NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 24 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh

    Tập 24 Thơm quá. Thơm đúng không? Đừng động vào. Vẫn chưa rửa đâu. Anh rửa cho em đi, em muốn ăn. Còn làm nũng nữa chứ. Anh không thích à? Thích muốn chết. Viên Viên. – Sao cháu lại nấu cơm thế? – Cô ạ. Mau. Cháu là khách mà.

    Cháu mau vào trong nghỉ ngơi đi. Không sao đâu cô. Không sao ạ. Hai người cứ vào trong nghỉ ngơi đi. Giao chỗ này cho cháu là được. Viên Viên. Cháu lặn lội từ xa tới đây một chuyến không dễ dàng gì, sao có thể bắt cháu làm việc được.

    Cháu mau vào trong nghỉ ngơi đi. Nhanh lên. Nhanh lên. Không sao đâu cô. Cháu và Giang Quân ở bên nhau rồi mà. Cho nên làm…làm… Bên nhau? Ý cháu là làm việc cùng nhau. Đúng. Nhất định sẽ thường xuyên qua đây quấy rầy cô, ăn chùa gì đó.

    Phải là cô đừng ghét bỏ cháu mới phải. Cháu nói gì thế. Cháu thường xuyên tới đây, cô mới vui. Mẹ, cứ để anh ấy làm đi. Anh ấy nấu cơm ngon lắm. Vừa hay mẹ vào trong nghỉ ngơi một lát. Vừa hay vào trong nghỉ ngơi một lát.

    – Cái con bé này, lười chảy thây ra. – Kìa cô. – Cô nghỉ ngơi, nghỉ ngơi đi ạ. – Vất vả cho cháu rồi. Không sao. Không sao. Không sao. Đợi cháu nấu cơm nhé. Cô ơi, cô bưng thức ăn qua đó trước đi. Cô đừng làm nữa. Được.

    Bên này cứ giao cho cháu. Được được được. Ham ăn lười làm. Tiểu Viên còn đang tất bật trong kia kìa. Con thật là. Mẹ. Sao mẹ biết gần đây con thích ăn món này? Bỏ xuống. Bỏ xuống. Con mau vào giúp đi, chút nữa ăn. Em vào đây làm gì?

    Có cần em giúp gì không? Ngon không? Ngon ạ. Ngon đúng chứ? Đừng chỉ lo ăn, em đánh trứng đi. Ngon quá. Rất thơm đúng không? Đúng không? Tới đây. Canh cũng tới rồi. Nào. Giỏi quá. Cẩn thận. Thơm thật đó. Thơm đúng không cô? Rất thơm. Viên Viên, mau lại đây nào.

    Cháu tới đây. Nào. Để em giúp anh. Thịnh soạn ghê. Nào. Cô ơi. Năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ. – Năm mới vui vẻ. – Nào, Quân Quân. Chúc Quân Quân của mẹ và Viên Viên của cô năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ.

    – Năm mới vui vẻ. – Mọi sự thuận lợi. Ngon quá. Cô ăn đi ạ. Nếm thử tay nghề của cháu, xem thế nào. Viên Viên. Cháu nấu món này kiểu gì thế? Cô thấy Quân Quân rất thích ăn. À món này sao ạ? Món này dễ lắm ạ.

    Lúc ở nhà cháu thường… Viên tổng đã nấu món này cho tất cả mọi người trong công ty ăn lúc chúng con tổ chức team-building. Anh ấy biết làm rất nhiều món, đủ các nền văn hóa ẩm thực. Thịt lợn chua ngọt, sườn xào chua ngọt. Đúng không? Đúng không? Phải phải phải.

    Cô ơi, nếu cô thích ăn, cháu có thể chăm tới đây, thường xuyên nấu cho cô ăn. Cháu cũng có thể viết công thức ra, rồi cô ghi nhớ nó. Được, Viên Viên. Vậy phiền cháu rồi. Không có gì ạ. Đây cô. Cô nếm thử đi. Được, cảm ơn Viên Viên.

    Không có gì ạ. Nào. Em nếm thử hết rồi, ngon lắm. Ăn nhiều vào. Anh ăn đi. Viên Viên. Cô mong sau này có thời gian cháu sẽ tới đây thường xuyên. Cô rất quý cháu. Cháu cảm ơn cô. Cô còn nhớ, lúc cháu còn nhỏ thường xuyên tới nhà cô ăn cơm.

    Quan hệ của cháu và Quân Quân tốt cỡ nào, cô biết chứ. Nếu không phải tại bài diễn thuyết của Quân Quân bị trộm, Quân Quân sẽ không phải đi bệnh viện. Nếu Quân Quân không đi bệnh viện, sẽ không chuyển trường đột ngột. Nếu Quân Quân không chuyển trường đột ngột,

    Hai đứa đã có thể gặp nhau trước khi ra nước ngoài. Nghĩ lại thấy thật đáng tiếc. Người trộm bài diễn thuyết của Quân Quân mới là kẻ đầu sỏ, mới là kẻ đáng trách nhất. Cô à, cái người đó ấy, cháu nghĩ có lẽ không phải người ta cố ý trộm đâu.

    Cô có thể đừng ghi thù người ta không? Cô cũng chỉ than phiền với cháu vậy thôi. Hôm nay tự nhiên nhớ đến. Nhưng mỗi lần nhớ đến, đều cảm thấy cực kỳ tức giận. Viên Viên. Cháu đang làm gì thế? Cháu mau đứng dậy đi. Cô ạ.

    Cháu muốn thú nhận với cô một chuyện. Năm đó… Năm đó người lấy bài diễn thuyết của Giang Quân chính là cháu. Cháu… Mẹ. Mẹ. Mẹ. Năm đó anh ấy không cố ý đâu. Anh ấy muốn lấy đồ của con nhưng lấy nhầm. Anh ấy thật sự…

    Anh ấy rất hối hận về chuyện này. Có đúng không? – Cháu… – Đúng không? Cháu thật sự rất hối hận thưa cô. Cháu…cháu thật sự không cố ý. Cô… Cháu…cháu vô cùng hối hận. Cháu…Cô… Nếu hôm nay cô không tha thứ cho cháu, cháu sẽ không đứng dậy.

    Cô tha thứ cho cháu nhé. Cháu xin cô đó. Cháu… Xin cô đó. Tiểu Viên. Nào. Đứng dậy rồi nói. Cô tha thứ cho cháu. Nào, mau đứng dậy. Ngồi xuống. Ngồi xuống. Ngồi xuống. Cảm ơn cô. Cô ơi. Cô tha thứ cho cháu thật sao? Cháu kính cô một ly.

    Cháu xin đảm bảo với cô, từ nay về sau cháu nhất định sẽ bảo vệ Giang Quân thật tốt. Cháu…cháu xin phép uống cạn. Bỏ xuống đã. Sao cô có thể là người nhỏ mọn như vậy được. Hơn nữa, chuyện này đã trôi qua rất lâu rồi.

    Cô sẽ không ghi thù trong lòng. Mẹ. Mẹ. Bớt… Nào. Tiểu Viên, cô mời cháu một ly. Cô cạn trước nhé. Cháu không uống à? Uống chứ. Cháu sẽ uống thưa cô. Uống hết rồi ạ. Ly rượu thứ hai này, cô muốn mời cháu vì cháu là sếp của Quân Quân.

    Giờ cháu đã khôn lớn rồi. Cô tin cháu sẽ không làm ra chuyện tổn thương đến Quân Quân nữa. Nào. Cô vẫn xin uống cạn trước. Mẹ. Cháu không uống à, Tiểu Viên? Uống ạ. Cháu uống. Uống hết rồi này cô. Ly rượu thứ ba, cô muốn mời cháu.

    Hôm nay là năm mới. Mẹ. Năm mới không khí mới. Mẹ. Qua hôm nay, chuyện trước kia xí xóa hết, chúng ta lật sang trang mới. Tiểu Viên. Năm mới vui vẻ. Cháu không uống à? Cháu uống. Cháu uống. Cháu nhất định sẽ uống. Cháu uống hết rồi ạ.

    Quân Quân, ăn cơm đi. Anh không sao chứ? Anh vào nhà vệ sinh một lát. Xin lỗi cô. Để em đi cùng, em đi cùng anh. Ngồi xuống. Không phải đâu mẹ, anh ấy… Ngồi xuống. Không phải. Mẹ, anh ấy muốn… Anh ấy muốn nôn. Ngồi xuống. Lê Lê.

    Sao cô lại tới đây? Không phải cô nghỉ Tết về nhà rồi sao? Tôi không có việc gì, tôi chỉ muốn tới đây xem có giúp được gì không. Giúp á? Hay là cô trông cửa hàng giúp tôi một lát nhé? Được, cô đi đi. Tôi đùa thôi. Tôi nói thật đấy.

    Về đón Tết đi. Đón Tết thì chưa biết thế nào. Tôi phải về ngủ bù một giấc cái đã. Cô không biết đâu. Hôm qua có một tên nửa đêm chạy đến chỗ chúng ta uống rượu, uống được nửa chai đã say,

    Chúng tôi phải khuyên nhủ rõ lâu mới tiễn được anh ta về nhà an toàn. Chắc là bị tổn thương tình cảm. Hành chúng tôi đến tận nửa đêm. Đúng là người có duyên. Lê Lê. Cô lẩm bẩm gì đấy? Không có gì. Tôi nói anh ta đúng là một kẻ đáng thương.

    Đúng vậy. Năm nay đón Tết đúng là mệt mỏi. Vậy nhờ cô trông cửa hàng giúp tôi một lát nhé. Tôi về ngủ bù một giấc, một lúc nữa sẽ quay lại. Đi đi. Cảm ơn nhé. Năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ.

    Từ Lê, mày không được khóc. Mày đang đi làm đó. Không được khóc. Không được khóc. Không được khóc. Không được khóc. Ăn gì đó sẽ đỡ. Ăn gì đó là sẽ không khóc nữa. Mày đang rất vui. Ăn xong thì làm việc cho tử tế. Làm việc tử tế. Không được khóc.

    Viên Viên. Cô ạ. Vất vả cho cháu rồi. Không vất ạ. Cháu là khách mà còn rửa bát giúp cô. Nên làm. Nên làm ạ. Chuyện ban nãy đã qua rồi. Nào. Cô mời cháu ăn táo. Cảm ơn cô. Ngọt không? Rất ngọt. Ăn táo ngọt như vậy, có nghĩ đến chuyện

    Bắt đầu một mối tình ngọt ngào không? Cô ạ. Thật ra cháu và bạn gái cháu rất ngọt ngào. Cái gì? Cháu có bạn gái? Cô à. Thật ra từ lâu cháu đã… Đừng ăn nữa. Rửa cả đống này đi. Mình đã làm gì nên tội chứ, mình…

    Cháu đang yêu đương với con gái cô chứ ai. Mình mua thức ăn. Mình nấu cơm. Mình rửa bát. Mình còn uống rượu. Mình đúng là thằng con rể cực phẩm mà. Mẹ vợ làm gì cũng đúng. Mẹ vợ là tốt nhất. Mẹ vợ luôn luôn đúng. Đống bát này, mình nên rửa.

    Quân Quân. Ăn miếng táo đi. Cảm ơn mẹ. Quân Quân. Con trai cô Lý ở cạnh nhà sắp về rồi. Hay là chúng ta thử gặp xem. Mẹ. Đừng suốt ngày nghĩ đến việc thu xếp cho con đi xem mắt nữa. Con bé này thật là. Con đã bao nhiêu tuổi rồi.

    Mẹ mong con tìm được một người bạn trai, có người chăm sóc con để mẹ yên tâm. Lúc con học đại học, tự chăm sóc mình rất tốt đấy thôi. Mẹ đừng nhọc lòng nữa. Đừng nghịch điện thoại nữa, mẹ đang nói chuyện nghiêm túc với con đấy. Quân Quân.

    Thằng nhóc Tiểu Viên kia đã có bạn gái rồi. Con có biết không? Ồ. Ồ cái gì mà ồ. Có bạn gái mà còn dẫn về đây làm gì? Lập tức, ngay bây giờ tiễn nó đi cho mẹ. Ông xã. Làm sao đây? Quân Quân nhà chúng ta…

    Hình như Quân Quân nhà chúng ta thích phải một chàng trai đã có bạn gái. Người đó còn là con trai nhà ông Viên. Trông quan hệ của hai đứa nó rất thân thiết. Nhưng con trai ông ấy lại nói với em nó đã có bạn gái rồi. Em khinh.

    Nó đúng là một thằng cặn bã. Ông xã. Hay là đêm nay anh hiện về mang quách nó đi đi. Anh uống nước ấm này. Mẹ em mới nói gì với anh thế? Mẹ giận lắm, bảo em đuổi anh đi lẹ. Cô bưng một đĩa táo đến, bảo anh ăn,

    Hỏi là có ngọt không. Anh nói ngọt, ngọt ngào như anh và bạn gái vậy. Đúng vậy. Kết quả cô nổi giận đùng đùng, anh vẫn chưa kịp nói anh… Cô ạ. Tiểu Viên. Đêm nay chắc cháu phải ngủ ở phòng khách rồi. Cháu không để bụng chứ? Không cần đâu mẹ.

    Để anh ấy ngủ phòng con là được. Con sang ngủ cùng mẹ. Phòng của con gái sao có thể tùy tiện để người khác ngủ. Đúng vậy. Phòng của con gái sao có thể tùy tiện để người khác ngủ. Cô ơi. Cháu thấy phòng khách rất tốt. Chiếc sô pha cũng rất tốt.

    Cháu…cháu sẽ ngủ ở phòng khách ạ. Mẹ à. Đây là chăn mùa hè. Giờ đã là mùa đông rồi. Sẽ bị cảm đó. Không đâu. Sức khỏe của cháu tốt lắm cô ạ. Cháu…cháu không sao. Chiếc chăn này rất dày. Cháu ngủ được. Dày cái gì, bị cảm… Giang Quân.

    Sức khỏe của Tiểu Viên rất tốt, sợ cái gì. Đứng dậy. Về phòng ngủ. Kìa mẹ, cái chăn này quá mỏng… Đứng dậy. Cô cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ. Cháu…Cháu… Tiểu Viên. Ngủ ngon. Chúc cô ngủ ngon. Mẹ vợ làm gì cũng đúng. Làm em hết hồn. Sao em lại ra đây?

    Em sợ anh bị cảm lạnh. Mang chăn ra cho anh. Em phải về phòng đây. Không được. Làm ấm chăn giúp anh. Anh lạnh. Mẹ em sẽ ra đây đấy. Anh nhớ em. Đáng ghét. Nào. Ấm không? Ngủ ngon. Ngủ ngon. 4 giờ hơn? Em đặt báo thức 4 giờ hơn làm gì?

    Một lát nữa mẹ em sẽ dậy. Bị mẹ nhìn thấy là tiêu đời. Hôn cái. Em đi đây. Qua đây. Cô…cô ạ. Cháu…cháu có thể giải thích cho cô nghe. Lướt sang một bên. Không đến lượt cậu nói chuyện. Quân Quân. Tại sao con không nghe lời mẹ?

    Tại sao con lại không chịu tỉnh ngộ vậy? Con làm sao chứ mẹ. Sao con lại không chịu tỉnh ngộ chứ. Con muốn làm mẹ tức chết đúng không? Con có biết cậu ta đã có bạn gái rồi không? Mẹ nhận ra con thích cậu ta.

    Cậu ta không có ý định chia tay bạn gái, con có biết không? Quân Quân. Con mau quay đầu cho mẹ. Đừng để cậu ta hủy hoại con nữa. Thưa cô. Quân Quân chính là bạn gái của cháu. Chúng con đang yêu nhau mẹ ạ. Tôi đang ở đâu? Tôi đang ở đâu?

    Mẹ. Sao tôi không nhìn thấy gì hết vậy. Mẹ. Tôi bị mộng du sao? Mẹ. Một con cừu. Hai con cừu. Ba con cừu. Mẹ em còn bị mộng du nữa à? Lần đầu em thấy đó. Em không bị mộng du đấy chứ? Cái này chưa chắc. Ông xã.

    Hiểu lầm. Hiểu lầm thôi. Viên Viên không phải là thằng cặn bã. Nó và Quân Quân nhà chúng ta là người yêu của nhau. Ông xã à. Đêm anh đừng về mang nó đi nữa nhé. Chào buổi sáng cô ạ. Viên Viên. Nào, mau qua đây, mau qua đây. Nào, mau qua đây.

    Đến giờ ăn sáng rồi, mau qua đây. Cô ơi, bữa sáng này thịnh soạn quá đó. Mẹ, mẹ khoa trương quá rồi đấy. Không khoa trương. Không khoa trương. Chỉ nấu tùy tiện mấy món thôi. – Tùy tiện? – Viên Viên. Đây là lần đầu tiên cháu tới nhà cô,

    Không biết cháu thích ăn gì, cô đã làm thêm mấy loại cho cháu. Cháu xem. Đây là món Nhật, món Trung. Đây là món Tây. Muốn ăn cái gì thì ăn cái đó. Cô nói cháu nghe, quan trọng nhất là con trai phải ăn nhiều trứng gà vào.

    Trứng gà cực bổ, cháu biết không? Cho nên, cô nấu rất nhiều loại cho cháu. Cháu xem. Trứng cút. Trứng kho xì dầu. Trứng gà luộc. Trứng vịt bắc thảo. Trứng gà chiên. Còn cả trứng ốp la. Quan trọng nhất là món trứng thập toàn đại bổ. Nào, Viên Viên. Uống nó đi.

    Cháu… Cháu không uống à? Mẹ. Mẹ để anh ấy ngồi xuống ăn mấy miếng trước đã. Cũng được. Cũng được. Nào, ăn cơm trước, lát nữa bổ sau. Được ạ. Nhất định phải uống hết cái này. Món này bổ nhất. Nào, Viên Viên. Nhanh. Nào. Cô ơi.

    Hôm nay thật sự rất cảm ơn cô. Nhưng nói thật, nếu cháu được ăn một miếng bún do chính tay cô làm, cháu đã mãn nguyện lắm rồi. Viên Viên. Sao cô có thể quên cháu thích món này được. Đợi đấy. Đợi đấy. Có thật luôn ạ? Mẹ em điên rồi.

    Chắc anh mới là con ruột của bà ấy. Anh mới điên này. Kia là cái gì chứ? Uống đi. Bún thập toàn đại bổ đến rồi đây. Mẹ. Mẹ cho gì vào vậy? Vị gì thế? Không cho gì cả. Chỉ cho tùy tiện mấy loại vào thôi.

    Có đương quy này, nhung hươu này, hải sâm này. Có cả cỏ linh chi nữa. Quan trọng nhất là con ba ba và thận dê. Nào. Nếm thử xem. Tất cả nguyên liệu quý báu cất kỹ đều được mẹ em lấy ra hết đấy. Anh phải thưởng thức từ từ đó.

    Nào, Viên Viên. Ăn hết đi. Chỉ một mình cháu ăn thôi. Vâng. Nào. Cháu nên động đũa từ đâu đây? Đây, ăn miếng sâm này trước đi. Cái này rất nhiều dinh dưỡng. Thôi để cháu ăn bún trước ạ. Cô nói cháu nghe, nước dùng mới gọi là bổ dưỡng.

    Cháu uống hết đi nhé. Ngon lắm cô ơi. Ngon đúng không? Nào. Ăn trứng gà. Nào. Ăn nhiều vào nha, Viên Viên. Cô nói cháu nghe, nhất định phải ăn nhiều vào. Con ăn cái gì mà ăn. Bao nhiêu trứng thế này, làm sao anh ấy ăn hết được.

    Con có phải con gái ruột của mẹ không thế? Con gái con đứa ăn lắm thế làm gì. Ăn rau là được. Ăn rau, ăn salad đi. Nào, Viên Viên. Ăn nhiều vào. Cảm ơn cô. Đây cô. Cô cũng ăn đi ạ. Ăn cái bánh bao. Cô ơi,

    Món bún này cực kỳ ngon, vẫn là mùi vị cô nấu năm xưa. Viên Viên. Sau này, cô ấy à sẽ làm đủ loại món ngon cho cháu. Cháu cảm ơn cô. Lần tới cháu sẽ nấu cho cô ăn, tay nghề của cháu cũng được lắm.

    Ngại quá, cô nghe điện thoại đã nhé. A lô? Rau ngon không? Rảnh không? Qua đây chơi mạt chược đi. Hôm nay không chơi mạt chược được. Trong nhà có khách. Viên Viên đúng không? Gọi nó đến cùng đi, đang thiếu một chân. Thuận tiện quen thân luôn. Vậy được, Thúy Bình. Được.

    Chiều gặp nhé. Được. Viên Viên. Lát nữa ăn cơm xong, cô giao cho cháu một nhiệm vụ vẻ vang nhé. Cháu ấy ạ? Nhiệm vụ gì vậy cô? Ăn xong thì biết. Ăn đi, ăn đi, nào. Vâng. Ngon chứ? Cô quên món quan trọng nhất rồi. Phật nhảy tường.

    Để cô đi lấy cho cháu. Đợi nhé. Phật nhảy tường. Anh làm gì thế? Buổi chiều cô hẹn bạn chơi mạt chược. Anh phải thể hiện bản lĩnh. Chơi mạt chược thôi mà. Đến mức ấy không? Mẹ em đã thích anh lắm rồi. Cái này thì em không hiểu rồi.

    Cho nên mới nói, vẫn là con rể hiểu lòng mẹ vợ hơn. Ai nhận anh làm con rể thế. Đồ mặt dày. Anh nói này, buổi chiều em đừng xuất hiện nhé, nếu không sẽ làm loạn kế hoạch của anh và mẹ em đó. Còn có công lý không trời.

    Em còn là người nhà họ Giang không vậy? Em sẽ đi khóc nhè với bố. Nghe lời. Như vậy còn tạm. Viên Viên. Đồng hồ của cháu trông có vẻ rất đắt. Không đắt lắm ạ. Phát tài. Chiếc đồng hồ này chỉ nằm ở mức giá tầm trung thôi ạ. Viên Viên.

    Không biết bây giờ cháu đã mua được nhà ở Thượng Hải chưa? Ý cô là người trẻ tuổi ấy mà, làm việc hết mình ở bên ngoài, trước sau cũng phải có một ngôi nhà ổn định mới được. Đúng chứ? Đúng. Đúng. Cô nói đúng ạ.

    Hiện tại cháu đã có hai căn nhà ở Thượng Hải. Có điều, chỉ là mấy căn nhà ở thương mại tương đối phổ thông thôi ạ. Đúng vậy. Đúng vậy. Cả hai căn nhà của Viên Viên đều không to. Viên Viên. Cháu còn trẻ thế này

    Mà đã có hai căn nhà ở Thượng Hải rồi. Hai căn ạ. Là người nhà đầu tư hả? Không phải đâu cô. Bố mẹ cháu sống ở nước ngoài nhiều năm. – Tạm thời cũng không có ý định về nước. – Nước ngoài đấy. Cả hai căn nhà này

    Đều do cháu tự mua để tiện cho cuộc sống và công việc. Vậy đãi ngộ của công ty cháu cũng tốt thật đấy. Cũng tùy vào dự án. Nếu là dự án nhỏ, thật ra cũng chỉ bình thường thôi ạ. Đúng vậy. Đúng vậy.

    Ở công ty của Viên Viên, nếu là dự án lớn mới kiếm được nhiều tiền hơn một chút. Ồ không nhiều. Cửu văn. Cô ăn cống này. Viên Viên. Không được gian lận như vậy đâu. Nhị văn. Uyển Quân. Lát nữa chị đổi chỗ cho tôi.

    Chị không được ngồi ở cánh dưới Viên Viên. Do cô may mắn đấy ạ. Tam vạn. Nhất văn. Nhất văn. Nhị sách. Nhị sách. Tôi ù rồi, ù rồi. Ù rồi? Tốt quá. Bài mạnh quá. Viên Viên, cháu đánh đúng quân cô cần. Tại cháu sơ suất quá. Cô may mắn thật.

    Đưa tiền. Đưa tiền. Thục Quyên à, chị đúng là lòng dạ tiểu nhân. Bình thường công việc của Viên Viên bận rộn như vậy, lấy đâu ra thời gian luyện chơi mạt chược. Sao có thể gian lận được. Cô nói quá đúng ạ. Bình thường công việc rất bận,

    Cho nên quả thật không có thời gian chơi mạt chược. Hôm nay cháu tới đây là để học hỏi các vị thần bài. Cô không chê là được ạ. – Không chê, không chê. – Không chê. Vậy thì được. Vậy thì được. Vậy chúng ta bắt đầu thôi. Chơi đi. Chơi đi.

    Bát vạn. Tôi ù rồi. – Thanh nhất sắc nhé. – Ù lớn. Lại ù lớn. Lấy tiền. Lấy tiền. Lấy tiền. Sao vận may của mọi người tốt vậy. Thất. Ù rồi. A Uyển, tôi lại ù rồi này. Tốt quá. Cô may mắn thật đấy. Đưa tiền. Cửu sách. Tôi lại ù rồi.

    Đưa tiền. Đưa tiền. Đưa tiền. Đây, đưa tiền, đưa tiền. Hình như cháu ù rồi. Các cô xem xem, bài thế này có phải là ù không ạ? Đúng rồi. Ù rồi. Ù rồi. Ù rồi. Ù thật rồi. Ù rồi đó. Ù rồi. Ù rồi. Ù rồi. Ù rồi. Cuối cùng cũng ù.

    Mấy cái thẻ đánh bài nhỏ này cho cháu hết. Không cần thối, không cần thối. Hôm nay cô thắng cháu đến nỗi thấy hơi ngại đó. Cô nói gì thế ạ. Vì bình thường công việc của cháu quá bận rộn, không có thời gian chơi mạt chược, chơi không tốt lắm.

    Hôm nay được chơi cùng các vị thần bài đây, thật là vinh hạnh quá. Tôi nói mà. Đánh bài nhìn ra nhân phẩm. Viên Viên thua nhiều như vậy, cũng không khó chịu, sốt ruột hay gì đó. Sau này, chắc chắn sẽ là một người chồng cực kỳ tuyệt vời. Viên Viên à,

    Cô là người thẳng tính. Cô không vòng vo với cháu nữa. Cháu nghe cô nói nhé. – Con gái của cô cũng đang làm việc ở Thượng Hải… – Đợi đã, đợi đã. Khoan khoan khoan. Ván bài này do tôi hẹn đánh. Đúng chứ? Đương nhiên tôi phải nói trước. Viên Viên.

    – Con gái nhà cô là… – Thúy Bình à. Thúy Bình. Ngại quá, cho tôi ngắt lời chút. Tôi ấy à, rất hiểu hai người đang muốn hỏi chuyện gì. Viên Viên của chúng tôi quả thật xuất sắc hơn xíu xíu so với một số chàng trai bình thường khác. Nhưng mà

    Viên Viên đã yêu đương với Quân Quân nhà chúng tôi rồi. Giờ hai đứa nó đã là người yêu. Không đúng. Không phải hôm qua chị mới nói Viên Viên không phải là bạn trai của Quân Quân sao? Thục Quyên. Hôm qua là do tôi ngại nói.

    Cháu đã có bạn gái rồi ạ. Vậy thì tốt rồi, tốt rồi. Tôi phải về nhà nấu cơm đây. Cô không chơi nữa ạ? Chơi thêm mấy ván nữa đi. Về đây. Về đây. Về đây. Hai người cứ từ từ mà chơi. Vậy cô đi thong thả ạ.

    Lần sau cô lại đến chơi nhé. Lần sau lại đến chơi nhé cô. Hẹn lần sau nha. Thế nào cô? Hôm nay cháu làm tốt chứ? Tương đối thành công. Thật ra lúc đánh Tứ văn, cháu biết thừa là cô ấy cần quân này. Cô đợi chút ạ. Cháu chào cô.

    Hạt dẻ bán thế nào đây? Cho tôi hai túi. 20 tệ một túi. Hai túi 40 tệ. Được. Đây, vừa đủ. Cảm ơn. Viên Viên. Mua nhiều vậy có ăn hết được không? Quân Quân thích ăn cái này ạ. Cháu nghĩ, cô ấy thích ăn thì chắc chắn cô cũng thích ăn.

    Nên mua nhiều một chút. Lúc Quân Quân còn nhỏ, bố nó rất hay mua hạt dẻ rang đường cho nó ăn. Đúng vậy. Anh Viên Viên. Anh lợi hại thật đấy. Thế nào? Muốn học không? Nhưng mà nếu em muốn học, phải gọi ba tiếng “anh Viên Viên”. Quân Quân. Bố.

    Đoán xem bố mang cái gì cho hai đứa này. Là hạt dẻ. Cảm ơn bố. Con ăn cái này với anh Viên Viên trước đi. Bố sẽ làm bún cho hai đứa ăn. Anh Viên Viên, chúng ta ăn hạt dẻ đi. Không ăn. Thế nào? Có ngọt không? Cũng được.

    Xem ra anh không thích ăn hạt dẻ lắm. Em thì khá thích ăn. Hay là, anh bóc cho em, còn em phụ trách việc ăn hết sạch nhé? Sao anh phải bóc cho em? Vì tay em nhỏ, không có sức. Trước đây đều là bố bóc cho em.

    Giờ bố đi nấu cơm rồi. Vậy cái vừa nãy em cho anh ăn bóc kiểu gì thế? Cắn bằng răng đó. Được rồi. Thế này đi. Em gọi anh ba tiếng “anh Viên Viên”, anh sẽ bóc cho em. Anh Viên Viên. Anh Viên Viên. Anh Viên Viên. Để anh bóc. Này. Ngọt không?

    Viên Viên. [Hạt dẻ rang đường] Viên Viên. [Hạt dẻ rang đường] Cảm ơn cháu. [Hạt dẻ rang đường] [Hạt dẻ rang đường] Cảm ơn cháu đã để tâm tới cảm nhận của Quân Quân. [Hạt dẻ rang đường] Cảm ơn cháu đã để tâm tới cảm nhận của Quân Quân.

    Từ khi bố nó qua đời, nó dường như trưởng thành trong một đêm. Từ đó trở đi nó chưa từng khóc. Cô không biết nó đã thật sự trở nên mạnh mẽ, hay là giả vờ mạnh mẽ nữa. Nhưng cô hiểu nó sợ cô lo lắng cho nó. Nhưng nó càng như vậy,

    Cô lại càng lo lắng cho nó. Nhưng giờ đã có cháu, cô yên tâm rồi. Cô à, đây đều là những chuyện cháu nên làm. Viên Viên. Cháu có thể hứa với cô một chuyện không? Cô à. Cô nói đi ạ. Cô hy vọng

    Sau này bất kể quan hệ của cháu và Quân Quân thay đổi như thế nào, hoặc giữa hai đứa xảy ra chuyện gì, cô hy vọng cháu vẫn đối xử tốt với Quân Quân, đừng trở thành người làm nó khóc. Cô à. Cô yên tâm.

    Cháu nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy, cũng sẽ không để ai ức hiếp cô ấy. Cả đời này, cháu sẽ chỉ làm cô ấy cười, sẽ không làm cô ấy khóc. Cảm ơn cháu, Viên Viên. Của nhà đó sao? Lâu lắm rồi em không ăn. Dừng.

    Bóc hạt dẻ là công việc của anh. Anh là tốt nhất. Nào. Nào, ăn thử xem. Thế nào? Ngon lắm. Ngon đúng không? Ngọt không? Ngọt. Viên Viên. Cháu xem cháu chiều nó thành cái dạng gì rồi kìa. Bà Giang. Đây là thú vui của thanh niên bọn con. Mẹ không hiểu đâu.

    Cô ơi. Cô bạn gái này là phải chiều chuộng, yêu thương ạ. Để cháu bóc cho cô một hạt. Viên Viên. Không cần. Lát nữa cô ăn sẽ tự bóc. Không sao. Không sao. Đây, cô thử đi ạ. Xem có ngon không. Cảm ơn Viên Viên. Không có gì ạ.

    Nào, cháu ăn cam đi. Vâng. Em muốn uống nước, bị nghẹn rồi. Ăn từ từ thôi. Đây. Quân Quân, con làm gì thế? Không sao đâu cô. Không sao. Con không cố ý. Con thật là. Nào, mau cởi ra, cô sấy khô cho cháu. Cảm ơn cô. Cả ngày tay chân vụng về.

    Không sao ạ. Con bé này. Em không sao chứ? Trong túi có đồ gì không? Lấy ra đi. Em xem nào. Anh không sao. Em lau cho mình đi. Thật là. Không sao chứ? Không sao. [Viên Soái] Đúng là tay chân vụng về. [Viên Soái] [Viên Soái] MH? [Viên Soái] MH? Viên Soái?

    Thế này là sao? Đây…Đây… Giang Quân. Vào đây với mẹ một lát. Chuyện này… Chuyện này…chuyện này… Quân Quân. Tại sao không nói thật với mẹ? Mẹ, tại con sợ mẹ lo lắng mà. Trước đây lúc con muốn đến Thượng Hải, mẹ không đồng ý. Vì ở thành phố lớn áp lực lớn,

    Lòng người hỗn tạp. Nhưng con nói với mẹ con muốn ra ngoài trải nghiệm, mẹ không ngăn cản con. Mẹ không muốn con làm công việc có áp lực quá lớn, nhưng vì con học chuyên ngành liên quan, nên mẹ cũng thuận theo, đúng không?

    Nhưng tại sao con lại xem lời mẹ nói như gió thoảng qua tai? Đặc biệt là nơi lòng người hiểm ác như MH. Cả đời này mẹ cũng không muốn nghe thấy tên công ty đó. Tại sao con không thể nghe lời mẹ một lần? Nhất là khi bố con… Mẹ.

    Trước đây con nghĩ ngành ngân hàng đầu tư chỉ quan tâm tiền, không quan tâm người. Nhưng qua nửa năm nay, con phát hiện vấn đề không nằm ở ngành nghề, mà nằm ở lòng người. Chưa kể con thật sự rất thích công việc này. Đừng nói nữa.

    Quay về từ chức luôn đi. Chuyện này mẹ không thể thỏa hiệp được nữa. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương