Phim Tình Cảm Gia Đình Ấm Áp Cẩu Huyết | Thục Niên Tập 01 | iQIYI Vietnam

    Bộ phim này được cải biên từ tiểu thuyết “Thuộc Niên” của IBắc Nguyên. Được rồi, sắp xếp xong trên sân khấu rồi. Cậu để đồ lên đi. Nhanh lên. Hôm nay cậu quay khách mời nữ, Lát nữa chỉnh lại ánh sáng của khách mời nữ đó chỉnh lại cho tôi.

    Nhất định phải chụp thật đẹp nhé Tôi đã gửi bản thảo lại một lần. Nhìn thấy chưa? Đối chiếu lại lần nữa. Trúc, máy đã chỉnh trắng hết chưa? Lập tức điều chỉnh. Khán giả vất vả rồi. Hôm nay nhiệt tình một chút được không? Chúng ta bắt đầu ngay nhé.

    Khán giả trước tivi và các bạn khán giả ở hiện trường. Chào mọi người. Chào mừng mọi người bước vào “Người suy nghĩ” như đã hẹn. Vậy tập này chúng ta cùng suy nghĩ làm thế nào để đối mặt với sự già đi. Hôm nay, vô cùng may mắn được mời

    Hai vị khách mời bên cạnh tôi. Làm khách, hiện trường của chúng ta. Họ là Phó tổng biên tập của tạp chí “Cuộc sống hoàn hảo”. Bà Jang Xuân Mai. Chào mọi người. Vậy bên tôi thì sao? là CEO của hóa học La Thâm. Giám đốc La. Chào mọi người.

    Chắc mọi người đều biết Năm nay hóa học La Thâm Thuốc chống lão hóa nổi tiếng ở thị trường Vậy hôm nay, Nếu mọi người đã nói làm thế nào để đối mặt với sự già đi. Tôi tin các quý bà về chủ đề này. Vậy xin mời chủ biên Jang

    Máy số 2 cắt Jang Xuân Mai. Cảnh gần. Là phụ nữ, Đúng là có một khoảng thời gian vì sự già đi của tôi mà lo lắng. Bởi vì mỗi một cô gái đều hy vọng mình có thể mãi mãi thanh xuân. Nhưng theo năm tháng trôi đi,

    Tôi cho rằng, nên dũng cảm đối mặt với sự già đi. mới là ý nghĩa thực sự mà sinh mạng dành cho chúng ta. Bây giờ khoa học kỹ thuật cũng ngày càng phát triển. kéo dài sự già đi cũng không phải là không thể. Sản phẩm trong tay tôi

    Chuyên nghiên cứu để chống lại sự già đi. Chú ý tiêu điểm một chút. Đẩy về phía trước. đều nên tràn đầy mong muốn. Ý nghĩa đẹp cũng không chỉ giới hạn cho vẻ đẹp cơ thể. Huống hồ giám đốc La, sản phẩm mà anh nghiên cứu ra

    Chỉ là sản phẩm sức khỏe. Không phải thuốc đảm bảo có tác dụng. Đối với tôi mà nói, Ai mời khách vậy? So với tác dụng trị liệu của nó. Tôi tìm đến đấy, sao thế? Dám nói chuyện quá. Đúng vậy. Đây là nhị tẩu của ta. Nhị tẩu của đệ

    Đồng thời đi theo nguy hiểm ẩn giấu cho sức khỏe. Vậy chúng ta ăn đồ chăm sóc sức khỏe là không bằng mất rồi. Thật ngại quá, giám đốc La. Tôi làm truyền thông. Cho nên tôi cũng muốn nhân cơ hội hôm nay Chị dâu em nhìn

    Không giống lần đầu lên chương trình. Cô ấy vừa xinh đẹp vừa biết nói chuyện. Sự nghiệp cũng thành công. Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh một chút. không nên quá khoa trương hiệu quả trị liệu của sản phẩm. Như vậy sẽ hiểu lầm người tiêu dùng. Được rồi, thả đi.

    Đoạn này là được. Nhìn đi, thế nào? Vỗ cậu gầy đi rồi đúng không? Đoạn này nói hay lắm. Tốt gì chứ? Nói người ta sốt ruột rồi. gây phiền phức cho anh rồi đúng không? Không sao. Không có tranh luận thì sao gọi là người suy nghĩ được?

    Buổi tối Xuân Phong Trai một khẩu bảy. Bảy giờ cậu đừng đến muộn. Yên tâm đi. Tôi vẫn có tinh thần hợp đồng. Được rồi, tôi đi đây. Ừ. Đúng rồi. Anh hai cậu liên lạc với cậu chưa? Chưa. Sao thế? Người này. Tôi vừa gọi điện vừa nhắn tin.

    Cả ngày không trả lời tin nhắn. Hai người đã là vợ chồng già rồi, còn phải giữ liên lạc 24 tiếng nữa. Sao hai người lại ân ái như vậy? Cái gì cái gì? Hôm nay không phải sinh nhật mẹ sao? Tôi còn phải sắp xếp việc cho anh ấy. Vâng, vâng, vâng.

    Có lúc cậu thư giãn một chút đi. Cậu giống như người quản lý nghệ sĩ đó vậy. Lịch trình của nghệ sĩ. Anh sắp xếp rất rõ ràng. Ngươi cười ta. Này. Sao có một mình em vậy? Diễm Nhi đâu? Đơn vị Diễm Nhi có việc nói không đến được.

    Bảo tôi nói xin lỗi anh. Không phải. Xin lỗi là xong rồi. Chuyện gì vậy? Cô ấy không đến được rồi. Kiểm tra đầu thai phụ. Đây là chuyện lớn cỡ nào chứ? Sao cô ấy không xin nghỉ được hai tiếng? Tôi sẽ gọi điện thoại. Mẹ, mẹ. Cô ấy bận thật đấy.

    Cô ấy, cô ấy không nghe được điện thoại. Cô ấy là tổng chỉ huy công trình trọng điểm quốc gia. Hay là gì? hay là lãnh đạo gì chứ? Tôi nói cho cậu biết, tôi sống chết Tôi không thích điểm này. Nếu không phải cô ấy mang thai cháu trai tôi,

    Có đánh chết tôi cũng không đồng ý anh yêu cô ấy. Đánh chết tôi cũng không đồng ý cô ấy vào nhà chúng ta. Mẹ, mẹ bớt giận. Đã kết hôn rồi. Lưu Hồng Diễm, mời đến phòng khám số 4. Này. Lưu Hồng Diễm. Này, này. Đến rồi. Cô là Lưu Hồng Diễm?

    Lưu Hồng Diễm là con dâu tôi. Là thế này. Hôm nay cô ấy có cuộc họp quan trọng bàn bạc với anh một chút. xem có thể để số này của chúng tôi lại ngày mai không. Được không? Cô ơi, thế này sao được? Ngày mai cô lại đến treo cái nữa đi.

    Mời Lý Manh đến phòng khám số 4. Tạm biệt. Vậy em thích gì? Em thích Taekwondo. Em thích Taekwondo à? Vừa hay chỗ chúng tôi cũng có tiết học Taekwondo. Hơn nữa cô giáo, Xin lỗi, tôi nghe điện thoại đã. Đi làm việc đi. Vâng, cảm ơn. Sao thế? Tôi đang đi làm.

    Ở đây, ở đây, ở đây. Nào, nào, nào. Cậu đến đây làm gì? Mẹ em lại muốn lấy số 1 cho anh. Thật hay đùa vậy? Thật đó. Tôi đã nói như vậy không được mà. Anh quay người lại trước đi, đừng để người khác nhìn thấy.

    Lúc đầu anh cứ nói em có thai. Cậu nói xem nếu hôm nay tôi đến bệnh viện, hai chúng ta giải quyết thế nào? Không nói là em có thai thì không còn cách nào khác. Không thể để hai chúng ta đăng ký kết hôn được. Vâng. Theo logic của anh,

    Đúng vậy, đã nhận giấy chứng nhận rồi, nhưng hậu họa vô tận. Tôi đi đâu biến thành một đứa trẻ đây? Có thể kéo dài bao lâu thì kéo dài bấy lâu. Chuyện càng kéo dài càng phiền phức. Hôm nay anh không nên nghe em.

    Anh nên đến bệnh viện nói rõ với mẹ em. Anh nói lừa gạt như vậy là cách hay sao? Sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ biết thôi. Đến lúc đó không che nổi nữa. còn nói là ta bắt được ngươi. Có lựu đạn lớn thế nào Tôi đỡ thay cậu.

    Anh gánh cho em. Cậu đừng đứng ở đây, tôi đi làm đây. Không nói nữa. Tối nay là tiệc mừng thọ của bà. Tan làm anh đến đón em. Nhị Hoa về rồi. Về rồi à? Cậu làm gì thế? Thơm thế. Làm mì tương đen. Mì tương đen à? Đúng vậy.

    Tốt quá rồi, tôi đói rồi. Mau lên. Mau lên. Mì này… Hôm nay làm tôi tức chết đi được. Chính là Hồng Diễm này. Tôi đã ghi số cho cô ấy ở bệnh viện rồi. Không đến. Có phải có chuyện gì không? Xuân Mai nói, Tiệc sinh nhật của bà

    Mỗi người có tiêu chuẩn 500 tệ. Chỉ có cả nhà chúng ta Chín người. Năm chín bốn nghìn năm trăm tệ. Được lắm. Nhà họ giàu thật đấy. Tôi đã có lòng nói rồi. Hay là cả nhà bốn người chúng ta Anh gãy tiền cho chúng tôi là được rồi.

    Anh cho chúng tôi hai nghìn tệ. Chúng tôi không ăn. Lão phu nhân mừng thọ, Cậu không đi nữa, chính là chỗ này. Chúng ta đi đi. Chúng ta cứ ngồi đó nhìn họ ăn. Vì hai nghìn tệ này mà xem cũng đáng. Xem tiền đồ của cậu kìa.

    Tôi chỉ ăn mỳ thôi. Tiêu chuẩn 500 tệ tối nay một đồng tôi cũng không thể làm hỏng nó. Mùi não này. Tối qua chúng ta nên lấy quần áo ra. Vừa hay phơi. Em mặc cái nào đây? Mặc cái nào? Em mặc. Em mặc cái này đi, cái này. Đỏ. Chúc mừng.

    Được. Vậy em mặc cái nào? Em mặc vest của em là được rồi. Có phải áo vest của em không ở trong này không Phòng của Jae Joon Lúc dọn nhà cho anh ấy thì không, không mang về. Treo ở đó rồi. Mau lấy ra đi. Lấy ra cũng phải phơi keo.

    Nếu không hai chúng ta đi đâu? Mùi này nặng quá. Anh xem, anh xem, đều ở đây cả, có không? Em xem bộ vest này. Còn cả cái áo sơ mi đó nữa. Em xem bộ này đi. Không được cái này. Em còn mặc áo sơ mi nữa.

    Đúng vậy, anh phải long trọng một chút không? Thế này không được rồi sao? Được. Nhìn hai chúng ta kìa. Quần áo này của em là em trai em mặc thừa không cần nữa. Cho em này. Đây là Xuân Mai tặng đấy. Nhìn hai mẹ chồng chúng ta kìa.

    Chỉ mặc quần áo người ta cho. Rõ ràng chúng ta rất nghèo khổ. Anh, anh nghĩ nhiều rồi Lão Nghê gia trên dưới người vừa bỏ tiền vừa bỏ sức. Người ta lo liệu những chuyện này, nên hiểu nhau một chút. Thế này không phải rất tốt sao? Cũng đúng.

    Không chừng lần sau còn tiếp tục tiễn chúng ta. Alo, mẹ. Con trai, làm gì thế? Thư viện. Thư viện. Thư viện ồn thế sao? Mẹ, mẹ không hiểu đâu. Mọi người phải tranh thủ học tập. Ngâm trong thư viện. Người đông nên mới ồn. Tối nay là sinh nhật bà nội.

    Con đừng đến muộn đấy. Được, biết rồi. Bố con gọi điện cho con chưa? Alo. Con bé này. Mẹ, con về rồi. Mẹ, con về rồi đây. Mẹ, ở đâu vậy? Mẹ làm con giật cả mình. Có chuyện gì vậy? Bây giờ mặc quần áo vào đi. Đi thôi.

    Mới mấy giờ thôi mà. Cậu cũng thay quần áo đi. Được. Vậy hôm nay là sinh nhật anh, anh nói là được. Anh chọn giúp tôi đi. xem tôi mặc bộ nào đẹp. Bộ này đẹp. Chắc chắn không mặc được rồi. Dạo này em béo quá. Già rồi.

    Đã mãn kinh rồi đúng không? Nói bậy, cậu mới bao nhiêu tuổi? Đã mãn kinh rồi. Đợi thêm 10 năm nữa đi. Thật sao? Vĩ Cường, hôm nay cậu bận thế à Anh gọi mười mấy lần em cũng không nghe. Ngọt lắm. Mẹ. Đại ca, đại tẩu, hai người đến rồi.

    Sinh nhật vui vẻ. Chúc mừng. Mẹ sống lâu trăm tuổi, mẹ ơi. Cảm ơn, cảm ơn. Anh xem tôi mang gì đến cho anh này. Tôi nói cho anh biết, Chính là thứ này. Tất cả các yếu tố nhỏ mà người già cần đều ở trong này. Lại uống thuốc.

    Mẹ, đây không phải thuốc. Đây là thuốc bổ. Để đây nhé. Em đang nghĩ, tránh lát nữa quên mất. Đúng, đúng, nghĩ Anh xem Vĩ Cường, bộ vest này Hơi nhỏ. Cũng được. Cái này cũng được. Mở ra, mở ra. Anh bảo em cởi bóc ra. Bố mẹ đều đến rồi.

    Hai người đến rồi à? Thím hai, đến rồi. Bà nội, sinh nhật vui vẻ. Nào, nào, nào. Cháu ngồi đi, cháu để ở đây. Bà nội, sắc mặt bà tốt thật đấy. Đừng bận nữa, đừng bận nữa. Cô gái này đẹp trai quá. Đẹp. Bà ơi, sinh nhật vui vẻ. Chào ông bà.

    Mẹ. Mẹ đến tay không à? Quà cho bà đấy. Tôi đến không phải là quà sao? Đến rồi bà nội, miệng tốt. Scarlett, Scarlett cũng cao nữa. Con bé này, con xem. Vâng, ăn ngon lắm. Anh ấy là ai? Vĩ, Vĩ Cường khi nào đến? Anh ấy đi lấy bánh kem rồi. Ồ.

    Đủ người rồi. Mẹ, sinh nhật vui vẻ. Chúc mừng. Vĩ Trinh. Tôi đặt bánh kem rồi. Anh lại mua một cái nữa à? Có duyên vậy sao? Hai chúng ta đặt cùng một loại bánh kem. Cái này không phải em đặt. Anh hai bảo em mang đến. Vậy…

    Vĩ Trinh, hai chúng ta đi gọi món nhé. Mọi người uống trà đi. Được. Vâng, thím hai. Thơm quá, cô nếm thử đi. Còn phải xuống tầng dưới một chút nữa. Vĩ Trinh à. Anh hai em. Đưa bánh cho em lúc nào vậy? Không phải anh ấy đưa cho em.

    Anh ấy bảo người mang đến cho tôi. Ai mang đến cho em vậy? Chu Cầm. Sao em lại đến đây? Anh hai em bảo anh mang cho em. bảo tối nay cậu mang đi tiệc gia đình gì đó. Nhớ giữ lạnh nhé. Cầm lấy đi. Anh đợi chút.

    Anh với anh hai em làm gì vậy? Sao anh ấy lại bảo em tặng bánh kem? Cậu không biết tôi là tổ đề tài của anh hai cậu đâu. Làm việc giúp lãnh đạo thôi mà. Rất bình thường mà. Bớt giả vờ với tôi đi.

    Chắc chắn anh biết anh hai em đang làm gì. Bảo anh ấy gọi điện cho tôi. Tôi bảo anh ấy gọi lại cho cô. Đó là lãnh đạo của tôi. Được rồi, nhà sản xuất Nghê của tôi Anh thật sự không biết anh hai em đi đâu rồi.

    Tôi còn phải lên máy bay đi công tác nữa. Có chuyện gì về nói nhé. Chu Cầm. Nhớ giữ lạnh nhé. Chuyển phát nhanh. Anh nói xem. Anh hai em cũng đủ rồi đấy. Em bảo anh ấy tự đi lấy bánh kem. Sau đó nhanh chóng qua đây.

    Đây lại chạy đi đâu rồi? Ai biết được anh ấy chứ. Anh ấy còn nói gì với em nữa? Không nói gì cả. Người còn chưa đến. Đúng, để bố cậu diễn một đoạn. Đừng ngại. Nào, vén quần áo lên. Nào, trước khi giảm cân. Sau khi giảm cân. Mẹ, mẹ xem.

    Hiệu quả giảm cân này Con xem bà cười kìa. Mẹ. Nhớ con không? Em mua quà cho anh này. Nhìn xem, thích không? Ông già đeo phỉ thúy là tốt nhất. Phúc Lộc Thọ. Tiên sinh, mời đi bên này. Mẹ thật sự không quan tâm con tặng quà gì cho cô ấy.

    Mẹ chỉ mong con mau tìm một người tốt để gả đi. sinh cho nó một đứa cháu ngoại. Mẹ vui nhất. Bạn trai cũng không có. Cháu ngoại ở đâu ra vậy? Xin chào, cá đuối nước hấp của cô. Cá này. To thật. Mẹ, chúng ta ăn trước đi.

    Không cần đợi anh ấy đâu. Đúng. Đợi đã, đợi đã. Đều là người nhà cả. Không cần khách sáo. Lão đại. Anh gọi điện cho anh ấy đi. xem còn phải đợi bao lâu nữa. Chắc anh ấy… Chắc là đang trên đường rồi. Gọi được chưa? Không nghe máy.

    Cậu ấy không, cậu ấy không, cậu ấy không. Anh ấy không nhận cái này. Có thể đang họp. Để em gọi cho bố em. Anh gọi thử xem. Có tín hiệu. Thông chưa? Gọi rồi, không ai nghe máy. Alo, anh hai. Anh đang ở đâu, tìm anh lâu lắm rồi. Vĩ Trinh.

    Chăm sóc tốt cho mẹ chúng ta. Con nói gì vậy? Mẹ, không đến lượt con chăm sóc. Tối nay chị ấy ở nhà em. Anh mau gọi điện cho chị dâu đi. Cô ấy cứ tìm anh mãi Nghê Vĩ Trinh Cậu đã trưởng thành rồi Chăm sóc tốt cho mẹ chúng ta.

    Gì thế? Chuyện gì vậy? Có phải tối nay cậu không đi nữa không? Sao lại bảo Chu Cầm đưa bánh kem cho em? Nói đi chứ. Alo. Xin chào, mẹ cũng gọi một cuộc. Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy. Tắt máy. Chắc là hết pin rồi. Mẹ, chúc mẹ

    Con nghe điện thoại đã. Alo. Joo Won, xin chào. Xuân Mai à. Vĩ Cường gần đây không sao chứ? Sao thế? Đợt trước anh ấy đã nộp đơn xin nghỉ phép. Hôm nay viện đã phê duyệt rồi. Anh có biết tại sao anh ấy phải nghỉ phép không? Nghỉ? Tôi… Tôi không biết.

    Gần đây học sinh và giáo viên đều phản ánh trạng thái của cậu ấy không được tốt. Tôi hỏi anh ấy, anh ấy nói muốn nghỉ ngơi một thời gian. bảo tôi đừng lo lắng. Anh chỉ muốn hỏi em Vĩ Cường gần đây không gặp chuyện gì chứ?

    Có chuyện gì mọi người cứ nói với tôi. Đừng khách sáo. Được, được. Joo Won, cảm ơn nhé. Thật ngại quá. Để mẹ ăn trước, ăn một miếng cũng được. Ăn một miếng đi. Đợi đã, đợi đã. Được rồi. Vừa nãy Viện trưởng Joo của viện Vĩ Cường

    Đặc biệt gọi điện cho tôi. nói nhất định phải nói với bà một tiếng. Bệnh viện bọn họ hôm nay có chuyện đột xuất. phải cử người đến Hải Nam. Chẳng phải viện trưởng Joo cũng không tin người khác sao? Chỉ có thể tin Vĩ Cường nhà chúng ta.

    Anh ấy là Thượng Hải Nam. Hình như hôm nay tôi còn nhìn thấy anh ấy ở bệnh viện. Sao giờ anh ấy lại ở Hải Nam? Lúc nào vậy chị dâu? Sáng nay. Đó là chú hai cậu sao? Có phải Jun không? Mẹ, bệnh viện đông người. Có lẽ mẹ nhìn nhầm rồi.

    Đúng, cũng đúng. Với ánh mắt này của tôi, chắc là nhìn nhầm người rồi. Vừa nãy viện trưởng Joo nói tình huống đột ngột xảy ra vào buổi trưa. Mẹ. Chắc mẹ gọi điện thoại tắt máy rồi. Có thể máy bay đã cất cánh rồi. Vâng. Xin lỗi, xin lỗi bà.

    Mẹ không bị bỏng chứ? Sao thế? Thế nào rồi? Không sao chứ? Không sao, không sao Nghê Vĩ Dân Tôi nói cho cậu biết Hôm nay lão nhị không đến. Ở đây chắc chắn Có nguyên nhân. Nguyên nhân gì? Bận thôi. Bận gì chứ?

    Khi nào sinh nhật bà cụ mà ông ấy không đến? Có phải hôm nay là lần đầu không? Chắc chắn có vấn đề. Cậu không phát hiện ra sao? Biểu cảm của Xuân Mai Cả đêm nay như vậy, chắc chắn hai người họ có chuyện. Nào. Cẩn thận nóng.

    Chị dâu con tốt như vậy mà. Nếu nhị ca muội có mưu mô gì, tôi sẽ là người đầu tiên không tha cho anh ấy. Gọi điện cho bạn cũ Chu Cầm gọi điện cho cô ấy. xem cô ấy có biết anh hai em đi đâu không.

    Tại sao lại gọi điện cho Chu Cầm? Bây giờ cô ấy là học sinh của anh hai em. Cả ngày cùng nhau làm thí nghiệm, còn đến nhà thăm tôi. mua cơm bát bảo cho tôi. Chu Cầm đến nhà thăm anh. Chuyện xảy ra lúc nào vậy? Thời gian trước.

    Anh ở đây nói gì vậy? Anh nói ở đây. Chỉ là cãi nhau thôi. Cậu thật hài hước. Hai người họ là người cãi nhau cãi nhau sao? Là người cằn nhằn vì chuyện nhỏ sao? Người ta không phải tôi. Xuân Mai người ta là người cao cấp.

    Không giống người dân như tôi. Hai người họ không xảy ra chuyện thì tốt. Xảy ra chuyện chính là chuyện lớn. Người làm đại ca như anh không quan tâm. Được. Anh đừng lo. Anh đừng lo gì cả. cũng không liên quan đến tôi. Tôi càng mặc kệ.

    Tôi lo cho nhà mình trước đã. Lo cho con trai cháu trước đi. Chuyện này… Anh ngủ được thật đấy. Từ từ thôi. Anh mau đi hỏi xem. Tôi biết rồi, anh nằm xuống trước đi. Đắp chăn cẩn thận nhé, đừng đạp chăn đấy. Anh mau lên, mau đi đi.

    Tôi đi đây, đi đây, đi đây. Vĩ Cường Tôi gọi mười mấy lần mà anh không nghe. Xin chào. Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy. Hình như hôm nay tôi còn nhìn thấy anh ấy ở bệnh viện. Xin chào. Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.

    Đợt trước anh ấy đã nộp đơn xin nghỉ phép. Hôm nay trong viện đã phê duyệt rồi. Gần đây học sinh và giáo viên đều phản ánh trạng thái của cậu ấy không được tốt. Vĩ Cường gần đây không gặp chuyện gì chứ? Chị dâu hai. Sao em lại đến đây Vĩ Trinh?

    Mẹ bảo em đến xem anh hai có ở đây không. Sao em không vào? Có, có ai không? Anh hai. Điện thoại của anh hai em. Đúng vậy. Lại không về nhà. Trong trường cũng không có ai. Điện thoại cũng không mang theo. Anh ấy đi đâu được chứ?

    Vĩ Trinh, em nói thật với anh đi. Bánh kem hôm nay có phải Chu Cầm mang đến không? Đúng. Chiều nay cô ấy đưa tôi đến đài truyền hình. Vậy lúc ăn cơm tôi hỏi anh. Sao em không nói với anh? Em biết hai người là bạn học. Quan hệ rất tốt.

    Nhưng em mới là chị dâu ruột của anh. Sao em lại lừa anh cùng người ngoài thế? Anh, anh lừa em cái gì chứ? Chỉ là tặng bánh thôi mà. Lúc đó anh nói ăn nhiều người như vậy, náo nhiệt như vậy, Chẳng phải tôi không kịp Lúc anh hỏi em,

    Cậu nói là gửi đến mà. Vĩ Trinh à. Cậu không cảm thấy quan hệ của hai người họ rất kỳ lạ sao? Có gì mà kỳ lạ chứ, chị hai. Chị ấy chỉ tặng bánh thôi mà. Em thật sự không cần nghĩ nhiều. Hơn nữa,

    Em nói xem anh hai em ở trường cũng được coi là ưu tú. Đúng không? Nữ sinh đó thích cậu ấy, ngưỡng mộ cậu ấy. Đó cũng là bình thường mà. Bình thường sao? Tôi thấy không chỉ ngưỡng mộ, Châu Cầm còn nói gì nữa? Không nói gì.

    Chỉ là giúp anh hai em chạy việc tặng bánh kem thôi. Em vốn định nói chuyện với chị ấy vài câu. Nhưng cô ấy nói cô ấy vội đi công tác nên đi rồi. Đi công tác cùng nhau đúng không? Sao tôi biết được chứ? Nhị tẩu. Chị…

    Thật sự không cần nghĩ nhiều. Hai người họ cùng một nhóm đề tài. Này. Vĩ Trinh. Có phải anh hai cậu đã liên lạc với cậu không? Đúng. Anh ấy thật sự đã gọi cho tôi một cuộc điện thoại. Lúc nào? Lúc tan làm em gọi cho anh.

    Cứ thần bí không đầu không đuôi. Nói cũng không hiểu nói gì. Bảo em chăm sóc mẹ thật tốt. Anh xem. Thời gian gọi điện chưa đến một phút. Anh còn bao nhiêu chuyện giấu em nữa? Hết rồi, hết rồi. Có phải anh và anh hai em có mâu thuẫn gì không?

    Em cũng muốn biết. Em cũng muốn biết rốt cuộc là thế nào. Được rồi, được rồi. Con mau về với mẹ đi. Hai ngày này mẹ sẽ ở chỗ con trước. Đừng lo lắng quá. Nói không chừng ngày mai sẽ về nhà. Con mau đi đi. Lát nữa nếu mẹ tỉnh lại,

    Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Không có ai thì không được. Tháng 10 năm 2017. Cứ trốn như vậy cũng không phải kế lâu dài. Đừng vội. Bà xem bà nội nhà chúng tôiđối xử với bà ấy tốt biết bao. Bây giờ nếu tôi muốn trở mặt với bà ấy,

    Cả nhà đều sẽ tức giận với tôi. Cô ấy giận anh thì tôi không giận anh đâu. Họ là người nhà. Tôi không phải người nhà. Tôi có thể không cần danh phận, con thì sao? Con riêng? Ta nói cho ngươi biết,

    Đợi sau khi tôi được đánh giá vào học giả Tân Giang, ta không quan tâm đâu. Yêu ai thì yêu. tôi sẽ nói rõ với họ. Nói thì dễ dàng lắm. Anh làm gì vậy? Anh bình tĩnh lại đi. Bình tĩnh một chút. Đây là trường học. Bỏ tay ra.

    Anh bình tĩnh lại đi. Nghe tôi nói. Chúng ta đã ly hôn rồi. Anh điên rồi sao? Chị Xuân Mai, chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Chị Xuân Mai, đến rồi. Tiểu Lữ. Bài viết đó của cậu tôi đã xem rồi. Không có vấn đề gì lớn

    Lát nữa tôi sẽ gửi cho chủ biên Chuyện bản thảo vẫn chưa kịp nói với anh Vì cần gấp quá Tôi vừa đi tìm Liễu Thanh Nói anh vẫn chưa đến tôi đã trực tiếp tìm chủ biên thẩm vấn trước. Đã thông qua rồi. Nói với anh một tiếng. Tiểu Lữ. Này.

    Vừa nãy anh nói Gửi bản thảo trực tiếp cho chủ biên Cũng không có vấn đề gì Nào, uống cà phê. Cảm ơn. Không phù hợp với quy trình lắm. Quy trình là chết. Công việc là sống mà. Hoặc là chị Xuân Mai.

    Nếu có vấn đề gì chị cứ nói thẳng với em. Bản thảo không có vấn đề gì lớn Mấy bài này Viết văn. Điều chỉnh một chút cũng được. Bởi vì Khác với phong cách trước đây của chúng ta với phong cách trước đây của chúng ta.

    Báo điện tử mà, có sự khác biệt rất bình thường. Cậu cũng biết đấy. Cuốn tạp chí này của chúng tôi đã có 20 năm lịch sử rồi. Cho dù nó là tạp chí điện tử, hay là tạp chí giấy, Phong cách tương đối vẫn phải thống nhất một chút. Nếu không

    Độc giả sẽ không quen đâu. Những điều anh nói tôi đều hiểu. Nhưng mà, Lợi điện tử. hơn 80% là những thanh niên dưới 30 tuổi. Họ vốn không phải độc giả của chúng ta mà. Vậy… liệu họ có gọi vào xem không? Sau khi xem xong, có chia sẻ không?

    Đây mới là điều quan trọng nhất. Được. Nếu chủ biên đã thông qua rồi, Chỗ tôi cũng không còn gì nữa. Tôi bổ sung thêm một câu nữa. Là một cuốn tạp chí cũ Chúng tôi đương nhiên hy vọng thu hút nhiều độc giả mới hơn Nhưng đầu tiên,

    Chúng ta nên phục vụ độc giả cũ của chúng ta chịu trách nhiệm với thẩm mỹ của họ. Cô ấy muốn làm gì? Người trẻ tuổi mà. Muốn thăng chức cũng là chuyện bình thường. Tôi thấy cô ấy muốn trực tiếp làm chủ biên. Cậu biết không? Lần này đổi khóa,

    Vốn dĩ chủ biên Ngụy của chúng ta có thể quay lại tuyển dụng, nhưng anh ấy tự trả lại. Trong này có nội tình. Nội tình gì? Nghe nói lúc anh ấy đi công tác có chuyện với một đồng nghiệp nữ trong công ty chúng ta. Bị vợ anh ta bắt tại trận.

    Đến tập đoàn rồi. Là nội bộ chúng ta có người mách lẻo. cho vợ anh ấy. Ai vậy? Cậu thấy sao? Dù sao cũng có người muốn lên ngôi, chiêu gì cũng nghĩ ra được. Cậu nói Tiểu Lữ à? Không thể, không thể Tiểu Lữ phụ trách mảng truyền thông mới

    Không liên quan đến ai cả. Anh đừng coi thường. Lão Ngụy sắp nghỉ hưu rồi. Vị trí chủ biên mới này chỉ có cậu thôi. Chuyện cậu thăng chức phải chú ý một chút. Anh Cường, tám giờ tối. Em đợi anh ở trung tâm bán máy. Anh cũng đến à? Lát nữa gặp.

    Anh làm gì vậy? Sao thế? Xin lỗi, xin lỗi. Nhận nhầm người rồi. Vĩ Cường. Sao cậu lại ở đây? Anh sao thế? Không sao. Tôi chỉ muốn ở một mình vài ngày. Anh đã tìm em hai ngày rồi. Có chuyện gì về nhà nói không được sao?

    Chúng ta là người một nhà. cùng nhau đối mặt. Em thật sự không có chuyện gì. Em chỉ muốn ở một mình vài ngày thôi. Có phải em bị bệnh rồi không? Tôi không bị bệnh. Vậy anh cũng phải có lý do chứ. Không có lý do. Tôi không nói rõ được.

    Vậy anh còn muốn ở đây mấy ngày nữa? Em không cần nhà à? Em đóng “Mặt trăng và Suity” à? Anh về đi. Anh đừng lo cho em nữa. Tôi không quan tâm cậu thì ai quan tâm cậu? Anh là chồng tôi. Anh làm gì vậy?

    Anh có thể để tôi thở một hơi không? Tôi muốn ở đây một mình vài ngày. Chúng ta nói lý lẽ đi. Anh là người có nhà. Em có mẹ có con. Em tìm một không gian để thở. Con ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của người khác rồi.

    Mẹ vẫn luôn ở nhà đợi con. Lo lắng chết đi được. Hai ngày nay tôi cũng không đi làm tốt. Cậu thì hay rồi. chạy đến đây tiêu sái rồi. Được rồi. Không phải bây giờ anh đã tìm thấy tôi rồi sao? Anh có thể về rồi. Có phải vì Chu Cầm không?

    Không liên quan đến cô ấy. Nếu đúng, thì anh nói thật đi. Tôi đã chuẩn bị tâm lý rồi. Tôi đã nói rồi. không liên quan đến cô ấy. Vậy 200 nghìn tệ đó tiêu đi đâu rồi? Cậu đừng tưởng tôi không biết gì cả. Những tin đồn trong trường,

    Tôi đã nghe từ lâu rồi. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Không liên quan đến cô ấy. Vậy liên quan đến ai? Lại là ai? Còn ai nữa? Tại sao nhất định phải có ai đó? Được. Không có ai đúng không? Cậu đường là một giáo sư đại học,

    Cậu không đi học, Nhà cậu cũng không về. Anh ở đây làm gì? Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Chơi xe máy à? Đây không phải là không làm việc chính sao? Không phải anh không có lý do. Anh không có mặt mũi nói lý do đó.

    Cuộc đời em chỉ có như vậy thôi. Cuộc đời em thì sao? Anh còn gì không hài lòng không? Anh là giáo sư đại học. Có công việc rất tốt. Có nhà, có xe. còn có một đứa con trai lớn 18 tuổi. Anh biết em có gì không hài lòng.

    Bởi vì những thứ này em đều không muốn. Thứ em muốn là người tình đó. Xuân Mai. Chúng ta ly hôn đi. Số giấy phép sản xuất: Số 362 số Giáp.