Phim Hiện Đại Song Nữ Chủ Mới Nhất | Chuyển Mình Rực Rỡ Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chuyển Mình Rực Rỡ] [Tập 2] Anh sẽ cố gắng tối nay về sớm. Ngày mai đi cùng hai mẹ con em. Giờ anh nói với em vẫn còn kịp. Gì cơ? Bất cứ chuyện gì. Chỉ cần anh chịu nói thật. Đồ ngốc,

    Anh vẫn luôn rất thành thật với em mà. Đừng để mệt mỏi quá. Nếu tối nay mệt mỏi quá thì cứ ở bên đó một đêm đi. Anh sẽ cố gắng về sớm. Đi thôi, Du Nhiên. Lấy mỗi cái bảng vẽ mà lề mề gì thế?

    Đưa con đi xong lát nữa bố còn phải đi công tác. Con tới đây. Đi thôi, đi thôi. Mau lên nào. Bố con anh đi nhé. Đi. Đi thôi. Nào, nào, thay giày đi. Vâng ạ. Con mau lên nào. Đừng giục con, đừng giục con. Cẩn thận vướng tóc này.

    – Được rồi ạ. – Đi thôi. Bác tài, anh đến nhà số hai dưới lầu chờ tôi. Đi học mỹ thuật phải ngoan ngoãn nghe lời cô đấy, biết chưa? Con biết rồi. Nào, cầm lấy bảng vẽ. Cẩn thận chút. Người đẹp, lát nữa xuống xe kết bạn WeChat nhé?

    Loại chuyện này bám theo một lần chưa chắc đã bắt được đâu. Lần sau có việc thì cứ gọi thẳng cho tôi. – Tạm biệt. – Tạm biệt. Bám theo. Được. Cục cưng, hôm nay con muốn ăn gì? Con muốn ăn sủi cảo. – Sủi cảo à? – Chào mừng quý khách.

    [Lối vào siêu thị] Vậy chúng ta đi mua ít rau cải và thịt lợn, được không? Xin chào, chào mừng quý khách đã ghé. [Tên sản phẩm: Thịt ba chỉ ngon, giảm giá đặc biệt] Cô gái, cô gái. Cô xem cô còn trẻ thế kia

    Mà tranh với người già như tôi làm gì? Anh cũng đâu có lớn tuổi. Đúng là không lớn tuổi, nhưng tôi giành được trước mà. Không phải, rõ ràng là tôi giành được trước. Tôi nhìn thấy trước mà. Cô trẻ tuổi thế kia, đừng tranh với tôi nữa. Mau xem này,

    Ở đây có thịt bò miễn phí. – An Khang, chạy mau. – Ở đâu? Để chú xem. – Chạy mau. – Đâu có gì. Mau lên. Trẻ con sao lại lừa dối thế. Chạy mau, về nhà gói sủi cảo. Mau lên. An Khang. An Khang. An Khang. An Khang.

    Đừng chơi trốn tìm với mẹ. An Khang. Anh à, anh có thấy con tôi đâu không? Ai cơ? Thằng bé vừa mua thịt ấy. Trẻ con à? Tôi không thấy. An Khang. An Khang. An Khang. An Khang. Cấm nhúc nhích. An Khang. An Khang. An Khang. An Khang. An Khang. Mẹ ơi.

    An Khang. Mẹ ơi. Bé cưng, con không sao chứ? Mẹ ơi, hắn châm con. Đứng lại. Tránh ra. – Đừng có chạy. – Đứng lại! Trông thằng bé hộ tôi. Được. Anh đừng chạy! Đứng lại! Đứng lại! Đứng lại! Đừng chạy! Đứng lại! An Khang. Mẹ. Hắn châm chỗ nào? Tay ạ.

    Hôm đó đồ chơi của cháu bị rơi trên xe chú Diêm, có phải thứ này không? Cháu xem, là chú Diêm này đúng không? Vậy hôm đó trong xe chỉ có cháu và mẹ à? Còn có một cô nữa ạ, cô ấy xinh lắm. Bé xinh trai, chào cháu.

    Anh Diêm, em xin trịnh trọng giới thiệu với anh, đây là đàn chị hồi đại học của em, An Ninh. Đây là con trai chị ấy. Đây là anh Diêm, bạn trai em, anh ấy không hợp với vợ cũ nên li hôn rồi. Vậy nên em đành miễn cưỡng chấp nhận anh ấy.

    Đúng không? An Khang, chào đi con. Cháu chào cô chú. Ngoan quá! Anh cũng ngoan. Cảm ơn nhé. Yên nào. Nhìn anh sợ chưa kìa. Em giữ chút vật kỷ niệm thôi. Ngày mai đi. Chơi thì đừng sợ chứ. Đúng rồi, sáng hôm qua anh gặp người bạn đại học của em

    Ở cửa khu chung cư, người tên là An Ninh đó. Sao hả, cũng do em sắp xếp à? Anh đoán xem. Chúng ta đã thống nhất yêu nhau, nhưng không can thiệp vào cuộc sống của đối phương. Được. Vậy bắt đầu từ hôm nay chúng ta thân ai nấy lo.

    Em đúng là khắc tinh của anh. Tại sao cô không báo cảnh sát? Thằng bé không sao. Cô đợi đã. Cô còn hẹn ai tới đây? Không có. Cô quen Diêm Vĩ Luân đúng không? Anh ấy là chồng tôi. Chẳng phải hai người li hôn rồi sao?

    Ai bảo cô là chúng tôi li hôn rồi? Hàng xóm. Hàng xóm nào? Tôi không biết. Sếp Dịch, bây giờ nhất định phải đầu tư vào dự án bất động sản chăm sóc sức khỏe này. Chẳng phải lúc trước đã chốt rồi sao? Anh đợi tôi một lát nhé, sếp Dịch.

    Sao em lại ở đây thế vợ? Em mua đồ gần đây. Anh thì sao? Đang trên đường đi Nam Kinh à? Em có lái xe không? Anh không cần giải thích với em à? Đúng lúc quá, em lái xe giúp anh một lát đi. Anh vội gọi một cuộc điện thoại. Sếp Dịch,

    Bây giờ chính phủ đã chi một nửa tiền vốn, việc này như ván đã đóng thuyền, chúng ta chỉ cần đầu tư theo, rủi ro rất nhỏ. Sếp Dịch, đầu tư hết thì anh sợ rủi ro cao, đầu tư theo thì anh lại chê lợi nhuận thấp. Trên đời này,

    Làm gì có chuyện hoàn hảo thế chứ? Được, được, được. Bây giờ tôi đang trên đường về công ty, tới nơi tôi sẽ báo cáo với anh. Được. Sao em không lên xe? Bây giờ có thể giải thích chưa? Gì cơ? Tại sao lại lừa em?

    Anh nói với em anh đi Nam Kinh, nhưng lại ở đây. Chỉ mỗi chuyện này à? Anh không lừa em. Anh vốn muốn chọn một món quà để mang đi Nam Kinh tặng khách hàng. Em xem, công ty mở cuộc họp gấp, nên anh phải vội về công ty một chuyến.

    Chọn quà ở đâu? Không phải ở đây có phòng tranh sao? Khách hàng kia của anh thích sưu tầm tác phẩm nghệ thuật, nên anh chọn theo sở thích của người ta. Đây là phòng tranh Young, gần đây có một triển lãm khá hay.

    Vợ à, anh thật sự không có thời gian, anh phải về công ty gấp. Hay là em tới công ty anh đợi một lát, tí nữa đi đón Du Nhiên, chúng ta cùng đi ăn ngoài nhé. Không cần. Em tự về trước đây. Được, vậy anh tới công ty trước.

    [Thông tin chủ doanh nghiệp] [Phòng tranh Young Người đại diện pháp luật: Đinh Mạn Mạn] [Điện thoại, sếp Đinh] Sếp Đinh, tuần sau bắt đầu chạy thử ứng dụng mới rồi. Nếu ông có thời gian thì bớt chút thời gian tới kiểm định nhé. Đúng rồi, lúc trước tôi nghe ông nói

    Con gái ông mở một phòng tranh. Gần đây vừa hay có khách hàng có nhu cầu về mảng này, ông có tiện giới thiệu WeChat của cô ấy cho tôi không? Được, làm phiền ông rồi. Tạm biệt. [Đinh Kiến Hoành chia sẻ danh thiếp] Tôi không đầu tư tài chính.

    Giám đốc Châu, ngại quá. Tôi không lưu số máy bàn của anh. Gì cơ? [Phòng VIP] Hệ thống của các anh có vấn đề sao? Lúc trước, trong tài khoản của tôi luôn có hơn ba triệu tệ, sao bây giờ chỉ còn 50 nghìn tệ thế?

    Sau khi gói đầu tư tài chính lần trước tới hạn, cô đã chuyển đi ba triệu tệ mà. Mới hai tuần trước. Con số lớn như vậy, sao tôi lại không biết chứ? Vậy tôi kiểm tra lịch sử giao dịch cho cô nhé. Đây, cô xem này. [Số tiền chi: 3.000.000 tệ]

    Có cần tôi in ra cho cô không? Dự án này rất có triển vọng. Diêm Vĩ Luân. Đây là cuộc họp đầu tư, em làm gì thế? Anh chuyển ba triệu tệ đi đâu rồi? [Chuyển khoản] Em đi kiểm tra tài khoản à? Nói thừa. Chuyển cho con ả nào rồi?

    Con ả gì chứ? Anh còn giả bộ với em à? Ngoài em ra, anh không có người phụ nữ nào khác. Em đang nói vớ vẩn gì vậy? Ba triệu tệ là đầu tư cái này. [Hợp đồng đầu tư bất động sản chăm sóc sức khỏe]

    Chẳng phải lúc trước anh từng nói với em về dự án bất động sản chăm sóc sức khỏe này sao? Anh đi Nam Kinh cũng là xem dự án này. Bây giờ họp cũng là bàn về chuyện này. Trước khi đầu tư không nói với em là anh sai,

    Nhưng bây giờ anh đầu tư theo dự án này không chỉ vì các quản lý đã làm, bản thân anh cũng thấy nó tốt. Lúc trước em từng nói với anh, dự án này có rủi ro, em không đồng ý đầu tư. Tại sao không đồng ý đầu tư?

    Anh đợi cơ hội này mãi đấy. Tô Phi, không tới ba đến năm năm, chúng ta có thể giàu gấp bội. Vậy nên anh giả mạo chữ ký của em đúng không? Đầu tư bất cứ thứ gì cũng đều có rủi ro, anh quá hấp tấp, lại còn không có giới hạn.

    Anh biết khoản này hơi nhiều, anh sợ em không đồng ý. Vợ à. Đừng gọi em là vợ. [Vợ của Diêm Vĩ Luân tới rồi,] [đang cãi nhau ở văn phòng.] Chuyện này không phải do anh kích động, đây là anh đang nắm bắt cơ hội kiếm tiền. Anh làm như vậy

    Chẳng phải vì em và con gái sao? Anh còn giấu em chuyện gì nữa không? Hôm nay nói hết ra đi. Hết rồi, còn gì đâu. Anh có quan hệ gì với Đinh Mạn Mạn? Em chỉ có một yêu cầu. Nói thật. Em quen Đinh Mạn Mạn à?

    Bố cô ta là Phó Tổng giám đốc Tập đoàn Hâm Nguyên, là nhà đầu tư của bọn em. Sếp Đinh mở một phòng tranh. Sáng nay anh nói với em anh đi chọn quà cho khách hàng rồi mà, phòng tranh anh tới chính là của cô ấy.

    Anh có tiện cho em xem lịch sử trò chuyện của hai người không? [Nhập mật khẩu] Nhanh thế đã nhớ em rồi à? Chào sếp Đinh, tôi là Diêm Vĩ Luân. Anh uống nhầm thuốc à? Bây giờ tôi đang ở bên vợ tôi, có nhắc tới phòng tranh của cô. Vừa hay,

    Cô ấy cũng rất hứng thú về phương diện này. Mai cô có rảnh không? Tôi dẫn vợ tôi tới chỗ cô xem. Bị vợ phát hiện rồi sao? Muốn em đỡ đạn giúp anh chứ gì? Vậy sáng ngày mai nhé. Tốt nhất anh đừng tới. Cẩn thận em nói hết mọi chuyện ra.

    Vậy nhờ cô nhé. Được rồi. Đừng đa nghi nữa. Anh hẹn sáng mai, nếu em có gì không yên tâm thì em tự hỏi cô ấy đi. Anh đi họp trước đây. Mẹ, bọn họ là ai thế? Bọn họ… thực ra bọn họ là người sao Hỏa.

    Bọn họ muốn mời con lên sao Hỏa chơi. Mẹ lừa con. Sao mẹ biết anh ấy là người sao Hỏa? Bởi vì… bởi vì lúc mẹ đuổi theo bọn họ nhìn thấy trên đầu họ bốc lửa. Thật sao? À, chúng ta… Chúng ta tìm xem

    Rốt cuộc người sao Hỏa trông như thế nào được không? Được ạ. [Em yêu, giúp anh một lần.] [Nhất định sẽ bù đắp cho em.] [Vợ] [Xin lỗi,] [số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được,] [xin quý khách vui lòng gọi lại sau.]

    Vợ à, em ở đâu thế? Anh tới đón em. [Cài đặt ghi chú và nhãn] [Sếp Đinh phòng tranh Young] Uống. Nhanh, nhanh, nhanh. Mau uống đi. Cô nhìn người ta kìa, cô ấy hơn cô hai cốc rồi. Mau uống đi. Cô ấy nhanh hơn cô hai cốc cơ. Tôi thắng rồi.

    Cô chẳng là gì hết. Tôi thắng rồi, cô thua rồi, cô thua rồi. Uống vừa thôi. Không sao. Chỗ này nhằm nhò gì. Tiểu Nhã. Tôi cảm ơn cô đã thăm dò tình hình giúp tôi. Làm gì vậy? Làm gì vậy? Hai người để thừa nhiều thế. Tôi mời cô một chén.

    – Được, được, được. – Nào. Cạn ly. Cái này của ai thế? Này, này, cứ nhấp nháy sắp hết pin luôn rồi này. Ai vậy? A lô. A lô. Em đang định gọi cho chị, em đang uống rượu bên ngoài, chị mau tới đây đi. Em ở đâu vậy? Tôi uống hết rồi.

    Cô nợ một cốc rồi đấy. Tôi nợ một cốc khi nào chứ? Này, cô là ai thế? Liên quan quái gì đến anh? Tôi… Bạn của tôi, bạn của tôi. Anh ngồi trước đi, ngồi xuống, ngồi xuống. Chị có chuyện muốn nói với em. Em vẫn chưa chơi đã,

    Có chuyện gì thì chị nói luôn ở đây đi. Em có biết Diêm Vĩ Luân chưa li hôn không? Bây giờ biết rồi. Em biết từ trước à? Có gì khác biệt không? Vậy mà em nói với chị là anh ta li hôn rồi, còn nói vợ cũ của anh ta ngoại tình.

    Bây giờ hai người mới là quan hệ ngoài luồng. Rốt cuộc chị có phải là bạn em không? Sao chị cứ nói đỡ cho người ngoài vậy? Là bạn nên mới không muốn thấy em trở thành người thứ ba. Người thứ ba gì chứ? Em nói chị nghe,

    Người theo đuổi em không chỉ có một mình Diêm Vĩ Luân. Chị xem đi, xem đám đàn ông này. Một, hai, ba. Được rồi. Em với Diêm Vĩ Luân chỉ chơi bời thôi, không phải nghiêm túc. Anh ta chưa li hôn mà em chơi với anh ta à? Đúng vậy.

    Thế mới gọi là vui chơi, không cần chịu trách nhiệm. Tình yêu là để chơi đùa à? Chị thấy em chơi với lửa có ngày chết cháy. Cảm ơn em đã tìm việc làm cho chị, chị sẽ nhanh chóng rời khỏi nhà em. Chị có ý gì?

    Chị không thể giả vờ trước mặt sếp chị được. Chị… Giả vờ thanh cao gì chứ. Nào, nào, uống tiếp nào. Nào. Sao giờ cô mới quay lại? Tôi nói cô nghe, cô nợ tôi mấy cốc rồi đấy. Chị đưa em về. Cô là ai thế? Không được đi.

    Tôi uống hết rồi, cô ấy chưa uống. Anh buông tay ra cho tôi. Dám chơi dám chịu chứ. Mạn Mạn, cô thua rồi, phải thanh toán. Ai bảo tôi thua? Tôi uống. Uống. Ngầu quá. Đi thôi. Em, em, áo, áo. Tạm biệt, tạm biệt. Ai vậy? Rượu này đắt lắm đấy.

    Uống hết rồi. Đừng đa nghi nữa. Anh hẹn sáng mai, nếu em có gì không yên tâm thì em tự hỏi cô ấy đi. Sao nhà em xa thế? Tới nhà rồi. Mở cửa. Cố chịu một lát. Tới đây, tới đây. Nào, giúp tôi với. Cô ấy uống say rồi. Cẩn thận.

    Chậm thôi, chậm thôi. An Ninh. Chị uống giỏi quá đi. Chị vừa xuất hiện, đám đàn ông thối tha kia đều như đồ bỏ đi vậy. Vác em còn mệt hơn vác hàng nữa. Em quyết định rồi, từ tối nay, em sẽ đổi người khác. Cho tên họ Diêm ấy đi chết đi.

    Chị khuyên thật em một câu, em dứt khoát cắt đứt với anh ta đi. Cắt luôn. Số người theo đuổi em có thể xếp hàng từ đây tới đảo Hải Nam, tên Diêm Vĩ Luân ấy là cái thá gì. Tên đàn ông già qua tay phụ nữ khác rồi, em chẳng cần.

    Chẳng cần nữa. Hắn chẳng phải hạng tốt đẹp gì đâu. Hôm nay hắn có thể phản bội vợ mình thì ngày mai cũng có thể phản bội em. Hắn chẳng thật lòng với em đâu, gặp dịp thì chơi thôi. Hai người đừng vì chút kích thích ấy

    Mà làm tổn thương người vô tội nữa được không? An Ninh, chị tốt hơn em nhiều. Chí ít thì chú Bàng thật lòng với chị. Ai cơ? Em vừa bảo ai? Mẹ An Khang, là tôi đây. Thầy Tô? Đêm hôm cô ở ngoài một mình làm gì? Liên quan gì đến anh,

    Đêm hôm anh đi theo tôi làm gì? Ban nãy tôi nhìn thấy giống cô nên đi qua xem có phải cô không. Đi đường buổi tối cũng đâu phạm pháp. Lỡ cô gặp phải người xấu thì sao? Thế coi như hắn xui rồi. Nói cũng phải. Cô ra tay mạnh quá.

    Xin lỗi nhé, hay tôi với anh đến bệnh viện xem sao. Không cần đâu. Tôi vẫn chịu được. Không sao thật chứ? Không sao. Không sao thì tôi đi đây. Mẹ An Khang. Mẹ An Khang ơi, tôi không có ý gì thật mà. Ý tôi là muộn vậy rồi, nhà cô ở đâu

    Để tôi đưa cô về. Không cần đâu. Muộn vậy rồi, An Khang ở nhà một mình cũng không an toàn. Lên xe đi. Cô biết lái mô tô à? Tôi có bằng lái. Được rồi. Sao giờ em mới về? Còn uống rượu nữa, uống với ai? Đương nhiên là với đàn ông.

    Còn nói hùng hồn thế. Em về muộn vậy cũng chẳng báo một câu, em được lắm. Để anh đi rót cốc nước mật ong cho em. Sao thế? Em hỏi anh, nếu có một ngày em ngoại tình thì anh có tha thứ cho em không? Nếu như em ngoại tình

    Thì chắc chắn anh cũng có lỗi. Vậy thì sao? Vậy nên anh sẽ tha thứ cho em, còn tốt với em hơn nữa. Tóm lại em chỉ cần biết trên đời này không ai tốt với em hơn anh là được. Và rồi em sẽ lại về bên anh thôi.

    Anh cũng hi vọng em làm vậy với anh đúng không? Em sẽ không ngoại tình, anh chỉ yêu mình em thôi, hai ta đều sẽ không ngoại tình. Em muốn đi tắm đã. Từ từ thôi. Để em tự đi. Có phải tôi lái xe nhanh quá không? Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.

    Tại tôi uống nhiều quá, ban nãy còn hóng gió nữa. Cảm ơn anh đã đưa tôi về. Tôi đi đây. Trùng hợp quá. Cô ở chỗ này, chị tôi cũng ở chỗ này đấy, trùng hợp ghê. Khoan đã. À… mũ bảo hiểm. Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé. Ra ngoài, ra ngoài.

    Xin lỗi nhé. Không, không. Ban nãy tôi quên. Không sao, không sao đâu. Tôi về đây. Thôi để tôi đưa cô về, đúng lúc tôi đi thăm chị tôi. Chị tôi ở tầng 12, cô ở tầng mấy? Tầng 11, tầng 11. Ai đó? Chị của em. Sao em lại tới vậy?

    Lấy đồ uống cho em đi, em khát quá. Anh rể em đâu? Du Nhiên đâu? Em cũng không xem xem giờ mấy giờ rồi, họ ngủ rồi. Chị, trùng hợp quá. Mẹ của một bé trong nhà trẻ của bọn em ở dưới tầng nhà chị. Ai thế? Họ An, tên là An Ninh.

    Em bớt lo chuyện nhà người ta đi. Em lo chuyện của em đi kìa. Em cũng không còn bé nữa đâu. Không phải chứ chị, chị mới bao nhiêu tuổi mà cũng học người khác giục cưới thế? Không phải chị giục em mà là lo cho em thôi.

    Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ sao thế? Mẹ tỉnh lại đi. Mẹ ơi, mẹ tỉnh lại đi. Mẹ ơi, mẹ mau tỉnh lại đi. Mẹ ơi, mẹ ơi. Là An Khang. Mẹ ơi. An Khang. An Khang. An Khang. Ai đó ạ? Mẹ bảo không được mở cửa cho người lạ.

    An Khang, con đừng sợ, thầy là thầy Tô ở nhà trẻ đây. Mẹ con là tài xế xe tải đúng không? Hôm đó chúng ta cùng đợi mẹ con, con đã nói thế với thầy, con còn nhớ chứ? An Khang, mẹ con làm sao vậy? Thầy Tô, thầy mau cứu mẹ con đi.

    Mau lên. Mẹ ơi, mẹ ơi. Mẹ An Khang ơi. Mẹ ơi, mau tỉnh lại đi, mau mở cửa. – Mẹ An Khang ơi. – Mau mở ra đi. Mẹ ơi, mau mở cửa ra, mau mở cửa. Mau mở cửa ra. Mẹ An Khang. An Khang, con tránh ra. Mẹ An Khang. An Ninh.

    Mẹ An Khang. Mẹ An Khang. Ai vậy? Sao các người vào được đây? Cô uống say, khóa trái nhốt mình trong phòng này, An Khang cứ gọi mẹ ơi, mẹ ơi mãi, chúng tôi ở trên tầng nghe thấy nên vội chạy xuống đây. An Khang đã mở cửa cho chúng tôi,

    Chúng tôi đã cùng cứu cô đó. Tôi xin lỗi, tôi uống say quá. Cơ mà giờ tôi không sao nữa rồi. Vậy không có chuyện gì thì chúng tôi đi đây. Sếp Tô. Tôi có chuyện này muốn nói với cô. Cô cũng thấy rồi đấy, Đinh Mạn Mạn là bạn tôi,

    Đây là nhà cô ấy. Cô biết bao nhiêu về chuyện của họ? Có thể nói cho tôi biết không?