Phim Tình Cảm Gia Đình Ấm Áp Cẩu Huyết | Thục Niên Tập 05 | iQIYI Vietnam

    Bộ phim này được cải biên từ tiểu thuyết “Thuộc Niên” của IBắc Nguyên. Diễm Nhi. Diễm Nhi. Sao em lại đến đây? Anh không đi làm à? Đi làm đón vợ có quan trọng không? Mệt lắm đúng không? Mẹ thế nào rồi? Tôi muốn đón mẹ tôi đến Tân Bắc.

    Bây giờ chúng ta… Điều kiện này. Mẹ qua đây. Ở, ở đâu? Ông xã. Chú Triệu tôi đi rồi. chỉ còn lại một mình mẹ tôi. Hai đứa con trai của chú Triệu là sói mắt trắng. Mẹ em ở đó một mình. Em không yên tâm.

    Dù sao bây giờ, nhà chúng ta đến chỗ mẹ, đi tàu cao tốc cũng nhanh. Hơn một tiếng. Cuối tuần cùng chúng ta đi thăm cô ấy nhiều hơn. Vâng. Đây có thể là một cách. Nhưng không giải quyết được vấn đề căn bản.

    Nhưng mà, không giải quyết được vấn đề căn bản. Ông xã. Chúng ta cùng nhau cố gắng. cố gắng đón mẹ em đến sớm hơn. được không? Được. Cùng nhau cố gắng. đón mẹ qua đây. Đi thôi, đi ăn cơm thôi. Đại ca, đại tẩu. Tối nay mọi người đừng nấu cơm nữa.

    Đến chỗ tôi ăn hết đi. Còn cả Vĩ Trinh nữa. Nếu chị không bận thì chị cũng cố gắng đến nhé. Chị. Ở đây có một tài liệu phiền chị ký tên. Xem đi. Xem một chút. Ở đây đúng không? Mẹ. Chúc mẹ khỏe mạnh. Nào, mẹ. Chúc mẹ khỏe mạnh.

    Cạn ly với anh. Sức khỏe mạnh, vạn sự như ý. Chào mọi người. Mọi người đều khỏe nhé. Mẹ, khỏe mạnh. Xuân Mai, chúng ta cũng cụng ly nào. Nào nào Xuân Mai. Trinh Nhi, nào Xuân Mai. Chúc mọi người làm việc thuận lợi. Thật hiếm có.

    Về cơ bản cả nhà chúng ta đã ngồi đủ rồi. Bây giờ chỉ thiếu Vĩ Cường thôi. Vĩ cường này, tôi cảm thấy Xuân Mai là được, cái này đại diện rồi. Tôi ấy à, rượu để tè dầm gan người. Tôi, tôi nói chút chuyện được không? Là thế này.

    Bây giờ con đang suy nghĩ, Sức khỏe của mẹ đúng là cần người chăm sóc. Cứ tiếp tục như vậy không được. Công việc của hai người đều bận như vậy, Tôi cảm thấy không thể chối bỏ trách nhiệm lên người ta và đại ca con. Bởi vì hai chúng tôi đều là

    Công việc là như vậy đấy. Nửa nửa kéo, cũng có thời gian. Như vậy có được không? Chúng ta đón mẹ đến nhà chúng tôi. Chúng tôi cũng sẽ cố gắng hết sứctrách nhiệm chăm sóc người già. Mọi người xem. Tôi không đi. Ta ở chỗ Mai rất tốt. Vâng.

    Nhà các người chen quá. Không ở được. Vâng. Chuyện đó… Mẹ, vấn đề mẹ nói chỉ nói vào ý tưởng thôi. Nhà chúng tôi chật quá. Đứa trẻ này vừa kết hôn, Được. Cho nên, bây giờ tôi đã nghĩ ra hai phương án. Phương án đầu tiên là gì?

    Con xem bây giờ Jeona một mình ở trong nhà cũ của mẹ. Căn nhà đó, vị trí khá tốt. Trung tâm thành phố. Jeona đi làm cũng tiện. Vậy em thấy thế này nhé. Để Joon của chúng ta chuyển vào căn nhà của Jeona.

    Như vậy ba người họ đi làm đều gần nhau. Đúng không? Một khắc là đến đơn vị. Chúng tôi sẽ để phòng ngủ chính trống. để mẹ dọn đến ở, được rồi. Anh cứ không cho em nói chuyện mãi. Anh xem, anh… Hôm nay cậu ăn cơm à? Không phải.

    Anh ở đó nói gì vậy? Nhân lúc ăn cơm Anh, anh thiết kế cái gì vậy? Không phải. Không sao đâu anh. Cái gì gọi là thiết kế chuyện này? Em để chị dâu nói hết đã. Phương án thứ hai thì sao? Tôi nghĩ phương án thứ hai là như vậy.

    Tôi cảm thấy cái này thực ra là hợp nhất. hợp với nhà chúng ta nhất. Tôi và anh cậu chuyển đến chỗ con đang ở. đón mẹ về nhà cũ. Bởi vì người già sống trong hang ổ của mình. Đối với sức khỏe, sức khỏe của cô ấy, Được. Tôi hiểu rồi.

    Chị dâu nhằm vào em đấy. Phương án đầu tiên. bảo Jun-jun và Hồng Diễm chuyển qua ở với tôi. Hai vợ chồng người ta ở cùng nhau. Tôi ở đó thì là chuyện gì chứ? Phương án thứ hai. Hai người qua đó ở, đón mẹ qua đó. Vậy, con ở đâu?

    Trinh Nhi, ta muốn nói chuyện có thể muội không thích nghe nữa. Nhưng người làm chị dâu như em tôi nên nói thì cũng phải nói. Em cũng hơn 30 tuổi rồi. Nói thật, thực sự không nên ở lại chỗ mẹ nữa.

    Thế này chẳng phải đồng nghĩa với việc gặm già rồi sao? Đầu tiên điều kiện kinh tế của em tốt như vậy, Con hơn 30 tuổi, nên kết hôn thì kết hôn. Em cũng không thể cứ độc thân mãi được. Em nói xem bây giờ em không mau kết hôn sinh con,

    Đến bốn mươi mấy tuổi, Anh thật sự thích một người muốn cho cuộc đời sao? Anh sinh ra được sao? Huynh đừng suốt ngày lôi kéo ta. Chị dâu. Em đang nói chuyện với chị ấy. Có kết hôn hay không có con Đó là chuyện của tôi. không cần anh lo lắng.

    Còn về việc có gặm già hay không, Vậy cậu hỏi Joon và Hồng Diễm đi. Đúng không? Họ kết hôn rồi không mua nhà, còn cần anh lo lắng. Vậy chẳng phải cũng gặm già sao? Không phải, bọn họ mua kiểu gì? Cậu nói xem bây giờ công việc của thanh niên nào

    Có thể mua nổi nhà chứ? Đây không phải là một vấn đề thực tế sao? Bây giờ tôi đặt vấn đề này lên bàn. Mọi người bàn bạc một phương án hoàn hảo. Cậu nói xem cơm này có ăn được không? Tôi hiểu rồi. Căn nhà cũ đó là của tôi. Vâng.

    Sau này khi nào chia? Chia thế nào? Trong lòng tôi có tính toán. Bây giờ không phải lúc. Bây giờ anh đã biết rồi. Ngộ nhỡ anh quay lại… Lão đại. Con muốn mua nhà, mẹ biết. Chỗ con vẫn còn một chút. Mẹ đưa hết cho con. Không, không phải, mẹ. Con, con…

    Hôm nay Trinh Trinh và Xuân Mai đều ở đây. Mọi người ngại mở cái cớ này. Con giúp bố mẹ mở lời này. Mẹ, con không có cái đó. Mẹ. Mẹ, mẹ nghe con nói. Mẹ đừng nói gì cả. Tôi còn chưa nói xong mà. Cậu đừng ở đây lải nhải nữa.

    Suy nghĩ rất dễ rối. Mẹ, mẹ nghe con nói. Mẹ không được nói như vậy. Cái gì? Anh đưa hết tiền của anh ra đây. Chúng tôi đâu thể tiêu tiền của anh chứ. Ba đứa con của anh Ông đưa hết tiền cho chúng tôi, chúng tôi có gánh nổi không?

    Ngoài ra anh nói mượn, Chúng tôi mượn hai người họ xong rồi. Chúng ta lấy gì để trả đây? Tiền lương của hai chúng tôi Một tháng mấy nghìn tệ, Anh ấy cũng không đến 10 nghìn tệ. chúng ta làm sao gánh nổi nợ như vậy chứ?

    Ngoài ra anh nói tiền đầu tiên, Tôi nói cho anh biết, Mua một căn nhà gần như ở chỗ chúng ta Tiền đầu tiên phải 1, 2 triệu. Chúng ta lấy ở đâu đây? Vậy mới nói, chuyện trong nhà chúng ta có thể giải quyết sao chúng ta không thể thương lượng?

    Nhà to như vậy mà ở một mình mà không giải quyết chuyện này cho chúng tôi. Không giải quyết cho mẹ, không. Nhà chúng ta, nhà chúng ta. Em đừng nói gì, đừng nói gì. Xuân Mai. Con xem, ở nhà chúng ta, mẹ coi con là minh châu trong lòng bàn tay.

    Cái gì cũng nghe lời con. Thực ra đại ca con cũng nghe lời con. Căn bản không nghe lời tôi. Vĩ Cường đâu? Vậy hai người vẫn luôn, đúng không? Em chính là đại phụ huynh của gia đình này. Anh cũng đừng lúc nào cũng im lặng không nói gì.

    Làm em cứ như Người làm chị dâu như không nói lý vậy. Huynh… Anh, anh nói vài câu đi. Anh xem đi. Chị dâu. Ôi. Người lớn này, e là tôi cũng không làm được mấy ngày nữa. Anh nói vậy là Tôi và Vĩ Cường sắp ly hôn rồi Cái gì? Cái gì?

    Chị dâu. Chị với anh hai em không đến mức đó chứ? Xuân Mai à, đừng đùa kiểu này nữa. Không được đâu. Không phải chứ, sao anh không thể ly hôn được? Anh có bên ngoài thì sao? Anh nói như vậy là không thích hợp rồi.

    Tôi đã nói mà, sao cô ấy lại nhắc đến ly hôn chứ? Là Vĩ Cường muốn ly hôn với tôi. Anh ấy Vĩ Cường, tên khốn này Cái này Vĩ Cường sao thế? Mau lấy thuốc cho mẹ. Máy hạ áp. Thuốc hạ áp, thuốc hạ áp.

    Mau rót cho mẹ cốc nước ấm đi, Jeona. Mẹ, mẹ đừng… Con đi gọi điện thoại Gọi Vĩ Cường về đây Được, tôi phải hỏi anh ấy Được, được. Con, con đánh, con đánh. Mẹ, mẹ. Mẹ đừng, mẹ đừng tức giận. Không nghe. Anh ấy không nghe. Anh ấy không…

    Mẹ, bây giờ anh ấy không nghe điện thoại. Con đi lôi nó về cho mẹ. Tôi phải gặp mặt hỏi anh ấy. Được, được. Tại sao lại ly hôn với Xuân Mai? Được, được. Được, đi tìm một chuyến đi. Được, đừng suốt ngày, anh vẫn già. Được rồi. Tôi, tôi nghe cậu ấy…

    Được, tôi, tôi qua đó. Con đi đâu vậy? Mẹ, mẹ đừng lo lắng. Cậu ấy đi tìm rồi. Tìm Nghê Vĩ Dân, tôi nói cho cậu biết Em trai cậu bây giờ xảy ra chuyện lớn như vậy chúng ta phiền phức rồi. Cậu phải mau bàn chuyện nhà với anh ấy.

    Chúng ta phải nhân lúc còn nóng rèn sắt. Nếu không không không biết mất bao giờ nữa. Anh đang nói lúc nào vậy? Không phải, nói những chuyện này Đến lúc đó cậu kéo dài đến bao giờ? Có thể giải quyết. Được, tôi hỏi, tôi hỏi anh ấy.

    Anh nói với anh ấy đi. Được, được. Được, tôi đợi tin của anh. Được. Đợi cậu ấy về, xem cậu ấy nói thế nào. Mẹ, mẹ yên tâm. Vĩ Dân đi tìm nó rồi. Cậu ấy chắc chắn sẽ tránh cậu ấy về. Lớp 2. Cậu về với Trinh Trinh đi.

    Chuyện của hai người họ, hai người không giúp được. Xuân Mai, con đừng buồn. Không sao, chúng tôi đều làm chủ cho em. Trong nhà có người. Được, được, được. Được, được, được. Được. Trinh, cậu cũng đi đi. Mai. Mẹ ở cùng con. Con không sao, mẹ. Thằng khốn này.

    Chú uống nước đi ạ. Cảm ơn. Cảm ơn bạn. Chú, chú… Giáo sư Nghê trông giống chú thật đấy Đúng không? Anh em ruột mà, có thể không giống sao? Ta là đại ca của huynh ấy. Cậu, cậu cũng được à? Học hành cũng rất vất vả.

    Muộn thế này rồi còn chưa về à? Chú, cháu… Con chim ngốc bay trước. Đúng, đúng. Chú, chú có thể giúp cháu một việc không? Chú có thể nói với giáo sư Nghê không để ông ấy nhận tôi làm nghiên cứu sinh của ông ấy không? Chuyện này…

    Anh nên đích thân đi nói với anh ấy chứ. Anh hỏi anh ấy đi. Tôi nói thế nào? Tôi đã nói với giáo sư Nghê Ông ấy không nhận tôi đề tài của cậu ấy khó quá. Anh ấy sợ tôi không theo kịp. Vậy cậu nghĩ mình có thể theo kịp không?

    Tôi, tôi cảm thấy không theo kịp. Vậy, vậy thì đừng theo nữa. Đại ca Giáo sư Nghê Anh đến rồi à Vậy em tan học đi. Tôi có chuyện muốn nói với em trai tôi. Được. Được, cố lên nhé. Tạm biệt chú Tạm biệt giáo sư Nghê Anh đi làm việc à?

    Không có, một mình em ở ngoài một lát. Anh tìm tôi có việc gì? Vâng, chỉ gọi điện cho anh thôi. Cũng… cũng không ai nghe máy. Sau đó mẹ chúng ta lo lắng cho cậu. bảo em qua xem. Mẹ chúng ta rất tốt. Cái này, rất tốt. Em cũng rất ổn.

    Không còn sớm nữa. Anh cũng về sớm đi. Anh nói gì vậy? Sao lại đuổi tôi? Hôm nay là ai? Xuân Mai bảo bọn em đến nhà chị ăn cơm. Sau đó… Xuân Mai nói vậy. Sao anh muốn ly hôn với cô ấy? Tại sao? Đúng. Tôi đã quyết định rồi.

    Anh quyết định gì rồi? Sao lại không sống tiếp được chứ? Nói rồi. anh cũng không hiểu. Vâng, tôi không hiểu. Nhưng em biết chuyện này, Sau khi mẹ chúng ta nghe chuyện này, suýt nữa thì hết giận rồi, cậu biết không? Anh muốn ly hôn Anh, quá qua loa rồi.

    Anh, anh nghĩ anh ly hôn đi. Vậy cậu, cậu, cậu. Con trai chị Scarlett lớn như vậy rồi, nó phải làm sao đây? Đại ca. Chuyện nhà chúng ta, trong lòng tôi tự biết rõ. Nếu trong lòng anh thật sự có tính toán, thì anh sẽ không nghĩ đến chuyện ly hôn sao?

    Anh nói em nghe có phải anh có người bên ngoài rồi không? Anh cả. Ly hôn phải có người bên ngoài mới ly hôn được. Không phải vì chuyện này. Không phải vì cái này mà em không… Anh, không phải anh không, không có ai Vậy anh ly hôn cái gì chứ?

    Vậy cậu làm khổ cái gì? Vậy Xuân Mai làm sao vậy? Con cứ sống thật tốt là được mà. Có mâu thuẫn gì mà không giải quyết được chứ? Đúng vậy. Tôi chọn ly hôn là lựa chọn tốt nhất. Nếu như vậy, cứ treo mãi. Cô ấy mệt tôi cũng mệt.

    Vậy cậu thấy Xuân Mai cuộc sống này có dễ sống không? Tâm trạng của bà ấy không tốt. Chỗ mẹ chúng ta cũng không tốt. Cả nhà đều không tốt. Những chuyện này em đã suy nghĩ chưa? Đương nhiên là tôi đã suy nghĩ rồi. Bao nhiêu năm nay,

    Tôi vẫn luôn suy nghĩ cho người khác. Lần này em muốn tự mình quyết định một lần. Anh cả. Bao nhiêu năm nay tôi sống thế nào? sống cuộc sống như thế nào các người cũng không biết. Tôi không muốn sống những ngày như trước nữa. Tôi muốn đổi cách sống khác.

    Vậy tôi hỏi anh, Anh đổi cách sống khác đi. Anh muốn cách sống như thế nào? Ta… Sống rồi. Nửa đời rồi. Tôi bình tĩnh suy nghĩ lại, Tôi không có hứng thú với thứ gì cả. Đại ca. Anh đừng lo lắng nữa. Được rồi, được rồi, tôi cũng, tôi cũng…

    Không, không hỏi nữa. Đúng vậy. Bao nhiêu năm nay đúng là em sống không dễ dàng gì. Sau đó em mệt rồi muốn nghỉ ngơi. Cái này, cái này. Em đều có thể, đều có thể hiểu được. Nhưng cuộc sống rất tốt. Sau đó đột nhiên đòi ly hôn.

    Ly hôn không phải chuyện nhỏ. Con nhất định phải nghĩ cho kỹ. Anh suy nghĩ cho kỹ đi. Sau đó em lại quyết định được không? Được rồi, được rồi. Tôi, tôi không nói nữa. Cậu phải, cậu phải chú ý nghỉ ngơi. Cậu nhìn cái mặt mệt mỏi của cậu đi. Được rồi.

    Cậu nghỉ ngơi đi. Tôi không nói nữa. Lão nhị. Đừng hái hoa dại bên đường. Mẹ. Về rồi à? Mẹ. Thế nào? Mệt rồi chứ? Rất tốt. Mẹ cháu bảo mang cho chú ít đồ ăn. Xin chào. Mang gì cho tôi? Cậu nói xem, mang cái này làm gì?

    Siêu thị này đều có bán. Tấm lòng mà. Cái đó… Ngồi đây, nói chuyện với anh vài câu. Được. Không phải, bây giờ mẹ con thế nào rồi? Không ra sao cả. Chú Triệu của tôi vừa qua đời, Người còn chưa hạ táng.

    Hai đứa con trai của ông ấy đã vội vàng chia gia sản. Hoàn toàn không nể tình những năm qua mẹ tôi đối xử tốt với họ. Anh nói em nghe, Hết cách rồi. Bây giờ con phải khuyên mẹ con thật tốt. Nghĩ thoáng một chút. Mẹ em nghĩ thông thật đấy.

    Em nghĩ không thông. Sao anh có thể nghĩ không thông chứ? Con phải nghĩ thông rồi. con mới có thể an ủi mẹ con. Cậu còn nhớ không? Chú Trương Tiến ở tầng bảy của chúng ta. hơn 60 tuổi đó. Đúng vậy. quen một cô Mao ở công viên.

    Dì lông trắng trẻo, nho nhã. Người đó rất tốt. Hai người cùng nhảy. Cứ đi lại lại lại có tình cảm rồi. Hai người được rồi. Được rồi thì nói. Con xem con cái chúng ta đều không ở cùng nhau. đều rất cô đơn. Dứt khoát đi về phía trước một bước.

    Làm bạn với nhau cũng được coi là giúp đỡ. Đúng không? Thẻ còn chưa kéo đâu. Một đứa con gái của chú Jang Jin. liền đến nhà chỉ vào mũi chú Jang Jin nói. Tôi nói cho cậu biết, Cậu dám lấy chứng cứ với cô ấy

    Anh đổi tên cho chúng tôi trước đi. Cô Mao vừa nhìn Được lắm, con là đứa trẻ gì vậy? Sao tôi dám sống nửa đời còn lại với cậu chứ? Thôi bỏ đi. Giữa đường phu thê không có huyết thống chung. Có thể ở bên nhau

    Kết cục tốt đẹp không dễ dàng gì. Vâng, mẹ con đâu? Không phải ở quê còn có một căn nhà sao? Đúng vậy, mặc dù bản thân không nhiều nhưng cũng có chút tiền nghỉ hưu. Một mình thật thà. Được. Rất tốt. Anh không hiểu tình hình nhà chúng tôi.

    Căn nhà đó không thể ở được. Cho nên bây giờ em nghĩ em phải cố gắng. Nhân lúc tôi còn trẻ, liều một phen. Kiếm nhiều tiền một chút. Đến lúc đó đón mẹ em đến bên cạnh, thì chăm sóc gần. Chỉ có như vậy là tốt nhất.

    Nếu không tôi không yên tâm. Vâng. Anh cũng cảm thấy mẹ em một mình rất cô đơn. Những chuyện xảy ra gần đây khiến bà ấy rất ấm ức. Cậu đón qua đây, ở đây mười ngày nửa tháng. Không có vấn đề gì cả. Tuy nhà chúng ta nhỏ

    Người một nhà ấm áp ở bên nhau, làm thế nào cũng có thể chen được cô ấy. Anh ấy không thể. Anh ấy không dám. Mẹ đừng đồng ý. Mẹ, con không đồng ý. Mẹ mau nằm xuống đi. Ngủ một lát. Nghe lời. Nào.

    Lát nữa Vĩ Cường quay lại tôi sẽ gọi anh. Cậu gọi tôi à? Tôi mắng anh ấy. Ngủ đi. Đừng đồng ý. Đừng đồng ý. Ừ. Đừng đồng ý. Anh cả đến tìm em rồi. 10 giờ sáng thứ tư. Hẹn gặp ở cục dân chính. Lão Nghê, anh về rồi à

    Về rồi à, đổ rác đi. Cuối cùng em cũng về rồi. Anh đợi em lâu lắm rồi. Bọn trẻ đâu? Nghỉ ngơi rồi, ngủ rồi. Hồng Diễm từ chỗ mẹ về, tâm trạng không tốt. Vừa nãy tôi khuyên cả nửa ngày, Mau ngồi đó nói với tôi. Ngày mai rồi nói.

    Ngày mai rồi nói, ngủ trước đi. Đừng để ngày mai nói nữa. Anh đợi em lâu lắm rồi. vội vàng vàng vàng vàng. chỉ muốn biết kết quả thôi. Cậu còn, còn ngày mai nữa. Anh ấy nói thế nào? Tôi nói với anh ấy. Tôi nói này lão nhị,

    Hoa dại bên đường không được hái. Không phải, anh ấy nói thế nào? Anh ấy nói với tôi rồi. tôi ở bên ngoài không có ai. Anh cố tình chọc tức em đúng không? Lời tôi bảo cậu nói với anh ấy,cậu có nói không? Vậy tôi không… không nói. Không nói.

    Cậu nhỏ tiếng thôi. Không phải, cậu đi đâu vậy? Tôi nói với anh ấy thế nào đây? Sứt đầu mẻ trán, muốn ly hôn. Tôi nói, không nói ra được. Tôi nói này. Không phải vì anh ấy sắp ly hôn nên chúng ta mới phải nói chuyện này sao?

    Tôi bảo cậu nói với ông ấy. Mẹ chúng ta bị bệnh rồi. Hai người lại muốn ly hôn. Ly hôn rồi. Lão phu nhân không thể ở cùng ở cùng một người con dâu cũ. Căn nhà đó cũng trống. Chúng ta qua đó rồi. vấn đề nhà chúng ta cũng giải quyết rồi.

    Chuyện này… Vậy chẳng phải vẫn còn một đứa cháu khác của người ta sao? Nhị Tôn Tư Nam. Người ta thích Scarlett sao? Không phải. Được, được, thích Scarlett. Tôi biết ngay mà. Mẹ cậu vừa sinh ra Scarlett, đã yêu đến mức không buông tay.

    Đã từng nhìn con trai chúng ta thêm một lần chưa? Đúng, chúng ta không nên đánh giá người già, đúng không? Chúng ta cũng không thể yêu cầu người ta yêu con chúng ta. Nhưng chúng ta là con trưởng, cháu trưởng, còn quan trọng hơn nó. Giọng em to quá. Con đang ngủ.

    Hay là ngày mai em nói. Không phải, anh đừng nói ngày mai. Anh nghe tôi nói đã Nghê Vĩ Dân Hôm nay tôi nhất định phải nói rõ với anh Em, em nghe anh nói. Từ khi anh gả đến nhà em, Từ khi chúng ta kết hôn gần 30 năm

    Nghê Vĩ Cường đã nói với tôi Nói chuyện ấn tượng sâu sắc nhất hồi nhỏ của tôi Chính là Jeona nhà chúng tôi. đi vệ sinh trên chậu. Cậu ăn cơm ở đây. Cô ấy hét to. Đại ca, kéo xong rồi. Nói anh tôi vừa để đũa là đi lau mông.

    Đi đâu cô ấy treo trên lưng anh như khỉ vậy. Đi đâu anh cũng cõng em gái anh đúng không? Chúng ta vừa kết hôn Vĩ Cường học đại học. Cậu nói xem, cuộc sống khó khăn Mỗi tháng chúng ta phải cho anh ấy 200 tệ. Không nói nữa.

    Đừng, đừng không nói nữa. Tôi, tôi đã nói một câu rồi mà. Không có, không có. Anh nói xem tôi đã từng nói lắp chưa? Không có, không có. Anh, anh đã kết hôn với em từ trong lòng. Em… Tôi toàn nghĩ đến nhà này. Nhớ con trai nhớ con.

    Anh đừng suốt ngày lôi kéo tôi. Huynh luôn nói trưởng huynh như cha, nuôi bọn họ lớn rồi. Em trai cậu là giáo sư đại học. Em gái em nhà sản xuất đài truyền hình. Bây giờ chúng ta là người dân dưới cùng rồi. Bây giờ chúng ta đang gặp khó khăn.

    Anh nói xem, ngày nào em cũng leo lên đó. Chúng ta đã bao nhiêu tuổi rồi? Sao anh lại… Mãi mãi chỉ có mình tôi làm người xấu? Người tốt đều là anh. Được rồi, đừng khóc nữa, vẫn còn con mà. Nhị Hoa, anh biết em. Cậu đó. Biết gì về tôi chứ?

    Cậu, cậu gả đến Lão Nghê gia Cho dù là con dâu của lão đại, hay là con dâu của họ, Hay là làm mẹ của Jun-hyung? Em cũng vậy. Không cần khen tôi. Rất xứng đáng. Được chưa? Em tốt quá. Em thật sự rất yêu anh, rất yêu anh.

    Anh bớt nói chữ này với em đi. Thật đấy, thật đấy. Ai tin chứ? Nhưng con người anh chỉ có một điểm là em nói đi. Em nói thì sao? Không sao, có lúc em nói chuyện Em làm sao? Thẳng quá. Tôi làm gì? Tôi với chồng tôi.

    Tôi nói chuyện với cô tôi phải nghiêng cong chứ. Anh không thể nói nhỏ một chút. Anh không nói với em gái em. Tôi không nói. Không phải tôi bảo cậu đi nói với em trai cậu sao? Sao thế? Cậu đi đi, cậu đi ngủ đi. Không giúp được gì cho ta đâu.

    Tôi biết. Chúng ta, chúng ta. Cả nhà này đều do tôi lo lắng. Tôi biết. Anh xem cái eo này của tôi này. Cậu, cậu phải dán cho tôi. Đáng đời. Đi thôi. Cút. Cút. Mau, mau, mau. Đáng ghét. Em mặc kệ. Mẹ nhịn con lâu lắm rồi. Xin lỗi dì.

    Dì ơi, dì ơi, dì ơi. Cô bớt giận, đừng giận, đừng giận. Tôi, tôi cũng không cố ý đâu. Nào, Ảnh hậu tương lai của chúng ta nhập vai thêm lần nữa xem. Chuyện nhập vai. Đừng vội. Tôi phải quan tâm một chút. cuộc sống tình cảm của cháu trai lớn.

    Anh quan tâm tôi làm gì? Đang diễn kịch với cậu mà. Có thể khiến cô hồn vía như vậy chỉ có cô gái khăn ăn đó thôi. Nói đi, cô ấy sao thế? Anh phân tích cho em. Phân tích, cậu phân tích cái gì? Cậu cũng không hiểu. Tôi hỏi cậu nhé.

    Hai người đã hẹn hò chưa? Cô ấy từng mời tôi ăn cơm một lần. Vậy anh đã từng tặng quà cho người ta chưa? Tôi từng tặng. Khăn đó. Sau đó còn có cà phê. Sandwich. Cậu không lãng mạn chút nào. Cậu phải tặng son cho người ta, hoa hồng.

    Trang sức, túi xách, cậu chưa từng tặng. Em phải hào phóng một chút. Anh căn bản không hiểu. Anh nói những điều đó chắc chắn cô ấy không thích. Quá tầm thường. Cô ấy có gì đặc biệt chứ? Có tiền hơn cậu. Ừ. Đẹp hơn em. Ừ. Không, không, không.

    Không đẹp bằng em, thật sự không đẹp bằng em. Vậy hai người gặp nhau ở đâu? Quán cà phê. Bên cạnh quán cà phê chính là đài truyền hình. Cô ấy là MC đúng không? Được rồi, cậu đừng hỏi nữa. Hỏi gì nhiều thế? Tôi và cô ấy chênh lệch quá lớn.

    Hoàn toàn không có hi vọng. Nếu cô ấy thật sự không thích cậu, cậu cũng đừng nản lòng. Chắc chắn là cô ấy không có mắt nhìn. Dù sao chân trời nơi nào không có cỏ thơm. Vâng, vâng. Chủ nhiệm. Tiểu Nghê, sao em lại ở đây Đợi em đấy.

    Có chuyện gì sao? Là thế này. Mặc dù quyết định của phòng tổng biên tập các anh chúng tôi không có quyền can thiệp. Nhưng mà chuyện này liên quan đến tiền đồ của chương trình chúng tôi. Lúc phòng tổng biên tập các cậu họp thảo luận,

    Ít nhất cũng phải thông báo cho tôi chứ. Bây giờ những bạn nhỏ trong tổ đều biết rồi. hoàn toàn không có tâm trí làm việc. Anh bảo tôi làm bốn tập cuối thế nào? Hôm qua ở đài có cuộc họp. nói là chương trình sau 9 giờ sẽ dựng lại hết.

    Anh làm thêm một tập nữa là được. Đợi đã. Không phải đã nói sẽ cho tôi cơ hội bốn tập cuối sao? Sao nói rút là rút vậy? Nguyên nhân trong này rất phức tạp. Tôi không nói nhiều với cậu nữa. Chủ nhiệm. Bản sửa “Người suy nghĩ” 3 năm rồi.

    Tuy tỉ lệ người xem không cao lắm nhưng chúng ta cũng có nhóm người xem cố định. Chương trình mỗi tập. Chủ đề và khách mời mỗi tập đều là do chúng tôi tỉ mỉ lựa chọn. Tuy bây giờ sau 9O đều đi xem show online. Nhưng theo số liệu cho thấy,

    Chúng ta vẫn có rất nhiều khán giả trẻ tuổi. Hơn nữa năm ngoái còn đề cử giải Kim Mai. chương trình trò chuyện tốt nhất, đúng không? Nói thật, tỉ lệ người xem không phải là Vấn đề của “Người suy nghĩ” là vấn đề mà cả đài truyền hình đều phải đối mặt.

    Tuy mọi người đều nói môi trường khó khăn, Nhưng chúng ta vốn làm tivi mà. Môi trường khó khăn thì chúng ta phải lùi bước sao? Nếu tất cả mọi việc đều xem số liệu, cắt từng nhát. Vậy tôi thấy cả đài không có mấy chương trình nào có thể ở lại.

    Tôi nói không lại cậu. Anh nói đều có lý. Nhưng đây không phải là quyết định của đài sao? Đài cũng quyết định rồi. Cho tôi cơ hội bốn tập cuối cùng. Tiểu Nghê, đây là ngày đầu tiên em đi làm Trưởng đài ở đâu? Tôi tìm anh ấy nói chuyện.

    Trưởng đài đang họp với nhà tài trợ. Tôi vừa nhắc với anh ấy, điều anh đến ba bộ. Trưởng đài, Tiểu Nghê à Nào, nào, nào. Có chuyện gì? Nói đi. Anh có khách à? Vị này là Vương tổng. Có chuyện gì, nói đi. Trưởng đài.

    “Người suy nghĩ” là chương trình lâu năm trong đài. Có rất nhiều khán giả trung thành. Chương trình ngừng phát là xu hướng thị trường gây ra. Nhưng cho khán giả của tôi một lời giải thích. cũng là việc tôi nhất định phải làm. Tôi đảm bảo với anh,

    Tôi nhất định sẽ làm tốt. Trận chiến thu quan “Người suy nghĩ” Cho khán giả một kỷ niệm hoàn hảo. Cũng không phụ sự bồi dưỡng của anh dành cho em. Chương trình này của chúng ta sẽ không làm tiếp được nữa chứ? Nghe ai nói vậy?

    Bây giờ trong đài truyền đến phát điên rồi. Chuyện gì vậy? Nói là “Người suy nghĩ” đã Chị đến rồi. Nghe nói hết rồi à? Đúng vậy. “Người suy nghĩ” của chúng ta Đúng là tập cuối rồi. Nếu an ủi thì tôi không nói nữa. Em cũng sẽ không nói.

    Nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chúng ta cùng nhau phấn đấu nhiều năm như vậy, con đường lui của hai người Tôi đã sắp xếp xong rồi. Chị, không phải. Phòng giải trí, phòng báo chí. Tôi đã nói hết với bên video online rồi. Yên tâm đi. Chương trình cuối cùng,

    Mời khách mời lại cho tôi. Chúng ta hãy nghĩ kỹ nội dung. Muốn tuyên truyền thật kỹ. Chương trình cuối cùng. Cố gắng thu quan hoàn hảo. Cố lên! Cố lên! Cố lên! Tôi sắp ly hôn rồi. Ai muốn ly hôn chứ Tôi và Nghê Vĩ Cường sắp ly hôn rồi

    Anh nói gì Anh muốn ly hôn với Nghê Vĩ Cường Tại sao chứ Anh ấy có người ở bên ngoài rồi. Cô gái đó anh có quen không? Làm gì thế? Xuân Mai. Nếu cô ấy muốn tiền, anh lấy tiền đuổi cô ấy đi. Cô ấy muốn có người thì không thể nào.

    Muốn làm phu nhân giáo sư. Không có cửa đâu. Anh tuyệt đối không được ly hôn. Anh nói người phụ nữ đó Tôi còn không biết là ai. Vậy anh ấy ở bên ngoài Không có phụ nữ thì ly hôn gì chứ?

    Vậy chắc không phải là anh muốn ly hôn với anh ta chứ? Anh nói gì đi chứ. Xuân Mai. Bên dưới chiếc áo choàng hôn nhân này, Ai mà không có mấy con dế chứ? Nếu cậu chịu được thì nhịn đi. Anh phải nghĩ xem

    Anh theo Nghê Vĩ Cường bao nhiêu năm như vậy Đi đến ngày hôm nay không dễ dàng gì Nếu không có nội trợ hiền lành như cậu, cậu ấy có thể làm giáo sư lớn không? Ăn uống đi vệ sinh. Anh có gì mà không lo lắng chứ?

    Anh có biết mọi người nói anh thế nào không? Nói anh có hai đứa con trai. Một người là Nghê Tư Nam Một người là Nghê Vĩ Cường Anh chính là nửa mẹ của anh ấy Nếu con cứ tùy tiện ly hôn như vậy, anh sẽ hối hận đấy. Tôi hỏi anh,

    Nếu ly hôn, nhà sẽ thuộc về ai? Không biết. Vậy đứa bé thì sao? Không biết. Còn có mẹ nó, ai quản chứ? Tôi quản. Anh quản đi. Đã ly hôn rồi mà còn quản mẹ nó. Mẹ nó ở bên tôi nhiều năm như vậy, Nếu như chia tay,

    Còn không biết có thể sống được mấy năm nữa. Con nuôi mẹ nó, còn phải chăm sóc con cái. Bản thân con còn có việc, Đến lúc đó anh sẽ mệt chết đấy. Xuân Mai. Anh nói thật với em nhé. Bây giờ em ly hôn rồi.

    Anh xem, ngày nào em cũng đi làm rất vui. Nhưng khi em về nhà một mình, em đã khóc bao nhiêu lần, anh biết không? Em không muốn ly hôn. Hơn nữa tôi cảm thấy tôi rất có lỗi với con. Bản thân tôi cũng cảm thấy mình vô cùng thất bại. Cho nên,

    Có lúc tôi cũng muốn tìm anh. ra ngoài uống một ly. Nhưng tôi làm gì có thời gian. Tôi lại phải ở bên con trai. Tôi lại phải chăm sóc mẹ tôi. Ngày hôm sau tôi còn phải giả vờ như không có việc gì đi làm. Em có biết cảm giác đó không?

    Rất áp lực, rất đau khổ. Bởi vì em đã trải qua rồi, em biết. Anh không muốn em giống anh, em biết không? Thế nên em tuyệt đối không được ly hôn. Được rồi. Dù có ly hôn hay không, chúng ta cũng không được khóc. Em không được ly hôn. Sau này,

    Tôi tìm anh uống rượu. Đừng khóc nữa. Đến đúng giờ thật đấy. Tôi không đúng giờ. Không phải anh sợ em lo lắng sao? Đi thôi. Đợi đã. Trước khi vào, Anh xem cái này trước đi. Chỉ cần có thể làm thủ tục, Cái đó tôi không cần gì cả. Không cần nhìn.

    Ý gì vậy? Hôm nay chúng tôi chỉ nộp đơn ly hôn thôi. Phải đợi 30 ngày sau mới chính thức làm thủ tục. Đây gọi là thời gian bình tĩnh ly hôn. Bình tĩnh lại rồi thì chúng ta về nhà sống. Bình tĩnh không tốt thì lại đến lấy giấy ly hôn.

    Đây là quy định mới sao? Phải 30 ngày. Anh vội vàng ly hôn như vậy, mà không chăm chỉ đọc “Luật hôn nhân” à? Đi thôi. Mẹ. Hai người cùng về à? Lão nhị. Không sao chứ? Mai. Hai người xong chưa? Không ly hôn nữa chứ?

    Bánh bao Mã gia, nhân lúc còn nóng ăn đi. Không sao chứ? Anh ngồi đi. Anh nói đi. Hai chúng tôi vừa đến cục dân chính. Sau đó nộp đơn xin ly hôn nộp lên rồi. Bây giờ quy định mới nói là 30 ngày sau. Nếu không có ý kiến gì khác,

    Thì coi như ly hôn thật đi. Ly hôn rồi. liền ly hôn. Không có. Anh ấy nói 30 ngày sau, nếu không có ý kiến gì, thì coi như chính thức ly hôn. Ba. Giao đến đâu rồi? Cục dân chính. Tôi đi lấy nó về. Mẹ. Mẹ, mẹ nghe con nói.

    Con, con đi lấy nó về. Mẹ, mẹ nghe con nói, mẹ nghe con nói. Nghe con nói. Mẹ, mẹ. Mẹ bình tĩnh một chút được không? Anh ngồi xuống. Ngồi xuống, ngồi xuống. Vậy anh đi lấy về đi. Không ly hôn. Mẹ, mẹ nghe con nói, nghe con nói.

    Con đã nghĩ rất kỹ rồi. Anh nghĩ kỹ rồi à? Chúng tôi, chúng tôi sẽ giải tán. Em ly hôn rồi. Xuân Mai phải làm sao? Tôi phải làm sao đây? Cháu trai tôi. Tôi đã nghĩ rất kỹ rồi. Tôi nói cho anh biết,

    Sau khi ly hôn, tôi không cần căn nhà này. tôi đều đưa cho Xuân Mai, được không? Cậu, cậu thì sao, cậu thì sao? Anh ở đâu? Anh không cần lo cho tôi. Tôi đi đâu cũng được. Trường em còn có ký túc xá nữa. Còn tôi thì sao?

    Số giấy phép sản xuất: Số 362 số Giáp.