NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 13 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 13 A lô, Từ Lê. Sao mình lại ở căn nhà 702 nhỉ? Lê Lê. Quân Quân, cậu tỉnh rồi. Mình nấu chút cháo cho cậu rồi đó. Cậu mau tới ăn đi. Cậu còn choáng đầu không? Bình thường. Với cả cậu nhìn tủ lạnh xem cậu còn muốn ăn gì nữa nào?
Mình thấy cậu mua bao nhiêu là đồ luôn. Đây…Không phải mình mua. Không đúng. Không lẽ Viên Soái này cho thuê nhà còn tặng kèm cả bảo mẫu luôn sao? Mua cho cậu nhiều đồ ăn ở trong tủ lạnh như vậy, còn gấp gọn quần áo cho cậu,
Đến cả giường cũng là màu cậu thích. Loạt hành động này quả thực quá cảm động lòng người rồi. Thảo nào lúc mình vào xem nhà đã thấy kỳ lạ rồi. Sửa sang theo kiểu cậu thích, đến cả đồ gia dụng cũng là kiểu cậu thích. Không lẽ
Viên Soái này đang mong cậu trở về đấy chứ? Đúng rồi. Cậu không biết đấy thôi, hôm qua lúc anh ta gọi điện thoại cho mình, anh ta cực lo cho cậu luôn. Không phải trước đây cậu còn có thành kiến với anh ta sao? Đó là…
Trong thế giới tiểu thuyết của bọn mình dù sao thì tính cách nhân vật chính luôn dễ thay đổi mà. Ví dụ như, giây trước có thể là phản diện gian ác nhưng giây sau lại có thể là kiểu nhân vật vừa đẹp vừa giỏi vừa thảm khiến người ta đau lòng.
Mình thấy ấy, có lẽ anh ta muốn giữ cậu lại là có hai nguyên nhân. Hoặc anh ta muốn ngấm ngầm ám sát cậu. Hoặc là anh ta quyết một lòng yêu thầm cậu. Không nói chuyện với cậu nữa. Mình đi múc cháo đây. Chị muốn em ngày mai theo chị về GE
Để đi gặp người kết nối của dự án. Những chuyện xảy ra vào mấy ngày em không ở công ty, chị sẽ không so đo với em. Nhưng người phụ trách dự án ngày mai là bạn của bố. Ông ấy chỉ đích danh là em nhất định phải tới đó vào ngày mai.
Nếu em không tới sợ là bố sẽ biết chuyện. Em quậy đủ chưa hả? Hai ngày nữa em sẽ tranh thủ thời gian về một chuyến để xử lý chuyện nên xử lý. Có điều, cũng chỉ giới hạn trong chuyện này thôi. Đỗ. Em đừng như vậy nữa có được không?
Dù em đưa ra yêu cầu gì chị đều có thể đồng ý với em. Chỉ cần em đừng rời khỏi GE, đừng rời xa chị. Tôi đã nói với cô từ lâu rồi, nơi này là chiến trường, không phải là trường thi. Không có nhiều quy tắc như vậy,
Cũng không có thầy cô giám thị. Đối phó với loại người như Mã Tu Nhiên, tuyệt đối đừng nhẫn nhục chịu đựng. Tôi biết nơi này vận hành theo luật rừng, nhường nhịn chỉ khiến kẻ ức hiếp tôi ngày càng táo tợn hơn. Cô biết thì tốt. Đợi đã. Hít thở sâu.
Đi đi. Mời vào. Tôi không tìm cô cô lại không biết xấu hổ mà tới tìm tôi rồi. Hôm qua tôi đặc biệt xếp cô đi tiếp đãi Tần tổng. Cô thì hay rồi, gọi Viên Soái tới phá rối. Cô phải đích thân tìm Tần tổng xin lỗi về chuyện này. Mã tổng.
Xét thấy tình hình ngày hôm qua, tôi chính thức yêu cầu anh, mời anh chấm dứt toàn bộ lộ trình công việc không công bằng và không hợp lý đối với tôi. Nếu không, tôi sẽ khiếu nại lên Phạm tổng. Cô đang đe dọa tôi? Tôi đang đàm phán với anh.
Theo quy định của công ty, uống rượu với khách hàng không phải là công việc của tôi. Tôi nói cô biết, đừng tưởng có người chống lưng cho cô là cô có thể hắng giọng với tôi. Công việc cấp trên giao cho cô chính là thuộc phạm trù nghiệp vụ của cô.
Nghe rõ chưa? Ra ngoài. Đối phó với loại người như Mã Tu Nhiên, tuyệt đối đừng nhẫn nhục chịu đựng. Anh là cấp trên anh có quyền giao việc cho tôi. Nhưng tôi là nhân viên của bộ phận ngân hàng đầu tư
Tôi cũng có quyền từ chối với sự sắp xếp công việc không hợp lý. Nếu tôi làm như vậy khiến anh có gì bất mãn, anh có thể khiếu nại lên công ty. Vậy mà dám hắng giọng với mình. Làm gì có cái lý này? Mã tổng hùng hổ như vậy
Là muốn đi đâu đấy? Liên quan gì đến anh? Ủy nhiệm nữ nhân viên trong công ty đi uống rượu cùng tên họ Tần đó, là anh bày mưu tính kế đúng không? Ý anh là Giang Quân đó đúng không? Viên tổng bảo vệ nghé con vậy. Lẽ nào hai người…?
Anh mua nước hoa từ xưởng muối mỏ đúng không? Mùi gây thế. Anh không biết thì đừng nói linh tinh. Đây là sản phẩm mới của bậc thầy Amar Milan Fashion. Amar? Amar đúng là bậc thầy, vì thế nước hoa chắc chắn sẽ không có vấn đề.
Anh nói xem sẽ là vấn đề gì nhỉ? Viên Soái, anh đừng có mà quá đáng. Thứ 6 tuần trước, cổ phiếu Hồng Kông của công ty dược Cam Chính bị chuyển thành giao dịch tư nhân. Quá trình rất dài, trải qua thời kỳ quản giáo 2 năm
Họ đã cứu chữa để khôi phục giao dịch chứng khoán và soát lại hành chính rất nhiều lần nhưng vẫn không thể cứu vãn được số cổ phần này. Anh hiểu ý tôi chứ? Viên Soái, anh muốn đe dọa tôi sao? Tôi nói cho anh biết.
Đây đều là ý của chủ tịch hội đồng quản trị Cam Chính. Không liên quan một cắc tới tôi. Vậy ít nhất anh cũng là tiếp tay cho giặc. Vậy thì đã sao? Anh cũng chẳng làm gì được tôi. Đẹp thật đấy. Sao anh lại có tấm ảnh này?
Sao tôi lại có tấm ảnh này á? Anh nói xem, người thích kết thù như tôi đây, nếu không dùng chút thủ đoạn thì sao có thể ngồi lên vị trí hiện tại ở MH được chứ? Chẳng qua tôi chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông mà thôi. Mã Tu Nhiên,
Tôi cảnh cáo anh. Nếu anh còn tiếp tục dùng thủ đoạn hạ đẳng này để hủy hoại nếp sống của MH. Thì nói không chừng một ngày nào đó, tấm ảnh này sẽ bị tiết lộ ra ngoài. Này người đẹp, tự giải quyết cho ổn thỏa đi. Sao anh lại ở đây?
Tôi đang đợi cô. Đợi tôi? Cô nói xem, Nếu nói lời thật lòng ở một nơi ngoài văn phòng thì liệu nó có càng thể hiện được sự thật lòng hơn không? Sao tôi biết được? Anh nói trước đi rồi tôi đánh giá sau. Thực ra cũng chẳng có gì.
Thì là chuyện nhà ấy, tôi thấy cô nói đúng, là tôi đã lừa cô, là tôi không tốt. Vì vậy sau này cô phải học cách thông minh hơn một chút. Điều quan trọng nhất là đừng tin tưởng người như tôi nữa. Tôi nói xong rồi. Cảm ơn anh.
Mặc dù anh lừa tôi, nhưng nể tình anh đã cứu tôi nên tôi tha thứ cho anh đấy. Nhưng sau này anh đừng lừa tôi nữa. Tôi…Tôi cũng nói xong rồi. Tôi biết rồi. A lô, thầy Đỗ. Cô rảnh không? Tôi muốn đưa cho cô một thứ. Thứ gì vậy?
Cô tới rồi sẽ biết. Đợi cô ở phòng điều chế hương nhé. Được. Thầy Đỗ. Cô tới rồi. Thần bí gọi tôi tới là có chuyện gì vậy? Cô ngửi thử đi. Mùi rất dễ chịu, là anh điều chế sao?
Đây là nước hoa cô tự điều chế lúc tôi đưa cô tới lần trước. Nước hoa mới điều chế phải để yên mấy tuần. Bây giờ vừa được luôn. Tôi điều chế sao? Tôi giỏi vậy á? Ngồi đi. Juno? Đây là tên tiếng anh của tôi đó. Thật vậy sao?
Cũng trùng hợp quá nhỉ. Đúng rồi. Lần trước, cô gửi địa chỉ cho tôi nhưng khi tôi tới đó rồi… Nhưng hình như tôi tới muộn rồi. Không sao đâu. Lần trước là… Không sao, người không sao là tốt rồi. Nếu lần sau còn có chuyện như thế nữa,
Cô nhất định phải nói với tôi đầu tiên đấy. Cô hiểu không? Sẽ không có nữa đâu. Lúc trước tôi quá nhẫn nhục chịu đựng vì thế mới xảy ra chuyện như vậy. Sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa đâu. Vậy xem ra, học trò nhỏ của tôi
Sắp thành nghề đến nơi rồi. Tôi thành nghề thì mới có thể giảm bớt gánh nặng cho thầy được chứ. Đúng rồi, thầy Đỗ. Dạo này anh sao rồi? Tôi dạo này rất tốt. Làm giảng viên, bây giờ thì có thêm kế hoạch nho nhỏ chuẩn bị góp vốn đầu tư.
Nếu cô có dự án gì tốt muốn tiến cử thì cô nhất định phải nói với tôi đầu tiên đấy. Được thôi. Cảm ơn nước hoa của thầy nhé. Đừng khách sáo với thầy giáo như vậy. Thầy ơi, rẽ phải chỗ này nhé. Xin lỗi, tôi suýt quên mất.
Hôm nay tôi phải tới chỗ này. Cô không về nhà à? Không, bây giờ tôi sống ở đây. Cô chuyển nhà rồi à? Rất tốt. Rất…Rất tốt cái gì cơ? Đúng rồi. Hôm qua cô tự về kiểu gì vậy? Những buổi tiệc như vậy chắc sẽ không tan quá sớm đúng không?
Hôm qua… Hôm qua là cấp trên của tôi tới đón tôi. Viên Soái? Sao anh ta lại cử cô đi một mình? Không phải, anh ta tới giúp tôi. Bỏ đi, bỏ đi. Chuyện dài dòng lắm. Dù sao thì chẳng có người mới nào là không bị gây khó dễ cả.
Tôi luôn cảm thấy hình như mối quan hệ của hai người rất tế nhị. Không có đâu. Anh ta chính là hàng xóm hồi nhỏ của tôi. Hai chúng tôi quen biết nhau từ lúc học mẫu giáo. Tôi hiểu rồi. Vậy tình cảm của hai người rất tốt nhỉ?
Tốt cái gì mà tốt? Từ nhỏ anh ta đã thích ức hiếp tôi. Nhiều năm không gặp nhau, vừa gặp là anh ta liền muốn đuổi tôi khỏi MH, còn nói cái gì mà tôi không hợp với ngành ngân hàng đầu tư.
Sau khi vào công ty anh ta lại gây khó dễ cho tôi đủ kiểu. Ai có quan hệ tốt với anh ta chứ? [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Anh về rồi đây. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com]
Anh về rồi đây. Em chào anh. Anh về rồi đấy hả? Vượng Tài đâu? Sao anh không nhìn thấy Vượng Tài? Bên kia kìa. Lý Tiểu Xuyên. – Em… – Anh sao thế? Được rồi, được rồi, được rồi. Không sao rồi. Không sao rồi, Vượng Tài. Bố về rồi đây, không sao rồi.
Lý Tiểu Xuyên. Hai hôm nay em chăm sóc Vượng Tài như thế này hả? Em cài chế độ cái đó rồi. Một khi nó đạt tới lượng vận động nhất định thì sẽ tự khắc dừng lại. Có phải em cũng ít vận động không? Có phải em cũng muốn lên đó chạy không?
Tới trị số nhất định anh cũng mới cho em dừng lại. Lên. Anh đùa hà? Lên. Em chạy cái này làm gì? Em… Em không lên có phải không? Được. Anh thấy có phải em đã quên trong điện thoại của anh có thứ gì rồi đúng không?
– Thời đại học, em tỏ tình… – Được rồi. Em chạy. Nhanh lên. Thế thôi, thế thôi anh ơi. Con người anh thật là. Anh nói cho em biết, nếu em để anh nhìn thấy phân của Vượng Tài trong căn phòng này thì anh sẽ cho em biết thế nào là đau khổ.
Cái này anh không phải lo. Lần trước Từ Lê nói với em, chó cần phải ra ngoài đi tiểu tiện. Vì thế, ngày nào em cũng đặt trước thời gian cho nó ra ngoài. Hơn nữa, mấy hôm anh không ở nhà ấy, em nói cho anh biết nó còn nặng phết đấy.
Chắc phải khoảng 1.5 kg. Chạy cho đàng hoàng. Đây chính là dự án mới mà dạo này em nghiên cứu sao? Cái này phải bảo mật trước. Đến lúc đó, em sẽ lại cho anh một bất ngờ lớn. Thần bí đến vậy sao? Đột nhiên em nhớ ra em phải làm một chuyện.
Em giao Vượng Tài cho anh đấy. Bye bye. Kỳ cục. Quân Quân, cậu về rồi. Làm gì vậy? Ngồi yên. Cậu đã đi đâu vậy? Sao người thơm thế? Phòng điều chế hương của thầy Đỗ. Thầy Đỗ còn có phòng điều chế hương sao? Giỏi ghê. Thầy Đỗ
Chính là người đàn ông luôn giúp đỡ cậu, âm thầm ở phía sau cậu mà cậu nói? Vớ vẩn gì vậy? Người ta là thầy giáo mà mình rất kính trọng, là tiền bối trong giới ngân hàng đầu tư. Cái đầu đen tối của cậu bớt suy nghĩ linh tinh đi.
Cậu làm gì vậy? Quân Quân nhà chúng ta lại nói mình đen tối. Xem mình hôm nay xử lý cậu như thế nào. Nhột. Nhột, nhột. Mình… Nhột chết đi được. Nhột. Yên lặng chút đi. Ánh mắt bạn cùng phòng đó của cậu đáng sợ thật đấy.
Mình đã luyện thành tường đồng vách sắt rồi, quen là ổn hết. Vậy có thể do tế bào B của mình vẫn chưa đủ phát triển. Hay là mình vẫn nên chuyển về. Cứ ở đây làm phiền cậu suốt cũng không hay lắm. Không được. Cậu đã chuyển ra rồi,
Sao có thể dễ dàng cúi đầu trước thế lực hung ác được? Hơn nữa thể diện của cậu vứt đi đâu? Thì… Yên lặng chút đi. Không được cười. Cả hai đều có hại, thì phải chọn cái ít có hại hơn. So với Viên Soái mà nói, mình vẫn không chịu được
Ánh mắt “lăng trì” này hơn. Được thôi. Nếu tráng sĩ đã quyết định từ biệt vậy ta cũng không tiện giữ lại. Có điều, tráng sĩ nấu một bát mì rồi hãy đi. Vậy để mình suy nghĩ thêm một lát. Nhưng mình thật sự đói lắm rồi. Tráng sĩ.
Tráng sĩ cũng đói rồi. Bạn thân của tráng sĩ có thể nấu một bát mì cho tráng sĩ được không? Bạn thân của tráng sĩ cũng rất mệt. Oẳn tù tì. Ba ván thắng hai nhé. Oẳn tù tì. Thêm ván nữa. Oẳn tù tì.
Quầng thâm này của cô là cả đêm không ngủ sao? Ngủ không ngon. Không cần phải liều mình như vậy đâu. Dù gì cũng phải để lại chút cơ hội cho chúng tôi chứ. Chết rồi. Mình bắt đầu lạ giường từ khi nào vậy? Từ lúc chuyển tới nhà Lê Lê
Là chẳng được ngủ ngon hôm nào cả. Thượng Hải to như thế, chẳng lẽ không có một nơi có thể yên tâm ngủ được sao? Nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ là không bị công việc ngập chết thì cũng sẽ đột tử trước mất. Một người hàng xóm giống tử thần,
Một người hàng xóm giống ma quỷ. Nhưng rõ ràng ở địa bàn của ma quỷ này lại có môi trường tốt, yên tĩnh giá cả lại hợp lý. Đại trượng phu còn có thể tiến, có thể lùi được cơ mà. Giang Quân. Mày không thể vì tính khí nhất thời
Mà từ bỏ hậu hoa viên của giới ngân hàng đầu tư với điều kiện tốt như vậy được. Viên tổng. Sao vậy? Ừm… Tôi muốn hỏi hiện giờ có phải 702… 702 làm sao? Vậy 702… Đây là báo biểu đánh giá mới nhất của công ty Công nghệ Thần Tân.
Tiến sĩ Chu nhấn mạnh là muốn anh xem. Được. Cô tới làm việc hay tới diễn bộ “Zombie giết chóc” vậy? Sắc mặt thì trắng bệch quầng thâm còn to hơn cả mắt. Cô dọa chúng tôi thì không sao, nhưng dọa đến khách hàng thì phải làm thế nào?
Còn cả bộ đồ này của cô nữa, mua ở Taobao đúng không? Nhăn nhăn nhúm nhúm, không có một chút thẩm mỹ gì cả. Giang Quân. Không phải cô còn một bản thuyết minh kêu gọi đầu tư chưa nộp sao? Chưa viết xong còn ngây ra đó làm gì? Mau về viết đi.
Để tôi cầm về văn phòng xem. Tôi còn có chuyện muốn nói với anh. Vậy tới văn phòng của tôi. Những người mới này, lúc mới tới thì lúm ra lúm rúm bây giờ chuyển chính thức hết rồi thì càng ngày càng tùy tiện.
Kiều tổng có tâm trạng quan tâm người mới như vậy chi bằng giành chút thời gian xem lại mình đi. Tôi… Tôi làm sao chứ? Lớp make up bị trôi rồi. Dọa đến khách hàng thì không hay đâu nhớ. Đâu có. Chỉ biết nói vớ vẩn. Nói chuyện chính đi.
Theo nguồn tin đáng tin cậy, bản quyền hệ thống của công ty Công nghệ Thần Tân được mấy công ty lớn để ý rồi. Công ty khởi nghiệp về công nghệ kiểu này thật sự là “sinh tồn trong kẽ hở” mà. Tiếp theo anh định làm gì? MH chúng ta
Không cần thiết vì khách hàng nhỏ này mà đắc tội với quá nhiều người. “Binh đến tướng ngăn, nước đến thì đất chặn”. Nếu đã là công ty chính tôi ngắm trúng thì tôi nhất định sẽ khiến sức sống của nó phát triển hừng hực.
Vậy tối nay anh có dự định gì không? Anh ăn gì? Thật xin lỗi. Tối nay tôi có chuyện riêng cần giải quyết. Chuyện riêng sao? Cần giúp đỡ không? Được thôi. Vậy tôi đi trước đây. Sao rồi? Cô có muốn đi ăn cùng không? Không ăn đâu, tôi đang giảm cân.
Không phải, tôi nói cô… Cô ngồi ở tư thế khó như vậy cả một ngày rồi, cô không thấy mệt à? Tôi mệt chứ. Tôi thấy ấy nếu cô có chuyện gì muốn báo cáo thì cứ vào đi. Không sao đâu. Tôi chẳng có gì cần báo cáo cả. Anh…Anh đi ăn đi.
Được. Tôi đi đây, bye bye. Nghỉ thôi. Cô đang tìm tôi sao? Cô sao thế? – Đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi. – Không phải. Cô không khỏe chỗ nào à? Đừng chạm vào tôi. – Tê chân. – Tê chân? Tê chân sao không nói sớm? Tê. Ok rồi, ok rồi.
Ok rồi hả? Cô đổi nước hoa à? Thơm không? Giang Quân. Hôm nay cô rất kỳ lạ, từ đầu đến chân đều không bình thường. Rốt cuộc cô bị sao vậy? Không phải. Anh nói chuyện thì nói chuyện, anh đừng dựa sát vào tôi như thế có được không?
Nếu thật sự có việc muốn tìm tôi thì cô cứ nói ra. Biết đâu tôi lại đồng ý với cô. Tôi không có việc gì cả. Tôi đang tăng ca thôi. Tôi không có việc gì muốn xin anh cả. Cô chắc chứ? Không sao cả.
Dù sao thì bây giờ tôi cũng đói bụng rồi. Tôi đi ăn một mình đây. Viên tổng. Trùng hợp ghê. Bụng của tôi nói là nó cũng đói rồi. Vừa hay anh xem, tôi cũng làm xong số công việc trong tay rồi. Chúng ta cùng đi ăn đi, tôi mời anh.
Cô mời tôi? Đi thôi. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Hết tê chân rồi à? Viên tổng, bún Phú Quý của anh tới rồi đây. Để tôi cho gia vị giúp anh. Một thời gian không tới, quán bọn họ đều sửa sang lại cả rồi.
Không biết mùi vị còn giống như trước không nữa. Viên tổng, có phải anh thích ăn giấm không? Nào, chút giấm nè. Có cần thêm chút ớt không? Nói đi. Sáng nay tìm tôi có việc gì? Đâu có. Không phải lúc tan làm cô cũng đợi tôi sao? Đâu có đâu.
Xem ra là tôi hiểu lầm rồi. Ăn đi. Ngon ghê. Tôi nói cô một chuyện nhé. Căn nhà ở khu Long Đình để trống lâu như vậy. Nếu cô chắc chắn không thuê vậy tôi sẽ cho người ta thuê. Trống đâu nào? Rõ ràng trong tủ lạnh đựng đầy đồ. Gì vậy?
Ý của tôi là bây giờ đang là trái mùa, khá là khó cho thuê. Anh đã giúp tôi thì tôi cũng không phải là người nhỏ nhen gì. Tôi sẽ suy nghĩ giải quyết vấn đề này giúp anh. Chút chuyện nhỏ này
Sao lại không biết xấu hổ mà làm phiền cô Giang giúp được chứ? Tôi tự làm được mà. [Tô Sướng] [Gọi điện thoại cho tôi] Cô thử nghĩ mà xem, [Tô Sướng] [Gọi điện thoại cho tôi] Cô thử nghĩ mà xem, căn nhà Long Đình ở khu đó, giá cả thấp như vậy
Nên vẫn rất ăn khách. A lô, cô Lưu. Cô muốn tới xem nhà sao? Ngày mai tôi có chút việc vào ban ngày, hay là tối mai cô tới nhé. Gì cơ? Cô muốn chuyển tiền luôn cho tôi sao? Được thôi. Vậy để tôi gửi số tài khoản cho cô.
Bây giờ không cho thuê nhà nữa rồi, đã có người muốn thuê rồi. Cô làm gì vậy? Cô đang làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của tôi đấy. Ngồi xuống. Không phải, tôi… Tôi suy nghĩ kỹ rồi, giá cả căn nhà đó của anh vẫn rất hợp lý. Vì vậy
Tôi muốn thuê lại. Gì cơ? Tôi muốn thuê lại. Tôi muốn thuê lại. Không phải. Chuyện này sao mà được, đúng không? Tôi sợ cho cô Giang thuê sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống vui vẻ hạnh phúc hiện tại của cô. Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng.
Tôi không có cuộc sống vui vẻ hạnh phúc gì cả. Được thôi. Thấy cô thành tâm muốn thuê căn nhà đó của tôi như vậy, tôi có thể cho cô chen vào hàng. Có điều. Gì vậy? Không lẽ anh muốn tăng giá? Làm ăn mà, không mất mặt. Mất mặt.
Vô cùng, cực kỳ, đặc biệt mất mặt. Anh là quản lý cấp cao có giá trị như vậy anh còn muốn lợi dụng một nhân viên bé nhỏ như tôi. Được, được, được rồi. Cô nói gì cũng có lý. Vậy cứ thế nhé. Tôi vẫn cho cô thuê với mức giá trước đây.
Không được. Giang Quân. Cô không cho tôi tăng giá, chẳng lẽ cô còn muốn đục nước béo cò sao? Không phải. Tôi thấy tôi vẫn nên trả cho anh theo giá thị trường. Anh không lợi dụng tôi, tôi cũng không thể lợi dụng anh được. Được, được hết.
Dù sao thì tôi chỉ cần cô về đó ở là được. Tôi nói là, cứ nghĩ đến việc cô chuyển về là tôi lại có thêm phiền phức. Ăn cũng không bớt cái mồm lại được. Ăn đi. Cô cẩn thận chút chứ. Cái nước này mà bắn lên người tôi
Là cô không có lương tháng sau đâu. Cô đã quyết định khi nào thì chuyển về chưa? Mấy hôm nữa. Xem ra tôi vẫn phải gọi một cuộc điện thoại cho cô Lưu. Cô đi đâu vậy? Dọn đồ chuyển nhà. Quá đỉnh. Thành công rồi. Lại nữa. Trời ơi. Tiểu Xuyên,
App này của anh còn mấy giai đoạn nữa là có thể hoàn thành vậy? Lần sau đến giai đoạn tiếp theo anh có thể nói trước cho tôi một tiếng không? Nếu thế thì tôi cũng có chuẩn bị. Giai đoạn gì cơ? Chính là… Chính là…
Chính là giai đoạn mà anh như thế này này. Tôi xin lỗi nhé. Vì hiện tại, về cơ bản thì app của tôi đã hoàn thành rồi. Vừa nãy là vì tôi cho ra mắt bản thử nghiệm của tôi cho nên tôi mới kích động như vậy. Bản thử nghiệm sao?
Vậy cũng tức là bây giờ tôi có thể tải xuống rồi. Vậy tôi sẽ trở thành người dùng đầu tiên. Đã muộn rồi, người dùng đầu tiên là tôi. Vậy tôi cũng sẽ pr app này cho hội chị em người mẫu của tôi để bọn họ tăng thêm nhiều người dùng cho anh,
Rồi họ sẽ giới thiệu cho các fan trên các mạng xã hội rồi fan sẽ lại giới thiệu cho bạn bè của họ. Vậy có phải app này của anh sẽ hot không? Không được. Hiện giờ máy chủ của tôi vẫn quá yếu không thể dự trữ được nhiều số liệu như vậy.
Vì vậy không có cách nào chịu được lượng người dùng lớn như vậy. Tôi phải thông báo một tiếng với anh tôi đã. Tôi đã nói là tôi sẽ cho anh ấy một bất ngờ lớn. Vậy bây giờ tôi cũng gọi điện cho Quân Quân. Các bảo bối của chị.
Đại ma vương có tưới nước đúng giờ cho các em không? Để chị xem nào. Vẫn tạm được. Quả nhiên vẫn là nhà của mình thoải mái. Vượng Tài. Vượng Tài. Vượng Tài, sao mày lại tới đây? Sao mày lại tới đây? Trời ạ, hình như mày lại béo lên rồi.
A lô, Lê Lê. Cậu tìm mình có việc gì vậy? Về rồi à? Ai đang ở cạnh cậu vậy? Không…Không có ai cả. Sao vậy? Đến cả nói cũng không được nói. Ai vậy? Viên Soái đang ở cạnh cậu à? Cậu chuyển về rồi à?
Giang Quân, cậu không có khí phách quá rồi. Mình lệnh cho cậu bây giờ lập tức tới cửa hàng tiện lợi của mình. Không phải. Anh làm gì vậy? Tôi đặc biệt chào mừng cô về nhà mà. Chào mừng trở về. Tôi cảm ơn anh. [Lý Tiểu Xuyên] Anh, [Lý Tiểu Xuyên]
[Lý Tiểu Xuyên] bất ngờ lần trước em nói với anh đã hoàn thành xong. [Lý Tiểu Xuyên] bất ngờ lần trước em nói với anh đã hoàn thành xong. Em hy vọng anh là người đầu tiên tới xem tiện thể giúp em đánh giá xem
Giá trị đầu tư của dự án này là bao nhiêu. Anh đi đâu vậy? Cửa hàng tiện lợi. Cửa hàng tiện lợi? Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương