[VIETSUB] Tuyết Ưng Lĩnh Chủ – Tập 1 | Hứa Khải & Cổ Lực Na Trát | Bản Truyền Hình | WeTV

    ♪Bước qua năm tháng hồng hoang♪ ♪Mình ta ở trần thế cười ngạo nghễ♪ ♪Ánh trăng lạnh♪ ♪Mặt đất làm giấy, trời làm ngòi bút♪ ♪Một kiếp này như mực vẩy lên giấy♪ ♪Mặc sức phóng khoáng♪ ♪Quắc mắt lạnh nhìn mũi nhọn ánh kiếm và bóng đao♪

    ♪Nửa tấc tình, nửa tấc lòng, chứa đựng cả đất trời♪ ♪Biển mênh mông vô bờ, sóng ngầm cuồn cuộn muôn vàn♪ ♪Thiên thu chỉ trong nháy mắt, tuổi trẻ làm thứ màu vẽ♪ ♪Gió tuyết nhuộm màu tóc mai, bao lần trắc trở cũng không khuất phục♪

    ♪Đáy mắt ẩn chứa ánh sáng bất diệt♪ ♪Khí phách ngang tàng chẳng sợ gió sương♪ ♪Mỉm cười với gai góc giăng ngang♪ ♪Làm một con sói cô quạnh♪ ♪Sinh ra đã độc lai độc vãng♪ ♪Khí phách ngang tàng không mảy may suy suyển♪ ♪Tiếng vang dội thấu mây xanh♪

    ♪Giữa cõi đời lạnh giá♪ ♪Có một trái tim cháy bỏng vì nàng♪ =Tuyết Ưng Lĩnh Chủ= =Tập 1= Chạy đi! Đi mau! Chạy mau! Chạy đi! – Ưng Nhi! – Ưng Nhi! – Ưng Nhi! – Ưng Nhi, Ưng Nhi! Tông thúc, Đồng Tam thúc, con ở đây. Con làm bọn ta sợ chết khiếp. – Xuống ngay! – Xuống! Sao rồi, không sao chứ? – Đồng Tam Thúc, Tông thúc, – Con… vừa rồi hai thúc suýt nữa làm con hươu kia bị thương đó. Hươu? Đều tại Đồng Tam thúc của con.

    Sao… sao ta biết được. Ưng Nhi, giờ con hươu kia được con cứu rồi, hôm nay chúng ta không có thịt hươu ăn nữa. Thôi bỏ đi, hôm nay là lễ Phúc Viên, chúng ta cùng về nhà ăn cơm đi. Đi thôi. Thích quá, được ăn bánh nhân ngọt rồi!

    – Đi, về ăn thôi. – Tiểu tử này. Phu nhân, nàng bận rộn cả buổi chiều, cực cho nàng rồi. Hôm nay là lễ Phúc Viên, Tuyết Ưng và Thanh Thạch đã nằng nặc đòi ăn bánh nhân ngọt từ sớm rồi. Có chàng giúp ta, sao ta lại thấy mệt được chứ. Vừa rồi lúc nàng bước tới,

    Ta đã ngửi thấy mùi thơm. Ta có thể ăn trước một cái không? Được. Nào. Chàng xem. Phu nhân khéo tay, nặn bản thân hơi béo rồi đấy. Nàng làm Tiểu Tuyết Ưng giống quá này. Cha, mẹ. Tuyết Ưng tới rồi đấy à? Nào, qua với mẹ.

    Con mà còn về chậm thêm tí nữa là cha ăn mất con rồi đấy. Mẹ, mẹ không được thiên vị, không được nhường hết đồ ăn ngon cho cha. Xoi mói đấy à. Được rồi, con là cục cưng của cha mẹ, sau này có món ngon gì mẹ để phần hết cho con,

    Được không? Vui rồi. Đồng Tam, Tông Lăng… Hình như các con về tay không thì phải. Đáng lẽ Đồng Tam có thể mang một con hươu rừng về, nhưng Tiểu Tuyết Ưng của chúng ta không muốn sát sinh, thả nó đi rồi. Coi bộ lĩnh chủ tương lai

    Của Tuyết Ưng Lĩnh chúng ta có một trái tim tràn đầy nhân ái. Cha, con lại muốn có pháp bảo trữ đồ của mẹ hơn việc làm lĩnh chủ. Được. Đợi con luyện được đấu khí thì mẹ sẽ tặng cái này cho con, được không? Được ạ. Không được. Nào, nào, nào.

    Mau, qua với cha đi. Chừng nào con kéo được nỏ Phá Tinh thì bảo mẹ thưởng pháp bảo của mẹ cho con. Cha, nỏ Phá Tinh này Hay sức mạnh đều không gì sánh nổi. Dù là tường đồng vách sắt hay một bông tuyết nhỏ đều có thể đâm xuyên. Cha, mẹ, cha mẹ cứ chờ mà xem, con nhất định sẽ kéo được nỏ Phá Tinh, bảo vệ Tuyết Ưng Lĩnh. Tiểu Thạch Đầu, mau lên, ăn cơm thôi.

    Đệ biết rồi, ca ca. Hôm nay là lễ Phúc Viên, còn là kỷ niệm mười năm chúng ta đến Tuyết Ưng Lĩnh. Chúng ta hãy cùng nâng ly, chúc cho Tuyết Ưng Lĩnh bình an, suôn sẻ. Vui vẻ mỹ mãn. Tràn ngập phước lành. Mãi mãi ở bên nhau. Cạn ly. Nào.

    Sữa ngon quá. Thế à? Vậy con uống nhiều vào nhé. Nào, Tiểu Tuyết Ưng, bánh nhân ngọt con thích nhất đây. Cảm ơn mẹ. Hình như ta nghe thấy tiếng một con sói con kêu. Cha, là nó. Hôm nay con nhặt được nó trong tuyết, thấy nó dễ thương

    Nên đã mang nó về. Nó có thể làm thú cưng của con không ạ? Không được. Cha, con mệt rồi. Cha, tại sao phải mang sói con về chỗ cũ? Con vẫn chưa chơi đủ với nó mà. Nếu bắt con rời xa cha mẹ của mình thì con có thấy buồn không?

    Nhưng nó đâu phải là người, nó chỉ là một con vật. Dù là người hay động vật cũng là sinh mệnh, đều khát khao hơi ấm của gia đình. Hôm nay là lễ Phúc Viên, con được ở bên cha mẹ, lại bắt sói con rời xa cha mẹ nó,

    Con cảm thấy con làm vậy có đúng không? Nhưng con mang nó về, nó sống cùng chúng ta, chẳng phải là có nhà mới rồi sao? Năm xưa, Long Sơn đế quân tạo ra vùng đất Long Sơn này, để Hạ tộc ta có thể sinh sôi nảy nở ở đây,

    Không phải dựa vào việc tàn sát và cướp bóc các tộc khác. Lòng bác ái đến từ sự che chở, bảo vệ được kẻ yếu mới có thể hoàn thiện bản thân, được nhiều người ủng hộ hơn. Sau này con sẽ hiểu được những đạo lý này thôi. Đi thôi.

    Ngân Nguyệt lang vương? E là người nhà của sói con. Nó đến trả thù rồi. Tuyết Ưng, đừng sợ. Trả sói con lại đi. Vừa rồi thật sự làm con sợ muốn chết. Nếu Ngân Nguyệt lang vương mà lao đến thật thì cha con mình sẽ trở thành

    Bữa tối Phúc Viên của nó mất. Đừng sợ, có cha bảo vệ con rồi. Tiểu Thạch Đầu, sao đệ cũng lên đây? Ca ca, huynh đang đọc gì đấy? Cuốn sách này tên là “Thập Đại Kỵ Sĩ Siêu Phàm”, kể về câu chuyện những người Siêu Phàm tu luyện thế nào trước khi trở nên Siêu Phàm. Hay không ạ? Tất nhiên là hay.

    Qua quá trình tu luyện không ngừng tích lũy theo từng ngày, những sinh mệnh bình thường đó cuối cùng sẽ thay da đổi thịt trở thành anh hùng Siêu Phàm vĩ đại. Siêu Phàm là gì ạ? Siêu Phàm là một cấp bậc tu luyện cực kỳ cao.

    Trước tiên đệ phải có đấu khí, tu luyện trở thành kỵ sĩ bình thường. Nhưng đấu khí của kỵ sĩ bình thường không ngưng tụ được, phải tu luyện đến cấp Lưu Tinh thì đấu khí mới có thể biến hóa thành hình dáng cụ thể.

    Sau khi trải qua ba cấp bậc tu luyện là cấp Nhân, cấp Địa, cấp Thiên, kỵ sĩ bình thường sẽ tiếp tục thăng cấp trở thành kỵ sĩ Tinh Thần cấp Lưu Tinh, cấp Ngân Nguyệt, cấp Xưng Hiệu, sức mạnh đấu khí tạo ra (Siêu Phàm) cũng ngày càng mạnh.

    Một khi bước sang cảnh giới Siêu Phàm thì sẽ là một bước nhảy vọt trong toàn bộ cấp bậc sinh mệnh. Siêu Phàm không phải là người nữa sao? Đấu khí Siêu Phàm có thể huy động sức mạnh đất trời, còn có thể hòa hợp với đất trời một cách kỳ diệu.

    Vũ khí thông thường (Siêu Phàm) chẳng thể làm họ bị thương nữa. Giỏi thế cơ ạ? Nhưng trên cả nước Long Sơn này rất ít người có thể trở thành Siêu Phàm. Thế cha đang là gì ạ? Cha vẫn đang ở cấp Lưu Tinh,

    Tu luyện tiếp thì sẽ là kỵ sĩ Ngân Nguyệt. Ca ca, sau này huynh có thể trở thành Siêu Phàm không? Tất nhiên rồi. Khi nào ta và Tiểu Thanh Thạch trở thành anh hùng Siêu Phàm siêu lợi hại thì sẽ bảo vệ cha mẹ và Tuyết Ưng Lĩnh của chúng ta.

    Tắt đèn rồi. Ca ca, đệ vẫn muốn nghe huynh kể chuyện. Có mẹ làm pháp sư là vậy đấy, đến giờ sẽ tự động tắt đèn. Đi, vào phòng ngủ thôi, có thời gian ta lại kể cho đệ nghe. A Liệt. Du Nhi, đừng sợ, có ta đây.

    Ta đi xem con thế nào. Kẻ nào đến đây? Tuyết Ưng. Mẹ, sao thế ạ? Mẹ cho con một thứ. Mẹ, đây là pháp bảo trữ đồ của mẹ mà? Sao lại… Từ nay trở đi nó sẽ thuộc về con. Nào, đưa tay cho mẹ. Mẹ ơi, sao tự dưng lại tặng pháp bảo chứa đồ của mẹ cho con?

    Vì như vậy thì sau này Tiểu Tuyết Ưng có thể để hết vật quý giá của con vào trong này. Nhất định phải cất nó thật kĩ, nếu gặp người có duyên thì có lẽ nó sẽ có sức mạnh không thể tưởng tượng nổi. Mẹ, tiếng gì vậy ạ? Mẹ.

    – Mẹ. – Đừng sợ. Đừng sợ, đừng sợ, Thanh Thạch. Nào, đến chỗ mẹ nào. – Mẹ. – Đừng sợ. Con ngoan, con ngoan. Mẹ ở đây, đừng sợ nhé. Ở đây chờ mẹ, mẹ sẽ quay lại ngay. Mẹ, đệ muốn mẹ. Thanh Thạch. Mẹ ơi! Rốt cuộc Mặc Dương Du ở đâu? Mặc Dương Sâm. Chuyện này… Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng tìm ra cô. Mặc Dương Sâm, ngươi muốn làm gì? Năm xưa cô không tuân theo hôn ước gia tộc, bỏ trốn cùng kẻ khác, làm Mặc Dương gia mất hết thể diện. Đưa cô về là trách nhiệm của người làm huynh trưởng. Ta thấy

    Không phải gia tộc muốn đưa ta về mà là bản thân ngươi có mưu đồ khác. Hôm nay cô phải đi theo ta. Ngươi đừng một mực theo đuổi võ công cao cường một cách mù quáng, mất hết lý trí nữa. Ta rất ghét giọng điệu đầy vẻ cảnh cáo này.

    Lẽ nào cô còn muốn dùng dòng máu Thái Cổ của cô để đối phó với ta? Nghe nói trong cuộc đại chiến kia, tu vi to lớn của dòng máu Thái Cổ của cô đã tiêu hao gần hết. Nếu không thì cô cũng sẽ không trốn ở đây nhỉ?

    Để ta xem hôm nay còn ai có thể giúp cô nữa. Chỉ cần ta còn thở thì đừng ai hòng đưa nàng ấy đi. A Liệt, không cần nhiều lời với hắn. Ưng Nhi, con đi đâu vậy? – Thúc thả ta ra. – Con đi đâu? Bên ngoài nguy hiểm lắm, quay về.

    Tiểu Thạch Đầu còn đang khóc trong phòng. Ưng Nhi! Mẹ! Tuyết Ưng. Tuyết Ưng. Tuyết Ưng. Tuyết Ưng. Tuyết Ưng. Mẹ. Tuyết Ưng. Đã giết được kẻ xấu kia chưa ạ? Tuyết Ưng. Con không sao chứ? Để mẹ xem, để mẹ xem nào. Đứa con ngốc của mẹ. Mẹ, đã giết được kẻ xấu đó chưa ạ? Làm mẹ sợ quá. Thằng bé này

    Là con trai của hai ngươi sao? Trong người nó không phải cũng có dòng máu Thái Cổ đấy chứ? Cha. Tuyết Ưng, chăm sóc tốt cho mẹ con. A Liệt! A Liệt, chàng buông ra đi, A Liệt! A Liệt! A Liệt, chàng buông tay đi! Cha! Cha! Lĩnh chủ. Đi theo ta.

    Không ai được đưa mẹ ta đi. Không đi thì để con dân toàn bộ Tuyết Ưng Lĩnh chôn cùng ngươi đi. Bắt đầu từ đứa con trai của ngươi nhỉ? Ngươi đừng hại nó, ta đi theo ngươi. Tuyết Ưng, hứa với mẹ, cha và mẹ không ở đây nữa, con phải chăm sóc tốt cho mình và đệ đệ. Con nghe chưa? Nói cho mẹ nghe. Con nghe thấy rồi. Mẹ, mẹ! Mẹ, mẹ, mẹ. Mẹ, mẹ. Mẹ! Chỉ người có Hắc Thiết Lệnh mới có tư cách nhờ Long Sơn Lâu làm việc. Bây giờ e rằng ngươi còn chưa có đấu khí nhỉ? Ngươi nên về đi thì hơn. Ưng Nhi, ăn cơm trước đi. Đừng tập nữa, nghỉ một lát đi. Ưng Nhi, thương pháp tuyệt lắm. Giỏi lắm. Ưng Nhi, thương pháp tuyệt lắm. Mười năm rồi, con vẫn chưa luyện được đấu khí. Mặc Dương Sâm nhất định đã mạnh hơn mười năm trước, mà con còn chưa phải là kỵ sĩ bình thường. Con thật vô dụng. Ưng Nhi,

    Mỗi ngày con luyện thương pháp hàng nghìn lần, con có thể luyện thương pháp Tâm Ý cơ bản đến mức mạnh mẽ thế này quả thật không dễ dàng. Đừng ép buộc bản thân quá, một thời gian nữa, con nhất định sẽ mạnh hơn Mặc Dương Sâm. Đúng đó, Ưng Nhi.

    Con chỉ hy vọng ngày này đến sớm, vậy thì con sẽ có thể cứu được mẹ con. Ăn thôi. Được, được, được, ăn thôi. Ngon. Ăn nhiều vào nhé. Ưng Nhi. Nôn ra. Ưng Nhi, Ưng Nhi. Ăn từ từ thôi. Bây giờ con chưa luyện được đấu khí,

    Không ăn làm sao tăng cường thể lực, không có thể lực thì sao luyện tiếp được? Vậy thì con cũng đừng ăn no quá chứ. Không sao, luyện thêm 2000 lần nữa là được. Bao nhiêu năm nay vẫn không rõ tung tích của phu nhân,

    Dù là một vài tin tức vu vơ không có căn cứ thì Ưng Nhi cũng sẽ không bỏ qua. Theo lý thì chỉ Long Sơn Lâu mới có tin tức chính xác, nhưng Long Sơn Lâu không chịu giúp đỡ. Chúng ta phải có Hắc Thiết Lệnh

    Mới có thể nói chuyện ngang hàng với họ. Đồ hám lợi! Thế giới này là thế, ai mạnh mới có quyền lên tiếng, thậm chí có thể đặt ra quy tắc. Đồng Tam thúc, Tông Lăng thúc, lại đây luyện cùng con đi. Còn luyện nữa à? Ngươi đi. Gọi ngươi đấy. Ngươi đi.

    Gọi ngươi đấy. Đi đi, đi đi, đi đi. Ngươi xem đi… Khiến mọi người lo sợ, đại nhân nghĩ thế nào? Cô thấy sao? Ma nhân này hơn hẳn trộm cướp bình thường, vô cùng hung hãn, có người còn nói có thể sánh ngang Siêu Phàm. Siêu Phàm? Vậy thì họ coi thường Siêu Phàm quá đấy. Chẳng lẽ là Ma Thần Hội? Ta cũng đang lo là vậy. Hai mươi năm trước, Hạ tộc và Ma tộc đại chiến, nhờ sức của nước Long Sơn mới đẩy lùi được Ma tộc. Thế nhưng Đại Ma Thần chỉ bị phong ấn, Ma tộc vẫn chưa bị tiêu diệt.

    Khi ấy, sáu đại trưởng lão đã cùng nhau phong ấn, (Du Đồ) nếu Ma Thần Hội có ý đồ, thì cũng có thể làm được gì chỉ với đám ma nhân cấp thấp kia chứ? Long Sơn Lâu chúng ta chỉ lo chuyện tình báo, còn những chuyện khác cứ yên lặng quan sát.

    Ưng Nhi. Thời gian này, con luyện hỏng nhiều thương thế, chúng ta vào thành mua một thanh tốt đi. Ông chủ, đến bán hàng đi. Hai vị mua gì thế? Khách quan tinh mắt thật, đây là một thanh binh khí luyện kim cấp ba, dù chiến đấu với cấp Xưng Hiệu

    Cũng không thành vấn đề. Chỉ ba vạn đồng vàng thôi. Ba vạn đồng vàng? Ông chủ, bọn ta thật lòng muốn mua, ông báo giá thật cho bọn ta đi. Chuyện này… Hai vạn, không giảm được nữa đâu. Hai vạn cũng không ít mà, ông chủ. Ông chủ, thanh thương này bao nhiêu tiền? Này là sắt vụn, ta định vứt rồi ấy chứ. Nếu cậu muốn thì cứ trả bừa đi. Ưng Nhi, thực ra chúng ta cũng không thiếu tiền.

    Ta và Đồng Tam thúc của con có thể tiết kiệm một chút, chúng ta vẫn có thể bỏ ra ít tiền. Chúng ta mua một thanh tốt đi. Không, con muốn lấy thanh này. Nó là thương tốt. Cũng chỉ có con mới thích thanh thương gỉ sét này. Ưng Nhi, đồ sắt vụn gì thế này? Con xem, Đồng thúc con cũng có ý kiến. Ưng Nhi, hay là ngày mai ta cùng con đi mua thanh khác nhé? Không, con thích nó. Ơ không… Ta… Ca ca. Ca ca, huynh mau nhìn này. Khá lắm, nhưng vẫn phải cố gắng tiếp. Ca ca, huynh chỉ mua cái này à? À đúng rồi, ca ca, huynh nghe nói chuyện ma nhân chưa? Nghe nói rồi. Ma nhân không rõ lai lịch, buổi tối đừng ra ngoài.

    Sao chỉ một ma nhân cũng làm huynh phải lo cho đệ thế? Vậy thì sao đệ cứu mẹ được? Chuyện cứu mẹ, đệ không phải lo, tranh thủ tu luyện đi. Đệ có sức mạnh tinh thần nổi trội, có lẽ là một hạt giống pháp sư tốt. Ca ca,

    Đệ nhất định sẽ chăm chỉ luyện tập, tương lai sẽ cùng với ca ca đánh bại tên Mặc Dương Sâm kia. Ở đây chờ ta. Ưng Nhi cẩn thận! Ngươi kéo ta lại làm gì? Để nó rèn luyện. Thạch Nhi, không sao chứ? Con không sao. Ưng Nhi. Ưng Nhi. Đúng là một thanh thương tốt. Ca ca giỏi quá! Ta biết ngươi là một thanh thương tốt mà. Tông thúc, Đồng Tam thúc,

    Hai người về trước chờ con đi. Chờ đệ với! Con không thể đi. Con chưa đủ mạnh. Đám ma nhân này không có tư duy độc lập, chỉ biết dùng sức mạnh, sẽ không có chuyện gì đâu. Ngươi không sao chứ? Cho hỏi quý tính đại danh của các hạ? Tại hạ là Trì Khâu Bạch. Kỵ sĩ Trường Phong… Ngài là kỵ sĩ Trường Phong. Ngươi không hề có đấu khí, sao lại muốn mạo hiểm? Ma nhân xâm phạm Tuyết Ưng Lĩnh của ta,

    Đương nhiên ta phải điều tra rõ ràng. Ta đã truyền cho ngươi một ít đấu khí, có lẽ có thể kích hoạt đấu khí của bản thân ngươi. Nếu ngươi một mực muốn điều tra về ma nhân, thì hãy cẩn thận hơn. Kỵ sĩ Trường Phong! Lúc nãy, ta đã phát hiện ra dấu vết của ma nhân ở thành Nghi Thuỷ. Tinh thần và sức mạnh của ma nhân đều hơn xa người thường. Kỵ sĩ Trường Phong, ngươi không cần ngạc nhiên như vậy. Năm xưa chúng ta đã phải trả cái giá rất đắt

    Mới phong ấn được Đạt Nhĩ Hào. Bây giờ ý ngươi là thế nào? Ngươi cảm thấy Ma tộc đã ngóc đầu trở dậy ư? Ta đề nghị điều tra dãy núi Huỷ Diệt trước. Dãy núi Huỷ Diệt có địa hình phức tạp, người ngoài khó lòng phân biệt,

    Rất nhiều kẻ lưu vong và Thú tộc hung ác ẩn nấp tại đó. Nếu tìm ra mối quan hệ giữa bọn họ và ma nhân thì có khi có thể làm rõ chuyện này có liên quan đến Ma tộc hay không. Bây giờ, chuyện của ma nhân không chỉ liên quan đến

    Sự an toàn của người dân thành Nghi Thuỷ. Nếu chuyện này liên quan đến Ma giới, vậy thì nói người của Ma giới đang ẩn náu ở nhân gian chúng ta cũng không phải là vô căn cứ. Tư Không quán chủ, đạo quán Thuỷ Nguyên có nhiều đệ tử Siêu Phàm,

    Ngài hãy sắp xếp cách điều tra tường tận chuyện này. Không được. Đây là chuyện của cả đế quốc Long Sơn, là chuyện của Hạ tộc. Chúng ta đều có trách nhiệm. Hải Thần Cung bọn ta nhất định sẽ đóng góp một phần sức lực. Thái Thúc, ngài có tính tình lỗ mãng.

    Trong chuyện ma nhân lần này, chúng ta ở ngoài sáng, bọn chúng ở trong tối, ngài cứ để đạo quán Thuỷ Nguyên bọn ta điều tra rõ mọi chuyện để mọi người hiểu rõ trước đã. Hay là để kỵ sĩ Trường Phong đi điều tra, đồng thời để Long Sơn Lâu treo thưởng,

    Tiến hành hai việc cùng lúc. Như vậy thì mọi người cũng yên tâm nhỉ. Được. Được. Được đấy. Con mới đi một ngày mà thương pháp đã tiến bộ rất nhiều. Cũng tạm. Con phải tiếp tục tu luyện mới có thể sớm cứu được mẹ con. Ca ca, đệ về rồi đây. (Cáo thị) Long Sơn Lâu dán thông báo này. Ma nhân

    Đang ẩn náu trong dãy núi Huỷ Diệt, ai có thể điều tra rõ chuyện này sẽ được đặc cách nhận Hắc Thiết Lệnh. Thật sao? Không sai chút nào. Tốt quá. Có Hắc Thiết Lệnh thì có thể biết mẹ đang ở đâu. Nhưng dãy núi Huỷ Diệt có địa hình hiểm trở,

    Hầu như là một đi không trở lại. Con không sợ. Ca ca, vậy thì đệ không muốn huynh đi đâu. Đệ đã không còn cha mẹ rồi, đệ không thể không có huynh. Ta không đồng ý. Chỉ vì Hắc Thiết Lệnh mà mạo hiểm như vậy, có đáng không?

    Không chỉ là Hắc Thiết Lệnh. Nếu không làm rõ chuyện này, ma nhân lại đến đây thì chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm. Vậy đệ đi cùng huynh. Thạch Nhi. Ta đi với ca ca con một chuyến, con và Đồng thúc hãy bảo vệ Tuyết Ưng Lĩnh cho tốt,

    Đợi ta trở về. Tông Lăng. Được, quyết định vậy đi. Chuyện này… Đại tư tế. Là Cái Bân quản lý không tốt nên mới để những ma nhân kia chạy ra ngoài. Đồ vô dụng. Về báo với Cái Bân, nếu không làm tốt việc này,

    (Đại tư tế Ma tộc) thì hắn và cả Loan Đao Minh của hắn đều sẽ biến mất. (Hạng Bàng Vân) Rõ. Nhớ năm xưa, ông đây hô mưa gọi gió ở ngoài kia, bây giờ lại lâm vào cảnh này, gặp phải lũ các ngươi. Tránh ra. Đại ca. Đợi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ ma nhân lần này, phía trên có đại tư tế bảo vệ, sau này huynh có thể tung hoành

    (Cái Bân) ở nước Long Sơn rồi. Ngươi nghĩ hay quá nhỉ. Bọn họ thấy rằng dãy núi Huỷ Diệt này là nơi chẳng ma nào thèm đến nên mới chế tạo ma nhân ở đây. Không hoàn thành được nhiệm vụ ma nhân, thì chúng ta còn khó lòng giữ mạng ấy chứ.

    Vậy hay là chúng ta mang Hải Dương Giới Thạch đi đi. Lỡ xảy ra chuyện gì thì chúng ta cũng có đường lui. Chúng ta chính là công cụ của họ, là con kiến mà họ có thể bóp chết nếu muốn. Nếu ngươi động vào Giới Thạch đó

    Thì cẩn thận ngươi cũng biến thành ma nhân. Vậy đằng nào cũng chết à. Giải quyết hết những kẻ vào đây cho ta, vậy thì cái đầu của ngươi còn có thể ở trên cổ thêm vài ngày. Ma nhân. Tông thúc, đi thôi. Hình như mấy tên ma nhân này

    Đều là người dân bình thường, không có sức tấn công. Kẻ thổi sáo ấy chắc chắn là người đứng đầu, có lẽ hắn là kẻ biết chuyện. Bắt giặc phải bắt vua, bắt về hỏi xem. Ưng Nhi, cẩn thận! Ai cho ngươi gan hùm mật báo

    Mà dám đến địa bàn của Cái gia gia? Ngươi chính là Cái Bân? Cái Bân. Sao hả? Nghe danh Cái gia gia của ngươi lâu rồi chứ gì? Loan Đao Minh tiếng xấu rành rành, xem ra ma nhân lần này chắc chắn có liên quan đến các ngươi.

    Chết đến nơi còn mạnh miệng. Hôm nay gia gia sẽ cho ngươi… Tiễn ngươi đi gặp Diêm Vương. Gặp Diêm Vương, gặp Diêm Vương, gặp Diêm Vương. Gặp Diêm Vương, gặp Diêm Vương. Đại… đại… đại ca. Chỉ với chút đấu khí đó mà dám tới dãy núi Hủy Diệt của ta? Đúng đấy. Đây chính là đấu khí cấp Lưu Tinh, chịu chết đi! ♪Lan như quân tử, lánh đời khổ luyện♪ ♪Chàng thiếu niên nói cười của thuở xa xưa ấy♪ ♪Dĩ vãng chảy qua kẽ tay♪ ♪Cánh hạc nhung nhớ không quên♪ ♪Một bàn cờ, một vò rượu, một đời dài♪ ♪Nấu rượu luận trà, mắt mày rạng ngời♪

    ♪Mây sâu không biết, hỏi lòng liệu có ai ghé thăm♪ ♪Nấu rượu luận trà trong mộng♪ ♪Ngoài nghìn núi xa xăm chẳng thấy cố hương♪ ♪Trong thành xưa, chuyện xưa cũ đều tiếc thương♪ ♪Vọng tưởng lấy ánh trăng thắp sáng ngọn nến, không che lấp gai góc♪

    ♪Cảm thán không uổng kiếp nhân sinh♪ ♪Thế tục thích sân si vô thường vừa bước đi thong dong♪ ♪Mong mỏi cố nhân an yên♪ ♪Phác họa ánh mắt người trong trí nhớ♪ ♪Tắm tuyết nơi đất khách rũ tay áo đầy sương♪ ♪Nơi gió thổi qua nước non yên bình♪

    ♪Nguyện cùng người ngắm nhìn♪ ♪Vọng tưởng giấu ánh sao vào dòng thời gian, không nói lời lãng quên♪ ♪Chân trời góc bể cũng chẳng màng♪ ♪Người đời thích ham vui thoả chí, càng đi càng xa♪ ♪Chén rượu tô điểm vần thơ♪ ♪Phác họa ánh mắt người trong trí nhớ♪

    ♪Tắm tuyết nơi đất khách rũ tay áo đầy sương♪ ♪Nơi gió thổi qua nước non yên bình♪ ♪Hành trình này nguyện cùng người♪ ♪Cất bước♪