NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 11 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 11 Đường Tâm cũng đã rút đơn kiện. Cô còn chứng cứ không? Chứng cứ ấy. Có không? Tôi có thể chứng minh. Phạm tổng. Lần này thật sự cảm ơn các vị. Với tư cách CEO mới lên nhận nhiệm vụ lúc nguy nan, tôi phải cảm ơn sự tín nhiệm của MH
Từ trước tới nay. Nhưng việc lần này quả thật chỉ là hành vi cá nhân của Vạn Sơn, không thể quyết định phương hướng kinh doanh của công ty chúng tôi. Tôi nhất định sẽ nhanh chóng thể hiện cho các giới thấy quyết tâm vì duy trì trật tự ngành nghề
Mà dằn lòng rũ bỏ để có thể sống xót của công ty giải trí Vạn Tinh chúng tôi. Lần này cách chức được Vạn Sơn, không thể thiếu công của Viên Soái và Giang Quân. Đương nhiên rồi. Cũng phải cảm ơn sự giúp đỡ của Lạc tổng.
Phạm tổng, vậy tôi không tiễn nữa nhé. Được. Thằng ranh này. Suýt nữa tôi tưởng cậu không thể lật được thế cờ, còn đang nghĩ xem phải kết thúc giúp cậu kiểu gì đây. Làm một trận kinh hồn khiếp vía. Nhưng kết quả rất tốt. Phạm tổng, ngài xem lời ngài nói kìa.
Tôi đã bao giờ làm ngài thất vọng chưa. Đây chính là Giang Quân mà cậu nói đúng không? Hôm nay biểu hiện rất tốt. Cảm ơn Phạm tổng. Trong chuyện lần này, sau lưng Vạn Sơn chắc chắn có cao nhân chỉ điểm. Nếu chỉ dựa vào một mình anh ta,
Không thể thản nhiên, gặp chiêu nào phá chiêu đó như vậy được. Cho dù hắn có quân sư quạt mo sau lưng, suy cho cùng phe xấu xa cũng không thắng được chính nghĩa, cùng lắm chỉ là một tên hề nhảy nhót thôi. Ngược lại là Phạm tổng đó,
Ban nãy chúng tôi phải chịu mạo hiểm, chỉ có thể nhờ vào tiền thưởng của ngài an ủi thôi. Thằng ranh này. Được, không thiếu được phần của cậu. À đúng rồi. Tôi còn có hẹn với người khác. Tôi đi trước đây. Vâng. Phạm tổng đi trước nhé. Tạm biệt Phạm tổng.
Nhiệm vụ lần này hoàn thành khá lắm. Cảm ơn Viên tổng đã khen. Có phải Viên tổng nên mời tôi uống cốc cà phê không? Giang Quân. Cảm ơn cô. Tôi cũng cảm ơn cô. Tôi còn tưởng cô sẽ không đến. Tôi đến vì cô.
Tôi không muốn để người tin tưởng mình phải thất vọng. Mặc dù tôi biết bước đi nhỏ này của mình không thể thay đổi được gì, nhưng tôi muốn tìm một chút phương hướng cho những cô gái vẫn đang gặp quấy rối giống tôi. Cô làm tốt lắm.
Chị đã nói với em từ sớm. Tuyệt đối đừng để con dao găm này đâm trúng mình. Em tự cho mình là đúng quá đấy. Bất kể kết quả là thành công hay thất bại, đó đều là sự lựa chọn của em. Em sẽ gánh vác tất cả hậu quả.
Em sẽ tự gánh vác tất cả hậu quả? Dựa vào đâu? Dựa vào nhiệt huyết của em sao? Hiện giờ Viên Soái đã trở thành tâm ma của em rồi. Lần này em nhất định phải nghe chị. Quay về công ty đi. Vẫn còn rất nhiều chuyện cần xử lý.
Chỉ có chị và GE mới có thể giúp em đánh bại hắn. Làm cách nào để đánh bại anh ta là chuyện của em. Nếu chị vẫn nghĩ em là đứa trẻ không thể rời chị nửa bước, em sẽ rời GE. Em còn có việc. Đi trước đây. Này.
Đường Tâm đáng thương quá. Vừa mới bước chân vào xã hội đã gặp phải loại đàn ông khốn kiếp này. Tôi tin lần này Vạn Sơn nhất định phải chịu sự trừng trị của pháp luật. Đợi sau khi công ty giải trí Vạn Tinh xin IPO xong,
Tôi có thể xin được ngủ một giấc tử tế không? Có thể ngủ. Cũng có thể nghỉ phép. Nhưng trước đó, có phải cô nên tự kiểm điểm không? Nói xem trong vụ của Vạn Sơn vấn đề của cô rốt cuộc nằm ở đâu. Tôi biết.
Suýt nữa đã làm MH mất đi một khách hàng lớn. Không chỉ như vậy. Nghiêm túc đến vậy sao? Anh không định ghi thêm một lỗi cho tôi đấy chứ? Chưa để người ta vui mừng chiến thắng được ba giây, anh đã mở đại hội rút kinh nghiệm rồi.
Cô thi hành chính nghĩa vì Đường Tâm, không sai. Đó là khí phách nghĩa hiệp của Mặc Tử cô. Nhưng ngành ngân hàng đầu tư khác với lăn lộn giang hồ. Không ngờ cô lại dám lén chạy đi quay video một mình. Cô có biết như vậy nguy hiểm cỡ nào không?
Rõ ràng là do lúc đầu anh từ chối tôi, nên tôi chỉ có thể chiến đấu đơn độc. Tôi giấu cô vì tôi không muốn cô tham gia vào. Chính cô cũng nói Vạn Sơn là một tên khốn kiếp mà. Ý anh là ngay từ ban đầu anh đã tin tưởng tôi? Tôi…
Đương nhiên là tôi cũng dùng đôi mắt trí tuệ của mình, ngay từ đầu đã nhận ra Vạn Sơn có vấn đề. Phét lác vừa thôi. Cô đấy. Phản ứng não và dung lượng não của cô giống y chang nhau. Không đáng tin. Cô chuẩn bị ôm va-li
Nhặt tiền vàng sau lưng tôi chứ gì. Anh cũng biết “ôm va-li” sao? Có ý gì? Không có gì. Chỉ là hai ngày trước, tôi nghe được câu chuyện ôm va-li tiền, rất có tính dẫn dắt. Tiếng gì thế? Tiếng xin cứu mạng. Cả đêm qua tôi không ngủ,
Hôm nay lại cả ngày chưa ăn cơm, cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào là quên ăn quên ngủ rồi. Nếu nhân viên của tôi đã cố gắng như vậy, thân là sếp, để tôi mời cô ăn cơm một lần đi. Nói đi. Muốn ăn gì? Thật hay giả vậy?
Giờ tôi đói đến mức có thể ăn cả một cái đầu bò đấy. Nhưng giờ này chắc chỉ có thể gọi đồ ăn ngoài thôi. Thế này đi. Đến nhà tôi. Anh muốn làm gì? Tôi muốn làm gì sao. Đã đến lúc thể hiện kỹ thuật thật sự của tôi rồi.
Kỹ…kỹ thuật gì? Kỹ thuật nấu ăn. Anh còn biết nấu ăn cơ à? Tôi nhặt được hai tấm vé xem phim. Có phải của anh không, Tiểu Xuyên? Không phải. Đồng chí Lý Tiểu Xuyên. Tôi có hai tấm vé xem phim. Nghe nói đánh giá về phim rất tốt.
Tôi muốn mời anh đi xem cùng tôi. Anh sắp xếp thời gian được không? Tôi xem phim này rồi. Được thôi. Được thôi. Số phận do mình, không do trời. Bất kể thế nào tôi cũng sẽ nghĩ cách hẹn được anh. Cố lên. Anh yêu à, đang làm gì đó?
Nghe nói gần đây có một bộ phim kinh dị đáng sợ lắm. Có thời gian đi xem với em không? Sao không để ý đến em? Có phải bên cạnh anh có cô gái khác rồi không? Có. Có một nhân viên cửa hàng tiện lợi. Vậy anh thấy cô ấy có xinh không?
Sao lại là cô? Tôi… Tôi… Tôi muốn anh trải nghiệm sự khác nhau giữa người thật và AI ấy mà. Giống phép thử Turing? Phép thử Turing gì cơ? Cô có biết AI được phán định là AI như thế nào không? Turing có một lý luận.
…Được nâng cấp thành trí tuệ nhân tạo. Cho nên mới nói, đây là một cách rất hay. Ông trời ơi. Quả nhiên phản ứng não của học bá không giống với người bình thường. Sao lâu thế nhỉ? Còn tính ăn vận sang chảnh như đi tiệc rồi mới qua ăn cơm à?
Mở cửa quá nhanh thì mất mặt lắm. 1 2 3. Tới đây. Vào đi. Sao giờ cô mới tới? Tôi vét hết sạch nguyên liệu nấu ăn có thể sử dụng trong nhà mang qua đây đó. Long trọng vậy sao. Đến thì cứ đến, còn mang theo quà.
Không long trọng. Không long trọng. Có thể phát huy công dụng là được. Không không không. Nghìn dặm tặng lông ngỗng, quà nhẹ nhưng tình nghĩa nặng. Viên Soái tôi trước giờ là người cực kỳ xem trọng chuyện người khác tặng quà.
Đây là sự kính trọng cơ bản nhất đối với người tặng quà. Toàn là đồ ăn vặt. Cô Giang à. Tốt xấu gì đây cũng là tiệc mừng công của chúng ta. Chỉ… Chỉ ăn cái này thôi à? Sống ở trên đời quan trọng nhất là vui vẻ. Thế có đói không?
Tôi nấu bát mì cho cô ăn. Tối nay cứ tạm thế này đi. Hôm khác ra ngoài ăn một bữa ngon là được mà. Được rồi. Được rồi. Được rồi. Cô ấy à, ngồi ở phòng khách đợi cơm dâng đến miệng đi. Anh muốn nấu? Anh biết nấu ăn thật á? “Bé con”
Sao mày ngoan thế hả? Cô đợi thêm chút nữa, xong luôn đây. Đi đây. Hóa ra là ở đây. Không ngờ sau ngần ấy năm nó vẫn còn. Đúng vậy. Đã nói nếu nhận tôi làm chủ nhân cả đời, tôi sẽ có trách nhiệm với nó cả đời mà.
Sao anh lại vẽ lung tung lên trên vậy? À thì… Cái đó là ký hiệu tôi đánh dấu để luyện tập. Ngần ấy năm trôi qua, cô vẫn không thay đổi, không tiến bộ chút nào hết. Còn ở đó mà nói. Năm ấy nếu không phải ai đó
Chém gió lừa lấy đồ của tôi, có khi trình độ bây giờ của tôi có thể tham gia cuộc thi quốc tế rồi ấy chứ. Cái này thì chưa chắc. Có những tài năng trời cho cô muốn học cũng không học được đâu. Có điều,
Nể tình cô là chủ nhân cũ của nó, tôi sẽ dạy cô mấy chiêu. Cô xem. Khi chơi rubik, phải ghép một mặt trước. Ví dụ cô ghép mặt màu vàng trước. Cô chỉ cần ghép được hình chữ thập màu vàng này trước. Ghép kiểu gì đây?
Tìm tất cả các viên ở giữa, xoay nó lên. Đã ghép xong một mặt rồi này. Hóa ra là chơi như vậy. Cô mang về nhà chơi đi. Tôi nấu cơm tiếp. Cô rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm. Được. Thật không ngờ cả bàn thức ăn này đều do anh nấu.
Sống ở nước ngoài, nếu không muốn bị chết đói, ai cũng sẽ học được kỹ năng sinh tồn này. Mang ly rượu qua đây. Nhẹ thôi. Chỉ là cái ly thủy tinh thôi mà. 2000 một cái đó. Hàng Thụy Sĩ. Thật hay phét đấy, đắt thế. Thật hay phét? Nếm thử xem. Ngon.
Ngon đúng không? Món này cũng ngon. Ăn chậm thôi. Vượng Tài còn nhã nhặn hơn cô. Anh thích lo chuyện bao đồng thế. Ngày xưa lúc anh cứ đòi mặc chiếc áo cổ đứng Jeanswest màu đỏ đi học, tôi cũng chưa nói anh đâu. Mặc cái gì? Tôi không nhớ, chưa từng mặc.
Cho dù bây giờ anh đã là tổng giám đốc của MH, cũng không xóa sạch được lịch sử đen của mình đâu. Tôi nói cho anh biết, tốt nhất đừng có chọc điên tôi, nếu không tôi sẽ bóc phốt hết sự tích vinh quang của anh ra ngoài. Giang Quân.
Tôi muốn xem xem, một quản lý cấp cao quần áo bảnh bao của MH hiện tại ngày xưa vì một chiếc chân giò mà theo đuổi cô bé mập lớp tôi như thế nào. Ăn cà của cô đi. Ăn đi. Nhét kín miệng cô luôn. Nhiều lời. Tự vả. [Đỗ Lỗi]
Có thời gian gặp nhau không? Có công việc à? Điện thoại quấy rối. Anh thử một miếng đi, ngon lắm. Đúng không? Đương nhiên rồi, tôi làm mà. Phải phải phải. Ngon chứ? Ăn đi. Ngon chứ? Cô dám ăn cái này không? Thử xem. Đáng tiếc. Chỉ kém có một chút.
Nhưng không sao. Không quan trọng. Cảm giác làm quân sư cho Vạn Sơn thế nào? Đáng nhẽ tôi phải đoán ra sớm mới phải. Nếu không phải tại anh, làm sao Giang Quân có thể manh động tới như vậy, giấu tôi một mình chạy đi tìm Đường Tâm.
Cô ấy tin tưởng anh như vậy, xem anh là bạn bè thật sự, anh lại lợi dụng cô ấy để đối phó tôi. Anh sợ thua tôi đến vậy sao? Viên tổng ơi là Viên tổng. Anh coi trọng tôi quá rồi. Tôi đã từ chức.
Anh gọi tôi tới để nói chuyện này sao? Cũng không phải. Hôm nay hẹn anh tới đây chủ yếu là để mài dũa kỹ năng lái xe. Ngoài ra, còn muốn nói với anh, có những chuyện nhường được, nhưng có những chuyện không nhường được. Anh có ý gì?
Đây là quà cô ấy tặng tôi. Chắc anh từng nhìn thấy rồi nhỉ. Giang Quân đúng là một cô gái tốt. Trước đó tôi còn đồng ý với cô ấy… Đỗ Lỗi. Tôi cảnh cáo anh, cách xa cô ấy một chút. Ban nãy tôi đã nói rồi, có những chuyện nhường được,
Nhưng có những chuyện không nhường được. Thú vị đấy. Cậu muốn mình hẹn Lý Tiểu Xuyên đi xem phim? Mình thật sự… Mình thật sự đã dùng đủ mọi chiêu, đủ mọi cách. Anh ấy vẫn cố chấp, không xi nhê. Cho nên, mình chỉ có thể đến nhờ vả cậu.
Cậu nhờ vả mình cũng vô dụng. Mình và anh ta có thân nhau đâu. Không sao. Mình đã nghĩ xong cho cậu rồi. Trước đó cậu từng nhờ anh ấy sửa điện thoại mà. Cậu cứ lấy đó làm lý do. Nói với anh ấy là cậu muốn cảm ơn,
Mời anh ấy đi xem phim, thuận tiện dẫn mình theo như một món trang sức là được. Nhưng người nhờ anh ta giúp đỡ là Viên Soái. Quân Quân tốt bụng, đáng yêu, xinh đẹp và tinh tế của mình. Chuyện lớn của cuộc đời mình chỉ có thể dựa vào cậu thôi.
Xin cậu đó, được không? Được rồi, mình sẽ hỏi giúp cậu. Thật sao? Làm gì thế? Anh về rồi à? Cô ở đây làm gì thế? Tôi… Tôi mang cho anh ít đồ ăn, thăm hỏi một chút. Cô chỉ đưa tôi đồ ăn thôi à? Không còn chuyện gì khác?
Tôi muốn mời Lý Tiểu Xuyên đi xem phim. Lý Tiểu Xuyên? Chính là cao nhân mà lần trước anh bảo tôi tìm ấy. Ngày nào anh ta cũng đến cửa hàng tiện lợi dưới khu nhà chúng ta, chính là cửa hàng Lê Lê làm việc ấy, để lên mạng chùa.
Làm Lê Lê nhà chúng tôi chết mê chết mệt. Lên mạng chùa? Cửa hàng tiện lợi? Không phải, nó… Sao anh ngạc nhiên dữ thế? Thảo nào hôm ấy tôi bảo nó đến lấy điện thoại, nó lại tới nhanh thế. Đợi đã. Sao cô lại muốn mời nó đi xem phim?
Cô và nó có quan hệ gì? Tôi… Không phải tôi. Là Lê Lê muốn hẹn anh ta. Tôi chỉ giúp cô ấy thôi. Tôi và cậu ta mới chỉ gặp nhau một lần, không thân thiết thì biết hẹn kiểu gì. Tôi nghĩ thầm không phải anh từng nhờ cậu ta giúp sao.
Chắc hai người khá thân nhau. Tôi và Lý Tiểu Xuyên sao? Tôi và cậu ta thân đấy. Thôi vậy. Tôi thấy anh hẹn cũng chưa chắc sẽ thành công. Tôi muốn hẹn nó chỉ cần một cuộc điện thoại là xong. Tôi gọi cho cậu ta, cậu ta không dám không đến.
Thật sao? Không hẹn thì thôi. Hẹn chứ. Hẹn. Hẹn à? Phải chuẩn bị 4 vé xem phim. 4 vé? Tại sao? 5 vé cũng được. 5 vé? Không cần 5 vé. 4 vé thôi. Chốt kèo thế nhé. Ok luôn. Lý Tiểu Xuyên và Từ Lê? Yêu cậu.
Giờ phải sửa soạn thật xinh đẹp đi gặp Tiểu Xuyên nhà mình. Cậu nhìn xem, bộ này đẹp không? Đẹp. Váy. Không được. Cái quần này có hợp với cái áo ban nãy không? Tiên nữ. Đáng ghét. Cái này thì sao? Cậu xem. Đẹp. Đẹp chết đi được.
Cái nào cậu cũng bảo đẹp. Rốt cuộc cái nào mới đẹp chứ. Hôm nay quan trọng lắm đấy. Mình biết. Nhưng cậu đã thử suốt 3 tiếng đồng hồ rồi. Muốn nghe nói thật không? Đưa mình. Bộ này đẹp nhất, thật đó. Thật sao? Vậy mình sẽ mặc bộ này.
Cậu xem, đẹp và đáng yêu chưa này. Tiểu Xuyên nhà mình chắc chắn sẽ thích. Sao hôm nay da mặt cậu khô thế? Chưa rửa mặt à? Nghĩ đến hôm nay có buổi hẹn hò, mình bị mất ngủ. Chẳng có chút tiền đồ gì Này.
Nhanh đắp một miếng Mihoo để bổ sung nước đi. Sắp đến giờ chiếu phim rồi. Đúng nhỉ. Nên bổ sung nước trước khi trang điểm. Cảm ơn cậu nha, bạn tốt của mình. Đi đây. Để tôi cầm. Ăn không? Tiểu Xuyên nhà tôi sẽ tới chứ? Yên tâm đi.
Tiểu Xuyên sẽ không đến muộn đâu. Anh. Tới rồi kìa. Anh? Cùng cha khác mẹ? Trông cũng đâu giống nhau. Tôi là anh họ nó. Nó là em họ tôi. Chúng tôi là anh em họ. Em đó. Anh còn thắc mắc, lần trước em tới nhà anh lấy điện thoại
Sao lại đến nhanh thế. Em về nước không phải để học sao? Mỗi ngày em làm cái gì thế hả? Lên mạng chùa ở dưới tầng nhà anh lâu như vậy, cũng không lên chào hỏi anh một câu. Anh biết khu anh ở có mạng cáp quang không?
Tốc độ mạng cực kỳ nhanh. Tốc độ mạng ở trường em quá chậm nên em mới đến chỗ nhà anh. Em muốn lên mạng sao không trực tiếp đến nhà anh? Đến nhà anh để bị hành làm gì chứ? Cái gì? Chủ yếu là sợ quấy rầy anh. Nếu em muốn lên mạng,
Cứ trực tiếp đến nhà anh là được. Nghe rõ chưa? Vâng anh. Đúng là một tên cuồng kiểm soát em trai. 2 phút nữa là phim của chúng ta chiếu rồi. Đi thôi. À đúng rồi. Mình đã mua vé xem phim cho hai người. Vé này của anh. Vé này của cậu.
Cảm ơn. Ơ này. Chúng ta không xem cùng nhau sao? Quân Quân. Cậu đã nói cậu muốn xem bộ phim này nhất, không phải sao? Hôm qua cậu nói với mình mà cậu quên à? Vì sự thắng lợi của cách mạng, mình đã mua hai phim khác nhau. Bảo trọng.
Phim của hai người sắp bắt đầu rồi đó, mau vào đi. Mau vào đi. Cậu…cậu thật là. Đúng là rất hiểu mình đang nghĩ gì nữa. Đi thôi. Cho nên bọn em xem phim này à? Làm sao? Em có ý kiến à? Hai người cứ từ từ mà xem. Đi thôi. Sao thế?
Không sao. Không sao. Cốc, cốc này của tôi. Của tôi. Lần nào cũng thoát được chuẩn như vậy. Không phải anh ấy cố ý chứ? Mặc kệ, thử thêm lần nữa. Đáng sợ quá. Thật đáng sợ. Ờm… Nếu cô sợ, cô có thể ra ngoài cửa đợi. Tôi muốn xem hết.
Ngày trước có một con cừu. Nó đứng đếm ở giữa bầy cừu. Một con cừu. Hai con cừu. Ba con cừu. Cuối cùng nó tự khiến mình ngủ mất tiêu. Chú à. Hai người nhỏ tiếng một chút được không? Xem phim đi. Cô dẩu môi cao thêm chút nữa,
Tôi có thể treo được coca trên đó luôn đấy. Đã qua chưa? Vẫn chưa. Không thể xem nhất là đoạn liên quan đến bố mẹ. Tôi không nhịn xuống được. Nhắm mắt lại. Chiêu anh dùng để dỗ tôi ở rạp chiếu phim hồi còn nhỏ đúng là rất có tác dụng.
Lớn rồi vẫn rất có tác dụng. Nghĩ kỹ lại thì đã lâu lắm rồi tôi không đến rạp chiếu phim. Tại sao? Bởi vì lần nào Lê Lê cũng khóc nức nở, không rảnh an ủi tôi. Vậy sau này, tôi sẽ xem cùng cô. Được. Anh không được thu phí đâu đấy. Được.
Anh cũng không được bắt tôi mua bỏng ngô cho anh. Được. Tốt thế. Vậy không phải sẽ khiến tôi trông rất vô lương tâm sao? Thôi vậy, tôi sẽ mời anh xem phim. Được. Anh hai, chị hai ơi. Hai người về đóng phim thần tượng luôn đi được không?
Tôi đã đợi ở đây 10 phút rồi. Sắp bắt đầu suất chiếu tiếp theo luôn rồi kìa. Thật ngại quá. Anh trông rất giống La Vân Hi, siêu đẹp trai. Nhất chị nhé, chị gái. Chị…chị gái? Cô bé à, mắt cô kiểu gì thế? Tôi trông giống Bạch Lộc nè.
Bạch Lộc đó, nghe rõ chưa? Chị gái. – Chú. – Chị gái. Chị gái. Ông chú. Chị gái. Ông chú. Ăn bỏng ngô của cô đi. Vượng Tài. Mày tới rồi à? Sao lại nhìn tao bằng đôi mắt hoài nghi như thế? Mày không tin à? Tao nói cho mày biết,
Một lát nữa cô ấy nhất định sẽ xuất hiện. Nhìn thấy chưa? Anh Viên này, anh đang chụp ảnh tạp chí đấy à? Sai, tôi đang sắm vai một bức tranh, trong tác phẩm của Van Gogh. Người đàn ông uống rượu.
Có lẽ bức tranh này còn có một tên khác, gọi là “Ma rượu”. Tôi nói này. Cô đã ghép được rubik tôi đưa chưa? Nếu thật sự không được thì đừng miễn cưỡng, có thể xin chủ nhân giúp đỡ. Khó cỡ nào chứ. Đừng coi thường người khác.
Tôi chỉ còn thiếu một chút nữa thôi. Cô không tra công thức đấy chứ? Tôi không tra, tôi tự ghép. Đợi đó mà xem. Cô không tra công thức, tôi không tin cô có thể ghép được. Lại ném đồ sang nhà tôi. Anh…anh lại ném đồ sang nhà tôi. Giang Quân. Đến đây
Xin chào cô Giang. Tôi làm là ban quản lý của khu này. Lần trước nhà cô bị ngừng nước, không nạp tiền kịp thời giúp cô được, gây bất tiện cho cô, rất xin lỗi. Cấp trên bảo tôi mang chút quà tới tặng cô. Cảm ơn nhé. À đúng rồi.
Lần sau nếu cô gặp bất cứ vấn đề gì, cô có thể tìm chủ sở hữu căn hộ. Chủ sở hữu có thể nạp tiền nước cho cô bất cứ lúc nào. Nhưng tôi không quen chủ sở hữu. Không phải chứ. Cô đã sống ở đây lâu như vậy
Mà vẫn chưa gặp sao? Ở ngay đối diện ấy. 701? Đúng vậy, chính là anh Viên Soái ở phòng 701. Là người cực kỳ tốt. [Bình Môn Nhị Thôn] Tôi tự lấy, thắng rồi. [Bình Môn Nhị Thôn] [Bình Môn Nhị Thôn] Một đôi nè, đúng chưa? [Bình Môn Nhị Thôn]
[Bình Môn Nhị Thôn] Sao toàn là bà thắng thế? Đúng là may mắn. Vận may của tôi sao bằng bà được. Căn nhà ba tầng kia của bà tháng nào cũng thu được một đống tiền cho thuê. Người thuê còn không vào ở. Bà bớt lo quá còn gì. Đúng thế thật.
Tôi đã quan sát rất kỹ. Từ sau khi đưa tiền thuê nhà, cậu ấy chưa từng tới đây. Cho nên, tôi định cho người khác thuê lại. Đúng vậy, kiếm thêm ít tiền nữa. Cô Trương. Cháu tới à? Lâu rồi không gặp. Lâu rồi không gặp. Chị gái.
Qua đây đánh hộ tôi một ván. Lâu rồi không gặp. Cháu tới thăm cô. Con trai cô đâu ạ? Con dâu thế nào ạ? Con trai sao? Thằng nhóc thối đó nói với cô sống trên đời là phải phấn đấu cho sự nghiệp. Cô đã giữ lại nhà cho nó,
Nó lại không ở. Cô chỉ có thể để cho người khác thuê thôi. Thật sao ạ? Đúng lúc cháu có một người bạn đang muốn thuê nhà. Cô Trương, cô nói giá đi. Thật sao? Giá cả thì dễ nói thôi. Nhân phẩm ổn là được. Đó là người thế nào?
Tinh anh trong ngành ngân hàng đầu tư, độc thân quý tộc, cũng không có sở thích xấu nào. Tốt vậy sao? Không dám tin luôn. Gặp mặt bàn bạc nhé? Thế này đi. Vừa hay cháu có ảnh của anh ấy, cô xem xem. Được. Được. Đây này cô. Cậu ấy sao? Cậu ấy…
Anh ấy làm sao ạ? Trông người này huênh hoang quá. Cô muốn cho người thành thật thuê nhà cơ. Sao lại huênh hoang, để tôi xem nào. Đừng. Đây không phải khách thuê nhà của bà sao? Sao chỗ nào cũng có bà thế. Đi đánh mạt chược đi. Xin lỗi nhé.
Xem ra khách thuê nhà của cô Trương cũng tên là Viên Soái. Cháu xem. Cháu biết thừa rồi thì còn hỏi làm gì? Ảnh hưởng tới tình cảm biết bao. Ban nãy cô đùa thôi. Nếu cô đã nhận tiền thuê nhà của cậu ấy, sao có thể cho người khác thuê lại được.
Cháu nói xem có đúng không? Cảm ơn cô Trương. Cháu đi trước đây. Được. Đến chơi thường xuyên nhé. Cô Trương. Cô Trương. Hẹn gặp lại. Chị gái, chị đi giặt quần áo đi. Đi giặt quần áo của chị đi, để tôi chơi. Bài đẹp. Đánh. Đến tôi rồi. Đến bà rồi.
Viên Soái, anh đợi đó cho tôi. Lão đại. Anh xem ảnh tôi gửi rồi chứ. Anh đoán không sai. Chuyện này quả nhiên có liên quan đến Đỗ Lỗi. Hơn nữa, bọn họ còn trao đổi qua điện thoại rất nhiều lần. Quả nhiên là anh ta. Còn một chuyện nữa.
Lạc tổng đã viết một lá thư khen ngợi gửi lên tổng bộ, khen ngợi anh và Giang Quân. Lát nữa công ty sẽ chính thức công bố quyết định chuyển Giang Quân làm nhân viên chính thức trước thời hạn. Anh có vui không? Tôi có gì mà vui.
Người vui phải là cô ấy chứ. Mọi người dừng công việc trong tay lại. Tôi muốn tuyên bố một chuyện. Lạc tổng của Vạn Tinh đã viết một lá thư khen ngợi, hết sức biểu dương MH chúng ta. Đương nhiên không thể thiếu công chỉ huy của Viên tổng.
Còn một đồng nghiệp nữa có biểu hiện rất xuất sắc. Giang Quân. Vì biểu hiện xuất sắc của cô, công ty quyết định kết thúc kỳ thử việc của cô trước thời hạn, chính thức chuyển cô sang làm nhân viên chính thức. Cô cũng sẽ tiếp tục theo vụ của Vạn Tinh.
Chúc mừng cô chính thức gia nhập MH. Cảm ơn. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Chúc mừng cô thuận lợi vượt qua cửa ải đầu tiên. Mọi người tiếp tục làm việc đi. Rõ ràng là làm việc vớ vẩn lại được chuyển sang làm chính thức trước thời hạn.
Nếu không phải vì chúng ta mất bò mới lo làm chuồng… Giang Quân. Chúc mừng cô nhé. Với tư cách là nhân viên chính thức đầu tiên trong bốn người chúng ta, cô phải mời chúng tôi ăn cơm đó. Ngày mai đi. Hôm nay tôi còn có việc cần xử lý.
Ngày mai thì ngày mai. Dù sao tôi cũng sẽ không khách sáo với cô. Lên sân thượng. Vẫn phải cảm ơn mình đó thôi. Dẫn dắt người mới thôi mà. Không cần đặc biệt tới cảm ơn tôi. Vậy sao? Vậy trên đời này có căn nhà nào tặng miễn phí không? Giang Quân.
Cậu đang làm gì thế? Mình xem được không? Cậu phải bảo đảm sẽ trả cho mình. Đương nhiên, mình xem rồi sẽ trả cho cậu. Giang Quân. Cậu biết tại sao rubik lại gọi là rubik không? Không biết. Sở dĩ gọi là rubik (ma phương) là bởi trong mỗi một cái rubik
Đều có một tinh linh biết làm ma pháp trú ngụ. Tinh linh? Đúng. Mỗi tinh linh rubik đều sống trong rubik hơn 100 năm. Chúng đang đợi người giải được rubik xuất hiện. Xuất hiện? Vì chỉ khi nào giải được rubik, chúng mới có thể ra ngoài hoạt động.
Chỉ có chủ nhân thật sự của rubik mới biết cách giải rubik, giải phóng chúng ra ngoài. Giải phóng? Có phải ban nãy cậu đã xoay rất lâu, nhưng vẫn không giải được không? Vậy ban nãy lúc xoay rubik, có phải cậu nghe thấy có tiếng cạch cạch ở bên trong không?
Mình nghĩ có thể cậu không phải chủ nhân thật sự của rubik. Vì tiếng cạch cạch bên trong rubik chính là tiếng kêu gào đau khổ của các tinh linh. Cậu biết không, nếu cậu dày vò các tinh linh quá đau khổ, ban đêm ngủ sẽ gặp ác mộng đó.
Vậy…vậy phải làm sao? Mình nghĩ mình cần phải thử thay cậu. Vì sự an toàn của cậu, tối nay mình sẽ mang rubik về nhà mình trước. Ngày mai chúng ta lại cùng tìm kiếm chủ nhân của rubik. Được không? Được. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương