NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 09 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh

    Tập 9 Em gái nhỏ. Đi đâu đấy? Anh là ai? Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh? Cô đi đâu không liên quan đến tôi. Giao điện thoại ra đây. Không phải chứ. Anh thiếu tiền sao? Tôi có thể chuyển khoản cho anh. Anh muốn bao nhiêu cũng được.

    Lấy ra đây. Bớt nói nhảm lại. Anh làm… làm… Đưa đây. Anh làm gì thế? Làm gì thế hả? Đưa đây. Có cướp. Đứng lại cho tôi. Đứng lại. Đứng lại cho tôi. Đứng lại… cho tôi. Tôi nói này, cô đuổi cái quái gì. Vì một cái điện thoại có đáng không?

    Tôi đã nói sẽ đưa tiền cho anh rồi. Trả túi cho tôi. Không thể nào. Tránh ra. Không thể. Anh trả cho tôi. Buông tay. Anh trả cho tôi. Cô bỏ tay ra. Anh trả cho tôi. Cô bỏ tay ra. Không được khóc. Không được khóc. Vẫn chưa về nhà sao? Giang Quân.

    Cô có chuyện gì thế? Bị làm sao? Anh… Anh đừng nhìn tôi. Khó khăn lắm tôi mới nhịn xuống được. Anh cứ nhìn như thế tôi lại muốn khóc. Đau không? Đưa tay cho tôi xem. Tay kia. Cố nhịn. Tay kia. Đỡ hơn chút nào chưa? Đỡ hơn nhiều rồi.

    Đúng là không biết nên nói cô thế nào nữa. Để tôi xem. Còn đau không? Sao lại nhìn tôi như thế? Cho nên ý cô là Vạn Sơn lợi dụng chức quyền của mình xâm hại tình dục Đường Tâm? Địa điểm phạm tội chính là phòng nghỉ có cài mật khẩu cửa

    Trong phòng làm việc của Vạn Sơn? Chứng cứ Đường Tâm đưa cho cô và video cô quay được đâu? Trong điện thoại của tôi. Bị tên côn đồ kia cướp mất rồi. Từ giờ trở đi, cô ngoan ngoãn nghỉ ngơi ở nhà. Tôi sẽ xin nghỉ với công ty giúp cô. Còn nữa,

    Chuyện của Vạn Sơn và Đường Tâm, cô không được nhúng tay vào nữa. Vậy sao được? Sao lại không được? Một người không thể chăm sóc tốt cho bản thân mình như cô lại còn muốn lo chuyện nguy hiểm như thế. Ai nói tôi không thể chăm sóc tốt cho bản thân?

    Tên côn đồ kia cũng bị thương đó. Giang Quân. Cô ngốc thật hay ngốc giả vờ thế? Giờ đã là thời đại nào rồi, làm gì còn tên côn đồ nào cướp tiền giữa đường giữa chợ. Rõ ràng tên côn đồ đó là người do Vạn Sơn phái tới nhằm vào cô.

    Hiện giờ nhất cử nhất động của cô và Đường Tâm đều nằm trong tầm mắt của Vạn Sơn. Nếu cô tiếp tục gần gũi với Đường Tâm, chỉ khiến bản thân thêm nguy hiểm thôi. Không phải. Dù vậy cũng không thể mặc kệ chuyện này không quan tâm được.

    Vậy cũng không đến lượt cô lo. Tôi cũng không cần anh lo. Tôi sẽ tự tìm lại chứng cứ. Giang Quân. Đã muộn thế này rồi, cô đừng ra ngoài nữa. Cô ở yên trong nhà đi. Tôi sẽ tìm điện thoại giúp cô được chưa? Cô nghe thấy không đó? Không nghe thấy.

    Cô… Mình nên nói thế nào đây? Cảm ơn vì lần trước đã tặng dép cho tôi? Hay là bữa cơm Tây? Thôi cứ quyết là dép đi. Nhưng ngôi trường lớn thế này. Như mò kim đáy bể ấy. Mình biết đi đâu tìm đây?

    Mình nhớ hình như trước kia mình đã đọc được ở đâu đó, chỉ cần hỏi qua sáu người là có thể tìm được bất cứ ai trên thế giới này. Hay là mình thử xem nhỉ. Xin chào, xin chào người đẹp. Xin hỏi cô có biết Lý Tiểu Xuyên không? Biết chứ.

    Anh ấy là nam thần của trường chúng tôi đó. Nam thần? Vậy… Tức là có rất nhiều người thích anh ấy rồi. Đương nhiên. Không chỉ trong trường, người ngoài trường cũng đến hỏi thăm về cậu ấy. Ví dụ như… Vậy cho tôi hỏi cô có biết bình thường

    Anh ấy thích đến chỗ nào không? Tôi biết. Thật sao? Vậy cô dẫn tôi đến đó được không? Tiểu Xuyên. Giáo sư có việc gấp tìm cậu, mau đi theo mình. Nhanh lên. Trời ạ, bừa bãi thật đó. Hiền lành, biết chăm lo việc nhà

    Chính là ưu thế cạnh tranh của bổn cô nương đây. Anh yêu à, hôm nay có nhớ em không? Nghe nói tối nay bến Thượng Hải có tổ chức hoạt động dành cho các cặp đôi. Em có thể hẹn anh ra ngoài không? Nếu không nói gì,

    Em xem như anh đồng ý rồi nhé. Không gặp không về nha. “Cô gái ở cửa hàng tiện lợi”? Mình đây… Mình không xứng có tên họ sao? Còn “Cô gái ở cửa hàng tiện lợi” chứ. Ngọt quá. Từ Lê ơi Từ Lê. Mày đừng tự mình đa tình nữa.

    Người ta có bạn gái rồi. Tao nói cho mày biết, Từ Lê. Mày đừng tự mình đa tình nữa. Đến giờ người ta vẫn còn chưa biết tên mày là gì. Cô gái ở cửa hàng tiện lợi. Cô gái ở cửa hàng tiện lợi.

    Cô gái ở cửa hàng tiện lợi thì làm sao? Vẫn tốt hơn cái gì mà “Sweet” icon trái tim. Nickname gì mà lạc xu hướng thế. [Xóa Lý Tiểu Xuyên] [Không để đối phương thấy Không thấy đối phương] Xin chào người đẹp. Hai chúng tôi muốn hỏi thăm cậu một chuyện.

    Cậu có biết bạn Lý Tiểu Xuyên không? Không quen không biết. – Chúng tôi vẫn chưa nói xong mà. – Sao thế nhỉ? Tới đây. Quân Quân. Tâm trạng của mình không tốt. Lê Lê, tâm trạng mình cũng không tốt. Cậu nói trước đi. Vậy mình nói trước… Vào đi. Cái gì?

    Vậy mà lại có người làm chuyện như thế á? Do điện thoại dùng không thích sao? Hắn không có anh chị em sao? Lẽ nào bố mẹ hắn không yêu hắn sao? Cả tên Viên Soái kia cũng thế. Sao anh ta có thể mặc kệ chuyện này, còn để cậu bị thương nữa.

    Giờ cậu đi nói với anh ta hộ mình. Từ Lê này xem thường anh ta. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Cậu làm sao thế? Quân Quân. Mình cảm giác như bị thất tình ấy. Hình như Bạch Mã hoàng tử của mình đã có bạn gái rồi.

    Câu chuyện của mình vẫn chưa bắt đầu đã kết thúc. Hả, là sao? Cậu tỏ tình với anh ta rồi à? Vẫn chưa. Làm sao mình dám? Hôm qua mình đến trường, không cẩn thận đọc được wechat của anh ấy, có một cô gái tên là “Sweet”

    Gửi tin nhắn wechat cho anh ấy, rủ anh ấy tham gia hoạt động dành cho các cặp đôi ở bến Thượng Hải. Mình thấy cậu đừng nên suy nghĩ nhiều quá. Ngộ nhỡ nickname của cô ta vốn là “Sweet” thì sao? Có thể cô ta đang theo đuổi nam thần của cậu,

    Vẫn chưa thành công. Nhưng mà anh ấy lưu tên mình là “Cô gái ở cửa hàng tiện lợi”. Cậu nghĩ mà xem, nếu cậu thật sự có ấn tượng tốt với một người, cậu có lưu tên anh ta như vậy không? Hình như đúng là không thật. Ờm, ờm…

    Tục ngữ nói rất đúng, “Chân trời đâu đâu chẳng có cỏ, cần gì cứ phải tìm chỗ gần”. Số lượng vốn đã không nhiều, chất lượng lại còn kém. Người này không được thì chúng ta đổi người khác. Cậu đừng đau lòng nữa. Bản thân đau lòng thiệt biết bao.

    Anh ta cũng đâu có biết. Mình phải hóa bi thương thành ăn uống. Chúng ta đi ăn gì đó đi. Mình đãi cậu. Mình đi thay quần áo. Lão đại, tôi đã điều tra kỹ càng. Ở Vạn Tinh, chỉ có mấy người này có tư cách tranh giành chiếc ghế CEO. Tào Đông

    Đã làm việc ở Vạn Tinh 30 năm, kinh nghiệm lâu nhất. Ông ấy lớn tuổi quá. Cho dù về tinh thần hay thể lực, đều khó mà gánh vác được sự cạnh tranh thị trường khốc liệt hiện nay. Đám cổ đông kia sẽ không chọn ông ấy.

    Trần Hải, một trong những thành viên hội đồng quản trị của Vạn Tinh. Xét từ kinh nghiệm đến danh tiếng hiện nay, ngoài Vạn Sơn ra, phần thắng của ông ta là cao nhất. Trước kia tôi từng tiếp xúc với ông ta. Ông ta cũng xem như đa mưu túc trí. Nhưng mà,

    Ông ta dễ “gió chiều nào theo chiều ấy” quá. Nếu không nắm phần thắng tuyệt đối, ông ta sẽ không ra tay. Cho nên nếu xét tổng thể… Lạc Thăng. Phó tổng trẻ nhất của Vạn Tinh, quản lý bộ phận kinh doanh, là nhân vật làm mưa làm gió giống như Vạn Sơn.

    Nhưng khó ở chỗ anh ta do một tay Vạn Sơn bồi dưỡng cất nhắc, chưa chắc sẽ chịu đứng ra. Chỉ cần anh ta có dã tâm, tôi có thể trở thành thợ thuần thú tốt nhất của anh ta. Hẹn thời gian và địa điểm giúp tôi. Tôi muốn gặp anh ta.

    Được, lão đại. À đúng rồi, lão đại. Đây là chiếc điện thoại anh bảo tôi tìm giúp. Giờ đã tan thành thế này rồi. Còn dùng được không? Cậu đi mua một chiếc điện thoại đời mới nhất cho tôi, đưa tôi trước khi tan làm. Được. A lô? A lô.

    Anh muốn em giúp anh khôi phục dữ liệu của một chiếc điện thoại, chính là chiếc em định vị ngày hôm qua ấy. Được. Chuyện tối qua, làm hơi quá đó. Có vài con tôm cá nhỏ, cứ thích chực chờ bên cạnh thức ăn.

    Trong mắt chúng tưởng rằng đó là thức ăn ngon. Không ngờ rằng, đó là cái bẫy để biến chúng thành thức ăn ngon của người khác. Không biết tự lượng sức đến vậy. Ngu dốt đến vậy. Nếu đã như thế, có phải nên giáo huấn chúng một chút không?

    Tôm cá nhỏ trong mắt Vạn tổng không chừng sẽ là cá vàng trong ao của người khác đấy. Tôi không hy vọng chuyện kiểu này xảy ra thêm lần nào nữa. Có một câu nói rất hay. “Phong, nhã, tụng trong viện câu lan. Phú, tỉ, hứng dưới Hoài Thanh đài”.

    Không biết Tiểu Đỗ tổng đã nghe qua chưa? Vạn tổng có sức ngồi đây châm chọc tôi chi bằng bỏ công suy nghĩ về tình cảnh hiện giờ của mình đi. Xin phép đi trước. Bản thân là kẻ đầu têu. Còn giả vờ giả vịt đổ lên đầu mình. Đáng ghét. [Giang Quân]

    Xin chào. Thuê bao quý khách đang gọi hiện đã tắt máy. Xin lỗi, thuê bao quý khách đang gọi hiện đã tắt máy. Xin chào. Đỗ tổng? Anh ở đây làm gì thế? Tôi ở đâu thì có liên quan gì đến anh. Tôi cảnh cáo anh, tránh xa Giang Quân một chút.

    Nếu không, đừng trách tôi không khách sáo với anh. Có phải anh quan tâm nhân viên dưới trướng mình hơi thái quá rồi không? Tôi lo cô ấy để lộ bí mật của công ty. Vậy sao? Thú vị đó. Chúng ta đọ sức bao lâu nay,

    Đây đúng là lần đầu tiên thấy anh kích động như vậy. Anh nói xem, sao tôi có thể không có hứng thú với cô gái này được. Tôi cảnh cáo anh, đừng đùa với lửa. Thấy anh quan tâm cô ấy như vậy, giờ tôi thật sự rất hiếu kỳ,

    Cũng cực kỳ muốn xem thử, lúc anh nhìn thấy cô ấy ở trong lòng người đàn ông khác, anh sẽ có phản ứng như thế nào. Khốn kiếp. Viên Soái, anh làm gì thế? Tôi làm gì ấy hả? Tôi thấy ngứa mắt anh ta. Thầy Đỗ, anh không sao chứ? Không sao.

    Tôi mặc kệ anh ấy có phải đối thủ cạnh tranh của anh hay không, nhưng giờ anh ấy là bạn tôi. Anh ta là bạn cô? Tôi nói cho cô biết, Giang Quân. tên Đỗ Lỗi này không đúng đắn gì đâu. Tốt nhất là cô cách xa hắn một chút.

    Anh nhìn ai cũng thấy có vấn đề hết. Cho dù là tôi hay anh ấy. Anh không thể tìm vấn đề ở trên người mình được à? Tôi có vấn đề? Cô lo cho cái chuồng cừu của mình trước đi. Một con sói hoang từ đâu đến,

    Cô đã vội vàng cho nó ăn. Đến cuối cùng xảy ra vấn đề, còn không phải lại đến nhờ tôi giúp sao? Cô tự thu xếp ổn thỏa đi. Anh nhìn ai cũng thấy có vấn đề hết. Cho dù là tôi hay anh ấy.

    Anh không thể tìm vấn đề ở trên người mình được à? Xin lỗi. Tính tình sếp tôi hơi dễ kích động. Cũng không phải do cô đánh, cô xin lỗi cái gì? Nhưng sao hôm nay thầy lại đến đây? Sách cô cần lần trước đã có rồi.

    Gọi điện thoại thì cô không nghe. Cho nên tôi chỉ có thể mang tới cho cô. Ngại quá, làm phiền anh đi một chuyến. Hôm qua điện thoại của tôi đã bị một tên côn đồ đập bể. Cho nên… Côn…côn đồ? Vậy cô không sao chứ? Tôi không sao.

    Tôi chỉ bị trầy chút da thôi. Không ngờ ở trong xã hội pháp trị này lại có kẻ ngang ngược như vậy. Đó là do có kẻ đứng đằng sau chỉ thị. Cô đã đắc tội với người nào đó hay là đụng tới lợi ích của ai à?

    Tôi cũng không có ý gì khác. Tôi chỉ muốn nói với cô, thật ra làm việc ở trong ngành ngân hàng đầu tư này có những lúc phải giống kẻ vô văn hóa một chút. Bởi vì chỉ có như vậy, mới có thể bảo vệ bản thân tốt hơn. Kẻ vô văn hóa?

    Đúng vậy. Xem như là kinh nghiệm của người đi trước vậy. Nhớ kỹ, khi cô gặp phải một kẻ vô văn hóa đang ôm va li tiền cô phải vô văn hóa hơn hắn mới được. Vô văn hóa hơn thì chắc tôi không làm được. Còn cách nào khác không?

    Nếu thật sự không vô văn hóa được, vậy thì nghĩ cách đổi người ôm va-li tiền đó. Nhưng hiện giờ tôi chỉ là một con kiến nhỏ bé, căn bản không thể cõng được hòn đá lớn. Đúng vậy thật. Một con kiến nhỏ bé đúng là không thể cõng

    Một viên đá ở trên mặt bằng. Nhưng nếu hòn đá đó ở trên vách cao, có khi chưa chắc. Về rồi à. Sao chị lại tới đây? Đi qua nên tiện ghé thăm thôi. Mặt em sao thế? Không có gì. Xem như là một chút ngoài ý muốn nằm trong kế hoạch.

    Không sao. Để chị giúp em. Em tự làm. Đã lớn ngần này rồi, không còn là trẻ con nữa. Có chuyện gì sao ạ? Hiện giờ mặc dù Vạn Sơn tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng bên trong chắc chắn đã tự loạn cào cào lên.

    Chị nghĩ bây giờ là thời cơ tốt để GE can thiệp vào. Em hiểu, chị yên tâm đi. Tình hình trước mắt vẫn nằm trong sự khống chế của em. Xem ra em đã không còn là Đỗ Lỗi của ngày xưa nữa. Dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.

    Không phải là cái chị dạy em năm đó sao? Vốn dĩ chị còn tưởng em sẽ giúp Giang Quân, nhưng bây giờ xem ra, cô ta cũng chỉ là một quân cờ của em mà thôi. Chị muốn xem xem, lúc cô ta biết bản thân bị em lợi dụng

    Sẽ có biểu cảm như thế nào. Một quân cờ mà thôi. Chị quan tâm tới biểu cảm của cô ta làm gì. Huống chi, giờ cô ta đã biến thành một con dao găm mà em muốn đâm vào tim đối thủ rồi. Vậy sao? Vậy em phải cẩn thận.

    Tuyệt đối đừng để con dao găm đó đâm trúng mình. Em hiểu. Chị đi đây. Chúc kế hoạch của em thuận lợi. Hẹn gặp ở công ty vào ngày mai. Từ ngày mai để mắt tới Đỗ Lỗi. Nó đi đâu, gặp ai, báo cáo tất cả cho tôi biết. Đợi tôi với.

    Đợi một chút. Giang Quân. Bên này này. Cảm ơn, tôi đợi chuyến sau. Lão đại. Hai người lại chiến tranh lạnh sao? Cẩn thận hành người ta sướng nhất thời, sau này theo đuổi mệt lắm đó. Buồn cười. Rất thương tôi. Viên tổng. Tôi nói anh nghe, thật đó.

    – Bây giờ nghĩ lại… – Cô nghe tôi kể… Nhà tôi ấy. Hai người nói chuyện vui nhể. Do công việc nhàn quá đúng không? Soát lại tất cả số liệu một lần nữa cho tôi. Trong vòng 5 phút mang đến phòng làm việc cho tôi. [Enter] Ngon quá. Đúng chứ?

    Tôi đặt lâu lắm mới mua được đó. Ăn cái này phải thưởng thức từ từ. Lão đại. Macaron Giang Quân mua. Ăn thử xem. Mập chết cô đi. Lão đại, anh không chê chứ? Nghẹn chết cậu. Lão đại. Vị này là Lạc tổng. Lạc tổng, xin chào. Xin chào, tôi là Lạc Thăng.

    Viên Soái. Mời đi bên này. Mời. Thật ngại quá. Ban nãy tôi luyện nhảy quên mất thời gian, để cô đợi lâu. Không sao. Cổ tay cô bị sao thế? Không sao. Lúc tôi luyện nhảy bị sái, phải cố định lại. Sao cô lại liều mình như vậy?

    Từ khi 4 tuổi tôi đã học nhảy. Chịu khổ chịu mệt, bị thương chảy máu, tôi đều có thể khắc phục. Bởi vì ước mơ từ nhỏ của tôi chính là đứng trên sân khấu, để tất cả mọi người nhìn thấy ánh hào quang của tôi.

    Mặc dù tôi không có gia thế tốt, không có may mắn, nhưng tôi cố gắng để không ai bắt bẻ được năng lực chuyên môn của mình. Nhưng tại sao sự tồn tại của một người lại có thể dễ dàng chi phối sự cố gắng mười mấy năm của tôi?

    Đó là ước mơ cả đời của tôi. Ở trong mắt hắn lại biến thành một giao dịch bẩn thỉu. Tôi nghĩ, tôi nên nói một câu xin lỗi với cô. Trước khi nhìn rõ bộ mặt thật của hắn, tôi từng nghi ngờ cô.

    Nhưng hiện giờ phát hiện ra loại người này thật sự quá ghê tởm. Không sao. Cảm ơn cô đã chọn bằng lòng tin tưởng tôi lần nữa. Cô Giang. Hôm nay cô tìm tôi có chuyện gì thế? Tôi đến vì muốn nói với cô thời gian này cô đi ra khỏi nhà

    Nhất định phải chú ý an toàn. Lần trước, sau khi chúng ta gặp mặt không lâu, Vạn Sơn đã phái người đi theo tôi. Điện thoại của tôi bị đập bể rồi. Vậy chúng ta… Vào lúc thế này, bọn chúng càng muốn chôn vùi hành vi tội ác vào trong bóng tối,

    Chúng ta càng phải phơi bày sự thật ra ngoài ánh sáng, để bọn chúng không còn chỗ trốn. Cho nên, cô nhất định phải học cách dùng pháp luật bảo vệ mình. Đây là một người bạn luật sư tôi quen biết nhiều năm.

    [Văn phòng luật sư Tranh Thiên Luật sư Lâm Mặc Nhiên] Đây là một người bạn luật sư tôi quen biết nhiều năm. [Văn phòng luật sư Tranh Thiên Luật sư Lâm Mặc Nhiên] Anh ấy có kinh nghiệm cực kỳ phong phú [Văn phòng luật sư Tranh Thiên Luật sư Lâm Mặc Nhiên]

    Anh ấy có kinh nghiệm cực kỳ phong phú về vụ án kiểu này. Tôi tin anh ấy có thể giúp được cô. Chưa đến mấy ngày nữa là tiến hành IPO. Mình biết đi đâu tìm người ôm va-li đây? Cơn gió nào thổi hòn đá lớn từ vách cao xuống cho tôi với.

    Giang Quân ơi Giang Quân. Cho dù tuần này mày không ăn không uống không ngủ cũng không làm xong được. Nếu không thể trình báo đúng hạn, vị đại ca sát vách nhất định sẽ trách phạt mày gấp bội. Sao mày không cúi đầu hả?

    Hồi nhỏ chưa bị anh ta đày đọa đủ sao? Bây giờ người đó còn là cấp trên của mày. Nếu anh ta muốn cho mày ăn hành, có tới hàng trăm cách không trùng lặp. Tôi khổ quá mà. Không được. Mình phải tắm một cái cho tỉnh táo. Gì thế này? Đại ca.

    Đừng chơi tôi mà. Mày… Chào mừng đã gọi điện tới bộ phận hỗ trợ cơ sở vật chất khu Long Đình. Nộp phí cơ sở vật chất, mời nhấn phím 1. Bảo dưỡng sửa chữa mạch điện, vui lòng nhấn phím 2. Sửa chữa đường ống, vui lòng nhấn phím 3.

    Nộp tiền điện nước gas, vui lòng nhấn phím 4. Nhân viên phục vụ, vui lòng nhấn phím 0. Xin lỗi. Mục phục vụ anh chị chọn vẫn chưa bắt đầu sử dụng. Để quay lại hãy nhấn phím (*). Chưa bắt đầu sử dụng mà thiết lập số 4 làm quái gì.

    Cái khu rách nát. Chào mừng đã gọi điện tới bộ phận hỗ trợ cơ sở vật chất của khu Long Đình. Đang kết nối. Xin chào. Hỗ trợ cơ sở vật chất khu Long Đình xin nghe. Xin chào, tôi muốn hỏi một chút. Giờ tôi có thể nạp tiền nước không?

    Xin lỗi, giờ muộn quá rồi. Người phụ trách thu tiền nước của chúng tôi đã tan làm. Hay là ngày mai chị qua nộp được không ạ? Ngày mai sao? Ngày mai không được. Giờ tôi đang gặp tình huống khẩn cấp. Anh có thể châm chước cho tôi không?

    Thật xin lỗi, thưa chị. Chúng tôi quả thật đã tan làm. Được rồi. Vậy mấy giờ ngày mai các anh làm việc? Ngại quá, thưa chị. Chỗ thu phí của chúng tôi nghỉ làm thứ bảy chủ nhật. Nghỉ? Ơ kìa.

    Vậy anh bảo những người làm công ăn lương như chúng tôi phải làm sao? Những người sống trong khu nhà này mỗi lần thường đóng luôn 1 hoặc 2 năm tiền điện nước. Cho nên… Được, tôi biết rồi. Cảm ơn nhé.

    Chuyện kỳ lạ năm nào cũng có, năm nay gặp phải cực kỳ nhiều. Trả theo năm giỏi lắm ấy. Nhà ai mà không có nước chứ. Mình không tin. Trong tủ lạnh chắc chắn có nước. Mình nghĩ nhiều rồi. Nước. Đại trượng phu co được duỗi được,

    Huống chi đây là tình huống nguy cấp cơ mà. Giúp tôi lùi thời gian cuộc họp chiều mai xuống. Tôi phải ra ngoài với Phạm tổng một chuyến. Có thể sẽ về muộn một chút. Anh có thể xác định chính xác mấy giờ về không? Không nói trước được.

    Cứ tạm xác định là đến 3 giờ đi. Đến đây. Đến đây. Giang hồ cấp cứu. Đại nhân không thèm chấp tiểu nhân. Anh là người khoan dung độ lượng. Cho tôi mượn phòng tắm nhà anh một lát. Tôi tắm được một nửa thì mất nước. Ối giời lão đại.

    Chơi trò kích thích đấy. Tại sao anh không nói gì? Không phải đến cái này anh cũng muốn thu phí đấy chứ? Bên kia. Cảm ơn. [Con gái đến nhà bạn tắm] “Chứng tỏ quan hệ của hai người thân thiết, yên tâm tắm. Chứng tỏ điều kiện tắm rửa nhà bạn tốt,

    Tắm rất sướng”. Chỉ thế thôi sao? Lẽ nào do gần đây công việc của mình bận rộn quá, nên bị chệch khỏi thời đại? Giang Quân. Sao thế? Âm thanh gì vậy? Ở đâu? Ở đâu? Sao thế? Con chó… – Con chó kia chạy vào đây rồi. – Sao thế?

    Mắt tôi toàn là bọt. Tôi không nhìn rõ. Anh mang nó ra ngoài giúp tôi. Tôi…tôi… E là không tiện lắm. Tôi cũng có cởi quần áo đâu, chỉ gội đầu thôi. Nhanh lên. Nhanh lên. Được được được. Mau, qua đây. Nghe lời nào. Qua đây. Mày ra ngoài cho tao. Ra ngoài.

    Ra ngoài. Sao thế? Sao thế Viên Soái? Ơ kìa, anh ở đâu? Anh ở đâu? Xin lỗi. Xin lỗi. Ờm… Tôi… tôi gội đầu cái đã. Không phải tôi cố ý. Cô cố ý. Tôi tuyệt đối tuyệt đối không cố ý. Cô tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối cố ý.

    Được, tôi cố ý, tôi cố ý. Qua đây. Đau chỗ nào? Chỗ này sao? Chỗ này. Chỗ này. Chính là chỗ này. Nhìn tôi làm gì? Không thì tôi biết nhìn đi đâu? Nhìn lên trời ấy. Không muốn, mệt lắm. Nhìn ngang là thoải mái nhất.

    Anh còn nhìn nữa tôi móc mắt anh ra đấy. Cô tưởng tôi muốn nhìn cô lắm à? Sao cô tự luyến quá vậy? Tôi chỉ nhìn phía trước thôi. Tại sao cô nghĩ là tôi đang nhìn cô? Tự đắp đi. Đây… đây là điện thoại của tôi sao? Anh tìm được thật à?

    Không mở máy được đâu. Tôi đã tìm người sửa nó rồi. [Hồ sơ tài liệu cá nhân của Lạc Thăng] Lạc Thăng? Phó tổng của Vạn Tinh? Lẽ nào anh muốn anh ta đứng ra lật đổ Vạn Sơn? Vậy là anh cũng cảm thấy Vạn Sơn có vấn đề, đúng không?

    Thế sao lúc đầu còn mắng tôi? Vì cô quá lỗ mãng. Lúc chưa tìm được cách giải quyết, đã một mực muốn thi hành chính nghĩa, còn đẩy mình vào tình cảnh nguy hiểm như vậy, tôi không mắng cô thì mắng ai? Phải, phải, phải. Tôi thấy anh nói rất có lý.

    Loại người như tôi nên bị mắng. Vậy… Tình hình hiện giờ thế nào? Hiện giờ Lạc Thăng đã đồng ý hợp tác với tôi rồi. Nhưng thứ quan trọng nhất vẫn là dữ liệu trong điện thoại của cô. Tôi đã tìm người khôi phục lại. Nhưng rất khó.

    Cho nên tốt nhất vẫn là đích thân Đường Tâm đứng ra. Phía Đường Tâm, anh cứ yên tâm. Hôm nay tôi vừa mới gặp cô ấy. Cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để đứng ra chống lại Vạn Sơn rồi. Cô thấy mình vẫn chưa bị giáo huấn đủ đúng không?

    Có phải tôi nên khen cô, khen cô cực kỳ dũng cảm, một mình xông vào hang cọp không? Đó là bởi trước đây tôi tưởng mình chiến đấu đơn độc. Không ngờ anh lại giúp tôi. Sau này hai chúng ta là đồng minh.

    Tôi nhất định sẽ báo cáo toàn bộ hành động với tổ chức. Chỗ này. Chỗ này. Mạnh một chút. Được thôi. Đồng minh đúng không? Cô giúp tôi sấy khô cho Vượng Tài trước đã. Vượng Tài? Nó cũng tên là Vượng Tài à? Làm sao?

    Chó của tôi không được tên là Vượng Tài à? Tên của chó cũng xin cấp bản quyền sao? Tôi thấy cái tên Vượng Tài hay, nên muốn gọi nó là Vượng Tài đó, làm sao? Không, không sao cả. Tôi cũng có nói là không được đâu. Anh căng thẳng làm gì?

    Tôi… tôi căng thẳng chỗ nào. Tôi không hề căng thẳng. Tôi không căng thẳng. Đi đi. Sấy khô cho nó. Được. Vâng vâng vâng, tôi làm ngay đây. Nó bị cảm tôi sẽ hỏi tội cô Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương