Phim Ngôn Tình Thanh Xuân Vườn Trường 2022 | Ngôi Sao Lấp Lánh Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Ngôi Sao Lấp Lánh] Giám đốc sở thú. Lâm Bắc Tinh. Cô ở đâu vậy? Tôi cần nhắc cô về cuộc họp thường lệ hôm nay sao? Cô còn biết có tôi là giám đốc sở thú hả. Cô tự nói xem tháng này của cô

    Đã muộn mất mấy lần rồi? Đám sinh viên đại học các cô chịu chút khổ cực là đã gào khóc trời đất rồi. Ngày nào cũng đi muộn về sớm. Không muốn làm thì nói sớm đi. Mười phút. Tôi mà còn không nhìn thấy cô nữa,

    Sau này cô không cần phải tới nữa. [Thời gian xếp hàng chờ taxi ước tính là mười phút] [Lâm Bắc Tinh, cô đang ở đâu? Tại sao cô vẫn chưa đến?] [Hôm nay họp thường kỳ, sao có thể quên chuyện quan trọng như vậy chứ?]

    [Mau tới đi! Viện trưởng vừa nổi trận lôi đình!] [Xong rồi!] [Giám đốc sở thú nói rằng nếu cậu không ở đó trong năm phút nữa] [sẽ đuổi việc cậu!] Sao mình lại quên mất rồi. Dù sao thì đáp án mình đều đã học thuộc rồi.

    Trở về còn tốt hơn việc bị đuổi việc. [Xóa bỏ] [Xóa tin] [Có – Không] [Năm 2010] BBABC. ACAAB. Lâm Bắc Tinh. Tớ đã mang về giúp cậu bài kiểm tra vật lý rồi này. Cậu không cần phải quá buồn. Vật lý không phải là điểm mạnh của cậu.

    Tớ đều đã sửa xong rồi. Có thể cho cậu mượn xem này. Đằng Đằng. Á, đáng yêu quá đi. Cậu làm cái gì thế? Bây giờ tớ rất bận. Cậu cầm cái này đi đi, tớ không dùng tới đâu. Dù chỉ còn một ngày nữa là đến kỳ thi đại học,

    Cậu cũng không thể tự ruồng bỏ chính mình chứ. Có phải là bởi vì hôm qua cậu tỏ tình thất bại với Triển Vũ nên tâm trạng không tốt không? Hay là nói với tớ xem. Hôm qua tớ bày tỏ thất bại rồi sao? Ừ. Thất bại thì thất bại đi.

    Một người đàn ông thôi mà. Tớ có việc quan trọng hơn phải làm. Ôi chao, cậu đã chăm chỉ như thế này từ khi nào vậy? Cậu không lừa được tớ đâu. Tớ biết cậu khó chịu. Hay là lát nữa, lúc chụp ảnh tốt nghiệp, tớ giúp cậu hỏi Triển Vũ nhé.

    Ấy, có gì đáng hỏi đâu. Tớ có chuyện quan trọng hơn phải làm thật mà. Cậu không cần lo cho tớ đâu. Mau đi, mau đi đi. Đi đi, đi đi, đi đi. Ôi dào, tớ không sao mà. Cậu không cần nói gì cả, đi đi. Vậy tớ đi đây. Ờ, ờ, ờ.

    À, đợi một lát. Mái tóc này bắt đầu uốn từ cấp ba đó hả? Cái gì chứ, người ta đây là tóc xoăn tự nhiên đó. Cậu không biết sao? Toàn thể các bạn học sinh lớp 12 chú ý. Mọi người vui lòng tập trung ngay trước tòa nhà dạy học

    Tiến hành chụp ảnh tốt nghiệp cho học sinh tốt nghiệp THPT khóa học 2010. Xin lỗi nhé, em trai. Vị trí thứ nhất khối của cậu thuộc về chị rồi. [Đánh bại con yêu quái kỳ thi đại học này] [Tập 02] Nào, nào, nào. Lùi lại, lùi lại nào.

    Bạn nào cao đứng đằng sau, bạn nào thấp đứng về phía trước nhé. Triển Vũ. Đẹp trai quá đi. Tự kiểm tra xem. Nào, đứng đằng sau, đứng đằng sau nhé. Đứng hẳn hoi nhé. Đứng đằng sau, đứng đằng sau nhé. Không biết là sau này ai sẽ may mắn như thế này

    Có thể làm bạn gái của Triển Vũ. Nào, nào, nào. Đứng hẳn hoi, đứng hẳn hoi, đứng hẳn hỏi. Đứng hẳn hoi nhé. Này, Dương Siêu Dương, Dương Siêu Dương. Sao em lại mặc đồng phục mùa thu chứ? Cởi ra cho thầy. Vậy thì em cởi ra thật nhé. Cởi. Ấy.

    Là không muốn ra ngoài chạy hai vòng hả. Đồng phục mùa hè đâu? Em đều giặt rồi ạ. Thầy bắt em cởi đó. Em không thể cứ cởi trần chụp ảnh được. Được rồi, được rồi, được rồi. Đừng có nhìn nữa. Bên kia đừng có nói nữa.

    Xếp hàng, xếp hàng, xếp hàng hẳn hoi nhé, bên này Bên kia đứng gần vào. Đi lên. [Trường THPT Nam Xuyên] Nào, nào, nào, nào, nào. Đừng nói, đừng nói nữa nhé. Kiểm tra với bạn cùng lớp bên cạnh trang phục của mình có ổn không. Mau lên.

    Mau nào, chúng ta tranh thủ chụp một lần nhé. Đúng, đúng, đúng. Cậu… Ấu trĩ. Làm gì thế, làm gì thế, làm gì thế? Hả? Em xem xem lớp em kìa. Xếp hàng lớp không ra gì. Trang phục cũng mặc không xong. Thành tích thi cử thì không ra làm sao cả.

    Nếu cứ gây trở ngại như thế này, ảnh tốt nghiệp này không cần chụp nữa. Đâu có phải chỉ có một mình lớp em ồn ào đâu. Họ chẳng phải cũng ồn ào sao? Tại sao chỉ nói chúng em thế? Thành tích học tập không tốt thì đã sao ạ?

    Chẳng phải chỉ là kỳ thi đại học sao? Có gì ghê gớm đâu ạ? Á. Lâm Bắc Tinh. Khẩu khí không nhỏ đó. Kỳ thi đại học không khó chứ gì? Vâng. Vậy thì em vui lòng chia sẻ kinh nghiệm luyện thi của em với mọi người đi.

    Mọi người vỗ tay hoan nghênh nào. Vậy thì em sẽ chia sẻ với mọi người đề nghị luận cho kỳ thi đại học năm nay nhé. Được đằng chân lân đằng đầu đấy hả? Đề thi nghị luận đại học môn Ngữ văn năm nay là

    Con quạ uống nước, đều đã nhớ rồi chứ? Các cậu đừng có không tin nhé. Đến khi đó các cậu sẽ phải hối hận đó. Tuyệt đối đảm bảo là thật. Được, được, được, im lặng, im lặng, im lặng. Tuyệt đối đảm bảo là thật. Đừng có gây rối nữa.

    Đứng hẳn hoi, đứng hẳn hoi, đứng hẳn hoi. Chuẩn bị chụp ảnh. Tự kiểm tra lại chút đi. Nhớ đó nhé, con quạ uống nước. Thật hay giả vậy? Cậu cũng không tin tớ à? Hôm nay là ngày 7 tháng 6 năm 2010. Ngày đầu tiên của kỳ thi đại học.

    Khi xe vào trạm, vui lòng bám chặt, ngồi vững Không có gì. Có chuẩn không? Hả? Hả cái gì mà hả. Vừa mới thi xong. Đề nghị luận ấy. Một từ cũng không thiếu đúng chứ? Tôi nói rồi mà. Quang Minh Đỉnh cần phát cho tôi lá cờ thưởng.

    Dù sao thì vì tôi, điểm trung bình của trường chúng ta nâng lên được mấy chục điểm. Có phải cậu thường xuyên lên sân khấu phát biểu không? Cũng khá thường xuyên. Vậy bài phát biểu đại diện học sinh xuất sắc này cậu giúp tôi viết đi. Thế nào? Có chỗ rồi.

    Cậu giúp tôi viết đi mà. Ôi dào, cậu giúp tôi viết đi mà. Mẹ ơi. Hihi, con về rồi. Sao rồi, thi xong là muốn cất cánh bay hả? Á. Chúng ta không ăn ở nhà nữa. Chúng ta ra ngoài ăn đi. Mẹ hỏi con đi, hỏi con thi như thế nào đi.

    Ối dào, này. Con với anh trai con, hai con ấy, một đứa thì chỉ biết ăn, một đứa thì mồm mép. Mẹ không mong chờ gì ở các con cả. Mẹ à, mẹ không thể tự ruồng bỏ mình như thế chứ. Tổ tiên nhà chúng ta lần này phải rạng danh lắm đó.

    Bây giờ mẹ nghĩ xem, muốn con thi Đại học Bắc Kinh hay là Đại học Thanh Hoa? Con ấy, có thể thi đỗ đại học là mẹ tạ ơn trời đất rồi. Còn Đại học Bắc Kinh, Đại học Thanh Hoa nữa. Mẹ à. Con muốn ăn Thổ Qua Qua. Mau đi ăn đi.

    Nếu không mấy năm nữa họ lại dọn đi rồi. Muốn ăn cũng không ăn được nữa. Ôi dào. Con cứ tưởng mình là thần tính toán sao? Còn qua vài năm người ta dọn đi nữa. Được, được, được. Sáu rưỡi rồi bố con còn chưa về kìa.

    Đợi bố con về rồi tính tiếp nhé. Nói trước rồi đó nhé. [Xảy ra chuyện ở ngọn hải đăng rồi] [Bố đang gọi tới] [Năm 2021] Ôi dào. Ngồi thôi mà con còn có thể ngủ được. Hả? Suốt cả ngày con buồn ngủ đến mức nào chứ? Mau tỉnh dậy, tỉnh dậy.

    Vâng, mẹ, ăn cơm thôi. Ăn cơm? Ăn cái đầu con ấy, còn ăn. Mau đi làm đi. Giám đốc sở thú còn gọi cho mẹ rồi đó. Alo. Alo, chào cô. Tôi đã đến vị trí định vị của cô rồi. Mình thất bại rồi sao? Con đặt 18 cái báo thức,

    Cả nhà đều bị con đánh thức rồi. Chỉ có không gọi tỉnh được con thôi. Mau lên, đi làm đi. Thu nhập của gấu trúc, quốc bảo của chúng ta vẫn còn khá ổn nhé. So với thu nhập trong sở thú của chúng ta, đám động vật ở Nam Phi này

    Ăn quá là nhiều. À. Thu nhập này… Lâm Bắc Tinh. Cô đang thách thức giới hạn của tôi đó. Mọi người biết đó, thu nhập sở thú của chúng ta mấy năm gần đây không còn như trước nữa. Bây giờ nào là vườn bách thảo, nào là bảo tàng

    Đều đang phấn đấu cải cách. Chúng ta cũng không thể lạc hậu. Tiểu Trương. Đổi hình. Mười năm trước, chúng ta cũng từng làm hoạt động như thế này. Bây giờ chẳng phải đang hot cổ điển sao? Chúng ta cũng làm một màn đại hội bắn pháo hoa cổ điển.

    [Sân khấu trung tâm] Triển Vũ. Tôi đã giành giải nhất trong cuộc thi đại hội bắn pháo hoa. Ồ. Đây là giày tôi mua tặng cậu. Cậu chắc chắn sẽ thích. Tớ không cần đâu. Này, cậu đợi một lát. Giải nhất có thể lên sân khấu. Có một lần cơ hội.

    Tôi muốn hát cho cậu nghe. Đừng hát nữa. Mất mặt lắm. Bắc Tinh. Có. Được. Lâm Bắc Tinh. Đề án kế hoạch này sẽ do cô viết. Hả? Hả cái gì mà hả. Lần này cô mà còn tiếp tục làm hỏng nữa.

    Cô cứ trực tiếp viết báo cáo từ chức cho tôi đi. Vâng. Tan họp nhé. Bắc Tinh, tôi đi trước đây. [Đề án kế hoạch đại hội pháo hoa] Sao đột nhiên lại trở về nhỉ? Mỗi một thời gian không gian đều đang tiến hành. Lại không có liên quan đến nhau.

    Nhưng hành trình này cũng rất có thể dừng đột ngột tại một thời điểm nào đó. Dừng đột ngột. Đây đều là cái gì chứ? Thi như thế nào? Hả? Ừm. Thi mệt quá rồi, mẹ. Con đi ngủ trước đã. Lát nữa ăn cơm sau. Này, này. Quay lại rồi?

    Sao rồi, thi xong là muốn cất cánh bay hả? Bây giờ mẹ nghĩ xem, muốn con thi Đại học Bắc Kinh hay là Đại học Thanh Hoa? Mau tỉnh dậy, tỉnh dậy. Mình thất bại rồi sao? Có lẽ nào cuộc sống mới mà mình mới bắt đầu

    Chỉ có thể kết thúc sau kỳ thi đại học sao? Lâm Bắc Tinh. Khách sạn và du lịch tuần trăng mật tôi đã hủy rồi. Nếu cậu không dám nói, tôi sẽ nói với cô. [Lời khuyên cho chuyến du lịch trăng mật] Mình không tin đó.

    Lần này mình nhất định sẽ thành công. [Xóa tin] [Có – Không] [Xóa tin] [Có] [Năm 2010] Tôi không cần đâu. Tôi còn không muốn tặng ấy chứ. Ai đó? Xin lỗi, tôi. Tôi không cố ý đâu. Cậu… Cậu… Cậu có cần đi lau chút, tìm một nơi… Không cần đâu. Hòa nhé.

    Mau lên, mau lên, mau lên. Sắp muộn rồi đó nhé. Mau lên. Mau, mau, mau, mau, mau, sắp muộn rồi. Nắm bắt thời gian. Cao Ca. Nhổ ra đi. Bắc Tinh. Sao thế? Hôm qua không ngủ ngon hả? Rất rõ ràng sao? Ừ. Thế nào?

    Cậu hôm qua đi chơi với Triển Vũ như thế nào rồi? Tớ hôm qua không có đi chơi với cậu ấy mà. Tớ không tin đâu. Hôm qua cậu vì muốn đi chơi với cậu ấy, còn lên kế hoạch cả ngày kìa.

    – Ôi! – Triển Vũ nói gì đó, mau nói với tớ đi. Chả có gì đáng nói cả. Chỉ là tớ không muốn để ý đến cậu ấy nữa. Tại sao thế? Triển Vũ không những cao ráo, chơi bóng rổ cũng tốt, tuyệt vời thế mà.

    Cậu ấy có thể là khá tốt thật. Nhưng thành tích học tập của cậu ấy không tốt. Tớ cũng không định nói nhiều với cậu ấy nữa. Đừng nói các cậu hôm qua xảy ra chuyên gì đó, chuyện tớ không biết nhé? Mau nói cho tớ đi. Không có, không có. Ôi trời.

    Triển Vũ nói như thế nào đó? Đằng Đằng, chỉ là tớ không muốn để ý đến cậu ấy nữa. Sau này cậu ấy muốn làm cái gì… Vừa mới sáng ra ồn ào vớ vẩn gì đó. Triển Vũ. Không sao. Hai cậu nói chuyện hẳn hoi đi.

    Không cần bởi vì tớ mà tức giận. Hứ. Sao tớ lại phải tức giận với loại người như cậu ấy chứ? Sau này cậu ấy muốn làm gì, sống như thế nào, cũng không có chút liên quan gì với tớ cả.

    Có phải tối hôm qua Triển Vũ làm cậu tức giận rồi không? Hay là lát nữa lúc chụp ảnh tốt nghiệp, tớ giúp cậu nói chuyện với cậu ấy. Để cậu ấy cùng cậu chụp ảnh với cậu đền tội. Ôi trời, không cần. Đằng Đằng. Tớ biết cậu quan tâm tớ.

    Nhưng tớ muốn vì mình sống một lần. Trân trọng kỳ thi đại học, làm người từ đầu. [Thi đại học ắt thắng] Các bạn học sinh đều xếp hàng ngay ngắn nhé. Đều cầm sẵn giấy dự thi đi vào bên trong nhé. [Thay đổi cuộc sống]

    [Không bao giờ bỏ cuộc, cố chấp thành tựu tương lai] Phần thi nghe chính thức bắt đầu. Bây giờ bạn có thời gian năm giây đọc câu hỏi phụ có liên quan đầu tiên. Lần này tuyệt đối đừng đưa tôi về nữa. Ừ. Xin lỗi. Hôm đó tôi không cố ý.

    Cậu không bị cảm cúm chứ? Chẳng phải đã nói hòa rồi sao? Sao lại còn xin lỗi nữa. Wow, cái này của cậu là đồ cổ hả. Đồ cổ? Cho tôi nghe xem nào. Vừa mới thi xong. Tinh thần căng thẳng. Tôi phải thư giãn một lúc. Mẹ ơi. Mẹ ơi.

    Người đâu rồi. Lần trước là sáu rưỡi. Sáu rưỡi rồi bố con còn chưa về kìa. Đợi bố con về rồi tính tiếp nhé. [Xảy ra chuyện ở ngọn hải đăng rồi] Mau tỉnh dậy, tỉnh dậy. Mình thất bại rồi sao? Thời gian trôi qua chậm thật đó.

    Đã trôi qua ba phút rồi. Mình ở lại rồi này. Hay, hay. Ấy. [Mẹ tớ đã đồng ý cho tớ phẫu thuật cắt mắt hai mí sau kỳ thi đại học.] [Tớ khuyên cậu nên đợi, công nghệ sẽ phát triển hơn trong một vài năm nữa.]

    [Toi rồi, tớ cảm thấy tớ phải học lại rồi.] [Cậu tuyệt đối đừng học lại, tương lai cậu chắc chắn làm bậc thầy tấu nói đó.] [Hình như là Trương Vạn Sâm lớp A1, cậu ấy nhảy từ ngọn hải đăng xuống.] [Năm 2021] Sao lại trở về rồi.

    Chẳng lẽ chỉ cần kỳ thi đại học kết thúc, mình sẽ không được ở lại nữa sao? Lần này thì công cốc rồi. Thông tin của đại hội bắn pháo hoa đã gửi cho cậu rồi đó, làm nhanh đi. Hai ngày trước ấy, bọn em sắp xếp tài liệu trước kia.

    Có một vụ án sau khi cậu bé thi đại học thì nhảy từ ngọn hải đăng ở ngoại ô thành phố xuống. Ấy. Đứa trẻ đó hình như cũng là học sinh trường cấp ba Nam Xuyên. Tuổi cũng tương tự như con đó. Nhảy ngọn hải đăng. Người đó…

    Có lẽ nào là Trương Vạn Sâm này? Đều nói gả con gái đi, gả con gái đi. Mọi người mau giúp tôi lựa chọn cho kỹ đi. Cả đời này của tôi chỉ có một cô con gái rượu này thôi. Nhất định phải khiến nó gả đi một cách nở mày nở mặt.

    Có chết cũng chết rõ ràng. Mình lần này nhất định phải biết công tắc kết thúc rốt cuộc là ở đâu. Mẹ ơi. Làm cái gì thế? Mẹ à. Năm nay có phải con lớp 12 không? Con còn có mặt mũi hỏi mẹ hả? Mình học mấy ngày còn không biết sao?

    Qua đây, qua đây, qua đây. Nào, nào, nào. Cho con 20 tệ này. Đi đến cửa hàng món om mua chân giò om về đây đi. Chúc con bảng vàng đề tên. Mau đi đi. Đừng có ngây ra ở đây. [Tiệc mừng kỳ thi đại học năm 2021]

    Đợi một chút, đợi một chút. Này, tôi không chạy nổi nữa rồi. Ôi trời, cậu bỏ tay đi. Mệt chết đi được. Vừa nãy làm gì đó? Kéo tôi chạy nữa. Hại tôi làm rơi cả coca rồi. Lần trước gặp mặt lấy bóng nước ném tôi.

    Sao lần nào gặp cậu tôi cũng đen đủi như vậy chứ? Bóng nước? Bóng nước gì chứ? À. Hình như là chuyện của hai ngày sau. Ôi trời, mặc kệ đi. Cậu nói xem, tại sao lại kéo tôi chạy thế? Lần này không được phép tùy ý lấy lý do

    Lấy lệ với tôi đó nhé. Ờ. Tôi đến quán net lên mạng. Cao Quang Minh đột nhiên tới. Cậu đi lên mạng sao? Cậu có phải ngốc không vậy? Sắp thi đại học rồi. Cao Quang Minh còn hận không thể ngày nào cũng ngồi ở trong quán net đó.

    Cậu còn đâm đầu vào rọ nữa. Học sinh giỏi các cậu cũng đi quán net à. Ờ, thời gian không còn sớm nữa. Phải về nhà thôi. Có cần đưa cậu về không? Không cần. Chỉ là chuyện vài bước chân. Tôi đi đây. Bảo trọng Hả? Có xem trận đấu tối qua không?

    Chắc chắn xem rồi. Ba phút đó ai cũng không phòng nổi. BBABC. ACABD. Thức đêm xem hả? – Ôi dào. – Thức đêm đã là gì. Phía trên này nói sẽ có một đại hội bắn pháo hoa ở sở thú vào ngày mai. Có muốn đi không? Ôi dào, tớ không đi đâu.

    Cậu đừng gấp gáp từ chối tớ thế mà. Tớ giúp cậu gọi cả Triển Vũ. Ôi trời. Giờ còn là lúc nào rồi. Bây giờ cậu đang ôn tập còn có tác dụng gì chứ. Đây là cơ hội tốt ngàn năm có một hòa giải với Triển Vũ đó.

    Nếu cậu không mau nắm bắt cơ hội này, đến khi đó cậu sẽ hối hận đó. Cái kiểu cuồng tự sướng đó, ai thèm hòa giải với cậu ấy chứ. Tớ mới không thèm để ý. Sao cậu lại nói Triển Vũ như vậy chứ? Cậu ấy thật sự rất tốt mà.

    Lâm Bắc Tinh. Tôi không biết cậu đang nghĩ cái gì. Nhưng nếu cậu muốn đổi cách để thu hút sự chú ý của tôi vẫn nên bỏ đi thì hơn. Bởi vì cậu làm cái gì tôi cũng không hề có hứng thú đâu. Chà.

    Này tôi nói cậu lấy tự tin ở đâu vậy? Sao cậu lại cảm thấy tôi sẽ chạy quanh cậu thế? Ồ. Có mục tiêu mới rồi à? Người ta có để ý cậu không? Này cậu… Cậu có mục tiêu gì vậy? Sao tôi lại không biết thế? Nghe cậu ấy bốc phét đi.

    Đúng thế. Tớ có mục tiêu mới rồi. Đứng thứ nhất toàn khối, mạnh hơn cậu ấy nhiều. Trương Vạn Sâm. Này. Hai cậu quen nhau lúc nào vậy? Người ta biết tên cậu không? Chỉ có cậu quen người ta thôi. Lâm Bắc Tinh. Hay là đại hội bắn pháo hoa này

    Cậu cũng dẫn cậu ấy tới đi. Bọn tớ cũng làm quen xem sao. Được thôi. Dẫn thì dẫn. Cũng tuổi này rồi, còn khoe khoang gì chứ? Chắc là Trương Vạn Sâm người ta còn không biết mày là ai nữa. [Sở thú Nam Xuyên] [Đại hội pháo hoa] Ấy. Trương Vạn Sâm.

    Cậu ở đây làm gì? Ờ. Tớ… Tôi ăn no rồi, nên đi dạo. Đi dạo à. Một mình chán lắm. Tôi đi cùng cậu nhé. Đi thôi. Ờ, được. Lâm Bắc Tinh. Bắc Tinh. Cậu từ khi nào thân quen với người đứng đầu khối vậy? Còn không nói với tớ.

    Trương Vạn Sâm, chào cậu. Tớ là Hàn Đằng Đằng. Sớm đã nghe nói tới cậu. Ồ. Đi thôi. Cậu chọn một cái đi, tôi tặng cậu. Cái này. Cái này à. Này. Ông chủ. Tiền đưa anh này. Ờ, để tôi. Đeo lên đi. Được thôi. Muốn ăn cái gì cứ lấy tùy ý.

    Tôi mời đó. Tôi… tôi không ăn đâu. Tôi đang giảm béo. Cậu không béo mà. Đâu giống một vài người, béo còn không tự nhận thức. Hay, hay. Thêm lần nữa, thêm lần nữa, thêm lần nữa đi. Bên kia có đánh trận nước kìa. Chúng ta có muốn cùng đi xem không? Được.

    Chỉ xem thôi có thú vị gì chứ. Muốn chơi thì chơi thoải mái. Chỉ sợ có một số người vướng chân vướng tay thôi. Chúng ta đi không? Đi chứ. Cậu bắn tôi làm cái gì thế? Bắn họ ấy. Hay. Lâm Bắc Tinh. Tại sao mỗi một lần cậu đều có thể

    Khiến tôi mất mặt như thế? Cậu… Cậu có muốn ngồi đu quay khổng lồ không? Có phải tôi rất đáng ghét không? Hôm nay, hại cậu mất hứng, cũng không chơi hẳn hoi. Quả thực rất đáng ghét. Sao lại nói như thế vậy? Không có gì. À.

    Sau này, nếu như cậu yêu đương, nhất định đừng cứ luôn chạy theo người đó. Cứ chạy theo người đó, sẽ mang tới gánh nặng cho người đó, trở thành của sự phiền toái người đó. Cũng giống như tôi. Wow. Pháo hoa cũng khá là đẹp đó. Trương Vạn Sâm.

    Nếu như có cơ hội, có thể để cuộc đời của cậu có thể bắt đâu lại, cậu có bằng lòng chấp nhận không? Tôi bằng lòng. Nhưng mà đây cũng không phải điều tôi có thể khống chế được. Chụp xong ảnh tốt nghiệp đều mau mau trở về ôn tập nhé.

    Ngày kia phải thi đại học rồi. Này. Sao lại không chụp ảnh? Ô. Chụp rồi mà. Cái vừa nãy đó không tính. Hai chúng ta chụp chung đi. Ngày kia thi đại học rồi. Thi xong đại học cũng không biết có trở về không? Nào. Cười cái nào. Cười đi.

    Chất lượng ảnh cũng thật là đáng lo ngại. Gửi lại cho cậu sau nhé. Trương Vạn Sâm. Thi xong kỳ thi đại học về nhà ngay. Đừng có mà đi ngọn hải đăng gì đó. Đã nhớ chưa? Ừ. Đều là thứ con thích ăn nhé. Này, này, này. Mẹ nói con đó.

    Người ta thi xong đều hết sức phấn khởi. Ngày nào cũng đi chơi. Con thì ngược lại, suốt cả ngày cứ xị cái mặt ra. Sao thế? Ôi dào, con quen rồi. Chả có gì đáng vui vẻ cả. Mẹ chẳng phải cũng mày ủ mặt ê sao.

    Mẹ có thể không mày ủ mặt ê sao? Không cần gọi cho bố con đâu. Bố con lát nữa sẽ về. Không phải gọi cho bố con. Là gọi anh con. Cả tuần nay đều không thấy đâu cả. Cũng không gọi điện. Mẹ gọi điện, nó cũng không nghe.

    Đúng là không biết nó đang làm cái gì nữa. Không cần lo, anh ấy chắc chắn không sao. Hơn nữa con còn đảm bảo với mẹ, kỳ nghỉ hè lần này anh ấy tuyệt đối sẽ thay da đổi thịt, trở thành một người anh tài giỏi. Hứ.

    Nó không gây sự cho mẹ là mẹ yên tâm rồi. Ôi trời, mặc kệ, mặc kệ đi. Nào, chúng ta ăn nào. Này, ăn tôm, ăn tôm đi. Này, cá này. Con có thể đừng có xem điện thoại không hả? Suốt cả ngày con chỉ biết xem điện thoại.

    Mắt đều sắp hỏng rồi kìa. Ôi dào, con… Con chỉ xem xem có đáp án chưa thôi. Mau ăn đi, lát nữa nguội rồi không ngon đâu. Con thử con cá đó đi. [Xảy ra chuyện ở ngọn hải đăng rồi]

    [Hình như là Trương Vạn Sâm lớp A1, cậu ấy nhảy từ ngọn hải đăng xuống] [Năm 2021] Bắc Tinh. Tan làm rồi. Ồ. Tạm biệt. Trương Vạn Sâm. [Xảy ra chuyện ở ngọn hải đăng rồi] [Hình như là Trương Vạn Sâm lớp A1, cậu ấy nhảy từ ngọn hải đăng xuống]

    [Hình như là Trương Vạn Sâm lớp A1, cậu ấy nhảy từ ngọn hải đăng xuống] Trương Vạn Sâm. Tôi mệt mỏi, bận rộn suốt cả ngày hóa ra đều là vì cậu. [Xóa tin] Sao mình lại không trở về được nữa rồi? Hử? Sao không trở về được nữa? Á. Chuyện gì vậy?

    Sao mình không trở về được nữa?