Phim Tình Cảm Gia Đình Siêu Hấp Dẫn | Long Thành Tập 02 | iQIYI Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Long Thành] [Tập 2] Thầy Trịnh. Chào thầy. Thầy Trịnh. Làm món gì mà thơm thế? Cà chua xào trứng gà. Chào thầy Trịnh. Thầy Tiểu Trịnh cũng đến rồi à? Tây Quyết à, tự tìm chỗ ngồi nhé. Thật ngại quá.

Chú đi rửa… đi rửa cho cháu nhé. Không cần đâu chú. Chú à. Chỉ riêng cháu biết trường ta đã có hai giáo viên cũng độc thân. Nhưng họ dựa vào thâm niên dạy học cũng được phân nhà rồi. Chú cũng đi đề nghị đi. Một mình chú ở đây rất tốt.

Vả lại, những người sống ở đây đều là nhân viên cũ của trường, họ gặp chú vẫn có thể thật lòng thật dạ gọi một tiếng “thầy Trịnh”, tốt biết mấy. Chú à, chú không thể cứ thế này mãi được. Không sao. Người đến tuổi này như bọn chú

Đều khá là thực tế. Nhìn không ưa nhau, điều này rất bình thường mà. Cháu không nói Tôn Lộ. Cháu… Ý cháu nói cái chuyện trước đây. Cháu biết. Chuyện đó gây tổn thương lớn cho chú, nhưng tất cả mọi người đều đang tiến về phía trước,

Tất cả mọi người ở Trường Trung học số 1 Long Thành, học sinh, giáo viên không ai nhớ chuyện của tám năm trước nữa. Chỉ có mình chú không buông bỏ được, gánh cái tội danh không tồn tại ấy, không chịu buông bỏ.

Người thanh cao không cần nói ra vẫn thanh cao. Có gì mà không buông bỏ được. Ngược lại là cháu đấy, nếu cháu không nhắc chuyện này, từ lâu chú đã chẳng nhớ ra. Bây giờ chú sống một mình ở đây rất tốt, tự tại biết mấy.

Tây Quyết, nghe thím ba cháu nói cháu và người bạn đại học đó của cháu tiến triển rất tốt. Hai đứa rất xứng đôi. Quả thực rất đặc biệt ạ. Có gì đặc biệt? Thì ví dụ như Đông Nghê, chị ấy giống như thiêu thân luôn luôn thích lao vào lửa.

Nhưng Trần Yên, cô ấy giống như con chim di trú, cho dù bên ngoài mưa to gió lớn đến mấy, đều sẽ lặng lẽ bay theo một quỹ đạo. Xem ra Tây Quyết của chúng ta thực sự sắp kết hôn rồi. Dù sao trên người cô ấy,

Cháu có thể cảm nhận được bầu không khí hòa thuận của nhà chú ba. Trần Yên luôn khiến cháu cảm nhận được cảm giác yên bình. Việc kết hôn rất dễ dàng. Nếu kết hôn với người mình thích đó chính là vận may hiếm có.

Thằng nhóc là cháu nhất định phải trân trọng. Anh, em nghe nói một chuyện. Hồi chú út còn trẻ, từng qua lại với một học sinh lớp chú ấy. Thím út vì chuyện này mà ly hôn. Chuyện này là thật ạ? Em nghe ai nói thế? Em nghe nói lâu rồi,

Có điều lúc đó không để ý, nhưng mà hôm nay diễn đàn trường học đăng bài nói có căn cứ hẳn hoi cứ như thật ấy. Nếu em còn nghe ai nói lung tung, em đến nói với anh, anh đi xử lý kẻ đó. Anh, anh nói cho em biết một chút đi.

Em thề, em tuyệt đối không nói với người khác. Anh thực sự không biết. Anh nói một chút thôi mà. Em đã khôn lớn trưởng thành rồi, bây giờ em là người lớn rồi, có gì mà em không thể biết chứ. Thật ra chuyện anh biết thực sự không nhiều.

Biết bao nhiêu thì nói bấy nhiêu. [Năm xưa vạn dặm kiếm phong hầu, một ngựa trấn giữ chốn Lương Châu.] [Hồi đó,] [Quan Hà mộng vỡ nơi nào đó? Bụi phủ kín áo lông thú dày.] [anh mới lên lớp chín.] [Đông Nghê là học sinh của chú út.]

[Hồ chưa diệt, tóc mai nhuốm bạc, nước mắt chảy dài.] [Đời này ai biết trước, trái tim ở Thiên Sơn, người nơi Thương Châu.] Thầy không cần các em ghi nhớ điển tích đằng sau từng từ, nhưng thầy hi vọng các em có thể thông qua việc đọc đi đọc lại

Thông qua lời văn để cảm nhận – cuộc đời độc đáo nhất của thi nhân. – Đông Nghê. Tri thức và tình cảm như thế này… Giá thầy Trịnh là chú út của mình thì tốt. hòa quyện vào trong lòng các em. [Chú út hồi ấy]

[đứng trên bục giảng, tỏa sáng rạng ngời.] Tư tưởng tinh túy nhất của những nhà văn này… [Tất cả học sinh đều thích học tiết của chú ấy.] sẽ trở thành… [Tranh nhau xem chú ấy nhận xét bài làm văn.] Được rồi. Cán sự môn phát vở văn.

Bài học hôm nay giảng đển đây. Cả lớp đứng. Chào thầy ạ. Các bạn, các bạn! Ai hỏi vở văn đến chỗ tớ xếp hàng. Không xếp hàng, không được hỏi nhé. Đường Nhược Lâm! [Anh chưa bao giờ gặp Đường Nhược Lâm đó.] [Chỉ biết]

[cô ấy là bạn học cùng lớp với chị Đông Nghê.] [Sao thầy Trịnh lại viết nhiều lời nhận xét cho cậu thế?] Dạo này có tiến bộ. Được rồi, được rồi, được rồi.

[Lời văn của em khiến thầy cảm thấy thương xót, em có một nội tâm mong manh và nhạy cảm…] Cậu đi đi, cậu đi đi! Bạn tiếp theo, bạn tiếp theo! Xếp hàng, xếp hàng! Từng người xếp hàng một. Từng người xếp hàng một. Đã đến cậu chưa?

[Trường Trung Học Số 1 Long Thành] [Tính cách cô ấy cô độc.] Được, vậy chào các em nhé. Thầy đi đây. – [Đến từ một gia đình đơn thân.] – Tạm biệt. [Quan hệ với đám bạn học không được tốt lắm.] Thầy Trịnh. Đây là bài làm văn em mới viết.

Em muốn nhờ thầy xem trước giúp em. Được. Vừa đi vừa nói nhé. [Thật ra,] [đó hoàn toàn chỉ là] [sự thiên vị tự nhiên nhất trong chuyên môn] [của một thầy giáo dạy văn giỏi] [dành cho một học sinh yêu văn học] [có tài viết lách.] Khi hạ bút [Xuân]

Trước tiên phải hất ngược, rồi xoay lại. – Thật không biết xấu hổ. – Làm gì thế? – Ban ngày ban mặt, – Làm gì thế này? các người trong văn phòng… Anh còn bảo vệ nó chứ gì? Làm gì thế?

-[Nhưng thím út hồi đó…] – Anh thực sự không sợ người khác nhìn thấy. – [lại một mực khẳng định] – Nhìn đi, thầy giáo của trường các người. [giữa chú út và Đường Nhược Lâm] [là quan hệ kiểu đó.] Ban ngày ban mặt, anh ở văn phòng…

[Thím út làm ầm ĩ lên như vậy,] – [Trong trường bàn tán xôn xao.] – Đường Nhược Lâm, có chuyện gì vậy? [Không ai chịu nghe chú út thanh minh.] Còn ghé sát mặt vào nhau. [Mỗi người đều tưởng tượng] [cảnh tượng thầy giáo và học sinh yêu nhau.]

[Bởi vì như vậy mới kích thích.] Do vấn đề tác phong trong đời sống cá nhân đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự giảng dạy bình thường của nhà trường. Đem lại cho nhà trường… [Chú út đã ly hôn.] ảnh hưởng vô cùng tệ hại.

[Nhà trường công khai xử phạt chú út,] [thu hồi nhà.] Thông báo phê bình đối với thầy Trịnh Hồng, [ghi lỗi xử phạt,] [đồng thời thuyên chuyển khỏi cương vị giáo viên chủ nhiệm lớp.] [Yêu cầu thầy viết bản kiểm điểm nghiêm túc, sâu sắc.]

[Cô gái tên là Đường Nhược Lâm đó] [cũng nghỉ học, biến mất.] [Từ đó về sau, cuộc sống của chú út] [càng ngày càng khó khăn.] Em thực sự thấy buồn thay cho họ. Lúc đó Đường Nhược Lâm và em bây giờ có lẽ cũng bằng tuổi nhau.

Mọi người thật không công bằng với họ, cũng không công bằng với chú út. Không được. Em phải giúp họ. Em phải giúp chú út. Giúp thế nào? Bao nhiêu năm như vậy qua đi rồi. Em mặc kệ. Em muốn anh cùng em giúp chú út lấy lại danh dự,

Tìm lại hạnh phúc. Còn về Đường Nhược Lâm, anh đừng nói năm đó chị ấy bị oan, cho dù chị ấy thực sự thích chú út, điều đó em cũng có thể hiểu được. Thích anh, không phải lỗi của em. Em chỉ muốn làm phiên bản tốt hơn của chính mình,

Còn anh là mặt hồ chiếu vào em. Trịnh Nam Âm, anh cảnh cáo em nhé. Người khác thế nào, anh không quan tâm, nhưng trước khi em thi đại học, không được yêu đương. Đây là sứ mệnh mà thím ba giao cho anh. Anh.

Anh không còn nhớ hồi anh 17 tuổi nữa à? Quên rồi. Trịnh Tây Quyết, anh có biết không? Anh nhìn bộ dạng hiện tại của anh đi. Hành vi hiện giờ của anh chính là phản bội tuổi thanh xuân của anh, phản bội quá khứ của anh.

Thảo nào mọi người đều nói khôn lớn trưởng thành chính là từ một viên châu báu vô giá biến thành một viên mắt cá. Vậy cũng không thể giống như anh được. Đúng là mắt cá chết. Đó là nói em. Không có tác dụng với anh. Báo cáo. Vào đi. [Slam Dunk]

Tô Viễn Trí. Thưa thầy. Em vừa đi làm gì thế? Em vừa đi vệ sinh ạ. Em xin phép thầy rồi mà. Đi, giải câu này đi. Có biết tại sao bị sai không? Không biết ạ. Em ấy đã mắc một lỗi không nên mắc nhất. Là gì vậy? Không biết ạ.

Đơn vị đo lường là ki-lô-gam hay gam? Rất phóng khoáng nhỉ? Xoẹt, xoẹt, xoẹt, viết xong, đi luôn. Nói nhẹ thì gọi là cẩu thả. Nhưng nếu đây là phòng thi đại học chính là vô trách nhiệm với tương lai của em. Đúng không? Thầy Trịnh. Em thấy có phải thầy

Hơi nguyên tắc quá rồi không? Chỉ là một đơn vị đo lường thôi mà. Không phải là tính điểm theo từng bước sao? Đúng không ạ? Không điểm thì quá rồi. [Hồi lớp 12,] [tôi từng tranh cãi với thầy dạy Toán] [vì một đường phụ.] Trịnh Tây Quyết, được đấy.

Bây giờ còn học một biết mười, cảm thấy tôi nói có vấn đề. Có phải em cảm thấy mình còn giỏi hơn cả thầy không? Thưa thầy. Tại sao thầy cứ nhất định cho rằng bản thân thầy là đúng, anh của em là sai? Thầy chẳng qua chỉ là

Sinh viên tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm, anh của em sau này sẽ đến Thanh Hoa đấy. [Bản Kiểm Điểm] [Văn Minh Thanh Lịch – Vui Học Chịu Nghĩ] [Khi tôi nhận được thông báo của chuyên ngành sư phạm,] [người tôi cảm thấy có lỗi nhất] [chính là Trịnh Nam Âm.]

[Nhưng hôm nay] [em ấy không nghĩ đến hậu quả] [đi bảo vệ một người khác.] Thầy Trịnh nói đúng. Không sao. Sau này em nhất định sẽ chú ý, sẽ không bị thầy bắt được nữa đâu ạ. Sẽ không bị thầy bắt được. Thầy nói em biết nhé.

Chơi trò khôn vặt sẽ chỉ làm hại bản thân thôi. Là em thi đại học, không phải thầy thi đại học. [Trường Trung Học Số 1 Long Thành] Anh, đợi một lát. Anh, em xin anh đấy. Đừng nói với mẹ, được không? Đừng hòng. Ánh mắt gì thế hả?

Cậu Tô Viễn Trí đó không đàng hoàng đâu. Không cho anh nói cậu ấy như thế. Em biết giống như em ghét Trần Yên ấy. Dù thế nào anh cũng không chấp nhận Tô Viễn Trí. Đổi là Vương Viễn Trí, Lý Viễn Trí, Chu Viễn Trí cũng vậy thôi.

Từ khi anh có bạn gái, em liền biết anh đã không còn là người anh của một mình em nữa rồi. Vậy em có thể nhẫn nhịn chịu đựng Trần Yên, tại sao anh nhất định phải gây rắc rối cho Tô Viễn Trí? Huống hồ cho dù em thích cậu ấy,

Cậu ấy cũng không biết, em cũng đâu có yêu sớm. Lẽ nào chỉ cho phép một mình anh lớn chắc? Em đi đâu? Em đi tìm chú út. Chú út đi vắng. Em quét dọn vệ sinh cho chú út, không được à? Em ở nhà còn không quét dọn vệ sinh.

Em đã bàn với chị Đông Nghê rồi, bọn em sẽ thay đổi cuộc sống của chú út. Em cho Đông Nghê đọc bài đó rồi à? Ai như anh, trong mắt chỉ có Trần Yên, không có người nhà chúng em. Hai bọn em không ngốc. Yên tâm đi, yên tâm đi.

Không cần anh giúp. Anh đi tìm Trần Yên thân yêu của anh đi. [Trường Trung Học Số 1 Long Thành] Con bé làm sao thế? Phải đi dỗ dành cô nhóc này một chút. Không phải là đi dạo phố sao? Đi chứ. Có thể đến quét dọn kí túc

Cho chú út trước đã không? Nhanh lắm. Sau đó chúng ta sẽ đi. Đi nào, đi nào, đi nào. Bảo đảm rất nhanh. Đi. Nam Âm, em chậm thôi. Chú út của anh sống ở đây à? Trước đây chú ấy có căn hai phòng ngủ, sau khi li hôn thì chuyển đến đây.

Ở một cái liền tám năm. Chú ấy không tái hôn à? Bây giờ kết hôn đều yêu cầu có nhà. Hoàn cảnh chú út thế này, ai bằng lòng chứ. Nam Âm đâu? Em ấy nói em ấy đi mua chổi và thùng rác. Em ấy xuống dưới lầu rồi.

Anh thông thuộc khu này hơn con bé. Không được, anh đi xem thế nào. Em đợi anh một lát nhé. [Đường Nhược Lâm.] [Hành văn của em tinh tế, chân thành.] [Tình cảm dưới ngòi bút tự nhiên, trôi chảy.] [Đồng thời thầy cũng rất vinh dự được trở thành]

[luồng ánh sáng chỉ lối giúp em] [cho em sức mạnh.] Cái thằng bé này, ra ngoài cũng không biết khóa cửa. Cháu là Trần Yên, bạn gái của Tây Quyết phải không? Chào cháu, chào cháu. Chú là chú út của Tây Quyết. Chú gặp Tây Quyết dưới lầu rồi.

Nó nói các cháu đến. Thằng bé này đưa cháu đến cũng không báo trước một tiếng, còn bắt cháu quét dọn giúp chú. Để sau chú nhất định nói nó. Được rồi, cháu đừng làm nữa. Nào, mau ra ngồi đi. Thầy Trịnh! Bao năm nay, thầy sống có tốt không ạ? Em là…

Là em. Tại sao em lại thế này? Câu này nên là em hỏi thầy. Tại sao thầy lại thế này? Tôi xuống dưới lầu đón Tây Quyết. Thầy Trịnh. Chuyện đã qua thì đừng nhắc lại nữa. Bây giờ em là… Em là Trần Yên. Chú út, chúng cháu về rồi. Về rồi à.

Chú út, cháu giới thiệu với chú. Đây là người trước đây cháu từng nói với chú, Trần Yên. Đây là chú út của anh. Trần Yên, chào cháu. Chào chú út. Chú út. Đây là bài tập của học sinh khi nào thế ạ? Sao lại dùng bút lông để phê?

Cái đó… đừng động vào. Trên đó toàn là bụi. Cháu đọc thêm một lát. Đưa chú, nghe lời! Nhỏ mọn. Cháu đặt chỗ vở bài tập văn ở kia, được không ạ? Được. Trần Yên, Trần Yên. Giúp anh đem cái rèm cửa sổ qua đây.

Chú út, giường này của chú, chú ngủ thế nào vậy? Toàn là bụi. Cẩn thận, cẩn thận. Cái bình bên dưới. Cẩn thận cái lọ. Vâng. [Chú ba, thím ba] [mời em đến nhà ăn cơm.] [Anh cảm giác] [thím ba muốn nhận] [cô con dâu nhà họ Trịnh là em rồi.]

[Long Thành Hướng Về Mùa Xuân] Nói đi. Nguyên văn này, ai đưa cho em? Không có ai. Em chép từ một cuốn tạp chí ạ. Chuyện này không thể nào. Có phải là Trịnh Nam Âm không? Không phải bạn ấy ạ. Bắt đầu từ bây giờ, trong vòng một tháng,

Mỗi tuần nộp thêm hai bài văn. Mỗi bài không ít hơn 1000 chữ. Không… Thưa thầy, em chỉ chép vài đoạn. Chú út. Gọi tôi là thầy Trịnh! Chuyện này không trách bạn ấy, là cháu đã xúi giục bạn ấy. Chú đừng giận nữa. Chúng cháu biết lỗi rồi.

Chú có thể đừng phạt bạn ấy như vậy không? Chú làm vậy chỉ là để phạt em ấy à? Còn không phải vì cháu sao? Cháu đã làm gì? Cháu có làm gì đâu. Bây giờ tình hình của cháu thế nào trong lòng cháu tự rõ. Không phải, chú út.

Tại sao chú cũng nói như vậy? Chú cũng không hiểu cháu. Chú có biết tuần này cháu ngày nào cháu cũng suy nghĩ làm thế nào để giúp chú sửa quỹ đạo cuộc đời chú, để đám người đó không bôi nhọ chú nữa không? Chú thì hay rồi.

Chẳng khác gì những người đầu óc cổ hủ đó cả. Ngược lại còn thực thi chế độ độc tài với cháu. Cháu đang nói gì thế? Dù sao, chú út nếu chú cứ muốn phạt Tô Viễn Trí, sau này cháu sẽ không bao giờ giúp chú nữa.

Cháu sẽ mãi mãi không gọi chú là chú út nữa. Nam Âm. Cậu nói xem trí nhớ của chú út sao có thể tốt như vậy nhỉ? Bài văn tám năm trước, vừa nhìn là có thể nhìn ra là cậu chép. Trong thế giới của em vốn không có ánh sáng,

Cho tới khi trở thành học trò của thầy. Là thầy đã đưa em bước vào cung điện của văn học, chiếu sáng con đường phía trước cho em. Nhờ ánh sáng này khiến em biết rằng cuộc sống không chỉ là tăm tối. Mình biết rồi.

Mình biết cái này là ai viết rồi. Nào, nào, nào. Nâng cốc. Chào mừng Trần Yên. – Nào, chào mừng, chào mừng. – Cảm ơn ạ. Cháu cảm ơn ạ. Cảm ơn chú ba, thím ba, cảm ơn. Nào, nào, nào. Thế này, thế này cũng thịnh soạn quá ạ.

Anh… anh nói đôi câu đi. Em đại diện đi. Vâng. Trần Yên. Rất vui vì cháu có thể đến nhà chú thím. Bố mẹ Tây Quyết mất sớm. Chú thím cũng có chỗ chăm sóc không được chu đáo. Nhìn hai đứa các cháu có thể ở bên nhau,

Nương tựa vào nhau như vậy, trong lòng thím và chú cháu cảm thấy an ủi không sao kể xiết. Cảm ơn thím ba. Còn nữa, Trần Yên. Chú ba nói một câu. Cháu nhất định phải ghi nhớ trong lòng. Nhà người ta lấy vợ, những gì cần làm, cần có,

Nhà chúng ta lấy vợ bắt buộc phải có. Không được để Trần Yên chịu thiệt thòi. Ngoài ra, đây là nhà của Tây Quyết, chỉ cần cháu bằng lòng, sau này đây chính là nhà của cháu. Cảm ơn chú ba. Được rồi. Được. Cầm đũa đi, cầm đũa đi. Ăn cơm đi.

Mau, gắp thức ăn cho Trần Yên. Vâng. Em tự gắp, em tự gắp. Không sao. – Gắp cá này. – Để cháu. Cái này là anh thái đấy. Nào. Để thím, để thím, cháu ăn cơm đi. Cháu kệ đi. Cái này cũng là anh thái đấy. A lô. Đông Nghê.

Hai đứa nó đến lâu rồi. Cả nhà đang ăn cơm. Thím nhớ, thím nhớ. Được rồi, cháu đừng lo lắng nữa. Thím biết. Được. Tạm biệt. Chị cháu sao thế ạ? Trần Yên. Cháu ngồi xuống, ngồi xuống. Đây là quà của Đông Nghê, chị họ Tây Quyết gửi từ Đức về cho cháu.

Sao chị ấy không nói với cháu? Tuần trước nữa thím nói chuyện điện thoại với Đông Nghê. Nó quan tâm đến tình hình của hai đứa. Thím liền nói hai đứa tiến triển rất thuận lợi. Thím thấy là quyết định rồi. Nào. Đông Nghê liền nói

Muốn gửi cho Trần Yên một món quà. Đông Nghê còn nhờ thím nói với cháu… Nói gì nhỉ? Bảo cháu đặt tất cả những hồi ức đẹp đẽ vào cả trong đó. Chị cháu có thể nói hay như vậy ạ? Nào, chúng ta mở ra xem đi.

Cái này chắc hình như là album ảnh điện tử. Có thích không? Đây… Đây sao còn có bức ảnh Đông Nghê hồi nhỏ nhỉ? Đây chẳng phải là hồi học cấp ba sao? Chắc chị ấy dùng thử xong quên xóa. Vậy xóa đi nhé. Để anh. Tây Quyết.

Chuyển lời tới chị họ anh, em cảm ơn chị ấy. Có điều em sẽ không dùng nó để cất giữ quá khứ của mình, em muốn dùng nó để cất giữ tương lai của hai ta. Đúng, đúng, đúng. Vậy chúng ta để ảnh cưới vào đó nhé?

– Chụp một album lớn, phát liên tục. – Đúng, đúng, đúng. Được. Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Nào, nào, nào. Mau ăn cơm đi. Mau gắp thức ăn cho Trần Yên đi. Mau mau. Còn cả cái này nữa. Nào. Anh. Em phát hiện ra một bí mật động trời.

Em nói anh nghe, em đang… Con làm loạn gì thế? Cũng không để ý là lúc nào. Làm gì mà hấp ta hấp tấp thế? Mọi người đoán xem con đã tìm thấy gì? Gì thế? Bài văn của Đường Nhược Lâm. Bài văn của ai? Đường Nhược Lâm.

Đường Nhược Lâm lớp 12-5 ấy. Chính là tám năm trước, mẹ xem. Đang ăn cơm, đừng nói lung tung. Con không nói lung tung. Đến bây giờ chú út vẫn còn giữ bài văn của chị ấy, hơn nữa đáng sợ hơn là gì? Chú ấy nhớ từng câu một.

Chẳng phải bạn lớp con đem đi chép sao, chú ấy nhìn cái là ra ngay. Chú ấy mắng con, bố xem chú ấy xé này. Được rồi, im miệng đi. Em sao thế? Sao thế? Cháu… đột nhiên hơi đau dạ dày. Thế chắc chắn là bụng đói uống rượu.

Cháu mau vào phòng Tây Quyết – nghỉ ngơi một chút đi. – Mau, mau, mau. Không cần, không cần ạ. Em nghỉ ngơi một lát. Thím đi tìm ít thuốc cho cháu. Không sao, cháu mau đi nghỉ ngơi chút đi. Không cần đâu, thím ba. Không sao.

Rót cho Trần Yên cốc nước nóng. Kịch tính thế này, sao chị ấy lại phản ứng như vậy? Con bé chết tiệt. Con mới ở đây phá đám đấy. Con biết không? Con làm sao chứ? Con đói chết đi được. Ăn, ăn.

Con đến trường tự học buổi tối, không mặc đồng phục, con mặc gì thế này? Cứ như yêu tinh ấy. Bắt buộc phải thay. Đẹp thế này cơ mà. Đẹp gì chứ. Em cứ để nó mặc đi. Đâu phải nó chưa từng mặc quần áo của Đông Nghê.

Váy này còn không mặc, vài ngày nữa là hết mùa đấy. Anh biết gì chứ. Trịnh Nam Âm, mẹ nói con biết nhé. Con đừng coi người khác đều là kẻ ngốc. Quãng thời gian này, con suốt ngày soi gương, ở đó trang điểm. Con tưởng mẹ nhìn không ra à?

Con mặc cái váy này, con muốn mặc cho ai ngắm? Con mặc cho con ngắm. Mẹ nói con biết hôm nay con không thay cái váy này thì con đừng hòng ra khỏi cửa nhà này. – Phía giáo viên, mẹ đi xin nghỉ phép. – Con không thay. Choàng đồng phục vào đi.

Chị còn đang nhìn đấy. Cứ không thay đấy. Có gì nói rõ ra luôn. Không phải mẹ hỏi con mặc cho ai ngắm sao? Con nói cho mọi người biết, cậu ấy tên là Tô Viễn Trí. Con không chỉ sẽ mặc váy cho cậu ấy ngắm,

Con sẽ cùng cậu ấy vào một trường đại học, con sẽ cùng cậu ấy ở một thành phố… Em còn ở đây nói nữa à? Thím ba. Em đánh con làm gì? Nam Âm! Tây Quyết. Chú đi cho. Anh đi làm gì? Đều tại anh, đều tại anh chiều nó.

Anh còn không biết ngại mà nói. Chú ba, cháu đi thì hơn ạ. Tây Quyết. Em đợi anh một lát, rất nhanh thôi. Em làm gì thế? Em thế này giải quyết được vấn đề gì. Ở đây còn có khách đấy. Mùi gì thế? Em đang nấu trên bếp.

Anh Trịnh, anh Trịnh, lấy cây lau nhà. Để cháu, để cháu. Không cần, không cần. Trần Yên. Khiến cháu chê cười rồi. Cháu ngồi, ngồi đi, ngồi đi. Để chú, để chú, để chú. Anh mau lên. Tới đây, tới đây. [Lớp 12-5] Chị ba à. Làm phiền chị một việc.

Chị giúp em liên lạc lại với Tôn Lộ đó nhé. Đúng. Chính là người xem mắt lần trước ấy. Vâng. Vâng. [Nghe em than phiền lâu như vậy] [Đang Trò Chuyện Với Lưu Hỏa] [em còn không nói chủ đề khác, chị cúp nhé.] Đừng, đừng, đừng.

Em không nói nữa, còn không được à? Đúng rồi. Trần Yên đến nhà em, nói chuyện với bố mẹ em thế nào? [Đang Trò Chuyện Với Bánh Quy] [Đừng nhắc nữa.] [Chị, không phải em đã nói với chị] [Tô Viễn Trí chép bài văn của Đường Nhược Lâm]

[bị chú út phát hiện rồi sao.] [Về nhà, đang nói với anh,] [sau đó Trần Yên ở ngay bên cạnh] [kêu đau dạ dày oai oái.] [Chị ta chính là lúc nào] [cũng phải dính lấy anh.] Thế à? Đúng rồi, chị. Còn cái bài đăng nội tình gây sốc, chị nhớ không?

[Bây giờ ở trường em đang hot lắm.] [Mọi người đều đang bàn tán về] [dáng vẻ năm đó của chú út] [và cả Đường Nhược Lâm nữa.] [Lúc đó các chị cùng lớp mà.] [Chị có ảnh của chị ấy không?] Không có. Lúc bọn chị chụp ảnh tốt nghiệp,

Cô ấy nghỉ học rồi. Muốn biết chị ấy trông thế nào quá. Chị ấy xinh không? Chỉ thế thôi. Dù sao không xinh bằng chị của em. [Điều đó là chắc chắn, ai so được với chị chứ.] [Hay thế này,] [lát em đăng một bài mới,]

[em nhờ cư dân mạng cùng tìm chị ấy giúp.] Chị, chị nói xem. Nếu thật sự tìm được Đường Nhược Lâm, liệu chú út có vô cùng bất ngờ không? Nếu em thực sự tìm được, e là không chỉ bất ngờ thôi đâu. Chị, bên chị mặt trời lên rồi.

[Chị tuyệt đối không cho phép người khác làm tổn thương em, Tây Quyết.] À này, Tây Quyết, mau. Rót cho cô Tôn của cháu… Không cần, không cần. Không sao. Đừng khách sáo, đừng khách sáo. Trịnh Hồng nhà chúng tôi, cậu em trai này của tôi ở trường học

Dạy học, dạy người, cũng không hay nói chuyện. Bình thường cũng không giỏi ăn nói cho lắm, có điều rất tốt với học trò. Nước sôi rồi. Nào, cho sủi cảo vào đi. Tây Quyết nhà thím thật là có phúc. Vừa nhìn cháu chính là kiểu con gái biết quán xuyến gia đình.

Điểm này Đông Nghê, Nam Âm đều không bì được. Đó là họ có phúc hơn cháu. Gì chứ. Cháu đừng trách thím tiếp đón không chu đáo. Nói ra, cháu cũng là khách, thím còn bắt cháu ở đây giúp. Sao thế được ạ? Có điều trong lòng thím,

Từ lâu thím đã coi cháu là người nhà rồi. Nào, Trịnh Hồng. Mau, mời Tiểu Tôn ăn cơm thôi. Vâng. Nào, sủi cảo được rồi. Sủi cảo chín rồi à? Cô ngồi đây. Cô ngồi đây. Để em giúp một tay. Không cần, không cần, cô ngồi đi. Em đi gọt trái cây.

Em đừng bận rộn nữa. Anh đi. Em nghỉ một lát đi. Nào. Đây là ai thế? Nghỉ một lát. – Trần Yên, bạn gái của Tây Quyết. – Nào, để anh. Nào, chị ba. Chào cháu. Chào cô. Tiểu Tôn. Sủi cảo này, cô nhất định phải nếm thử.

Đây là tay nghề của chị ba tôi đấy. Nào, nếm thử đi, nếm thử đi. Nếm thử đi. Nếm thử đi. Nếm thử, nếm thử. Thế nào? Ngon. Chị dâu, chị phải dạy em nhiều đấy nhé. Được. Thích ăn, sau này bảo Trịnh Hồng thường xuyên đưa cô đến. Vâng. Tiểu Tôn.

Vừa rồi chuyện trò, nói cô có con rồi. Mấy tuổi rồi? Mười tuổi rồi, lên lớp năm. Em còn đang lo đây. Em sợ con bé không vào được Trường Trung học số 1 Long Thành. Bây giờ ổn rồi, có Trịnh Hồng, thì em yên tâm rồi.

Đó là đương nhiên, đương nhiên. Trái cây đến rồi. Trái cây. Đây là trái cây Tiểu Tôn mang qua. Thế à? Đúng, đúng, đúng. Anh ba, chị ba, mọi người nếm thử nhiều vào nhé. Trái cây này là em bảo cậu cả đặc biệt gửi từ Hải Nam tới đấy.

Em không nỡ ăn miếng nào đâu. Nào, nào, nào. Nào, Tiểu Trần. Nếm thử xoài này đi. Đừng, con bé dị ứng với xoài. Thế này đi, cô đưa tôi. Chú út. Sao chú biết cô ấy dị ứng với xoài? Nhân này ngon đấy. Chắc chắn là anh nói với chú út.

Anh không nhớ nữa à? Đúng thế. Lần trước chú và Tôn Lộ gặp mặt, chẳng phải cháu có nói với chú về chuyện của Trần Yên sao? Chắc chắn cháu quên rồi. Nói anh là người già, anh còn không phục. Lần sau sinh nhật, em tặng anh chút Não Bạch Kim nhé.

Sủi cảo còn không chặn được miệng em. Ngon thật đấy. Giờ thì tốt rồi. Sau này nếu có Trịnh Hồng, thì em yên tâm rồi. Người đàn bà này nực cười thật đấy. Cô ta coi chú út là gia sư miễn phí.

Anh nói xem chú út ưng cô ta ở điểm gì chứ? Đúng vậy. Trước đó chú út đối với cô ta rõ ràng không có cảm giác gì. Thời gian thực sự là con dao mổ lợn. Không được. Em phải đi tìm chị Đông Nghê bàn bạc. Em định làm gì?

Em phải đánh thức sự kiêu ngạo của chú út. Không thể để chú ấy cứ đắm chìm thế này tiếp được. Nếu có thể tìm được Đường Nhược Lâm năm đó thì tốt rồi. Em đừng gây thêm rắc rối nữa. Chuyện này đã qua đi lâu như vậy rồi, hơn nữa,

Cho dù em tìm được Đường Nhược Lâm, chú út có thể thay da đổi thịt, đổi mới hoàn toàn hay sao? Sao anh nói chuyện giống mẹ thế? Dù sao Tôn Lộ đó không xứng với chú út. Chú út cũng sẽ không yêu cô ta.

Hôn nhân không có tình yêu là vô đạo đức. Nhóc con như em hiểu gì chứ. Anh, anh. Nói với anh một chuyện. Tối nay… Gõ cửa trước, hô: Báo cáo. Đi đi. Báo cáo. Vào đi. Thầy Trịnh, em đến để thông báo với thầy, tối nay nhất định phải tham gia

Giờ tự học buổi tối tiết hai của lớp em. Có chương trình. Tiết hai tự học của lớp em tối nay? Đây không phải tiết của chú út à? Trịnh Nam Âm, anh cảnh cáo em. Đừng có giở trò gì. Thế nên anh phải đến canh chừng em, đi đây.

Đi cửa sau, đừng đi cửa trước. Không đến, tuyệt giao. [Trần Yên.] [Tối nay trường có việc đột xuất,] [không thể đến đón em được.] Lúc họp, tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Khi khách mời thảo luận đến những đứa trẻ bị bỏ lại, nhất định phải để cận cảnh.

Cậu bảo bọn họ tự xem xem – Bây giờ phim biên tập ra có logic không? – Em ấy đã nói với anh rồi. Các cậu đem cái… A lô. Lát anh ở lớp 12-5. Tiêu rồi, hết pin rồi. Chính là phòng góc trên tầng hai ấy. Nhớ em. Ai thế?

Cán sự văn của cậu. Xin lỗi. Thực sự xin lỗi. Tôi tưởng cậu là bạn học cũ của tôi. Không sao. Xin lỗi, xin lỗi. Vừa hay. Có thể cho tôi mượn điện thoại của cậu dùng một chút không? Điện thoại của tôi hết pin rồi. Tôi có cuộc điện thoại công việc

Quan trọng khẩn cấp. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn. Là tôi. Làm lại toàn bộ cho tôi. 10 giờ sáng mai tôi phải xem bản cắt thô. Làm không xong? Làm không xong? Được thôi. Cùng lắm chúng ta cùng xin nghỉ việc. Cảm ơn nhé. Tôi tên Giang Ý.

Tôi tên… Giang Ý! Lưu Tân Giang? Tôi đi trước đây. Cảm ơn nhé. Cậu nhận nhầm người rồi phải không? Đúng, đúng, đúng. Đừng nói nữa. [Lớp 12-5] Chuyện gì thế? Đèn hỏng hết rồi à? ♫ Chúc thầy sinh nhật vui vẻ ♫ ♫ Chúc thầy sinh nhật vui vẻ ♫

♫ Chúc thầy sinh nhật vui vẻ ♫ ♫ Chúc thầy sinh nhật vui vẻ ♫ – Thầy Trịnh. – Sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn. Cảm ơn các em. [Thầy Trịnh, Sinh Nhật Vui Vẻ] Được rồi, thu dọn cả đi nhé. Chúng ta tiếp tục lên lớp.

Hôm nay chúng ta giảng về bài thi tháng. [Chúc Thầy Trịnh Hồng Sinh Nhật Vui Vẻ] Những thứ họ ném cho ẩn sĩ là bất nghĩa và vật dơ bẩn, nhưng người anh em của tôi, nếu anh muốn trở thành một ngôi sao… Những người này đều là em liên hệ à?

Anh vẫn phải bỏ qua mà chiếu sáng cho họ. [Chúc Thầy Trịnh Hồng Sinh Nhật Vui Vẻ] Con đường của đấng sáng tạo. Thầy Trịnh. Đây là lời mà tám năm trước thầy viết sau bức ảnh tốt nghiệp của lớp em. Thầy nói đây là kỳ vọng làm người

Của thầy đối với chúng em. Em là… Giang Ý. Lớp 12-5 khóa 97 báo cáo thầy. Chào thầy Trịnh! Được. Lưu Tân Giang. Có! Triệu Khải. Có! Ngô Hạo Nhiên. Mã Tiểu Long. Có. Em lại đến muộn rồi. Thầy Trịnh. Nghe nói các em khóa dưới muốn tổ chức sinh nhật cho thầy,

Chúng em cũng liên lạc lại với nhau, trở về thăm thầy. Được. Lời phê bài văn mà thầy viết cho từng đứa chúng em đều giống như một áng văn đẹp. Hôm nay chúng em may mắn lại tìm về những kí ức này. Muốn nhân cơ hội sinh nhật thầy

Cùng các em khóa dưới chia sẻ những lời văn đẹp đẽ, bay bổng có thể sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời chúng em. Giang Ý, bài văn tường thuật này hồi hộp, cuốn hút, trước sau ăn khớp, kết bài thể hiện rõ chủ đề, ý tứ sâu xa.

Lưu Tân Giang. Trong cuộc đời con người sẽ gặp phải rất nhiều những thứ tuyệt vời, mà tình yêu là một thứ độc đáo nhất trong số đó. Một ngày nào đó trong tương lai em sẽ gặp đúng người nhưng bây giờ em nên thông qua sách vở

Tìm hiểu thế giới đầy màu sắc, chịu khó cảm nhận tình bạn giữa các bạn học. Đây cũng là tình yêu độc nhất vô nhị của tuổi trẻ. Chỗ em còn có một bài văn. Nó không có tên, rồi thì chủ nhân của nó cũng không đến,

Nhưng em vẫn muốn đọc một chút. Tại sao? Vì em cảm thấy điều này thể hiện tình yêu thương, quan tâm chân thành nhất của một người thầy dành cho học trò. Hành văn của em tinh tế, chân thành. Tình cảm dưới ngòi bút tự nhiên, trôi chảy.

Đồng thời thầy cũng rất vinh dự được trở thành luồng ánh sáng giúp em chỉ lối cho em sức mạnh.