[VIETSUB] Ma Thổi Đèn: Nam Hải Quy Hư – Tập 3 | Phan Việt Minh, Trương Vũ Kỳ, Khương Siêu

    =Ma Thổi Đèn: Nam Hải Quy Khư= =Tập 3= Quẻ mai rùa trên tay chắc là chấn thượng chấn hạ, làm trăm dặm kinh hãi. Nói sao nhỉ? Tôi chỉ biết sơ qua về kiểu bói toán này, không dám nói bừa. Nếu ông Trần Mù ở đây,

    Chắc chắn có thể đưa ra lời khuyên hữu ích. Đúng rồi. Đúng rồi, giáo sư Trần, vừa nãy tôi nghe ông nói miếng ngọc cổ này làm sao nhỉ? Là di vật truyền vào bộ tộc Hận Thiên từ thời nhà Chu à? Đúng vậy. Cậu xem, những hoa văn và kỹ thuật này

    Chắc hẳn là đồ dùng để tế thần, bói toán vào thời Tây Chu. Nhưng đâu nghe nói thời nhà Chu có bộ tộc tên là Hận Thiên đâu. Quy Khư ư? Chương “Thang Vấn” trong “Liệt Tử” viết rằng phía Đông Bột Hải có khe nước lớn, dưới không có đáy, tên là Quy Khư. Thật ra Quy Khư là nơi nước trên đời đổ dồn về, không tăng không giảm. Còn có một thuyết khác,

    Rằng Quy Khư là mắt biển của Nam Hải, là một hang động lớn dưới đáy biển. Nếu Quy Khư thật sự tồn tại, tôi nghi ngờ nó là nguyên nhân chính khiến tai nạn trên biển ở vòng xoáy san hô liên tục xảy ra. Theo như ông nói

    Thì có thể tàu Mary Sino cũng bị cuốn vào Quy Khư rồi. Tiểu Hồ à? lần này lại phải nhờ các cậu rồi. Ông yên tâm đi, giáo sư Trần. ♪Đường phía trước dài đằng đẵng, nhiều sóng gió♪ ♪Tung hoành đêm chưa tàn♪ ♪Mọi người đồng lòng đong đưa♪

    ♪Giàu sang chiếu cõi đời♪ ♪Gió dữ mở miệng cười♪ ♪Thuyền đi giàu sang đến♪ ♪Công thành danh tựu muôn người ngước nhìn♪ ♪Khó cầu phiêu bạt cả đời♪ ♪Làm cánh chim tự do trong chốc lát♪ ♪Trên vầng trăng tỏ và áng mây ngũ sắc♪ Cùng người đi đến phương xa.

    ♪Kiếp này vang một khúc ca, nhiều đeo đuổi♪ Lão Hồ. Anh nói xem có phải chú Minh sắp điên rồi không? Từ khi lên tàu đến giờ chai rượu chưa từng rời miệng. Anh nói xem chú ấy chưa ra biển bao lâu rồi? Chú ấy có cần phải vậy không?

    Trông tâm trạng khá lắm. Thật ra người ta vui cũng đúng thôi. Phải không? Anh nói xem trước đây chúng ta ra ngoài không phải sa mạc thì là núi tuyết gì đó, hoặc là đánh nhau với sói, đánh côn trùng khổng lồ. Anh nói xem lần này tốt biết mấy. Gió biển,

    Sóng biển. Sóng biển khẽ lắc lư, gió biển thổi thoang thoảng. Đói thì câu ít cá hố ăn. Thật ra cái chủ yếu nhất là con tàu này chắc chắn, không bao giờ sợ bị nói nổ xi lanh. Ngậm cái mỏ quạ của cậu lại đi. Tiếng ở đâu…

    Tóm lại là vẫn có thiếu sót. Sao lại thiếu sót. Cô bé Đa Linh không lên tàu. Anh nói xem, cô ấy mà lên tàu thì hoàn hảo luôn. Cậu tưởng là đi nghỉ dưỡng thật đấy à? Chú Minh, chú Minh,

    Chú đừng đi loạng choạng trên đây nữa, đừng có mà rơi xuống thật đấy. Lên đây. Lên đây đi. Chú xuống đi đã. Ơ, chú cứ loạng choạng ở đây làm tôi… xuống đi. – Chú cứ loạng choạng ở đây làm tôi… – Lên đi, vui lắm. Lên đây chơi đi.

    Cá khô mới làm hôm nay. Linh. Con lên hồi nào vậy? Đa Linh. Không sao chứ? Ra biển đúng là khác hẳn. Hùng vĩ quá. Đúng rồi. Anh thấy tàu nhà người ta đều có tên, tên là tàu này tàu kia. Tàu của chúng ta tên là gì đây?

    Cũng không thể gọi nó là tàu ma được. Trong thần thoại Hy Lạp, binh khí của thần biển cả Poseidon tên là đinh ba. Đinh ba tượng trưng cho sức mạnh và quyền cai trị biển của thần biển cả. Được. Vậy thì gọi là Poseidon. Poseidon gì chứ. Đùa em thôi,

    Anh hiểu ý em, tên là Đinh Ba. Tàu Đinh Ba, hay lắm. Hay hơn mấy cái Mary, hoa hồng vớ vẩn gì đó nhiều. Phải không? Nào. Làm gì vậy? Anh còn tưởng em muốn đánh anh. Tàu Đinh Ba. Cá này được đấy, khá lắm. Thức ăn ngon lắm. Béo.

    Xới cho tôi bát cơm. Được. Không được. Phải nói là lấy bát cơm. Không phải đều như nhau sao? Thầy tôi nói trên tàu không thể nói vậy. Tại sao? Không tại sao hết. Đây là quy củ trên biển. Thành và trầm (*thành: xới, trầm: chìm) hài âm với nhau, không may.

    Ví dụ như khi chúng ta ăn cá, muốn lật mặt thì phải nói con cá bên cạnh, nghĩa cũng như nhau. Con cá bên cạnh. Đúng. Với cả không được chắp tay sau lưng, không được ngồi đầu tàu. Thầy nói lên tàu phải chú trọng quy củ.

    Hồi nhỏ chúng tôi cũng lớn lên bên bờ biển, cũng có không ít quy tắc. Nhưng nếu quy tắc ở hai bên tình cờ trái ngược nhau thì phải nghe ai đây? Đúng vậy. Chuyện này… Lỡ mà trái ý nhau thì anh nói xem tôi phải sang trái hay sang phải đây?

    Phải không? Lão Hồ. Khá lắm. Lão Hồ, anh dùng mê tín đối phó với mê tín, chiêu này hay lắm. Tôi nói các anh nghe, các anh thế này toàn là mê tín phong kiến. Này là tham mưu trưởng Dương không có ở đây thôi. Tham mưu trưởng Dương mà ở đây,

    Không biết sẽ xem thường các anh thế nào nữa. Người ta… người ta tốt nghiệp Học viện Quân sự, người ta chú trọng khoa học. Người ta xem thường nhất là… Ai để thùng nước dưới cột tàu vậy? Thùng nước trên tàu không thể để lung tung. Đây là đại kỵ đấy.

    Gì nhỉ? Đã vậy rồi thì tôi thấy sau này chúng ta hãy kiểm soát, cố gắng hạn chế nói từ không may này. Hạn chế nói nhé. Còn quy tắc thì đủ kiểu hết, hơi phiền phức, làm việc không tiện lắm, – Phải, phải. – bỏ được thì bỏ. Béo,

    Lấy cho tham mưu trưởng Dương bát cơm. Đúng. Tôi gắp cho anh thêm một miếng cá ở bên cạnh. ♪Tôi là một♪ ♪Người làm thuê♪ Không có tiền trả anh hãy chết cho tôi xem. Không có tiền trả anh hãy chết cho tôi xem. Lão già chết tiệt.

    Chúng ta đã lênh đênh trên biển mấy ngày rồi. Anh xem tôi là tạp vụ thật đấy à? Còn chẳng thấy con hạc nào. Suỵt. Đây là vực xoáy san hô, anh tưởng lấy kho báu dễ thế à? Còn nữa, hai người làm gì cũng cẩn thận một chút.

    Hồ Bát Nhất thông minh lắm. Lỡ anh ta biết quan hệ của chúng ta anh sẽ toi đời. Lão già chết tiệt. Bây giờ tôi cảnh cáo anh, nếu anh không có tiền trả tôi sẽ ném anh xuống biển cho cá mập ăn. Nhớ lấy, lái tàu đi.

    Thứ này thì sao ăn được. Còn sống mà. Anh Vương, anh đang làm gì thế? Đa Linh? Điềm Giác, thì ra em ở đây, chị tìm em cả buổi rồi. Anh Vương, đêm hôm anh không ngủ, cũng không bật đèn mà ở đây làm gì? Em cầm con chuột đi làm gì?

    Đây là bạn em, nó tên là Điềm Giác. Không phải, không phải… anh… không phải anh định nấu nó đâu. Anh Vương, anh đói rồi ạ? Anh Vương, để em làm cho anh món cơm cá khô mà dân miền biển bọn em thích ăn nhé. Lần nào thầy em

    Và Cổ Sai cũng ăn được nhiều lắm. Khéo tay quá nhỉ. Cho ít cá khô này. Anh Vương ăn cay được không? Được, được, anh ăn được. Cho xíu xiu. – Chanh được không ạ? – Có, có. Rồi, anh Vương, anh thử đi, không biết có ngon hay không.

    Nhìn là thấy ngon rồi. Sao thế? Ngon không ạ? Anh Vương, sao thế ạ? Anh cũng lớn lên ở vùng biển, mẹ anh cũng từng làm món này cho anh, hương vị giống hệt. Thầy ơi. Anh ăn từ từ nhé. Chị à, lão béo đó trông mặt gian lắm,

    Nhìn là biết không phải người tốt. Thằng ranh này, em thì biết gì? Chị thì biết gì? Linh, Cổ Sai nói đúng đấy. Lần này ra biển không giống trước đây đâu, phải cẩn thận hơn đi. Thầy ơi, rốt cuộc họ là ai vậy? Người do đoàn khảo cổ cử tới

    Vớt văn vật thật ạ? Thầy chịu, nhưng hồi trước nghe ý của ông chủ Võ thì đám người này dám tới vòng xoắn san hô, chắc chắn cũng phải có nghề. Ăn cây nào, rào cây ấy. Chuyện của con cũng có chỗ trông rồi. Lão Nguyễn.

    Cuối cùng trời cũng mưa, có nước để dùng rồi. Mưa to quá, mau về đi. Thấy anh mày mò ở đây cả buổi rồi, do hồi trước chưa từng thấy loại vũ khí này à? Thì trước anh cũng không ra biển mấy, với lại không thể để em dạy uổng công được,

    Lỡ như có lúc dùng đến thì không đến nỗi không biết dùng. Thôi, bận rộn cả buổi rồi, uống ít thuốc Đông y cho tỉnh đi. Em uống trước đi. À đấy, quên bảo với em, theo đồng hồ tốc độ và dữ liệu do máy kinh vĩ cung cấp,

    Rồi còn hướng hải lưu mà chú Minh, Nguyễn Hắc tính ra thì chắc khoảng ba ngày nữa mình sẽ tới vùng biển bên ngoài vòng xoắn san hô. Lão Hồ, cảnh hoàng hôn hôm nay đẹp thật. Đúng là rất đẹp. Cơ mà với anh, không có gió, không có mưa

    Thì đều được coi là đẹp. Nhìn anh thế này thì bắt anh tém lại rồi ra nước ngoài sống yên bình với em chắc không phải chuyện dễ dàng gì. Xem em nói kìa, anh tém lại kiểu gì đây? Nếu em không đòi tới thì anh có thể đi theo à?

    Đừng diễn nữa đi, bề ngoài thì là vì em và bác Trần, chứ thực ra… Phát hiện ra nhưng chớ nói toạc ra. Vậy mà em cũng phát hiện ra được, thông minh đến vậy cơ đấy. Nhưng nói thật lòng, anh thật sự muốn tích thêm ít tiền. Tích tiền á?

    Để làm gì? Để cưới em đó, anh cũng đâu thể tay không đến nhà em với em được. Nửa đời sau của mình cũng không thể trông vào mấy món báu vật mà ông ngoại em để lại được, vậy thì đâu có được. Anh còn chưa cầu hôn em đâu,

    Thế mà đã nghĩ đến việc cưới em rồi. Cầu hôn á? Cầu hôn là gì cơ? Cầu hôn là một tay cầm nhẫn, quỳ một gối xuống, hỏi cưới người ta. Ơ, sao chỗ các em lắm quy định thế? Còn phải quỳ nữa. Anh bảo nhé, đầu gối nam nhi có vàng.

    Có phải anh quỳ xuống rồi thì em buộc phải lấy anh không? Anh có quỳ, em cũng chưa chắc lấy anh đâu. Thế anh quỳ uổng công à? Thế oan anh quá. Được rồi, được rồi, biết anh không uống quen rồi, đừng uống nữa. Con gái nước ngoài các em khó hầu ghê.

    Sao sương mù dày thế này? Đúng vậy, ban nãy hoàng hôn còn đang đẹp mà. Chú Minh, cháu thấy sương mù dày lắm, chuyện gì thế ạ? Có gì đâu mà cuống lên, sương mù bình lưu thôi ấy mà. Sương mù bình lưu ạ? Mặt biển rộng như thế,

    Phải từ từ lái ra, sáng mai là sương mù sẽ tan hết. Chú dự tính hết rồi, mấy đứa cứ yên tâm. Đại ca Nguyễn, phiền anh tới buồng lái ngay nhé. Cháu bảo này chú Minh, chú đâu thể rảnh rỗi là uống rượu được.

    Chú xem, lái thuyền mà uống nhiều rượu vậy thì đâu có được. Hồi ở Côn Luân có thấy chú ham mê vậy đâu. Hồ Tử, chú Minh đây lái thuyền bao nhiêu năm, nước có thể không uống chứ rượu nhất định phải uống.

    Có thủy thủ nào lên thuyền mà không uống rượu đâu. Kiềm chế đi nào. Cháu yên tâm, chú đây cầm lái chưa từng có lần nào sơ suất. Cháu có thể yên tâm được sao? Xông ra. Xông ra rồi. Xông lên, xông lên. Xông lên. Xông lên, xông lên. Đại ca Nguyễn,

    Chú Minh say rồi, tối nay anh cầm lái nhé, cố gắng giữ vững tốc độ. Sương dày sinh gió, sương tan là sẽ có sóng to gió lớn. Lão Hồ, đưa chú ấy về đi. Chú Minh. Xông, xông lên. Về phòng uống đi. – Cháu làm gì vậy? – Sắp hết rồi nhỉ?

    – Trả rượu cho chú. – Rượu này đắt không? Để dành cháu một ít. Trả rượu đây cho chú. Chú kiềm chế tí đi. Đưa chú. Sương mù dày quá, để tôi đi bật đèn pha, anh cẩn thận chút nhé. – Chú Minh, nào. – Tôi say rồi. Vì tôi cô đơn.

    Chú Minh, phòng ngủ ở đây mà. Tôi cô đơn quá. Chú cô đơn cái gì? – Mau đi nằm đi. – Có ai an ủi tôi không? Nó sẽ an ủi chú. Nếu không có em… Đại ca Nguyễn, chú ý thiết lập hướng đi. Ông chủ Hồ, đến buồng lái đi.

    Ông chủ Hồ, mau tới buồng lái đi. Sao thế? Mau nhìn đằng trước bên trái kìa. Đại ca Nguyễn, đánh lái hết sang phải. Chuyện gì thế? Tránh ra, tránh ra. Xảy ra chuyện rồi. Nhìn rõ chưa? Thuyền gì thế? Thuyền buồm ba cột thời xưa. Thuyền buồm ba cột thời xưa á?

    Giờ chẳng ai dùng nó nữa rồi, trên thuyền có nhiều máu lắm. Các cậu không thấy à? Đúng vậy, trên thuyền có rất nhiều vết máu, chuyện này rốt cuộc là sao? Đúng rồi, chú Minh biết nhiều, đi gọi chú ấy tới đi. Mau đi đi. Lão Hồ,

    Tôi thấy sương mù ngoài kia kỳ lạ quá. Đừng bảo chúng ta gặp phải thuyền ma nhé. Thuyền ma thường chỉ các thuyền mất tích nhiều năm đột nhiên lại xuất hiện. Anh bảo nhé, đây không phải chuyện thần thoại đâu mà thật sự có loại thuyền ấy đấy.

    Người trên đó hoặc là chết sạch, hoặc là đều mất tích, bởi vì họ bị ma da lừa xuống biển rồi dìm chết. Thế là mấy chiếc thuyền này cứ bơi, bơi, bơi trên biển. Anh Béo, anh có thôi đi không? Dọa họ làm cái gì? Tôi có dọa họ đâu.

    Ơ hay, thế cô giải thích sao về chuyện chiếc thuyền đó đột nhiên biến mất? Nói mất tích là mất tích luôn. – Lôi Hiển Minh. – Lôi Hiển Minh, mau dậy đi. Mau tỉnh lại đi. – Đại ca. – Không tỉnh. Thầy ơi, nó lại tới, nó lại tới kìa. Chị ơi.

    Xuồng cứu sinh bị kéo đi rồi. – Giữ khoảng cách thuyền! – Được. Thầy ơi. Mau đi giúp đi. Vâng. Không được, cứ tiếp tục thế này thì không chỉ không giữ được xuồng cứu sinh mà thuyền của chúng ta cũng bị nó kéo xuống biển. Được rồi, cắt nó đi.

    Anh Béo, không được cắt, không được cắt. Lão Hồ, đã là lúc nào rồi, đừng hồ đồ nữa, bỏ xe giữ tướng đi. Mình đang trên biển, xuồng cứu sinh vẫn dùng được, đến thời điểm quan trọng còn cứu mạng được. Lấy tấm ván ra đây, tôi qua đó cắt lưới.

    – Được. – Được. Đại ca Nguyễn, anh lái thuyền vững nhé, giờ bọn tôi qua đó. Anh Béo, buộc dây thừng vào móc đi. Được. Cổ Sai, hạ móc xuống. Tôi biết rồi. Dây thừng đâu? Được chưa? Nào, lên. Được rồi. – Anh Béo, anh kéo nữa đi. – Được. Kéo lại.

    Anh Béo, kéo cao tí nữa. Được. Anh Béo, bám chắc lấy! Được. Lão Hồ, cẩn thận đấy! Cẩn thận. Lão Hồ! Tham mưu trưởng Dương, bám chắc vào! Lão Hồ! Anh không sao, em nghĩ cách lên đi. Gắng lên! ♪Gió thổi khắc sâu vào linh hồn của chúng ta♪

    ♪Nhưng người lại nắm tay tôi và khẽ cười bình yên♪ ♪Cùng phiêu bạt trên biển đời lênh đênh♪ ♪Tôi không thể lặp lại♪ ♪Sự im lặng ngày xưa♪ ♪Màu đen vô tận bất khuất hướng về♪ ♪Nơi không thể nhìn thấy nhưng vẫn đang lập loè ấy♪ ♪Là ánh sáng và sức nóng♪

    ♪Mà tôi, cả người và tôi♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Biển gầm nhấn chìm bờ cát♪ ♪Sấm chớp thét gào♪ ♪Luôn có bóng hình vượt lên sóng gió♪ ♪Mọi âm thanh đều tĩnh lặng♪ ♪Chực chờ đạp gió vươn lên♪

    ♪Dẫu rằng thứ chìm nổi bất định♪ ♪Là số phận♪ ♪Màu đen vô tận bất khuất hướng về♪ ♪Nơi không thể nhìn thấy nhưng vẫn đang lập loè ấy♪ ♪Là ánh sáng và sức nóng♪ ♪Mà tôi, cả người và tôi♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Biển gầm nhấn chìm bờ cát♪

    ♪Sấm chớp thét gào♪ ♪Luôn có bóng hình vượt lên sóng gió♪ ♪Mọi âm thanh đều tĩnh lặng♪ ♪Chực chờ đạp gió vươn lên♪ ♪Dẫu rằng thứ chìm nổi bất định♪ ♪Là số phận♪