NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 17 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 17 [Khoa cấp cứu] Anh không sao chứ? Lão đại, anh tỉnh rồi à? Sao anh lại không biết quý trọng sức khỏe của mình như vậy chứ? Đã ốm như này rồi còn cố gắng gượng. Tôi không sao rồi. Tô Sướng, cậu tiễn Kiều tổng về trước đi.
Tôi không bận việc gì cả, tôi ở đây với anh. Tôi không sao. Ở đây còn có y tá và bác sĩ, cô về trước đi. À Kiều tổng, cô là con gái, không tiện cho lắm, để tôi đưa cô về nhé. Tôi chăm sóc lão đại là được rồi. Cũng được.
Vậy mai tôi lại tới thăm anh. Lão đại. Nào. Giang Quân đâu? Lúc chúng tôi đến, Giang Quân không có ở đây. Thế sao Kiều Na lại biết tôi làm phẫu thuật? Lão đại, tôi tự thú. Tôi bị uy hiếp đó. Anh tha thứ cho tôi đi mà.
Cho cậu một cơ hội lấy công chuộc tội. A lô. Giang Quân, cô đang ở đâu thế? Lão đại gặp chút chuyện trong bệnh viện. Đã xảy ra chuyện gì thế? Một hai câu không nói rõ được. Cô mau qua đây đi. Được, tôi quay lại đó ngay.
Tôi xin lỗi, cho tôi qua. Tôi xin lỗi, cho tôi qua. Chào cô. Gì nhỉ… Cho tôi hỏi bệnh nhân giường 45 sao thế ạ? Không sao cả. Nãy chúng tôi vừa thay thuốc cho anh ấy, nhìn anh ấy tươi tỉnh lắm, xuống giường được rồi. Cô tới rồi à?
Anh tỉnh rồi à? Giờ anh thấy trong người thế nào? Cả ngày chưa được miếng nào vào bụng, tôi đói quá. Cô gọt cho tôi quả táo đi. Cô nói xem con gái con đứa như cô, đến quả táo cũng không biết gọt. Thôi, thôi. Cô đừng gọt nữa.
Tôi cắn luôn cho xong, cô đút cho tôi đi. Con người cô sao lại như thế? Sao cô lại tự mình ăn thế? Tôi sực nhớ ra, phẫu thuật xong không thể ăn đồ sống và đồ nguội. Anh nhìn tôi ăn là được rồi. Vết thương của anh thế nào rồi? Đau.
Đau quá. Đau quá. Đau ở đâu? Đây này. Sao cô lại định đánh tôi? Còn không phải tại anh lừa tôi trước hay sao? Cô đã nói lúc tôi tỉnh lại, cô sẽ ở bên cạnh tôi. Sao cô không ở bên cạnh tôi? Được rồi. Coi như hòa rồi nhé. Tôi xin lỗi.
Giờ tôi mới biết cô có thể chạy nhanh đến vậy đấy. Cô đang lo lắng cho tôi à? Tôi đâu máu lạnh giống như anh, đổi lại là ai tôi cũng sẽ lo lắng thôi, được chứ? Tôi đi hỏi y tá xem anh có thể ăn cái gì,
Kẻo anh đói quá rồi chết mất. Anh vội vàng xuất viện vậy làm gì? Hay là anh ở lại bệnh viện quan sát thêm vài ngày nữa đi. Không ở nữa, không ở nữa. Tôi còn ở nữa, đến Vượng Tài cũng trở mặt, không nhận chủ mất. Thôi được.
Anh đưa chìa khóa xe cho tôi đi. Cô định làm gì? Tôi lái xe chứ gì. Cô lái xe á? Sao? Anh coi thường tài xế nữ à? Không phải là coi thường. Mà cô… Được rồi, Viên tổng, anh yên tâm giao cho tôi đi. Đảm bảo trong vòng 20 phút,
Tôi sẽ đưa anh về nhà an toàn, nhanh chóng. Đi thôi. 20 phút? Cô đi chậm thôi. Cô đi chậm thôi. Giang Quân, cô lái xe cẩn thận có được không? Anh đừng làm phiền tôi. Tôi đang lái xe cẩn thận đây còn gì. Dọa chết tôi rồi.
Cô đang lái tên lửa à? Tôi nhịn anh đấy. 19 phút, hoàn hảo. Anh…Anh không sao chứ? Không sao. Không sao. Anh hùng xa lộ quả nhiên là danh bất hư truyền. Bái phục, bái phục. Sao anh lại quay ra mắng người thế? Đâu có. Tôi đang khen cô đấy chứ.
Tôi khen tay lái của cô vô cùng xuất sắc, xung quanh mười dặm, một ngọn cỏ cũng không sống nổi. Nói thật đó, cô Giang. Cô học lấy bằng lái ở đâu thế? Hôm khác tôi cũng phải đi học một khóa mới được, biết đâu còn có thể nâng cao
Kỹ thuật đua xe của tôi nữa đó. Được rồi, về nhà thôi. Tôi cầm cho, anh vừa mới khỏi thôi mà. Tôi khỏe rồi. Cô đi làm đi. Tôi tự lo liệu bữa sáng. Không sao. Đã làm thì làm cho trót. Anh đừng cảm động quá là được. Cô thử nhìn cô xem.
Cô cắt cái gì đây? Cà rốt thái hạt lựu. Đây là cà rốt thái hạt lựu á? Cà rốt thái hạt lựu không phải trông như này sao? Thôi để tôi làm cho. Anh đứng yên, vừa làm phẫu thuật xong. Anh cứ ngoan ngoãn, ngồi yên một chỗ là được.
Đợi tôi, tôi làm xong ngay đây. Thế tôi ngồi ở đây, đợi bữa sáng dinh dưỡng của cô vậy. Được. Tôi đặc biệt tìm trong sách dạy nấu ăn. Họ nói sau khi phẫu thuật nên ăn nhiều canh, chỉ được ăn thức ăn lỏng. Anh nếm thử xem. Được.
Ăn món nào trước đây nhỉ? Anh thử món canh gà này trước đi. Được. Thế nào? Mùi vị rất đặc sắc, rất giàu trí tưởng tượng. Vậy à? Tôi hầm tận 2 tiếng lận đấy. Vậy anh ăn nhiều vào, ăn hết đi nhé. Tôi đi làm trước đây. Được.
Đi từ từ thôi, chú ý an toàn. Ơ mà sao canh này lại ngọt được nhỉ? Món canh cá này thì sao? Không phải cô ấy bỏ nhầm đường thành muối vào canh đấy chứ? Ăn hết. Ăn hết. Coi như uống trà sữa cũng được. Chào buổi sáng.
Phẫu thuật xong, lão đại hồi phục thế nào rồi? Hồi phục khá tốt, hôm nay anh ấy vừa xuất viện. Mấy hôm nay anh ấy không có ở công ty, trong lòng tôi cứ thấp thỏm, lo âu, không biết vui cỡ nào luôn.
Câu này của anh tôi sẽ nói lại không sót chữ nào với anh ấy. A lô. Cục cưng, anh đoán xem hiện giờ em đang ở đâu. Ở trong tim anh. Em đang trên đường về rồi. Gì cơ? Sao em đã về rồi? Đúng lúc trường em cho nghỉ,
Em muốn về để tạo bất ngờ cho anh. Cục cưng, lát anh phải họp gấp, em ngoan ngoãn đợi anh nhé. Lão đại, giang hồ cấp cứu. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] giang hồ cấp cứu.
[Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Tôi ra đây. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Tôi ra đây. Ngồi yên. Tôi ra đây. Chuông cửa sắp bị cậu ấn hỏng luôn rồi. Lão đại. Lão đại, lão đại. Lão đại.
Lão đại thông minh tài giỏi, hào hoa phong nhã, anh không thể thấy chết mà không cứu chứ. Lão… Quân tử chỉ nói thôi, không động tay động chân. Ngồi xuống rồi nói. Ngồi dịch ra một chút. Nói đi, có chuyện gì? Bạn gái tôi đi du học ở nước ngoài.
Trước đây đều là tôi đi thăm cô ấy. Không ngờ cô ấy lại đột nhiên quay về, nói là muốn tạo bất ngờ cho tôi. Cô ấy đang ở sân bay Phố Đông rồi. Cậu đang khoe khoang trước mặt tôi đấy à? Không, không, không. Tôi gieo gió gặt bão,
Tự mình hại mình. Trước đây tôi chém gió với bạn gái tôi, nói tôi là giám đốc điều hành của MH, đi xe Porsche, ở khu cao cấp, công ty còn sắp xếp trợ lý đi theo bên cạnh tôi. Cái thằng mất nết này.
Chép bài cũng phải biết cố ý chép sai 2 câu, cậu thì hay rồi, bê nguyên bài của người ta vào bài của mình, không sửa nổi lấy một chữ. Tôi sai rồi. Thằng mất nết. Thế nên cậu muốn nhờ tôi giúp cậu dàn xếp vụ này? Lão đại,
Hai chúng ta có thể đổi nhà được không? Tôi đảm bảo sau khi cô ấy đi rồi, tôi lập tức dọn đi. Sau này tôi nhẫn nhịn chịu khó, làm trâu làm ngựa cho anh. Xin anh đó, lão đại. Nếu anh không muốn ở chỗ tôi, tôi đổi khách sạn cho anh,
Chi phí tôi trả. Không. Tô Sướng, cậu ấy à, cứ đón bạn gái cậu đến ở chỗ tôi, tôi giúp cậu chuyện này. Lão đại, vậy anh ở đâu? Tôi chỉ có một căn nhà ở Thượng Hải thôi sao? Anh muốn dọn qua nhà bên cạnh à?
Lão đại, cơ hội ngàn năm có một. Anh phải nắm chắc cơ hội lần này nhé. Nhất cự ly, nhì tốc độ. Trái tim phụ nữ… Nhân lúc tôi vẫn chưa đổi ý, nên làm việc gì thì đi làm việc đó đi. Vâng, lão đại. Thời gian gấp gáp,
Vậy thì phiền anh tự mình thu dọn đồ đạc. Lão đại. Không động tay động chân. Không động tay động chân. Quân tử. Tôi đi đây, Tiểu Viên. Tiểu Viên? Thằng nhóc này muốn chết hả? Thằng mất nết. Vượng Tài, chuẩn bị chuyển nhà thôi. Cục cưng, phong cảnh chỗ này đẹp quá.
Em thích lắm. Cả chỗ này, bên này cũng rất đẹp. Bên này cũng rất đẹp. Em rất thích. Đi thôi. Anh sao thế? À không sao, em yêu. Lên trên đi. Là…Là phòng 701 đúng chứ? Đúng vậy, đúng vậy. Nhưng sao cửa này lại mở thế? Cửa… Đây là…
Đây là…Là trợ lý của anh, Viên Soái. Tiểu Viên. Tô tổng. Chào anh, Tô tổng. Tôi giúp anh thu dọn đồ đạc xong rồi. Anh định xử lý đống đồ này thế nào ạ? Vứt đi. Vứt đi. Vứt đi. Vứt đi? Vâng, Tô tổng. Đợi đã. Cái áo sơ mi này
Không phải là mẫu thu đông mới nhất của hãng sao? Hơn nữa áo vẫn còn đẹp thế này. Sao lại phải vứt đi? Không sao. Chúng ta có tiền. Có tiền. Nhưng mà… Trước đây anh gầy thế à? À thì…Cục cưng à, từ ngày yêu em,
Cuộc sống của anh trở nên ngọt ngào hơn, tinh thần thoải mái, người cũng đầy đặn hẳn ra, béo hạnh phúc đó mà. Anh đúng là hạnh phúc, đúng là ngọt ngào, anh đúng là béo. Anh định chuyển nhà à? Giang tổng. Giang…Giang tổng? Giang tổng, chào chị.
Tôi đang giúp Tô tổng thu dọn đồ đạc. Tô tổng? Thế đây chắc là bạn gái của Tô tổng rồi. Chào cô. Tôi là đồng nghiệp của Tô tổng, Giang tổng. Giang tổng. Chào cô, tôi là Hân Hân. Tiểu Viên à, nếu cậu đã thu dọn xong cho Tô tổng rồi
Thì lát nữa quét dọn nhà giúp tôi nhé. Vâng, Giang tổng, không thành vấn đề. Không thành vấn đề. Gì nhỉ…Chúng tôi về nhà trước nhé. Tạm biệt. Tạm biệt, Tô tổng. Tiểu Viên à, xem ra sau phẫu thuật cậu hồi phục cũng nhanh đó, có cả sức chuyển nhà rồi cơ đấy.
Chuyện xảy ra có nguyên nhân cả, giang hồ cấp cứu. Cục cưng, nhà này của anh trang trí đẹp quá. Anh có khiếu thẩm mỹ chứ? Cục cưng, anh có khiếu thẩm mỹ quá. Cục cưng, vì anh muốn đem lại cho em tất cả những gì tốt đẹp nhất.
Anh tốt với em quá. À em muốn vào nhà vệ sinh. Được, anh đợi em một lát. Anh nói cái gì? Anh…Anh muốn ở nhà tôi? Hai chúng ta cô nam quả nữ ở cùng nhau. Chuyện…Chuyện này coi sao được? Dừng, dừng, dừng. Cái gì mà cô nam quả nữ hả?
Tôi nghe không hiểu câu này. Hai chúng ta sao lại là cô nam quả nữ chứ? Hai chúng ta sao lại không phải cô nam… Nó cũng là nữ đó. Được, vậy nó ở lại. Anh đi đi. Giang Quân, cô… Đúng là xã hội biến chất, lòng người biến mất. Tôi nói này,
Tô Sướng người ta làm việc cần cù tận tụy cho tôi bao nhiêu năm, lúc cần tôi giúp, tôi không hề do dự cho cậu ấy mượn nhà. Cái này gọi là gì? Cái này gọi là nhận ân huệ thì phải báo đáp. Không giống như ai kia.
Lúc xảy ra vụ của Khoa Lãng, nếu không phải tôi kịp thời dẫn Lâm Hạc tới đó. Vụ của Vạn Sơn, nếu không phải tôi nhờ người kịp thời khôi phục lại dữ liệu trong điện thoại. Ai nhỉ? Tiệc rượu của Mã Tu Nhiên, nếu không phải tôi liều mạng quay về.
– Được rồi. – Cô… Lải nhải như Đường Tăng ấy. Nhà này cho anh ở, tôi tới nhà Lê Lê ở, được chưa? Vết thương này của tôi đau quá. Vết thương đau quá. Đúng là thói đời nóng lạnh. Cô nói xem một bệnh nhân như tôi, nhỡ mà đến đêm
Muốn đi vệ sinh hay gì đó, vết thương rách ra, chắc chắn là tóe máu tại chỗ, máu chảy thành sông, máu chảy thịt tan, máu…máu… máu…máu cũng chảy cạn luôn. Đừng giả vờ nữa, anh diễn giỏi thật. Hôm nay anh định ở lì nhà tôi không đi, đúng không?
Còn không rõ ràng sao? Anh nói cái gì? Tôi nói, sao có thể gọi là ở lì chứ? Đây vốn dĩ là nhà của tôi. Làm như tôi gọi là ở nhờ hợp pháp. Cô hiểu không? Ở nhờ hợp pháp. Cô đi đâu đấy?
Tôi muốn yên tĩnh. (Phát âm giống với “Tôi nhớ Tịnh Tịnh”) Tịnh Tịnh là ai thế? Em gái anh. Tôi còn lâu mới có em gái tên là Tịnh Tịnh. Tôi chỉ có một cô em gái tên là Quân Quân thôi. Tôi bảo này, sau này cô đừng mua chuối nữa.
Tôi không thích ăn chuối. Tôi thích ăn táo. Cô mua nhiều táo một chút nhé. Nhẹ nhàng thôi. Đây là nhà của tôi. Không sao hết. Cô đá đi. Cô đá tôi cũng sẽ ở đây. Ngon thật đó. [West World] Tầng dưới là văn phòng, tầng trên để nghỉ ngơi,
Đúng là hoàn hảo. Cô đang bóc gì thế? Tôi đang bóc quà mừng khởi nghiệp. Chúng ta cũng đã chuyển văn phòng rồi, đương nhiên phải có cảm giác trang trọng một chút. Quà này tặng cho thầy Đỗ. Nó có thể thể hiện được vẻ sang trọng và chín chắn của anh ấy.
Cái này là tặng cho anh. Cái kia đẹp hơn, tôi lấy cái đó được không? Đừng mà. Tôi làm vậy là vì tốt cho anh. Anh nghĩ mà xem. App của chúng ta là app liên quan đến tình yêu, vậy nếu đến lúc đó có khách hàng đến bàn chuyện hợp tác,
Phát hiện chỗ này của anh đều là những đồ vật dễ thương thì họ sẽ cảm thấy anh cũng là một người rất dễ mến, sẽ càng tin tưởng app này của anh. Đúng không? Được rồi. Cái đó… Cái này là mua 1 tặng 1. Nếu không mua thì thiệt lắm, đúng không?
Cảm ơn cô. Không có gì. Đó lại là cái gì thế? Cái này là món quà mừng khởi nghiệp đầu tiên tôi chuẩn bị cho công ty. Tôi đã xem giờ lành rồi. Ngày mai hợp động thổ, hợp chuyển nhà. Tới lúc đó chúng ta
Mời cả Quân Quân và thầy Đỗ qua đây, chúng ta sẽ mở nó để chúc mừng. Chúc mừng West World của chúng ta. West World. Ông chủ Lý, tôi đã làm việc vất vả cả ngày rồi, có phải anh nên suy xét về việc mời tôi ăn một bữa cơm không? Được.
Tới rồi đây hai bạn. Thịt xiên của hai bạn. 20 xiên thịt dê, 10 xiên thịt bò. 10 xiên thịt ba chỉ, 10 xiên thịt sụn, hai cánh gà nướng, hai quả cật, 2 xiên thịt sườn lẫn, 4 xiên nấm kim châm. Còn nữa, hai bạn cần gì cứ gọi,
Gọi lúc nào nướng lúc đó. – Từ từ thưởng thức. – Cảm ơn, cảm ơn. – Cảm ơn chú. Được ạ. Nhiều như vậy chúng ta có ăn hết được không? Không biết nữa. Chỉ là rất muốn gọi. Thực ra tôi vẫn muốn gọi thêm. Anh đừng, đừng, đừng. Tôi phát hiện
Cách anh bày tỏ niềm vui rất đặc biệt. Bia của hai bạn tới rồi đây. Cảm ơn ạ. Từ Lê, tôi có vài lời muốn nói với cô. Thực ra tôi đã suy nghĩ rất lâu. Nếu không phải cô luôn ở bên cạnh tôi, nhắc nhở tôi, giúp đỡ tôi,
Tôi cũng không thể nhận được đầu tư từ thầy Đỗ. Vậy nên tôi quyết định. Ôi trời ơi. Đầu gỗ này cuối cùng cũng hết ngố rồi sao? Anh ấy định tỏ tình với mình sao? Anh…Anh quyết định gì cơ? Anh mau nói đi. Tôi quyết định tặng cô 5%
Cổ phần nắm quyền của West World, cứ coi như là đầu tư công nghệ. Bắt đầu từ hôm nay, cô chính là người anh em tốt nhất của Lý Tiểu Xuyên. Nào, người anh em. Không có gì. Tôi còn tưởng anh định… Bỏ đi. Cổ phần gì đó tôi cũng không quan tâm.
Anh giữ lại cho mình đi. Được thôi. Nhưng mà với tốc độ phát triển hiện giờ của West World, 5% cổ phần nắm quyền này sẽ rất nhanh chóng trở thành 500 nghìn tệ. Nếu như phát triển tốt, nói không chừng có thể biến thành 5 triệu tệ. Thôi, không sao.
Bao nhiêu tiền? 5 triệu tệ. Tôi rút lại lời tôi vừa nói. Tôi chấp nhận quà của anh. Được. Cạn ly, người anh em. Chúc mừng West World. Chúc mừng West World. Ăn đi, đói chết mất. Nhanh lên, nào. Ngon không? Món cuối cùng, canh thập toàn đại bổ. Hoàn thành.
Cô còn ngây ra đó làm gì, ngồi xuống ăn đi chứ. Anh định dùng mấy món này mua chuộc tôi đấy à? Mua chuộc cái gì chứ? Giang Quân, tôi nói cô nghe, cơ thể con người là thành thật nhất. Nếm thử đi. Thế nào?
Món này ngon thế, anh làm thế nào vậy? Làm thế nào? Đây là công thức bí truyền của tôi đấy. Ở với tôi lâu rồi tự nhiên cô sẽ biết thôi. Nào, ăn bát canh đi. Tôi thảo luận với cô một chuyện nhé. Chính là quyền sử dụng chiếc giường
Trong phòng ngủ của cô trong tương lai. Anh có ý gì đấy, Viên Soái? Anh đừng nói cùng tôi chơi trò giống kiểu tình tiết trong phim cẩu huyết, ngăn đôi chiếc giường, bên trái tôi ngủ, bên phải anh ngủ đấy nhé. Tôi nhạt đến mức đó à? Tôi muốn nói là
Tôi ngủ ở phòng ngủ, cô ngủ ở sofa. Viên Soái. Anh đừng được đằng chân lân đằng đầu. Tôi đã để cho anh ở nhà tôi rồi, anh còn muốn ngủ ở phòng ngủ của tôi? Nói như vậy tức là cô đồng ý cho tôi ở nhà cô rồi. Tôi nghe thấy rồi.
Anh gài tôi hả? Cái gì mà tôi gài cô? Là do cô ngốc đấy, ok? Ăn cơm thôi. Ăn miếng sườn nào. Ăn miếng thịt chua ngọt. Ăn… Giang… Của tôi. Tôi làm. Tôi làm đấy. Của tôi. Tôi làm đấy. Của tôi. Tôi làm đấy. Anh tránh ra, là của tôi hết.
– Tôi làm mà. – Anh không được ăn. – Đều là tôi… – Anh không được ăn. Đều là món tôi làm. Của tôi. Của tôi. Sao thế? Vết thương lại đau rồi à? Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Thế nào? Anh không sao chứ? Cô đang quan tâm tôi hả?
Anh ở nhà tôi, nhỡ mà có xảy ra chuyện gì là tôi phải chịu trách nhiệm đấy. Thế này đi. Chỗ bát này lát nữa để đó tôi rửa. Anh nghỉ ngơi một lát đi. Vậy thì tôi sẽ coi chỗ này như nhà tôi. Tôi không khách sáo nữa. Ăn miếng sườn nào.
Ngon lắm. Ngon thì anh ăn nhiều vào, coi có no chết anh không. Không no chết được. Tôi gầy. Tôi tức no rồi. Canh giàu dinh dưỡng như vậy cô còn chưa ăn này. Không ăn. Uống đi. Anh xin tôi đi. Ngon ghê cơ. Ngon tuyệt. Tôi cứ ăn đấy. Ngon tuyệt.
Hôn gián tiếp rồi kìa. Tôi ăn vậy cũng được. Mặc kệ đi. Sao cô đi lại không phát ra tiếng thế? Là do anh không nghe thấy thôi. Tôi suy nghĩ một lát, đúng là không nên để một bệnh nhân ngủ ở sofa. Anh vào phòng mà ngủ đi.
Cô có sốt đâu nhỉ? Sao đột nhiên lại trở nên tốt như thế? Còn bằng lòng cho tôi ngủ trên giường nữa. Nhân lúc này tôi vẫn chưa nuốt lời, anh mau chóng… Tôi đi. Chắc cô không để đinh hay thứ gì đó trên giường chứ? Anh đi. Tôi đi, tôi đi.
Khóa cửa? Tôi là con gái, rõ ràng là tôi… Được. Tôi không giận anh. Anh là bệnh nhân, anh là nhất. Giận sẽ xấu, giận sẽ già. Không giận nhé. Không giận nhé. Tức chết cô. Giang tổng. Giang…Giang tổng? Giang tổng, chào chị. Tôi đang giúp Tô tổng thu dọn đồ đạc.
Tô tổng? Chẳng trách vừa nãy lúc cô Giang tổng đó về, Tô Sướng và Viên trợ lý úp úp mở mở. Hóa ra là có điểm bất thường. Cừu Non. Đồ mít ướt. Ngốc như vậy sao? Xoay lâu như vậy mà chỉ xoay được một mặt. Nếu lúc cô tỉnh
Cũng dễ thương như lúc cô ngủ thì tốt rồi. Ngủ đi. Ngủ ngon. Đợi đã, mình vui cái gì? Điên rồi, điên rồi, điên rồi. Điên rồi. Điên rồi. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương