Nam Dương Nữ Nhi Tình Tập 04 | Phim Tình Yêu Trưởng Thành Của Phái Nữ | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nam Dương Nữ Nhi Tình] [Tập 4] [Trường Đông Sơn] Cảm ơn! [Kể từ đó,] [ngày nào chị cũng nhớ anh ấy.] [Làm việc nhớ,] [ăn cơm nhớ,] đi ngủ cũng nhớ. Về sau, chỉ cần có thời gian rảnh, chị liền lén chạy đến đây.

    Thiên Tình, em nói xem, chị như thế có phải gọi là mặt dày hay không? Chị Anh, chị muốn đến trường học, đến thăm anh ấy, đúng không? Trường gì thế? Đi thăm ai cơ? Em giải thích sau, chị cả. Em sẽ đưa chị đi gặp anh ta ngay bây giờ. Khăn… Khăn…

    Khăn… Khăn Xếp Đỏ. Em sợ… Anh ấy… anh ấy không nhận ra em. Tôi có thể mượn xe kéo của anh một lúc không? Lần này không làm phiền anh nữa, chúng tôi tự kéo. Đương nhiên là được. Cô xem, tôi ở lại chẳng phải đã giúp được sao? Cảm ơn!

    Được, dừng lại đi. Thiên Tình, em đi gọi thầy giáo đó ra đây đi. Em không biết anh ấy tên là gì, trông như thế nào. Em làm sao gọi được? Cũng phải. A Anh. Thầy Vương, lát nữa đến văn phòng để họp nhé. Được, lát nữa tôi qua. Thiên Tình,

    Chắc là người đó. Có phải anh ấy không? Em đi… Em đi gọi anh ấy ra. Đi! Chị Anh, chẳng phải chị thích anh ấy sao? Em đi gọi anh ấy ra. Chị nói trước mặt anh ấy. Thiên Tình, thôi bỏ đi. A Anh không muốn làm phiền người ta. A Anh!

    A Anh! Đời người thật vô thường. Chị Anh đã ra đi như thế. Đến người mình thích tên là gì cũng không biết. Đó là vì chị Anh không có số tốt như cậu. Âu Dương Thiên Tình, cậu nói xem cậu cũng không xinh hơn mình bao nhiêu.

    Tại sao lại thu hút đàn ông như thế? Cậu nói cái gì thế? Ai thu hút đàn ông chứ? Đến cả cậu chủ nhỏ cũng thích cậu, cậu vẫn chưa đủ thu hút đàn ông sao? Đừng nói lung tung, không có chuyện đó. Nếu không phải là thích cậu

    Có thể chịu đòn vô ích sao? Hôm đó cậu không đến công trường, anh ấy đến tìm cậu. Mình đã nghe thấy anh ấy gọi tên cậu rồi. Gọi thân mật lắm. Đừng nói linh tinh. Thế nếu không phải là vì cậu anh ấy có thể cho chị Anh ngồi nhờ

    Xe kéo của chính mình? Chẳng nhẽ anh ấy không biết đó là người đã sắp chết rồi sao? Đúng, đúng là phải cảm ơn anh ấy hẳn hoi. Thế ngày mai cậu đi luôn. Mình luôn cảm ơn ở trong lòng này. Chỉ là mình đi tìm anh ấy, mình… mình…

    Mình nói gì được chứ? Không cần nói. Cậu tranh thủ lúc những người đốc công đang ở trên công trường. Cậu vào phòng anh ấy. Chỉ có hay người buộc cửa lại còn nói gì chứ? Cậu muốn chết đấy à? Cậu nói những lời này cậu không xấu hổ à?

    Mình không đùa đâu. Thiên Tình, con gái theo đuổi con trai rất dễ dàng. Anh ấy đã thích cậu rồi thì cậu chủ động chút. Từ đó gọi là gì nhỉ? Ôm ấp yêu thương. Thế sau này cậu chính là vợ tiểu thiếu gia rồi.

    Chuyến đi Nam Dương của cậu sẽ không vô ích. Mình cũng được thơm lây. Cậu nói cái gì thế? A Anh, em ở bên đó tốt nhé. Thiếu cái gì, không đủ cái gì thì nói với chúng tôi. Các chị em sẽ gửi cho em. A Anh không thể chết uổng.

    Khăn Xếp Đỏ chúng ta và Khăn Xếp Xanh bọn họ phải giải quyết dứt điểm. Thiên Tình, cậu nhanh như thế làm gì? Cũng không có ai giục cậu. Mình muốn chạy thêm vài chuyến, lát nữa có thể sớm đi gặp cậu chủ nhỏ. Nghĩ thông rồi à?

    Muốn đi ôm ấp yêu thương rồi? Nói nữa mình xé nát miệng cậu. Được. Mình không dám nói nữa, cô chủ nhỏ. Cô không làm việc mà chạy đến đây làm gì? Tôi tìm cậu chủ nhỏ. Cô lại muốn thế nào nữa? Động một cái là cậu chủ nhỏ, cậu chủ nhỏ.

    Cô còn biết mình là ai không? – Cậu chủ nhỏ. – Gọi gì mà gọi? Âu Dương Thiên Tình. Sao cô lại đến đây? Tôi đang tìm cô đây. Cá con thối. Đừng hút thuốc nữa, đi thôi! Ra công trường mau lên. [Được, tới đây, tới đây.] Cậu chủ nhỏ. Mời vào.

    Chúng ta vào phòng trong đi, ngoài này ngột ngạt quá. Tôi… tôi sợ khói bay vào. Cô ngồi đi. Ngồi đi. Ngồi đi. Uống cốc trà mát. Cảm ơn! Sao thế? Tìm tôi có chuyện gì? Là thế này, tôi muốn nhờ cậu chủ nhỏ mua giúp một ít lốp xe cũ.

    Không biết có tiện không? Lốp xe cũ? Dùng để làm gì? Sáng nay đi trên đường tôi nhìn thấy một bác đeo một đôi dép, đế dép rất dày, rất chắc chắn. Chính là kiểu đinh cũng đâm không thủng. Thế là tôi liền hỏi bác ấy,

    Bác ấy nói với tôi dép của bác ấy làm bằng lốp xe ô tô cũ. Tôi liền nghĩ, nếu như các chị em trên công trường đều có một đôi dép như thế, thì sẽ không xảy ra chuyện như chị Anh. Sớm đã nghe nói cô rất khỏe.

    Dũng khí đánh người lần trước tôi cũng đã được thấy. Không ngờ rằng cô còn có đầu óc như thế, nhiệt tình như thế. Xem ra tôi không tìm sai người. Cậu chủ nhỏ, anh tìm tôi có việc à? Tôi muốn cất nhắc cô làm đốc công trên công trường.

    Tôi là con gái. Cô không thấy rằng trên công trường của chúng ta đang cần một nữ đốc công sao? Như kiểu anh Cường theo nhà họ Dư chúng tôi nhiều năm như thế. Bộ dạng của anh ta luôn có cảm giác nhà họ Dư chúng tôi đang ức hiếp công nhân.

    Tôi không muốn như thế. Tôi nghĩ rằng, bây giờ công nhân nữ trên công trường chúng ta càng ngày càng nhiều. Có một nữ đốc công như cô sẽ rất tốt. Nhưng mà tôi là người mới. Sợ gì chứ? Tôi thấy cô thích hợp.

    Cảm… cảm ơn ý tốt của cậu chủ nhỏ. À mà… Công trường còn việc phải làm. Tôi đi làm việc trước đã. Việc lốp xe cũ đó làm phiền anh giúp. Cảm ơn! Không phải. Chậm chút nhé. Mỗi bước đều giẫm chắc. Yên tâm đi, chị Kim Chi. A Thất, làm gì thế?

    Tránh ra! A Anh xảy ra chuyện trên chính cầu thang này. Tôi muốn cô nợ máu phải trả bằng máu. Cô muốn đánh nhau đúng không? Tới đây! Tới đây! Ai muốn đánh nhau với cô? Bây giờ bọn tôi sẽ đi từ trên này xuống. Các cô tránh ra cho tôi.

    Chị Kim Chi! Các chị em, đứng vững chân cho tôi. Giữ chắc đòn gánh cho tôi. Gạch không được rơi xuống. Đừng đập vào người của mình. Không vứt đòn gánh đúng không? Được. Tôi xem các cô chị được bao lâu. Sao lại nghỉ làm thế? Thiên Tình. Cậu mau qua đây.

    Cậu xem. Chuyện này là thế nào? Thất cô nương giỏi thật đấy. Kiểu này bên Khăn Xếp Xanh cả ngã cả đập phải chết vài người. Coi như là trả thù cho chị Anh. Giỏi quá. Không hổ là chị cả của chúng ta. Đúng là trút giận thay cho chị em.

    Tranh thủ thời gian, tranh thủ thời gian. Thất cô nương được đấy. Đúng thế. Bảo sao người ta là chị cả. Chị Kim Chi, không được rồi, gánh không nổi rồi. Tôi liều mạng với cô. Các chị em bên dưới tránh gạch rơi xuống. Tôi sẽ không rơi xuống đâu.

    Dù tôi có chết tôi cũng kéo theo A Thất chết cùng. Chị Kim Chi. Thất cô nương. Tránh ra! Tránh ra nào! Tránh ra nào! Cậu chủ nhỏ biết chị đến bảo tôi mời chị qua đó, có chuyện muốn thương lượng với chị. Âu Dương Thiên Tình,

    Ở đây không có việc của cô. Cút đi! Không được đâu. Cậu chủ nhỏ còn nói, cảnh sát sắp đến rồi, chị không đi không được. Làm thế nào? Thất cô nương. Xem gì mà xem? Mau đi làm việc đi. Đi làm việc. Đi! Anh Cường, đừng gọi nữa.

    Chị cả chúng tôi ở đây này. Chẳng phải cậu chủ nhỏ muốn mời chị ấy sao? Anh qua đây mời này. Đây là làm gì thế? Em biết rồi anh Cường. Hình như là Khăn Xếp Đỏ và Khăn Xếp Xanh đấu với nhau rồi. Mấy mụ đàn bà này.

    Qua đó xem nào. Đi! Giải tán đi. Giải tán cả đi. Còn chưa đánh họ mà, sao đã giải tán rồi? Đúng là hời cho họ rồi. Hời cho họ rồi. Chuyện gì thế? Chuyện gì thế? Đi! Đi! Đi! – Đi! Đi! Đi! – Đi làm thôi. Đi thôi! Đi! Đây…

    Làm tử tế đấy. Không ngờ đấy. Làm hỏng chuyện lại là cô. Bây giờ em tháo khăn xếp đỏ ra cho chị rồi cút xa đi. Chị A Quý, chị bớt giận trước đã. Em biết mọi người đều là chị em tốt nhất với chị Anh. Chị Anh đi rồi mọi người buồn,

    Em cũng rất buồn. Nhưng làm việc luôn phải nghĩ đến hậu quả chứ. Vừa nãy đó không phải là việc một mạng người. Thế chẳng may chết người thật, cảnh sát sẽ bắt người, sẽ phải ngồi tù. Thì sau này chị em Tam Thủy đến Tinh Châu

    Sẽ kiếm việc làm kiểu gì? Em còn dám nhắc đến chị em Tam Thủy. Em là kẻ ăn cây táo rào cây sung. Phụ nữ Tam Thủy chúng ta từ nay về sau, không nhận Âu Dương Thiên Tình này. Nhận cũng được, không nhận cũng được. Em không thể giương mắt

    Nhìn mọi người gây ra án mạng. Em nói gì thế? Chúng ta gây ra án mạng. Là bọn họ, bọn họ hại chết A Anh. Nhưng Khăn Xếp Xanh cũng không phải cố ý. Họ cũng không nghĩ đến chị Anh sẽ bị đâm vào chân. Nhưng việc này với việc hôm nay

    Hoàn toàn khác nhau. Không phải. Có phải em đã quên mình là ai rồi không? Tại sao lại nói đỡ cho bọn họ? Em không nói đỡ cho họ. Em đang nói sự thật. Em cũng không quên bản thân mình là ai. Em biết rất rõ,

    Em có thể vừa đến Nam Dương đã có việc làm là bởi vì em là con gái Tam Thủy, cũng bởi vì có sự quan tâm của chị cả. Nhưng chẳng may việc này gây ra án mạng thật. Chị cả bị bắt rồi các chị em khác làm thế nào?

    Chị Quý, chị nghĩ đến chưa? Thiên Tình, A Anh đối xử tốt với em, em không sợ buổi tối cô ấy biến thành ma quay về tìm em sao? Chị Anh là người tốt bụng nhất. Em tin rằng nếu như hôm nay chị Anh ở đó,

    Chị Anh cũng nhất định không muốn thấy chúng ta xung đột với Khăn Xếp Xanh. Chị Anh mà quay về thật thì đã tốt. Em còn có thể nắm tay chị Anh, cùng nói chuyện thân mật. Em nói nghe thì hay. Bây giờ em quỳ xuống xin lỗi Thất cô nương cho chị.

    Em không quỳ. Em không hổ thẹn với lòng, tai sao phải quỳ? Em! Thất cô nương. A Quý, em quên là cô ấy đã bám vào tiểu thiếu gia, đã có chỗ dựa rồi. Bây giờ em đánh cô ấy, em muốn hại toàn bộ chúng ta bị đuổi ra khỏi công trường sao?

    Em… Xem ra thù của A Anh chúng ta không báo được rồi. Cậu sao thế? E rằng không thể ở đây được nữa rồi. Phải đổi nơi khác để làm rồi. Không được. Cậu đi rồi mình làm thế nào? Không có ai đỡ cho mình, mình càng bị bắt nạt. Thực ra,

    Cậu không cần đi. Cũng không ai dám đuổi cậu đi. Nói như thể là ở đây cậu nói là được ấy. Thế cũng không chắc nhé. Mình đã nói với chị Linh rồi, cậu sẽ làm vợ cậu chủ nhỏ. Để chị ấy cân nhắc kỹ. Không chừng sau này Khăn Xếp Đỏ

    Nhờ cậu mới có việc làm. Sao cậu có thể nói lung tung như thế? Thế mình mà không nói thế họ bắt cậu tháo khăn xếp đỏ xuống đuổi đi thì làm thế nào? Để lại một mình mình lẻ loi hiu quạnh. Mình sợ. Hơn nữa,

    Mình nói cũng không phải chuyện không có căn cứ. Cậu chủ nhỏ chẳng phải cho cậu làm đốc công sao? Thì cậu làm đi, quản lý bọn họ. Xem sau này ai trong bọn họ còn dám làm khó cậu? Về sau, cậu cho mình làm một tiểu đốc công.

    Mình đỡ phải mài vai phồng rộp. Đau chết mất, đau chết mất. Tại sao mình lại có thể có chị em như cậu chứ? Mình… mình thật đen đủi. Nhận đen đủi đi. Cậu không thể giũ bỏ Hà Tiều Thiền đâu. Cả đời này Hà Tiểu Thiền

    Đi theo Âu Dương Thiên Tình rồi. Không biết xấu hổ à cậu? Cậu nói đúng đấy. Không biết xấu hổ, không biết xấu hổ. Không biết xấu hổ đấy. Ra! Ra! Ra! Không cần mặt đúng không? Mình gỡ ra cho cậu. Không cần mặt mũi theo cậu đấy. Một người mới

    Đến Thất cô nương cũng không coi ra gì. Bắt buộc phải đuổi cô ấy đi. Không thì về sau Khăn Xếp Đỏ sẽ không đồng lòng nữa. Vốn dĩ, em rất thích Thiên Tình. A Anh càng thích cô ấy. Nhưng không ngờ rằng, chúng ta nói báo thù cho A Anh

    Cô ta lại đứng ra. Chị nói xem về sau chúng ta làm sao có thể gặp A Anh? Cô ấy đúng đấy. Những lời Thiên Tình nói hôm nay câu nào cũng có lý. Chị tâm phục khẩu phục. Thất cô nương, bây giờ bên ngoài đã có người bàn tán rồi,

    Nói rằng việc của Khăn Xếp Đỏ chị không làm chủ được. Bị một người mới sắp đặt. Tiếp tục thế này sẽ loạn mất. Sự việc hôm nay nếu như không phải Thiên Tình ngăn cản thì mới thực sự loạn. Tại chị, chị bốc đồng nhất thời.

    Chút nữa đã phạm sai lầm lớn. Không phải. Được rồi. Việc này qua rồi. Không ai được phép làm khó Thiên Tình. Thế Khăn Xếp Xanh thì sao? Chị em Tam Thủy chúng ta coi như không thấy đi. Mối thù của chị và Tiết Kim Chi là việc của hai bọn chị.

    Sớm muộn chị cũng sẽ tìm cơ hội giải quyết riêng với cô ta. Chị Kim Chi, hôm qua bọn họ bắt nạt chúng ta như thế. Cục tức này cứ thế nuối trôi à? Thế thì làm thế nào? Bọn họ nhiều người như thế. Chị và A Thất có thù,

    Nhưng A Anh đó là người tốt. Em nói xem đâm cái đinh người đã không còn. Trong lòng chị cũng khó chịu. Đi thôi! Ở đâu cũng bị khinh bỉ. Cả buổi sáng đến người nói chuyện với mình cũng không có. Đợi mình làm tiểu đốc công

    Xem mình dạy dỗ bọn họ thế nào. Cậu nói cái gì thế? Mình nói sướng mồm cũng không được à? Có cậu làm chị em tốt thật. Bị cậu liên lụy, cũng đủ thảm hại. Cậu xem cậu chính là người nói lắm. Không ai nói chuyện với mình

    Mình lại cảm thấy rất tốt. Ăn uống tử tế, làm việc tử tế đợi kiếm đủ tiền rồi quay về Tam Thủy xây nhà cho bố mình. Không làm vợ tiểu thiếu gia nữa à? Ngồi mà mơ. Làm gì có ngỗng quay từ trên trời rơi xuống. Ai ném đấy? Ngỗng quay.

    Rơi từ trên trời xuống thật à? Nào. Thiên Tình. Thiên Tình. Ngon lắm. Cái này không biết là ai cho cậu dám ăn à? Cậu kệ người ta đi, ném dưới chân mình là của mình. Người ta giả thần giả quỷ không ra mình tìm sao được. Ngon thật, cậu ăn một miếng.

    Ăn đi. Thơm chứ? Ai nói thế? Quảng Hải Sinh. A Linh, kia là ai? – Nhìn hơi quen. – Thế nào? Có ngon không? Hình như từng gặp ở bến cảng, gặp hôm đón người mới. Là tên lưu manh đó. Lâu ngày không gặp, cô còn nhớ anh Hải không?

    Tôi từ Tân Thành về biết Khăn Xếp Đỏ các cô làm việc ở đây. Tôi liền tới đây. Thế nào? Ngỗng quay có ngon không? Tạm ổn. Cũng được. Còn có món ngon hơn. Mai tôi mua cho cô nhé. Cô đen đi rồi. Tôi thấy cô đen đi càng đẹp hơn.

    Ra chỗ khác đi. Kẻ vô lại, tôi nói với anh nhé, đây là công trường, anh mà đến làm loạn nữa tôi đánh chết anh. Muốn tôi đi à? Cũng được thôi. Cô nói cho tôi tên của cô đi. Ăn đi. Sao thế? Đây là của kẻ vô lại biếu.

    Không ăn thì phí, mau ăn đi. Ăn xong đi làm việc. Cô ấy tên là gì? Anh A Hải, cậu ấy tên là Âu Dương Thiên Tình. – Tôi tên là Hà Tiểu Thiền. – Hà Tiểu Thiền. Âu Dương Thiên Tình à. Sau này cô không cần gọi tôi anh A Hải.

    Gọi tôi A Hải là được rồi. Tôi tên là A Hải. Thiên Tình, A Hải. Hợp nhau quá. Trời quang rồi thuyền bè dễ ra biển lớn, đúng không? Chị em ơi, lại ăn ngỗng quay nào. Ngỗng quay này thơm lắm. Của kẻ vô lại biếu. Mọi người mau chia ra ăn.

    Chị em đều đã ăn rồi. Mang về tối ăn đi. Mang lại đây, mang lại đây. Này. Thiên Tình. Có phiền phức không? Em cũng không biết sao lại đuổi theo đến tận công trường? Giỏi quá nhỉ. Vừa xuống thuyền đã yêu đương rồi. A Quý, không phải như thế đâu.

    Hôm đó tôi cũng ở đấy. Em muốn như thế nào? Em cũng không biết. Phải đuổi tên vô lại này đi trước đã. Thất cô nương, phiền chị đi mời cậu chủ nhỏ. Cậu chủ nhỏ chắc có thể trị được tên vô lại này.

    Việc của em cậu chủ nhỏ chắc chắn sẽ quản. Nhưng đối phó với tên vô lại vẫn phải tìm Cường Đầu Heo. A Linh, em đi mời. Nói với anh ta, chúng ta hoàn toàn không quen người này. Để anh ta đuổi đi. Được. Các chị em, bắt đầu làm thôi.

    Được ạ. Đợi một chút, đợi một chút. Đợi một chút, đợi một chút. Các chị em. Vợ à. Các chị em ơi! Gọi tôi là A Hải là được. Sau này gọi tôi là A Hải là được rồi. Các chị em, làm quen chút nhé.

    – Cảm ơn nhé! – Tôi tên là A Hải. Thơm quá đi. Ăn nhiều chút nhé. Gọi tôi là A Hải là được. Gọi tôi là A Hải là được. Các chị em, gọi tôi là A Hải là được. Vợ ơi, em có tin không, việc của các em anh đều biết làm.

    Ra chỗ khác. Vợ ơi! Hôm nay em làm việc gì thế? Chuyển gạch sao? Anh giúp em nhé. A Hải khỏe lắm. Anh không đi tôi đập chết anh. Ai cơ? Ở đâu? Ở đây này. Anh ấy, chính là anh ấy. Cường Đầu Heo. Đây chẳng phải là… A Hải sao?

    Lâu lắm không gặp. Đây…đây… Lại khỏe hơn rồi. A Cường, tôi đến công trường của anh thăm vợ tôi. Anh đừng quản nhé. Vợ của anh. Ai thế? Âu Dương Thiên Tình. Anh biểu cảm kiểu gì thế? Thấy tôi không có mắt nhìn người? Không, không, không. Tốt.

    Thế còn không giơ ngón cái lên. Giơ, giơ, giơ. Giơ. Anh Cường. A Linh. Cô…cô… ngạc nhiên gì chứ? Anh ấy… anh ấy là… anh ấy là anh Hải. Anh có thể đừng làm loạn không? Người ta đến công trường chơi đó là chuyện tốt.

    Hại tôi đến cơm cũng chưa ăn xong. Sau này cô có thể biết tính toán chút được không? Anh Cường! Anh Cường! Anh quen anh ấy? A Hải. Quen lâu rồi. Nhưng tôi lần đầu thấy anh ta theo đuổi con gái. Không ngờ rằng là Thiên Tình. Anh ấy làm nghề gì thế?

    Trước đây cũng làm ở công trường. Sau này ra ngoài rồi, tôi không dám động vào anh ta. Anh ta đã theo anh Long rồi. Anh Long? Anh Long, Bang Long Vương phố An Tường Sơn, anh Long. Đó là Lâm Long Thanh. Bang Long Vương? A Linh, cô…

    Cô cũng đến Long Châu nhiều năm như vậy rồi. Cô đừng nói với tôi, cô không biết anh Long chứ? Tôi… tôi… Đừng làm loạn. Để tôi làm cho. Để tôi làm cho. Đưa tôi, đưa tôi. Anh… không phải… anh A Hải… không phải… Vợ ơi! Chị A Quý,

    Anh ấy cướp mất quang gánh của tôi rồi. Sao không có người gánh cho chúng ta chứ? Tôi không cố ý muốn lười biếng đâu. Vợ ơi, cô nói chuyện với tôi đi. Anh im miệng đi. Anh thấy phiền không? Anh phiền không? Anh không phiền mà. Cậu chủ nhỏ,

    Chính là người đó. Tôi còn có việc, việc ở đây mọi người tự giải quyết. Cậu chủ nhỏ! Người này sao trông giống Tiểu Tương Tử thế nhỉ? Tiểu Tương Tử! Bây giờ sao cậu không lễ phép như thế chứ? Tôi gọi cậu cũng không trả lời tôi. Tiểu Tương Tử! Vợ ơi!

    Vợ ơi, em đi chậm lại. Anh nói em nghe, anh quen cậu ta. Thật đấy. Anh quen cậu ta. Chị cả, chính là anh ấy. Vợ ơi, em đợi anh với. A Hải đúng không? Là tôi. Cảm ơn anh chuyển gạch giúp chúng tôi. Việc này vất vả, mời anh về đi.

    Tôi không giúp các cô chuyển, tôi giúp Âu Dương Thiên Tinh chuyển. Hơn nữa, việc này cũng không vất vả. Cô đừng muốn đuổi tôi đi. Tôi sẽ không đi đâu. Đến lúc đó tôi sẽ nói với Cường Đầu Heo một tiếng. Nhưng mà tiền công hôm nay tôi làm

    Phải đưa cho vợ tôi. Ai là vợ của anh? Tôi nói cho anh biết, người tôi thích phải khỏe hơn tôi mới được. Anh không đi đúng không? Được. Thế chúng ta thi đấu thử xem. Nếu như anh thua thì không được phép đến công trường nữa, dám không? Được thôi.

    Thế thì em chính là “khăn tay của tú tài”, thua chắc. Chúng ta đấu sức khỏe không phải là lời nói khôi hài. Được thôi. Thế em thua thì thế nào? Thì tôi sẽ không gọi anh là kẻ vô lại nữa. Chỉ có thế. Không được. Em gọi anh là chồng. Tôi…

    Anh A Hải, anh đặt cược lớn quá đấy. Cô gái nào dám đấu với anh chứ? Thế… Thế được rồi. Nếu em thua thì buổi tối ăn cơm cùng nhau. Cái này được. Tôi làm chủ cho cô ấy. Hà Tiểu Thiền! Nhưng mà phải dẫn tôi đi cùng. Không thành vấn đề.

    Chỉ cần là chị em của Thiên Tình nhé, tôi mời hết. A Hải tôi mời được nhé. Thế được đấy. Cậu thèm thì cậu đi ăn. Mình đang giúp cậu đấy. Cậu đã nói sẽ đấu rồi. Đặt cược không thể chịu thiệt. Cậu tránh ra. Quảng Hải Sinh, anh là người đàn ông,

    Nói lời phải giữ lấy lời. Anh thua rồi thì không được đến công trường. Anh mà dám đến nữa tôi sẽ gặp một lần đánh anh một lần. Bắt đầu đi. Hối hận vẫn còn kịp, kẻ vô lại. Anh sẽ không hối hận. Anh chỉ sợ em mệt quá thôi. Đây…

    Cố lên Thiên Tình! Cố lên! Cố lên Thiên Tình! – Cố lên! – Cố lên! Giỏi lắm. – Cố lên! – Cố lên! Giỏi lắm. Cố lên! Cố lên Thiên Tình! Sao lại nặng thế nhỉ? Cố lên nhé! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên!

    Cô… sao lại dừng lại rồi? Mau! Mau! Mau! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! Vợ à, gánh gạch đi lên cầu thang không dễ đâu. Em cẩn thận nhé. Chú ý dưới chân. Cẩn thận chút nhé. Vợ ơi, em chậm thôi nhé. Anh lắm lời thế.

    Anh mau đi đi. Thiên Tình cố lên. Vợ ơi, cố lên! – Cố lên Thiên Tình! – Cố lên! Mụ điên, em khỏe thế. Em ăn gì lớn lên thế? Nhận thua thì mau đi đi. Đừng đến nữa. Em làm tốt như thế, em nuôi anh đi. Anh nằm mơ đi. Vợ ơi,

    Đợi anh với nào. A Hải cố lên! Đừng thua Khăn Xếp Đỏ. Đúng thế, cố lên! Cố lên! Đừng làm mất mặt đàn ông. – Cố lên! – Cố lên! Thiên Tình, Thiên Tình. Cố lên Thiên Tình! – Cố lên! – Cố lên! Cố lên nhé! Cố lên! Cố lên! Nhanh lên!

    Cố lên! Cố lên Thiên Tình! – Cố lên! – Cố lên! Cố lên, đừng thua mụ khăn đỏ. Vừa đến tôi đã nhắm Thiên Tình mà A Hải cũng đến làm loạn. Thế này thì làm thế nào? Lai Phúc, thì ra người anh thích là Thiên Tình à? Đúng thật.

    Tôi thấy cô ấy làm tốt. Nhưng mà thu hút đàn ông thế này tôi không cần nữa. Ngày mai tôi phải ngắm cẩn thận xem cô nào vừa làm tốt vừa yên phận. Nhà tôi đã xây xong lâu rồi, chỉ đợi lấy vợ nữa thôi. – Cố lên! – Cố lên!

    – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! Vợ ơi, em đợi anh với. Anh Hải! Anh Hải! Sao anh lại ở đây? Tôi tìm khắp cả Tinh Châu mới tìm thấy anh.

    Cậu không thấy tôi đang thi đấu với vợ tôi sao? Đừng làm loạn lòng quân nữa. Còn đấu cái gì mà đấu. Xảy ra chuyện lớn rồi. Trong bang xảy ra chuyện lớn rồi. Sao thế? Sao thế? Làm sao thế? Làm sao thế? Anh Long bảo anh trở về ngay.

    Đi thôi! Đi thôi! Cái gì? Được, được, được, được, được, được. Nào, đỡ tôi, đỡ tôi. Chậm thôi, chậm thôi, chậm thôi. Vợ ơi, anh nói cho em biết, hôm nay anh thực sự có chuyện gấp. Cuộc thi của chúng ta tạm dừng đã. Đổi ngày khác lại đấu.

    Đổi ngày cái gì mà đổi ngày? Ai đổi ngày với anh? Anh thua rồi thì phải chịu thua. Sau này không được phép đến công trường nữa. Anh chưa thua mà. Anh đường đường là nam nhi bảy thước. A Hải tôi, anh làm sao có thể thua được chứ? Vợ à,

    Anh nói cho em biết, hôm nay thực sự là anh có chuyện gấp. Hôm khác, hôm khác chúng ta đấu lại. Được rồi. Anh Hải, gấp lắm, gấp lắm. Đi thôi! Đi thôi! Đi thôi! Hôm khác, hôm khác nhé. Còn muốn chạy. Quảng Hải Sinh. Thua rồi. Thua rồi.

    Kẻ vô lại nhà anh. Kẻ vô lại. Thế này cũng xỏ lá quá đi. Thiên Tình, giỏi lắm. Không làm mất mặt Khăn Xếp Đỏ chúng ta. Tên đó nếu như có thể diện, về sau chắc chắn không dám đến nữa. Không sai. Đúng. – Thiên Tình – Thiên Tình giỏi quá.

    Giỏi quá, giỏi quá. Giỏi thật đấy Thiên Tình. Đúng thế, đúng thế. Giỏi lắm Thiên Tình. Sao mà cô ấy khỏe thế chứ? Cảm ơn tôi đi. Vừa nãy nếu không phải tôi cứu anh. Anh đã thua xấu mặt lắm luôn. Tôi vốn không hề thua. Cô ấy nửa cân tôi tám lạng.

    Hai chúng tôi không khác gì nhau. Anh Hải, đấy là anh đang nói phét, chém gió thôi. A Cửu, không tồi. Bây giờ đã biết nói đỡ cho chị dâu rồi. Thôi, thôi, thôi. Tôi thấy anh bị mê mẩn rồi. Chị dâu cái gì? Người ta đã đồng ý lấy anh chưa?

    Hai người chúng tôi là một cặp trời sinh. Âu Dương Thiên Tình chính là vợ tôi. Không chạy thoát được. Không chạy thoát được. Làm sao thế Bích Hoa? Nhị tiểu thư nhà họ Kim sao lại khóc rồi? Hôm nay chị hãy đuổi gia sư đó đi cho em.

    Nếu không thì em sẽ không nhận chị là chị nữa. Cô ấy chọc tức em à? Không có. Thì đấy, anh Tuyết Đình của em chẳng phải mỗi ngày đều lái xe đưa em đi hóng gió sao? Anh ấy đưa em ra ngoài mà anh ấy luôn không tập trung. Ăn gì ngon

    Cũng đều mang về. Em còn tưởng anh ấy biếu mẹ anh ấy cơ. Kết quả đều là mang cho Bạch Vi đó. Tức hơn nữa là hôm qua thấy thích một lọ nước hoa anh ấy đã mua rồi. Em tưởng rằng anh ấy tặng cho em. Kết quả… Kết quả…

    Tặng cho Bạch Vi rồi? Đúng thế. Anh ấy nói nước hoa đó trang nhã, không hợp với em, hợp với Bạch Vi. Tức chết mất. Lại có chuyện như thế này. Thế chị thật sự phải đuổi cô ấy. Nhưng em phải nghĩ kỹ. Cho dù Bạch Vi đi rồi,

    Em có thể giữ được Tuyết Đình không? Đúng thế. Lục Tuyết Đình giống anh rể, gặp ai yêu người đó, không dễ để giữ. Sao lại liên quan đến anh rể em rồi? Đàn ông chính là thế. Cậu ba còn trẻ, tâm tư còn đang bay bổng.

    Em mà muốn giữ được Tuyết Đình, e rằng làm ơn mắc oán đấy. Thế em làm thế nào? Chủ của nhà này là ai em không biết sao? Em nịnh cho bà vui vẻ. Lục Tuyết Đình tự nhiên sẽ phải lấy em. Chị đã nói với em từ lâu,

    Ở cùng bà nhiều vào, em lại không chịu. Em chịu. Chỉ cần có thể lấy Lục Tuyết Đình, bây giờ chị bảo em làm gì em cũng bằng lòng. Thế… thế làm thế nào mới có thể nịnh bà cụ già đó vui vẻ chứ? Chị, chị dạy em đi. Từ sau cái hôm

    Bị Nam Lan làm kinh sợ, mấy ngày nay bà ấy ăn không ngon miệng. Em nấu cháo gà Thiệu Hưng bà ấy thích nhất mang cho bà ấy. Nấu cháo? Thế em biết làm đâu. Em chỉ biết ăn. Chị đã dặn trước rồi, đang hầm trên bếp kìa.

    Em bưng qua cho bà ấy, ai biết là ai làm chứ. Chị, chị tốt với em thật. Thím Hoàng, có gì cần cháu giúp không? Đưa tiểu thiếu gia đi học về rồi à? Đói rồi chứ? Thím chuẩn bị cho cháu chút điểm tâm. Không cần, không cần, cháu không đói.

    Cháu nhàn rỗi không có việc gì đến tìm việc để làm. Cháu là giáo viên dạy học, trong bếp này làm gì có việc cho cháu làm. Gia sư này còn có quy tắc không vậy? Chạy vào bếp ăn trộm cơm nữa. Chào buổi sáng cô Kim.

    Nhà họ Lục mời tôi đến dạy học lo ăn ba bữa mỗi ngày. Tôi mà đến ăn cũng không coi là trộm. Cái miệng cô thật lợi hại. Chả trách muốn tranh giành anh Tuyết Đình với tôi. Nhưng tôi nói cho cô biết, ý đồ xấu xa của cô sẽ không thành đâu.

    Tôi đã nói với chị tôi rồi. Chị ấy bảo cô thu dọn hành lý và đi ngay bây giờ. Cháo gà Thiệu Hưng hầm cho bà đã xong chưa? Đang hầm đấy. Vẫn chưa xong? Mặt trời đã lên cao lắm rồi, có phải các người lười biếng dậy muộn à? Thơm quá đi.

    Đây chẳng phải đã chín rồi sao? Thím Hoàng, có phải thím nói chuyện phiếm với gia sư? Thím vốn không hề nhìn cháo. E rằng vẫn chưa đủ chín. Cháu tự mình thử rồi. Chín lâu rồi. Cháu đây là… Lát nữa thím sẽ mang đến phòng của bà. Không cần.

    Cháo này hôm nay bổn tiểu thư sẽ tự mình mang đến. Đúng rồi. Thím giúp cháu nhìn cẩn thận vị gia sư này, tránh để cô ta ăn trộm đồ tốt của nhà họ Lục. Cô Bạch. Cô Bạch. Có thể nhờ cô giúp tôi một chuyện không? Nào. Sang bên trái một chút.

    Vâng ạ, mẹ. Mẹ, mắt mẹ tốt thật đấy Nhìn qua trong gương còn chuẩn hơn con nhìn. Đến bình hoa cũng không biết đặt, thật sự không biết tiểu thư nhà họ Kim các cô được dạy dỗ thế nào? Mẹ, Bích Hoa nghe nói mấy ngày nay mẹ ăn không ngon miệng.

    Liền dậy rất sớm đích thân làm cháo gà Thiệu Hưng cho mẹ. Nó, đích thân? Nó nghe con nói biết mẹ thích nhất cháo này. Hay mẹ thử xem?