[VIETSUB] Cô Ấy Chẳng Qua Không Muốn Thua – Tập 2 | Tần Lam & Vương Dương | WeTV

    Em gái ruột của anh. Làm một cái đi. Lâm Nhạc. Lâm tổng, sao vợ anh lại đến đây? Ăn nói cẩn thận. Sao cậu lại đến đây? Cô ta là ai? Cô ấy là khách hàng. Đây là bà Lâm phải không? Giống hệt lời Lâm tổng nói.

    Vừa nho nhã lại vừa có khí chất. Em xin tự giới thiệu. Tôi là phó giám đốc, của thương hiệu Đề Bội Sâm. Hôm nay là thế này. Vốn đã hẹn Lâm tổng ăn trưa. Nhưng vừa hay bị cuộc họp chặn lại, cho nên bữa tối mới sửa tạm. Xin lỗi nhé.

    Cô xem. Anh đã nói là bàn chuyện nghiệp vụ mà. Bàn chuyện nghiệp vụ? Cần ngồi gần vậy không? Cái này là Hằng Thiên đầu tư một cửa hàng mới. Lâm tổng đang cho tôi xem ảnh hiệu quả. Đề Bá Tấn mà, bà Lâm.

    Thường ngày bà có dùng túi của Đề Bá Tấn chúng tôi không? Cũng không tệ, giá cả không đắt, có lúc mua tặng bạn bè. Anh đúng là nể mặt thật. Là vinh hạnh của chúng tôi. Sau này anh còn muốn liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.

    Tôi có thể giảm cho nhân viên của anh giảm giá 50%. Đợi khi Đề Bá Tấn mở cửa hàng ở Hằng Thiên, Để ta đi xem thử. Mượn lời tốt lành của bà Lâm đi. Tôi kết bạn wechat với anh nhé. Cũng dễ liên lạc với tôi. Anh quét mã của tôi.

    Lâm tổng, vậy ngày mai tôi đợi báo giá thuê của anh. Được. Đúng rồi. Lát nữa tôi còn có một chuyện suýt nữa thì quên, vậy tôi đi trước đây. Hai vị cứ ăn đi. Tôi đi trước đây. Ngày mai đợi điện thoại của cô. Vậy cám ơn nhé. Không có gì.

    Anh đi từ thôi. Được, tôi đợi anh. Anh còn không cài nút, anh gấp cái gì, tóc rối hết rồi. Thật không biết xấu hổ. Quản Văn. Tôi không nhìn thấy gì cả. Phải làm sao? Liệu cô ta có ra ngoài nói linh tinh không? Dựa vào tính của Quản Văn,

    Chắc không thích lắm chuyện thị phi, lỡ như thì sao? Tôi còn biết làm người thế nào. Lỡ như truyền đến chỗ vợ anh, thì cứ để cô ta không lo nổi thân mình, thế thì để cô ta không có thời gian nói linh tinh.

    Nếu như cô ta có điểm yếu gì thật tôi có thể lật đổ cô ta, còn phải đợi đến bây giờ sao? Vừa rồi em nói có nghe nhiều chủ nhà nói chuyện của Matt. Ông chủ. Chào buổi sáng, quản tổng. Chào buổi sáng. Vừa nhận được thông báo thuê của Hằng Thiên.

    Giá thuê báo cáo còn thấp hơn 15% mức trung bình của thị trường. Không tin nổi. Mọi người tiếp tục tiến xuống phía dưới. Sao mà làm được vậy? Quá giỏi. Hằng Thiên, giỏi lắm. Không ngờ Đề Bá Tấn của chúng ta lại mở ở tầng một của bọn họ.

    Dẫn dắt bộ phận mở rộng thương hiệu hoàn thành vượt mức chỉ tiêu hiệu suất quan trọng. Lần này Matt về tổng công ty chắc chắn sẽ giữ vững được vị trí Phó tổng giám đốc Bắc Mỹ bị bỏ trống một thời gian dài. Xem ra

    Ông chủ của chúng ta sắp lên như diều gặp gió rồi. Anh ấy lên rồi có phải sẽ đến lượt giám đốc Quản à? Sau này làm sếp của phòng ban chúng tôi thì phải dẫn dắt bọn tôi nhiều vào. Sắp họp rồi, matt đến chưa? Matt xảy ra chuyện.

    Đã xảy ra chuyện gì vậy? Matt bị đình chỉ công tác để điều tra. Tại sao? Có người nói là tay chân anh ta trong dự án không sạch sẽ, nhận hối lộ. Matt nhìn cũng không giống. Nó cũng không thiếu tiền. Ai mà chê tiền nhiều.

    Trước khi sự việc còn chưa điều tra rõ, nên làm việc thế nào, thì tiếp tục làm việc như thế. Vâng. Ai đó? Con trai cô mới chín tuổi, ra tòa có thể bày tỏ rõ ràng ý chí của mình không? Tiểu tử thối đó chắc chắn sẽ nói,

    Chẳng lẽ sau này đi ngủ cùng mẹ nó? Cầu vượt? Anh không định chia một nửa tài sản cho vợ anh à? Nhà tôi đứng tên đều là tài sản trước khi kết hôn, cô ấy không trả một đồng nào. Tại sao phải trả cho nó? Nhưng huynh đã… Anh chắc chứ?

    Bây giờ tất cả tài sản của em, đều không còn dưới tên anh nữa. Hai năm trước, tôi đã bắt đầu chuyển giao tài sản. Bây giờ ly hôn, bà ấy không nhận được một đồng nào. Anh làm người đi. Dù gì bà ấy cũng là mẹ ruột của con trai ngươi.

    Không phải. Tôi bỏ tiền ra mời hai người đến làm luật sư đại diện cho tôi. Sao cậu cứ nói giúp cho chị ấy vậy? Nhưng làm người thì phải có Trần hoạ Huyên. Cậu đi ra ngoài cho tôi. Tôi tốn tiền, cô ấy còn ngã. Xin lỗi.

    Cô ấy là trợ lý luật sư của tôi. Đừng để trong lòng, đừng để trong lòng. Em tiêu tiền rồi. Trần hoạ Huyên, dù quan hệ của bố con với Nhạc Luật có tốt đến đâu, thì ta cũng không thể hình dung trong một tuần,

    Cậu ba lần lên cơn trước mặt khách hàng. Không phải Vương Luật. Nhưng nàng không thấy lòng dạ của người đàn ông đó đen quá sao? Anh ta làm như vậy sẽ gặp báo ứng. Anh ta có gặp báo ứng hay không tôi không biết.

    Em mà cứ thế này chắc chắn sẽ bị đuổi học đó. Trần hoạ Huyên. Nếu em muốn bảo vệ chính nghĩa phiền em ra ngoài rẽ trái. đến đăng ký ở văn phòng hòa giải cộng đồng. Tôi có thể viết thư giới thiệu miễn phí cho anh.

    Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Sếp. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Có thời gian nhớ trả lời tin nhắn cho tôi. Rất lo lắng. Xin lỗi nhé. Còn phải sửa bao lâu nữa? Sợ rằng phải mất 3 – 4 tiếng đồng hồ.

    Đây là bảo tôi tự leo về tầng 13 sao? Hay là anh đợi thêm một lát. Chị. Tôi vừa nghe nói chị cũng ở tầng 13 đúng không? Cho anh 5 tệ. Giúp tôi mang đồ ăn lên. Tôi cho cậu 5 tệ. Cái gì cậu cũng tặng được sao? Người… người không tặng,

    Để tôi, để tôi. Bỏ đi, đưa đây cho tôi. Cảm ơn nhé, cảm ơn nhé. Không đảm bảo tôi không ăn vụng. Đang tập thể dục. A lô, mẹ, sao thế? Chờ chút. Cô gọi đồ ăn đến à? Tôi tiện tay giúp cô mang đi. Vậy tốt quá rồi. Cảm ơn.

    Văn Văn, trong phòng anh có. Có đàn ông sao? Đàn ông gì chứ. Văn có bạn trai rồi. Là hàng xóm. Con đi với hàng xóm sao? Mẹ. Con có thể đừng là đàn ông, đều nghĩ anh ta có quan hệ với con không? Cô nói xem, năm nay cô 33 tuổi rồi.

    Sang năm cô… Năm sau cô chột dạ. Thì chẳng phải nên 35 tuổi rồi sao? Tôi… tôi với bố cậu không sốt ruột sao? Nói với cô ấy, nói với cô ấy dì nói con nghe, cái cậu cái cậu mà dì Lý giới thiệu ấy,

    Mẹ đã xem hết những bức ảnh đó rồi, tốt lắm. Điều kiện tốt về mọi mặt. Cô… cô… Khi nào đệ mới về thăm? Dạo này tôi không có tâm trạng. Sếp công ty bọn tôi. Ông… ông chủ làm gì vậy? Nói anh đó. Không có gì.

    Dạo này công việc bận quá không có thời gian con gái không nên mạnh mẽ như vậy. Tôi nói cậu biết, phụ nữ quá mạnh mẽ. Bản thân sẽ rất mệt, em biết không? Giờ chị lớn tuổi rồi người ta nói bà mẹ lớn tuổi đấy. Sinh con sẽ rất nguy hiểm.

    Đừng có nói bừa, có nguy hiểm không? Anh im đi. Các cậu rảnh như vậy, sao không quan tâm đến việc quản lý cất cánh bay? Anh ta đã sắp bước sang tuổi bốn mươi rồi, còn chưa có bạn gái nghiêm túc nữa. Anh nói xem, một người sắp cán đích,

    Mà cũng không có bạn gái đàng hoàng. Nói ra cũng đường là Giám đốc đầu tư của tập đoàn Lệ Nhã, những cô gái suốt ngày vây quanh anh anh chẳng để ý đến ai hết. Tốt xấu gì cậu cũng giới thiệu cho tôi làm quen chứ.

    Cậu còn cần tôi giới thiệu con gái cho cậu à? Tôi tặng cô 4 chữ nhé. Phong lưu phóng khoáng sớm muộn cũng… Cô dám rủa ta? Con đấy. Hễ đem sức lực mạnh mẽ của cậu dùng một phần mười cho công việc,

    Giám đốc Tiêu cũng không đến mức dừng thẻ tín dụng của anh. Tôi không sốt ruột. Nó chỉ có một đứa con trai là ta. Chẳng lẽ Năng lực của công ty này được tặng cho xã hội, nói chuyện nghiêm túc đi.

    Buổi đấu thầu đất tuần sau, con để tâm vào giúp bố. Anh xem thường ai đấy? Trong công việc tôi có bao giờ gây khó dễ cho cô đâu. Nói thật, bao năm qua không có cô gái nào đi vào trái tim của bố, mà vẫn không buông được.

    – Đau quá. – Cậu làm sao vậy? Xin lỗi, cô không sao chứ? Đạt được tâm nguyện rồi, vui như vậy à? Tổng giám đốc Quản, anh nói kìa. Nếu người khác nghe thấy sẽ hiểu lầm. Matt xảy ra chuyện, không ai muốn cả.

    Ý tôi là dự án ở Thành Đô của anh. Sao căng thẳng thế? Tôi… Không cần cà phê nữa. Không muốn ăn. Tiểu Thống. Hôm nay mặc váy đẹp lắm. Sau này đừng có suốt ngày mặc quần như đàn ông vậy. Phụ nữ mà, thì phải thể hiện được ưu thế của mình.

    Anh nghĩ ưu thế của phụ nữ nên là gì? Biết tiến biết lui hiểu chừng mực. Lúc nên mềm lòng thì phải mềm lòng. độ cao phải lạnh. Không thích hợp với phụ nữ các cô. Em nói như thế sẽ khiến tôi hiểu lầm cô là kỳ thị nơi làm việc.

    Nếu viết một bức email khiếu nại đến bộ phận nhân sự của tổng công ty, thì không ổn, đúng không? Ta không sao, không cần lo lắng. Chúng tôi đã thắng được Hằng Thiên, vốn dĩ tổng bộ muốn đề bạt tôi, nhưng người nhiều hay ít

    Sự thăng tiến của tôi có thể đã cản đường một số người. Xin lỗi Quản Văn, làm liên lụy đến cậu rồi. Không ngờ nhanh vậy. Đúng vậy. Tên cặn bã này hỗn xược, lòng lang dạ sói. Sẽ không được chết tử tế. Người như thế sau khi xuống địa ngục

    Cũng sẽ bị chuột rút lột da. Cho vào chảo dầu. Chiên xong lại đi lăn kim. Luật sư Trần, anh đừng kích động như vậy. Anh đừng khách sáo. Mình vẫn chưa thi được thì em gọi anh là hoạ Huyên được rồi. đúng không? Có phải tên cặn bã đó không?

    Tên súc sinh đó kêu các ngươi… đến tìm ta xin tha sao? Chính Vương Luật bảo tôi mang cho cô một bản hòa giải đến. hoạ Huyên. Cảm ơn sự hiểu biết của chị. Vậy tôi tiễn cô đến đây. Anh yên tâm đi. Chuyện tiếp theo cứ giao cho em. Cảm ơn.

    Vương Luật nói chàng lại gây khó dễ cho bọn họ, đúng không? Em… em không… Trần Họa, chị có thể giúp em bớt lo lắng không? Người hơn 30 tuổi rồi mà chẳng làm nên trò trống gì. Tôi là một giáo sư đại học mặt dày

    Ngày ngày giúp cậu tìm quan hệ, giới thiệu việc làm. Tôi không cần thể diện nữa sao? Tôi không xin anh. Giống như đám trẻ con đồng nghiệp của anh, thì còn mặt mũi nào cãi lại tao nữa! Nhưng ít nhất ngươi cũng phải cho ta an phận Đừng gây họa.

    Chuyện của Matt, không ảnh hưởng đến việc thúc đẩy dự án của chúng ta. Giám đốc Trần, anh có thể liên lạc trực tiếp với tôi. A lô, Lý tổng, anh cũng nghe nói rồi. Bây giờ vẫn chưa có kết luận. Chúng tôi cũng đang chờ tin tức.

    Tôi biết là giám đốc Vương tôi sẽ gọi lại cho anh sau. Bây giờ đang họp gấp. Phòng bán lẻ tuần trước còn muốn trao đổi với mọi người không? Thế này không ổn lắm đâu. Có gì mà không thích hợp chứ? Lydia cũng là phó giám đốc.

    Matt bị đình chỉ công tác. Anh và cô ta… Ai đại diện cho mở rộng thương hiệu đến tham gia cuộc họp thường kỳ của bộ cũng được. Nói có lý lắm. Thì tôi cũng có quyền tham gia cuộc họp thường kỳ. Không có chỗ ngồi, xem đi.

    Tôi nhớ lúc đó Matt từng nói, ai giành được Hằng Thiên, thì người đó sẽ được thăng chức giám đốc bộ phận mở rộng thương hiệu. Tổng giám đốc Chu đúng không? Ông ta từng nói, nhưng bây giờ cậu ấy xảy ra chuyện rồi. Nhận một căn nhà của người ta,

    Em tin lời anh ta lắm. Chúng ta không biết Matt bị làm sao. Anh biết rõ mọi chuyện như vậy. Là cô tố cáo sao? Cô đừng nói linh tinh. Nhưng Peter, anh có một câu… Rất là có lý. Nếu em và Lydia

    Đều là phó giám đốc bộ phận mở rộng thương hiệu, vậy dự án Hằng Thiên này không có lý gì một mình tôi phụ trách. Hay là tiếp theo, cứ giao cho Lydia đi. Tôi… Hằng Thiên là hạng mục quan trọng nhất hiện tại của chúng tôi.

    Tuy đã đặt điều kiện vị trí, nhưng vẫn chưa bàn thời gian giao hàng. Nếu như cô có thể thuyết phục Hằng Thiên bàn giao mặt bằng trước hai tháng, vậy chúng ta có thể mở bán sớm, thêm hai tháng doanh số. Đây là một công lao lớn.

    Có lẽ có thể giúp cô Lydia một bước lên trời. Nếu có thể mở sớm hơn thì tốt quá. Cảm ơn bộ phận mở rộng thương hiệu đã ủng hộ. Lydia. Chuyện của Hằng Thiên, tôi kiến nghị cô đừng tham gia. Lâm Nhạc khó xử lý lắm.

    Nhưng đây là hạng mục quan trọng nhất của công ty bây giờ. Tôi không thể để một mình Quản Văn ra mặt. Ta cũng phải thể hiện. Cho dù cậu cho tôi lên, cũng phải có cách giải quyết chứ. Vậy cậu không nghĩ xem,

    Tại sao cô ấy lại nhường cơ hội này cho anh? Điều kiện và vị trí đều có văn bản xác nhận. Chúng tôi chỉ giục họ giao sân trước thôi. Dù không thể giao sân trước cũng không có gì hơn. Thì có vấn đề gì được?

    Cuối cùng Quản Văn cũng không có chiếc ô của Matt. Còn không nhân thời cơ dập tắt ngọn lửa kiêu ngạo của cô ta. Sau này sẽ không còn cơ hội nữa đâu. Chuyện này tôi sẽ không bỏ lỡ. Lydia đâu? Vừa thấy cô ấy trong nhà vệ sinh,

    Thay một bộ váy nhỏ rồi ra ngoài. Nói là đi gặp chủ nhà vô cùng quan trọng lát nữa tôi phải ra ngoài một lát. Giúp tôi bỏ cuộc họp qua điện thoại buổi tối. Được. Sếp Quản, tôi thấy cô ấy đi cùng cùng tài xế của công ty. Tiểu Vương.

    Tôi đang đợi xe khách còn anh ở đâu? Ở kia. Không sao, em không cần về ngay. Anh tự bắt xe. Được. Bà Lâm. Tôi là Quản Văn của Đề Bá Tấn. Lần trước ngài nói thích chúng ta mùa này, của chúng tôi mùa này.

    Tôi dùng phúc lợi của nhân viên để nhận một cái. Hôm nay anh có thời gian không? Tôi mang đến cho anh. Thế này thì ngại lắm. Vậy lát nữa gặp ở nhà hàng đi. Không cần khách sáo, bà Lâm. Vật dụng phúc lợi công ty tận dụng tối đa.

    Bây giờ đúng lúc tôi đang ở bên ngoài làm chút việc. Vậy lát nữa chúng ta gặp nhau ở quán ăn. Lydia. Hôm nay cô nghỉ việc ở công ty là ai thế? Lâm Nhạc sao? Chẳng lẽ cậu thật sự cho rằng cậu có thể tự mình giải quyết được Hằng Thiên sao?

    Ngươi nên soi gương xem. Ngươi đến Đề Bá Tấn mấy năm nay làm được mấy chuyện. Cô chỉ được phong chức phó giám đốc, làm việc còn không đáng tin bằng Ada bên dưới. Tôi đều xấu hổ thay cô. Trong cuộc họp thường kỳ của giám đốc,

    Tôi đã khiến cô phải phụ trách Hằng Thiên. Chẳng qua là cho ta một bậc thang để xuống. Không phải cô tưởng mình có thể trèo trời cao thật đấy chứ? Ngươi đừng hòng dùng thủ đoạn hạ lưu thế này là có thể thắng được ta. Không có cửa.

    Còn tưởng mình là tổng giám sát bộ phận thật. Tôi ngồi xe Tiểu Vương đi đây. Ngươi đợi tin tốt của ta. Tiểu Vương, bây giờ tôi đang chờ xe khách. Anh đang ở đâu? Số điện thoại bạn gọi đã tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Ngu ngốc.

    Người đẹp của chúng ta trông không vui lắm. Chắc không phải vì tôi từ chối giao hàng trước cho các anh chứ? Tôi cũng phải cân bằng quan hệ thương hiệu. để thương hiệu bị các cậu giành mất vị trí, làm cửa hàng tạm thời trong ba tháng, cũng không quá đáng chứ?

    Này. Quản Văn, em bị người ta bắt nạt. Em đang ở đâu? Ông xã, tan làm chưa? Cùng ăn cơm tối. Anh đợi em ở phòng ăn tối nay em có cuộc họp qua điện thoại ở công ty, anh ăn một mình đi. Anh xem, tôi đã làm hết rồi.

    Lâm tổng, rượu của anh ít. Người đẹp không làm. Không thành vấn đề, xinh đẹp mà. Nào, rót thêm cho cô. Được được. Được. Không sao, không. Tôi thật sự không sao. Tôi quá bất cẩn. Này, này. Tôi luôn tay chân vụng về. Không sao. Lâm tổng không ngại chứ?

    Không sao, không sao. Đây chính là… Anh nói là họp qua điện thoại ở công ty, đổi chỗ đột xuất. Cô là ai? Cô bị điên à? Anh làm gì thế? Cô ấy là vợ tôi. Không ngã, không ngã chứ? Đừng đánh, đừng. Anh điên rồi à? Đừng đánh nữa.

    Chuyện gì vậy? Ai bắt nạt cậu? Là cậu sao? Cô đánh bạn tôi phải không? Đúng. Văn phòng luật sư gì đấy? Anh tuyển ai vậy? Tôi bỏ tiền là vì muốn cậu xé tờ hòa giải của tôi sao? Cậu tránh ra. Tôi muốn đánh đúng không?

    Sao đàn ông còn đánh phụ nữ được? Sao tôi lại đánh anh? Là cô ta đánh. Là cô ta đánh tôi. Tôi nói cậu biết, họ Trần đó. Không phải cậu muốn đánh tôi sao? Tôi phải đi kiểm tra vết thương. Mày chờ tao bắn chết mày luôn. Tôi xin lỗi anh.

    Anh nói rõ xem, ai ra tay trước? Đó là phòng vệ chính đáng thôi. Ai ra tay trước? Tôi phòng vệ chính đáng, tôi đánh cô thì sao nào? Cậu đánh, đánh đi. Được rồi. Cô mau về kiểm điểm lại mình cho tôi. Đúng, đúng mau về nhà đi.

    Các cậu có phải bạn tôi không? Chuyện này mà không làm rõ cho tôi Đánh người đến mức nào rồi? Không biết Cùng Khâu Mạc Truy sao? Mau đi thôi. Nào nào, về nhà rồi nói, về nhà rồi nói. Ý gì vậy? Không đền tiền đã muốn đi à?

    Tôi nói hai người nghe, tôi mua đơn hàng này các cô không những phải giúp tôi, còn phải giúp tôi trả tiền mất việc, và trả tiền tổn thất tinh thần. Tôi nói cô biết, tôi gặp phải loại người như cô Đúng là đen đủi tám kiếp.

    Loại người như anh đúng là điên. Đầu óc không thông minh. Ngươi nói ai không giỏi? Ta hỏi cô họ của cô. Họ Ngô của tôi. Họ Ngô đúng không? Đúng vậy. Anh còn chửi người khác thì tôi nói cho anh biết, tôi báo cảnh sát đấy.

    Báo cảnh sát thì sao, chửi người là phạm pháp không? Có bản lĩnh thì gọi cảnh sát đến, luật sư Vương làm nhục người khác trước mặt mọi người có phải là vi phạm luật quản lí trật tự hay không. Tôi thấy hai bên nên bình tĩnh lại. Được thôi, được thôi.

    Được thôi, luật sư Vương. Cô chỉ là người hiền lành, tôi tiêu tiền rồi. Được, các ngươi đều ác lắm. Các người đều ác hết. Tôi nói cho cậu biết, tôi phải lên mạng vạch trần. Văn phòng luật vô lương tâm này. Các người đợi đấy cho tôi. Đợi đã. Anh Ngô.

    Anh Ngô. Thôi được rồi, hoạ Huyên. Cậu nói xem, có phải cậu ấy ngứa đòn không? Được rồi. Trần Hối Huyên. Ngày mai em đến phòng luật sư làm thủ tục nghỉ việc cho tôi. Tôi lại thất nghiệp rồi. Lần thứ mấy rồi? Lần thứ 5 bị đuổi rồi.

    Nên khó tránh sẽ có chút kích động. Hai người cũng không an ủi tôi. Dì nhà tôi tìm tôi chắc là có chuyện gấp. Tôi cũng quên rồi. Tối nay công ty chúng tôi còn phải họp. Sao các anh thấy chết mà không cứu? Tình huống này hết thuốc chữa rồi.

    Chắc chắn luật sư Vương đã cho anh vào danh sách đen rồi. Nếu không, để anh Vương nhà tôi tìm thêm công việc cho cô. Không kịp nữa rồi. Bố tôi mà biết tôi lại mất việc, thì chắc chắn sẽ xé tôi. Hơn nữa… Hơn nữa cái gì?

    Hơn nữa Lâm Hạo nhà tôi để em có thể thi đỗ văn phòng luật sư, còn đi học online với tớ. Nếu anh ấy biết mình mất việc, thì em thấy rất có lỗi với anh ấy. Trần Hối Huyên, em khóc lóc ở đây làm mất mặt là vì Lâm Hạo à?

    Cô có thể có chút tiền đồ không? Người chị có lỗi là bản thân chị. Tương lai của em liên quan gì đến Lâm Hạo? Người cao tại thượng như em, thì cô hiểu được cái gì? Trong lòng cô chỉ có mình cô,

    Anh có quan tâm đến cảm nhận của người khác không? Được rồi, hoạ Huyên. Hơn nữa, lâm Hạo anh ấy là chồng sắp cưới của em. Tôi đã đính hôn với anh ấy rồi. Sớm muộn gì tôi cũng là người một nhà với anh ấy.

    Tôi quan tâm đến cảm nhận của Lâm Hạo, tôi sai sao? Bây giờ tôi đã rất buồn rồi. Hai đứa còn ở đây dạy dỗ tôi. Dì ghẻ của nó. đẩy chị từ trên cầu thang xuống. Sao không coi chị là người nhà chứ? Cậu cũng nói ít thôi.

    Anh cứ nhắc đến chuyện này hoài, chuyện này với cậu không phải là không qua được rồi sao? Người nằm trên bàn phẫu thuật là anh một câu xin lỗi là xong. Nếu trong lòng Lâm Hạo anh ta thật sự có cô, thì anh ta nên đứng ở lập trường của em,

    Đòi lại công bằng cho anh. Chứ không phải là để chị yên chuyện. Còn nhờ cậu giúp anh ta lừa bố mẹ cậu nữa. Đó là họ hàng của anh ta. Anh có thể khiến anh ta thế nào? Anh ta tuyệt giao với người thân của anh ta.

    Em nói câu này hay Lâm Hạo nói thế? Nếu lúc đó trong lòng em cũng nghĩ như vậy thì cậu sẽ khóc như một con chó trước mặt tôi. Dì nhà tôi lại gọi điện thoại cho tôi rồi. Đi thôi, đi thôi. Nói chuyện với loại yêu đương này Đi trước đây.

    Em ngọ mất rồi. Quản Văn, tôi tuyệt giao với anh. Mau lên. Mẹ Tiểu Triết ngại quá, giục cháu về gấp. Cháu tôi bị bệnh, phải xin nghỉ hai ngày để về chăm sóc. Không sao, con về đi. Tiểu Triết đâu? Ngủ rồi. Anh Vương đang gọi điện thoại trong phòng sách.

    Mắt làm sao thế? Sao đỏ, sưng? Đâu có. Chuyện công việc, phải. Quả thực là gặp chút rắc rối nhỏ trong công việc. Sao thế? Cãi nhau với sếp hay với khách hàng? Tôi thấy tôi không hợp với công việc này. Tôi muốn khởi nghiệp. Cậu đó. Nào.

    Lần nào em cũng như vậy. Mỗi công việc không làm được bao lâu. Thì không làm nữa. Lần này không được đâu. Lần này bố con đã dặn dò rất kỹ rồi. Không thể nói từ chức là từ chức được hơn nữa, luật sư của chúng ta không làm,

    Thì có thể tìm một công chức khác. Tôi cảm thấy làm lễ tân ở văn phòng luật là một lựa chọn không tồi. Cô ấy à, quan trọng nhất là tìm một công việc yên ổn. Nhưng mà… Không có nhưng nhị gì cả. Lần này không thể tùy tiện như vậy được.

    Nữ chính xuất sắc nhất cô không thể thua. Phải giống như một con báo con Bà xã em xịt nước hoa gì thế? Lại hăng như vậy? Tôi mới mua đấy. Không ngon sao? Ngươi đừng đợi ta thì hơn. Tôi vẫn chưa xong đâu. Không biết làm đến mấy giờ

    Tối nay còn phải ngủ ở phòng sách. Chờ đã. Buổi tối trước khi ngủ đừng xịt nước hoa nặng như vậy sẽ trúng độc đấy. Hâm Huyên đã ngủ chưa? Chị nói em nghe, hôm nay bố với con đến cửa hàng 4S xem rồi, cảm thấy chiếc BMW đó rất tốt.

    Thích hợp với hai người anh và Lâm Hạo. Sau này hai người có con, cái xe đó cũng không chê nhỏ, mua xe gì chứ. Tôi đâu có bằng lái. Anh không có ai, Lâm Hạo có. Lâm Hạo đi làm xa như vậy, có xe tiện mà.

    Tan làm anh ấy còn có thể đến đón cô. Không cần. Anh ta sẽ không lấy đồ của các người đâu. Hai người đã giúp chúng tôi trả hết tiền căn nhà này rồi. Những chuyện khác đừng lo nữa. Nếu cần xe, chúng tôi sẽ tự mua. Mẹ nói bố mẹ con

    Cả ngày lo lắng không đâu, không có việc gì đi dạo cũng tốt. Cứ phải đến cửa hàng 4S còn muốn tặng xe cho em. Em chắc chắn sẽ không lấy đâu. Chị hiểu em. Chắc chắn em muốn dựa vào sự cố gắng của mình, kiếm được tiền thì chúng ta mua xe.

    Hơn nữa nếu muốn mua, chúng ta cũng sẽ đi chọn kiểu dáng mà chúng ta thích, đúng không? Anh đắp thêm một lát đi. Bộ phận bọn em không có giám đốc, nhân sự ép phó giám đốc như tôi đưa bức thư này cho cô. Quản Văn.

    Anh đang mượn việc công trả thù riêng. Tôi phải đi tố cáo anh với nhân sự, khiếu nại anh đặt bẫy hại tôi. Nếu ông đã lựa chọn sai cách, đương nhiên phải chấp nhận hậu quả của sai lầm. Như vậy rất công bằng. Quản Văn. Anh tưởng anh thắng thật à?

    Tổng giám đốc Quản. Công ty vừa công bố thông báo điều chỉnh nhân sự.