Phim Võ Hiệp Hot Nhất | Vân Tương Truyện Tập 03 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Vân Tương Truyện] [Tập 3: Con đường hiểm trở đầy bí ẩn] Dừng xe. Tô công tử. Con đường phía trước đã bị hủy hoại, không thể đi qua được. Thư cô nương, con đường phía trước đã bị hủy hoại,
Chúng ta phải tốn chút thời gian rồi. Tô công tử… Không cần ngươi nhắc lại nữa. Kim huynh. Ta… ta đã nói gì đâu. Ta khiến hắn ghét dữ vậy cơ à? Chắc vẫn còn giận vụ nhận tơ sống hôm qua. Phải đến tám phần là hôm nay không yên ổn được đâu.
Tất nhiên. Cậu có cách gì ư? Đao kiếm vô tình, dựa vào dụng võ cả. Cách của ta chính là hai vị. Sự thật mà cậu chờ đợi suốt mười lăm năm so với tưởng tượng của cậu còn tồi tệ hơn nhiều. Ân oán tình thù, đều là lòng phàm,
Lòng phàm không dứt, không thể vào được Vân Đài. Vân Tương, cậu vẫn không buông bỏ được, cậu vẫn còn muốn điều tra. Ta họ Lạc, tên là Lạc Văn Giai. Cô lạnh à? Cô và ta cũng như huynh đệ, không phải ngại. Trông mong gì được ở cái người này đây?
Biết rõ là đêm nay sẽ có biến mà vẫn có thể ngủ yên, ngược lại khiến người ta thấy an tâm vài phần. Chắc huynh cũng biết chút võ công. Nếu đêm nay gặp phải kẻ địch, ta có cần giúp huynh không? Ta đã từng thấy thân thủ của huynh.
Người bình thường không thể tránh được những mũi tên đó. Không giấu gì cô, ta mà động đến thân pháp thì cho dù cô và Kim huynh hợp sức lại cũng không làm ta bị thương nổi đâu. Nếu đã như vậy thì sao phải bắt chúng ta bảo vệ huynh?
Chỉ có điều thân pháp của ta có chút khuyết điểm. Ví dụ? Sao có thể dễ dàng nói bí mật cho người khác biết? Tô công tử. Lại đây cho ấm. Có nó là đủ. Hôm qua ngươi đã làm hỏng việc lớn của ta, đáng phạt.
Ta thấy cho dù huynh ấy không ngăn cản thì vị quản gia bên cạnh huynh cũng chưa chắc đã làm theo ý huynh. Nếu ta nhất quyết làm vậy thì Tiền thúc cũng không quản được. Tô gia làm ăn với triều đình cả trăm năm nay, cơ nghiệp to lớn,
Tô công tử lại làm việc hoang đường như thế, chắc phải có uẩn khúc gì trong đó đúng không? Ngươi nói xem, ngươi cứ cậy thông minh rồi khua môi múa mép như thế, làm theo ý của ngươi rồi, nhưng câu nói này của ngươi
Lại khiến người khác phải chịu bao trắc trở. Thế hay là huynh nói cho chúng ta biết đi, để ta cũng biết bản thân mình sai ở đâu. Sau khi phụ thân ta mất, hội buôn Nam Đô, sản nghiệp của Tô gia đều do tỷ tỷ của ta quản lý.
Nhưng ta là con trai duy nhất của Tô gia. Tỷ tỷ nóng ruột muốn để ta tiếp quản. Lần này đến Dương Châu mua tơ, một là muốn để ta được rèn luyện. Đúng là ta có chút việc riêng, muốn kiếm chút tiền. Ngươi nói xem.
Vốn chỉ là một vụ làm ăn buôn bán, làm chút chuyện hoang đường để thực hiện ý muốn của tỷ tỷ ta, ai bảo ngươi xem vào hả? Tô gia là gia tộc buôn bán giàu có nhất vùng, vì sao Tô công tử không nối nghiệp?
Gia tộc buôn bán ta đã thấy nhiều rồi. Những kẻ làm nghề buôn bán chỉ có hai loại, những kẻ hám lời và những kẻ không có gì để lợi dụng. Vô vị. Chắc hẳn Tô công tử là người có chí lớn. Tất nhiên rồi.
Mơ ước của ta là vác kiếm đi khắp đất trời. Nếu có thể tập hợp bí quyết võ nghệ khắp nơi mà trở thành tông sư, ngươi bảo như vậy không tốt… Câm miệng. Có cướp. Chúng ta hãy ở sát cạnh nhau, đừng tự mình hoảng loạn.
Kẻ học võ không dùng miệng, cậu học thêm vài chiêu đi. Đi. Đuổi theo. Không ai được bảo vệ ta. Kẻ nào vi phạm phạt ba tháng tiền công. Tránh ra. Đuổi theo. Tiền thúc. Công tử, không cần cậu phải ra tay với đám người này. Đây là thân pháp gì?
Chưa từng thấy. Bị bao vây tấn công tứ phía mà vẫn có thể tìm ra khe hở. Xem ra cậu ta không hề nói khoác. Cô và ta hợp sức lại chưa chắc đã đánh được cậu ta. Hai người còn đứng nhìn đến bao giờ? Vẫn muốn xem thêm lúc nữa.
Các người nên biết điều đi. Ép ta ra tay à? Các người đang tuyệt đường sống của ta đấy. Cứu ta với. Cứu ta. Hít thở mười lần, công pháp tự phá. Đây là bí mật ấy à? Cô mà muốn thử võ công của ta
Thì cô hỏi ta vài lần, ta sẽ nói cho cô biết ngay. Chứ cần gì phải lấy cái mạng quèn này của ta. Không ép huynh một chút, huynh có chịu ngoan ngoãn khai ra không? Huynh cũng thật là. Thất trách trong việc bảo vệ chủ nhân đó biết không?
Thứ võ công vô dụng đó của cậu có tên không? Mười hơi trốn thoát. Cái gì cơ? Mười hơi trốn thoát. Vân công tử, cậu đã từng gặp đám người này chưa? Tiền quản gia có tra ra được thân phận của đám tội phạm đó không?
Vân công tử an toàn là tốt rồi. Tối nay ta đã nhìn thấy rất rõ ràng. Đám người này không phải lũ thổ phỉ mà nhằm vào cậu. Nếu là thổ phỉ, bọn chúng hoạt động về đêm, da sẽ không đen đến mức này. Ông xem, nấm do nước.
Hai vai nhô cao, bắp đùi thô to, là do thường xuyên vác nặng. Chẳng lẽ là người của Tào Bang? Vốn dĩ Tào Bang có thể hộ tống chúng ta đến bến đò Nam Đô an toàn, nhưng bọn họ cứ kéo dài mãi,
Ép chúng ta phải đi con đường xa xôi vắng vẻ này. Vân công tử, có phải cậu gây thù chuốc oán gì với Tào Bang không? Nếu Tiền quản gia cho là vậy thì đúng là vậy. Kim huynh. Ta thấy đao pháp của huynh mạnh mẽ quyết đoán,
Cứ tưởng là học của Ngô gia ở Bắc Đô. Nhưng đao pháp của Ngô gia, Huyền Nham 12 chiêu thức chú trọng đến tính chặt chẽ chứ không phải đánh nhanh thắng nhanh. Nhưng ta thấy chiêu lấy một địch ba của huynh lại nhanh như chớp.
Một đao khách như ta thì làm gì được kế thừa của ai? Chỉ là vào Nam ra Bắc, thấy nhiều điều thôi. Cũng phải. Đao pháp của huynh có sự tuyệt diệu của Lưu gia ở Việt Châu. Nhưng đao pháp của Lưu gia chú trọng đến việc tích tiểu thành đại.
Cậu nói mấy lời hoa mỹ đó có ý nghĩa gì? Đao pháp là dùng để giết người. Kim huynh, không phải thế đâu. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Đao pháp của huynh trông có vẻ sắc bén nhưng không phải là không có sơ hở. Sơ hở?
Cậu nói ta nghe xem. Đao này vốn không phải một thứ đánh nhanh thắng nhanh. Đao pháp của huynh gần giống với đao Vũ Lung của Lưu gia. Nhìn thì có vẻ công lực nằm ở đao nhưng thực ra phát lực từ chân.
Chân liền với lưng, lưng nối với tay, tay đẩy đao đi. Thế nên điểm mấu chốt của thanh đao Vũ Lung này là phải bảo vệ phần dưới. Nhưng huynh vừa vung đao là rất mạnh tay, hoàn toàn không nghĩ đến phòng… Thôi đi, thôi đi, thôi đi.
Chưa ai biết thì cậu đã nói toạc ra rồi. Cái này… Chưa ra tay được phát nào, chỉ biết nói mồm. Kim huynh, Kim huynh. Không phải ta không giúp huynh. Ta thấy huynh… Ta chưa từng nghĩ là huynh lại có bản lĩnh đó. Thư cô nương. Đúng rồi.
Đao pháp của Thư cô nương trông có vẻ thoắt ẩn thoắt hiện nhưng thực ra lại thiên về phòng thủ chứ không tấn công. Sau khi loại bỏ phòng thủ của kẻ thù mới cho địch một nhát trí mạng. Khiến ta nghĩ đến đao Khiên Tinh của Thư gia ở Nam Đô. Đúng.
Nhiều lời thế hả? Người ta họ Thư đấy thôi. Trùng hợp thôi. Chắc là trùng họ thôi. Bởi vì ta nghe nói đao pháp của Thư gia đã thất truyền rồi. Nhưng thân pháp của cô cũng tuyệt diệu thật. Hình như trước đây ta từng thấy ở đâu rồi.
Hình như là tuyệt chiêu của mật thám Kim Dực của tiền triều. Đúng rồi, này. Tô công tử. Bao giờ thì đội buôn xuất phát? Thư cô nương, Kim huynh, chúng ta vừa gặp mà như quen đã lâu, trò chuyện vui vẻ. Đợi đến Nam Đô rồi, ta sẽ làm chủ nhà
Đưa hai người đi thăm thú khắp nơi. Tốt lắm, tốt lắm. Ta đến đó nhiều lần mà chưa được đi thăm thú cho ra trò. Cũng tốt. Hai vị, vậy chúng ta hẹn trước rồi nhé. – Được. – Được. Tất cả nhanh tay lên. [Mưa Thuận Gió Hòa] Bên này, bên này.
Giúp một tay đi. Trương cai đầu, ngươi định tạ tội thế nào với Đông Ông? Bang chủ, là tại ta khinh địch. Ta không ngờ bên cạnh hắn lại toàn là cao thủ tuyệt đỉnh. Trang trại trà vừa đưa đến, nói là lá trà vừa hái sáng nay, chắc là ngài sẽ thích.
Mất bao nhiêu huynh đệ? Mười.. mười bảy người. An táng cẩn thận. Vâng. Bang chủ, xin ngài hãy cho ta một cơ hội nữa. Ta sẽ lấy công chuộc tội. Nếu vẫn không thành, Trương Khôi này sẽ xách đầu đến gặp ngài. Trương Khôi, lần cuối cùng đấy. Hắn chết rồi ư?
Đã điều tra. Hoàn toàn chính xác. – Tiền quản gia. – Tiền quản gia. Tiểu thư đang ở đâu? Đang ở thư phòng hậu viện. Tiểu thư. [Tô Hoài Nhu – Tô gia ở Nam Đô] Tơ sống được vận chuyển về rồi à? Đã vận chuyển về đây
Và nhập kho Dụ Phong cả rồi. Vất vả rồi. Tiểu thư, sao không để ta về làm mấy chuyện mệt đầu này cho? Nếu hôm nay ta không đích thân tính toán thì đúng là không thể hiểu được sự vất vả mỗi ngày của huynh. Tiểu thư,
Những việc của hội buôn đã khiến muội nhọc lòng rồi. Thế nên mọi việc vặt trong phủ muội đừng tốn công nữa làm gì. Minh Ngọc đâu? Sao nó vẫn chưa về? [Liên Thăng Phường] [Liên Thăng Phường] Liên Thăng Phường? Trông hoành tráng quá.
Điểm ăn chơi đầu tiên của Tô công tử khi về Nam Đô là sòng bạc à? Tô công tử làm ăn nhiều lĩnh vực thật đấy. Sao ngươi vẫn đi theo hả? Đừng có đấu khẩu nữa, mất thời gian. Đi, đi, đi. Đi, đi. Vào trong xem đi. Tô công tử,
Nơi này vắng vẻ quá. Muốn đánh bạc sao không tìm sòng bạc nào nhộn nhịp hơn? Kim huynh lượng thứ. Huynh không biết đó thôi. Ngày mai ở Liên Thăng Phường có hội đấu giá, ta đang vội đến gặp một người bạn của ta. Ở đâu mà chẳng để thắng tiền.
[Kha Mộng Lan – Liên Thăng Phường] Các vị, đặt cược xong thì không đổi nữa nhé. Đặt hết đi. Tề lão gia bỏ không một lượt à? Ngày mai ở Liên Thăng Phường có hội đấu giá. Cô phải nghĩ cho kĩ đó. Ta đã nói với Tề lão gia từ lâu rồi.
Tay trái 11, tay phải 11. Trái phải bằng nhau, Nhà cái ăn hết. Lại thua rồi. Vẫn còn vài canh giờ để suy nghĩ. Nếu Liên Thăng Phường này không có biến, đương nhiên ta sẽ không khuyên cô phải theo ta. Nhưng sòng bạc Đường gia đã nói từ lâu rồi.
Nếu cô cũng bị bán đến Đường gia thì… Ta muốn vị trí của ngươi. Nực cười. Hóa ra là Tô công tử. Mời ngài ngồi. Tô công tử. Kim huynh. Mời. Được. Nha đầu này xinh thật đấy. Cũng lâu rồi ta chưa động vào cờ bạc, cũng hơi ngứa tay đấy. Mộng Lan,
Kim huynh đây là bạn của ta. Cô giơ cao đánh khẽ nhé. Nực cười. Ta đã thua bao giờ đâu. Nha đầu, đừng nghe cậu ta nói. Có bản lĩnh thì cứ thể hiện ra hết đi. Huynh có biết Liên Thăng Phường này vốn là sản nghiệp của cha nuôi ta không?
Nào, nào, nào. Bên dưới. Đặt cửa nào? Ta đặt bên này. Hiếm khi đến chốn ăn chơi, sao trông cô nương lại nhiều tâm sự thế? Ta đang nghĩ vì sao đang dưng Tô Minh Ngọc lại đưa chúng ta đến chỗ này. Không cần nghĩ nữa. Một ngày không gặp,
Tương tư đến cuồng si. Câu chuyện giữa công tử nhà giàu và nữ tử ở sòng bạc, trong truyện thì hay nhưng nếu là thật thì khó đấy. Nhớ hồi cha nuôi ta còn ở thời đỉnh cao, tài sản rải khắp Nam Đô, vô cùng oai phong. Nhưng một khi người thất thế,
Đám dân buôn ở Nam Đô như sói đói hổ vồ, trong chớp mắt chỉ còn lại Liên Thăng Phường, mà e là cũng chẳng giữ nổi. Cũng chưa chắc là không giữ nổi. Giữ lại Liên Thăng Phường thì có liên quan gì đến chuyện báo thù?
Huynh làm vậy rốt cuộc là có mục đích gì? Thư cô nương, cô có thể nói cho ta nghe trước được không? Thân pháp của mật thám Kim Dực tiền triều, phải là người thế nào mới có tư cách được học? Theo ta được biết, người được học thân pháp này…
Đúng vậy, chỉ có Lăng Uyên. Cô thừa nhận mình là loạn đảng Lăng Uyên ư? Ba năm trước ta từng du ngoạn đến Cam Châu, cứu được một người đang hấp hối của Lăng Uyên. Mật tịch của Lăng Uyên chưa từng truyền cho người ngoài.
Đại khái là vì người đó muốn ta gia nhập Lăng Uyên. Thế có phải sau khi cô học trộm được võ công của họ, đã tìm cơ hội chạy thoát không? Đúng vậy. Không đúng. Không phải cô vẫn luôn muốn tìm Thích Thiên Phong để báo thù sao?
Nếu cô đã học được mật tịch của Lăng Uyên thì vì sao lại không gia nhập bọn họ? Vân Đài của các huynh có ân oán với Lăng Uyên. Nếu ta gia nhập Lăng Uyên thì sau này gặp cha nuôi thế nào được? Nghĩ cũng chu đáo đấy.
Vân Đài là mối họa hàng đầu của triều đình bây giờ, vậy mà huynh lại không hề che giấu thân phận mình là người Vân Đài, lại khiến ta thấy nghi ngờ đấy. Sao hả? Nếu cô muốn tố cáo ta thì cũng không đợi đến ngày hôm nay.
Sao huynh biết là ta sẽ tha cho huynh? Bởi vì trong đôi mắt cô có ta. Nhìn lại xem, rốt cuộc là thế nào? Hình bóng có hơi méo mó nhưng khó mà giấu được vẻ thong dong vốn có. Bớt tự khen mình đi.
Chẳng có cô nương nào thích nghe câu nói đó của huynh đâu. Không phải là cô giở trò với ta đó chứ? Kim huynh, không may mắn thì nghỉ một lát đi. Không đúng. Sao ta vừa ngồi vào bàn mà các người đều không đặt cược nữa thế?
Tất nhiên là chúng ta nhìn ngài để xem hướng gió rồi. Vị tiểu ca này tuy hơi ngốc một tí nhưng thân thể cường tráng. Nha đầu, có được nợ không? Bình thường ta không bao giờ cho nợ. Nhưng nếu ngài là bạn của Tô công tử… Đừng, Mộng Lan.
Cậu đừng lên tiếng. Kim huynh đã thua 30 lượng, vậy ta sẽ cho huynh nợ 30 lượng, đến khi nào gấp đôi thì thôi, được không? Được lắm. Nghiện cờ bạc mà không giỏi cờ bạc, đúng là hại người. Ta còn đang nghĩ cách giữ huynh ấy lại bên ta đấy.
Cơ hội tốt. Muốn lợi dụng điểm yếu của người khác mà còn nói ngang nhiên thế. Người Vân Đài các huynh làm việc đều vô liêm sỉ vậy luôn à? Sử dụng thủ đoạn vô liêm sỉ để đạt mục đích quang minh chính đại. Nó cũng giống như việc cô nương học trộm
Võ công của Lăng Uyên thôi. Huynh đến nơi này không chỉ để báo thù đúng không? Phải. Mà cũng không phải. Toàn nói dối. Hợp tác với ta cái nỗi gì, ta thấy không cần thiết đâu. Hai vị khách quan, mời dùng trà. Nơi này cứ giao cho ta là được.
Không gọi ngươi thì đừng có vào. Đa tạ khách quan. Cô nương, cô quả là thông minh hơn người. Đúng vậy. Đúng là ta có mục đích khác. Nhưng ta nói muốn đấu với Thích Thiên Phong chắc chắn là thật. Sao ta có thể tin huynh được? Trong tháng này,
Ta sẽ khiến Thích Thiên Phong và Tào Bang của hắn phải sụp đổ. Đi hay ở là tùy cô. Nhưng nếu cô quyết định hợp tác với ta, ta muốn cô đồng ý với một điều kiện của ta. Huynh nói đi. Cô và ta đều có trách nhiệm riêng, lấy mạnh bù yếu.
Nhưng chuyện mà ta nhờ cô, cô nương đừng hỏi nguyên nhân. Đợi đến khi thành công rồi, nếu cô vẫn chưa rõ thì ta sẽ giải thích với cô. Ta đồng ý. Nhưng ta gánh trên vai món nợ máu sâu đậm. Nếu huynh thay đổi giữa chừng,
Đừng nói là Mười hơi trốn thoát, cho dù là Trăm hơi trốn thoát… Ta hiểu. Chắc chắn cô sẽ không nương tay. Cô có bao giờ nương tay đâu. Mồm mép tép nhảy, gieo gió ắt gặp bão. Không đùa nữa, nói chuyện nghiêm túc đi. Bây giờ các hộ buôn ở Nam Đô
Đang chuẩn bị xâu xé sản nghiệp của Văn lão. Nhưng cô phải biết rằng trên thương trường phần lớn là nợ liên hoàn. Có người cho Văn lão nợ thì cũng có người nợ Văn lão. Huynh muốn đòi hết tiền nợ về ư? Đúng vậy, phiền cô nương rồi.
Nhưng Văn lão đã qua đời, còn ai chịu trả nợ nữa? Thế thì phải nhờ đến thủ đoạn của cô. Chuyện này vô cùng quan trọng, không thể chậm trễ. Tốt nhất là phải khởi hành ngay. Có thể cô sẽ gặp phải những kẻ gây khó dễ cho cô ngay lập tức.
Cô phải tự cẩn thận đó. Nói suông thì có ích gì? Hay là huynh đi cùng ta đi. Kim huynh, đen hay đỏ? Đen hay đỏ? Cậu nói đi. Cái này làm sao ta biết được? Vô dụng. Cược đỏ tiếp. Được. Khoan đã. Để ta nhìn kĩ lại đã. Đen 14.
Mười tám, mười tám, mười tám. Mười tám, mười tám, mười tám. Đỏ 12. Đen thắng. Vị ca ca này, cả tiền thua lẫn tiền vay là 60 lượng. Nếu tiêu hết rồi, có cần huynh đệ bọn ta giúp không? Ta đánh chết ngươi có tin không? Kim huynh, đừng nóng vội.
Tiền ăn ở trong những ngày tới còn có ta lo mà. Cả tiền thua lẫn tiền vay là 60 lượng vàng à? Phải ăn nhờ ở đậu Tô gia đến bao giờ mới hồi vốn được? Sao ngươi lại nói mấy lời châm chọc nữa rồi? Tô công tử, mới đến Nam Đô
Mà đã đưa Kim huynh đến sòng bạc à? Hai người gài bẫy ta hả? Kim huynh, ta không hề có ý đó. Kim gia nói đùa rồi. Bao nhiêu con mắt theo dõi thế này, Mộng Lan ta sao dám lấy danh tiếng của Liên Thăng Phường ra đánh cược chứ? Cũng phải.
Để xử lý được người huynh đệ này của ta cũng không cần phải ăn gian. Cậu còn nói thêm nửa câu ta đập chết cậu. Không thu tiền. Sáu mươi lượng vàng, sáu mạng người. Huynh cam tâm nộp hết cho sòng bạc vậy à? Rốt cuộc cậu đứng về phe nào đấy?
Cô nương, trên người ta còn 60 lượng, có thể cược với cô nương một ván không? Một ván phân thắng thua. Cược luôn 60 lượng vàng mà huynh ấy vừa thua đó. Công tử muốn cược thế nào? Cô và ta mỗi người giữ một cốc.
Sau khi mở cốc, nếu số điểm hai bên bằng nhau thì ta thắng. Nếu khác nhau thì cô thắng, thế nào? Mộng Lan, cô đừng cược với hắn ta. Người này vô cùng xảo trá. Được, làm theo ý công tử đi. Các vị, xin hãy giữ im lặng. Ván cược này của ta
Phải dựa cả vào tai nghe đó. Đa tạ. Mời cô nương. Mời cô nương. Ta xong rồi. Thế mà cũng được à? Còn chưa lắc mà, còn chưa lắc mà. Đỏ, mười điểm. Mười điểm. Đen. Tay công tử son quá. Mộng Lan xin bái phục. Kim gia.
Rốt cuộc cậu còn bao nhiêu tuyệt kĩ độc môn nữa? Vân Tương, Vân Tương. Vân Tương. Túi thơm, gói thơm, đồ treo đây. Đưa đây đi, giấu mãi nãy giờ rồi. Cái gì? Ba mươi lượng vàng của ta đó. Huynh đang nói đùa với ta đấy à?
Tiền đó ta dùng bản lĩnh của mình mới thắng được. Huống hồ ta còn gạt nợ 30 lượng vàng đó giúp huynh nữa. Cậu… Kim huynh, huynh thân là một hiệp sĩ hào kiệt, huynh sẽ không ăn quỵt của ta chứ? Cậu có thù oán gì cần báo không?
Ta giúp cậu giết vài người, lấy nửa giá thôi. Hay là thế này đi. Huynh chịu khó đi theo ta một thời gian. Mỗi ngày ta trả huynh một, hai lượng vàng được không? Cậu đang gài bẫy ta đấy à? Ta biết trong thời gian này huynh cũng vất vả rồi.
Huynh nhận tấm ngân phiếu này đi. Tìm quán trọ nào đó nghỉ ngơi cho lại sức. Ý cậu là gì? Bây giờ cậu không cần ta nữa à? Trù cho cậu bị Tào Bang băm xác đi. [Nha hoàn Thiên Hồ] Có phải tỷ tỷ đang lo vì hội đấu giá không?
Ngày mai là sẽ biết kết quả. Người có thể dựa vào bây giờ cũng chỉ có Tô công tử thôi. Mộng Lan. Đừng buồn nữa. Ngày mai là hội đấu giá, hôm nay có thắng nhiều đến đâu cũng khó mà thay đổi cục diện. Ta biết mà.
Ta chỉ muốn Thiên Hồ và mọi người được sống tốt hơn thôi. Đường Tiếu không cướp được Liên Thăng Phường đâu. Cô xem, ta đã tích được 3000 lượng bạc. Buổi đấu giá ngày mai, nhất định sẽ mua được. Mộng Lan xin nhận tâm ý của công tử.
Nhưng sau này công tử có thể cẩn trọng lời ăn tiếng nói hơn không? Trước đây nói mời Tô hội trưởng ra mặt để Đường Tiếu không tham gia đấu giá nữa, công tử đã làm được chưa? – Mộng Lan. – Ta nghĩ chắc là Tô công tử đã đi rồi
Nhưng Tô hội trưởng không cho phép. Ta biết công tử không chê Mộng Lan xuất thân thấp hèn. Nhưng Tô gia làm sao có thể chấp nhận? Thế nên xin công tử đừng lãng phí thời gian thêm nữa. Mộng Lan, Mộng Lan. Tấm chân tình của ta có thời gian minh chứng.
Ngày mai. Ngày mai ta sẽ cứu được Liên Thăng Phường. [Quảng Hối Trang] Cầm lấy này. Gửi số ngân lượng này. Lưu huynh, lại đến gửi bạc à? Mời đi bên này. Mời. Vương chưởng quầy, mời đi bên này. Hai vị, mời qua bên này. Chỗ ta chỉ làm ăn với khách quen,
Không nhận bạc của khách vãng lai. Ta có đăng ký ở đây rồi. Quảng Hối Trang nhận bạc của rất nhiều hộ buôn lớn ở Nam Đô gửi, rất nhiều hộ buôn đến đây [Vân Đài – Khang Kiều] nhưng ta chưa bao giờ gặp công tử.
Xin hỏi tên đăng ký của công tử là? Thiên Tự Đệ Nhất Hiệu.