NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 20 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 20 Không phải, không phải đâu. Cô tuyệt đối đừng hiểu lầm. Tiểu Viên người ta có bạn gái rồi. A lô. Qua kiểm duyệt rồi. Hợp Chúng niêm yết thành công rồi. Chúc mừng anh. Lần đầu tiên làm người giới thiệu mà đã có thể thuận lợi niêm yết.
Đều là công lao của mọi người cả. Cảm ơn mọi người. Cảm ơn. Nào, nào, nào. Chúng ta chụp chung kiểu ảnh đi, nào. Được, được, được, nào. 3 2 1 yeah! Vào đi. Kiều tổng có việc gì không? Tối nay, Ngô tổng của Hợp Chúng muốn mời chúng ta ăn cơm tối
Để hàn huyên lại chuyện cũ. Ngô tổng? Sao anh ấy không liên lạc với tôi? Hẹn lúc tôi ăn cơm cùng vợ anh ấy. Anh bận như chủ tịch mà. Cũng được. Vừa hay lâu lắm rồi tôi không gặp Ngô tổng. Vậy tối nay gặp đi.
Vậy 7 giờ tối nhé, không gặp không về. Lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh. Được. Nay trời lạnh, mặc nhiều áo chút nhé. Được. Không cần lo lắng đâu. Tình trạng của bệnh nhân sau phẫu thuật rất tốt. Có lẽ sẽ tỉnh lại nhanh thôi. Con sai rồi.
Đánh được mấy cái rồi? 4 cái ạ. Thi được bao nhiêu điểm? 92 điểm ạ. Vậy còn thiếu mấy cái nữa? 4 ạ. Đỗ Lỗi, con nhớ lấy làm con trai của bố thì phải làm người giỏi nhất không được làm người thứ hai. Đánh. Bố tỉnh rồi ạ.
Hiện giờ, những tin đồn nhằm vào bố ở bên ngoài có ảnh hưởng rất lớn tới tinh thần làm việc của công ty. Nhưng bố yên tâm. Con đã lo liệu xong rồi ạ. – Phóng viên sẽ trực tiếp… – Đợi đã. Con lại đây. Bố hơi mệt.
Bố không nghe rõ con nói. Video phỏng vấn đặc biệt sẽ được đăng tải cùng ngày với buổi họp báo. Còn những công ty cạnh tranh khác, về cơ bản thì con đã ổn định được rồi. Bố yên tâm, con sẽ làm được thôi. Cảm ơn con. Nếu không còn việc gì khác
Thì con về trước đây. Đợi đã. Con tới từ khi nào vậy? Chị con đâu? Thực ra, đàn ông dù có lớn cỡ nào cũng đều vô dụng. Muốn trưởng thành muốn hiểu chuyện thì thật sự phải trải qua một vài khó khăn một vài khủng hoảng. Bố rất vui,
Con hiểu chuyện rồi. Dù thế nào bố vẫn phải cảm ơn con đã giúp nhà mình vượt qua cuộc khủng hoảng này. Bố đừng hiểu lầm ạ. Không phải con đang giúp bố. Con chỉ là đang làm chuyện mà mình nên làm thôi. Nếu bố nhất quyết muốn cảm ơn con
Con hy vọng từ nay về sau con không còn bất cứ liên quan gì với nhà họ Đỗ. Thực ra con có biết không? Đến bây giờ bố vẫn không hiểu tại sao năm đó lúc mà con trai bố mất bố lại đi tìm một đứa trẻ sinh cùng năm cùng tháng
Cùng ngày cùng giờ làm con nuôi của bố rồi nuôi nó khôn lớn. Bố nghĩ bố nghĩ bố làm chuyện này có phần hơi không thỏa đáng rồi. Chuyện qua rồi cứ để nó qua đi ạ. Con thấy cũng chẳng có gì. Được. Nếu con cảm thấy
Tất cả những chuyện mà con làm mấy hôm nay có thể sánh ngang với ơn dưỡng dục mười mấy năm thì bố không có ý kiến. Con trai mà lớn rồi thì phải nên bay cao bay xa. Tiểu Lỗi, đợi sau khi bố xuất viện, chỉ cần con đồng ý
Bố có thể cùng con tới tòa án một chuyến để giải quyết chuyện giữa hai bố con chúng ta. Bố nói thật đấy. Cảm ơn bố. Bố nghỉ ngơi cho tốt ạ. [Khu phòng bệnh số 5 Giường số 25] Hôm nay bên ngoài lạnh thật đấy. Mời anh ăn kem nè.
Bị đóng băng rồi đúng không? Anh sao thế? Anh giận rồi hả? Sau này… Cô có thể đừng làm như vậy nữa được không? Tôi đùa với anh thôi mà. Anh đừng giận nhé. Tôi không giận. Vậy thì tốt. Tôi đoán chắc chắn anh không có thời gian
Đi mua mấy đồ dùng theo mùa . Tôi mua mặt nạ cho anh này, ngày đắp một miếng, giúp bổ sung thêm nước còn giúp đỡ khô da nữa. Còn gói thuốc ngâm chân này nữa có thể giúp bớt lạnh, có phải rất hoàn hảo không?
[MIHOO] có thể giúp bớt lạnh, có phải rất hoàn hảo không? [MIHOO] Anh đang xem video của hôm đó à? Ừ. Thật không ngờ cặp đôi đầu tiên có tỷ lệ xứng đôi 100% lại là Viên Soái và Quân Quân. Tôi cũng không ngờ luôn. Tiểu Xuyên này,
Có phải app này của anh hơi không đúng không? Sao…Sao tôi thấy hai người họ chả hợp nhau gì. Có phải có vấn đề ở đâu rồi không? Không thể nào. Hệ thống xứng đôi của West World không có bất cứ vấn đề gì. Hai người họ chắc chắn sẽ ở bên nhau.
Nhưng, tôi thấy không đúng lắm thật mà. Vậy những người có tỷ lệ xứng đôi 1% thì sao? Vậy rất đơn giản, 1% chứng tỏ bọn họ hoàn toàn không thể nào. Vì bọn họ hoàn toàn không hợp nhau. Lý Tiểu Xuyên, Gì đấy? Tôi đi quét dọn đây. Có lạnh không?
Sao bên ngoài lạnh thế nhỉ? Ra ngoài đưa tài liệu mà tý cóng chết. Dự báo thời tiết nói có thể hôm nay sẽ có tuyết đó. Thật không? Có tuyết đầu mùa sớm vậy. Đúng vậy. [Viên Soái: Vào đây] Vào đây. [Viên Soái: Vào đây] Vào đây.
Viên tổng bảo tôi làm báo cáo thẩm định rủi ro gọi vốn đầu tư mà tôi quên mất không nộp. Chết rồi, chết rồi, chết rồi. Lát nữa lại bị mắng cho xem. Đây rồi, đây rồi, đây rồi.
Viên tổng bảo cô ấy làm báo cáo thẩm định rủi ro gọi vốn đầu tư từ khi nào vậy? Sao tôi không biết nhỉ? Ông Tiến sĩ à, người ta đi bằng cửa ngách trong lúc anh làm việc sấp mặt từ lâu rồi. Còn anh ấy,
Viết cái báo cáo IPO cũng bị viết lại 10 lần. Quan tâm cô ấy đi cửa ngách cửa nghiếc làm gì? Tôi đi cửa chính của tôi. Vậy anh đúng là cao thượng thật đấy. Trưa nay chơi tôi vui nhỉ, Giang tổng? Trò này đã chơi thì phải chơi cho trót chứ.
Đây không phải là nhiệm vụ anh giao cho tôi sao? Viên tổng, anh không nhỏ nhen như vậy chứ? Lại đây. Làm gì vậy? qua đây. Đưa cái “móng vuốt” lạnh cóng của cô ra đây hơ đi. Đừng để bị ốm. Được, cảm ơn Viên tổng quan tâm.
Tôi sợ cô bị ốm làm ảnh hưởng đến công việc. Đến lúc đó, tôi sẽ không nương tay đâu. Ấm không? Viên tổng, nghe nói tối nay có tuyết đầu mùa. Vậy thì sao? Thượng Hải rất ít khi có tuyết mà, có phải nên có chút nghi thức không?
Cô muốn nghi thức gì? Hay là chúng ta làm nồi lẩu tại nhà đi. Lẩu sao? Được đấy. Tối nay tôi có chút việc, tôi sẽ cố xử lý nhanh để về nhà. Vậy tôi nấu xong tôi sẽ ăn một mình anh mà về muộn thì chẳng còn gì nữa đâu.
Cô biết nấu lẩu thật sao? Tôi nhớ, lần trước có người nấu canh nhưng đến cả Vượng Tài cũng không chịu nổi. Anh coi thường ai vậy? Bảo đảm lần này sẽ khiến anh cảm động rớt nước mắt. Được thôi, vậy tôi sẽ đợi. Được rồi, tay tôi hết lạnh rồi.
Tôi ra ngoài trước đây. Tuyết đầu mùa. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Vượng Tài. Mày ra đón tao hả? Vào thôi nào. Lại đây. Lại đây. Bỏ đi. Bày nến có mà bị anh ta cười thối mũi. Ngô tổng và Ngô phu nhân đâu?
Thực ra không phải họ hẹn anh mà là tôi. Kiều tổng có việc gì không thể nói ở công ty mà cứ phải hẹn ra đây vậy? Có rất nhiều chuyện đều không thể nói ở văn phòng. Chúng ta ăn trước đã. Đây đều là món anh thích ăn.
Thực ra, hôm nay tôi có gặp một cô gái ở công ty, cô ấy nói với tôi anh có bạn gái rồi. Là thật sao? Tôi không có bạn gái. Tôi nói rồi mà. Sao anh có thể có bạn gái được chứ? Tại sao tôi không thể có bạn gái vậy? Viên Soái,
Mọi người đều nói tình yêu là khoảnh khắc rung động. Anh có tin vào tình yêu vĩnh cửu không? Tin chứ. Tất nhiên là tôi tin rồi. Tôi giống số đông, tin rằng khoảnh khắc có thể trở thành vĩnh cửu. Vậy anh thấy giữa chúng ta có khoảnh khắc đó không? Không.
Tại sao? Tất cả mọi người đều thấy hai chúng ta là một cặp hợp đôi nhất. Kiều Na, trong công việc, cô là đồng đội tốt nhất của tôi. Tôi cũng vô cùng thật lòng coi cô là bạn tốt nhất của tôi. Nhưng ngoài điều này ra,
Chúng ta không có bất cứ khả năng nào. Viên Soái. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Tôi không cố ý. Không sao, tôi vào nhà vệ sinh một lát Vượng Tài, sao bố mày vẫn chưa về? Hay là tao gọi điện thoại cho anh ta nhé.
Cấp dưới quan tâm cấp trên cũng là bình thường mà. Buổi tối rất không an toàn, có đúng không? Mày xem đi, nhiều đồ nhúng lẩu như vậy hai chúng ta cũng không ăn hết, có đúng không? Gọi một cuộc nhé. Bỏ đi. Hai chúng ta ăn thôi.
Tao rót giấm cho mày nhé. Vượng Tài, hết giấm rồi. Để tao bảo bố mày mua một chai về nhé, có được không? Không phải mày thích ăn giấm nhất sao? Gọi điện thoại cho bố mày nha. [Giang Quân] A lô, nhà hết giấm rồi. Cái gì mà hết giấm rồi? Kiều tổng?
Đúng vậy, là tôi. Tối nay Viên tổng không có thời gian chỉ đạo cô làm việc. Chúng tôi rất bận. Cô đừng gọi tới nữa. Về thì về không về thì thôi. Tôi ăn một mình. Cho hối hận, cho hối hận này. Tôi còn có chút việc, tôi về trước đây.
Là có việc với cô gái khác sao? Cho dù là với ai thì đó đều là chuyện của tôi. Anh ngồi xuống. Viên Soái. Tôi thích anh nhiều năm như vậy anh thật sự không cảm nhận được chút gì sao? Thà anh thật sự không cảm nhận được
Còn tốt hơn là việc rõ ràng anh biết nhưng lại giả vờ không biết. Nhưng tôi không đủ tốt chỗ nào? Tôi không xứng với anh ở chỗ nào? Tôi không muốn làm tổn thương cô. Nhưng tôi thật sự rất xin lỗi. Tôi đã có người mình thích rồi.
Cái gì mà có người mình thích rồi? Từ khi tôi quen biết anh đến nay, bên cạnh anh không hề có cô gái nào. Là cái người suốt ngày bám lấy anh ở công ty đúng không? Tôi thích cô ấy là chuyện của tôi.
Không có bất cứ liên quan gì đến cô ấy cả. Vì thế, tôi xin lỗi tôi không thể nói với cô. Được. Vậy tôi hỏi anh một câu cuối cùng. Nếu người anh thích, cô ấy không thích anh anh có thể ngoảnh lại nhìn em được không
Dù người tôi thích cô ấy không thích tôi thì tôi cũng sẽ không thích bất kỳ ai trừ cô ấy. Đúng là khiến người ta kinh ngạc mà. Bình thường anh là chiến thần mạnh như vậy, nhưng lại yêu một cách tầm thường giống như tôi. À không. Chúng ta khác nhau.
Ít nhất, tôi có thể dũng cảm nói ra còn anh đến cả dũng khí nói ra cũng không có. Tôi về trước đây. [West World] Tuyết rơi rồi. [West World] Tuyết rơi rồi. Tiểu Xuyên. Mau lên. Anh nhìn đi. Tuyết đầu mùa rơi rồi. Nghe nói những người cùng ngắm tuyết đầu mùa
Sẽ bạc đầu (bên nhau đến già). Đó đều là những lời đánh lừa con gái thôi. Ở bên ngoài ngắm tuyết đầu mùa thì đương nhiên sẽ bạc đầu (tuyết rơi trắng đầu) rồi. Vì trên đầu toàn tuyết mà. Anh đúng là chẳng lãng mạn tý gì cả. Câu cô vừa nói
Cái gì mà cùng ngắm tuyết đầu mùa có thể bạc đầu. Câu nói này không hề có số liệu chứng minh, hoàn toàn không đáng tin. Phải, phải, phải. Số liệu của anh là nhất. Vậy xin hỏi, tại sao cặp đôi 100% đó của anh
Đến bây giờ vẫn chưa ở bên nhau vậy? Tại sao vậy? Tại sao vậy nhỉ? A lô. A lô, Kiều tổng. Lập tức gửi kế hoạch cấp vốn của Viễn Dương chúng tôi cho tôi. Phùng tổng, chuyện này sao có thể được? Anh đã nói là cho tôi một tuần rồi mà.
Bây giờ mới có 5 ngày. Đột nhiên anh cần, tôi không thể nào gửi cho anh được. Không được. Bên đầu tư của chúng tôi đột nhiên muốn thay đổi tỷ lệ đầu tư. Trước lúc trời sáng dù thế nào tôi cũng phải có được kế hoạch của cô. A lô. Đỗ.
Bố khỏe hơn chưa ạ? Bố khỏe hơn nhiều rồi. Bác sĩ nói quan sát thêm mấy ngày nữa là có thể xuất viện rồi. Em cũng xử lý chuyện của công ty được hòm hòm rồi. Chị yên tâm đi. Có em xử lý chắc chắn là chị yên tâm rồi.
Em có còn nhớ hồi nhỏ có một lần em thi không tốt khóc rất là ghê kết quả vẫn bị bố đánh một trận. Sau đó cả đêm chị không ngủ để an ủi em. Sáng hôm sau, em thấy hai quầng mắt của chị đúng là giống y chang gấu trúc.
Em vẫn còn nhớ à? Tất nhiên em nhớ rồi. Em còn nói nữa, là em hại chị mấy hôm đó trông y hệt ma. Em cười lên thật sự rất đẹp. Đỗ. Giờ em rời khỏi nhà họ Đỗ rồi. Chúng ta cũng không còn là quan hệ chị em nữa.
Em đã từng nghĩ chúng ta thử dùng cách khác để tiếp tục bên nhau chưa? Cách gì? Ở bên chị có được không? Không giữ chữ tín, khẩu phật tâm xà, đào hoa nhắng nhít, bật đèn xanh lung tung, trơ trẽn không biết xấu hổ. Chiếm nửa nhà của mình,
Chiếm nửa sofa của mình, chiếm nửa phòng khách của mình còn chiếm nửa phòng ngủ của mình còn chiếm nửa tủ quần áo của mình. Dựa vào gì chứ? Nằm mơ đi. Cho anh… Cho anh chiếm tủ quần áo của tôi này. Cút đi. Cút đi. Cút đi. Gì vậy? Vượng Tài. Mày…
Không phải mày là Vượng Tài của 10 năm trước đấy chứ? Thì ra là mày. [Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương] [Thương yêu lẫn nhau, trên dưới như nhau là việc làm có ích cho thiên hạ] Bản thảo diễn thuyết và thư tình của mình.
Vậy mà anh ta còn giữ lại. Đồ mít ướt, chào cậu. Tôi là anh Viên Viên của cậu đây. Mặc dù cậu chỉ chủ động gọi tôi như vậy có một lần nhưng tôi thật sự rất thích cậu gọi tôi như vậy. Khi cậu đọc được bức thư này
Thì tôi đã đi du học rồi. Không biết khi nào mới có thể trở về, cậu tuyệt đối đừng nhớ tôi quá đấy nhé. Nếu thực sự nhớ tôi quá thì hãy gọi điện cho tôi. Lúc nào muốn khóc thì phải gọi điện cho tôi. Lúc nào có người bắt nạt cậu
Thì cậu cũng phải gọi điện cho tôi đấy. Được rồi. Thực ra, tôi rất không nỡ xa cậu. Trước khi tôi đi, tôi muốn nói với cậu một bí mật. Một bí mật mà chỉ có người ngốc như cậu mới không nhìn ra. Tôi vẫn luôn yêu thầm cậu.
Anh có người mình thích từ khi nào vậy? Nếu anh không dám nói, anh có thể nói với tôi mà. Tôi bày cách cho anh. Cái đó của tôi gọi là yêu thầm cô hiểu không? Nói dễ nghe là yêu thầm, nói hẳn ra thì là sợ ấy.
Không phải tôi sợ sau khi nói ra đến cả bạn bè cũng không làm được sao? [Viên Soái] Lạnh như vậy, cô chạy ra đây làm gì? Tôi tìm anh. Tôi xin lỗi. Là tôi về muộn. Tôi… Tôi… Giang Quân, tôi không muốn đợi thêm nữa. Viên Soái, tôi muốn khóc quá.
Em yêu anh. Thực ra giữa hai chúng ta có thể có bất cứ quan hệ nào. Nhưng duy nhất không phải là quan hệ này. Em có người mình thích rồi. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương