Quy Lộ Tập 03 | Phim Tình Cảm Thanh Xuân Mới Nhất 2023 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Quy Lộ] [Tập 3] Sâu lười ơi, dậy đi, nhanh lên. Mình ngủ thêm tí nữa. Người bên đội trưởng Lộ tới rồi. Mình vẫn chưa thay đồ mà. Xem cậu căng thẳng chưa kìa, ngoài cửa cơ. Mai mới bay cơ mà? Hôm qua

    Mình mới gọi điện cho anh ấy mà. Cháu chào cô Quy Hiểu ạ. Cháu tới một mình à? Chú Lộ ở dưới nhà ạ. Tối hôm qua cô Thái nói hôm nay cô ấy phải lên tàu hỏa ra nước ngoài làm ăn. Bố cháu bảo hôm nay bố cháu cũng rảnh

    Nên tiễn cô Thái ra cửa khẩu luôn. Đúng, mình nói đó, mình nói đó. Cảm ơn hai bố con nhé. Không có gì ạ. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng, đội trưởng Lộ. Cô Quý Hiểu. Con trai. Tối qua mấy giờ anh mới ngủ? Không ngủ.

    Lúc đi làm nhiệm vụ không được ngủ mấy ngày là chuyện bình thường. Anh quen rồi. Quốc gia bồi dưỡng các anh không dễ đâu, nâng niu bản thân một chút mới làm được thêm mấy năm chứ. Đường biên giới. Bức ảnh anh gửi cho em hồi trước là chỗ này à?

    Không phải. Sau này, em có cơ hội đến Tề Ninh nữa anh sẽ bảo họ dẫn em đi xem, xem chỗ chụp ảnh. Không biết lần sau là tới lúc nào nữa. Phong cảnh ở đây đẹp lắm, núi sông mênh mông của tổ quốc nên xem nhiều hơn.

    Anh ở đây mười mấy năm, chắc là cảm giác cũng giống như nhìn quê hương ấy nhỉ? [Ga Tề Ninh] Đội trưởng Tần nói sẽ trông xe cho mình một tuần, đợi mình về. Tốt bụng quá đi. Đội trưởng Tần, cảm ơn nhé. Khách sáo quá, bạn bè cả mà. Cảm ơn.

    Ra hải quan từ chỗ kia, rồi lên tàu. Đội trưởng Lộ, thể hiện lòng biết ơn chân thành với anh một lần nữa. Chừng nào về Bắc Kinh mời anh đi ăn nhé. Đội trưởng Lộ, có duyên gặp lại nhé. Tạm biệt. Được rồi, thế các cậu đi đi.

    Đi đường cẩn thận đấy. Thuận buồm xuôi gió nhé. Được. Tạm biệt. Cô ơi, tại sao cô không ra nước ngoài cùng họ? Cô vẫn còn công việc ở Bắc Kinh, phải về Bắc Kinh. Ba người họ tới Tề Ninh là để làm ăn với nước ngoài,

    Thế còn cô là vì sao ạ? Chẳng lẽ chỉ vì chú Lộ thôi ạ? Không phải, sao lại thế được? Tiểu Nam, cứ nói vớ vẩn nữa là cô không dẫn con đi đâu đấy. Lão Lộ, tôi có nhiệm vụ khẩn cấp, giao hai người họ cho anh. Đi đi.

    Tiểu Nam, nghe lời cô nhé. Cảm ơn. Cô ơi, chút nữa cô có rảnh không? Rảnh chứ. Thế cô có thể dọn hành lý hộ cháu không ạ? Tại sao cháu không tự thu dọn được? Có thứ gì cần người khác giúp đỡ à? Chúng ta đều không làm được đâu.

    Đàn ông không cẩn thận, kiểu gì cũng để sót đồ. Được thôi. Cảm ơn cô ạ. Mọi khi cậu bé ở một mình à? Khi bố thằng bé về thì dọn qua giường trên một tí cho bố nó nằm. Sao không xin vào ký túc xá thế? Dẫn cậu bé vào ở luôn.

    Người làm nghề của bọn anh lúc nào có nhiệm vụ thì thời gian làm việc không cố định được. Anh ấy sợ cho con vào ở ký túc xá một là ảnh hưởng đến thời gian học hành nghỉ ngơi, hai là sợ nó thấy bố hay ra ngoài thì lo lắng vẩn vơ.

    Trẻ con bây giờ thông minh lắm, cậu bé biết bố mình làm gì chẳng phải vẫn lo à? Với cả bây giờ có rất nhiều phim điện ảnh về tháo dỡ bom mìn, cậu bé xem xong cũng không tò mò hỏi các anh à? Bình thường bọn anh đều sẽ trả lời là

    Phim ảnh toàn bịa cả thôi, không nguy hiểm thế đâu. Hóa ra đều là thật hết à? Nguy hiểm lắm đúng không? Bạn bè cũng không nói được à? Mỗi nghề lại có cái khó của mình mà, không có gì đáng nói cả. Chỉ mấy thứ này thôi à? Bố cậu bé

    Không mua quần áo cho nó bao giờ à? Với cả thuê nhà sao không thuê một căn lớn chút chứ? Hai bố con ở chỗ này có nhỏ quá không? Bố mẹ cháu à? Là chú Lộ với… chắc là, đại khái, có lẽ là bạn cùng trường của chú ấy ạ.

    Sao cháu nói kiểu gì mà chú không hiểu thế nhỉ? Đội trưởng Lộ tới rồi à? Để chú vào chào câu. Người ta đang vun đắp tình cảm mà. Họ đang thu dọn hành lý chuyển nhà giúp cháu à? Mấy năm qua cảm ơn chú chủ nhà đã chăm sóc cháu ạ.

    Đóng cửa lại làm gì? Thằng bé ở ngoài lại hiểu lầm cho. Đóng lại dễ nói chuyện. Bố mẹ nó ly hôn rồi, Tần Minh Vũ giành được quyền nuôi con. Nhưng trong lòng anh ấy nghĩ rằng mình khiến mẹ Tiểu Nam lỡ dở, nên bù đắp cho đối phương không ít tiền.

    Vậy à? Bây giờ anh ấy phải nuôi bố mẹ, nuôi con nữa, không dám tiêu pha linh tinh. Em dọn xong quần áo rồi đấy. Sách vở anh quen thì anh dọn đi. Em ra trước đây. ♫Chúng ta đã nói sẽ bên nhau mãi mãi♫ ♫Nhưng cuối cùng vẫn phải cách xa♫

    ♫Đợi đến khi buông dần sức kháng cự♫ ♫Để mặc cho thời gian trôi♫ ♫Chưa từng nghĩ tình yêu♫ ♫Lại đơn giản đến mức♫ Bố cháu bảo Bố cháu nói tối nay bố cháu không về ăn cơm. Chú biết rồi. Để anh xem nào. Không sao, không sao, không sao.

    Em ra ngoài trước đây, không thằng bé lại hiểu lầm. Ra ngoài đi. Thế càng hiểu lầm hơn đấy. Nhớ mang theo sổ hộ khẩu của Tần Tiểu Nam, lên máy bay cần dùng. Đợi trên xe nhé. Chú có mấy câu nói với cô. Nó không có sổ hộ khẩu. Không có á?

    Hộ khẩu của thằng bé vẫn ở chỗ mẹ nó. Sau khi ly hôn, mẹ nó vẫn mong Tiểu Nam sẽ đến ở với cô ấy. Tuy tòa án đã có phán quyết rồi nhưng hai người này cứ lề mà lề mề chuyện chuyển hộ khẩu mãi. Tần Minh Vũ cũng bận,

    Mãi vẫn chưa có thời gian đi làm. Thế phải làm sao? Có hộ chiếu không? Từng làm. Thế đưa hộ chiếu cho em trước, bay tới Bắc Kinh rồi tính tiếp. Nhưng xin học thì phải có bản gốc và photo của sổ hộ khẩu, trường yêu cầu xác nhận đấy.

    Anh sẽ nghĩ cách trong tháng này. Đứa bé này đáng thương quá. [Cấm xách tay hoặc ký gửi thực phẩm tự sôi] Hộ chiếu đâu? Qua Tết anh sẽ về Bắc Kinh. Sắp đến giờ rồi, vào đi. Chào chú Lộ ạ. Được rồi, có phải không gặp nữa đâu.

    Thế bọn em đi trước nhé. Sao bố cháu không đến tiễn cháu? Mấy hôm rồi bố không về nhà, chỉ gọi một cuộc điện thoại thôi. Không sao, đợi nghỉ hè thì về thăm bố. Về rồi cũng chưa chắc gặp được mà. Năm ngoái cháu mới tới Tề Ninh,

    Bố cháu phải đi làm nhiệm vụ, bí mật ấy ạ, mấy ngày liền cháu không gặp bố. Thế… Cháu phải làm sao? Không có ai chăm sóc à? Có ạ, người nhà đồng đội của bố thay phiên nhau chăm sóc cháu. Mỗi tội tối nào cháu cũng khóc,

    Tưởng là bố không cần cháu nữa. Cô nói cháu nghe này. Hồi cô Quy Hiểu học cấp ba vẫn còn khóc nhè đấy. Hồi đó bố mẹ cô ly hôn nên cô hay khóc lắm. Thế thì cô nhõng nhẽo thật đấy. Sao cháu lại nói thế hả?

    Cô tốt bụng an ủi cháu đấy. Bố cháu nói không được nói dối, nhất là với cô. Nên cháu có sao nói vậy thôi. Không so đo với cháu. Mai đưa cháu đi chơi nhé? Cháu muốn đi đâu. Cố Cung? Thiên Đàn? Hay là Trường Thành? Thế này nhé, cô dẫn cháu

    Đi chơi hết những thắng cảnh nổi tiếng đã rồi đưa cháu đi mày mò những chỗ nhỏ sau. Cháu không muốn đi đâu hết. Không tiêu tiền của bố cháu đâu. Tiền của cô cũng là tiền mà. Đó là bệnh viện Hân Hòa kìa. Cháu biết à? Cháu biết ạ.

    Hồi nhỏ cô hay vào đó lắm. Còn một chỗ nữa, 341. Có phải gần đây không ạ? Cháu cũng biết luôn. Cháu biết nhiều đấy nhỉ? Chú Lộ nói với cháu đấy. Chú ấy nói chú ấy từng đến 341 thăm một người bạn, bạn đang nằm viện đó. Là cô à?

    Chắc là vậy nhỉ? “Chắc là” là thế nào ạ? Cô không nhớ rõ nữa. Sắp đến nhà cô rồi. Đó là nơi cháu sẽ ở trong một tháng tới. Vào đi. Đây là nhà cô thuê, chút nữa cháu cứ tham quan từ từ. Ra đây thay giày đi.

    Đi đi, đi đôi này đi. Hôm nay cô chưa dỡ vali vội, cháu lấy một bộ đồ ngủ ra đi, cô dẫn cháu lên gác tắm rửa đi ngủ. Bình thường cháu ngủ khỏa thân. Ở đây thì cháu phải mặc, cô là phụ nữ, chúng ta phải tôn trọng lẫn nhau. Vâng ạ.

    Cháu không quen chỗ này, mai cô mua giúp cháu ạ. Được, để cô lo. [Hồng Nhuận Thành Hoa] Cảm ơn nhé. Cuối cùng cũng chịu về rồi hả? Không bị sông núi mênh mông của tổ quốc trói lại à? Trước năm mới công ty chúng ta không có việc gì lớn chứ?

    Không có, sắp năm mới rồi, ai cũng lười hết. Thế thì được. Đúng rồi, bây giờ nhà chúng tôi có một đứa bé, là con của bạn đến nên tôi không tăng ca nữa đâu. Có việc gì tôi sẽ mang về nhà làm. Tôi thì tôi thấy chẳng sao cả,

    Tôi có phải sếp đâu mà. Nói cái thấy mặt luôn. Về rồi à? Mai là tám tháng Chạp, lúc trước tôi còn lo cô không về kịp để ăn cháo cầu chúc ở Ung Hòa Cung. Về đúng lúc lắm. Cũng phải, anh không nói là tôi quên đấy.

    Thế mai chúng ta cùng đi hay tôi đi xếp hàng giúp cô trước? Không cần, không cần, tôi dẫn một người đi. Con của bạn cô ấy, ở nhờ nhà cô ấy đến trước Tết. Được. Tần Tiểu Nam. – Tần… – Đây ạ. Từ từ thôi kẻo ngã. Cô coi thường cháu quá,

    Cầu thang kiểu này không làm cháu ngã được đâu. Sao cháu không bật đèn? Cô vào nhà thấy tối mù làm cô sợ chết khiếp, còn tưởng cháu làm sao chứ. Bật đấy ạ. Cháu bật đèn bàn rồi. Mấy cái đèn nhà cô sáng quá, nhìn là thấy tốn điện,

    Cháu không ở phòng khách nên tắt hết đi. Lại đây. Phụ nữ đều thích mua sắm. Mấy cái này mua cho cháu hết đấy, đồ vô lương tâm. Cháu không có nhiều tiền trả cô thế đâu. Mấy cái này toàn giảm 90% hết, giá đặc biệt đấy.

    Cô tiêu hết tiền cháu đưa cô rồi mua được từng này đấy, đã thế cô có điểm tích lũy, có thể đổi miễn phí mà. Điểm tích lũy đổi được nhiều thứ thế này cơ ạ? Được chứ. Trước đây cô mua nhiều, đương nhiên là nhiều điểm rồi. Cô lừa cháu.

    Đồ ham tiền, lúc nào cũng đem ví tiền theo cơ. Tối muốn ăn gì, cô gọi đồ ăn. [Thành phố Tề Ninh] Đi trước kế hoạch hẳn một tuần, muốn về quá rồi hả? Con anh ở Bắc Kinh, anh không lo à? Có Quy Hiểu mà,

    Yên tâm hơn để nó theo anh nhiều. Đưa Quy Hiểu nhé, sinh hoạt phí cho Tiểu Nam. Tiền đâu ra đấy? Tiền thưởng. Quy Hiểu người ta hết mua quần áo lại mua sách cho Tiểu Nam. Đúng không, bao ăn bao ở. Chúng ta không thể làm như không biết được. Còn nữa.

    Điều quan trọng nhất là người ta còn giới thiệu trường học cho tôi nữa. Trường học đó. Này là đã giúp tôi được một việc lớn rồi. Là ơn to bằng trời luôn đó. Ơn huệ là thứ đáng tiền nhất có biết không hả? Cầm lấy. Tôi sẽ tự đưa.

    Tiền thưởng cứ giữ lại để nhà ăn Tết đi. Con trai tôi mà anh đòi trả tiền hộ thì còn ra thể thống gì nữa? Cho anh nợ cái đã. Chờ sau này anh phát tài rồi thì trả lại tôi gấp ba. Được. Đội trưởng Lộ. Có khi vẫn quay lại cơ mà.

    Anh đừng quay lại nữa thì hơn. Khó khăn lắm mới được chuyển về, anh mau theo đuổi lại chị dâu cũ đi. Đã là người hơn 30 tuổi rồi mà vẫn còn sĩ diện như vậy. Anh thích thì cứ thích thôi. Im miệng. Đi đây. Mau xin nghỉ phép đi

    Rồi đi lấy lại hộ khẩu về. Nhớ rồi. [Thành phố Bắc Kinh] [Ngoài vành đai 5] Cuối cùng cậu cũng về rồi. Sao cậu không nói với tôi để tôi đi đón cậu? Tôi xem nào. Hotboy trường năm xưa vẫn đẹp trai như vậy. Lượn chỗ khác. Đi, đi, đi thôi.

    Về nhà nào. Tối nay tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng lớn nhất cạnh nhà chúng ta cho cậu rồi. Làm tiệc mừng cậu về. Tôi không kịp ăn cơm với cậu đâu. Mẹ tôi bệnh rồi. Tôi về đây là để lấy mấy bộ quần áo tắm rửa

    Rồi phải vào bệnh viện luôn. Cô… cô bị ốm à? Này là do tôi không tốt. Đợt vừa rồi cứ bận làm ăn ở bên ngoài không tới nhà thăm mẹ cậu được, tôi… Mạnh Tiểu Sam. Em hủy hộ anh cái bàn đặt trước tối nay đi. Anh có chuyện không đi được.

    [Em trai em đang ở đây] [làm thủ tục nhập học cho Tiểu Nam.] [Anh đã lấy được hộ khẩu] [với giấy khai sinh chưa?] Em yên tâm, để hôm khác chắc chắn anh sẽ đến. Yên tâm đi. [Anh vẫn chưa lấy được.] [Xin lỗi, anh sẽ cố lấy nhanh thôi.] Vẫn chưa có.

    Vậy bổ sung sau đi. Dù sao cũng chốt rồi. Để em lấy uy tín của mình ra làm đảm bảo cho chị vậy. Cảm ơn nhé. Anh làm sao vậy? Lúc trước chị đã kêu gọi được biết bao khoản từ thiện tới miền núi cho chúng ta. Nếu như không có chị ấy

    Thì anh có quen biết với nhiều trường học tốt thế không? Uy tín của anh cơ. Mấy cái uy đấy không phải cũng toàn chị cho anh à? Đúng. Cứ kệ anh ấy đi chị. Gì nhỉ. Rồi còn cần phải làm thủ tục gì nữa

    Thì cứ liệt kê danh sách ra cho chị. Chị sẽ tranh thủ làm luôn trong kỳ nghỉ đông. Ngày mai em sẽ đưa chị. Được. Chú ơi, để cháu đi rót cho ạ. Ngoan quá. Chị bảo chị tới phía Bắc để giải sầu mà chưa tới một tuần

    Đã mang về một đứa trẻ chưa gặp bao giờ. Giải quyết hộ người ta vấn đề đi học thì không nói, đến địa chỉ thường trú cũng điền địa chỉ nhà mình. Chị, nếu như chị không phải là con gái năng lực cơ bản không cho phép thì em còn tưởng

    Thằng bé này là con riêng mà chị có bên ngoài luôn đó. Nói chứ, trông giống thật đó. Đúng không? Tối ăn cùng nhau luôn đi. Để chị đặt quán. Đừng chị, cứ để chị tốn tiền mãi thôi. Chị muốn dẫn thằng nhóc này đi phá giới một bữa, không được à?

    Lên gác lấy cái áo lông vũ xuống đây đi. Cái cô mua cho cháu đó. Vậy như này đi, bọn em xuống nhà nổ máy trước. Được, gặp lại dưới nhà nhé. Cầm lấy. Được rồi, đi thôi. [Khu nội trú] Anh cầm hóa đơn đi. Được.

    Có đủ không, chỗ tôi có mang tiền này. Đủ. [Xong rồi.] Cười cười với cái điện thoại trông không giống cậu chút nào. Người đẹp ở Tề Ninh à? Để ý mẹ tôi hộ tôi tí. Tôi đi nộp viện phí. Bố cháu bảo

    Lúc chú Lộ ra ngoài làm nhiệm vụ hay liều mạng lắm. Dẫn đội đi bắt người bắt suốt hai ngày hai đêm. Lật tung năm cái núi tuyết, móng của cảnh khuyển cũng toàn là máu mà vẫn đuổi theo. Xong có bắt được không? Không có ai

    Mà chú Lộ không bắt được cả. Còn có một lần họ phải đi làm nhiệm vụ. Tới tận vùng cấm sinh mạng có độ cao hơn 5000 mét so với mực nước biển. Phải đi bộ mười mấy cây số, đưa những người dân bị ngất vì thiếu oxi ra ngoài.

    Sau khi về những người dân đó không sao nhưng trong đội lại có người bị sốc độ cao. suýt thì không chịu được. Cô Quy Hiểu, cô chú quen nhau như thế nào ạ? Bạn cùng trường. Bạn cùng trường thật ạ? Cháu cứ tưởng đó chỉ là cái cớ thôi chứ.

    Ban đầu chú ấy tên là Lộ Thần, sau đó đổi tên thì thêm một chữ Viêm. Cháu biết không? Thảo nào. Thảo nào cái gì? Hôm đó ở bãi đỗ xe cô gọi chú ấy là Lộ Thần, cháu còn cảm thấy hơi lạ. Tuy cô chú học cùng trường nhưng hồi đầu

    Cô cũng chưa gặp chú ấy, chỉ toàn nghe nói là khối 12 có anh Lộ Thần trông rất đẹp trai. Sau đó thì sao ạ? Chuyện của người lớn không được hỏi linh tinh. [Năm 2020] [Mùa xuân năm 2008] Hiểu Hiểu. Đây là anh họ mình, Lộ Thần. Lộ Viêm Thần.

    À ừ, lúc đi học bị trùng tên nên đổi rồi. Nhưng người trong nhà vẫn gọi anh ấy là Lộ Thần. Ông chủ, thêm hai xiên nữa. Được. Đến rồi hả Quy Hiểu? Cậu làm xong bài tập nghỉ hè chưa mà chạy đi chơi thế? Cậu cũng thế còn gì.

    Mừng nhóm Mạnh Tiểu Sam tốt nghiệp mà, phải khác chứ. Chúc mừng sinh nhật cho Mạnh Tiểu Sam mới tốt nghiệp đúng không? Đúng ạ. Rẽ phải, phòng cuối cùng bên trong. Cảm ơn chú ạ. Cười cái gì? Có tin lượt tiếp theo anh sẽ đánh vào hết không?

    Em thấy còn lâu ấy. Bọn chị đang đánh cược. Ai thắng thì người đó mời nước. [Mặc nhiều như thế] [không sợ bị cảm nắng à?] Anh Thần. Đây là em gái của Mạnh Tiểu Sam, em vợ của tôi, Quy Hiểu. Thu bóng. Ván sau em chơi.

    Em còn thấp hơn cả cây cơ nữa. Ngoan ngoãn đứng nhìn đi. Chị bao cả chỗ này rồi mà. Có người ngoài đâu, em đánh chơi ấy mà. Phải đó. Đằng nào cũng bao cả buổi chiều rồi, cứ để em ấy chơi đi. Anh ra ngoài lấy nước. Anh, anh đi đâu đó?

    Để anh đánh với em. Cậu ngồi suốt cả buổi chiều, cuối cùng cũng có tâm trạng hoạt động rồi à? Em có đánh lại anh được đâu. Anh dùng tay trái. Quy tắc là ai đánh hết bóng trước người đó thắng. [Nói vậy thì tỷ lệ thắng cao lắm đó.]

    Em mở đầu sao? Tất nhiên rồi. ♫Hi, hôm nay là thứ mấy♫ Anh Thần nhường em tới mức này rồi còn không để em mở bi trước chắc? ♫Liệu có thể gặp được em không♫ ♫Để nhịp tim tiếp tục 101♫ ♫Tiếng trái tim thình thịch, thình thịch♫ ♫Ồ, em vẫn chưa tỉnh giấc♫

    ♫Không nhìn thấy tin nhắn anh gửi♫ ♫Có ai nói với em rằng♫ ♫Anh rất nhớ em không♫ ♫Yêu đương đang thịnh hành♫ ♫Em vẫn muốn yên lặng♫ ♫Đến cả ánh trăng cũng bị đánh thức rồi♫ ♫Sao băng cũng ngừng lại♫ ♫Nhạc tình yêu đang thịnh hành♫ ♫Để anh hát cho em nghe♫

    ♫Chúng ta phải từ từ vun đắp tình cảm♫ ♫Anh tin em làm được♫ Này nhé anh Thần, ♫Hi, hôm nay là thứ mấy♫ đừng bắt nạt Quy Hiểu nhà chúng tôi thế chứ? Đúng đó. ♫Liệu có thể gặp được em không♫ Hôm nay Mạnh Tiểu Sam sinh nhật

    Sao cậu lại bắt nạt em gái người ta thế được? ♫Để nhịp tim tiếp tục 101♫ Đúng đó anh Thần. Nhường một tí đi. Nhường một tí đi. ♫Tiếng trái tim thình thịch, thình thịch♫ Dùng tay trái rồi mà vẫn còn bắt nhường nữa, không bằng cậu bảo Quy Hiểu

    Lấy tay ném bóng vào lỗ luôn đi. ♫Ồ, em vẫn chưa tỉnh giấc♫ ♫Không nhìn thấy tin nhắn anh gửi♫ Có cần anh nhường không? ♫Có ai nói với em rằng♫ Không cần. ♫Anh rất nhớ em không♫ ♫Yêu đương đang thịnh hành♫ ♫Em vẫn muốn yên lặng♫

    ♫Đến cả ánh trăng cũng bị đánh thức rồi♫ ♫Sao băng cũng ngừng lại♫ ♫Nhạc tình yêu đang thịnh hành♫ ♫Để anh hát cho em nghe♫ Em đi mua ít đồ. ♫Chúng ta phải từ từ vun đắp tình cảm♫ ♫Anh tin em làm được♫ ♫Yêu đương đang thịnh hành♫ ♫Em vẫn muốn yên lặng♫

    ♫Đến cả ánh trăng cũng bị đánh thức rồi♫ ♫Sao băng cũng ngừng lại♫ ♫Nhạc tình yêu đang thịnh hành♫ Nóng quá đi. ♫Để anh hát cho em nghe♫ [Quên không dựng vào chỗ râm rồi.] ♫Chúng ta phải từ từ vun đắp tình cảm♫ Nóng cháy mông luôn. ♫Anh tin em làm được♫

    Anh Thần. Anh Thần về ạ? [Sau đó tôi mới biết] [trước kỳ thi đại học năm đó một ngày] [Mùa hè năm 2008] [nhà Lộ Thần xảy ra chuyện lớn.] [Phải tới chiều ngày thứ Hai mới giải quyết xong,] [nên anh ấy đã lỡ] [buổi thi đầu tiên vào buổi sáng.]

    [Không ai biết] [rốt cuộc là anh ấy học lại] [hay tiếp quản xưởng sửa chữa của gia đình.] [Từ sau ngày đó] [tôi chưa từng gặp lại anh ấy lần nào nữa.] [Cho tới khi…] Em vợ, lại đây. Anh mời em ăn bánh rán. Từ từ thôi. Bánh rán xong rồi.

    Trông em vợ tôi gầy chưa kìa. Hai trứng đi, chọn quả to ý ạ. Được. Bà chủ, cho cháu cái bánh kếp. Được, chờ chút. Này anh chàng đẹp trai, bánh kếp của cậu đây. Này, cho em. Cảm ơn anh. Khách sáo gì chứ? Phù dâu sau này của anh. Xe.

    Hôm đấy anh mình không đi thi đại học, bởi vì anh ấy giấu bố mình lén lút đăng ký vào trường Cảnh sát. Trước khi thi bố anh ấy làm ầm lên một trận, nhốt anh ấy trong xưởng xe suốt hai ngày ba đêm. Môn thi đầu tiên thi xong rồi

    Mới được dì hai mình lén lút thả ra. Nhưng cuối cùng thì vẫn không kịp. Tại sao? Trường Cảnh sát thì sao? Dì hai với dượng hai của mình từng ly hôn. Cuộc hôn nhân thứ hai là với cảnh sát. Chú cảnh sát đó tốt lắm,

    Cực kỳ tốt với cả anh chị họ mình luôn. Nhưng sau đó bị bệnh mất rồi. Dì hai mình thì lại không có thu nhập, không nuôi được hai đứa con nên lại quay về với dượng hai mình. Chắc là dượng ấy ghen đấy. Mình nghe mẹ mình nói thế.

    Dương hai của mình biết anh họ mình đăng ký thi trường Cảnh sát thì cả người như phát điên lên. Có lẽ là nhớ lại chuyện dì hai mình đi bước nữa. Chuyện này sống chết gì cũng đừng hỏi anh họ mình đó. Mình cũng đâu có nói chuyện gì với anh ấy.

    Vậy sao? Mình lại cứ tưởng hai người thân nhau lắm cơ. Nhờ có Mạnh Tiểu Sam. Quy Hiểu, chờ cậu ở cổng trường nhé. Hôm nay sinh nhật anh tôi. Thế tôi có phải mua quà không? Cậu đủ rồi đó. Sinh nhật ai trong lớp mình

    Mà cậu không tặng gấu bông cho người ta không? Cửa hàng quà tặng sắp bị cậu vơ vét hết rồi. Chị Mạnh bảo cậu đi tay không thôi. Được, vậy cậu chờ tôi với. Tôi đi nộp bài tập đã. [Sinh nhật Hải Đông, chắc chắn anh ấy sẽ có mặt.]

    [Sửa xe Lục Chinh] Đây chính là xưởng nhà anh Thần. Nhưng thường thì khách hàng sẽ không tới đây đâu. Muốn sửa xe thì phải tới cửa hàng. Anh Thần. Tới rồi à? Tới rồi ạ. Ngồi đây đi. Quy Hiểu. Để anh giới thiệu một chút.

    Đây đều là bạn học cũ của anh. Đây là em gái của Mạnh Tiểu Sam tên là Quy Hiểu. Đây là em trai tôi, Hải Kiếm Phong. Đều là người nhà cả. Phòng Lộ Thần lạnh lắm, em mặc vào đi. Mấy đứa vẫn đang học cấp ba không được uống rượu đâu đó.

    Yên tâm đi, không cho hai đứa nó uống. [Có lẽ đây chính là nơi anh ấy ở.] Đây có phải là bạn tốt của Hải Kiếm Phong không? Không, không, không. Không phải, không phải. Đây là chị của em. Là chị của em. Thằng nhóc này không so được với Quy Hiểu đâu.

    Tôi nói nghiêm túc đó. Cô em gái này của tôi thành tích hạng nhất, là học sinh hệ thể thao, lại còn ở trong dàn hợp xướng của trường nữa. Chắc chắn là là học sinh cưng của tất cả các giáo viên. Học sinh xuất sắc nha, được đó.

    Đồ ăn có đủ không? Không đủ. Tôi muốn ăn thêm món cải thảo xào dấm này. Thêm đĩa nữa đi. Tới rồi. Được đó. Thử đi. Ăn thử xem. Anh Thần tài nấu ăn của anh đỉnh thật đó. Tất nhiên rồi. Em không vội về nhà chứ? Hôm nay sinh nhật anh

    Khó khăn lắm mọi người mới tụ tập được một bữa. Nếu không cũng không dám làm lỡ thời gian học tập của em. Không vội ạ. Hôm nay thứ Sáu mà. Được, vậy thì tốt. Ăn thử đi, Lộ Thần nấu ăn ngon lắm đấy.