Phim Phá Án Hấp Dẫn Siêu Hack Não | Trần Phong Thập Tam Tái Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Trần Phong Thập Tam Tái] Tôi nhảy đẹp chứ? Sao giờ anh mới tới? [Tập 2: Cô gái nhảy múa] Tiểu Lục… Không liên quan. Gì cơ? Không liên quan đến vụ án 13 năm trước, anh muốn hỏi cái này còn gì?
Từ hồi tôi cai thuốc lá là rất mê ăn cái này. Còn không dừng được cơ. Không phải có phát hiện một chiếc bút chì à? Tôi đã điều tra cả rồi. Một, lâu đài nhỏ bên ngoài siêu thị nội thất thường xuyên có trẻ con tới chơi,
Chúng viết vẽ các kiểu bên ngoài, làm rơi bút chì ở đó cũng rất bình thường. Hai, siêu thị nội thất ấy tặng miễn phí bút chì cho khách hàng, để tiện cho khách ghi số hoặc vẽ hình gì đó. Họ học trò này từ trung tâm nội thất của Thụy Điển,
Mà cũng tặng loại bút chì ấy luôn. Vậy nên chỉ có thể coi là trùng hợp. Gì nhỉ, cái trung tâm nội thất nước ngoài ấy, cậu đã đi bao giờ chưa? Cái bàn to thế này, một tay tôi có thể nâng vài cái. Còn nữa,
Mặc dù trạng thái của thi thể nạn nhân khi được phát hiện có chút tương tự với vụ năm đó, nhưng chúng ta cũng trải qua nhiều rồi. Cứ là nạn nhân nữ trẻ tuổi xinh đẹp bị người ta lột quần áo hơn nửa là bị giết vì tình, đúng không?
Đúng vậy. Vậy chúng ta không nghi ngờ lung tung nữa, đây là vụ án mới, cứ từng bước phá án đi. Bố, sao giờ bố mới tới? Đi thôi, đi thôi, không kịp nữa rồi. Bố cầm đi. Khoan đã An Ninh. Bố đến để bảo với con,
Hôm nay con để mẹ đưa con đi đi. Lại sao nữa? Vậy cuối tuần này con có thể đến nhà bố không? Chắc không được rồi, bố xin lỗi. Sao anh không nói sớm? Trước khi đến cũng không gọi điện. Anh quên. Sao thế? Sao vẫn còn nghiêng cổ thế?
Con tập vĩ cầm đấy à? Con vốn cũng không thích đến chỗ bố mà. Không có ti vi cũng không có mạng. Con không xem ti vi. Được, chờ bố bận xong đợt này, con muốn bố bồi thường sao cũng được. Bố có lúc nào hết bận à? Sao thế? Nhớ bố à?
Bố đừng sến súa vậy được không? Không hợp khí chất của bố đâu. Đi thôi. Xin lỗi em, dạo này lại có vụ án, một vụ án lớn. Tuần sau anh cũng chưa chắc đưa được con đi không, em giúp anh làm việc của nó nhé.
Em biết rồi, làm việc của anh đi. Nó giận dỗi cũng vì quan tâm anh thôi. Chìa khóa xe của em đâu? Đây. Lại thức đêm đúng không? Đâu có. Ăn cơm đúng giờ nhé. Không có dấu hiệu hay đặc điểm dễ nhận biết nào à? Không có, đừng nói là vết bớt,
Đến nốt ruồi cũng chẳng có mấy. Điều kiện gia đình cô gái này chắc cũng khá, chăm sóc bản thân rất tốt. Dáng rất đẹp, chắc chắn là thường xuyên tập thể dục. Cô ấy có phẫu thuật thẩm mỹ không? Không, mắt hai mí cũng không phải cắt,
Chắc coi như trời sinh đã đẹp rồi. Cậu nói xem có bực không? Vật cùn đánh vào huyệt Thái Dương, kiểu búa sắt bọc vải ấy, đánh ngất cô ấy trước, nên không có vết thương khi phòng thủ. Trong móng tay cũng không có mô da. Cũng không bị xâm hại tình dục.
Cũng tức là không có chút DNA nào của hung thủ hết. Không có. Màu mấy sợi tóc này hình như không giống màu tóc của cô ấy. Tóc dài, cũng là phụ nữ. Tôi biết. Chờ kiểm tra xong, có kết quả thì báo ngay cho tôi. Còn nữa, móng tay của cô ấy,
Anh chụp vài tấm rõ nét gửi tôi. Tra cái này á? Toàn thành phố phải có cả trăm cả nghìn tiệm làm móng to nhỏ, cậu tra kiểu gì? Anh bảo điều kiện sống của cô ấy khá cao còn gì, bắt đầu điều tra từ mấy tiệm đắt đỏ đi. Được.
Chỉ sợ cậu làm uổng công thôi. Cậu nói xem, sao lại kẹt ở thân phận nạn nhân nhỉ? Lẽ ra một cô gái xinh đẹp thế này, mất tích vài ngày rồi cũng phải có người đi tìm chứ. Tôi nhớ vụ án đầu tiên năm 1997,
Vài tiếng sau là xác nhận được rồi. Không nhắc chuyện đó nữa. Năm 1997 là khu vực ngõ nhỏ, ai cũng quen biết, mỗi ngõ ngách là mạng lưới thông tin, mỗi ông bà cụ đều là nhân viên tình báo. Bây giờ nhà cao tầng rồi, người cũng cách xa với người.
Anh Phí ơi, anh qua đây chút. Sao thế? Mẫu này do bên các anh làm à? Mẫu này là kiểu hiện đại rồi, bọn tôi chuyên cổ điển cơ. Các cô từng thấy mẫu móng này chưa? Nhìn kỹ chút. Cảm ơn. Cảm ơn. Chưa từng thấy. Các cô có biết
Tiệm nào làm mẫu móng kiểu này không? Do chúng tôi làm đó, vẽ tay thủ công hết, chỉ có duy nhất một bộ. Các cô làm cho ai? Tôi không nhớ nữa. Để tôi tìm xem. Là Cindy. Ai cơ? Cindy. Tên tiếng Trung à? Tôi không biết.
Tôi có địa chỉ của cô ấy đấy, anh lấy không? Có. Phòng này mới thuê ba tháng, vốn là phải đóng tiền thuê quý sau rồi. Nơi này cũng là khu phố cũ. Đội trưởng Lục. Anh nhìn này. Đúng vậy, cô ấy bảo cô ấy là vũ công.
Cô ấy không hay ở chỗ này à? Cái này thì tôi không rõ, chỉ gặp mỗi một lần lúc thuê nhà thôi. Sao anh biết vậy? Đồ hộp trong tủ lạnh hết hạn cả rồi. Kem đánh răng cũng khô rồi. Cô ấy có xe à?
Lúc thuê nhà, cô ấy đã lái xe tới, chắc là gia đình cũng có điều kiện, một mình thuê cả căn nhà ba phòng ngủ mà. Đây là chỗ đỗ xe của cô ấy. Sao trong hầm đỗ xe không có camera? Hồi khu nhà này được xây dựng,
Phía chính quyền không yêu cầu lắp. Nhưng mà chắc chắn sẽ lắp. Tranh thủ ba năm tới sẽ thực hiện lắp đặt camera ở mọi ngóc ngách của khu nhà. Dừng. Tôi muốn xem camera thang máy. Bắt đầu từ mốc thời gian này. Lúc 8 giờ 13 phút.
Sắp nửa tiếng rồi mà cô ấy không lên tầng. Tiếp tục phát camera lối ra vào. Dừng. Chín giờ năm phút, cô ấy ở hầm đỗ xe gần một tiếng rồi lại đi. Sao cậu biết người lái xe là cô ấy? Đội trưởng Lục, anh nói làm tôi nổi hết da gà rồi.
Cảm ơn nhé. Không có gì. Đội trưởng Lục. Đứng đó, đừng cử động. Tiểu Minh! Ở đây! Ý anh là hắn ngồi suốt ở đó rồi tấn công Cindy, cũng chính là Vương Nam Nam? Sau đó hắn lại ở hầm đỗ xe gần một tiếng nữa, hắn làm gì vậy? Cậu nói xem.
Trời đất. Nhưng mà camera lối ra của siêu thị nội thất không quay được xe của Vương Nam Nam mà. Có thể hắn đã đổi phương tiện giao thông ở một nơi nào đó, hoặc có thể là thuộc đường nên né được hết camera. Cũng như con đường mà tôi đang đi,
Camera không quay được. Tôi còn bảo sao anh toàn đi đường nhỏ cơ. Thuộc đường… chẳng lẽ người này là tài xế chuyên nghiệp? Lái taxi, chở hàng gì đó? Cũng chưa chắc, chỉ cần muốn thì ai cũng có thể thuộc đường. Bước tiếp theo là tra ra xe của Vương Nam Nam.
Đội trưởng Lục, chắc đây là tình huống thứ hai rồi. Gì cơ? Anh nói ở buổi họp lần trước ấy, tình huống thứ hai, tại sao lại cố ý đến siêu thị nội thất để vứt xác? Anh nói rất khó giải thích tâm lý của hung thủ mà.
Tại sao hắn lại làm thế? [Hệ thống camera thành phố] Ông ơi, xương cốt ông vẫn khỏe nhỉ? Khỏe chứ. Lâu lắm không gặp cậu, dạo này đi đâu thế? Dạo này tôi hơi bận. Đúng là trông hơi giống, để tôi đi hỏi hộ cậu. Giờ biết phải hỏi thế nào rồi chứ?
Cảnh sát. Cô từng gặp người này chưa? Chưa. Tôi hỏi chút, anh từng gặp người này chưa? Cô ấy cao tầm này. Chưa gặp à? Chưa gặp, chưa gặp bao giờ. Để tôi xem nào. Anh quen cô ấy không? Trông quen mắt, cố gắng nhớ chắc nhớ lại được. Anh cố nhớ đi.
Để cố, để tôi cố. Tôi vận khí đã. Đồng chí cảnh sát, tôi đang gắng sức cho chính quyền nhân dân, vậy chính quyền nhân dân có phải cũng gắng sức cho tôi không? Tôi chưa ăn sáng, không tụ khí được. Bình thường tôi ăn vịt quay vào bữa sáng, hai mươi tệ.
Cậu nhiều tiền quá nên đốt bớt à? Cậu ở đồn cảnh sát hai năm công cốc à? Không nhìn ra đây là hạng gì ư? Tên ngốc, muốn tôi bắt cậu thêm lần nữa à? Anh chặn đường kiếm tiền của tôi. Đừng nói nhảm. Có biết không? Chóng mặt. Không nhớ nổi.
Cho cậu tỉnh lại. Bây giờ nhớ ra chưa? Ngõ Vương Mặt Rỗ hoặc ngõ Liễu Diệp, anh xem thử đi. Thật ra loại người này, cho ít tiền là có thể khai rồi. Mỗi tháng cậu kiếm được bao nhiêu tiền? Có tiền thì biếu mẹ cậu đi. Tiểu Vệ. Đây, đây.
Nào, nào, nào. Đó, đó. Là Tiểu Mộng à? Chắc nhìn lầm thôi đúng không? Anh, anh. Mẹ, mẹ. Mẹ. Đoàn chuẩn bị diễn “Điện Trường Sinh”, ngày nào cũng phải tập đến khuya. Tiểu Mộng còn nói sang năm nó có thể diễn chính rồi.
Tôi có thể lấy một tấm ảnh của mọi người không? Lấy đi. Liễu Mộng có bạn trai không? Không có. Tháng trước tôi còn giới thiệu người cho nó, có thành đâu. Không có. Nhà mọi người có mâu thuẫn gì với người khác không? Không có.
Họ đều là công nhân tiên tiến ở nhà máy quạt điện. Quan hệ với mọi người tốt lắm, ai nhắc đến cũng khen, năm nào cũng được gia đình năm tốt, gia đình kiểu mẫu tiêu chuẩn đấy. Cô à, cô cố gắng để họ trả lời những câu bọn cháu hỏi đi. Được.
Cô làm nghề gì? Sinh viên. Sắp phải di dời rồi, sắp chuyển đến nhà to rồi. Tiểu Mộng chưa từng được ở nhà to. Hai người muốn đến đoàn kịch à? Phải. Thật ra chị tôi không còn ở đoàn kịch từ lâu rồi. Bây giờ chị ấy suốt ngày kiếm tiền dựa vào
Việc nhảy múa ở phòng ca múa, không dám nói với bố mẹ tôi. Phòng ca múa nào? Xin chào quý khách! ♫Đứng lặng ở giao lộ phân nhánh này♫ Xin chào quý khách! ♫Tôi bị nghèo khổ đeo bám cũng quyết không buông tay♫ ♫Mỗi lần chạm trán và giao đấu♫
Ai quen Liễu Mộng? ♫Trực giác là một loại manh mối♫ Hôm qua chúng tôi không nhảy ở đây, nhảy ở nhà hát Ngôi Sao Mới. Nhà hát à, nhảy gì vậy? Nhảy cùng Hoàng Gia Kiệt. Ai? Hoàng Gia Kiệt. Ngôi sao lớn vậy mà anh không biết à?
“Long Hổ Anh Hùng Truyện” ấy. Gì vậy? Một bộ phim truyền hình Hồng Kông, Trung Quốc. Phim võ thuật, Hoàng Gia Kiệt đóng chính, rất nổi vào năm ngoái. Đúng vậy. Anh ấy đến Nam Đô lưu diễn, vé đắt lắm, khó mà kiếm được một vé ấy.
Cho anh xem này, ảnh chữ kí anh ấy cho tôi. Anh ấy đấy, đẹp trai nhỉ? Thế cậu ta đóng phim hay hát? Anh không hiểu rồi. Đây gọi là đa tài. Phát triển cả điện ảnh, truyền hình và ca hát. Liễu Mộng đâu? Tí nữa lên sân khấu biểu diễn rồi.
Cô ấy đâu? Làm gì vậy? Ném hỏng rồi. Thật là, hung dữ quá. Cho hai bát mì. Có ngay, ngồi đi. Đi. Ông chủ, để tiền ở đây nhé. Được. Mì đây. Ăn thong thả nhé. Người anh em, bỏ tí ớt vào sẽ ngon hơn đấy. Tôi không giỏi ăn cay cho lắm.
Cả quận Giang Bắc tôi thích ăn quán các anh nhất. Siêu cay, mấy ngày không ăn là lại nhớ. Không ăn cay thì đến cũng như không. Không ăn cay sao làm cách mạng? [Tan làm gọi cho bố nhé.] A lô, vẫn chưa ngủ à? Thì ngày đầu tiên mà, sợ bố nhớ.
Bên con không có việc gì lớn cả, lãnh đạo cũng rất tốt với con. Con biết. Sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Bố ở một mình tự nấu cơm ăn nhé. Ăn thêm thịt vào, đừng tiết kiệm, đừng sợ lôi thôi. Được, con biết. Con về nhà ngay đây.
Vậy bố đi nghỉ sớm đi. Về rồi à? Ngày đầu đi làm có thuận lợi không cảnh sát Lục? Thuận lợi. Thuận lợi lắm. Trả em. Gì cơ? Nợ lúc sáng. Đợi anh đánh răng đã. Không phải sau này tối nào anh cũng về muộn thế này đấy chứ? Em nhớ anh lắm.
Không biết nữa. Vợ cảnh sát hình sự khó làm quá. Xin lỗi em. Không sao. Hôn cái là được. [Dây cảnh báo] Với đồng bào Hồng Kông như Hoàng Gia Kiệt, chúng ta phải chú ý phương thức và thái độ làm việc. Về nguyên tắc là phải đoàn kết, đúng mực.
Nhưng không được để người ta cảm thấy bị thù địch, như là vừa về chúng ta đã… Đương nhiên, nếu thật sự có tội trạng cũng tuyệt đối không nương tay. [Đồng chí Hoàng Gia Kiệt, đồng bào Hồng Kông, Trung Quốc phối hợp Đội cảnh sát hình sự thành phố ta]
[Thông báo điều tra] Nhưng đừng làm gắt quá. Như là đeo còng tay cũng muốn làm gãy cổ tay người ta vậy. Dù sao cũng là người của công chúng. Phải hạ thấp ảnh hưởng. Lúc thế này lúc thế nọ, hay anh tự đi mà làm. Thật là. Anh ấy là vậy đấy.
Cậu cũng vất vả rồi. Cái lão này. Cậu có thể lái nhanh một chút không? Người ta chạy mất thì cậu đến Hồng Kông mà đuổi à? Tôi đang nghĩ, tôi có ý này, có thể nói không? Lưỡi là của cậu, tai là của tôi. Có gì phải hỏi chứ? Lão Vệ. Thầy.
Xin lỗi, tôi… Không thể gọi hai chữ Lão Vệ, vẫn gọi là thầy được không? Cậu có ý này à? Cậu đừng làm cảnh sát nữa. Cứ ngượng nghịu mãi, không đạt. Không phải. Tôi đang nghĩ có một chuỗi án mạng, hung thủ không có động cơ đặc biệt,
Chỉ chọn nạn nhân một cách ngẫu nhiên, vậy nên không thể tìm ra hung thủ trong quan hệ xã hội của nạn nhân. Vụ án thế này thì phá kiểu gì? Nghĩ cách mà phá. Ai dính người đó xui. Tôi bảo này đồ miệng quạ nhà cậu,
Cậu có thể bớt nói mấy câu không? Lão Chu mà ở đây, kiểu gì cũng đánh cậu. Chỉ là một ý nghĩ thôi. Tôi hối hận vì đã nghe. Xin chào, xin chào. Chào cảnh sát Vệ. Gọi là đồng chí. Chào đồng chí Vệ. Tôi đã biết mục đích
Các anh đến đây rồi. Muốn tìm hiểu chuyện gì cứ hỏi tôi là được. Cậu là Hoàng Gia Kiệt à? Tôi không phải. Tôi là trợ lý của anh Hoàng, tôi toàn quyền thay mặt anh Hoàng. Sao lại như vậy? Tối qua sếp chúng tôi gọi bao nhiêu cuộc điện thoại,
Khom lưng uốn gối bao lần mới thu xếp được, giờ cử một trợ lý ra cản trở à? Không phải cản trở. Hôm nay anh Hoàng không được khỏe, tối còn phải bay, nên… Bay cái con khỉ. Không điều tra rõ thì đừng ai hòng chuồn mất.
Hay hỏi ý Đội trưởng Hoắc đi. Hỏi cái con khỉ. Đồng chí, đừng kích động như vậy. Anh bình tĩnh chút đi. Anh đừng kích động như vậy, anh nghe tôi nói. Cảnh sát tra án, Hoàng Gia Kiệt ở phòng số mấy? Không được nói, không được nói.
Các người không thể làm vậy. Tiết lộ thông tin cá nhân là tôi kiện các người đấy. Có kiện thì kiện tôi. Ở phòng bao nhiêu? Phòng 2501. Cậu đi tìm Quản lý của họ, tôi phổ cập pháp luật cho họ. Chào anh, tôi chính là người quản lý sảnh.
Tôi tìm Tổng giám đốc của các cậu. Còn không mau đi đi. Cảnh sát Vệ, chúng ta đừng làm lớn chuyện được không? Anh muốn biết gì anh cứ hỏi tôi là được. Anh… có gì anh hỏi tôi là được mà. Ai vậy? [Giấy chứng minh công an]