Liên Hoa Lâu Tập 03 | Phim Cổ Trang Kiếm Hiệp Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Liên Hoa Lâu] [Tập 3] Vậy ta nói thật với huynh nhé. Từ nhỏ ta đã ốm yếu nhiều bệnh, mẫu thân thậm chí còn chưa từng đặt tên cho ta, chỉ sợ ta không sống được đến khi trưởng thành. Vào năm ta mười tuổi,

    Mẫu thân đã nhận lại đệ đệ thất lạc hồi nhỏ, chính là phó môn chủ của Tứ Cố Môn, sư huynh của Lý Tương Di, Thiện Cô Đao. Thiện Cô Đao là cữu cữu ngươi? Từ nhỏ mẫu thân ta đã không thích giang hồ, thế nên người cũng không muốn cữu cữu

    Công khai mối quan hệ này. [Cữu cữu muốn âm thầm dạy ta võ công,] [nhưng hồi đó,] [cơ thể ta quả thật quá yếu,] [cữu cữu toàn mắng ta vô dụng.] Dạy con bao nhiêu lần rồi, sao cứ toàn không nhớ được vậy? Một thanh kiếm cũng cầm không xong,

    Còn luyện võ công gì nữa? Làm lại. Thanh kiếm này quá nặng với ngươi, không phù hợp với ngươi. Đỡ lấy. Thanh kiếm gỗ này phù hợp với ngươi hơn. Nếu ngươi có thể dùng thanh kiếm gỗ này luyện tốt trăm chiêu kiếm thức cơ bản, đến tìm ta,

    Ta nhất định sẽ nhận ngươi làm đồ đệ. Trước khi đi người còn nói với ta đừng làm mất kiếm của mình nữa. Một kiếm khách nhất định phải nắm chắc thanh kiếm trong tay mình, mới có thể dẹp yên mọi chuyện bất bình trong thiên hạ.

    Đó là lần duy nhất ta gặp Lý Tương Di. Bây giờ, ngay cả dáng vẻ của người ta cũng không còn nhớ nữa. Nhưng chỉ vì một câu nói này của người, ta cố gắng chữa bệnh, thuốc đắng thế nào, ta cũng uống, suối lạnh thế nào, ta cũng ngâm.

    Bây giờ cuối cùng ta đã có thể đứng dậy, có thể nắm chắc thanh kiếm trong tay, nhưng người thì đã không còn nữa. Kiểu người thanh cao như sư phụ ta, huynh không hiểu được đâu. [Hóa ra là ngươi.] [Không ngờ tiểu tử thối này đã lớn như vậy rồi.]

    Võ nghệ cũng tạm được, không tính là làm mất mặt cữu cữu ngươi. Chỉ là có vài việc, ngươi cũng không cần phải nhớ quá rõ. Nào. Thiếu gia! Thiếu gia! Cùng nhau phá án. Cạn! Thiếu gia! Thiếu gia! Thiếu gia! Thiếu gia! Sao ngài lại ngủ ở đây?

    Bọn ta tìm ngài cả buổi tối đấy. Nhà đâu? Người đâu? Bổn thiếu gia đã dốc hết ruột gan rồi, kết quả người lại chạy mất. Ngày phát tác lại đến trước thời hạn. [Thi thể của Thiện Cô Đao sư huynh ta rốt cuộc ở đâu?] [Điểm yếu lớn nhất của ngươi]

    [chính là thích làm anh hùng.] [Một kiếm khách] [không nên có điểm yếu.] Giờ phải làm thế nào? – Đưa cho ta. – Để ta xử lý. Một đám người kéo nhau lên núi, rồi lại đánh xuống, đến hôm nay mới yên bình. Thế này chẳng phải là thần tiên đánh nhau,

    Người dân chúng ta phải chịu tai vạ sao? Thần tiên đánh nhau? Thần tiên cái gì chứ? Đám người giang hồ, môn, minh gì đó, suốt ngày giành tới giành lui. Ngoài gây họa cho người khác, còn biết… còn biết làm gì nữa. Từ từ thôi. [Tứ Cố Môn]

    Cố gắng lên, cố gắng lên. Thế nào rồi? Nhịn một chút, cố gắng lên. Nhịn một chút. Nào. Sư ca. Thế nào rồi? Nhịn một chút. Nào. Từ từ thôi. Nào, cẩn thận, đi. Tứ Cố Môn thành ra thế này… Cẩn thận. Còn có được thành tựu gì nữa?

    Không bằng đường ai nấy đi đi. Môn chủ chưa rõ sống chết, các người muốn tách ra sao? Ta hỏi các người, Tứ Cố Môn tử thương quá nửa là vì ai? Đúng vậy. Nếu không phải môn chủ cậy mạnh háo thắng, khăng khăng làm theo ý mình,

    Thì sao chúng ta lại trúng gian kế của Kim Uyên Minh, sao lại tổn thất nhiều huynh đệ thế này? Lúc trước ta nói muốn trả thù cho nhị môn chủ, các ngươi người nào người nấy đều đồng thanh hô to dõng dạc, sao bây giờ lại đổ hết lên môn chủ thế?

    Ai dám bước ra khỏi cánh cổng này, ta sẽ giết người đó. Mọi người đừng cãi nhau nữa. Tình cảnh hiện giờ của Tứ Cố Môn tuy là do Lý Tương Di tự phụ mà gây ra, nhưng y nhất định không muốn thấy các người ở đây tranh chấp.

    Bây giờ Tương Di đã đi, Tứ Cố Môn tổn thất nặng nề, nếu cuối cùng vì bất đồng ý kiến mà tan rã thì thà hôm nay [Tiêu Tử Khâm, Tứ Cố Môn] giải tán Tứ Cố Môn luôn, mọi người ai đi đường nấy. – Nào, đến đây. – Nhẹ thôi, nhẹ thôi.

    [Kiều Uyển Vãn, Tứ Cố Môn] Huynh muốn giải tán Tứ Cố Môn? Hai vị môn chủ không còn, lòng người cũng tan rã, cần gì phải miễn cưỡng duy trì nữa đây? Chẳng phải muội cũng không thích nơi này sao? [Vô Liễu đại sư, chùa Phổ Độ] Hòa thượng,

    Ông lại dùng Phạn thuật này giành ta lại từ chỗ Diêm Vương. Lão nạp có tài đức gì đâu, là Lý môn chủ số vẫn chưa tận. Lý môn chủ đứt hết kinh mạch khắp người, độc Bích Trà cũng đã sớm lan ra khắp toàn thân,

    Nếu không phải cậu có nội công tâm pháp độc nhất vô nhị, Dương Châu Mạn, giữ được một chút sinh khí tâm mạch thì lão nạp cũng hết cách cứu vãn. Phạn thuật cũng chỉ là cách nối kinh mạch, kim cũng chỉ có thể

    Dẫn độc Bích Trà đã ngấm vào não ra ngoài, chứ không thể thật sự giải độc. Lão nạp không cứu vãn được võ công tuyệt thế của Lý môn chủ, chỉ có thể miễn cưỡng giúp cậu giữ lại một phần nội lực. Mấy cây kim này

    Cũng đã khiến cậu chịu đủ giày vò, khiến dung mạo và thân hình cậu thay đổi qua từng ngày, người quen cũ gặp lại cũng khó có thể nhận ra. Lý Tương Di đã không còn là Lý Tương Di. Đây chính là số phận. Lý môn chủ tổn thương tam kinh,

    Vẫn phải mau chóng về Tứ Cố Môn, nhờ môn phái và bằng hữu giang hồ tìm cách cứu chữa. Nếu không e rằng sống không thọ. Hòa thượng, ta còn sống được bao lâu nữa? Cố lắm thì được mười năm. Mười năm. Ông giúp ta đòi được

    Mười năm sinh mệnh từ chỗ Diêm Vương, không thiệt. Nhưng vẫn xin hòa thượng làm trái lòng mình, nói dối giúp ta. Nếu có ai hỏi, ông hãy nói chưa từng gặp Lý Tương Di. Trên đời không còn Lý Tương Di và Tứ Cố Môn nữa.

    Ta cũng không thể quay về nữa đâu. Ta đi đây. Lý môn chủ, cậu còn trẻ tuổi mà lại bỏ mặc mạng sống như vậy, chẳng đáng tiếc sao? Huống hồ độc Bích Trà đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng cậu, nhất định sẽ luôn giày vò cậu.

    Lỡ như ngày nào đó không áp chế được, lại lên não lần nữa thì e rằng cậu sẽ bị rơi vào ảo giác, cuối cùng… Cuối cùng trở thành kẻ điên. Chết vì điên rất tốt. Vô tri vô giác, cũng không còn gì đáng tiếc.

    Lão nạp không biết Lý môn chủ muốn trốn tránh điều gì mà lại quyết ý ra đi như thế. [Thoáng nghĩ tâm thanh tịnh,] [sen nở rộ khắp nơi.] Hòa thượng, câu thiền ngữ này của ông rất hay. Ta lĩnh ngộ được rồi. Lý môn chủ.

    Lý Tương Di đã chết ở Đông Hải, từ nay trên đời chỉ còn Lý Liên Hoa thôi. Sư phụ, có phải người cố ý đưa tiểu tử đó đến chỗ con để nhắc nhở con không? Nhưng người yên tâm, trước khi chết, con nhất định sẽ tìm được sư huynh. Nếu không,

    Con cũng chẳng còn mặt mũi nào đi gặp người. Quả nhiên là ám văn của Kim Uyên Minh. Noãn ngọc này âu cũng hiếm lạ. Ngọc Thành Côn Luân. Thiếu gia, hay là ngài ngồi xuống ăn một chút đi. Gạo đó nhìn là biết bị hẩm rồi,

    Bổn thiếu gia vẫn chưa sa sút đến mức phải đối xử tệ với cái miệng mình đâu. Không tệ với cái miệng thì phải tệ với cái bụng. Thiếu gia, chúng ta thực sự không còn một xu dính túi nữa rồi, ăn hết bữa này còn chưa chắc đã có bữa sau đâu.

    Vượng Phúc, trên người ngươi thực sự không còn vật gì đáng tiền nữa sao? Hết rồi ạ. Thiếu gia, đừng bảo ngài định cầm ngọc bội này đấy nhé? Không được, không được, đây là thứ mà đường chủ treo trên người ngài từ khi ngài sinh ra.

    Có phải đi kể chuyện, mãi nghệ cũng không thể động tới nó, không thì mẹ ta sẽ xé xác ta ra mất. Vượng Phúc, mở hành lý ra xem lại xem. Thư này là… Phái Linh Sơn vứt hết đồ đạc của Phác Nhị Hoàng ra ngoài,

    Nên ta đã nhặt vài tờ giấy có chữ viết của ông ta, tính đốt cho mẹ ta để bà ấy đừng nhớ nhung ông ấy nữa. Lần sau để ta viết cho ngươi. Nào, cho ta xem thử. Đợi đã. Sao thư này câu cú lủng củng, lộn xộn thế này?

    Thuộc hạ thất bại, làm lộ hành tung của Kim Uyên Minh ở Gia Châu, chết vạn lần cũng khó hết tội, vốn dĩ nên đích thân đến phía Bắc tạ tội với ngài. Nhưng xin Ma quân nể tình thuộc hạ một lòng trung thành mà xử lý khoan hồng.

    Thuộc hạ nhất định sẽ vì Ma quân, vì nghiệp lớn phục hưng Kim Uyên Minh mà vào nơi nước sôi lửa bỏng, chết không hối tiếc. Thiếu gia, vậy là sao ạ? Đây rõ ràng là thư xin tội mà Phác Nhị hoàng chưa kịp gửi đi.

    Trong Kim Uyên Minh, kẻ có thể xưng là Ma quân chỉ có Dược ma bên cạnh đại ma đầu Địch Phi Thanh thôi. Tên Phác Nhị Hoàng này làm việc cho Dược ma à? Thiếu gia, Dược ma trông như thế nào? Ly Nhi,

    Lấy sổ ghi chép thành viên chủ chốt của Kim Uyên Minh mà Thiên Cơ Đường ta thu thập nhiều năm ra đây xem thử. Dược ma, không rõ tuổi tác, không rõ lai lịch, giỏi chế độc dùng thuốc, trước kia vì cứu sống người chết mà nổi danh giang hồ, có bệnh tim,

    Gần như không có nội lực, không giỏi võ công, gian trá xảo quyệt. Sao nghe như đã từng gặp ở đâu rồi vậy? Ta biết rồi, thiếu gia, ngài nói xem Dược ma này có giống thần y giả Lý Liên Hoa kia không?

    Danh tiếng cứu sống người chết của hắn không phải là trùng hợp, bởi vì hắn chính là Dược ma. Vậy thì đến đạo trường Linh Sơn cũng không phải trùng hợp, cái chết của Phác Nhị Hoàng càng không phải trùng hợp. Vì hắn đã để lộ tung tích của Kim Uyên Minh

    Nên Dược ma đến để diệt khẩu. Đúng là có quá nhiều chuyện trùng hợp. Nếu hắn thực sự là tàn dư của Kim Uyên Minh thì tuyệt đối không thể để hắn trốn thoát ngay dưới tầm mắt của ta. Vậy chúng ta đi đâu tìm hắn đây?

    Muốn đi về phía Bắc thì chỉ có đúng một đường núi, hắn vác theo cả căn nhà, chắc chắn không thể đi nhanh được. Đi, đuổi theo hắn. Thiếu gia, đi chậm thôi. Sao thế? Thiếu gia, có ma. Đây không phải ma, là thi thể. Tìm Lý Liên Hoa gấp hơn,

    Mau đi thôi. Cuối cùng ta cũng tìm được rồi. Mùi gì vậy? Ta cũng ngửi thấy rồi. Ai mà biết được mùi gì. Nếu hắn thực sự là Dược ma, suốt ngày làm bạn với người chết thì có làm gì cũng không lạ. Thiếu gia, hay là ngài đừng nói nữa đi.

    Đúng đó thiếu gia, vừa nãy bọn ta kiểm tra hết chỗ này rồi, không phát hiện ra thứ gì đặc biệt. Cô ngốc thế, những thứ quan trọng nhất luôn được cất giấu ở nơi ít gây chú ý nhất. Lụa Thiên Nhận, mỏng như cánh chim. Thứ này quý hiếm như vậy,

    Sao lại dùng để lót nồi? Đây là giáp Doanh Châu mà Địch Phi Thanh từng mặc. Xem ra tên thần y giả này quả nhiên có liên quan đến Kim Uyên Minh. Vậy liệu có phải hắn phát hiện ra thiếu gia đuổi kịp mình nên đã bỏ nhà chạy thoát thân rồi không?

    Ta thấy nơi này không có vẻ gì là hoảng loạn bỏ chạy, chắc là hắn đang ở gần đây. [Liên Hoa Lâu] [Nhà trọ Tiểu Miên] Mở cửa. Mấy vị khách quan lượng thứ, chỗ bọn ta có một quy tắc, muốn thuê phòng thì phải bước qua chậu lửa trừ tà.

    Trừ… trừ tà? Mấy vị khách quan không biết đó thôi, gần đây có một chiến trường cổ xưa, rất nhiều binh lính phơi thây nơi hoang dã, vậy nên có rất nhiều chuyện đồn đại khiến người ta sợ bóng sợ gió. Đúng lúc hôm nay lại là rằm tháng bảy,

    Nên chưởng quầy đã chuẩn bị chậu lửa này cho mọi người bước qua, xua đuổi tà khí. Thiếu gia, hay là chúng ta đừng ở đây nữa. Không ở đây thì muốn đi suốt đêm sao? Làm phiền. Làm phiền. Luôn luôn bình an. Luôn luôn bình an. Luôn luôn bình an.

    May mà trong quán đông đúc, tên tiểu nhị đó cứ nói linh tinh làm ta sợ muốn chết. Ta còn tưởng là quán ma gì chứ. Quả nhiên là ở đây. Hai ngươi vào phòng hắn xem thử có chứng cứ nào khác không. Ly Nhi.

    Có câu “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, làm chuyện trái lương tâm, chuồn thì dễ, nhưng gặp lại nhau thì chẳng phải ngại ngùng lắm sao? Phương thiếu hiệp, chuyện là thế này. Ta đang vội đi về phương Bắc, không kịp chăm lo ngươi khi chưa tỉnh rượu,

    Có chút không chu đáo. Nào, hay là ta mời ngươi ăn dưa hấu lạnh. Bổn thiếu gia không thích ăn dưa. Lý thần y, huynh vội đi như vậy là vì Phác Nhị Hoàng đúng không? Liên quan gì đến Phác Nhị Hoàng chứ? Huynh vào phòng chứa củi đã khóa bằng cách nào?

    Chuyện là thế này, Phương thiếu hiệp, ta thấy Phác Nhị Hoàng cứ kêu la thảm thiết thế nên thầy thuốc nhân từ, ta liền vào trong ngó qua, xem thử. Còn tiện tay phá khóa? Cái đó thì ít nhiều cũng có chút kỹ năng. Bịa chuyện lưu loát thật đấy.

    Đáng tiếc là huynh đi quá vội, cũng chưa xác nhận xem Phác Nhị Hoàng đã chết hẳn chưa. Lỡ như vẫn còn cơ hội mở miệng thì sao? Phương thiếu hiệp, nếu Phác Nhị Hoàng chưa chết chẳng phải càng tốt hay sao?

    Vừa hay ngươi có thể đưa hắn đến viện Bách Xuyên để tranh công. Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng tiếc là Phác Nhị Hoàng chỉ khai ra huynh. Có lai lịch gì, thân phận gì thì ta không cần nói rõ nữa đúng không? Ngoan ngoãn theo ta về viện Bách Xuyên một chuyến.

    Phương thiếu hiệp nói đùa rồi, ta thì có lai lịch thân phận gì chứ. Ta chỉ là một thầy thuốc ngao du giang hồ kiếm cơm thôi. Không chỉ có một người có danh tiếng cải tử hoàn sinh đâu. Mười năm trước đã có một người nổi danh vì cứu sống người chết.

    Nói cả nửa ngày, hóa ra là ngươi nghi ngờ ta là Dược ma của Kim Uyên Minh sao? Xem ra Phác Nhị Hoàng thực sự chết rồi, nếu không thì ngươi cũng đã không suy đoán vô lý như vậy. Giáp Doanh Châu của Địch Phi Thanh

    Được phát hiện ra trong Liên Hoa Lâu của huynh. Còn nói huynh không liên quan đến Kim Uyên Minh sao? Thứ này có lai lịch ghê gớm vậy sao? Mấy năm trước đúng là ta đã nhặt được ở bờ biển. Nhặt đồ không phải tội chứ? Thực sự trùng hợp vậy sao?

    Chẳng thế còn gì. Phương thiếu hiệp, mau ăn dưa hấu đi, không ăn sẽ hết lạnh đấy. Ngươi nói xem, tối nào cũng mưa, xương người chết khắp nơi. Nơi quái quỷ này xui xẻo thật. Nếu nơi này không phải đường ngắn nhất để ra bến đò

    Thì có đánh chết ta cũng không đến đây. Chẳng trách quán này lắm quy tắc thế, làm vậy là có lý do cả. Ngươi đã nghe nói chuyện hai ngày trước chưa? Chuyện gì vậy? Hai ngày trước, ta có một người bạn [lúc đi qua cánh rừng không xa phía trước]

    [đã nhìn thấy hai thương nhân] [không biết bị bộ xương khô từ đâu chui ra] [bóp cổ chết tươi.] Thật sao? Chuyện này… Tiểu nhị, làm phiền cho hỏi, vị công tử dắt theo chó ở dưới lầu ở phòng nào vậy? Ngài ấy ở phòng cuối cùng. Ly Nhi,

    Cô trông chừng giúp ta, ta đi lục soát phòng của thần y giả. Được. Mọi người đừng hoảng sợ, chỉ là gió to thôi, chỉ là gió to thôi. Xin lỗi, xin lỗi. Tiểu nhị, mau mang thứ xui xẻo này đi. Khách quan, không được nói như vậy đâu.

    Vị cô nương trong tranh là Ngọc Thu Sương, muội muội của thành chủ Ngọc Thành sau núi, không biết vì lý do gì mà bỏ nhà ra đi, thế nên mới dán cáo thị tìm người. Bây giờ khách ở trong quán toàn là người của Ngọc Thành đến tìm nhị tiểu thư.

    Dưa sắp hỏng rồi mới lấy ra cho khách ăn, cũng chẳng mang cho vài món ăn kèm gì đó. Hay là ta cho Phương thiếu hiệp một gợi ý nhé. Mỳ chay ở đây hai đồng, thêm thịt thì ba đồng, còn tặng thêm đồ ăn kèm nữa. Huynh coi thường ai thế?

    Bổn thiếu gia không đói. Đại thiếu gia bây giờ sa sút đến mức này, đến một phần mỳ chay cũng không mua được. Mau về nhà đi. Còn chưa nói chuyện xong đâu. Huynh định đi đâu? Đại thiếu gia, nếu hình thám của Viện Bách Xuyên tùy tiện bắt người,

    Bị tháo bảng tên thì sẽ không bao giờ được tuyển lại nữa đâu. Vậy nên ngươi bắt ta phải thận trọng đấy. Không chột dạ thì đừng có chuồn. Ma! Ngươi bảo ai là ma? Đây là… Người trong tranh? Ngọc Thu Sương trong tranh. Nhìn gì mà nhìn? Không ai được nhìn.

    Nhị tiểu thư, người đã đi đâu vậy? Làm bọn ta tìm vất vả quá. Các ngươi dán cáo thị khắp nơi, muốn ăn roi à? Là… là phu nhân tìm nhị tiểu thư, tìm mấy ngày không thấy đâu nên mới bảo bọn ta dán cáo thị.

    Là tỷ tỷ bảo các ngươi đến sao? Phu nhân đã đến Sơn Nam, phải mấy ngày nữa mới về, là Vân Kiều cô nương dẫn bọn ta đến tìm nhị tiểu thư. Cô ấy đang ở trên tầng hai. Nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư.

    Theo sát như thế làm gì? Ta đã lên lầu rồi, lẽ nào còn chạy được chắc? Sương Nhi, cuối cùng cô cũng về rồi. Nếu các người không dán cáo thị khắp nơi thì ta còn cho các người sốt ruột thêm vài ngày. May mà tìm được rồi,

    Nếu không người Ngọc Thành mà nổi giận thì nguy to đấy. Đây đúng là cách hay. Nếu có nghi phạm nào vô cớ biến mất thì cứ dán cáo thị khắp nơi, ép hắn tự xuất hiện. Phương thiếu hiệp, người hầu của ngươi vào cửa xong thì không thấy đâu nữa,

    Không khéo ngươi có thể dùng cách này để tìm hắn. Tiểu nhị. Đã chuẩn bị nước nóng trong phòng tắm xong chưa? Xong rồi thưa cô nương. Ở bên này. [Vân Kiều, Ngọc Thành] Ta đã khuyên nhủ Thu Sương xong rồi, sáng mai là có thể về Ngọc Thành rồi.

    Vân cô nương vất vả rồi. Vân cô nương và nhị tiểu thư thân thiết như tỷ muội. Có cô ấy ở đây, cuối cùng cũng có thể báo cáo với phu nhân rồi. Lên trên đi. Lại mưa nữa rồi. Có ma! Có ma! Có ma! Có ma! Có ma! Có ma!

    Chuyện gì vậy? Máu! Máu! Máu! Là máu! Trên này có máu! Trên này có máu! Có máu! Chết rồi. Vượng Phúc! Vượng Phúc! Thiếu gia, vừa nãy Vượng Phúc vẫn bình thường mà, vừa vào phòng đã thành ra thế này rồi. Vượng Phúc. Là hắn. Chắc chắn là hắn.

    Chắc chắn là hắn hại chết Vượng Phúc. Có phải ngươi giở trò không? Ta… ta có thể giở trò gì được chứ? Ngươi biết Vượng Phúc đến phòng của ngươi, nên ngươi đã dùng tà thuật để giết cậu ấy. Phương thiếu hiệp, ta có thể hiểu được

    Ngươi rất đau lòng về cái chết của Vượng Phúc. Nhưng cũng không đến mức phải gán tội danh này cho ta chứ. Ngươi là Dược ma, có rất nhiều thủ đoạn quỷ quái. Nếu thật sự bị oan thì theo ta về viện Bách Xuyên điều tra cho rõ.

    Nếu như bây giờ rời đi thì Vượng Phúc nhà ngươi đã chết oan rồi. Cậu ấy bị gãy cổ, rõ ràng là bị bóp chết. Lúc nãy ta ngồi ngay đối diện ngươi, ta có thủ đoạn gì mà có thể bóp chết cậu ấy từ xa như vậy? Phương thiếu hiệp,

    Nếu ngươi còn lãng phí thời gian thế này thì hung thủ sẽ chạy mất thật đấy. Thiếu gia, ngài không thể tin mấy lời vớ vẩn của hắn, chắc chắn chính là hắn. Ly Nhi yên tâm, bất kể hung thủ là ai cũng đều cần chứng cứ.

    Nếu hung thủ thật sự là ngươi, ta nhất định sẽ trả thù thay cho Vượng Phúc. Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội, hung thủ là ai? Chuyện này ta thật sự không biết. Nhưng một người hầu vô cớ bị hại, chứng tỏ cậu ấy chỉ là một màn dạo đầu.

    Nhưng chỉ cần chúng ta lần theo manh mối này tìm kiếm tiếp thì chắc chắn có thể vào được chủ đề chính. Nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư đâu? Nhị tiểu thư đâu? Vừa rồi bọn ta đều đứng canh ở cầu thang, không thấy nhị tiểu thư ra khỏi phòng.

    Thu Sương đâu? Thu Sương đâu? Khi nãy có một người chết, bây giờ nhị tiểu thư cũng không thấy đâu nữa, không phải là bị dấu chân máu kia bắt đi rồi chứ? Lục soát. – Rõ. – Rõ. Các ngươi làm gì đấy? Các ngươi muốn làm gì? Nhiều người thế.

    Tại hạ là Trình Vân Hạc, tổng tiêu đầu của tiêu cục Hạc Hành. Nhìn trang phục của các vị, chắc là hộ vệ của Ngọc Thành nhỉ? Chúng ta trước giờ nước sông không phạm nước giếng, không biết các vị đột nhiên xông vào phòng bọn ta là có việc gì?

    Nhị tiểu thư nhà ta không thấy đâu nữa, nên ta mới lục soát nhà trọ. Có chỗ nào đắc tội, mong ngài lượng thứ cho. Nhị tiểu thư… Vậy mọi người cũng đã nhìn thấy rồi, trong phòng này chỉ có tiêu sư của tiêu cục bọn ta,

    Không có nhị tiểu thư mà ngài tìm. Mở ra. Vị bằng hữu này, chúng ta đều là những người kiếm ăn trên giang hồ, số hàng này chưa chuyển đến nơi thì không được mở, đây là quy tắc của bọn ta. Hơn nữa ngài xem,

    Bên trên còn có dấu sáp do chính chủ thuê niêm phong, ngày đóng dấu trên đó còn chưa được mở ra. Nhị tiểu thư mà ngài nói cũng không thể nào xuyên qua những dấu sáp này để chui vào trong rương được, đúng không nào?

    Nhị tiểu thư nhà ta mất tích không rõ tung tích, rương hàng này của ngươi rất đáng nghi. Nếu không mở ra, hôm nay bọn ta quyết không bỏ qua. Để ta xem ai dám? Tổng tiêu đầu, đây là địa giới của Ngọc Thành. Nếu bây giờ chúng ta ra tay,

    E rằng phải bỏ mạng ở đây mất. Đầu người. Trình… Trình tiêu đầu, ông đã đồng ý với bọn ta là sẽ không mang những thứ không may mắn vào đây mà. Ông là khách hàng cũ nên bọn ta mới tin tưởng, sao… sao bây giờ lại mang đầu người vào chứ?

    Đây là tử tù mới bị nha môn chém đầu, người nhà muốn giữ toàn thây nên nhờ ta đem về. Vậy… vậy cũng không được. Chỉ cần là mang những thứ tà ma vào tiệm thì sẽ kêu gọi ma quỷ đến. Thế… thế này ma quỷ sẽ đến hết mất. Ông xem…

    Cái này đã làm pháp sự rồi, sẽ không có tà ma gì đâu. Nhị… Nhị tiểu thư. Tránh ra, tránh ra. Nhị tiểu thư. Thu Sương. Thu Sương. Thu Sương. Chuyện… chuyện này là thế nào? Sao có thể như thế? Chẳng lẽ thật sự có quỷ sao?

    Nhị tiểu thư nhà ta chết ở nhà trọ Tiểu Miên, các vị đều không thoát khỏi liên quan. Đưa về Ngọc Thành hết cho ta. Rõ. [Cao Các Lăng Vân] Thành chủ, đây là nhị tiểu thư. [Ngọc Mục Lam, thành chủ Ngọc Thành] Nhốt lại.

    Nhốt hết toàn bộ người ở nhà trọ Tiểu Miên lại, đợi phu nhân trở về xử trí. Rõ. Huynh đệ, bảo thành chủ của mấy huynh tới gặp ta. Có biết ta là ai không? Ta là hình thám của viện Bách Xuyên đấy. Dựa vào đâu mà nhốt ta?

    Còn vờ như không nghe thấy đúng không? Ta đang nói chuyện với huynh đấy. Đừng gọi nữa, chủ nhân Ngọc Thành không ở đây, đợi cô ta về thì tự khắc sẽ gặp ngươi. Khi nãy lúc nhốt chúng ta không phải đã gặp được thành chủ Ngọc Mục Lam rồi sao?

    Ngọc Mục Lam này không có thực quyền, chuyện lớn hắn không thể quyết định. Sao ngươi biết? Ngươi nghĩ kĩ lại mà xem, nhà trọ này, những hộ vệ này chỉ nhắc đến phu nhân, không nhắc đến thành chủ. Cả Ngọc Thu Sương này nữa, cô ta chỉ gọi tỷ tỷ,

    Chứ không gọi tẩu tẩu, chẳng cần nói cũng biết, Ngọc Mục Lam này vào ở rể rồi đã đổi họ, hắn chỉ treo cái danh thành chủ đó thôi. Vậy nên trong cái thành này, người có tiếng nói thực sự là Ngọc Hồng Chúc. Nhưng ngươi vẫn không thể

    Rũ sạch hiềm nghi chuyện tối qua đâu. Ngươi đừng có dồn hết mọi tâm trí lên ta nữa, làm hình thám phải nghe nhiều, hỏi nhiều, học hỏi nhiều vào đi. Không cần ngươi nói. Trình tổng tiêu đầu, chuyến hàng này của ông rốt cuộc là thế nào?

    Ta cũng muốn biết nguyên do của chuyện này. Trong rương hàng này vốn là hoàng ngọc được gửi từ mỏ quặng Bắc Sơn vào kinh. Lúc niêm phong rương, mọi người cũng đều nhìn thấy rồi. Đúng thế. Hơn nữa cũng chưa từng rời khỏi tầm mắt của bọn ta.

    Sao bây giờ lại biến thành Ngọc nhị tiểu thư chứ? Còn không phải họa do ông vận chuyển trộm sao? Ngươi đừng có ngậm máu phun người. Cái đầu người đó đã được làm pháp sự rồi, có đúng không? Làm rồi thì có tác dụng gì chứ?

    Ngọc Thành rõ ràng là muốn kéo chúng ta chôn theo đấy. Trình tổng tiêu đầu, chuyến hàng riêng này thì là thế nào? Thì vào đúng ngày chuyển hàng, có một người tìm đến ta, muốn ta chuyển trộm đầu người này.

    Nói là hung phạm này cướp tiền của quan phủ nên bị chém đầu, người nhà muốn giữ toàn thây, trả tận trăm lượng bạc đó. Nên ta đã… Lúc đó ta bị tiền che mờ mắt nên đã đồng ý với hắn. Chưởng quầy,

    Gần đây nhà trọ Tiểu Miên có gì khác thường không? Không có. Chỉ là mọi năm đến tết Trung Nguyên đều mời người đến làm phép, chỉ có năm nay không làm, quả nhiên đã xảy ra chuyện. Đúng là ma rồi. Dấu chân máu đó chạy thẳng lên tầng hai,

    Bọn ta đều nhìn thấy cả. Huynh đài, huynh đừng căng thẳng, mấy chuyện ma quỷ hoàn toàn không đáng tin đâu. Ngoài ma ra, còn ai có thể giết Ngọc nhị tiểu thư, còn bỏ vào rương hàng kín như bưng thế này được nữa? Kể ra cũng lạ,

    Rốt cuộc Ngọc Thu Sương này bị hại thế nào, rồi làm thế nào để nhét vào rương hàng trong giây lát như thế? Nghe vậy thì không phải do ma làm sao? Con ma này có lẽ không hề muốn giữ lại thi thể của Ngọc nhị tiểu thư. Ngươi…

    Thi thể của nhị tiểu thư bị thiêu, phu nhân trở về rất tức giận. Đưa tất cả bọn họ đi. Rõ. Máu? Máu đâu ra thế này? Chỗ máu này chắc là của hộ vệ Ngọc Thành. Những hộ vệ này rốt cuộc bị làm sao? Thân là hộ vệ Ngọc Thành

    Lại không thể bảo vệ chủ. Phái bọn họ canh chừng thi thể, còn không biết là ai đã làm đổ ngọn nến [Ngọc Hồng Chúc, phu nhân thành chủ Ngọc Thành] hại thi thể của muội muội ta bị tổn hại. Ta bảo bọn họ tự vẫn đã là nhân từ rồi.

    Cô là Ngọc phu nhân? Chuyện này còn chưa làm rõ mà cô đã dễ dàng lấy đi mạng của các hộ vệ rồi. Sự sống chết của gia nô Ngọc Thành không liên quan gì đến ngươi. Là do chúng vô dụng. Ngọc Thành chưa từng giữ kẻ vô dụng. Ngọc phu nhân,

    Nhị tiểu thư bị hại không liên quan đến bọn ta. Đúng thế. Đây là ác quỷ hại người mà. Đúng. Bọn ta đến để làm chứng, không liên quan đến bọn ta. Ta còn chưa từng gặp ma quỷ đấy. Vậy các ngươi nói ta nghe,

    Ác quỷ này rốt cuộc trông như thế nào? Sao nào? Không nhớ nổi à? Hay là quên rồi? Nghe nói người sắp chết thường hay thấy ma quỷ. Để ta giúp các ngươi nhớ lại. Cô điên rồi phải không?