NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 31 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 31 [Hai năm sau] Anh đừng hét. Đừng mà. Xong ngay đây. Em nhẹ thôi. Em nhẹ lắm mà. Anh nhẫn nhịn xíu. Rụng hết rồi. Em không thể dịu dàng một chút được à? Thế nào? Dám chơi dám chịu. Đã nói hôm nay anh phụ trách Vượng Tài.
Đây chính là hình phạt của anh. Vượng Tài. Bố mày bị yêu quái bắt đi rồi. Anh nói gì? Nói lại coi. Anh sai rồi. Nữ vương đại nhân. Vậy còn tạm. Em thích nghe. Em muốn tắm. Anh nấu cơm đi. Anh cũng muốn tắm.
Theo quy định, thứ 2 4 6 là ngày anh dùng nhà vệ sinh. Có chuyện này á? Đương nhiên. Sao em không nhớ? Nấu cơm. Nấu cơm. Em đói rồi. Em chỉ nhớ thứ 2 4 6 là ngày anh nấu cơm thôi.
Địa vị gia đình và địa vị công việc chênh lệch nhau quá đó. Anh muốn khiếu nại. Bác bỏ khiếu nại. Em mua sữa rửa mặt dùng cả tháng, anh đã dùng hết rồi. Anh tiết kiệm một chút được không? Anh dùng nổi đó. Ghê gớm lắm ấy. Được rồi.
[Đồ thị đo nhiệt độ kỳ rụng trứng] Chu kỳ 28 ngày kết thúc. [Đồ thị đo nhiệt độ kỳ rụng trứng] Chu kỳ 28 ngày kết thúc. Căn cứ vào phương pháp đo nhiệt độ này, kỳ rụng trứng của em có lẽ là hôm nay. Nếu anh tính chuẩn,
Chúng ta chuẩn bị có thai lâu như vậy sao đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì? Chắc chắn là thiếu thiếu cái gì đó. Ông xã. Anh xem, có phải là chúng mình… Axit folic. Axit folic gì? Chính là Axit folic. Thời gian này em phải bổ sung nhiều Axit folic vào,
Dễ có thai. Được không? Được. Làm em giật mình. Lê Lê, đợi anh đi lấy canh. Nào. Lát em uống hết cái này. Anh ra ngoài mua Axit folic, sau đó mua thêm ít đồ rồi sẽ về nhé. Không uống được không? Đương nhiên là không được. Đi đây.
Nhất định phải uống hết đấy. Tuân mệnh. Ngày nào cũng uống canh gà. Ngày nào cũng uống canh gà. Miệng em mất vị luôn rồi. [Nước dùng siêu cay] [Nhiều vừng nhiều ớt] Đỉnh. Không nên chậm vậy chứ. Nhất định phải nhanh lên, nhanh lên. Em đứng ở cửa làm gì thế? Em…
Em tập thể dục. 1 2 3 4 5 6 7 8. 2 2 3 4 5… Từ từ thôi. Vâng. Anh đi làm đồ ăn. 1 2 3 4 5 6 7 8. 2 2… Từ Nhiều Tiền có nhà không?
Malatang giao đến rồi đây. (Malatang: Món súp cay có hỗn hợp nhiều đồ ăn) Ra ngoài… Nhiều vừng nhiều ớt. – Nhớ đánh giá 5 sao cho tôi nhé. – Được được được. Tạm biệt. Tạm biệt. Trời ạ. Đúng là mỹ vị nhân gian. Thơm quá đi. Thơm sao? Ông xã, em thề
Em thật sự chưa ăn. Để xem nào. “Nhiều vừng nhiều ớt. Đừng nhấn chuông cửa.”. Ông xã, em thề em thật sự chưa ăn. Em lấy nhân cách của mình ra đảm bảo. Ngon quá đi. Cảm ơn ông xã. Nào. Đây. Thổi đã. Thấy tin tức rồi chứ? Phía Quảng Mỹ gửi đấy.
Giang tổng không hổ danh là Phó tổng thăng chức nhanh nhất trong lịch sử MH. Những dự án tiếp nhận trong hai năm nay, chưa từng thất thủ cái nào. Quả là thần tượng của tôi. Chào buổi sáng, Giang tổng.
[Trần Nhất Thành – Giám đốc cấp cao Bộ phận ngân hàng đầu tư chứng khoán MH] Chào buổi sáng. [Giang Quân Phó giám đốc Bộ phận Ngân hàng đầu tư MH] Trạng thái không tệ. Xem ra cuộc họp với Quảng Mỹ ngày hôm qua có kết quả tốt.
Không uổng công tôi vất vả bao nhiêu ngày. Kiều tổng đổi kiểu makeup mới, xem ra đã sẵn sàng đón tiếp kẻ địch mạnh rồi. Có một dự án mới. Là một khúc xương khó xơi. Chúc cô thắng ngay ngày đầu ra trận, mã đáo thành công. Chào buổi sáng, Giang tổng.
Chào buổi sáng. Báo cáo thẩm định doanh nghiệp của Công ty Công nghiệp nặng Trung Quảng, tôi đã bảo người mang đến phòng làm việc của chị. Buổi trưa có cuộc họp thường niên của tập đoàn,
[Thẩm Hinh – Giám đốc cấp cao Bộ phận ngân hàng đầu tư chứng khoán MH] Buổi trưa có cuộc họp thường niên của tập đoàn, [Thẩm Hinh – Giám đốc cấp cao Bộ phận ngân hàng đầu tư chứng khoán MH]
Từ cấp Phó tổng trở lên đều phải tham gia. [Thẩm Hinh – Giám đốc cấp cao Bộ phận ngân hàng đầu tư chứng khoán MH] [Thẩm Hinh – Giám đốc cấp cao Bộ phận ngân hàng đầu tư chứng khoán MH] Chị ký tên vào đây đi ạ.
Lúc họp sẽ tuyên bố Phạm tổng chính thức được điều đến trụ sở chính, giữ chức Phó tổng mảng chứng khoán. Được. Đưa một bản báo cáo thẩm định doanh nghiệp của Trung Quảng cho Đỗ tổng nữa. Vâng. À đúng rồi, Đỗ tổng bảo chị
Buổi sáng rảnh thì đến phòng làm việc của anh ấy. Tôi biết rồi. Cô đi làm việc đi. Vâng. Vào đi. Đỗ tổng, anh tìm tôi à? [Tổng giám đốc Đỗ Lỗi] Cô xem đi. Công ty Công nghệ BEEHIVE chuẩn bị niêm yết?
Công ty Công nghệ BEEHIVE là nhà sản xuất điện thoại lớn thứ hai trong nước. Sau khi bùng ra tin tức họ muốn niêm yết, rất nhiều công ty ngân hàng đầu tư nổi tiếng chạy đến tìm họ. Nếu chúng ta lấy được vụ làm ăn này,
Thành tích năm sau sẽ rất đẹp. Hiểu rồi. Tôi sẽ nhanh chóng liên lạc với họ. Được. Đợi chút. Lần trước đi công tác ở Bắc Kinh, thuận tiện mang về cho cô một món quà. Tôi đoán có lẽ cô thích kiểu dáng này. Không phải cô vừa mới được thăng chức sao.
Cái này xem như quà thăng chức của cô. Được thôi. Nếu đã là quà thăng chức, tôi sẽ không khách sáo nữa. Cảm ơn Đỗ tổng đã nhớ đến tôi. Xem ra tôi phải bắt đầu nghĩ xem lần tới đi công tác nên tặng lại anh món quà gì.
Tôi về làm việc đây. Được. Cô biết không, có một quán ăn hot trên mạng đồ ăn rất ngon tên là Minh Nguyệt Lâu, cô từng đến chưa? Chưa. Lần tới dẫn tôi đi với nhé. Được. Vậy sao? Giám đốc Trần. Giám đốc Trần.
Nghe nói giám đốc Trần tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng. Thảo nào còn trẻ mà đã giỏi như thế. Có phải bạn gái anh áp lực lắm không? Tôi nghĩ không hẳn. Giám đốc Trần dịu dàng săn sóc thế này, ai mà làm bạn gái của anh ấy,
Chắc chắn kiếp trước đã cứu cả hệ ngân hà. Tàm tạm. Tàm tạm. Không… Không khoa trương như vậy đâu. – Không khoa trương, không khoa trương. – Anh khiêm tốn quá. Rảnh lắm đúng không? – Giám đốc Thẩm. – Giám đốc Thẩm. Để anh. Để anh. Để anh.
Tiểu Hinh Hinh anh yêu nhất ơi. Giận rồi à? Em giận gì chứ. Không phải. Không phải, ban nãy anh tới lấy nước, nghe thấy bọn họ nói đồ ăn của quán Minh Nguyệt Lâu mới mở kia cực kỳ ngon.
– Cho nên bọn họ vừa khen anh mấy câu dễ nghe… – Anh… anh đã nở thành quả bóng bay bay lên trời vai kề vai với mặt trời rồi? Đâu có. Đâu có. Đâu có. Anh không phải… Thật sự không phải như vậy. Không như em nghĩ đâu. Vì anh…
Chỉ là anh nghe nói có một quán ăn rất ngon, cho nên muốn dẫn bạn gái anh đi ăn món ngon thôi mà. Ờm… Tối nay tan làm chúng ta cùng đi ăn nhé? Em không rảnh. Không sao. Không sao. Không thì tối nay tan làm,
Về nhà anh sẽ nấu món Tây cho em ăn. Đừng lôi lôi kéo kéo. Nghe nói giám đốc Trần muốn đích thân xuống bếp. Sao anh không mời tôi? Làm tôi giật cả mình. Lượn sang một bên, đồ FA. Lời anh nói không tính. Nữ chủ nhân vẫn chưa lên tiếng kìa. Ờm.
Nữ chủ nhân à. Anh…thật đấy. Anh xin lấy tấm bằng tiến sĩ đại học Stanford ra thề, anh thật sự không làm gì có lỗi với em. Hướng Đỉnh. Cuối tuần rảnh thì qua ăn bữa cơm đi. Được thôi. Cuối tuần này, ăn lúc sáu giờ tối nhé. Cảm ơn người anh em.
[Tòa nhà số 1] Alo, Đỗ tổng. Tôi vào công ty họ bây giờ đây. Nghe nói GE cũng đã tham gia dự án BEEHIVE này. Cô cẩn thận một chút. Được, tôi biết rồi. Thật ngại quá. Gần đây Đổng tổng của chúng tôi thật sự có quá nhiều cuộc hẹn.
Đợi khi nào anh ấy có thời gian sẽ hẹn anh. Không sao. Có tiến triển gì anh cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Được. Được. Trùng hợp vậy, Viên tổng. Chào buổi sáng, Giang tổng. Viên tổng diễn giỏi thật đấy. Ban đêm chung chăn chung gối với em,
Ban ngày lại cạnh tranh với em. Trong thời gian dài như vậy không để lộ tí manh mối nào. Công tư phân minh. Đây là phẩm chất nghề nghiệp cơ bản nhất. Được thôi. Bắt đầu từ hôm nay, cạnh tranh công bằng, miễn ăn gian. À đúng rồi.
Gần đây có rất nhiều công ty ngân hàng đầu tư nhắm vào BEEHIVE. Người sáng lập Đổng Kỳ lại là rồng thần chỉ thấy đầu không thấy đuôi. Thế nào? Phía em có cách gì chưa? Em chỉ là một Phó tổng nhỏ bé, có cách gì được chứ.
Không phải Đổng Kỳ và em học cùng trường sao? Bọn em không tổ chức họp trường à? Đổng Kỳ học cùng trường với em? Em không biết à? Đương nhiên là em biết. Nhưng anh ta tốt nghiệp sớm, trong buổi họp trường cũng không ai quen biết anh ta. Vậy à?
Không còn chuyện gì thì em cúp đây. Tạm biệt. Đây là điện thoại của em. Anh biết là điện thoại em. Anh đang lau bàn, cầm lên giúp em thôi. Cô Giang. Căn cứ vào giao ước số 24 phòng 702, hôm nay đến lượt em rửa bát.
Phiền em giữ thái độ làm việc nghiêm túc, tập trung rửa bát. Biết rồi, Viên lột da. Nghe điện thoại giùm em. Đợi đã. Đây là số cô Giang đúng không ạ? Vượng Phố lên sàn giao dịch, 980 nghìn tệ một căn. Cô có muốn cân nhắc không? Không cần. Cảm ơn.
Cô Giang. Trông em căng thẳng như vậy, anh còn tưởng Đổng tổng gọi tới. Em làm gì có bản lĩnh đó. Của anh. Alo? Được. Không được, buổi sáng tôi không rảnh. 3 giờ chiều mai. Được, 3 giờ chiều mai nhé. Vậy nhé, tạm biệt. Ai hẹn anh đó?
Hà tổng của Vinh Hưng. 3 giờ chiều mai hẹn họp qua video. Sao thế? Không có gì. Ai vậy, cô Giang? Là bên bất động sản kia. Cứ gọi mời em mua nhà suốt. Em làm gì có tiền mua. Em đi thay quần áo nhé. Vượng Tài.
Nuôi “chó” lâu ngày, dùng “chó” nhất thời. Hôm nay trông chờ vào mày đấy. Alo, đàn chị. Có tiến triển gì không ạ? Xem như em may mắn. Một người phụ trách buổi họp trường của chúng ta là bạn ký túc xá đại học của đàn anh.
Anh ấy nghe ngóng được 10 giờ sáng mai đàn anh sẽ đến tổ chức viện trợ DT, thúc đẩy kế hoạch công ích của mình. 10 giờ sáng mai, DT đúng không ạ? Tốt quá, cảm ơn đàn chị. Em không biết phải cảm ơn chị thế nào nữa. Khách sáo thế làm gì.
Lúc hoạt động trong câu lạc bộ đại học, em cũng viết báo cáo giúp chị mà. Chút việc nhỏ này không đáng là gì. À đúng rồi. Sự kiện này yêu cầu vé vào. Em mau lên mạng mua vé đi. Vâng. Cảm ơn đàn chị. Tạm biệt.
Sao mày lại vào đây, Vượng Tài? [Lịch sử ghi âm] Viên Soái. “Cẩu” chứng, vật chứng đều có ở đây. Anh còn gì ngụy biện? Anh không ngụy biện. Em tưởng anh đóng “Thiết thính phong vân” đấy. Còn giở chiêu này. “Dùng binh không ngại gian kế”. Học hỏi đi. Ngoan.
Đừng giận nhé. Cô bé. Cái này xem như là một chút thù lao vì anh đã nhắc em lợi dụng tài nguyên trường học nhé. Làm tốt lắm. Em mua hết số vé còn lại, xem anh làm thế nào. Ngại quá, cô Giang. [Chi tiết hóa đơn đặt hàng] Ngại quá, cô Giang.
Ngại quá, cô Giang. Anh đã mua xong vé sáng mai rồi. Sướng. Vượng Tài. Anh đã bất nhân, đừng trách em bất nghĩa. Yêu mày chết đi được. Giang Quân. Mở cửa. Làm gì thế? Anh sắp không xong rồi. Mở cửa. Mau ra đây. Con người có ba cái gấp, hiểu không?
Nhanh nhanh nhanh. Viên Soái, em cầm chìa khóa xe của anh đi nhé. Không muốn muộn thì mau xuất phát đi. Giang Quân. Giang Quân, em quá đáng lắm. [FU HUA LIFE] Kiều Kiều. Lên xe. Tôi đưa chị đi làm. Cảm ơn ý tốt của cậu Cát. Tôi gọi xe rồi.
Giờ cao điểm đi làm buổi sáng. Chị không gọi được xe đâu. Cậu… Cậu không sợ người khác hiểu lầm sao? Hiểu lầm? Người khác hiểu lầm mới tốt ấy. Cậu biết tôi lớn hơn cậu mấy tuổi không? Thời đại nào rồi. Tuổi tác từ lâu đã không còn là vấn đề.
Tôi mặc kệ có phải vấn đề hay không. Dù sao cậu cũng nên theo đuổi những cô bé tầm tuổi cậu. Chúng ta không có khả năng đâu. Có khả năng hay không tôi không biết. Nhưng mà, chỗ này chị phải nhận. Tôi rất thích mấy thứ này. Cảm ơn cậu.
Nhưng tôi có cả đống này lâu rồi. Và tôi có rất nhiều dây chuyền. Bớt bớt đi. Tôi chuẩn bị lâu lắm đó. Kiều Kiều. Kiều Kiều. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Kiều Kiều. Kiều Kiều.
[Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Ngài Đổng. Xin chào. Tôi là Giang Quân của MH. [Giang Quân] Đúng là năm nay công ty chúng tôi có kế hoạch niêm yết. Nhưng xin lỗi nhé. Tôi không hứng thú với công ty MH lắm. Ờm.
Ngài có thể xem qua phương án hợp tác của chúng tôi rồi mới quyết định không? Cô biết không? Gần đây có rất nhiều công ty ngân hàng đầu tư đưa phương án hợp tác cho tôi. Trong đó không thiếu các công ty mũi nhọn trong ngành. Cho nên,
Thực lực của công ty MH và điều kiện hợp tác dành cho công ty chúng tôi không có gì đặc biệt để đả động tôi hết. Đổng tổng. Điều kiện hợp tác có thể thương lượng được mà. Tôi tin MH nhất định có thể cung cấp cho anh một phương án thỏa mãn.
Đây là Tổng giám đốc Bộ phận ngân hàng đầu tư của MH chúng tôi – Đỗ Lỗi. Đỗ tổng. Một năm nay cậu có thể gọi là “gió nổi nước dâng”. Tôi cũng nghe nói tới. Nghe nói cậu mới đến MH 2 năm, lợi nhuận ròng của quý ba đã tăng 5%.
Đúng là hậu sinh khả úy. (Người sinh sau tài giỏi hơn người đi trước) Đổng tổng quá khen. Nếu sau này MH may mắn được hợp tác với BEEHIVE, tôi tin chúng tôi nhất định có thể cho anh nhiều bất ngờ hơn.
Tiền hoa hồng rẻ hơn 10% so với các công ty khác? Đương nhiên. Đây chỉ là một phần nhỏ của tấm lòng thôi. Dậy chuẩn bị sớm nhưng lại tới trễ. Giang tổng. Chào nhé. Đổng tổng. Tôi là Tổng giám đốc Bộ phận ngân hàng đầu tư của GE, Viên Soái.
Nghe danh đã lâu. Có điều, nếu mục đích cậu đến đây hôm nay cũng giống họ, vậy xin lỗi nhé, e là phải khiến cậu thất vọng rồi. Họ tới để bàn chuyện công việc với anh sao? Không không không. Hôm nay tôi tới không phải để bàn chuyện công việc với anh.
Tôi nghe nói đề án hôm nay của anh mục đích là mở rộng thị trường nước ngoài thông qua một dự án công ích. Không tệ. Đây đúng là một đề án đôi bên cùng có lợi. Nhưng thứ cho tôi nói thẳng. Đối với mấy người quản lý đầu rỉ sắt kia,
Họ nhất định sẽ cho rằng đây là một dự án công ích thách thức nhận thức cũ của đại chúng, dẫn tới mạo hiểm về mặt dư luận. Nhất định sẽ có không ít người phản đối.
[Viên Soái – Người quản lý hiệp hội DT] Nhất định sẽ có không ít người phản đối. Nhất định sẽ có không ít người phản đối. Chuyện này cậu cũng biết à? Biết sơ sơ thôi. Anh trở thành quản lý của DT từ bao giờ thế? Em đoán xem.
Cho nên Đổng tổng à, nếu anh có thêm một phiếu của người quản lý là tôi đây, xác suất thành công của anh nhất định sẽ tăng lên hơn 50%. Chi bằng, chúng ta đợi đề án của anh được thông qua rồi mới nói đến chuyện công việc.
Đến phòng làm việc của tôi nói chuyện. Ngại quá. Mời Đổng tổng. Tại tôi suy nghĩ không chu đáo, để anh ấy chiếm mất thời cơ tốt, hại anh phí công đến đây một chuyến. Không sao. Viên Soái chỉ là giỏi đánh úp thôi mà. Không cần quá để ý. Đi thôi.
Về công ty. Anh về trước đi, tôi đợi thêm lát nữa. Xem thử sau khi cuộc họp kết thúc có thể tìm được cơ hội nói chuyện với Đổng tổng không. Được. Vậy tôi về trước đây. Cứ về đợi tin của tôi. Được, Đổng tổng. Đi thong thả. Tạm biệt.
Sao kết thúc trước tận 15 phút thế? Vì hiệu suất làm việc của anh cao. Đừng đắc ý quá sớm. Anh cũng chỉ mới lấy được tấm vé vào cửa thôi mà. Nhưng chị bị nốc ao rồi, chị gái ạ. Vậy thì cũng là “chị gái” mà anh thích, đúng không ông chú?
Vậy để ông chú này về nhà từ từ hầu hạ em nhé. Sao cậu lại ở đây? Để anh chính thức giới thiệu. Người này là trợ lý hành chính của anh, Giả Nguyên Cát. Cậu…cậu đường đường là thái tử gia của GE, lại đi làm trợ lý cho anh ấy?
Phục vụ Viên tổng là vinh hạnh của tôi. Viên tổng. 3 giờ chiều còn có cuộc họp video với Hà tổng của Vinh Hưng. Đi thôi. Đi trước nhé, Giang tổng. Về nhà anh chết chắc. Alo Lê Lê. Sao thế? Bị buồn nôn? Cậu đừng gấp. Mình tới liền đây. [Khu khám bệnh]
[Kiểm tra khoa học] Cậu đi từ từ, từ từ thôi. [Kiểm tra khoa học] [Kiểm tra khoa học] Cậu làm xóc con gái nuôi của mình rồi. [Kiểm tra khoa học] Cậu làm xóc con gái nuôi của mình rồi. Trời ơi cậu… Cậu từ từ thôi. Số 11. Đừng hốt hoảng như vậy.
Chỉ là một mầm đậu nhỏ thôi mà. Sau khi mang thai, có phải cần bổ sung rất nhiều dinh dưỡng không? Cậu muốn uống canh gà hay là… Đừng đừng đừng. Cậu đừng nhắc đến chữ “gà” với mình. Tiểu Xuyên nhà mình ngày nào cũng hầm canh gà.
Giờ cứ nghe thấy chữ “gà”, mình lại cảm thấy bản thân giống hệt bát canh gà. Người phụ nữ này. Đừng sống trong phúc mà không biết hưởng. Cậu biết món ăn thịnh soạn nhất mấy tháng nay mình và Viên Soái ăn ở nhà là gì không? Cơm trứng xào cà chua.
Bát đũa còn do mình rửa. Mỗi người phụ nữ có một cách khác nhau để thể hiện giá trị bản thân mà. Cậu nghĩ mà xem, công ty có mình hay không cũng vậy. Nhưng Tiểu Xuyên nhà mình không thể sống thiếu mình được. Cho nên sân nhà của mình là gia đình.
Còn cậu là “Bạch cốt tinh chốn văn phòng”. Sân nhà của cậu là nơi làm việc. Cho nên, mỗi người có cái hay riêng, đúng không? Được đó, Lê Lê. Giờ cứ xoen xoét triết lý. Cậu học ở đâu thế? Đây gọi là “Gần đèn thì sáng”, “Mưa dầm thấm đất”.
Nhưng nói thật nhé. Mình phải nghiêm túc nói chuyện với cậu. Cậu đừng được cái này mất cái kia quá. Cậu nghĩ xem, cậu và Viên Soái từ sáng tới tối không phải anh ấy đi công tác thì là cậu đi công tác, làm như yêu xa vậy. Lẽ nào cậu không lo
Tình cảm hai người xuất hiện vấn đề sao? Hơn nữa, cậu xem con gái thời nay ai cũng chủ động như thế, hoàn toàn khác với thời chúng ta. Viên Soái nhà cậu vừa đẹp trai vừa lắm tiền. Ngộ nhỡ bị người khác câu đi mất thì sao.
Anh ấy còn đi theo hình tượng độc thân… Được rồi. Nói hoài nói hoài, cứ như tụi mình sắp chia tay không bằng. Chuyện đó thì không đâu. Mình rất yên tâm về nhân phẩm của Viên Soái. Mình đang nói cậu ấy, đừng chỉ lo công việc,
Phải chăm sóc người bên cạnh mình nữa Giang Quân, được không? Được rồi. Số 12. Tới đây. Tới đây. Tới đây. Cẩn thận. Cẩn thận. Từ từ. Từ từ thôi. Bác sĩ. Xin hỏi tình hình thế nào ạ. Không sao, vấn đề nhỏ thôi. Đừng căng thẳng. Không căng thẳng. Không căng thẳng.
Vậy xin hỏi sau này có gì cần chú ý không? Bình thường bớt ăn mấy món sống nguội, chua cay, chú ý vệ sinh thực phẩm. Hiện giờ có rất nhiều người không chú ý đến việc này. Tôi sẽ chú ý, sẽ chú ý. Tôi sẽ giám sát cô ấy. Quân Quân.
Giờ mình có nên gọi điện cho Tiểu Xuyên nhà mình, báo tin anh ấy đã được làm bố không? Bác sĩ. Chị lắc đầu là sao ạ? Cô không có thai. Cái gì? Vậy… Ơ vậy tại sao tôi lại buồn nôn, thấy ghê cổ?
Đây là triệu chứng của việc cô không chú ý đến vệ sinh thực phẩm. Không nghiêm trọng. Uống ít thuốc là được. Đây nhất định là mơ. Là mơ. Là mơ. Là mơ. Là giấc mơ. Là giấc mơ. Nằm mơ rồi. Nằm mơ rồi. Nằm mơ rồi. Nằm mơ rồi.
Lê Lê của chúng ta nằm mơ rồi. Xem này. Mua cho em bánh kem em thích nhất. Em không ăn. Em muốn giảm cân. Sao thế? Hôm nay cướp mất Đổng tổng từ tay em, em giận à? Không giận. “Trên thương trường không có vợ chồng” là do chính em nói.
Không giận thì tốt, anh yên tâm rồi. Anh đi thay quần áo nhé. Đứng lại. Ngồi xuống. Sao thế? Em bảo không giận mà. Khai thật đi. Tối nay anh đi xã giao cùng ai? Hà tổng của Vinh Hưng. Vậy Giả Nguyên Cát trở thành trợ lý của anh từ lúc nào?
Giả Nguyên Cát? Nửa năm nay. Tô Sướng thì sao? Anh cũng đâu thể bắt Tô Sướng làm trợ lý cho anh cả đời đúng không? Cậu ta thăng chức làm Phó tổng rồi. Huống hồ Giả tổng cũng muốn để Giả Nguyên Cát ở chỗ anh để rèn luyện.
Viên tổng giấu kỹ thật đấy. Nếu không phải hôm nay em bắt gặp, đến giờ em vẫn không biết gì hết. Chính vì có Giả Nguyên Cát ở bên cạnh anh, bây giờ mười dặm xung quanh anh không có một ngọn cỏ nào. Không biết Giả Nguyên Cát
Đã chặn bao nhiêu vận đào hoa giúp anh rồi. Vì Giả Nguyên Cát nên em mới càng không yên tâm. Tại sao? Như vậy sẽ có càng nhiều cô gái vây quanh hai người chứ sao. Hoa dại bên ngoài sao sánh bằng bông hoa trong nhà này được. Thơm ơi là thơm.
Chỗ nào thơm? Chỗ này thơm. Ăn nói ngọt xớt. Đi nào, ngủ thôi. Viên Soái. Anh nói xem, có phải em dành quá ít thời gian ở cạnh anh không? Sao đột nhiên lại nói thế? Không có gì. Chỉ là chiều nay tán gẫu với Lê Lê.
Cậu ấy cảm thấy em làm việc nhiều quá. Em ấy à, giờ đang trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến. Bận một chút cũng rất bình thường. Anh tôn trọng mọi quyết định của em. Nhưng với thân phận là bạn trai em,
Anh đương nhiên hy vọng em có thể thả lỏng một chút. Thả lỏng một chút? Anh nuôi em à? Anh nuôi em. Có phải anh không nuôi nổi đâu. Thêm mấy người nữa anh cũng nuôi được. Ở đó mà mơ hão. Còn muốn nuôi thêm mấy người? Ý anh là con gái,
Con trai. Vậy không phải là nuôi thêm mấy người sao? Mau ngủ đi. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Em yêu anh. Anh cũng yêu em. Cái này tôi biết. Khoản vay sáp nhập của Bát Khê có phải vẫn mắc kẹt bên phía ngân hàng không?
Hôm nay tôi đã hẹn trưởng phòng Lưu để bàn bạc thêm. Cô đợi tin của tôi đi. Được, những cái khác nói sau. Đợi tôi về công ty xử lý. Cúp đây. Đi đâu thế? Anh đưa em đi. Đến Global Harbor. Nhớ mở đồng hồ tính tiền nhé bác tài.
Trưởng phòng Lưu mà em mới nói có phải là Lưu Đan phụ trách phê duyệt khoản vay từ phía ngân hàng không? Đúng vậy. Gần đây có một cái phê duyệt vẫn đang mắc kẹt bên phía ngân hàng. Hôm nay hẹn trưởng phòng Lưu ăn cơm để thăm dò xem
Rốt cuộc là thế nào. Vậy à? Sao? Anh quen à? Trước kia anh từng tiếp xúc với chị ấy. Quan hệ của bọn anh tốt phết đấy. Thế nào? Cần anh giúp không? Bỗng dưng lại niềm nở, không trộm cũng là cướp. Anh có mưu đồ gì?
Thì tại đã cướp mất Đổng tổng của em mà. Tốt xấu gì cũng phải trả ân tình cho em chứ. Nếu em cần giúp, không thành vấn đề. Nhưng mọi hành động phải nghe theo chỉ huy. Sau khi đến nơi, nghe anh chỉ huy, phối hợp với anh để hành động.
Được rồi. Không uổng công ngày thường em thương anh như vậy. Lát nữa anh phải biểu hiện cho tốt đó. Vâng, nữ vương đại nhân. Hai người quen biết sao? Quen biết. Cô ấy là em họ xa của em, cũng làm trong ngành ngân hàng đầu tư. Trưởng phòng Lưu.
Sau này nhờ chị quan tâm nhiều hơn. Đúng vậy. Viên tổng đúng là anh họ xa của tôi. – Viên tổng sao thế? – Sao thế Tiểu Viên? Không sao, chỉ là… Hình như điều hòa ở đây mở số to quá thì phải.
– Uống chút nước. Uống chút nước. – Cậu xem đúng là. Trùng hợp quá. Em họ của Tiểu Viên. Vậy chúng ta là người một nhà rồi. Chị nói em nghe. Khoản vay sáp nhập của dự án bọn em chưa được phê duyệt. Nguyên nhân chủ yếu nằm ở bên đảm bảo.
Khi về chị sẽ bảo họ gặp riêng em, bàn bạc vấn đề chi tiết. Được. Cảm ơn. Không có gì. Không có gì. Tiểu Viên à. Chị thấy gần đây cậu gầy đi đấy. Nào, nhanh nhanh nhanh. Chị. – Chị cứ kệ em. – Ăn đi. Ăn đi.
– Chị ăn nhiều một chút. – Ăn đi. Chị xem chị kìa. Cậu ăn. Cậu ăn đi. Chị ăn thử thịt bò này xem. Nào. Tiểu Viên à. Gần đây cậu và bạn gái vẫn ổn chứ? Cô ấy ạ. Gần đây cô ấy đi công tác ở Hồng Kông.
Hai ngày nữa sẽ về. Lần trước chị nghe cậu nói tính tình bạn gái cậu không tốt lắm. Chị, chị nói đúng. Tính tình cô ấy thật sự tệ hết sức. Động tí là phá hư đồ đạc. Cậu nghe chị khuyên một câu. Khi tìm bạn gái
Nhất định phải tìm người trưởng thành, rộng lượng. Đúng không? Thứ nhất, cô ấy phải có nguồn thu nhập của bản thân. Thứ hai, cô ấy không giống mấy cô nhóc choai choai, hơi tí là cáu kỉnh, hơi tí là đòi quà. Trưởng phòng Lưu, chị nói đúng quá. Cậu thấy đúng không?
Đúng quá ấy chứ. Bạn gái anh đi Hồng Kông lúc nào sao em không biết? Chúng ta đã thống nhất từ trước rồi mà. Sao em có thể qua cầu rút ván như thế? Dù sao tính tình em cũng tệ. Hiện giờ em không chỉ muốn qua cầu rút ván,
Em còn muốn dỡ cối giết lừa đây. Ngành nghề của chúng ta cần như vậy, sao em lại xem là thật? Chỉ sợ có một số người làm giả hóa thật. Làm giả hóa thật? Chiếc đồng hồ này là sao? Đây là chiến lợi phẩm sếp Đỗ Lỗi tặng em đó.
Em quang minh chính đại. Cởi ra. Dựa vào đâu? Cởi ra. Anh là đang tuyên bố chủ quyền, hiểu không? Hiểu. Mắt nhìn khá đấy. Chuyện. Không xem xem anh là ai.