[VIETSUB] Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu – Tập 7 | Phim Thái Lan Mới Nhất 2023 | WeTV

    =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Tập 7= Chị dâu ơi, Sen đi đâu rồi? Đừng bảo là nó lại không về nhà đấy nhé? Chắc là đang mệt mỏi vì vụ án ngày hôm qua. Xin lớn lên cùng nó, giống như một người chị vậy. Chắc nó sắp quên rốt cuộc ai mới là chị ruột của nó rồi.

    Có phải ruột thịt gì đâu, sao phải đau lòng dữ vậy? Sao hôm nay Yo không về ăn cơm? Còn chẳng phải vì Xin đã qua đời nên anh ý phải đi tiếp quản toàn bộ công việc ở Hiệp hội đá quý sao? Hơn nữa buổi đấu giá ở Ratchaburi sắp diễn ra,

    Anh ấy cũng phải qua hỗ trợ. Em nói này anh cả, anh thân là CEO mà nhàn nhã quá nhỉ? Chuyện gì cũng để anh Yo lo hết. Vì anh tin tưởng chồng em. Thân là Giám đốc Tài chính của Tập đoàn, nếu cậu ấy không làm thì ai làm đây?

    Có điều, chuyện sự kiện của Hiệp hội đá quý là cậu ấy tình nguyện mà, đúng không? Có lẽ anh Yo lo nếu để anh phụ trách thì chắc sẽ hỏng việc mất thôi. Chỉ đành tự mình xử lý vậy. Thế chẳng phải do chồng em tài giỏi quá sao?

    Đúng là cái gì cũng biết. Ngoài công việc ra, những cái khác cũng cao tay lắm đấy. Anh cả! Chẳng lẽ không phải? Ý anh là gì hả? – Ấy, vụ gái gú cũng đỉnh lắm mà? – Anh quá đáng rồi đấy. Này! Trong nhà có người chết

    Mà chúng bay vẫn ở đây đấu đá lẫn nhau sao? Sen. Ra ăn cơm. Chị Xin đã chết như vậy, chị bảo tôi nuốt trôi được sao? Tôi thấy mấy người, cả bố nữa, chắc vẫn nuốt trôi được đấy. Ý mày là gì hả? Chính là ý đấy đó.

    Chúc các vị ăn tối ngon miệng. Mỗi một vị ở đây. Thằng ranh này. Alô? Chúng ta gặp nhau ở đâu, lúc mấy giờ? Tối qua anh tới Ratchaburi rồi? Bảo cô tới thì cô cứ tới, đừng hỏi nhiều. Cứ vậy nhé. Cảm ơn. Không cần đâu. Sao tới muộn vậy? Xe đón cô đi chậm quá à? Không ai nhanh được như anh đâu. Sao tối qua anh đã tới rồi? Có chuyện gì phải xử lý trước sao? Hỏi nhiều thật. Đi theo tôi. Cô hỏi tôi tại sao phải tới trước?

    Nhìn bên kia đi. Tôi phải tới trước để làm quen với Yotachai. Vậy trong mắt anh ta, thân phận của anh là gì? Một thương nhân mới vào nghề, muốn kết thân với anh ta. Vậy còn tôi, tôi là gì? Xin chào. Xin chào. Chào buổi sáng. Cậu Bowie. Anh Yotachai.

    Đây là Nysa, cấp dưới của tôi. Nysa, đây là anh Yotachai. Anh ấy là người chủ trì buổi đấu giá lần này, đồng thời cũng là chồng của cô Sichon, đến từ Tập đoàn gia tộc Zaiyongdanacai. Quan trọng nhất là anh Yotachai đây là cây đại thụ trong giới.

    Chúng ta phải đi theo học hỏi anh ấy nhiều. Cậu Bowie quá khen rồi. Không ngờ quý công ty còn có một viên đá quý rực rỡ như vậy. Chẳng trách lại muốn dẫn theo tham gia sự kiện. Đương nhiên phải dẫn cô ấy tới. Bởi vì Nysa

    Còn đến với tư cách là bạn gái tôi nữa. Vậy mời cậu Bowie với cô Nysa cứ tự nhiên. Mai sẽ là ngày khai mạc của buổi đấu giá đá quý. Được. Tôi sợ mình chưa chuẩn bị được chu đáo.

    Có thể nói đây là hoạt động quy mô lớn nhất trong mấy năm gần đây. Đúng vậy. Đúng. Nếu có chuyện gì thì cứ gọi điện cho tôi nhé. Anh cứ bận việc của mình đi nhé. Cảm ơn. Sĩ quan. Nói đi. Yotachai đi rồi. Đúng. Vậy bây giờ

    Có gì về Yotachai mà tôi cần biết hay không? Tối qua khi đang điều tra về anh ta, tôi vừa khéo bắt gặp anh ta đang nói chuyện với người tên Songticha. Người này là hội trưởng của Hiệp hội dệt may đá quý. Tôi cũng nghe được một vài thông tin.

    Mày làm ăn kiểu gì đấy? Xin lỗi, thực sự xin lỗi, xin lỗi. Để tôi lau cho anh, xin lỗi anh. Xin lỗi. Nào, nào, cậu em qua đây. Qua đây, qua chỗ anh. Qua mát xa giúp anh. Nào, nào, nào. Vứt khăn đi, qua mát xa cho anh nào. Qua chỗ anh.

    Hai đứa ra ngoài được rồi. Chủ tịch Chang. Chuyện này anh cứ yên tâm. Tuy Xin chết rồi, nhưng mà vụ mua bán giữa chúng ta vẫn tiến hành như cũ. Nhưng tôi nghe nói cảnh sát đã bắt đầu điều tra nguyên nhân cái chết của Xin.

    Liệu chúng có điều tra ra chúng ta không? Không đâu. Mấy tên cảnh sát ngu xuẩn đó còn đang điều tra sổ sách của gia tộc Zaiyongdanacai. Nhưng để bày tỏ thành ý, tôi sẽ chỉ lấy 5% tiền hoa hồng vụ rửa tiền thông qua buổi đấu giá lần này.

    Vậy hôm nay anh tới tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì? Songticha, phiền anh giải thích cho chủ tịch. Để tôi giải thích cho, anh Yotachai. Là thế này, thưa chủ tịch. Tôi là hội trưởng của Hiệp hội đá quý. Nếu tôi nhắm vào viên đá quý nào

    Thì giá của nó ắt sẽ tăng vùn vụt. Lần này, tôi nhìn trúng một viên đá hồng ngọc nặng 24,7 carat. Tôi đã bảo cửa tiệm bên ngoài mài giũa thật tỉ mỉ, rồi tô vẽ thêm bối cảnh lịch sử cho nó. Việc chúng tôi muốn làm

    Là dùng tiền của anh để đấu giá nó dưới danh nghĩa anh Yotachai. Tiếp theo, tôi sẽ để anh Yotachai đấu giá thành công. Cuối cùng chỉ cần biến số tiền này của anh thành thu nhập hợp pháp là được. Tôi đang nóng lòng muốn xem viên đá đó. Được thưa chủ tịch.

    Đây là rửa tiền mà. Cô còn nhớ không? Những gì Ning nói trong cuộc họp. Tôi đã điều tra dòng tiền giữa gia tộc Zaiyongdanacai và cô Xin. Cô Jintapa đã từng gửi cho cô Xin khoản tiền mấy chục triệu, nhưng khoản tiền khổng lồ này đã biến mất tiêu.

    Số tiền mấy chục triệu mà cô Jintapa chuyển cho Xin hiện đang ở chỗ Yotachai? Giờ anh ta rửa tiền là để biến số tiền bẩn này thành thu nhập hợp pháp. Đúng vậy. Tôi còn chưa biết số tiền mà Xin chuyển cho Yotachai là từ đâu ra,

    Và cái chết của cô ấy có liên quan gì tới số tiền này không. Nói vậy giờ Yotachai là đối tượng tình nghi số một? Chính xác. Chúng ta làm thủ tục nhận phòng đã. Tôi cần phải bàn kỹ với cô chuyện liên quan tới Yotachai. Được. Thì ra là anh. Cô…

    Có quan hệ gì với anh ta? Là bạn gái của anh ấy. Bạn gái? Ôi khó thở quá đi. Không phải anh bảo cả đời này sẽ không yêu ai sao? Còn lấy lí do này để chia tay với tôi. Xin lỗi. Hôm nay tôi có viêc, có dịp gặp sau nhé.

    Đợi đã. Đồ lừa đảo. Đồ khốn nạn. Kan. Cô nghe rõ đây, chúng ta chưa từng hẹn hò, chúng ta không có quan hệ gì cả. Đây là nơi công cộng, cô đừng làm ầm lên ảnh hưởng tới người khác. Không phải cô cũng sắp kết hôn rồi sao?

    Tôi chúc mừng trước nhé. Em yêu, mình đi được chưa? Này. Đây. Ai vậy? Nysa đó. Tên giả của cô. Ý tôi là người tên Kan kia kìa. Người anh từng qua lại ấy. Chuyện này không liên quan tới công việc. Cô không cần phải biết. Nếu tôi không trả lời thì chuyện này mãi không xong đúng không? Đúng vậy. Tôi tò mò.

    Kan là bạn hồi trung học của tôi. Sau đó trong một lần gặp mặt, cô ấy nói cô ấy thích tôi, nhưng tôi không thích cô ấy. Cô ấy cầu xin tôi thử hẹn hò với cô ấy một ngày. Tôi nghĩ mình cũng chẳng mất gì nên đã đồng ý.

    Nhưng tôi không ngờ cô ấy cứ lưu luyến mãi, vẫn chìm đắm trong tâm trạng khi đó. Tôi chỉ đành kiếm một cái cớ là mình chưa từng muốn yêu đương, cô ấy mới chịu thôi. Mãi cho tới hôm nay cô ấy trông thấy anh và tôi sao? Đúng vậy.

    Có vấn đề gì không? Không. Tôi chỉ thấy kì lạ thôi. Không ngờ giữa anh và cô ấy còn có chuyện này. Đúng. Tôi cũng là người, không phải máy móc. Đâu có giống cô. Đồ động vật máu lạnh không tình cảm. Tôi có mà. Chỉ hơi chậm chút thôi.

    Wasu hay nói tôi vậy. Bàn chuyện quan trọng đi. Buổi đấu giá đá quý lần này, người tham dự bắt buộc phải có quan hệ vợ chồng. Để tránh bối rối, tôi hy vọng cô gọi tôi bằng xưng hô khác. Cô gọi tôi là anh Wie đi. Được. Cô…

    Cô không thắc mắc gì sao? Ví dụ như vì sao lại là anh Wie? Giả làm người yêu của nhau thì gọi thân mật như vậy là chuyện thường tình. Lần này chúng ta phải nghe lén anh ta nói chuyện. Đây là trang bị của cô.

    Tôi muốn cô luôn mang theo bên mình. Xin lỗi đã làm phiền thời gian nghỉ ngơi của cậu. Có chuyện gì sao? Ôi, tôi thất lễ quá. Ban nãy tôi quên đưa thiệp mời sự kiện cho cậu. Đây. Cảm ơn anh. Ai đến vậy, anh Wie? Là anh Yotachai. Vậy thì

    Anh cứ tự nhiên. Tôi tạm tránh mặt đã. Cảm ơn. Thật ngại quá. Không sao. À thì, cái này là ghế VIP mà tôi chuẩn bị cho hai người. Vậy thì… chơi vui nhé. Cảm ơn. Thế nào? Tạm được. Tôi cảm thấy Yotachai vẫn luôn thăm dò tôi.

    Sau này chúng ta phải cẩn thận hơn. Rõ. Đúng rồi. Cậu Bowie và cô Nysa là khách mới thêm vào hai tuần trước sao? Phải, thưa ông chủ. Có vấn đề gì ạ? Xin lỗi, xin lỗi. Nào, nào, cậu em qua đây. Không rõ nữa. Hơi bất thường.

    Nhưng theo điều tra của tôi về lý lịch của bọn họ, hai người này đều không có vấn đề ạ. Anh lo bọn họ sẽ giở trò sao? Tiếp tục điều tra. Có bất cứ điểm đáng ngờ nào thì báo cho tôi ngay lập tức.

    Buổi đấu giá có định giá cao như này thì không được xảy ra sai sót. Phải chú ý hai người bọn họ. Vâng, thưa ông chủ. Hình như tôi thấy bọn họ mang súng bên người. Nhưng bây giờ đa số doanh nhân đều sử dụng súng, thưa ông chủ.

    Đặc biệt là doanh nhân đến từ tỉnh khác như họ. Với lại ở gần đây có một sân tập bắn ạ. Cứ chú ý hơn, nhé. Đi đi. Vâng, ông chủ. Tiếp theo phải lấy lời khai của tất cả những người có liên quan một lần nữa. Sẵn sàng chưa?

    Vậy thì mời lần lượt nhé. Anh Yotachai, chồng cô Sichon đâu ạ? Anh ấy đi dự hội thảo triển lãm đá quý ở tỉnh Ratchaburi rồi. Nhưng mà tôi có điều muốn hỏi, không phải phía cảnh sát các anh đã tra hỏi rồi sao? Còn cần hỏi gì thêm nữa?

    Vẫn còn một vài thắc mắc cần hỏi mọi người. Đây đều là quy trình làm việc của phía cảnh sát chúng tôi. Xin lỗi vì đã gây rắc rối cho mọi người. Vậy mời qua bên này. Alô. Alô, Wita. Chúng tôi đang ở biệt thự gia tộc Zaiyongdanacai để lấy lời khai,

    Nhưng Yotachai, chồng cô Sichon không có nhà, nói là đi dự hội thảo ở khu nghỉ dưỡng Nunn. – Cô có thấy… – Ngại quá. Trùng hợp thật. Ra ngoài đi dạo sao? Nysa đang đợi anh Wie. Nysa, anh Wie? Wita. Tôi đã nghe về chuyện của cô Xin.

    Cô ấy là người nhà của anh, tôi rất tiếc vì điều này. Cảm ơn cô. Tất cả thành viên trong gia tộc đều rất buồn, hy vọng có thể sớm ngày tìm ra hung thủ thật sự để Xin được an nghỉ. Nhiều vết thương đến vậy,

    Người ra tay phải tàn nhẫn đến mức nào, đúng là không phải con người. Tôi rất hiểu cho tâm trạng của anh. Vậy lần cuối cùng anh gặp cô Xin là khi nào? Cô đang thẩm vấn tôi sao? Tại sao lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy? Nysa,

    Em làm gì ở đây thế? Ơ, anh Yotachai. Nysa tính cách có hơi tò mò. Nếu như câu hỏi của cô ấy không cẩn thận mạo phạm đến anh, mong anh lượng thứ cho. Gần đây cô ấy khá quan tâm tin tức này, hơn nữa cô Xin là thần tượng của cô ấy.

    Làm phiền anh trả lời câu hỏi của tôi, anh Yotachai. Được rồi đấy, Nysa. Để anh Yotachai đi nghỉ ngơi trước đã. Tôi rất xin lỗi, tôi đã hỏi hơi quá lời. Không sao, vậy lần tới chúng ta nói chuyện sau. Tôi đi trước đây. Cô đang quậy gì vậy?

    Tôi cảm thấy hành vi của Yotachai hơi bất thường, rất đáng nghi nhưng tôi không nói rõ được là gì. Nhưng có lẽ bây giờ người đáng nghi hơn anh ta là cô đấy. Có ai vừa quen đã trò chuyện với đối phương về người chết không?

    Với cả, cô nhắn tin cho tôi nói là cô phải đi dạo quanh tìm manh mối, nhưng việc mà cô đang làm lại là thẩm vấn. Tôi rất xin lỗi. Tôi đã suy nghĩ không thấu đáo. Tuy trong lòng tôi nghi ngờ anh ta

    Nhưng trong bằng chứng liên quan đến hôm xảy ra vụ án mà chúng ta có được, Yotachai có bằng chứng ngoại phạm. Tôi không biết nên làm thế nào. Có lẽ tôi đã quá nóng vội. Mỗi lần cô suy nghĩ đều sẽ cậy móng tay sao? Vâng, tôi sẽ sửa.

    Cẩn thận bị người khác nhìn thấy hành động này, cô sẽ bị họ nắm thóp đấy. Nếu anh ta thật sự là người mà chúng ta cần tìm, vậy thì chứng cứ ngoại phạm của anh ta sẽ có vấn đề. Nói cách khác, chắc chắn có sơ hở. Anh nghĩ ra cách chưa?

    Nếu chứng cứ mà anh ta đưa ra là giả thì công ty hàng không đó chắc chắn có vấn đề. Tôi sẽ bảo Ta và Ming đến công ty hàng không đó một chuyến, để họ điều tra tất cả thông tin liên quan đến chuyến bay của Yotachai. Còn tôi thì sao?

    Trước khi có kết quả, cô chỉ có thể âm thầm quan sát, tạm thời không điều tra gì cả, được chứ? Được. Sự kiện bắt đầu vào ngày mai. Vậy hôm nay chúng ta chỉ cần chú ý đến những người tham gia sự kiện, chỉ vậy mà thôi. Vâng.

    Sĩ quan đi đâu vậy ạ? Chạy bộ. Tôi thấy cô cũng nên vận động chút đi. Cho dù ra ngoài công tác cũng không thể bỏ quên kỷ luật được. Vâng. Hẹn gặp vào chập tối. Vâng. Ta, đội trưởng đến Ratchaburi có bảo cảnh sát địa phương giúp phá án không?

    Không, chỉ hai bọn họ thôi. Bình thường đội trưởng ra ngoài phá án đều bảo mật cả quá trình, huống hồ Ratchaburi là địa bàn của anh ấy. Vậy sao? Chẳng lẽ bọn họ chia ra hành động? Bởi vì khi tôi gọi điện, có nghe thấy ai đó tên Bowie hoặc anh Wie.

    Bowie là đội trưởng đấy. Khi ra ngoài làm nhiệm vụ anh ấy đều đổi tên thành Bowie, biệt danh anh Wie. Chào mọi người, những cảnh sát đáng kính. Hôm nay chúng tôi đâu hẹn anh nhỉ? Tôi đến đây để hỏi về tiến triển vụ án của chị Xin. Nếu là việc đó…

    Anh muốn làm gì? Tôi chỉ muốn nghe chính miệng Wita nói với tôi. Anh đến tìm Wita hả? Đúng chứ? Tôi có thể đợi. Chỉ đợi Wita thôi phải không? Không thành vấn đề. Người làm ăn như tôi đủ thời gian đợi cô ấy nguyên ngày. Anh chắc chắn chứ? Phải.

    E là lần này phải đợi hơi lâu đấy. Khoảng tầm hai… Ba… Ngày. Tại sao? Thật không khéo, cô ấy đi điều tra vụ án của cô Xin rồi. – Vì vậy… – Ở đâu? Đội trưởng không cho nói. Đi cùng nhau đó. Cùng nhau. Cùng nhau, còn ở chung một phòng.

    Đừng nói với tôi “cùng nhau” nghĩa là… “Đừng nói với tôi”, vậy thì không nói là được. Không nói nữa. Kẻ khác ngọt ngào, ta than thân. Đúng là lũ yêu đương. Cậu được đấy. Ấy, cái cậu “bất ngờ chưa” đến làm gì thế? – Không biết. – Không biết. Kệ đi.

    Ming, Ta đến công ty hàng không điều tra thông tin về chuyến bay của anh Yotachai, xem hôm xảy ra vụ án anh ta ở đâu. Ning. Vâng. Cậu đi theo tôi. Cười gì? Làm việc đi. Đi thôi anh. Rõ. Bác tài, dừng ở đây là được rồi. Bà Lie. Prat.

    Bà vẫn khỏe chứ? Bà khỏe lắm, cháu à. Nhớ cháu quá đi. Ai vậy? Sao cô lại đến đây? Trả điện thoại cho tôi. Điện thoại nào? Thiết bị định vị để cô dùng phá án, cô lại thả vào ba lô của tôi, cô đang làm gì vậy?

    Tôi chỉ tò mò rằng anh nói đi chạy bộ nhưng lại xuất hiện ở đây, anh đang điều tra vụ án nào khác sao? Chuyện gì cũng phải thông báo với cô sao? Cô về khách sạn đi. Bà, vào nhà thôi. Cháu dẫn bạn gái đến cùng à?

    – Không phải. – Không phải. Đi nào, chúng ta vào nhà thôi. Wita, nào, mau đến đây. Vào thôi cháu. Bà. Nếu Beibo không gọi cho cháu nói bà không khỏe, cháu cũng không biết. Lo lung tung. Bà khỏe lắm, chỉ hơi cảm thôi.

    Cháu không cần chạy đến thăm bà đâu, tối qua cũng thế. Lát nữa bà phải nói Beibo mới được, dám gọi điện thoại mách cháu, làm cháu lỡ dở công việc của mình. Bà đừng trách em ấy. Vốn dĩ cháu cũng định đến. Bởi vì ngày mai vừa hay là ngày…

    Cháu rất xin lỗi, đã làm phiền bà rồi ạ. Phiền gì đâu? Cháu dâu thì cũng giống cháu gái bà thôi. – Không phải ạ. – Không phải đâu bà. Cô ấy là thành viên trong đội của cháu. Và là học viên. Vậy thì cháu về trước đây ạ. Phải về rồi sao?

    Vâng ạ. Cháu cảm thấy có lẽ sĩ quan muốn tận hưởng thời gian riêng của mình. Đợi đã, đợi một lát. Đây là lần đầu Prat dẫn con gái đến thăm bà đấy. Lâu lắm rồi nó chưa tới. Cứ ở lại đây một đêm, được không?

    Wita, cháu ở lại bầu bạn với bà, được không? Bà à, cháu… Cho nên vết bẩn trên quần áo hôm qua là màu trên vải nhuộm. Cháu còn tưởng là… Tưởng là gì? Cái đó à? Tối qua Prat giúp bà nhuộm, cũng không biết đã nhuộm bao nhiêu lần mà vẫn như vậy.

    Bà đi chuẩn bị mấy món nhé, cháu dâu tương lai của bà. Bà. Không phải đâu, bà. Lát nữa cháu giúp bà một tay. Nhưng mà, sao không thấy Beibo ở nhà ạ? Không phải đã đến giờ tan học rồi sao? Con bé đi cắm trại rồi, ngày mai sẽ về.

    Về vừa đúng ngày. Vâng ạ. – Đi. – Đi thôi. Xin chào. Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho anh? Làm phiền anh cung cấp băng ghi hình của camera giám sát. Được ạ. Đây. Cảm ơn sự phối hợp của anh. Việc nên làm thôi. Tạm biệt. Bây giờ chúng ta đã lấy được băng ghi hình của camera giám sát.

    Đúng là anh ta từng đến lấy vé máy bay trước khi cất cánh. Có lẽ lần này đội trưởng đã hiểu nhầm thật rồi. Tôi thấy nên đi xác nhận với quầy hoặc là tiếp viên hàng không thì hơn. Tôi đồng ý. Cô càng lúc càng cẩn trọng đó, Ming. Bà ơi.

    Chờ chút, để cháu giúp. Không cần đâu, bà làm được. Cháu là khách mà, sao để cháu làm được. Cơ mà cháu có ngủ dưới sàn được không? Gì cơ ạ? Lát bà sẽ mang nệm sang phòng khác cho cháu ngủ. Chủ phòng này rất quý đồ,

    Sẽ không muốn có ai ngủ ở đây đâu. Bà ơi, cháu… cháu e là không thể ở lại được, cháu phải về khách sạn ạ. Cháu cảm ơn bà. Để cháu giúp bà cất đi nhé. Đây chắc là ảnh của chủ căn phòng đúng không ạ?

    Còn ai nữa, thằng cháu trai hay gây chuyện của bà đó. Từ lúc tới Bangkok là nó ít khi về nhà ở lắm. Xem ra anh ấy đã quyết tâm làm cảnh sát từ bé rồi bà nhỉ? Đúng vậy, ước mơ của nó

    Cuối cùng cũng thành hiện thực, dù cho đó là ác mộng. Bà đi làm ít bánh cho cháu ăn thử nhé. Dạ. Năm 2015, không phải năm xảy ra vụ án Luger sao? Cô biết căn phòng này cấm người khác vào, đúng không? Ban nãy tôi giúp bà thu dọn vài thứ, đang chuẩn bị ra ngoài đây. Bà đang làm bánh cho cô đấy, bà muốn cô ra giúp. Được. Đây.

    Tôi không nhớ nổi nữa, hôm ấy đúng hôm chúng tôi phải bay mấy chuyến liền. Tôi cũng không có ấn tượng lắm. Có thể xem vé máy bay không ạ? Đây đúng là chuyến bay của chúng tôi rồi. Tôi tình cờ là tiếp viên khoang hạng nhất và hạng thương gia hôm đó.

    Tôi nhớ hôm đó khoang hạng nhất không có ai cả. Cô chắc chứ? Chắc chắn. Hành khách mà các cô tìm có thể đã mua vé nhưng vì có việc đột xuất nên không lên chuyến bay của chúng tôi. Vậy thì chúng tôi có thể xem video từ camera trên máy bay không?

    Rất xin lỗi, để bảo đảm sự riêng tư và an toàn của hành khách, chúng tôi không lắp camera ạ. Nhưng trong phòng chờ VIP thì chắc là có đó. Vâng, cảm ơn hai cô. Cảm ơn. Vậy chúng tôi xin phép. Ming, xem ra hôm nay chúng ta phải thức đêm rồi.

    Cô sẵn sàng chưa? Rồi. Thực ra cô mặc như vậy cũng đẹp lắm, sắc màu tươi sáng. Đẹp lắm. Cảm ơn. Bộ này là bà chuẩn bị cho anh đấy, đi thay đi. Được rồi. Bộ đồ ngủ này rất hợp với anh, nhìn màu này, sắc màu tươi sáng. Cảm ơn cô.

    Lúc thế này thì không cần khen ngợi trái lòng đâu. Wita. Trên thực tế, chẳng phải cô luôn tò mò chuyện về Badin à? Giờ người cũng ở đây rồi sao cô lại chẳng hỏi gì cả? Chắc cô đã đoán ra đây là nhà ai rồi,

    Cô không muốn hỏi tôi điều gì à? Bà Lie là người rất tốt. Tôi có thể cảm nhận được rằng anh rất thư giãn khi ở đây. Nếu đó là vết thương lòng của anh thì tôi không muốn truy hỏi đến cùng. Mai tôi sẽ đi thăm Badin, cô đi cùng tôi chứ?

    Thật à? Vậy tối nay ngủ sớm đi, cô ngủ giường trên tầng đi, tôi sẽ ngủ sô pha. Rõ, thưa sĩ quan. Badin. Tôi phải tiến công vào đó và bắt hắn. Có thể là bẫy đấy. Badin! Chạy mau! Không! Đừng vào đó! Badin! Đừng! Đừng nóng vội. Badin. Badin. Sĩ quan. Đừng.

    Sĩ quan. Badin. Đừng vào đó, đã nói đừng vào mà. Đừng, đừng! Sĩ quan. Đúng như những gì đội trưởng nói, anh ta đi ra khỏi phòng chờ chứ không lên chuyến bay. Tôi đang định xin anh Yotachai chỉ bảo chuyện liên quan đến đá quý đây. Anh Yotachai đến một mình phải không? Nếu tôi đã có hứng thú với ai thì sẽ hỏi nhiều lắm đó. Cô gái này tên là Oui, là một nhà thiết kế, bình thường đều làm việc ở nước ngoài.

    Cô xem hộ tôi cái này được không? Vậy có phải là bị lừa đảo rồi không? Bắt đầu đấu giá. Đây là thủ đoạn rửa tiền của họ. Họ chuyển tiền đấu giá vào tài khoản công ty của Yotachai rồi lại chuyển tiếp cho kẻ đứng đằng sau.