NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 15 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh

    Tập 15 Cô thử nghĩ kỹ lại xem. Cũng không phải sinh nhật anh. Sinh nhật Vượng Tài? Nghĩ lại xem. Ngày 05 tháng 9? Ngày 05 tháng 9? Là ngày mà chúng ta gặp lại nhau. Giang Quân đâu? Hôm nay cô ấy nghỉ bù rồi. Nghỉ bù? Cô nghỉ bù hả?

    Cô không sao chứ? [Chu Hựu Nhất Công ty Công nghệ Thần Tân] A lô. Viên Soái, xảy ra chuyện rồi. Công ty Đầu tư Đức Phong sắp thu mua công ty tôi đấy. Được, tôi biết rồi. Giờ tôi qua đó ngay. Tô Sướng, trên bàn máy tính của tôi

    Có một cái cặp kẹp tài liệu đề là CX, trong đó có một số nhà đầu tư có ý định đầu tư vào Công ty Công nghệ Thần Tân. Cậu lập tức liên hệ với đại diện của mấy nhà đầu tư này.

    Nếu họ vẫn có hứng thú với Công ty Công nghệ Thần Tân, bảo họ trưa mai nhất định phải tới MH họp. Vâng, lão đại. Cảm ơn bác tài. Không phải cậu định mời mình ăn cơm sao? Ở đây à? Ừ. Cậu không bán mình để gom tiền

    Cho Lý Tiểu Xuyên đấy chứ? Sao có chuyện đó được? Cho dù mình phải bán thân mình đi, mình cũng không nỡ bán cậu. Vậy sao lại đến chỗ rừng sâu núi hiểm này? Mình cũng không biết. Lý Tiểu Xuyên bảo cứ yên tâm giao cho anh ấy.

    Thế là mình cũng không hỏi thêm nữa. Là ở đây mà. Họ đến phải không? Chào buổi sáng. Tôi còn sợ hai người không tìm được đến nơi. Thầy Đỗ, sao anh lại tới đây? Thầy Đỗ? Anh ấy chính là thầy Đỗ trong truyền thuyết đó à? Chào anh, tôi là Từ Lê.

    Chào cô. Cảm ơn anh đã đầu tư vào “Thế Giới Phương Tây” của Tiểu Xuyên nhà chúng tôi. Đầu tư? Không phải thầy Đỗ làm đánh giá dự án giúp hai người sao? Sao lại trở thành nhà đầu tư rồi? Sau khi xem dự án của Tiểu Xuyên,

    Tôi thấy thực sự rất tốt. Vừa hay trong tay tôi có ít tiền nhàn rỗi, thuận tiện đầu tư luôn. Có đại thần như thầy Đỗ đây giúp các cậu, Tiểu Xuyên nhà các cậu sắp phất như diều gặp gió rồi. Người đàn ông lọt vào mắt xanh của mình mà.

    Giúp tôi một tay đi. Được. Nào. Cái này cho con gái đi. Cảm ơn. Thầy Đỗ. Tiểu Xuyên, vậy là tiệc cảm ơn mà anh sắp xếp là… Trên núi này có một khu đất trống rất được, rất thích hợp để cắm trại. Tôi đem theo vỉ nướng và cả đồ ăn nữa.

    Buổi tối chúng ta có thể cùng ăn thịt nướng, sau đó sẽ đốt lửa trại. Trời lạnh như này, anh có chắc là muốn chúng ta ăn BBQ ngoài trời không? Chắc chứ. Ở nước ngoài chúng tôi toàn làm như thế. Dù sao cũng rất thú vị. Tới đây là chuẩn bài rồi.

    Đi thôi. Cắm trại? Cơm dã ngoại? BBQ ngoài trời? Cảm ơn nhé. Lau mồ hôi đi. Cảm ơn nhé. Chúng ta tới rồi. Cuối cùng cũng tới rồi. Cái tay, cái chân già nua này của tôi một năm rồi không phải vất vả như vậy. Vậy hai người nghỉ ngơi chút đi.

    Tôi đi giúp Tiểu Xuyên. Đừng, thầy Đỗ. Hôm nay anh là khách, để tôi và Tiểu Xuyên làm cho, anh và Quân Quân cứ lo nghỉ ngơi là được rồi. Xin lỗi nhé, thầy Đỗ. Cứ cảm giác như tôi đã lôi anh lên thuyền cướp ấy. Không đâu, tôi thấy vui mà.

    Vừa hay dạo trước tôi ở nhà hơi lâu, ra ngoài hít thở một chút không khí tươi mới. Quân Quân, 1 2 3. Đẹp lắm. Tiểu Xuyên, đây đã là xiên thứ 6 anh nướng cháy rồi đúng không? Rốt cuộc anh có nướng được không đó?

    Không phải trước đây anh từng tham gia hoạt động như thế này sao? Phải. Nhưng tôi lại không phải là người phụ trách món thịt xiên nướng. Vậy anh phụ trách việc gì? Tôi phụ trách dựng lều, và cả hướng dẫn viên leo núi. Sao càng quạt càng cháy to thế nhỉ?

    Hai người đi làm việc khác đi, để tôi làm cho. Được. Quân Quân, Quân Quân, Quân Quân. Mình thấy thầy Đỗ hình như là một lựa chọn không tồi. Cậu không đứng núi này trông núi nọ đấy chứ? Gì chứ? Tiểu Xuyên nhà chúng ta

    Mãi mãi là nam chính số 1 trong lòng mình. Chỉ là mình cảm thấy thầy Đỗ rất giống kiểu nam chính trong truyện tranh, dịu dàng, nhiều tiền lại ân cần. Quan trọng là còn biết nướng thịt. Nói thật, nếu ai gả cho anh ấy

    Thì đúng là phúc tu được từ kiếp trước. Quân Quân, cậu nói xem có phải không? Cậu ăn đi, ăn cũng không chặn được cái miệng của cậu. Không đủ để đốt rồi. Tôi đi nhặt củi. Tôi cũng đi. Được không đó? Tiểu Xuyên, tôi… Tôi… Có thể hỏi anh một chuyện không?

    Hỏi đi. Anh của anh nói anh chưa yêu đương bao giờ, có thật là như vậy không? Tôi… Tôi có thể nói cho cô biết vì tôi tin tưởng cô, nhưng cô không được nói với ai đâu đấy. Tôi đảm bảo. Tôi thề tôi sẽ không nói với ai. 1 lần? 1 năm?

    Vậy nghĩa là gì thế? Yêu đương một chút. Một chút? Một chút là sao? Ôi trời ơi, nhìn như là anh ấy từng bị tổn thương vì tình yêu ấy. Rốt cuộc là cô gái như thế nào có thể khiến anh ấy đau lòng tới mức độ này? Ngưỡng mộ quá.

    Tiểu Xuyên, tôi xin lỗi. Có phải tôi nhắc đến chuyện khiến anh đau lòng không? Tôi… Tôi có khăn giấy. Anh… Tiểu Xuyên. Không sao đâu, có tôi đây. Cái gì bay vào mắt mình vậy nhỉ? Viên Soái. Tiến sĩ Chu. Viên Soái, tôi vừa nhận được tin,

    Công ty Đầu tư Đức Phong đã khởi động điều khoản trái phiếu chuyển đổi thành cổ phiếu. Như vậy họ sẽ nắm trong tay [Chu Hựu Nhất Nhà sáng lập Công ty Công nghệ Thần Tân – Tiến sĩ IT] Như vậy họ sẽ nắm trong tay

    [Chu Hựu Nhất Nhà sáng lập Công ty Công nghệ Thần Tân – Tiến sĩ IT] 20% cổ phần của Thần Tân. [Chu Hựu Nhất Nhà sáng lập Công ty Công nghệ Thần Tân – Tiến sĩ IT] [Chu Hựu Nhất Nhà sáng lập Công ty Công nghệ Thần Tân – Tiến sĩ IT]

    Tiếp tục như vậy, có phải chúng tôi tiêu đời không? [Chu Hựu Nhất Nhà sáng lập Công ty Công nghệ Thần Tân – Tiến sĩ IT] Tiếp tục như vậy, có phải chúng tôi tiêu đời không? Trước tiên anh cứ bình tĩnh lại đã. Hiện giờ ai thắng, ai thua vẫn chưa biết.

    1 năm trước, là anh bảo tôi phát hành trái phiếu để huy động tiền, còn cho tôi vay tiền riêng, cổ vũ tôi tiếp tục kiên trì. Tôi tin tưởng anh như vậy, nên lần này anh nhất định phải giúp tôi tiếp tục kiên trì đấy. Yên tâm đi, tiến sĩ Chu.

    Giờ anh cứ tập trung vào việc phát triển hệ thống mới của anh, những việc khác cứ giao cho tôi. Được. Lần này nhờ cả vào anh. Mời đi lối này. Trương tổng. Trương tổng. [Trương Đỉnh Giám đốc đầu tư của Công ty Đầu tư Đức Phong]

    Ngồi đi. [Trương Đỉnh Giám đốc đầu tư của Công ty Đầu tư Đức Phong] [Trương Đỉnh Giám đốc đầu tư của Công ty Đầu tư Đức Phong] Chào Trương tổng. Hai cốc cafe. Cảm ơn. Sao thế? Thương vụ thu mua nhỏ như Thần Tân

    Cũng phải phiền Viên tổng của MH đích thân tới tìm tôi sao? Đối với Trương tổng mà nói, đây là thương vụ thu mua nhỏ, nhưng đối với Thần Tân mà nói, nó liên quan đến sự sống còn của công ty. Chuyện cứu mạng đương nhiên tôi phải tới rồi. Viên tổng,

    Có phải anh đọc nhiều tiểu thuyết võ hiệp quá, chạy tới thị trường đầu tư hành hiệp trượng nghĩa không? Anh đừng quên. Anh chẳng qua chỉ là một trung gian bé nhỏ của người bán thôi, Trương tổng, mặc kệ họ là bên bán hay bên mua,

    Không phải chúng ta đều là người làm việc cho người khác hay sao? Anh nói xem đúng không? Trái phiếu của Thần Tân đã đáo hạn. Các anh không có khả năng mua lại trái phiếu, chúng tôi chuyển đổi thành cổ phần, đó là lẽ đương nhiên. Chuyện nằm trong quy tắc

    Anh nói gì cũng vô ích. Nằm trong quy tắc? Trương tổng, trong thỏa thuận của chúng ta, còn 1 năm thời gian gia hạn nữa. Hiện giờ các anh từ chối gia hạn, yêu cầu lập tức trả tiền, trực tiếp khởi động chuyển đổi trái phiếu thành cổ phiếu,

    Còn âm thầm khuyến khích cổ đông bán cổ phần, các anh rõ ràng là có ý đồ có được quyền kiểm soát Thần Tân. Không sai! Hội đồng quản trị không đồng lòng, kỹ thuật viên bị chèn ép, hại hệ thống đánh giá Internet vạn vật của chúng tôi

    Bị kéo dài trong thời gian quá lâu. Như vậy à? Chuyện này thật khó giải quyết. Hay là tôi gợi ý cho Chu tổng một cách. Tôi đại diện cho Công ty Đầu tư Đức Phong, 100 triệu tệ mua đứt bản quyền hệ thống của anh. Anh đùa tôi à?

    Nếu anh đồng ý thì chúng tôi sẽ từ bỏ việc mua lại Thần Tân. Hiện giờ tôi huy động vốn chứ không phải bán bản quyền. Anh không có tiền thì lấy gì ra để nghiên cứu phát triển? Một khi hệ thống tương tự xuất hiện trên thị trường,

    Thì giá trị hệ thống của anh sẽ về 0. Xét cho cùng, sức mạnh tài chính của các ông lớn công nghệ trên thị trường mạnh hơn anh nhiều. Quả nhiên là dương đông kích tây. Ý đồ không nhắm vào cổ phần. Tiến sĩ Chu, anh thấy chưa?

    Hệ thống của anh rất đáng tiền đấy. 100 triệu tệ kìa. Có lòng tin về bản thân một chút nhé. [Tô Sướng] Nói đi. Tôi làm xong rồi. Có 6 người đại diện cho các bên đầu tư đúng 12 giờ trưa ngày kia sẽ đến công ty chúng ta. Tôi biết rồi.

    Được rồi. Tiệc trà kết thúc rồi. Anh có ý gì? Không có ý gì cả. Trương tổng, ba cốc cà phê này anh cứ từ từ mà uống. Uống xong đến tối anh có thể khỏi ngủ luôn. Ơ… Đi… Tôi xin lỗi nhé. Viên Soái. Viên Soái. Sao anh đã bỏ đi rồi?

    Có phải anh có cách rồi không? Anh nói thật với tôi trước. Có phải anh sớm đã biết bọn họ muốn ép anh bán bản quyền không? Thực ra trước đó họ đã tìm gặp tôi, rồi bị tôi trực tiếp từ chối. Anh cũng biết lượng tiêu thụ năm nay kém.

    Các cổ đông không ủng hộ tôi nghiên cứu phát triển nữa. Vì vậy tôi không nói. Tiến sĩ Chu ơi tiến sĩ Chu, người ta thì im lặng phát tài, anh thì im lặng chịu thiệt. Tôi quen anh cũng đã 1 năm rồi, bao giờ anh mới có ý thức

    Mình là chủ thể của công ty vậy hả? Mỗi người đều có chuyên môn riêng mà. Hơn nữa, tôi bảo anh làm quản lý, không phải anh cũng từ chối sao? Đi thôi. Đi đâu thế? Đến công ty của anh để đào tạo cho anh.

    Một ngày dạy anh biết cách nói đạo lý. Anh nên cảm động vì tôi giúp anh thuận lợi thu mua Thần Tân đi. Không phải chứ? Lại phải diễn thuyết à? Hay là thôi đi. Vẫn cần phải diễn thuyết. Đi thôi. Anh… Anh cũng biết cứ hễ phải diễn thuyết

    Là tôi không nói… không nói lên lời mà. Cô uống cafe ít thôi. Cảm ơn anh. Thực ra “Thế Giới Phương Tây”… Thực ra tôi thấy “Thế Giới Phương Tây” khá được, chỉ có điều tư duy logic của Tiểu Xuyên hiện giờ vẫn chưa đủ chín chắn.

    Biết vậy mà anh còn đầu tư à? Thử vận may mà. Ít nhất thì kỹ thuật của cậu ấy cũng rất tốt. Biết đâu sẽ có điều bất ngờ thì sao? Yên tâm đi, tôi sẽ giúp cậu ấy. Vậy thì tốt. Bé đáng thương. Bé đáng thương. Sao mày lại ở đây thế?

    Qua đây. Bé đáng thương. Thầy Đỗ, chó con nè. Anh… Anh không thích chó à? Lúc nhỏ tôi từng thích. Đi… Đi đi. Vậy đã xảy ra chuyện gì à? Chia sẻ với cô một bí mật nhỏ nhé. Thực ra hồi nhỏ tôi từng nuôi một chú chó.

    Lúc đó tôi không có bạn bè gì cả, cũng không có người thân. Chỉ có nó luôn ở bên cạnh tôi. Cho đến năm tôi 12 tuổi, tôi và người con trai mất sớm của nhà họ Đỗ sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm thế là họ nhận nuôi tôi.

    Thực ra ban đầu tôi vẫn khá là vui, nên dẫn theo cả chú chó tới nhà họ Đỗ. Kết quả họ chê nó bẩn nên vứt nó ra ngoài. Tới khi tôi tìm được nó thì nó đã chết cóng rồi. Khá là đáng tiếc. Tôi xin lỗi nhé.

    Hình như tôi khiến anh nhớ lại chuyện không vui. Không đâu. Nói ra xong cũng khá nhẹ nhõm. Cô phải giữ bí mật giúp tôi nhé. Nếu không tôi sẽ giết người diệt khẩu đấy. Tôi hiểu. Tôi nhất định sẽ giữ bí mật tuyệt đối. Có điều ngược lại tôi cảm thấy

    Những phiền muộn và tiếc nuối trong lòng nhất định phải chia sẻ nhiều hơn với những người xung quanh mình. Chia sẻ nhiều thì áp lực tự nhiên sẽ được giải tỏa, rồi tiêu tan hết. Nghe cô nói vậy, hình như cô cũng có phiền muộn và tiếc nuối.

    Con người sống ở trên đời này ai mà không có phiền muộn và tiếc nuối chứ? Ban nãy tôi vừa chia sẻ một bí mật nhỏ của tôi cho cô rồi. Vậy để cho công bằng, có phải cô cũng nên chia sẻ với tôi một bí mật không?

    Tiếc nuối lớn nhất của tôi chính là trước khi bố tôi qua đời tôi không kịp gặp mặt bố lần cuối. Năm đó, cửa hàng bún “Dây tơ hồng” mà bố tôi một tay gây dựng bị người ta thu mua ác ý. Bố tôi bận việc công ty

    Mấy ngày mấy đêm không chợp mắt. Về sau bệnh cũ tái phát, bố tôi đột ngột qua đời. Lúc tôi từ trường về thì đã muộn rồi. Công ty của bố cô tên là gì thế? Hương Vị Giang Nam, sao thế?

    [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Xin chào, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy. Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy. Xin chào, số điện thoại… Làm cái trò gì vậy chứ? Cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.

    Lê Lê, cậu mang sạc dự phòng không? Hình như tối qua mình quên không sạc pin, điện thoại hết pin rồi. Không à? Được rồi. [Từ Lê] Lần team building đầu tiên của ” West World “. Cố lên! [Từ Lê] Lần team building đầu tiên của ” West World “. Cố lên!

    Sao Đỗ Lỗi cũng có ở đó? Lý Tiểu Xuyên. Thầy Đỗ, màn thầu này thơm cực. Sao có chút dự cảm không lành thế nhỉ? A lô, anh à. Lý Tiểu Xuyên, anh cho em 30 phút, em lập tức đến nhà anh, nếu không anh sẽ công bố đoạn video đó ra

    Cho tất cả mọi người thấy một người có ý định làm phần mềm về tình yêu, hôn nhân lại thất bại trong chuyện tình cảm của bản thân đến mức nào. Anh ta là người thảm hại ra sao. Đợi đã. Mọi người, anh tôi gọi tôi về ngay bây giờ. Bây giờ á?

    Vậy anh cứ nói với anh ấy anh đang tăng ca. Tuy Viên Soái là anh của anh nhưng anh cũng không cần chuyện gì cũng nghe theo anh ấy chứ? Anh tôi gọi tôi về ngay bây giờ. Nhưng chúng ta còn chưa bắt đầu ăn, lều cũng dựng xong rồi. Không sao đâu.

    Nếu đã có việc thì cứ về trước đi đã. Lần sau chúng ta chuẩn bị chu đáo hơn rồi lại tới. Còn nhiều thời gian và cơ hội lắm. Về thôi. Về thôi. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Viên Soái cũng thật là.

    Gọi anh về gấp cũng không nói là có chuyện gì. Cho dù là chuyện gì, mau chóng về nhà là đúng rồi. Không phải anh ấy có chuyện gì gấp chứ? Chắc không đâu, để tôi đưa cô về trước. Sao anh có thể tùy tiện vào nhà của con gái chứ? Về đi.

    Cứu mạng. Anh. Có chuyện gì mà anh tức giận thế? Chuyện cắm trại là như nào? Em chưa kể với anh nhỉ? “Thế Giới Phương Tây” tìm được nhà đầu tư rồi. Vậy nên lần này tính là lần team building lần đầu tiên của công ty em.

    Vậy tại sao Đỗ Lỗi lại có mặt ở đó? Vì anh ấy chính là nhà đầu tư của “Thế Giới Phương Tây”. Là Giang Quân giới thiệu cho em quen Đỗ Lỗi à? Hơn nữa, dạo này em đang quan sát… Anh cho em ngồi chưa? Dạo này em đang quan sát,

    Em phát hiện Giang Quân và thầy Đỗ đều có khả năng đánh giá sản phẩm giỏi hơn anh. Em đã lấy được khoản tiền đầu tư đầu tiên rồi. Vậy nên đợt này em cũng sẽ rất bận. Sau này anh đừng không có chuyện gì cũng gọi em tới như này nhé.

    Lý Tiểu Xuyên, có phải em quên anh vẫn nắm điểm yếu của em trong tay không? Một video có thể chứng minh “Thế Giới Phương Tây” là một trò hề. Trước đây em thích người ta, dùng quy luật tình yêu gì đó của em tính đi tính lại,

    Cảm thấy em và người ta cực kỳ xứng đôi. Kết quả thì sao? Người ta vẫn cứ kết hôn, mối tình đầu của em kết thúc trong thất bại, em ở nhà khóc hết 3 ngày 3 đêm. Em biết, em biết. Nhưng ngã ở đâu thì đứng lên ở đó.

    Hơn nữa đó là cách tính của ngày trước, hiện giờ sẽ không xuất hiện vấn đề đó nữa. Tức chết tôi rồi. Em thấy anh lạ lắm. Thầy Đỗ đầu tư cho em, sao anh lại tức giận như thế? Anh giận thật à? Anh sợ em bị lừa thôi. Giận gì đâu chứ?

    Em biết vì sao anh lại giận rồi. Em đừng phát biểu linh tinh đấy. Nhất định là vì… Đừng đoán bừa. Anh ghen tị với thầy Đỗ và Giang Quân… Anh không có. Hai người họ… Anh cảnh cáo em đừng nói nữa. Có mắt nhìn hơn anh, nhìn trúng dự án của em,

    Đúng không? Sao nào? Muộn quá rồi. Sớm muộn em cũng sẽ nhất định chứng minh cho anh thấy “Thế Giới Phương Tây” là một dự án đỉnh cao. Thằng trời đánh. Tiếc nuối lớn nhất của tôi chính là trước khi bố tôi qua đời tôi không kịp gặp mặt bố lần cuối.

    Năm đó, cửa hàng bún “Dây tơ hồng” mà bố tôi một tay gây dựng bị người ta thu mua ác ý. Bố tôi bận việc công ty mấy ngày mấy đêm không chợp mắt. Về sau bệnh cũ tái phát, bố tôi đột ngột qua đời.

    Công ty của bố cô tên là gì thế? Hương Vị Giang Nam. [Làm theo lẽ phải, hào khí sống mãi] [Chính trực ngay thẳng, cả đời không hổ thẹn] Em không vào à? Thế giới này chính là một đấu trường, có sống có chết, có thắng có thua là rất bình thường.

    Hơn nữa người ép ông ta đi vào đường cùng là bản thân ông ta và MH, không phải em. Em không cần tự trách bản thân quá. Bố, con về rồi ạ. Bố có việc gì không? Nếu không có việc gì thì con về phòng nghỉ ngơi trước đây. Đợi đã.

    Bố nghe nói Đỗ Lỗi từ chức rồi. Là thật à? Từ chức lúc nào? Từ chức với ai? Sao bố không biết gì hết? Hôm nay, nếu không phải khách hàng của GE phản ánh với bố, Linda, con định giấu bố đến bao giờ? Không phải con cố ý giấu bố đâu.

    Nó chẳng qua chỉ nhất thời kích động thôi. Nhất thời kích động? Nó làm vậy là muốn khiến bố tức chết. Không phải đâu bố. Bố đừng giận nữa. Nó chỉ là bị sốc nhẹ trong thương vụ trước. Bị mất mặt nên là tạm thời chưa điều chỉnh được tâm trạng nên mới…

    Nên mới từ chức, đúng không? Linda, giờ con giỏi thật đấy. Giúp nó viện lý do lý trấu đâu ra đấy. Tình chị em của hai đứa sâu đậm thật. Nhưng nó có bao giờ nghĩ cho con chưa? Vứt cho con gánh một đống rắc rối, con gánh nổi không?

    Nó đã bao giờ thật lòng quan tâm đến chị của nó chưa mà con còn ở đây bao che cho nó? Nó không vứt rắc rối qua cho con. Từ chức chẳng qua chỉ là biến động nhân sự bình thường của GE thôi. Bố, bố đừng giận nữa.

    Con sẽ khuyên nó về đây gặp bố. Không cần. Em chính là em trai mà bố chị nói sẽ đón về hả? Chị là Đỗ Lăng. Sau này chị chính là chị của em rồi. Họ đem chó của em đi rồi. Liệu họ có giết nó không? Liệu nó có chết không?

    Là em không thể bảo vệ tốt cho nó. Kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì bị ăn thịt. Đây là đạo lý mà bố nói với chị. Nếu em không muốn bị bắt nạt, thì em phải mau mau trưởng thành, để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn,

    Như vậy mới có khả năng bảo vệ người khác. Đứng dậy đi. Giờ em vẫn chưa hiểu. Sau này chị sẽ từ từ dạy em. Chị cũng sẽ luôn ở bên cạnh em. Thật ạ? Thật đấy. [Đỗ Lỗi] [Đỗ, dạo này em vẫn ổn chứ?] Chào Viên tổng. Ừ.

    Viên tổng, báo cáo này… Anh ấy… Như này… Như này là đang phớt lờ mình sao? Anh ấy không phải là vì chuyện hôm qua mà giận thật chứ? Viên tổng, hôm qua anh gọi Tiểu Xuyên về gấp như thế, Tiểu Xuyên lại chọc anh giận rồi à?

    Nghe nói mấy người thành lập công ty mới, thế nào? Team building vui không? Quả nhiên là đang ghen chuyện thầy Đỗ đầu tư cho Tiểu Xuyên. Cô cười gì? Không có gì. Cho anh này. Cafe hạ hỏa tôi đặc biệt pha chế cho anh.

    Tôi không biết cafe cũng có thể hạ hỏa đấy. Không uống. Viên tổng, anh mua quần áo mới à? Bộ này đẹp thật đấy. Vô cùng hợp với thần thái ung dung, sang chảnh của anh. Bớt nịnh nọt đi. Tôi có nịnh đâu. Tôi thấy sao nói vậy thôi.

    Cô rảnh lắm đúng không? Công việc nhàn rỗi quá đúng không? Được. Vậy giờ cô đi lấy tất cả tài liệu liên quan tới Công ty Công nghệ Thần Tân mang tới bàn làm việc của tôi trong vòng 5 phút. Còn 4 phút 50 giây nữa. Tôi làm xong cả rồi. Còn nữa.

    Dạo này ngày nào tôi cũng tới phòng tài liệu đọc những thương vụ trước đây của anh. Tôi phát hiện anh đúng là có mắt nhìn hơn mấy người bọn họ. Chẳng trách thiên binh vạn mã trong ngành ngân hàng đầu tư đều trở thành bại tướng dưới tay anh.

    Không hổ là chiến thần. Cô thôi đi. Tôi bảo, MH này không chứa chấp nổi cô nữa rồi. Có phải tôi nên đi tìm cho cô một lớp bồi dưỡng tấu hài nói không? Vậy mới đúng chứ. Đừng giận nữa, anh cười lên đẹp biết bao nhiêu. Thật không? A lô. Viên tổng,

    Tối nay nhóm dự án liên hoan, Kiều tổng bảo tôi báo với anh một tiếng. Được, tôi biết rồi. Cười gì mà cười? Anh cười gì thế? Ban nãy có người nói tôi cười lên đẹp trai. Tôi nói gì anh cũng tin à? Tôi tin đó. Ngồi đi. Trần Nhất Thành,

    Cậu xịt bao nhiêu nước hoa lên người thế? Thơm quá đáng. Tôi không chịu được. Cậu ngồi qua bên kia đi. Vâng, được ạ, được ạ. Chúng ta đổi chỗ đi. Cảm ơn Kiều tổng. Viên tổng còn nhớ nhà hàng này không? 2 năm trước,

    Chúng ta từng bàn một thương vụ sáp nhập ở đây. Hai chúng ta uống tới lúc 4 đại diện đàm phán say gục xuống bàn. Vẫn phải cảm ơn anh lúc đó đã ân cần đỡ rượu thay tôi. Tôi nhớ hình như lúc đó có cả Mã tổng nữa.

    Là Kiều tổng tự mình uống say. Cuối cùng là tôi vác cô về nhà. Chuyện là… Viên tổng, chúng ta bắt đầu ăn được chưa ạ? Ăn đi, bắt đầu ăn đi. Ăn đi. Còn đỡ rượu thay cô. Còn đưa người ta về nhà. Cô ta không có bạn hả?

    Rắc thính khắp nơi. Anh trai mưa. Anh tưởng mình là túi sưởi à? Gặp ai cũng tỏa nhiệt. Chúc anh bị đau bụng luôn đi. Cô Juno thân mến, Tiểu West nhắc nhở cô online tăng tình cảm với người bạn xứng đôi 100% với cô. Ngủ chưa, Cao Thủ Yêu Thầm? Vẫn chưa.

    Có chuyện gì à? Tôi có một vấn đề muốn hỏi anh. Cô hỏi đi. Sao? Giờ cô cũng có vướng mắc chuyện tình cảm rồi à? Anh nói xem một người con trai thường xuyên đối tốt một cách khó hiểu với một người con gái. Lúc người con gái đó khá cảm động

    Lại phát hiện anh ta đối xử với người con gái khác cũng rất tốt. Anh ta có ý gì vậy? Con gái cũng chẳng khác gì. Rõ ràng giây trước còn đang dỗ người ta, giây sau đã dây dưa không rõ với người con trai khác.

    Anh cũng gặp tình trạng như vậy rồi à? Sao những người này đều khó hiểu thế nhỉ? Quá đáng thật đấy. Đúng. Kiểu có chỗ dựa rồi nên không sợ. Có lẽ chính là dựa vào tình cảm của chúng ta đối với họ. Tình cảm của chúng ta đối với họ?

    Ai thích anh ta chứ? Tôi còn lâu mới thích anh ta. Cái này là tranh sao? Anh Viên Viên, anh ghép xong cái này chưa? Vậy anh vẫn ổn chứ? Tối còn gặp ác mộng không? Đương nhiên là không rồi. Anh nói em nghe một tin tốt.

    Anh tìm được chủ nhân khối rubik rồi. Thật à? Ai thế? Đương nhiên là anh rồi. Là anh ghép nó mà. Đúng nhỉ. Vậy anh có thể nói chuyện được với nó không? Nó đã kể anh nghe những gì rồi? Nó nói cả đời này anh chính là chủ nhân của nó.

    Vậy em thì sao? Không sao. Lúc em muốn gặp nó, em có thể tới tìm anh. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương