ấy… Cậu ấy ngất xỉu, tôi đưa cậu ấy đến phòng y tế. Đây là ai thế? Không phải là Cao Văn Minh sao? Để tôi đến phòng y tế với cậu. Như vậy tôi có thể trốn tiết tự học sáng rồi.
Sao cậu ấy lại bị vác đi vậy? Cậu có khó chịu không? Có muốn xuống không? Chuyện hắt nước ấy mà, tôi rộng lượng khoan dung, tôi xin lỗi cậu trước. Có điều cậu cũng cho tôi ăn đủ ở chỗ Tiểu Phan rồi còn gì?
Thế nên chuyện này chúng ta coi như hòa. Xí xóa nhé, được không? Cậu không sao chứ? Không khó chịu gì chứ? Chào buổi sáng. Vào lớp dọn dẹp cho sạch đi. Được rồi. Chào buổi sáng nhé. Nhanh lên đi. Bên này. Mau lên, vào lớp hết đi.
Chết rồi, tôi còn chưa viết kiểm điểm. Chạy mau. Hai em đứng lại cho tôi. Làm gì thế hả? Chào buổi sáng, chủ nhiệm Phan. Bớt cợt nhả đi. Kiểm điểm đâu? Em… Cả em nữa, tạo hình gì thế này? Tôi… Em làm gì thế hả? Tôi trừ điểm…
Chủ nhiệm Phan, cậu ấy vừa bị ngã, chắc… chắc là ngơ luôn rồi, không phải cố ý đâu ạ. Tôi thấy em mới ngơ đấy. Tôi đâu có ngã. Không đền gương, cũng không viết kiểm điểm. Giang Vũ, cậu… Dừng, dừng, dừng. Sao thế? Cậu làm gì thế?
Em có thể thôi đi không? Bảo vệ trái tim yếu ớt của tôi đi được không? Chủ nhiệm Phan, thầy bớt giận. Bớt giận, bớt giận. Cậu ta làm gì thế? Để em gọi cậu ấy lại đây, chủ nhiệm. Cậu làm gì thế? Nằm mơ. Cổ họng mình sao thế này? Cái gì?
Giờ là bảy rưỡi, mời các em học sinh mau chóng vào lớp. Bảy rưỡi. Đi thôi, vào lớp, đến giờ vào lớp rồi. Buổi họp báo. Cậu bị hâm à? Đau không? Cậu ngứa đòn à? Hôm nay cậu giỏi đấy, dám đánh tôi luôn cơ Cao Văn Minh.
Đều là phản ứng tức thời, không thể là mơ được. Cậu phát điên gì vậy Cao Văn Minh? Làm gì thế? Ơ… ơ… Ơ… ơ… Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế? Có thuốc lá không? Cao Văn Minh. Lần trước em ấy tạt nước, hôm nay em nhảy xuống nước, các em coi trường học là công viên nước à? Không phải đâu chủ nhiệm. Sự cố thôi. Cao Văn Minh. Cao Văn Minh. Nào, nếm thử một miếng đi, được rồi.
Nào, nào, nào, ra đây đi Cao Văn Minh. Cậu có thể tưởng tượng ra cảnh tượng chưa từng nhìn thấy không? Chưa nhìn thấy thì sao mà tưởng tượng được? Đúng vậy. Mơ cũng được, tiềm thức cũng được. Bản năng con người sẽ chỉ nhận định yếu tố mắt mình nhìn thấy.
Nhưng loại chuyện bị giáo viên mắng này thì tôi chưa gặp phải bao giờ. Vậy thì sao? Vậy nên… Vậy nên mọi thứ đều là thật. Tất nhiên là thật. Cậu ở trong mơ thì làm sao phân biệt được thật hay giả.
Chắc chắn là mấy hôm trước cậu học hành mệt quá rồi. Thầy Phan, sáng nay lớp bọn em có bài kiểm tra tiếng Anh, sắp tám giờ rồi, không kịp bài kiểm tra nghe mất. Mấy giờ? Gần tám giờ rồi. Tám giờ? Cao Văn Minh. Ông. Gọi ông đó.
Đưa tôi đến trung tâm triển lãm, tôi phải tham gia buổi họp báo, không có tôi là không được đâu. Trung tâm triển lãm? Họp báo? Thế có phải là tôi còn phải sắp xếp xe cho cậu đây nữa không? Nhanh nhé. Nhanh lên. Viết họ tên, số báo danh vào bài trước.
Cao Văn Minh, Cao Văn Minh. Làm gì thế? Chuyển đề thi đi. Viết đi đã. Má ơi, đừng có đưa hết cho tôi chứ. Làm bài đi. Lúc cần kiến thức mới hối hận mình ít học. Lúc đi học sao không nghĩ cách trốn học nhỉ? Nhìn gì mà nhìn, còn không mau đi đi. Mau đi đi, mau đi đi. Phía trước rẽ trái. Cao Văn Minh, Giang Vũ, hai em ra đây cho tôi. Các em khác tiếp tục làm bài. Các em tiếp tục làm bài đi. Em sai rồi. Nhận lỗi cũng nhanh đấy. Tất nhiên ạ. Nếu nhận lỗi có tác dụng thì còn cần chủ nhiệm tôi đây làm gì? Vâng, vâng, thầy nói đúng ạ. Mau đứng ngay ngắn vào. Gian lận. Chưa nói đến mấy chuyện đùa dai hắt nước lúc trước,
Chỉ riêng khoản gian lận này là tôi đã không thể tha cho các em được rồi. Tự kiểm điểm bản thân cho tôi. Nếu không thì không ai được đi hết. Chủ nhiệm, tuy em đã gửi đáp án cho cậu ấy, nhưng đáp án đó là do em tự làm,
Em không chép của người khác cũng không chép sách. Chẳng phải thầy luôn nói là bạn bè phải giúp đỡ nhau cùng tiến bộ sao ạ? Em đang… Em, xuống đây cho tôi. Cùng tiến bộ? Với thành tích của hai em ai tin được chứ?
Chủ nhiệm, thầy nói vậy là không công bằng rồi. Chính vì thành tích của chúng em bình bình vậy nên mới cần phải cùng học tập, cùng tiến bộ. Vẫn còn cãi được. Cứ phải để tôi gọi mẹ em đến trường phải không? Đừng, đừng mà thầy.
Không đến mức đó đâu, chuyện nhỏ mà. Nói lắm thật đấy. Em nói ai đấy? Viết bản kiểm điểm, mời phụ huynh, trừ điểm, phạt tiền, thu hồi bằng, nên xử lý thế nào thì xử lý đi, tôi đang vội đây. Em! Thôi, tạm biệt, tạm biệt. Chủ nhiệm,
Tự dưng em phải đi giải quyết nỗi buồn đây. Chủ nhiệm, hình như em ăn phải đồ hỏng. Em không nhịn được nữa rồi. Mau đi đi, mau đi đi. Đi mau về mau. Vâng, vâng, vâng. Bây giờ trông cậu giống đang sốt ruột tìm nhà vệ sinh đấy,
Sao vừa nãy cậu không diễn thế đi? Cậu tìm gì thế? Vừa nãy cậu làm tôi bất ngờ đấy. Lần đầu tiên thấy cậu cãi lời người khác. Cậu ngã một cái có phải là đụng phải cơ quan nào sắp biến hình không? Đừng chạm vào tôi. Tôi hỏi cậu,
Trong ngôi trường này có một đoạn cầu thang, trên tường có bức ảnh của Einstein và Marie Curie đúng không? Có hay không? Tôi không biết. Cậu muốn đi đâu? Làm đẹp quá nhỉ. Sao ở đây lại có ban công vậy? Sao tôi lại không biết nhỉ? Còn nhiều chuyện cậu không biết lắm. Cậu biết chỗ tuyệt vời thế này mà sao không cho tôi biết sớm hơn? Thế là không được đâu nhé. Chỗ này tuyệt quá,
Thích hợp làm một đài thiên văn. Không khéo có thể nhìn thấy UFO đấy. Lại còn đài thiên văn, UFO nữa, có biết tí gì về vật lý đâu. Chỗ này tuyệt quá, tầm nhìn rộng. Cậu đưa tôi đến đây làm gì vậy? Cậu làm gì thế Cao Văn Minh? Cậu điên à?
Vốn dĩ chỗ này có một căn nhà một tầng, đâu mất rồi? Cậu mau xuống đi. Cậu làm gì vậy? Mau xuống đây đi Cao Văn Minh. Cậu đừng có nghĩ quẩn. Đứng im. Trước đây có một sân thượng mà. Cậu điên à, cậu bị sốc gì sao?
Còn cả chỗ này nữa, trang trí cho cẩn thận. Còn chỗ này bị hỏng… Chủ nhiệm nhìn kìa. Ai đó? Học sinh nào đó? Đứng yên! Đứng yên! Đứng yên! Đứng yên! Cẩn thận! Bên này, bên này. Đứng lại! Đừng có chạy! Đứng lại! Đứng lại! Đứng lại!
Chủ nhiệm, chủ nhiệm, chủ nhiệm. Em tránh ra. Chủ nhiệm không sao chứ ạ? Hai em ở trên đó làm cái gì thế hả? Đứng lại! Đứng lại! Đứng lại! Bên kia, bên kia. Hay là thầy để em bắt hộ cho, thầy nghỉ một lát đi. Tránh ra.
Lát nữa tôi sẽ xử lý em. Đứng lại! Từ từ thôi! Từ từ thôi! Cẩn thận! Từ từ thôi! Cẩn thận kẻo ngã! Từ từ thôi! Từ từ thôi! Từ từ thôi! Từ từ thôi, từ từ thôi. Nào, nào, nào. Nào, nào, nào. Nào, nào, xếp hàng vào. Đứng nghiêm.
Nào, đi lên trước đứng. Nào, đi lên trước đứng. Nào, nào, nào. Không nhìn thấy hai học sinh trên sân thượng sao? Lớp 11/15 còn hai học sinh nữa. Vừa nãy loạn quá không nhìn thấy. Chuyện này… Học sinh lớp 11/15 đâu? Chủ nhiệm, thầy tìm em ạ?
Sao chỉ có một mình cậu thế? Cao Văn Minh đâu? Tình hình hiện giờ là sao vậy ạ? Là diễn tập phòng cháy hay là cháy thật vậy ạ? Có cần em giúp không ạ? Cao Văn Minh đâu? Cao Văn Minh vừa nãy vẫn còn ở đây mà. Cậu… Chứng minh thư của cậu đâu? Tôi không mang. Không mang không được vào. (Cấm trẻ vị thành niên vào trong) Tôi không mang chứ đâu phải là không có. Cô hiểu lầm rồi, tôi thành niên rồi. Tôi thực sự có việc quan trọng. Cô nhìn đi, cô nhìn đi.
Tôi chỉ dùng ba phút thôi. Nếu cô làm lỡ mất ba phút của tôi thì cô không chịu trách nhiệm nổi đâu. Có cần tôi gọi điện hỏi chủ nhiệm Phan trường cậu xem cậu có việc quan trọng gì không? Tôi không lên nữa. Trốn học. Mỳ của anh đây. Vừa cho nước đấy. Coca, đợi một lát nhé. Gein, mau cho xe đến đón tôi. Tôi ở quán net Estoril, mau lên. Đừng, đừng, đừng. Khởi động hệ thống nhận diện nền. Mạo hiểm. Trí tuệ nhân tạo. Ràng buộc. Tôi nói cho cậu biết, hai thứ này đều không thể xuất hiện trên người tôi. Nhận diện khẩu lệnh nền thành công. Chủ nhân, sao anh nhất định phải cưỡng chế đột phá hệ thống? Đừng hỏi nhiều nữa. Điện thoại của tôi hỏng rồi, mau cho xe đến đón tôi,
Tôi phải đến buổi họp báo. Do hôm qua anh gặp tai nạn xe nên cuộc họp báo đã bị hủy rồi. Cái gì? Không thể hủy bỏ được. Cậu là ai? Tôi mượn máy tính của anh một lát. Mượn máy tính của tôi cái gì? Tránh ra.
Tôi mượn một lát, dùng một lát thôi. Trò chơi tôi đang treo máy đâu? Trò chơi tôi đang treo máy đâu? – Mau đến đón tôi. – Bà chủ! – Mau đến đón tôi! – Bà chủ! (Bida Bio) Mau cho xe đến đón tôi! Hoán đổi ký ức.
Đây cũng có thể coi là phát hiện mới nhất trong giới y học rồi. Đã tìm ra nguyên nhân tráo đổi chưa? Vậy nguyên nhân hôn mê thì sao? Não bộ bị tổn thương. Nhất định phải làm cho cơ thể tỉnh lại trước, nếu không ký ức sẽ ngủ say theo cơ thể. Việc cấp bách hiện giờ là phải hoán đổi lại cơ thể trước khi việc thu mua, sáp nhập diễn ra. Một tháng? Chẳng phải cậu có kho dữ liệu y học lớn nhất thế giới sao? Bác sĩ làm được cậu cũng làm được, bác sĩ không làm được cậu vẫn có thể làm được. Tại sao lại thất bại? Gein, chẳng phải cậu bảo tôi có một đứa con trai sao? Đưa thông tin của nó cho tôi. Trần An. Không sao chứ? Oan gia ngõ hẹp. ♪Muốn van nài thời gian hãy quay trở lại♪ ♪Cho tôi mượn một cuộc hành trình êm dịu♪ ♪Câu chuyện vừa in dấu chân ở điểm xuất phát♪ ♪Cậu chưa từng trải qua thăng trầm và rất thành kính với ước mơ♪
♪Nhung nhớ không quên rồi sẽ được hồi đáp♪ ♪Cậu vượt qua biển người gõ lên cánh cửa lòng♪ ♪Kết bạn cùng trông ngóng mặt trời mọc mặt trời lặn♪ ♪Kỷ niệm của riêng ta thật đẹp đẽ♪ ♪Chào mừng đến với thanh xuân của tôi♪
♪Nơi đây ấm áp và thuần khiết vì có cậu♪ ♪Từ nay chúng ta cùng khóc cùng cười♪ ♪Mài giũa tình yêu trở thành biểu tượng độc nhất♪ ♪Chào mừng đến với cuộc đời tôi♪ ♪Được quan tâm chu đáo có thể sánh vai tiến bước♪ ♪Tuy chưa thể chắc chắn về ngày mai♪
♪Đôi bên được gặp gỡ đã vinh hạnh biết bao♪ ♪Chào mừng đến với thanh xuân của tôi♪ ♪Nơi đây ấm áp và thuần khiết vì có cậu♪ ♪Từ nay chúng ta cùng khóc cùng cười♪ ♪Mài giũa tình yêu trở thành biểu tượng độc nhất♪ ♪Chào mừng đến với cuộc đời tôi♪
♪Được quan tâm chu đáo có thể sánh vai tiến bước♪ ♪Tuy chưa thể chắc chắn về ngày mai♪ ♪Đôi bên được gặp gỡ đã vinh hạnh biết bao♪ ♪Chào mừng đến với thanh xuân của tôi♪ ♪Nơi đây ấm áp và thuần khiết vì có cậu♪ ♪Từ nay chúng ta cùng khóc cùng cười♪
♪Mài giũa tình yêu trở thành biểu tượng độc nhất♪ ♪Chào mừng đến với cuộc đời tôi♪ ♪Được quan tâm chu đáo có thể sánh vai tiến bước♪ ♪Tuy chưa thể chắc chắn về ngày mai♪ ♪Đôi bên được gặp gỡ đã vinh hạnh biết bao♪
♪Có cậu trên con đường trưởng thành là một món quà tuyệt vời♪