Nam Dương Nữ Nhi Tình Tập 05 | Phim Tình Yêu Trưởng Thành Của Phái Nữ | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nam Dương Nữ Nhi Tình] [Tập 5] Mẹ, Bích Hoa nghe nói mấy ngày này mẹ chán ăn nên đích thân nấu cháo gà Thiệu Hưng cho mẹ. Nó tự nấu? Cô hai nhà họ Kim lại có lòng hiếu thảo như vậy. Mẹ,
Bích Hoa là em gái con. Mẹ cũng biết đó. Mẹ của bọn con mất sớm, nên trong lòng chị em con, mẹ giống như mẹ ruột vậy. Cô hai nhà họ Kim cũng thú vị đó. Ngày thường thấy ta tựa như cá đù vàng, lén lút chuồn mất.
Hôm nay nghe chị của cô nói như vậy, ta mới biết, lòng hiếu thuận của cô với ta đều giấu hết trong lòng. Đúng vậy. Lão phu nhân, con hiếu thuận với người lắm. Mẹ, khi con gả vào nhà họ Lục, con bé vẫn còn nhỏ mà. Mỗi lần đến nhà làm khách,
Con đều dặn dò nó phải tuân thủ quy tắc, vì thế khi gặp mẹ có chút sợ nên mới trốn. Mẹ, bát cháo này bê từ nhà bếp đến nên chắc không nóng nữa rồi. Mẹ mau nếm thử đi. Ngon không? Mẹ! Sao thế? Không hợp khẩu vị của mẹ sao?
Sao gạo lại cứng vậy? Muốn làm ta gãy răng đấy à? Là Bích Hoa làm không tốt. Lần đầu nó làm, mẹ thông cảm nhé. Ta nói gì rồi à? Chẳng phải ta đang thông cảm đây sao. Bích Hoa, em mau đến nhà bếp nấu lại bát khác cho lão phu nhân.
Còn nấu lại à? Vậy phải nấu cho đủ nóng. Mẹ, mẹ yên tâm đi. Lần này sẽ ngon. Vậy chẳng phải đến trưa sao? Vì bát cháo này mà ta không ăn trưa luôn hả? Vậy… Bỏ đi. Ta cũng không mong đợi cô hai được dạy dỗ từ
Nhà họ Kim đã lụi bại có thể nấu cho ta bát cháo ngon miệng gì. Con… Mẹ, mẹ đừng tức giận. Sau này Bích Hoa sẽ chú ý. Lão phu nhân, cháo của người, cháu có thể mang vào cho người không? Vào đi. Cô là ai? Tại sao lại ở nhà ta?
Thưa lão phu nhân, cháu tên là Bạch Vi, là gia sư của cậu chủ nhỏ được mợ hai mời về. Vậy cô dạy gì cho Triển Nguyên? Cháu giúp cậu chủ nhỏ bổ túc tiếng Anh. Vậy người dùng bữa thong thả. Cháu xin phép ra ngoài. Đừng đi. Cô Bạch, bát cháo này
Chắc hẳn là cô nấu cho ta nhỉ? Không phải cháu. Vậy là ai? Thực ra bát cháo này là cô hai nhà họ Kim nấu. Vừa rồi khi cháu đến nhà bếp đúng lúc thấy cô ấy bận tối mắt, có lẽ sợ người đói sốt ruột đưa đến đây, lại đúng lúc
Có người lấy cháo cho cậu hai nên đã lấy nhầm. Lúc này nhà bếp mới phát hiện nên bảo cháu mang giúp đến cho người. Cảm ơn cô nhé, cô Bạch. Mẹ, con đã nói mà. Bích Hoa biết rõ răng của người không tốt, sao lại có thể nấu cháo
Rắn như vậy chứ. Hóa ra là bê nhầm. Bích Hoa, lần sau không được sơ ý như vậy nữa nhé. Vâng. Con sốt ruột quá mà. Cô hai nhà họ Kim, xem ra là ta trách nhầm cô rồi. Tay nghề của cô không tồi. Lão phu nhân, người thích ăn,
Ngày mai con lại nấu cho người ăn. Được rồi. Giờ không còn chuyện của hai chị em con rồi, hai người ra ngoài đi. Cô Bạch, cô là người ở đâu vậy? Thượng Hải. Cô là người Thượng Hải à? Chẳng trách cô nói chuyện lại thân quen vậy.
Ta cũng là người Thượng Hải. Đến Nam Dương, khắp nơi đều là người Phúc Kiến, Quảng Đông, bình thường muốn tìm người Thượng Hải nói chuyện cũng không có. Cô mau kể cho ta nghe Thượng Hải bây giờ thế nào rồi? Bây giờ không có chuyện của hai người nữa rồi.
Con xem khó khăn lắm ta mới gặp được đồng hương muốn nói chuyện, hai người cứ nghe vậy, không ngại sao? Vâng, mẹ. Vậy con và Bích Hoa ra ngoài trước. Đi đi. [Cô Bạch, cô cũng ngồi đi.] [Rót trà cho cô Bạch.] Hai người cũng ra ngoài đi. – Vâng. – Vâng.
Người bao nhiêu năm không về Thượng Hải rồi? Cô Bạch, bát cháo vừa rồi không phải như cô nói nhỉ? Cô Bạch, vừa rồi cô cũng thấy đấy, cô Kim mang cháo cho lão phu nhân rồi. Cô ấy vừa đi thì tôi mới phát hiện, lấy sai rồi.
Nồi cháo đó là nấu cho cậu hai. Cái này mới là của lão phu nhân. Răng của lão phu nhân không tốt. Ăn cháo thích nấu kỹ. Cô Bạch, cô có thể mang bát cháo này cho lão phu nhân thay tôi không? Nhưng cháu đến lâu như vậy vẫn chưa có cơ hội
Chào hỏi lão phu nhân, bây giờ đi đưa cháo, có được không? Được chứ. Cô Bạch là người thông minh, có thể ở lại nhà họ Lục tiếp không, thì phải xem cô rồi. Nghe nói gần đây người ngủ không ngon, cũng không thèm ăn, mấy hôm không ăn sáng rồi.
Vừa rồi thấy người ăn hết cả bát cháo, cháu rất vui. Về việc ai bưng bát cháo này đến, còn quan trọng nữa sao? Huống chi cháu là một gia sư, có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào. Trước mặt người và mợ hai, cháu nào dám nói dối.
Lời của cô Bạch rất cẩn thận. Cô yên tâm đi, sau này không ai trong nhà họ Lục dám đuổi việc cô. Vậy cháu cảm ơn lão phu nhân. Nếu cô chê Kim Bích Vân trả lương cho cô thấp, ta cũng có thể nói với nó tăng thêm cho cô.
Không cần đâu, lão phu nhân. Không ít đâu ạ. Ai ở trong phòng mình vậy? Cậu ba? Cô Bạch. Xin lỗi nhé. Cửa phòng khách nhà chúng tôi thiết kế có chút vấn đề. Có thể khóa từ bên trong, nhưng lại không khóa từ bên ngoài được. Thế nên vừa rồi lên đây
Nhẹ nhàng đẩy một cái là mở ngay. Lát tôi nói lại với thím Hoàng, để bà ấy lắp lại khóa mới cho cô. Như vậy tôi sẽ không phát hiện ra cô Bạch không chỉ dạy tiếng Anh giỏi, mà còn là một nhà nghệ thuật. Nhà nghệ thuật gì chứ?
Thích nên tùy tiện vẽ thôi. Xem ra cô Bạch rất hứng thú với Nam Lan. Cũng không phải. Chỉ là dáng vẻ khi chị ấy sắm vai thành Bạch Thiên Nữ rất đặc biệt. Tôi vừa nhìn là nhớ ngay. Vị thần này hình như chưa từng nghe nói đến ở nơi khác.
Chị dâu cả quả thực rất đặc biệt. Hơn nữa chị ấy có rất nhiều dáng vẻ. Có lúc là phu nhân phương Tây, có lúc sẽ hóa trang thành Nyonya. Đương nhiên, còn có nữ Du Thần. Chính là dáng vẻ trong bức tranh mà cô vẽ. Kiểu nào cũng rất ra dáng,
Đều rất đẹp. Nhưng chị ấy giết anh cả của anh, sao anh không hận chị ta chút nào vậy? Khi xảy ra chuyện, thực ra tôi đang ở nước ngoài, cụ thể là như thế nào tôi cũng không rõ. Hơn nữa, anh cả chỉ là mất tích mà thôi.
Cảnh sát cũng không tìm thấy thi thể. Còn có người nói gì mà anh cả bị chị dâu nấu thành canh rồi. Nấu canh? Rõ ràng là lời nói vô căn cứ, dù sao tôi cũng không tin. Anh cả trước đó cũng từng mất tích một lần, hơn một tháng.
Cả nhà đều rối cả lên. Đợi khi trở về, anh ấy mang theo chị dâu. Lúc đó, họ đã kết hôn rồi. Nhưng trước đó, không hề được sự đồng ý của mẹ tôi, thế nên ngay từ đầu mẹ tôi đã có thành kiến với Nam Lan. Thành kiến gì?
Cũng là vì dòng dõi không xứng với nhà họ Lục các người? Cũng không phải. Chỉ là trong nhà Nam Lan từng xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ, đặc biệt là thân phận Bạch Thiên Nữ. Mẹ tôi luôn nói anh cả bị chị ấy dùng thuật giáng đầu mê hoặc.
Thuật giáng đầu? Anh từng thấy chị ấy dùng thuật giáng đầu chưa? Chưa từng. Gia sản nhà chị dâu trải rộng khắp châu Âu và Nam Dương, có thể nói là gia tài bạc triệu. Người phụ nữ vừa có tiền, vừa xinh đẹp, có người đàn ông nào không thích chứ?
Còn cần dùng đến thuật giáng đầu mê hoặc đàn ông sao? Vậy anh thấy rốt cuộc có phải Nam Lan giết anh cả của anh không? Cô Bạch cũng rất hứng thú với trinh thám nhỉ? Không có. Chỉ là tò mò thôi. Vậy từ “cũng” vừa rồi của cô là ý gì?
Tôi có nói từ này à? Khi cô nói đến môn đăng hộ đối. Đọc tiểu thuyết nhiều quá ấy mà. Bây giờ rất nhiều tác giả ở Thượng Hải đều thích viết về câu chuyện tình cảm như vậy. Nam nữ trong truyện, yêu mà không được bên nhau,
Chẳng phải bởi vì cái gọi là không môn đăng hộ đối sao? Tôi ghét nhất câu nói này. Anh cả, anh hai của tôi, họ đều chịu đau khổ vì nó. Dù sao tôi cũng sẽ không khuất phục đâu. Tình yêu mới là lý do duy nhất của hôn nhân. Vì vậy,
Ai cũng đừng hòng dùng quan niệm dòng dõi trói buộc Lục Tuyết Đình này. Đúng rồi. Tôi đang định đi tìm Nam Lan hỏi cho rõ ràng chuyện của anh cả tôi, cô đi cùng tôi đi. Tại sao lại bảo tôi đi cùng? Chúng ta có duyên. Nhưng cô đến lâu như vậy,
Tôi cũng chưa có tiếp đón chu đáo. Khách sạn Nữ Thần của Nam Lan rất nổi tiếng ở Tinh Châu, tôi mời cô uống ly cà phê, cô sẽ không từ chối tôi chứ? Vậy… Cậu ba đã nói như vậy, tôi mà từ chối hình như rất bất lịch sự. Vậy được.
Tối nay nhé. Cô bổ túc cho Triển Nguyên xong, thì chúng ta xuất phát. Tối nay? Được. Khách sạn Nữ Thần… [Khách sạn Nữ Thần-Tinh Châu] Thưa cô, ông Richard đến rồi, đang đợi cô ở sảnh khách sạn. Vậy hãy để anh ta đợi đi. Tôi vẫn chưa nghĩ ra
Nên mặc gì nữa. Chị Đào, chị chọn giúp tôi đi, tôi lười nghĩ. Vâng. Mời ông. Cảm ơn! Thủ tục nhận phòng của ông đã xong rồi. Mời đi bên này. Ông làm thủ tục nhận phòng ở đây là được. Được. Chào cô. Nữ thần của tôi. Cô thật đẹp! Nam Lan,
Cô là một đóa hoa lan đẹp nhất ở Tinh Châu. Ý của anh là còn có những bông hoa khác đẹp hơn tôi nữa sao? Xin lỗi. Lời khen ngợi của tôi với nữ thần vậy mà có tì vết. Richard, anh vẫn nên nói tiếng Hoa đi. Tuy sứt sẹo,
Nhưng tôi nghe vẫn xuôi tai hơn. Tuân mệnh. [Công ty TNHH Ngân hàng Hoa Kiều] Thế nào? Có hài lòng với con số trên chi phiếu không? Vốn tôi còn muốn bàn bạc với nữ thần về số tiền. Không ngờ… Còn nhiều hơn dự tính? Đúng vậy.
Hành trình ở Nam Dương ba năm này vậy mà vẽ được một dấu chấm hoàn mỹ. Thực sự cảm ơn, cô Nam Lan. Cô mãi là nữ thần trong lòng tôi. Các chi tiết trong hợp đồng đều đã thảo luận rồi. Vậy dưới sự chứng kiến của luật sư hai bên,
Dựa theo con số trên chi phiếu hoàn thành hiệp ước đi. Được. Cô Nam Lan làm ăn rất dứt khoát. Kính phục. Tỷ lệ phần trăm ở công ty của tôi là 65%, đã chuyển nhượng toàn bộ. Tôi muốn biết, tại sao cô Nam Lan lại đột nhiên hứng thú
Với tòa kiến trúc vậy? Tôi không hề có hứng thú. Vậy thì tại sao? Cổ phần sở hữu của anh chiếm 65%, vậy cổ phần còn lại là của ai? Nhà họ Lục ở Tinh Châu. Công ty xây dựng nổi tiếng nhất ở địa phương các cô. Người quản lý là ai?
Lục Tuyết Tiều, một đối tác chẳng ra làm sao. Vậy là đúng rồi. Cô Nam Lan, cô thu mua cổ phần của tôi là vì nhà họ Lục sao? Anh thật thông minh. Giữa cô và nhà họ Lục có giao tình hay thù hận à? Đều có. Câu chuyện nói ra rất dài,
Tôi nghĩ anh sẽ không hứng thú nghe hết, tôi cũng lười để nói với anh. Được rồi. Richard, chúc hành trình trở về châu Âu của anh vui vẻ. Lần này tôi đến Tinh Châu còn để lại nỗi tiếc nuối sâu sắc. Là gì? Cô không chịu lấy cho tôi. Nếu tôi chịu,
Anh dám lấy sao? Ở Tinh Châu, rất nhiều người đều tin rằng tôi là một phù thủy. Giết chết chồng của mình và nấu anh ta thành canh. Người giống như cô. Bên cạnh người phụ nữ giàu có, xinh đẹp chắc chắn sẽ có rất nhiều tin đồn. Nếu như
Tin đồn này là thật thì sao? Tôi biết mà. Cô Nam Lan đang nói đùa. Nói giao dịch của chúng ta cho người hợp tác với anh và nói với anh ta, chủ thầu là tôi quyết định… Tôi có dự cảm chẳng lành. Đình công. Cái gì? Tại sao?
Đó sẽ là kiến trúc tráng lệ nhất ở Tinh Châu. Đúng vậy. Là chủ thầu, tôi rất vui khi có được tòa nhà này. Bao gồm quyền đình công. Được rồi, Richard. Tòa nhà này đã không liên quan gì đến anh nữa rồi. Anh có mở to mắt nữa
Cũng không có ích gì nữa rồi. Cậu hai, anh làm tôi sợ hết hồn. Tôi đáng sợ đến vậy sao? Lê Hoa đừng sợ. Đừng sợ. Anh không sợ bị mợ hai thấy, nhưng tôi sợ. Sau này, anh đừng như vậy nữa. A lô. Hello, người anh em Richard thân yêu của tôi.
Anh có khỏe không? Không thể nào. Anh sắp về châu Âu? Tôi còn đợi khi hoàn thành tòa nhà cùng anh cắt băng, không say không về nữa. Sao lại như thế? Chuyện bán lại cổ phần, anh chưa từng nói với tôi. Tôi nói với anh thì có ích sao?
Nhà họ Lục các anh nếu có nhiều tiền thu mua cổ phần của tôi, thì sẽ không đến mức thường khất nợ tiền đầu tư. Đúng vậy. Cũng đúng. Vậy… Vậy chủ thầu thần bí kia có thể mau chóng giới thiệu cho tôi không? Anh biết chủ thầu này. Cái gì?
Tôi quen biết? Cô Nam Lan. Ai? Ai? Người anh em Richard, Nam Lan này rốt cuộc muốn làm gì vậy? Tôi nói anh nghe. Anh không thể bán cho cô ta. Tuyệt đối không thể! [Anh có tư cách nói như vậy] [với tôi sao?] Đã ký hợp đồng rồi.
Anh có gào thét cũng vô dụng. Lục Tuyết Tiều, tạm biệt nhé. Nếu anh có cơ hội đến Luân Đôn, tôi sẽ mời anh uống ly rượu. A lô. A lô, người anh em Richard. Tôi biết là anh đang đùa tôi mà. Tôi đã lấy được chi phiếu rồi.
Vừa rồi quên nói với anh. Cô Nam Lan xinh đẹp quyết định đình công. Đình công! Phải đình công bao lâu? Vậy anh phải đi hỏi cô ấy rồi. A lô? A lô! Tuyết Tiều, có chuyện gì thế? Cô ta muốn dồn nhà họ Lục chúng ta vào chỗ chết à?
Rốt cuộc là có chuyện gì? Đình công. Tiền của chúng ta đều đặt vào tòa nhà đó. Nam Lan nhất định biết khoản vay ngân hàng của chúng ta, cô ta cố ý muốn kéo dài để chúng ta suy sụp. Người phụ nữ tà ác này, tôi nhất định sẽ giết cô ta!
Tuyết Tiều, anh đừng lo lắng. Anh bình tĩnh suy nghĩ, nhất định sẽ có cách thôi. Cô im miệng cho tôi! Nhà họ Kim các cô nếu như nhiều tiền như Nam Lan, thì bây giờ tôi có thể rơi vào tình cảnh này sao? Cút! Cút đi! A lô, phiền anh
Gọi anh Long giúp tôi. Lâm Long Thanh, anh Long. Anh Long. Tôi là Lục Tuyết Tiều đây. Tối nay có rảnh không? Cùng nhau [chơi vài ván mạt chược nhé?] [Được, được, sẽ đến đúng giờ.] Thưa cô, văn kiện và con dấu đều khóa trong két bảo hiểm rồi. Nói như vậy
Vận mệnh của nhà họ Lục họ khóa trong két bảo hiểm của chúng ta rồi? Lục Tuyết Tiều này đúng là ngu ngốc. Vậy mà lại đặt hết gia tài của mình vào tòa nhà này. Còn cùng tên Richard thấy lợi quên nghĩa kia hợp tác. Tôi nghĩ đến là thấy nực cười.
Chị Đào, chị nói xem, nếu nửa năm tôi không khởi công, Lục Tuyết Tiều có treo cổ luôn không? Nửa năm không khởi công, đầu tư của cô cũng chịu thiệt hại. Tôi mặc kệ. Chỉ cần đối phó được với nhà họ Lục họ, tôi có thể không cần chút tiền này.
Lần này có phải hơi tuyệt tình không? Nếu chị biết năm đó tôi vì một người đàn ông, mà ngậm đắng nuốt cay thế nào. Nhà họ Lục họ lại báo đáp tôi thế nào, thì chị sẽ hiểu tôi, còn nói với tôi rằng ra tay quá muộn thôi.
Tôi có gì mà không biết chứ. Chỉ là thế nào chúng ta cũng mở khách sạn, cũng coi như ở ngoài sáng, tôi sợ… Không sợ. Nến đến thì sớm muộn cũng sẽ đến. Không phải sao? Anh hai, sao thế? Em nghe thấy tiếng đập đồ ở dưới lầu.
Nghe thím Hoàng nói tháng này, anh đã đập mấy lần rồi. Anh hai, em thấy chị dâu gầy đi rồi, anh cũng tốt với chị ấy chút đi. Sao anh lại không tốt với cô ta chứ? Vừa rồi anh mắng chị ấy, em ở dưới tầng đều nghe thấy cả rồi.
Sau khi anh cả đi, việc buôn bán của nhà họ Lục đều đè lên người anh, đè đến mức khiến anh lao lực tiều tụy, nổi nóng với vợ mình mà còn phải nghe em dạy dỗ sao? Em không có ý đó. Ý em là việc buôn bán có chuyện gì
Anh có thể nói ra, em nghĩ cách giúp anh. Được. Tòa nhà mà anh đưa em xem ngày hôm đó giờ đã thuộc về người khác rồi. Sao lại có chuyện như vậy? Nhà họ Lục chúng ta không phải là công ty xây dựng sao? Em còn tưởng vẫn là trước đây à?
Sau khi anh cả đi, rất nhiều tiền trong công ty đều không biết đã đi đâu. Dựa vào năng lực của chúng ta, có thể xây được tòa nhà to như vậy sao? Chúng ta chỉ có 35% cổ phần sở hữu, không có quyền khống chế. Sau đó,
Số cố phần còn lại cũng bị kẻ thù nhà chúng ta thu mua rồi. Phải làm sao đây? Em có cách nào, nói đi. Thế này… Phức tạp quá. Em nghe thôi mà cũng đau đầu. Quả thực làm khó anh hai rồi. Biết anh hai không dễ dàng rồi chứ?
Im miệng lại, nói ít thôi. Còn cả bà nữa, bà Hoàng. Bà cũng ngậm chặt miệng cho tôi. Nếu bà dám nhiều lời nữa, tôi sẽ cho bà thấy sự lợi hại của cậu hai. Chị Đào, tôi phải về nhà cũ thắp hương cho mẹ. Tôi còn tưởng cô quên rồi cơ.
Hôm nay là ngày sinh của mẹ ở dương gian, sao tôi có thể quên được chứ. Chị Đào, thay đồ cho tôi. Vâng, thưa cô. [Long] A Hải. Sao cậu vẫn đứng ngoài đó? Không cần đi chuẩn bị đồ sao? Anh Long, anh biết A Hải tôi không động vào mạng người.
Ai bảo cậu đi giết người? Anh bảo tôi đi phóng hỏa. Sau khi phóng hỏa, người trong cả căn nhà đều bị thiêu cháy, vậy chẳng phải là giết người sao? Vô dụng! Nơi đốt là nhà trống. Đốt nhà trống làm gì? Đúng vậy. Đốt nhà trống làm gì?
Cậu hai nhà họ Lục lừa tôi đấy hả? Anh Long, tôi lừa ai cũng không thể lừa anh được. Anh biết vốn chúng tôi là thân thích. Nhưng người phụ nữ này chẳng ra sao cả, chọc giận bà cụ nhà tôi. Bỏ đi. Chuyện xấu trong nhà không nói ra ngoài.
Tôi không nói với anh nữa. Tôi cho cô ta một bài học, dạy dỗ lại cô ta. Hoàn toàn xuất phát từ lòng hiếu thảo của tôi. Còn về căn nhà cũ đó, cô ta không ở nữa, cứ để trống mãi, không có ai cả. Tôi có thể đảm bảo điều này.
Anh cả tôi cũng bị cô ta hại chết ở trong căn nhà cũ đó. Tôi nghĩ cô ta cũng không dám sống ở đó. A Hải, cậu nghe thấy rồi chứ? Không có ai ở cả, đi đi. Đến lượt ai rồi? Đến tôi rồi. Nhị Vạn. [Kính Thận Đường]
Đốt căn nhà cũ đó cũng đáng tiếc lắm. Khi mẹ của Nam Lan làm Bạch Thiên Nữ, bà tôi từng đưa tôi đi vái. Căn nhà đó đẹp lắm. Ngũ Vạn. Ù rồi. Tôi cầm được Ngũ Khôi. Anh Long, hôm nay số đỏ thật. Anh Long. Được, hôm nay đến đây.
Nào, còn không cảm ơn cậu hai nhà họ Lục? Cảm ơn cậu hai. Cảm ơn cậu hai. Mẹ, sinh nhật vui vẻ! Nhớ mẹ rồi. Tôi đem bức tranh này vứt đi nhé, tránh cô nhìn thấy lại đau lòng. Không. Treo ở đó. Luôn nhắc nhở tôi không nên tin vào đàn ông.
Nam Lan này ở Tinh Châu là thần thông quảng đại. Quan hệ với người nước ngoài cũng không bình thường. Long Vương giúp anh việc này đã phải mạo hiểm lớn, không biết cậu hai nhà họ Lục chuẩn bị thưởng cho các anh em thế nào? Anh Long, tôi… gần đây hơi kẹt.
Chơi tôi? Sao có thể chứ? Nam Lan. Không phải, Nam Lan. Là tôi, Bruce Lee, bạn tiểu học của cô. Sao anh lại đến đây? Cô Nam Lan đã từ chối anh rồi mà. Chúng tôi có tình cảm. Chị Đào. Nam Lan. Từ nhỏ tôi đã ngưỡng mộ cô. Lúc đó,
Cô thường mang trái cây đến trường, còn không quên chia cho tôi. Sau đó, sau khi cô thành Bạch Thiên Nữ, mỗi sự kiện Du Thần, tôi cũng đều theo đuổi cô. Đến nay tôi chưa lấy vợ, cô cũng không trẻ nữa, cũng cần có chốn trở về,
Tôi chính là chốn trở về tốt nhất của cô. Tôi nhớ năm ngoái từng cho anh mượn tiền. Năm kia cũng mượn một lần, đến giờ còn chưa trả nữa. Không phải, tôi. Anh à, xin dừng bước, anh không được đi lên. Không phải. Lần này tôi không đến mượn tiền.
Tôi đến cầu hôn. Lấy tôi đi! Nam Lan! Tôi sẽ đợi cô ở đây. Nam Lan! Đến khi cô đồng ý với tôi! Nam Lan! Sweetheart của tôi. Nam Lan thân yêu. Không phải, anh là ai thế? Cô đừng quay đầu. Nam Lan. Là người Bồ Đào Nha
– theo đuổi cô. – Cô đừng đi. Tôi là Hendry của cô. Tôi thích phong cách ăn mặc của cô. Rất thần bí. Rất phương Đông. Rất đẹp. Cô thật là đẹp! Nam Lan! Anh à, không được đi lên! Anh xuống cho tôi! Anh à! Nam Lan! Anh là ai thế hả?
Xuống cho tôi! Tôi nói anh biết, đứng dậy! Nói anh nghe, tôi… Cô Nam Lan, hai vị khách đánh nhau ở đại sảnh dưới lầu rồi, đập vỡ rất nhiều đồ. Là ai? Dám đánh nhau ở khách sạn Nữ Thần? Chính là Hendry vừa rồi và anh Lee hay đến tìm
Cô Nam Lan. Đều là người theo đuổi cô. Tại sao họ lại đánh nhau? Còn vì sao nữa? Bởi vì cô đó. Đuổi họ ra ngoài. Buổi tối còn có vũ hội nữa, đừng phá hỏng tâm trạng của tôi. Vâng. Ném họ ra ngoài. Buông tay ra! Anh lôi tôi làm gì!
Buông tôi ra! Cười cái gì! Xem cái gì! Không được cười. Đều là do anh cả. Nam Lan! Nam Lan! Nam Lan! Nam Lan! Nam Lan! Nam Lan! Nam Lan! Tại sao lại không tiếp nhận sự theo đuổi của tôi? Cút khỏi bãi cỏ của tôi. Nam Lan,
Tôi đã yêu cô 30 năm rồi. Từ khi chúng ta học tiểu học đã bắt đầu rồi, Nam Lan. Thật đó Nam Lan. Anh đang làm gì thế hả? Không được ngắt hoa của tôi. Nam Lan, những bông hoa tươi này đại biểu cho tấm lòng của tôi với cô.
Xin cô nhất định phải lấy tôi. Ba ngày nữa, tôi phải về Bồ Đào Nha rồi. Cô về cùng tôi đi, chúng ta cùng đi gặp mẹ tôi. Nam Lan. Cô đừng tin tên nước ngoài nghèo này. Hắn nhằm vào tiền của cô đó. Im miệng! Đồ tiểu nhân phương Đông
Vu cáo người khác. Anh còn dám đánh tôi! Qua đây! Đến nơi khác đánh nhau, đừng làm bẩn bãi cỏ của tôi. Theo quy tắc của người phương Tây chúng tôi, chúng ta quyết đấu đi! Quyết đấu! Nam Lan! Cô muốn làm gì? Cô đừng đùa, nòng súng không ngắm đúng người đâu.
Trong súng này của tôi còn một viên đạn, ai để tôi bắn một phát tôi sẽ cho người đó một cơ hội theo đuổi tôi. Cô muốn bắn chết chồng tương lai của cô sao? Anh phải nghe cho rõ, là cơ hội. Muốn thành công,
Sợ rằng chỉ một viên đạn này không là không đủ. Yên tâm đi. Tôi bắn chuẩn lắm, sẽ không bắn bộ phận quan trọng của các anh. Chân? Hay là vai? Không cần hai người quyết đấu. Hai người, ai bằng lòng tiếp nhận viên đạn tình yêu của tôi? Anh? Hay là anh?
Thượng Đế phù hộ. Anh từ bỏ rồi sao, Bruce Lee? Nam Lan, cô không phải người phụ nữ tốt. Cô lừa dối tình cảm của tôi. Cô lừa dối tình cảm của tôi! Vậy anh thì sao, Hendry? Thượng Đế à. Tâm địa của cô sao lại ác độc như vậy?
Nòng súng của cô vậy mà lại ngắm vào người đàn ông yêu cô sâu sắc. Xem ra anh không bằng lòng từ bỏ cơ hội này. Vậy được thôi, chịu một nhát súng của tôi đi. Không! Mẹ ơi! Những người đàn ông này thật nhát gan, chỉ được cái to mồm.
Ích kỷ lại ngu ngốc. Luôn muốn trả cái giá thấp đổi lại lợi ích cao nhất. Năm đó anh ta chẳng phải đã tiếp nhận viên đạn của cô sao? Đừng nhắc đến anh ta nữa. Nhưng bây giờ cũng khó tìm được người đàn ông như anh ta. Thưa cô, nhắc nhở cô.
Lễ Du Thần sắp đến rồi, cô vẫn chưa đi săn hươu nữa. Du Thần cần Bạch Thiên Nữ đích thân săn hươu làm tế phẩm. Cũng không biết ai đặt ra cái quy tắc này. Thật tàn nhẫn. Đây là vì sao? Tôi đã nói rồi. Tòa nhà này đổi chủ.
Cô ấy muốn đình công, ai dám hỏi lý do chứ. Đình công đến bao giờ? Không nói. Chuyện đó… Người của chúng tôi đông nhất, ít nhiều anh cũng phải đưa ra thời hạn. Thế này tôi cũng trở về cũng dễ ăn nói với các chị em. Không phải.
Vậy ai báo lại cho tôi? Tiền thầu của nhà họ Dư chúng tôi còn không biết có trả được không. Các người có vấn đề gì thì hỏi thẳng cô ta. Rốt cuộc là ai? Nam Lan. Chủ nhân của khách sạn Nữ Thần, Bạch Thiên Nữ Tinh Châu. Các người đều biết
Đến đâu sẽ tìm được cô ta đó. Một ngày không khởi công, thì sẽ không có cơm ăn một ngày. Nói gì vậy chứ. Thất cô nương sẽ không để mọi người chịu đói đâu. Nhưng người già, trẻ con trong nhà vẫn đang đợi tôi gửi tiền về nữa. Cô đừng gấp.
Tòa nhà lớn như này sẽ không đình công mãi được, đúng không? Tôi thấy cũng tốt lắm. Cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi rồi. Ngày mai tôi phải ngủ nướng.