Phim Tình Cảm Gia Đình Siêu Hấp Dẫn | Long Thành Tập 01 | iQIYI Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Long Thành] [Tập 1] [Giọng Nữ Siêu Cấp] [Xử Lý Giảm Giá, Ưu Đãi Lớn] Xuất phát! Chào chú ạ. Cháu đưa chú một tờ rơi để xem thử ạ. Chú đừng quên bảo con gái chú phát cùng nhé.

[Yêu Tự Do – Hát Cùng Tiểu Vũ] Được, được, được. Tạm biệt, tạm biệt, tạm biệt. Cảm ơn anh. – Thầy Trịnh. – Thầy Trịnh. Tạm biệt thầy Trịnh. Trịnh Nam Âm. Thầy Trịnh. Đồng phục đâu? Trong cặp ạ. Đưa đây.

[Người đàn ông giả vờ đứng đắn này tên là Trịnh Tây Quyết.] [Đối Mặt Với Cơ Hội Không Do Dự, Đối Mặt Với Quyết Chiến Không Sợ Hãi, Lớp 12 Cố Lên] [Lớp Xuất Sắc – Cờ Đỏ Phấp Phới] [Là con trai của bác hai tôi.] [Một năm trước tốt nghiệp đại học,]

[vào làm giáo viên vật lý của Trường Trung học số 1 Long Thành.] Ra thể thống gì chứ. Em nhìn xem em mặc quần áo kiểu gì vậy. Nóng chết đi được. Thả váy xuống. Còn nóng chết nữa chứ. Bỏ xuống. Được rồi chứ? Hai cái khuyên tai to như này.

Có là học sinh không? Là bọn lưu manh à? Tháo ra. Tháo ra. Về nhà. Sau này em có thể ngồi nghiêng được không? Còn ra thể thống gì nữa. Em muốn ngồi thế nào thì ngồi thế ấy. Không có chút dáng vẻ của con gái nào cả. Sao anh tầm thường thế.

Anh tầm thường. Hai cái khuyên tai to đùng của em thì không tầm thường à? Anh nói cho em biết, anh là thầy giáo của em. Anh có trách nhiệm… Trịnh Tây Quyết, vừa nãy là em nể mặt anh trước mặt bạn học. Đừng tưởng làm giáo viên mấy ngày thì giỏi lắm.

Cứ hở ra là nghiêm mặt dạy dỗ em. Được. Em có giỏi thì về nhà nói lại những lời này một lượt đi. Em nói anh nghe, dù sao anh cũng không hống hách được bao lâu đâu. Hôm nay chị cả về đó. Anh không thèm tin đâu.

Sáng nay mẹ nói với em mà. Buổi chiều chị ấy sẽ về tới nhà. Em nghe nói chị ấy sắp kết hôn rồi, gả cho một người đàn ông ở Đức. Từ từ thôi! Anh cũng kém cỏi quá đấy. Nghe nói chị về là bị dọa thành thế này.

Em ngưỡng mộ chị ấy quá. Muốn làm gì thì làm. Đâu giống em. Ngày nào cũng bị anh canh chừng giống như phạm nhân vậy. Làm gì cũng phải lén la lén lút. Em có ý gì? Có chuyện gì giấu anh à? Đâu có. Em yêu đương rồi à? Đâu có.

Trịnh Nam Âm, anh cảnh cáo em. Bây giờ em lên lớp 12 rồi. Nếu em để anh phát hiện em và cậu bé nào… Em biết rồi! Sao ngày nào cũng lải nhải thế? Chỉ anh và Trần Yên được phép ngày ngày “phóng hỏa” trước mặt em,

Còn dân thường nhỏ bé như em không có tư cách đốt đèn. Dù sao thì hai người cũng không hống hách được bao lâu nữa đâu. Em nói thật với anh vậy. Chuyện của hai người em đã nói hết với chị Đông Nghê rồi. Anh cứ về đợi bị xử tội đi.

Em nói đi. Sao nào? Anh còn không được yêu đương chắc? Được chứ, không được cùng Trần Yên. Trịnh Tây Quyết! Em phải nói với mẹ em! Anh đứng lại cho em! [Năm 2005] Hầm thịt gà ăn. Tôm chiên xù, thịt kho tàu.

Ống nước “rách” này sao nước vẫn chảy nhỏ như thế? Còn cả lươn. Mau lên, mau lên. Chen chúc với anh con làm gì chứ. Thêm hai món nữa cho Đông Nghê đi. Không cần nữa đâu ạ. Hôm nay đã mười mấy món rồi mà.

Trần Yên cũng là lần đầu tiên đến nhà chúng ta. Đúng lúc Đông Nghê, chú út cháu đều có mặt. Cũng coi như một bữa cơm đoàn viên rồi. Vậy thêm một món thịt xông khói nữa. Được, được, được. Đông Nghê thích ăn món này. Đã giờ này rồi

Đông Nghê phải xuống máy bay từ lâu rồi chứ. Sao con bé vẫn chưa tới nhà nhỉ? Chú út, cho cháu một quả chuối đi. Chỉ biết ăn thôi. Gần đây bên trường thế nào? Có thuận lợi không? Cũng thế mà thôi. Còn có thể không thuận lợi thế nào được.

Anh bảo em này. Em có từng nghĩ tới chuyện đổi chỗ không? Công ty của anh tuy nhỏ, – nhưng mà nói… – Anh ba. Anh quên là anh từng nói không ai thích hợp làm giáo viên hơn em rồi à? Đúng. Được rồi đó, chú út.

Cháu chưa từng thấy ai không thích hợp làm giáo viên hơn chú. Nam Âm, đừng nói nhăng nói cuội. Vốn là như thế mà. Bố, con nói bố nghe. Ở trường, chú út suốt ngày buồn bã ủ rũ, giống như bây giờ vậy. Đám học sinh kia không chỉ không nghe giảng,

Mà đến bài tập cũng không nộp. Chị về rồi! Chị về rồi! Về rồi à, về rồi à, về rồi à. Cháu nhớ thím chết mất. – Thím ba! – Được rồi. Nhớ cháu chết mất. – Chú ba! – Ôi cháu tôi, cháu tôi. Về rồi à. Chú út, chú út, chú út!

Cháu ăn mặc sành điệu thế này. Tây Quyết, Tây Quyết! Mau lại đây, để chị cháu nhìn xem. Trịnh Tây Quyết, em càng ngày càng đẹp trai rồi đó. Khí chất ngời ngời đó. Cũng tạm thôi. Bây giờ nên tới lượt em rồi đó. Được rồi. Chị ấy à, văn võ song toàn,

Ân huệ tỏa khắp chúng sinh. Cái quái gì thế? Lẽ nào không nên nói “chị, chị càng ngày càng đẹp” sao? – Đúng đó. – Em vẫn chưa nói xong mà. Cáo già xảo quyệt. Chị, Trịnh Tây Quyết nói chị già. Chị nói cho em biết, Trịnh Tây Quyết.

Cho em một cơ hội nữa. Không nói tử tế sẽ xé tai em xuống xào với bột tỏi ăn đấy. Chị, em đánh anh ấy thay chị. Em tránh ra, em tránh ra. Anh đừng chạy. [Người này là chị họ của tôi,] [Trịnh Đông Nghê.]

[Cũng là nhân viên ngoài biên chế cuối cùng] [trong nhà chú ba ngoài tôi và chú út ra.] [Địa vị giang hồ của Đông Nghê trong cái nhà này] [giống như Lệnh Hồ Xung ở Hoa Sơn,] [là đại sư huynh của tất cả mọi người.] Đừng quậy nữa, rửa tay ăn cơm thôi!

Đợi chút, cháu còn có quà đấy! Còn có quà nữa, còn có quà nữa. Lại giúp một tay đi, mau lên. Mau lên, mau lên, giúp một tay đi. Sao em lại đột nhiên đau dạ dày thế? Có phải ăn phải đồ hỏng không? [Đây là quà của em đó, Bé Thỏ.]

[Mũ, xem xem, nào.] Hôm nay cả nhà anh đều có mặt. Không chỉ có chị anh, chú út anh cũng ở đây. Vốn còn muốn nhân cơ hội này để mọi người gặp mặt nhau đó. [Nào, nào, nào, cái này là của chú.] [Đây, chú út, đây là của chú.] Được.

Vậy ăn cơm xong anh tới tìm em. Anh, đang phát quà đó. Anh làm gì thế? Có phải anh lại đang gọi điện thoại cho Trần Yên không? Em đợi anh nhé. Cúp máy đi, cúp máy đi. – Chị đã về rồi. – Tạm biệt. Hợp quá đi! Cái này hơi hoa lá.

Anh nhìn này. Váy chị mua cho em có đẹp không? Sao em lại lấy ra nữa thế? Đẹp lắm. Được chứ? Đẹp chứ? Cho em này. Chị chắc chắn cái này là cho anh ấy à? Đây là gì thế? Em hỏi bản thân nó đi.

Sao chị biết em vẫn luôn thích series này? Cái này rất đắt đúng không? Chị em sắp tới Đức đào vàng rồi, không sợ đắt. Chị biết nói tiếng Đức không? Tôi chỉ vội vã lướt qua thế giới này, bất cứ niềm vui nào cũng muốn nắm thật chặt để nếm trải.

Giỏi đấy. Chị, cái này nghĩa là gì? Là giới thiệu bản thân ạ? Không. Tôi chỉ vội vã lướt qua thế giới này, tất cả niềm vui tôi đều muốn nắm thật chặt để nếm trải. Chị, chị dạy em với. Nói như nào nhỉ? Đây chẳng phải là câu nói nổi tiếng

Trong kịch thơ “Faust” của Goethe sao? Đoán đúng rồi. Vậy còn có nửa câu sau đó. Nửa câu sau? Chỉ riêng nửa câu trước cháu đã luyện cả nửa tháng, còn nửa câu sau nữa à? Nào, nào, nào, ăn cơm thôi, ăn cơm thôi. Thịt xông khói. Thím ba,

Thím đúng là con giun trong bụng cháu. Đũa, đũa. Đũa, đũa. Hách Lâm, Hách Lâm. Toàn là chữ nước ngoài, nhìn thấy chưa? Đông Nghê, cái này rất đắt. Cháu ở bên ngoài cũng không dễ dàng gì, cháu đừng suốt ngày mua mấy thứ này nữa.

Mấy thứ đồ này của Đức rất rẻ. Phương Tĩnh Huy đem về rất nhiều. Thím cứ ăn thoải mái đi, thím ba. Phương gì cơ? Phương Tĩnh Huy. Tốt xấu gì cháu cũng phải giới thiệu cậu Phương Tĩnh Huy này cho mọi người đi chứ. Đúng đó, đúng đó. Đúng rồi, đúng rồi!

Cháu sẽ cho mọi người xem cái gì gọi là mối nhân duyên tốt đẹp thực sự có cản cũng không cản nổi. Mau lên, mau lên, mau lên. Sao Trần Yên vẫn chưa tới? Cô ấy không khỏe trong người nên không đến nữa ạ. Nào, anh ba.

– Đừng giành. – Phương Tĩnh Huy. Tiến sĩ khoa Công trình môi trường của Đại học Kỹ thuật Munich Đức. – Đẹp trai đấy. – Đúng là phong độ ngời ngời. Xuất thân tốt, ngoại hình sáng sủa, tặng kèm căn nhà lớn trời xanh mây trắng, xe hơi, thảm cỏ. Chị.

Đẹp trai đấy. Tại sao lại muốn cưới chị chứ? Em nên hỏi là “Tại sao chị lại gả cho anh ấy?”. Vậy sao chị lại gả cho anh ấy? Cửa hàng quần áo chị mở Bắc Kinh kinh doanh đang phát đạt. Phương Tĩnh Huy về nước thăm người thân,

Cùng một người bạn của anh ấy tới cửa hàng chơi. Em đoán xem sau đó thế nào. Một tháng tiếp theo tối nào cũng tới cửa hàng tìm chị, đeo bám không buông. Hò hét muốn chị gả cho anh ấy. Chị thật sự là bị anh ấy đeo bám tới mức hết cách.

Nghĩ đi nghĩ lại. Thôi thì đành gả đi vậy. Vậy… vậy đây là chuyện tốt mà. Như này thì phải chúc mừng cháu đó, Đông Nghê. Chị. Vậy sau này chị sẽ lấy chồng nước ngoài à? Để sau thím ba tặng cháu một phong bì lớn.

Cháu là đứa đầu tiên kết hôn của nhà chúng ta, không thể qua loa được. Vậy xem ra em phải bắt đầu tích góp tiền phong bì từ bây giờ rồi. Bắt buộc phải thế. Chúc mừng chị, Đông Nghê. Em không giật mình chút nào à?

Chị làm chuyện gì em cũng không giật mình đâu. Nào, nào, nào. Chúng ta cùng nhau chúc mừng nào. – Nào, nào, nào! – Chúc mừng cháu. Đông Nghê. Đông Nghê. Cháu đã nói chuyện này với bố mẹ cháu chưa? Vẫn chưa ạ. Thực ra chú thấy họ cũng nhớ mong cháu đó.

Hơn nữa việc kết hôn dù sao cũng là chuyện lớn trong đời người, có phải không? Đúng. Lát nữa cháu về nhà máy thép một chuyến, nói với mẹ cháu một tiếng. Được ạ. Ăn cơm xong cháu sẽ tới nhà máy thép một chuyến,

Tuyên bố với Vương Thái Hà và Trịnh Nham một chút. Xem thử có nhận được chiếc phong bì lớn không. Chị yêu anh ấy không? Không ghét. Con người anh ấy rất đơn thuần. Chị nói gì anh ấy cũng tin. Điểm này rất giống với em.

Giống như chưa bao giờ ra khỏi trường vậy. Đông Nghê, đi học cùng rất vất vả. Tuy nói Munich là thủ phủ của Bayer, nhưng dân số ở đó cũng tương đương với dân số thành phố nhỏ tuyến bốn, năm này của chúng ta. Hơn nữa,

Học bổng của anh ấy cũng không nhiều, mấy việc nặng nhọc đều sẽ do chị làm. Chị lại không biết lái xe. Tới siêu thị mua mười mấy cân đồ đạc cũng đều do chị tự vác về. Chị em là loại người không chịu được khổ cực như thế à?

Nhớ năm đó mới 20 tuổi đầu cùng Peter tới Singapore hát. Một buổi tối chạy tới ba chỗ. Có sắc mặt nào mà chưa từng thấy chứ. Chị biết. Em giống với những người đó. Tưởng tiền vốn chị mở cửa hàng ở Bắc Kinh

Là dựa vào người đàn ông giàu có nào đó. Đi châu Âu với chị đi. Chị tưởng là ra nước ngoài dễ dàng thế à? Nếu bây giờ có một cơ hội bày ra trước mắt em thì sao? Đó là cơ hội gì? Là giả chứ gì?

Là giả thì không đi học được đâu. Là thật đó. Sao có thể chứ? Sao lại không thể? Em quên là năm ngoái trước khi em về Long Thành đã để lại hết đồ ở chỗ chị rồi à?

Có thành tích bài kiểm tra điều kiện đầu vào du học sau đại học của em. Và tất cả tài liệu em xin các trường. Vậy email qua lại thì sao? Hòm thư 163 kia của em. Trước giờ em chưa từng vào đó xem thử đúng không? [ĐẠI HỌC LOADHOLT] Chị…

Chị thật sự giúp em xin được trường của Anh rồi à? Đúng vậy. Tiếc rằng chỉ là học bổng bán phần. Nhưng em yên tâm, có chị đây. Bây giờ có phải là nên cảm ơn chị tử tế rồi hay không? Đông Nghê, chị như này cũng quá…

Có phải chị quá giỏi phải không? Điên cuồng quá đi mất. Bất kể thế nào em đều phải cảm ơn chị. Nhưng mà em sớm đã từ bỏ ý định ra nước ngoài rồi. Chẳng phải em vẫn luôn muốn ra nước ngoài học cao học sao? Một năm trước đã không muốn nữa.

Tại sao chứ? Vì cô nhân viên nhỏ của công ty điện lực kia à? Trịnh Tây Quyết, em bị ngốc à? Em hiểu cô ta bao nhiêu? Em biết trước đây cô ta làm gì không? Cô ta từng yêu ai em có biết không? Em chưa bao giờ hỏi tới.

Em cũng không muốn hỏi cô ấy câu hỏi vô vị như thế. Em chỉ là thích cô ấy một cách đơn thuần thôi. Lần đầu tiên thích một người chỉ muốn cùng cô ấy sống hạnh phúc cả đời. Trước đây cô ấy thế nào không liên quan đến em,

Lại càng không liên quan đến chị. Em còn chưa từng tìm hiểu sao biết là không liên quan đến chị? Chị thấy cái cô Trần Yên này nhìn có vẻ không tầm thường đâu. Chị có ý gì? Chị từng gặp cô ấy rồi à? Đương nhiên rồi.

Xuống máy bay liền đi gặp cô ta rồi. Chị gặp cô ấy làm gì chứ? Xem xét giúp em trai chị. Nếu cô ta là tiên nữ hạ phàm thì không nói làm gì. Nếu không phải thì em ngoan ngoãn đi châu Âu cho chị.

Trịnh Đông Nghê, chị cũng bá đạo quá đấy. Em lần đầu tiên biết à? Nam Âm, vào đây! Có phải là em mách lẻo với chị em không? Nói địa chỉ với chị ấy? – Chị mới gặp người ta được mấy lần chứ. – Làm gì đó? Làm gì vậy?

Chị nói cho em biết nhé Trịnh Tây Quyết. Chuyến này chị về thứ nhất là để lấy hộ chiếu, thứ hai là đưa em ra nước ngoài học. Chị đã nói gì với cô ấy? Không nói gì cả. Chỉ cho cô ta xem tờ giấy báo trúng tuyển kia thôi.

Chị quá đáng quá đấy. Vậy cô ấy nói thế nào? Cô ta nói là nghe theo Tây Quyết. Em biết ngay mà. Cô ấy sẽ không từ bỏ em đâu. Cô ấy cũng sẽ không cưỡng ép em. Em phải đi tìm cô ấy. Em đợi đã. Chị làm gì đấy?

Cùng chị tới nhà máy thép trước. Cô ấy bị ốm rồi, em phải đi tìm cô ấy. – Em phải đi tìm cô ấy. – Cùng chị tới nhà máy thép trước. Em không đi! Em không đi, chị cũng không đi. Được thôi. Vậy một mình chị đi gặp họ. Chị. Anh, anh…

Nam Âm. Nói với thím ba một tiếng. Đừng đợi chị. Buổi tối cũng đừng để cửa cho chị. Không biết hôm nay người bị đánh là chị hay là mẹ chị. Có sống nữa hay không? Chị đợi một lát. Chị thắng rồi, đã được chưa? Sao mày lại về đây? Bác gái.

Tây Quyết cũng đến rồi à. Về còn phải chọn ngày à? Tây Quyết, cháu ngồi đi. Chưa ăn cơm đúng không? Bác xào trứng cho hai đứa nhé. Bác cả, không cần đâu ạ. Chúng cháu ăn rồi ạ. Vừa ăn xong là Đông Nghê liền giục cháu

Bảo cháu cùng chị ấy về đây xem thử. Về đây làm gì? Ở bên ngoài không lăn lộn nổi nữa à? Ngược lại. Về là muốn nói với hai người. Tôi đã tìm được một người đàn ông, phải tới Đức cùng anh ấy. Sau này tôi sẽ không về nữa. Gạt ai chứ?

Ai thèm lấy mày chứ? Mắt mù rồi chắc. Tao nuôi mày lớn bằng này mày không báo hiếu tao ngày nào, liền muốn trốn đến chân trời như thế. Không được. Tao không đồng ý. Muộn rồi. Nào. Làm quen với con rể của hai người chút đi.

Tiến sĩ trường đại học danh tiếng của châu Âu. [Giấy Chứng Nhận Kết Hôn] Tôi đã bảo là các người đều coi thường nó rồi mà. Hồi hát ở Singapore mở miệng ra là có người cho tiền. Lăn lộn như cá gặp nước. Huống hồ kiểu tiến sĩ này đều là mọt sách,

Chắc chắn bị nó dỗ cho quên hết trời đất. Lại uống say rồi đúng không, Trịnh Nham? Động tác của ông chậm rồi. Tao hận nhất là loại phụ nữ giẫm lên đàn ông để leo lên trên. Vậy ông biết mẹ tôi hận nhất người như thế nào không?

Bà ấy nói bà ấy hận nhất là người chính mình là một vũng bùn lầy lại còn muốn ép người khác cùng ông ta thối rữa trong vũng bùn đó. Ví dụ như… ông. Chị bớt nói vài câu đi. Cái đồ nhỏ nhen như ông, không phải là ông tin rồi đấy chứ?

Tại sao tôi lại không tin? Tại sao tôi lại không tin? Nếu bà không nghĩ như thế thì sao lại để Trưởng xưởng Bùi sàm sỡ bà chứ? Bà là đồ đê tiện. Tôi… Một người đàn ông to xác như anh ngày nào cũng nghi ngờ không đâu.

Còn bảo tôi rót trà cho anh. Anh đừng có mơ! Được rồi, được rồi, chị dâu cả. Chị dâu cả, có còn muốn sống với nhau nữa hay không? Cô không rót cho tôi thì muốn rót cho ai? Là ai ngày nào cũng nuôi đứa con bên ngoài kia của cô?

Anh cả, được rồi, anh cả. Đông Nghê chính là con của anh. Bọn trẻ còn ở đây đó. Đủ rồi. Nam Âm, Nam Âm. Chẳng phải anh muốn giày vò tôi sao? Anh giày vò tôi đi! – Đi thôi. – Anh làm đi! Tây Quyết, chúng ta đi thôi.

Ai thích chết thì cứ chết. Tôi đánh chết anh. Đông Nghê, đi thôi. Chú ba đưa cháu đi xem phim. Anh đánh tôi à. Chú ba, mọi người đi trước đi ạ. Đừng quan tâm đến chuyện nhà bọn cháu nữa. Váy của Bé Thỏ ướt rồi,

Nhớ lúc về mau chóng thay ra cho em ấy. Nếu không tới lúc đó lại cảm lạnh đấy ạ. Con bé này. Tây Quyết, đi thôi. Không có điểm dừng. Ngày nào cũng nói đi nói lại một câu. Đánh. Đánh đi. Nào. Vậy chúng ta về nhà nhé? Em quên rồi à?

Đây mới là nhà của chị. Vậy chúng ta đi uống canh thịt viên đi. Quầy hàng của nhà lão Triệu vẫn còn ở đó đấy. Được chứ. Mỗi lần ở bên ngoài cứ đến mùa đông là lại muốn uống canh thịt viên của lão Triệu. Tới rồi đây. Cảm ơn chú Triệu.

Cảm ơn chú. Chị không uống được nhiều như thế đâu. Em uống mấy ngụm trước đi. Được. Cô bé. Lâu lắm rồi không tới đúng không? Cũng ba, bốn năm rồi ạ. Cháu vẫn giữ thói quen cũ đó. Chú nhớ lúc các cháu còn nhỏ, mỗi lần mua bát canh

Luôn để cho cậu em trai này của cháu uống mấy ngụm. Đúng là một người chị gái tốt. Em biết tại sao mỗi lần chị luôn để em uống trước mấy ngụm không? Sợ em uống một bát không đủ chứ sao. Còn lâu nhé. Bởi vì chị ghét mùi vị của rau thơm.

Rau thơm đều nổi ở trên bề mặt canh, vậy nên để em uống mấy ngụm liền giúp chị uống sạch hết. Đương nhiên là em biết. Hơn nữa mỗi lần chị đều ép em uống thật nhanh. Bởi vì chị thích nhất là những thứ nóng hổi. Điều này mà em cũng nhớ à?

Chị nhớ hồi nhỏ có một lần bố chị dẫn chị tới phân xưởng xem lò cao. Em không biết nó tráng lệ thế nào đâu. Sắt đều tan chảy thành nước, đỏ rực. Còn tưởng là hồ nước nữa cơ. Nếu con người không cẩn thận rơi vào đó

Sẽ biến mất ngay lập tức. Không để lại dấu vết gì cả. Lúc đó chị liền nghĩ đây là một chuyện tốt đẹp biết mấy chứ. Ấm áp biết mấy. Phương Tĩnh Huy suốt ngày nói với chị cảnh đêm ở quảng trường Odeonsplatz tại Munich rất đẹp.

Thực ra bất kể là châu Âu hay là Paris, hay là Tokyo, có cảnh đêm như thế nào sánh được với cảnh chị từng nhìn thấy chứ. Chị nhất định phải đi Đức à? Munich ở sát bên núi An-pơ, mưa lớn quanh năm, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cũng rất lớn.

Chỉ vì ở đó cách Long Thành đủ xa à? Chị cần một nơi hoàn toàn mới. Kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền. Quen thật nhiều, thật nhiều bạn mới. Nói cho cùng con người đều phải ra ngoài xông pha đúng không? Em cũng thế mà. Nếu không thì đi thi

Bài kiểm tra điều kiện đầu vào du học sau đại học làm gì chứ? Em có biết có bao nhiêu người nằm mơ cũng muốn có cơ hội như này không? Đi xin cái đó tốn bao nhiêu công sức của chị đấy.

Câu 10 người như Phương Tĩnh Huy cũng cắn câu cả đấy. Trên thế giới này còn ai suy nghĩ cho em giống như chị không? Em cam tâm ở lại cái nơi không có tương lai như Long Thành này cả đời à?

Chỉ vì cái cô Trần Yên không rõ lai lịch kia à? Không sai. Chính là vì cô ấy. Nhưng cũng không hoàn toàn là thế. Chị còn nhớ kỳ nghỉ đông khi em vừa mới thi xong bài kiểm tra điều kiện đầu vào du học sau đại học không?

Có một hôm chú ba sốt cao, vào cái đêm đưa chú ấy tới bệnh viện. Nam Âm vẫn luôn đi theo đằng sau em. Bị dọa tới mức cứ khóc suốt. Em liền đột nhiên cảm thấy bản thân thật là kém cỏi. Một lòng nghĩ tới việc ra nước ngoài,

Ích kỷ quá rồi. Vậy em cam tâm làm một giáo viên trung học, cái kiểu mà từ 20 tuổi nhìn thẳng được tới lúc về hưu, cả đời ở bên cạnh chú ba, thím ba và Nam Âm à? Chị không phải trẻ mồ côi, chị mãi mãi không hiểu được đâu.

Chị có khác gì trẻ mồ côi chứ. Vậy trong một gia đình cũng không phải tất cả con cái đều phải nổi bật xuất sắc. Nhà chúng ta có chị là đủ rồi. Chú ba, thím ba vẫn chưa già tới mức bên cạnh không thể không có ai.

Chị thấy em chính là vì người phụ nữ kia. Tùy chị thích nói gì thì nói. Dù sao thì bây giờ em không muốn đi xa. Chỗ này cách nhà chú ba không xa, em không tiễn chị nữa nhé. Em muốn đi gặp Trần Yên à? Cô ấy bị ốm rồi.

Trưa mai chị bay. Lát nữa em về luôn. Chị thấy chưa chắc em đã về được. Ngày mai em nhất định sẽ tiễn chị. Em đi đây. Chị nói rõ ở đây với em nhé. Cô ta sẽ không an phận thủ thường mà sống cùng em cả đời đâu. Sao thế?

Sao thế, Bảo Ngọc? Lại bị chị gái em gái chọc giận à? Hôm nay em cũng bị bắt nạt rồi đúng không? Làm gì có chị gái nào mà không bảo vệ em trai chứ. Em cũng muốn có một người anh trai, có một người anh chị em

Thay em quan sát anh đó. Anh xin lỗi. Đã thay đổi suy nghĩ tại sao không nói với em? Sau khi làm xong bài kiểm tra điều kiện đầu vào du học sau đại học anh đã hoàn toàn từ bỏ rồi. Chẳng qua những tài liệu đó vẫn luôn để ở trường.

Không ngờ Đông Nghê lại cầm đi. Chị ấy giấu anh dùng hòm thư và thành tích của anh để làm thủ tục xin. Anh căn bản không biết. Trần Yên. Anh không phải là muốn giấu em. Anh là thật sự không biết gì cả. Em tin anh. Thật sao?

Bởi vì Tây Quyết của em là người sẽ không nói dối. Nhà ở đây. Em ở đây. Anh không thèm ra nước ngoài gì đó đâu. Chẳng qua chị anh vẫn luôn không hết hy vọng. Tưởng là em trai chị ấy giỏi giang lắm,

Nên cầm về một tấm bằng tiến sĩ mới đúng. Nhưng dù sao đây cũng là một cơ hội rất tốt. Anh có muốn suy nghĩ chút không? Đừng nói những chuyện này nữa. Dù sao ngày mai chị ấy cũng đi rồi. Chuyện này cũng coi như là qua rồi.

Dạ dày em còn đau không? Em ngồi xuống đi, mau lên. Em không đau nữa. Em nhìn thấy anh là không đau nữa rồi. Anh rót cho em cốc nước. Đợi em đỡ rồi anh sẽ đi. Anh còn phải về à? Ngày mai Đông Nghê đi rồi mà.

Chị ấy bảo anh và Nam Âm ban đêm nói chuyện với chị ấy. Sao thế? Xem đây là gì mà ngứa thế nhỉ? Nổi mẩn rồi đó. Xoài. Em không biết, là do đồng nghiệp của em mua, em… Anh đi lấy thuốc giúp em. Em ngứa chết mất.

Em uống hết thuốc rồi à? Em không biết nữa. Sao ngứa thế nhỉ? Như này không được đâu. Hay là hai chúng ta đi bệnh viện đi. Sao 11 giờ rồi mà Trịnh Tây Quyết vẫn chưa về? Lại bị cái cô Trần Yên kia quấn lấy rồi.

Em giúp chị canh chừng hai đứa nó một chút. Có chuyện gì thì báo cáo ngay với chị. Không thành vấn đề. Nhưng chị à, sao chị lại ghét Trần Yên thế? Tại sao chị phải ghét Trần Yên chứ. Đâu có. Chị đâu có ghét cô ta.

Vậy chị chỉ đơn thuần là muốn để anh ra nước ngoài? Anh ấy nói rồi. Không có Trần Yên anh ấy cũng không đi đâu. Chị biết. Vậy chị biết mà chị còn chia rẽ họ à? Thế chị cũng bá đạo quá rồi đấy. Như này đâu có gọi là chia rẽ.

Chị có lý do của chị, không nói rõ với em được. Được, chị không nói thì em không giúp chị nữa. Em ngủ đây, chị ngủ ngon nhé. Em không giúp chị cũng được. Em cũng không giúp anh Tây Quyết của em à? Nghĩa là sao ạ? Nghĩa là sao ạ?

Ba chúng ta từ nhỏ đã là một khối. Chị làm chuyện gì cũng là vì chúng ta, vì anh Tây Quyết của em, vì cái nhà này. Có hiểu không? Em còn không tin chị. Em tin mà. Em không tin chị thì tin ai. Ngủ đi, ngủ ngon.

Cô chính là không quên được hắn. Cô đưa tôi! [Thờ] Thím ba. Mọi người đều bảo cháu kiên cường, nhưng cháu vẫn muốn khóc, phải làm sao đây? Cháu muốn khóc thì khóc đi. Thím ba khóc với cháu. Lại đây. Tây Quyết. Cháu cùng thím ba về nhà được không? Đông Nghê.

Sau này cháu ngủ cùng một giường với Nam Âm nhé. Tây Quyết, cháu ngủ trên cái giường nhỏ này của chị Đông Nghê nhé. Đợi sau thím treo cho cháu cái rèm là được rồi. Cháu vào đây ngồi đi. Chơi với hai đứa nó đi. Đều tại em đó.

Sau này đều phải chen chúc trên một cái giường với Bé Thỏ rồi. Đáng ghét. [Khoa Cấp cứu – Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Long Thành] Em làm gì đó? Tất bị nhỏ nước. Có phải em sợ làm ồn tới chú ba thím ba

Họ mà tức giận sẽ đuổi em ra ngoài không? Nhìn cái gì mà nhìn? Chị cũng không có nhà giống em. Họ lại đánh nhau rồi à? Có phải em cảm thấy vận may của mình cũng không tệ như thế không? Chị ơi. Em mơ thấy một con yêu quái,

Mắt đỏ, mũi xanh, còn có rất nhiều móng vuốt lông lá. Được rồi, không khóc nữa nhé. Mấy cái đó đều là giả thôi, chỉ là mơ thôi. Không khóc nữa nhé. Có lúc cảm thấy quê của cháu không phải Long Thành mà là con đường cao tốc này. Con bé ngốc này.

Làm gì có nhà nào trên đường cao tốc chứ. Đông Nghê. Cháu nhìn mảnh đất bên phải đi. Năm đó cháu được sinh ra ở đây đó. Sao có thể chứ? Nơi này cách Long Thành tận mấy chục ki lô mét mà. Chỗ này thuộc huyện Thanh Bình.

Ban đầu Long Cương có một phân xưởng rất to ở đây. Trước khi cháu ra đời bố cháu từng làm việc ở đây mấy năm. Cháu còn tưởng bố cháu vẫn luôn làm việc ở nhà máy chính của Long Cương cơ. Thực ra lúc ban đầu bố cháu đúng là ở Long Thành.

Nhưng lúc đó bố cháu yêu mẹ cháu một cách điên cuồng. Đánh một người theo đuổi khác một trận tơi bời trong phân xưởng. Lúc đó suýt nữa dùng một đấm đánh đối phương rơi vào trong một nồi nước thép lớn. Chính vì chuyện này bố cháu bị xử phạt,

Sau đó liền bị điều tới đây. Nhưng ai cũng không ngờ mẹ cháu vậy mà lại chấp nhận sự theo đuổi của bố cháu. Sau đó một đường đuổi theo tới đây. Sau đó nữa, hai người cùng nhờ quan hệ tìm đường cùng nhau về Long Thành sau đó chính là kết hôn,

Sinh ra cháu. Sao anh chưa bao giờ nói chuyện này với em? Ngầu quá đi, lãng mạn quá đi. Bố ơi. Hồi bố còn trẻ bố có từng vì theo đuổi mẹ mà đánh nhau với người khác không? Biến. Biến, biến, biến.

Mẹ con chỉ là một người bình thường, không cần tranh giành. Chỉ có bác cả, bác gái con năm đó mới xứng với câu chuyện như này thôi. ♫ Hoa rơi ẩn tình gió ngấn lệ ♫ [Khi người ta nghe kể chuyện] [đều sẽ nhớ tới đôi nam nữ lãng mạn này.]

♫ Nỗi tương tư biết trao gửi ai ♫ ♫ Viết một khúc nhạc hoa bay theo gió ♫ ♫ Pháo hoa đã tàn tình còn mãi ♫ ♫ Vì anh ấy mà người héo mòn ♫ [Nhưng người nghe chuyện sẽ không truy hỏi]

[đôi nam nữ này sẽ trở thành bố mẹ như thế nào.] ♫ Nỗi tương tư chờ đợi xuân về ♫ Thủ tục của cô làm xong rồi. Cảm ơn. Thím nói cháu nghe nhé. Gần đây mẹ cháu không được khỏe trong người. Nếu không bà ấy nhất định sẽ tới tiễn cháu.

Cháu biết ạ. Sao anh vẫn chưa đến chứ? Chắc chắn lại bị Trần Yên giữ chân rồi. Gọi điện thoại quậy cho anh ấy biết tay. Con đừng quậy. Anh trai con không đến, người ta chắc chắn là có chuyện. Không có không biết nặng nhẹ như con đâu.

Không được, bắt buộc phải gọi. Chỉ toàn gây rối, con bé này. Đông Nghê, chú nói với cháu nhé. Ra ngoài nếu mà không quen, nhớ nhà thì nhớ mau chóng về đây nhé. Cháu ở bên ngoài đừng để bản thân tủi thân. Cháu nhớ đấy. Nhà cháu ở Long Thành,

Không phải đường cao tốc gì đó đâu. Nhớ kỹ đấy. Thím ba, thím mắng cháu nhiều chút đi. Giống như thím mắng Nam Âm ấy. Nếu thím là mẹ cháu thì tốt rồi. Cháu nói linh tinh gì thế. Được rồi, được rồi. Được rồi, được rồi. Sắp đến giờ rồi.

Nên… nên vào trong rồi. Cháu đi đây. Cháu vào trong đây. Đi đi, đi đi, đi đi. Tạm biệt chị. Đi đi. Tạm biệt. Chị, chị yên tâm. Em nhất định sẽ thay chị canh chừng hai người họ. Tạm biệt. Tây Quyết, anh đừng bận tâm mấy chuyện này nữa.

Mau đi tiễn chị họ anh đi. Không cần đâu. Khó khăn lắm chị ấy mới về một chuyến, anh còn không đi thì không kịp đâu. Thật sự không sao mà. Hết nước rồi, anh đi lấy nước. Đông Nghê. Tạm biệt. Đây là

Một ví dụ chúng ta dựa vào định luật bảo toàn động lượng [Tích Lũy Thật Nhiều – Từ Từ Phát Huy] lập ra mô hình giải quyết vấn đề va chạm phức tạp. [Đối Mặt Với Cơ Hội Không Do Dự, Đối Mặt Với Quyết Chiến Không Sợ Hãi, Lớp 12 Cố Lên]

Nếu thầy cầm một quả cầu đập vào bốn quả cầu thép khác sẽ xuất hiện phản ứng như thế nào? Không sai. Lực đang được truyền qua lại. Vậy nếu thầy cầm ba quả cầu, bên này chỉ còn lại hai quả cầu. Không đủ nữa, phải làm sao?

Làm thế nào để dừng lại? – Ở giữa để yên. – Mượn một quả. Mượn một quả, ở giữa để yên. Ai cho thầy mượn một quả nào? Nào, ai cho thầy mượn? Các em nhìn kỹ nhé. Là như này. Đúng không? Ba quả cầu đập qua,

Cũng là ba quả cầu bay lên. Bảo toàn động lượng. Hay là gọi thêm một vài món khác nhé. Không cần, không cần. Đồ ở đây không rẻ. Tôi tự giới thiệu bản thân trước nhé. Tôi từng ly hôn. Có một đứa con gái, 10 tuổi rồi. Nhà tôi ở khá nhỏ,

Nên con bé ở với bà ngoại. Vậy bây giờ anh đang ở đâu? Tôi… tôi ở trong ký túc xá của trường. Ký… À thì, trường của bọn cháu là thế này. Chỉ có giáo viên từng kết hôn mới được phân nhà. Chẳng phải anh từng kết hôn rồi sao?

Sau khi ly hôn trường đã đòi lại nhà rồi. Lần đầu tiên tôi nghe nói nhà cũng có thể trả lại được đấy. Trường đòi lại tôi cũng không thể không trả mà. Vậy… Vậy anh xem thế này có được không? Lát nữa tôi có thể tới chỗ anh xem thử không?

Chúng ta đều là người trưởng thành rồi. Nhìn một cái trong lòng cũng yên tâm hơn. Hay là… hôm nay thì thôi đi.