Phim Võ Hiệp Hot Nhất | Vân Tương Truyện Tập 04 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Vân Tương Truyện] [Tập 4: Đấu giá Liên Thăng Phường] Xin công tử đợi một lát. Được. Khách quý ghé thăm Quảng Hối Trang của ta rồi. [Mạc Bất Phàm – Vân Đài] Tuyết phủ đồi núi, ẩn sĩ nằm. Trăng sáng trong rừng, mỹ nhân đến.
Chào Mạc gia. Không biết Mạc gia an cư nơi phố phường nhộn nhịp để chờ mỹ nhân hay chờ ẩn sĩ? Ẩn sĩ tẻ nhạt, mỹ nhân nhạy cảm, đừng ai đến hết. Không ngờ đệ tử cuối cùng mà môn chủ phá lệ thu nhận
Lại là một thiếu niên tuấn tú thế này. Tại hạ trẻ người non dạ, mong được Mạc gia quan tâm giúp đỡ. Ta thấy công tử đây khí chất bất phàm, lẽ nào cũng là đồng môn? Khang chưởng quầy, chào Vân sư huynh của cậu đi. Tại hạ là Vân Tương. Khang Kiều.
Ngồi, ngồi, ngồi đi. Ngồi đi. Vân lão đệ vừa vào thành là ta đã gom hết sổ sách của Văn Thông ở Nam Đô lại rồi. Lần này lão đệ đến Nam Đô là vì chuyện này nhỉ? Mạc gia đúng là thần thông quảng đại. Ta mà đem đống sổ sách này về
E là không phải phép nhỉ? Đương nhiên. Lão đệ à, không phải vội, cứ từ từ mà xem. Không sao. Ba cái tài lẻ như đọc đâu nhớ đấy ta đã được tập ở Vân Đài từ lâu rồi. Dạo trước Văn lão gặp chuyện, Mạc gia có hay biết gì không?
Nuôi ong tay áo là để nói về Văn Thông còn gì? Liệu có còn ai đứng sau Thích Thiên Phong không? Vân lão đệ có từng nghĩ tại sao Văn Thông gặp nạn mà ta không hề nhúng tay vào không? Đúng là khó hiểu.
Vân Đài làm việc chú trọng nhất là bảo mật. Văn Thông thay mặt môn phái quản lý công việc ở Nam Đô. Ta thu thập tình báo, gửi thư qua lại. Ta không bao giờ nghe ngóng chuyện của ông ta. Ông ta cũng chẳng bao giờ hỏi đến chuyện của ta cả.
Thảo nào Văn lão gặp nạn mà người thần thông quảng đại như Mạc gia đây lại chẳng có lời cảnh báo nào cả. Hiểu rồi. Xem ra phải kiểm tra thật kĩ đống sổ sách của Văn lão thôi. Thằng nhãi này, thế mà chẳng giúp ta gì cả.
Cái người đến hôm nay là đệ tử ruột của môn chủ thật ạ? Đâu chỉ như vậy. Đệ tử bình thường chỉ dăm ba năm là được xuống núi, môn chủ lại giữ hắn bên người tận hơn 10 năm. Vậy là coi trọng cỡ nào cơ chứ? Thế thì lạ quá.
Hôm nay hắn bị người của Tào Bang bám theo suốt mà hình như chả biết gì cả. Cậu đã nhìn kĩ chưa? [Ngàn Đời Trung Nghĩa] Không có Kim Bưu đi theo à? Hoàn toàn chính xác. Thế cô gái kia? Trời vừa sáng đã mỗi người một ngả.
Mau tập hợp các cao thủ giỏi nhất trong bang đi. Rõ. Cái tên Tương công từ này vừa đến Nam Đô đã ghé Liên Thăng Phường, rồi lại ghé Quảng Hối Trang. Ngươi có biết thế nghĩa là gì không? Chẳng lẽ muốn tiếp quản sản nghiệp của Văn Thông?
Cô nói cô là con gái nuôi của Văn Thông à? Mà cô nói thế thì bọn ta phải tin chắc? Hôm nay ta đã trả lời câu này cả đống lần rồi. Cô là con điên ở đâu chui ra vậy? Chửi ta điên xong sẽ bắt ta lấy bằng chứng ra.
Ta không lấy ra được sẽ nói ta là không bằng không chứng, làm sao chứng minh là ngươi nợ tiền cha nuôi ta được, đúng chứ? Đạo lý trước giờ vốn là thế mà. Nếu ta tiếp tục lằng nhằng, ngươi sẽ bảo đám nô tài này đuổi ta đi.
Đợi ta hạ gục hết đám này, ngươi mới chịu lấy giấy xóa nợ ra làm bằng chứng, nói là đã trả tiền cho Quảng Hối Trang từ lâu rồi. Quảng Hối Trang chỉ lấy bảy phần, ba phần còn lại cho ngươi để bịt miệng, đúng không?
Ta đánh đấm cả ngày mệt lắm rồi. Có thể bỏ qua bước đánh đấm, đưa giấy nợ cho ta luôn được không? Đuổi con điên này đi cho ta. Nữ hiệp dừng tay, dừng tay. Để ta đi lấy. [Tế Thiện Đường] Kim đại hiệp, mời qua bên này.
Phu nhân, khách quý đến này. Là Kim Mười Lượng, Kim đại hiệp. Kim đại hiệp. Vất vả cho Kim đại hiệp, tháng nào cũng quyên tiền giúp đỡ các cô nhi ở Tế Thiện Đường. Ta thay mặt bọn trẻ cảm ơn ngài. Đừng đừng đừng. Ta chỉ góp chút tiền của,
Hai vị góp công mới là vất vả. Nói gì mà khách sáo thế. Nào, mau ngồi đi. – Nghỉ chân làm chén trà nóng. – Ngồi đi. Bọn trẻ ngoan ngoãn cả chứ hả? Ngoan lắm. Mà sao nghe im lặng thế? [Giả Trường An – Tế Thiện Đường]
[Giả thị – Tế Thiện Đường] Kim đại hiệp. bậc trượng phu như ngài nhìn là biết chưa trông trẻ bao giờ rồi. Đến giờ này là bọn trẻ ăn no, đi ngủ trưa hết rồi. Được huynh đệ nhờ vả, ta lại không chăm sóc được. May mà có Tế Thiện Đường này.
Ngài cứ quá lời. Để ta đi lấy sổ sách cho ngài xem. Thôi thôi thôi, mấy chuyện nhỏ nhặt ta xin nhờ hai vị. Phải xem chứ. Thôi. Đây, Kim đại hiệp. Ngài là người quyên góp nhiều nhất cho Tế Thiện Đường chúng ta. Để ngài biết tiền quyên góp
Được chi tiêu thế nào bọn ta cũng yên tâm. Phải đấy. Ngài xem đi. Khoản nào cũng rất rõ ràng, rất rõ ràng, rất rõ ràng. Nếu bọn trẻ đã đi ngủ hết rồi, thôi thì hôm khác ta lại đến. Cáo từ, cáo từ. Ngài đi thong thả.
– Để ta tiễn Kim đại hiệp. – Không cần đâu. Sao con không ngủ? Mẹ nuôi với thúc thúc nói chuyện làm ồn đến con à? Nào nào nào. Con tên gì? Nó tên là Tiểu Vũ. Tiểu Vũ. Tiểu Vũ, chào Kim thúc đi.
Đây là đại ân nhân mà mẹ nuôi từng kể với con đấy. Kim đại hiệp đừng trách nó. Nó còn nhỏ, gặp người lạ nên xấu hổ ấy mà. Sau này ta sẽ dạy lễ nghĩa đàng hoàng cho bọn trẻ. Thôi thôi, không việc gì phải vội.
Ngoan ngoãn ăn cơm, hôm khác Kim thúc đến là con phải mập lên đấy. Con nghe chưa? Dạo này có hơi kẹt tiền, để bữa khác ta mang bạc đến. Không phải vội đâu. Ta đi đây. Kim đại hiệp, ta tiễn ngài. Đi rồi. Đi xa chưa? Đi xa rồi.
Tao đánh chết mày, đánh chết mày, đánh chết mày! Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Đánh gãy chổi lông gà ta lại phải mua cái khác. Chuyện quan trọng bây giờ là phải nghĩ cách đối phó với tên họ Kim kia. Sợ gì? Dù sao cũng bán đám ranh con kia đi rồi,
Còn chạy theo chặn đường mang chúng nó về bày được chắc? Cứ nghĩ cách qua mặt là xong. Nhìn gì mà nhìn? Ra đây cho ta. Nói cho mày biết, mày mà dám trái lời tao nữa, tao sẽ đánh gãy chân mày ra, biết chưa? Đừng mà, không dám nữa đâu.
[Tế Thiện Đường] Được. Muội lấy không? Không thèm. – Có sao không? – Không ạ. Cảm ơn đại ca ca. Khôi gia. Đến đủ hết chưa? Đã thu xếp ổn thỏa theo lời ngài dặn rồi ạ. Khôi gia, chiêu gậy ông đập lưng ông của ngài đúng là cao tay.
Bán pháo hoa đây. Công tử, xem thử pháo hoa đi. Nhà ta có pháo đất, pháo ống, pháo ba tầng. – Loại nào cũng có cái hay riêng. – Không cần. Công tử xem xem muốn lấy loại nào. Ông cầm tiền đi. Tạm thời ta để đồ ở đây, lát nữa sẽ lấy.
Hiểu chưa? Vâng thưa công tử. Tránh ra! Lên! Chia ra đuổi theo. – Rõ! – Rõ! Bên này. Đứng lại! Bên này. Nhãi con, giở mấy trò vặt vãnh đấy ra cũng không thoát nổi đâu. Đâu có, ta đùa với mấy người thôi mà.
Chết đến nơi rồi, đùa một chút cũng không sao. Khoan đã! Ra đây hết đi. Khỏi phải giả vờ giả vịt với ta. Dù sao cũng đến rồi, dứt khoát chút đi. Cứ phải đợi đến lúc ta bị thương mới chịu xuất hiện hả? Thằng nhãi này. Mạc gia?
Ngươi không trông coi Quảng Hối Trang mà đến chỗ hang cùng ngõ hẻm này làm gì? Chết đến nơi mà vẫn thích nói nhảm. Cũng mạnh miệng phết đấy. Các huynh đệ, không chừa một ai. Chẳng chừa tên nào cho ta cả. Thôi cậu đừng ra tay,
Kẻo máu me quá rồi lại khó thu dọn. Vẫn phải nhờ ngươi chuyển lời đến Thích bang chủ, đừng chọc vào Vân Đài nữa. Khôi gia ta đây nhất định sẽ chuyển lời. Cũng không cần đâu, cho ngươi chết toàn thây, Lão Thích sẽ tự hiểu.
Cậu chắc chắn là ta âm thầm theo dõi cậu đến thế cơ à? Văn Thông chết ở trấn Bạch Câu thì ngài còn né trách nhiệm được. Đệ tử ruột như ta mà chết ở thành Nam Đô thì ngài biết ăn nói thế nào với ông lão kia được?
Rõ ràng biết là có người bám đuôi mà còn đến Quảng Hối Trang làm Thích Thiên Phong nghi ngờ ta. Nhãi con, cậu được lắm. Dám lấy mạng ra cược, bắt ta phải xuống tay với người của Tào Bang. Thế thì ta khó mà đứng ngoài cuộc được rồi.
Nếu ngài đã không muốn ra mặt, vậy sau này ta ở ngoài sáng, ngài ở trong tối, thế nào? Cậu có biết tại sao Văn Thông lại có kết cục như vậy không? Buôn bán lúc lên lúc xuống là chuyện hết sức bình thường. Mấy năm nay thực lực của Văn Thông
Đã không đấu nổi với hội buôn Nam Đô từ lâu rồi. Nhưng ông ta không phục, cứ muốn vẻ vang trở lại. Văn lão nắm được hội buôn trong tay cũng như Vân Đài nắm được hội buôn trong tay. Văn lão cũng chỉ bày tỏ lòng trung thành với môn phái thôi.
Tại sao không để lái buôn Nam Đô quản lý hội buôn Nam Đô mà phải để Văn Thông làm? Ngài nói như vậy e là không hợp quy tắc của Vân Đài nhỉ? Nhãi con, muốn hợp tác với ta mà không nói được câu nào lọt tai à?
Lấy môn phái ra để hù dọa thì đừng trách ta khinh thường cậu. Mạc Bất Phàm. [Quán rượu Vinh Thuận] Hôm nay Thư cô nương thu hoạch thế nào? Xin lỗi, hỏng việc rồi. Sao lại nói thế? Chẳng lấy được cắc bạc nào cả, đổi lại là đống giấy vụn này đây.
Đây đều là giấy xóa nợ của đám dân buôn kia nhỉ? Sao huynh không bất ngờ gì hết vậy? Thì đây đúng là thứ ta cần mà. Sao huynh không nói sớm? Nếu… nếu ban đầu ta bảo cô đi đòi nợ,
Cô không đòi được thì kiểu gì cũng đi đòi mấy chỗ nữa. Nếu ngay từ đầu ta nói với cô là ta cần lấy giấy xóa nợ, lỡ cô lười biếng trốn việc thì sao? Bình tĩnh nào. Ta biết rồi, lần sau không thế nữa. Đi ra. Được rồi, được rồi. Nhanh lên.
Khoan đã. Chuyện gì? Tốt nhất là ngày mai cô sửa soạn kiểu khác tử tế vào. Cô đừng giận ta nữa. Coi như kia là quà bồi thường cho cô. [Ngày bán đấu giá Liên Thăng Phường] [Hai năm trước] Ngươi đừng đi theo ta nữa. Công tử. Đi đứng chả ra làm sao,
Cũng phải nói lời xin lỗi chứ. Tiểu nữ thất lễ, mong công tử lượng thứ. Đây là quà bồi thường Kha tỷ tỷ nhà ta gửi công tử. Mộng Lan? Chưa xong nữa hả? Sao hôm nay lề mề thế nhỉ? Hôm nay cô uống nhầm thuốc à? Kim Mười Lượng!
Ăn mặc yểu điệu như thế làm gì? Sao lại không được? Mặc thế rồi đánh đấm kiểu gì? Đây đây, thử luôn đi. Cô thế này ta không ra tay được. Tại Kim huynh không biết thưởng thức thôi. Ta thì thích cô sửa soạn như hôm nay lắm.
Đây đúng là “Đường hành hiệp ẩn sâu vẻ tươi thắm, mũi kiếm sắc che đi nét dịu dàng”. Sao ta chưa nghe câu thơ này bao giờ nhỉ? Tại người xưa chưa từng thấy được cảnh và người như vậy, đương nhiên sẽ không có nổi ý thơ thế này.
Đủ rồi đấy hai người. [Tĩnh Thủy Lâu] Hôm nay là dịp gì mà dẫn bọn ta đến hóng hớt ở chỗ dành cho nhà giàu thế? Hôm nay Liên Thăng Phường bị đem ra đấu giá, ta thấy cũng phải nửa số thương buôn ở Nam Đô đều đến đây.
Mối làm ăn có lời như bán tài sản lấy tiền, dĩ nhiên các thương buôn sẽ không bỏ lỡ. Nhưng chúng ta đến… [Mị Châu – Đường phủ ở Nam Đô] [A Trung – Đường phủ ở Nam Đô] [Đường Tiếu – Đường phủ ở Nam Đô] Đó là Đường Tiếu,
Cầm đầu các sòng bạc Nam Đô. Ả kia có sát khí kinh thật. Nghe nói hai hộ vệ thân cận đi cùng hắn đều là cao thủ hàng đầu. Gã kia thì ta có thể nhường ba chiêu. Hôm nay là buổi đấu giá, chém giết cũng vô dụng. Tém tém lại.
Tô Minh Ngọc sẽ đến à? Quan sát ta hả? Rốt cuộc huynh đang có âm mưu gì? Tùy cơ ứng biến. Mời khách quan. Khoan đã. Đồ ăn mà bày biện tỉ mỉ thế làm gì? Đĩa này còn chẳng đủ ăn nữa. Vậy đi, lấy cho ta thêm hai phần giống vậy.
Vâng, có ngay có ngay. Công tử. Công tử. Tiền thúc. Biết ngay là cậu vẫn sẽ đến. Tỷ tỷ của cậu đoán chẳng sai chút nào. Ta đến xem thử ấy mà. Vậy cậu tự lo lấy thân đi nhé. Tô công tử, – Ngồi cùng bọn… – Sao ngươi cũng đến? Kim huynh.
Hôm qua ngủ có ngon không? Thư cô nương. Hôm nay trông cô nương khác quá. Trông kỳ cục lắm đúng không? Câm mồm. Tên nào tên nấy thấy Kha Mộng Lan cũng chết mê chết mệt. Ta mặc vậy thì không được à? Nào, ngồi đi. Ừ. Gì vậy?
Ta có chết mê chết mệt đâu. Thưa chư vị cùng ngành ở Nam Đô, chào các vị. Được Tô hội trưởng cất nhắc, buổi đấu giá hôm nay sẽ do Tiền mỗ chủ trì. Chắc hẳn các vị đều đang quan tâm đến các món đồ được đấu giá.
Vậy tại hạ sẽ không nhiều lời nữa. Vậy thì bắt đầu thôi. Đúng đấy, bắt đầu thôi. Xin Đường công tử chớ vội. Vẫn phải nói rõ quy tắc của hội buôn đã. Hôm nay là buổi bán đấu giá, tiếng búa vang lên, ra giá cao được hưởng.
Nên ta mong các vị tuân thủ quy tắc giới thương buôn, nghe theo ý trời. Tỷ tỷ. Qua hôm nay, mây trời ngoài kia vẫn bao la như trước. Có điều Liên Thăng Phường này lại chẳng biết tương lai. Liên Thăng Phường này mà rơi vào tay của Đường công tử thật,
Hạng người như Đường Tiếu Thiên Hồ gặp nhiều ở kỹ viện rồi. Tỷ tỷ, các công tử nhà giàu muốn rước tỷ về phủ có thể xếp hàng cả mười dặm phố. Chọn một người ưng ý để lấy còn hơn là bị Đường Tiếu kia làm nhục. Chúng ta xuất thân hèn kém,
Đi đâu về đâu mà chẳng lênh đênh. Hơn nữa triều đình có lệnh, tầng lớp tiện dân muôn đời không đổi, không được thành thân với thường dân. Làm vợ lẽ còn chẳng được nữa là. Chỉ có thể làm nô tỳ thôi. Nhưng ta thấy Tô công tử rất si mê tỷ.
Món đấu giá thứ ba là Liên Thăng Phường. Giá khởi điểm là 1200 lượng bạc ròng, mời các vị ra giá. Một ngàn ba trăm lượng. Bàn số hai hàng chữ Thiên, 1300 lượng. Một ngàn bốn trăm lượng. Mau ngồi xuống đi.
– Bàn thứ nhất hàng chữ Huyền, 1400 lượng. – 2000 lượng. Bàn số hai hàng chữ Thiên, 2000 lượng. Huynh đến đây vì Liên Thăng Phường, tại sao không ra giá? Nhớ kĩ, ra tay bất ngờ, tùy cơ ứng biến. Hai ngàn lượng lần thứ hai. Ba ngàn lượng.
Bàn số hai hàng chữ Địa ra giá 3000 lượng. Ông chủ Tiền, nhà họ Tô các người đường đường là hộ buôn bán lớn, có hứng thú với mấy tiệm buôn nhỏ lẻ lợi nhuận còm cõi như bọn ta từ lúc nào thế hả? Không phải cố tình nâng giá đấy chứ?
Ba ngàn năm trăm lượng. Mong Đường công tử cẩn thận lời nói. Bàn số hai hàng chữ Thiên, 3500 lượng. Ba ngàn năm trăm lượng lần thứ hai. Công tử cho ta mượn 1000 lượng được không? Sẽ trả cả gốc lẫn lãi trong nửa tháng. Bình thường lấy lãi ba phần.
Ta lấy Tô công tử một phần thôi. Được. Bốn ngàn lượng. Bốn ngàn lượng. Huynh có 1000 lượng thật hả? Bàn số hai hàng chữ Địa, 4000 lượng. Liên Thăng Phường này nếu tính giá thị trường thì cũng chỉ 3000 lượng là cùng, nhỉ? Tô công tử, chung tình quá nhỉ?
Tô công tử thích. Ta cũng vậy. Khéo quá đi ấy nhỉ? Bốn ngàn năm trăm lượng. Sao lại ngồi ngơ ra đấy thế? Bàn số hai hàng chữ Thiên ra giá 4500 lượng. Tô công tử, ta thấy huynh muốn có Liên Thăng Phường như vậy, chi bằng ta cũng góp vốn.
Hai ta cùng đấu giá. Được. Tô công tử ra giá 6000 lượng. Bàn số hai hàng chữ Địa, 6000 lượng. Sáu ngàn lượng lần thứ hai. Sáu ngàn lượng lần thứ ba. Cho hỏi họ gì tên chi, sao ta chưa gặp bao giờ nhỉ? Tại hạ Vân Tương, mới đến đây thôi.
Vân Tương. Hân hạnh được gặp. Ở đây là Nam Đô. Ta là Đường Tiếu. Đằng kia có người. Khiêng Trương Khôi huynh đệ đi đi, an táng chu đáo. – Vâng. – Vâng. Chỉ điều tra ra được mỗi một cái tên thôi à? Không còn gì khác nữa à? Trương Khôi từng kể
Tuy tên Vân Tương này vô cùng nhanh nhẹn nhưng chưa từng để lộ chút võ công nào. Hôm qua nhận được tin tức nói là hắn chỉ có một mình nên đã tức tốc tập hợp huynh đệ. Không ngờ lại trúng kế của hắn, mười mấy huynh đệ như thể tan biến vậy.
Cho dù một mình Vân Tương giết hết từng ấy người nhưng đâu thể thu dọn sạch sẽ nhanh như vậy. Chắc hẳn Vân Đài vẫn còn trợ thủ ở Nam Đô. Chuẩn bị ngân phiếu 5000 lượng bạc đưa đến sòng bạc nhà họ Đường. Đông Ông,
Mấy năm trước cũng chỉ cho nhà họ Đường 3000 lượng thôi. Cho thêm 2000 lượng bằng lợi nhuận cả nửa tháng của Tào Bang đấy ạ. Mấy chục năm rồi, chịu đựng đủ cái cảnh phải phụ thuộc vào người khác rồi. Đấy mới là lý do buộc phải diệt trừ Văn Thông.