Phim Tình Cảm Hiện Đại Hot Nhất | Cầu Được Ước Thấy Tập 13 | iQIYI Vietnam
Anh nói em nghe. tôi rất hiểu tố chất sức khỏe của tôi. Chân tôi có thể rơi xuống đất, thì tôi có thể xuất viện. Bây giờ anh cần tiếp tục điều trị kháng sinh, truyền dịch. Ở nhà có ổn không? Bây giờ em chỉ có thể ăn đồ chảy.
Còn phải chú ý bị nhiễm vi khuẩn. để tránh xuất hiện viêm phúc mạc thừa phát. Nghiêm trọng vậy sao? Anh nói à? Đương nhiên là có. Ai cho cậu xuống giường? Hoạt động đi. Không phải cũng tập luyện sao? Tôi đã nằm mấy ngày rồi. Y tá.
Anh ấy có thể xuống đất không? Hoạt động đơn giản cũng được. Không phải, anh xem. Y tá đã nói rồi. hoạt động đơn giản. Bây giờ kết thúc tại đây. Về thôi. Nhanh lên. Tám giờ rồi. Con gái anh vẫn chưa về. Đúng vậy. Sao cô ấy vẫn chưa về?
Anh chơi cả ngày rồi. Mắt cậu không mệt sao? Ván cuối cùng, ván cuối cùng. Tôi là địa chủ. Thật hối hận vì dạy em chơi điện thoại. Bây giờ em thành chuyên đấu địa chủ rồi. Đây gọi là vui vẻ, hai đánh một. Vốn dĩ. Em ra ngoài chơi bài đi.
Còn có lúc sủa nữa. Bây giờ thì hay rồi. Chơi chưa đủ rồi. Cậu xem cậu nói kìa. Thua rồi. Không chơi nữa. Trách ai chứ? Đó là do cậu chơi thối. Ai đánh hôi chứ? Cậu xem đi. Bây giờ tôi tích được bao nhiêu điểm rồi? Tôi hỏi cậu,
Chuyện Vu Phi cậu nghĩ thế nào? Chuyện đó còn phải nghĩ sao? Quan trọng là suy nghĩ nhỏ là nghĩ thế nào. Cô ấy nghĩ thế nào? Đến giờ chúng ta vẫn chưa chính thức gặp mặt. Không hiểu gì cả. Vậy anh có ý gì? Tôi đang nghĩ
Có cần đến bệnh viện khám không? Đến bệnh viện. Không cần thiết đâu. Vậy nếu sau này hai người họ thành thật, Lúc này chúng ta cứ mặc kệ. Có thích hợp không? Vậy chẳng phải quá thất lễ sao? Không phải, không phải anh đã nói rồi sao?
Chúng ta chưa chính thức gặp nhau. thì không thể coi là chính thức quen biết. Cậu nói xem bây giờ chúng ta mang theo túi lớn túi nhỏ, chạy đến bệnh viện thăm anh ấy. Tiểu Nghĩ có vui không? Chúng ta đi thăm bạn trai cô ấy.
Cô ấy có gì không vui chứ? Tôi thấy chưa chắc. Hay là anh gọi điện hỏi cô ấy. Tôi không hỏi. Không hỏi là đúng rồi. Con đó, mọi việc không lo lắng. Có thể lười thì cậu lười. Chuyện này không liên quan gì đến lười biếng hay không.
Đây là vấn đề về thái độ. Nóng thật đấy. Có những chuyện nói nhanh cũng nhanh. Gì thế? Yêu đương à? Cũng không hẳn. Chỉ cảm thấy vừa tốt nghiệp thời gian trôi qua nhanh hơn từng năm. Cũng không biết sau này sẽ như thế nào.
Em có từng nghĩ về sau này không? Có. Cậu tưởng ai cũng giống cậu sao? không nghĩ gì cả. Anh nói xem sau này hai chúng ta sẽ như thế nào? Sau này em không biết thế nào. nhưng chắc chắn không phải như bây giờ. Em nghĩ sau này
Tôi vừa tỉnh dậy là có thể nhìn thấy biển. Sau đó tôi muốn một một phòng bếp cực lớn. Nhà bếp nhà chúng ta tôi có bản lĩnh thì không thể triển khai được. Được. Phòng bếp 100 mét vuông. Tất cả đều là của em. Ngâm trong đó thì không cần ra nữa.
Tôi còn phải nâng cao. Tài nghệ nấu nướng của tôi. Em muốn đến cả thế giới xem thử. Ăn hết đồ ăn ngon của các nước. Ví dụ như Canh Đông Âm của Thái Lan. Món Hoesuk của Nhật. Còn cả phô mai, gan ngỗng của Pháp nữa. Còn cả món Ý nữa.
Em muốn ăn hết thì phải làm sao? Đi đi, bây giờ cậu đi được à? Đi thế nào? Nằm mơ đi. Đáng ghét. Tôi còn muốn ăn hết nhà hàng Michelin toàn thế giới. Chị, nhờ chị đấy. Làm chị của em. Sao áp lực lớn vậy?
Chỉ cần anh dám nghĩ em sẽ làm được. Tâm nguyện thành hiện thực mà. Có hợp không? Anh lại mua gì vậy? Cho em xem. Đẹp không? Cái này bao nhiêu tiền? Thiếu 1 triệu 15 nghìn. Cậu nỡ thật đấy. Để tôi thử. Đừng mở. Làm hỏng rồi.
Vẫn chưa ra chiến trường mà. Không có gì khác cả. Không hiểu. Vũ khí bí mật của người phụ nữ này. Buổi họp lớp của cậu còn cần mang cái này à? Đương nhiên rồi. Bao nhiêu năm không gặp rồi. Tôi không thể thua họ được.
Có phải có người muốn nhân cơ hội theo đuổi em không? Nghĩ gì thế? Con trai lớp chúng ta đều kết hôn rồi. Bố đứa bé. Con gái đều gả cho người giàu. Vậy tại sao cứ phải hẹn hôm nay? Đi rồi sẽ biết thôi. Sao em cứ nhiều chuyện về anh thế?
Cậu không đi yêu Vu Phi à? Đi, vẫn chưa đến giờ mà. Tôn Tâm, chuyển phát nhanh. Đến đây. Đừng động vào túi của tôi, để lại chỗ cũ. Keo kiệt. Anh là Tôn Tâm phải không? Chuyển phát nhanh của anh. Cảm ơn. Phiền ký nhận một chút. Cảm ơn. Không có gì.
Alo. Nhận được hoa chưa? Nhận được rồi. Vậy hôm nay có kế hoạch gì? Buổi họp lớp. Buổi họp lớp à? Chọn ngày này. Bọn họ còn chuyện khác phải không? Thực ra em muốn nói đừng vì em thích anh mà cố ý xa lánh tôi. Không làm được người yêu.
Chúng ta vẫn là bạn. Huống hồ chúng ta còn là đồng nghiệp. Không đâu. Tôi không phải người như vậy. Được. Qua Tết Nguyên Tiêu tôi sẽ về. Đến lúc đó còn một đống công việc đợi chúng ta cùng nhau phấn đấu. Hẹn gặp lại sau năm. Anh đến muộn rồi.
Chị tôi ra ngoài từ lâu rồi. Xem cậu tinh ranh kìa, tôi tìm cậu đấy. Tìm tôi? Sao thế? Không phải đón lễ rồi sao? Làm anh cũng phải thể hiện chút chứ. Tặng em một món quà nhỏ. Quà gì? Cậu đưa cho tôi. “Món ngon hôm nay” Ở đâu ra vậy?
Mua à? Mua ở đâu vậy? Bộ này tôi tìm lâu lắm rồi. Không mua được ở Bắc Kinh. Cả nước tôi đều là bạn bè. Đào đấy. Cảm động không? Cảm động chết đi được. Nói đi, có chuyện gì? Sao anh thực tế thế? Không có việc gì thì không thể tìm anh.
Không sao. Cảm ơn. Biết ngay anh không có ý tốt mà. Cái gì gọi là không có ý tốt? Mau lên. Tôi còn vội ra ngoài đây. Vậy anh hỏi tôi thì nói. Thực ra cũng không có chuyện gì lớn. Tôi cũng không làm được việc lớn. Tôi biết. Anh nghe rõ đây.
Thời gian. 12 giờ tối nay. Địa điểm. Dưới cây quýt già ở đầu ngõ. Em đợi chị ở đó. Nhớ chưa? Anh muốn làm gì? Tôi muốn cho cô ấy một bất ngờ. Anh tự nói với cô ấy đi. Tôi tự nói với cô ấy. Đó gọi là bất ngờ sao?
Cậu đừng cười. Lặp lại thời gian một lần. 12 giờ. Địa điểm. Dưới cây quýt già. Được. Nhất định phải để cô ấy đến. Tôi sẽ cố gắng. Đừng cố gắng. Nhất định phải để cô ấy đến. Được. Sau này có chuyện gì anh nói đi. Được. Cháo trắng, rau xanh.
Ăn thêm hai ngày nữa là tôi xuất gia rồi. Không phải tôi Cho thịt lỏng rồi sao? Thịt thông có được tính là thịt không? Thứ nhất, Bây giờ đồ ăn của em phải lấy thanh đạm làm chủ. Đây là lời dặn dò của bác sĩ. Thứ hai,
Đây là cháo ta tự tay nấu. Em có ăn không? Uống, nhất định phải uống. Có tình yêu chứ? Có. Có, rất có. Mùi vị không tồi. Giường 20. Rút kim rồi. Nào. Giữ chặt. Đãi ngộ không tệ. Hồi phục cũng rất tốt. Đều là bác sĩ, y tá chăm sóc tốt.
Vất vả rồi. Y tá. Tôi có thể ăn thịt rồi chứ? Bây giờ có thể ăn một chút. Nhưng cố gắng vẫn là chủ yếu là bán thức ăn. Một, một chút. Một chút. Thịt tòng chỉ là một chút. Chúng ta thử đi. Thử cái đầu cậu. Mau ăn cháo đi.
Lát nữa nguội mất. Nhanh lên. Số tôi khổ quá đi mất. Chỉ nghĩ đến ăn thôi. Hôm nay là ngày gì vậy? Chuyện lớn như vậy sao có thể quên được chứ? Nhớ thì sao chứ? Tôi đã chuẩn bị xong từ lâu rồi. Anh nói đi. Không tin thì đi một chuyến.
Đi đâu? Muốn ra ngoài à? Không được. Được. Không được. Được. Chào y tá. Xin chào, có chuyện gì không? Xin chào. Tôi đã tìm trên mạng đồ ăn sau khi phẫu thuật ruột. Tôi đã tự làm một thực đơn. Tôi muốn nhờ anh xem giúp tôi.
Mấy thứ này anh ấy đều ăn được sao? Để anh xem giúp em. Cái này không được. Cái này béo quá. Chúng tôi không đề nghị cho bệnh nhân ăn. Vitamin C đều được. Nhớ lấy. Loại thịt tuyệt đối không được. Giống rau, hoa quả. Những thứ này đều được.
Xem chút tiền đồ của cậu kìa. Cái này sao anh ăn được? Tôi, tôi ăn một miếng. Không được. Hai chúng ta mỗi người một cây. Không được, dầu quá. Bây giờ chúng ta đi đâu? Đến nhà tôi đi. Bây giờ. Anh đừng nghĩ nhiều. Lấy đồ rồi ra. Đi thôi.
Cho tôi ăn một miếng. Không được. Anh thấy thế nào? Vết thương của anh 5 chữ bay lên trên bầu trời. Đó đều không phải chuyện. Hơi thở tự do thật tốt. Đừng làm màu nữa. Lát nữa sẽ áp giải cậu về. Sắp đến rồi. Chỉ có một mình em.
Họ về nhà bà nội tôi rồi. Sao cậu không đi? Tôi phải ở lại trông tiệm. Phục vụ cho nhân dân mà. Ở đây cũng không có ai. Phục vụ cho anh trước đã. Anh. Muốn mua gì không? Hay là bao trọn bao hết đi. Anh đi với tôi một chuyến.
Tôi không đi. Không thấy trong tiệm chỉ có mình tôi sao? Anh có thể bạc đãi em sao? Hộp đèn này tôi bao hết rồi. Thêm một thùng hoa hồng. Anh nhân lúc lửa ăn cướp Anh mua hết rồi à? Tôi ra ngoài với anh coi như là giao hàng rồi.
Cậu nói đúng không? Thằng nhóc này cũng có đầu óc làm ăn đấy. Cũng được. Đi thôi. Được rồi, đợi tôi với. Anh nhanh lên nhé. Hoa hồng, hoa hồng. Ma Sang. Đèn của ngươi phải dùng hết rồi. Đừng hòng giữ lại một ít. rồi quay về bán. Xong rồi.
Nào, nào, nào, nhặt cái này lên. Được. Thú vị đấy. Đẹp quá đi mất. Có lẽ tối nay chị Tâm sắp bị anh bắt rồi. Nhìn thấy chưa? Có chút hoa tuyết bay rồi. Ông trời cũng tuyệt vời. Tôn Tâm. Tôn Tâm. Cậu là… Bạn học cũ à?
Cậu thật sự không nhận ra tôi sao? Trình Lượng. Lâu rồi không gặp. Khí chất của em thay đổi rồi. Hoàn toàn khác với trước đây. Có gì chứ? Không phải trước đây em béo sao? Bây giờ gầy hơn chút rồi. Có gì khác chứ? Lâu rồi không gặp. Lâu rồi không gặp.
Anh vừa xuống xe, tôi đã nhận ra cậu rồi. Đẹp như hồi đi học vậy. Đừng khen em nữa, bạn học cũ. Tôi nói thật cậu không bao giờ tin. Tôi nghe nói buổi họp lớp của chúng ta lần này không nhiều bạn học đến. Mọi người đều đi đón lễ rồi.
Vậy sao cậu không tổ chức? Còn em? Sao anh không đón lễ? Họ nói với anh là em sẽ đến. anh nhất định phải đến gặp em. Đừng lấy tôi ra đấm, đi thôi. Mấy bạn học chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi. Đúng vậy. Nếu không phải anh nói, Xin lỗi.
Lúc nãy ở ngoài cửa tôi không nhận ra. Em không bất ngờ chút nào. Thật đấy. Bên nào? Đến rồi, đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi. Cuối cùng cũng đến rồi. Cuối cùng cũng đến rồi. Hoa ban. Nhớ em quá, lâu rồi không gặp. Hai người mới đến à?
Muốn tìm cậu khó quá. Thật sự rất hiếm có. Hai người cùng đến à? Gặp ở dưới lầu. Còn tưởng có chuyện gì. Được rồi, được rồi. Chỉ thiếu hai người thôi. Nào, nào, nào, ngồi xuống, ngồi xuống. Ngồi đâu? Đến đây. Anh để lại cho em. Cái này để lại cho cậu.
Tôi phải ở cạnh hoa lớp chúng ta. Tâm Tâm. Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau. Anh không nhớ mọi người sao? Không gặp lại chúng ta sẽ xa lạ lắm đấy. Đúng vậy. Trước đây hẹn anh ra ngoài chơi, cũng không để ý đến chúng tôi.
Công việc bận rộn không rời đi được. Ở công ty nào? Mạng lưới Trừng Trừng. Trừng Trừng à. Tôi nghe nói công ty này rất tốt. Đúng vậy. Nếu nói lớp chúng ta vẫn là tâm tâm cố gắng nhất. Chúng ta đã trả hết cho thầy rồi. Nào, các em.
Tôi nói một câu nhé. Rượu hôm nay chúng ta uống đều là Hajeong mang đến. Vậy chúng ta phải làm sao? Vậy chúng ta cảm ơn Hà Tịnh. Gửi đến thanh xuân của chúng ta. Nào, nào, nào, gửi đến thanh xuân. Gửi đến thanh xuân, gửi đến thanh xuân. Cạn ly, cạn ly.
Chào mừng ghé thăm hang sói nhỏ 1804. Chỉ có mình em ở sao? Không. Chúng ta tổng cộng có ba con sói. Một. Hai con đó ở bên ngoài. Phòng ký túc xá đại học. Gì vậy? Anh muốn đưa tôi đi đốt pháo hoa sao?
Không phải tôi đã đồng ý với cậu rồi sao? sẽ đưa em đi đốt pháo hoa. Anh bảo em mua ít thôi. Lại mua nhiều như vậy. Không phải. Cậu xem nhiều món thế này. Đến thịt cũng không có. Sao anh lại không tắt đèn? Không thể nào.
Trước khi ra ngoài tôi chỉ định đóng cửa rồi. Tôi ra ngoài một lát. Chính là anh quên rồi. Không thể nào. Cái đầu thông minh này của tôi tôi có thể quên sao? Ai vậy? Sao anh lại về đây? Không phải anh nói còn phải ở một thời gian sao?
Lén chạy về. Nói sớm là cậu về, chúng tôi sẽ đón gió tẩy trần cho cậu. Đúng vậy. Vậy đối tượng của cậu đâu? Gọi ra đi. Cậu ấy còn xấu hổ nữa. Mau, mau, mau, đi. Gọi, mau lên. Sói về rồi. Chào mừng, chào mừng, nhiệt liệt chào mừng.
Nhiệt liệt chào mừng. Đẹp thật đấy Xin chào, tôi là Chu Giác Xin chào Tôi là Đại Khôi. Xin chào. Vu Phi. Đối tượng của anh đẹp thật đấy. Tôi biết. Lão Vu. Anh luôn nói anh có bạn gái à? Không nói anh có một người bạn gái xinh đẹp như vậy.
Đúng vậy. Cậu đây là bốc khói lên mộ tổ tiên đấy. Sao cậu lại bị cô gái người ta lừa đến đây? Được rồi hai người. Hai người đừng thể hiện nữa. Chúng tôi đi đây. Đi đâu vậy? Mua thức ăn rồi. Hai bọn em nấu cơm cho hai người ăn.
Hai người ăn đi. Đi đốt pháo hoa. Vậy anh phải chú ý an toàn đấy. Mẹ tôi nói, Đứa trẻ này chơi lửa, Buổi tối ngủ nó dễ tè ra quần. Bye bye. Được, bye bye. Hai bạn cùng phòng của cậu cũng thú vị đấy. Bọn họ làm gì vậy?
Người béo tên Khôi Tử. Người giao nước ở tiệm nước Vậy người gầy một chút tên là Chu Giác lập trình viên Làm du lịch. Chúng tôi ở cùng nhau hai năm rồi. Chỗ các cậu trống thật. Chỗ tôi nhiều đồ lắm. Còn của chị tôi nữa. Vậy cậu chuyển chỗ tôi đi.
Nghĩ gì thế? Tôi có đánh cậu đâu. Tôi chỉ nói thôi. Dù sao sau này anh cứ đến chỗ chúng tôi làm khách. Anh biết họ rồi à? Cái này được. Vậy chúng ta ăn gì? Thịt nhúng, thịt nhúng. Không được. Lẩu. Không giống nhau sao?
Ăn cay hại dạ dày, ăn thịt tức giận. đều không có lợi cho việc hồi phục vết thương. Tôi, tôi chính là… Nồi canh, nhúng chút rau. Tôi không tin đâu. Nói cho cậu biết, Gần đây tôi nằm viện, Tôi thấy hơi buồn nôn tôi thấy hơi buồn nôn.
Chúng ta chỉ nhúng chút rau thôi. Nước sốt mặn nhạt tự điều chế. Rất an toàn. Nhưng bác sĩ nói em chỉ có thể ăn nửa đồ chảy. Lẩu chính là bán lưu thực. Không tin thì cậu tự kiểm tra đi. Thật sao? Đi. Tôi không đi. Đi. Không đi. Đi, đi, đi.
Cậu nói xem đầu óc có ăn được không? Bỏ đi, chúng ta ăn bò mỡ đi. Vào miệng là tan. Bò béo được đấy. Không được. Bác sĩ nói rồi. không được ăn nhiều thịt bò và dê. Cậu đừng, còn muốn ăn hoa não nữa. Cậu nghĩ gì vậy? Đậu phụ được đấy.
Cải thảo. Em không ăn. Đợi chút, nấu thêm chút nữa. Em đói như vậy sao? Anh nấu cơm cho em một tuần. thiệt thòi cho em rồi. Không. Không phải, em có làm tốt hơn nữa cũng là cháo. Bây giờ ngũ hành thiếu thịt, tôi phải bồi bổ lại.
Anh từ từ thôi, nóng. Ngon quá đi mất. Nào, nào, nào, thêm một món nữa. Đồ ăn cũng rất ngon. Thêm cải thảo nữa. Đây là chồng tôi Dương Khánh. Xin giới thiệu với mọi người. Xin chào, xin chào, xin chào. Đây là bạn đại học Trình Lượng. Đây là tâm hoa lớp.
Làm quen một chút. Xin chào. Xin chào, giám đốc Trình. Xin chào, xin chào, xin chào. Anh ấy vừa hay ăn cơm ở gần đây. nên đến chào hỏi anh. Trùng hợp vậy. Đúng vậy. Nào, uống một ly. Ngồi đi, tôi rót rượu cho mọi người. Giám đốc Trình, mời ngồi.
Thật sự là lần đầu tiên gặp anh. Vô cùng kích động. Không, không, không, nào, thêm một chút. Nói chuyện một chút. Tôi rót rượu cho hai người. Nào. Đưa cho giám đốc Trình trước. Được rồi, nào. Một chút. Tôi không uống được rượu. Được, giám đốc Trình. Uống chút đi.
Lần đầu gặp. Tôi cạn nhé, anh cứ tự nhiên. Được. Cảm ơn, cảm ơn. Thế nào? Trình Lượng lớp chúng ta Là một nhân tài đúng không? Thật là, thật là. Thật là. Rót đi. Rót đi, rót đi, rượu không ngừng. Không sao, để tôi tự làm. Cậu tự làm đi.
Thực ra bạn học cũ của chúng ta cũng phải hợp tác. Vì chúng ta có… Tâm Tâm, con đi đâu thế? Nhà vệ sinh. Cậu biết không? Lần này Hajeong tổ chức buổi họp lớp này. là để kết bạn với Trình Lượng. Không có. Tại sao? Có chuyện muốn nhờ thôi.
Vậy sao còn gióng trống làm gì? tổ chức một buổi họp lớp chứ. Nói chuyện riêng, người ta không cho cơ hội. Không đến mức đó chứ? Mọi người đều là bạn học. Tôi nghe nói, Trình Lượng nghe nói cậu đến nên mới cho cơ hội đến. Lúc cậu ấy học đại học,
Không phải đã thích cậu rồi sao? Xem ra không quên em rồi. Đừng nói linh tinh, tôi vào nhà vệ sinh đây. Đi đi. Chủ yếu là bạn học cũ. Đúng, đúng, đúng. Hajeong. Đây là… Đây là chồng tôi. Xin chào, xin chào. Tôi muốn mời mọi người
Đến câu lạc bộ của tôi ngồi một lát. Mọi người đi hát đi. Sau đó uống thêm chút nữa. Được, được, không thành vấn đề. Được, được, không thành vấn đề. Được, được, được. Đúng vậy, náo nhiệt biết bao. Đúng vậy. Hiếm khi mọi người đều có thời gian. cùng tụ tập.
Đi, đi, đi, cùng đi. Cùng chơi một lát. Vậy em không đi đâu. Mọi người đi chơi đi. Cậu là hoa lớp. Sao anh không đi? Anh không đi. Chúng ta tự chơi thì chán lắm. Cẩn thận. Cậu sao thế? Không khỏe à? Không có. Tôi không thích hát. Mọi người đi đi.
Em không cần hát. Em đi ăn chút hoa quả đi. Đúng vậy. Đúng vậy, Tâm Tâm. Cùng đi đi. Đúng vậy. Tôi chủ yếu đi làm dậy sớm quá. Thế này đi. Sáng sớm mai tôi sẽ họp. Tôi cũng không đi được. Mọi người chơi vui vẻ nhé. Tôi thật sự đã
Vậy chúng ta tìm cơ hội khác. Được. Lần sau tìm cơ hội. Vậy lần sau chúng ta gặp nhé. Đi đây. Bye bye, bye bye, bye bye. Được, được, được. Lượng. Vậy chuyện anh nói với em Không cần nói nữa, tôi suy nghĩ xong rồi. Không vấn đề gì. Không vấn đề gì.
Không vấn đề gì. Ông xã, anh nghe thấy rồi đấy. Ryohei nói không sao. Được, vậy tôi đi đây. Được. Tạm biệt bạn học cũ. Tạm biệt lớp trưởng. Được, tạm biệt. Tạm biệt. Giám đốc Trình đi thong thả. Tạm biệt, tạm biệt. Đi, vậy chúng ta đi hát.
Đi, đi, các em đi, đi thôi. Mang theo đồ à? Mặc quần áo vào nhé. Tôn Tâm. Anh đi thế nào? Gọi xe đi, về thế nào? Gọi xe gì chứ, anh đưa em đi. Không cần, không cần. Xe cũng đến rồi. Khách sáo gì chứ, tiện đường thôi.
Xe của ai đẹp thế? Tặng ai vậy? Tặng ai? Nữ thần thời tôi còn đi học. Vậy cho em cơ hội này. Được. Nào, nữ thần. Vậy tôi đi đây. Bye bye, bye bye. Được, vậy chúng tôi đi đây. Được, được, được, đi thôi. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Bye bye.
Bye bye, bye bye. Uống ít thôi, uống ít thôi. Uống ít thôi. Được, bye bye. Lần sau gặp. Từ từ thôi. Vậy chúng ta cũng đi hát đi. Đi, đi, đi. Đi hát, đi. Mau, mau, mau, anh chụp ảnh cho em. Đẹp. Lát nữa hết rồi, nhanh nhanh nhanh. Mau, mau.
Nhiệt độ vẫn ổn chứ? Rất tốt. Xin lỗi nhé. Vừa xử lý chút việc. Hajeong nói đúng. Bây giờ cậu đúng là người bận rộn. Tôn Tâm. Tôi hy vọng khi em ở trước mặt anh, anh chỉ là bạn học của em, Trình Lượng. Tôi coi cậu là bạn học.
Bọn họ chưa chắc đâu. Nhìn ra rồi. Đưa chồng đến cho em làm quen. Chắc là chuyện làm ăn gặp phải chuyện khó khăn gì rồi. Vâng. Chồng cô ấy không phải đã đại diện mỹ phẩm sao? dòng tiền mặt gặp chút vấn đề. biết trong tay tôi có một khoản đầu tư.
Muốn tôi cho anh ấy đều một chút. Bao nhiêu tiền? 60 triệu. Không ít đâu. Chuyện làm ăn Những thứ đó đều là giả. Thật nhớ thời học sinh của chúng ta. Lúc đó rất đơn giản. Thật đơn giản. Thích là thích. Không giống bây giờ. Em cũng không biết.
Bây giờ những người thích em Rốt cuộc là thích tôi hay là thích tiền của tôi? Có lẽ hai thứ vốn là một. vẫn có sự khác biệt. Em càng hy vọng người họ thích là con người tôi. chứ không phải trên người tôi. những giá trị bổ sung này. Những thứ đó
Có thể sẽ mất bất cứ lúc nào. Đây có thể là là những phiền não mới có phiền não. Càng có nhiều thì sẽ càng sợ mất đi. Nhưng em phải biết, thứ em đang có là thứ mà rất nhiều người không thể có được. Cho nên khi em phê bình người khác,
Chắc em cũng biết, không phải ai cũng đều có điều kiện như các em. Vâng, nữ thần nói đúng. Là tôi quá khích. Tôn Tâm, con nói xem năm đó nếu tôi to gan hơn một chút, thì kết cục có khác không? Anh đừng đùa nữa, Trình tổng. Thật ngại quá.
Gây phiền phức cho anh rồi. Anh xem hôm nay gió lớn như vậy. Có an toàn không? Không an toàn. Hạn chế đốt pháo cũng có lý do. Đúng vậy. Mỗi năm đều có rất nhiều. Bởi vì pháo hoa pháo hoa vì pháo hoa. Sau này mọi người phải chú ý nhiều hơn.
Nhớ đấy, chú ý an toàn nhé. Đừng dẫn theo bạn gái nữa. Làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Được rồi. Về thôi. Xong rồi. Lần này về lại bị nói rồi. Đều tại tôi. Quá sơ suất rồi, quá sơ suất rồi. Vết dao của anh không sao chứ? Không sao, không sao.
Mau về đi, rất tốt. Đợi chút. Làm gì vậy? Vẫn còn một việc chưa làm. Chuyện gì vậy? Cầm lấy. Bệnh viện gọi đến. Anh mau về đi. Đi mau, đi mau. Mau về thôi. Đi. Còn làm gì nữa? Sao thế? Sao thế? Không sao chứ? Không sao, không sao. Không sao chứ?
Ngày lễ vui vẻ. Ngày lễ này, cả đời này tôi sẽ không quên. Sau này mỗi năm ngày này, anh sẽ sống cùng em. Đi thôi. Huynh nói xem Vu Phi và suy nghĩ nhỏ có thành công không? Làm sao tôi biết được. Có điều nhìn bộ dạng suy nghĩ nhỏ
Lần này thật sự để tâm rồi. Vậy Vu Phi… rốt cuộc là làm gì vậy? Có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Đợi khi nào anh ấy đến nhà, hỏi là biết ngay mà. Cái này còn cần cậu nói sao? Chỉ biết đấu địa chủ. Anh đoán đúng thật rồi.
Ván này tôi là nông dân. Cho tôi một cơ hội. Anh đưa em vào nhé. Không cần. Tôi tự đi vào là được rồi. Kết bạn wechat đi. Chúng ta vẫn chưa có wechat. Được. Tôi quét cho. Nào. Được. Đi đây, liên lạc sau nhé. Bye bye. Bye bye. Tôn Tâm.
Anh nói xem năm đó, nếu tôi to gan hơn một chút, thì kết cục có khác không? Tảo Hiểu Vũ. Làm gì thế? Sao anh lại về đây? Vẫn chưa đến 12 giờ mà. 12 giờ gì chứ? Chuyện nhỏ không nói với cậu sao? Nói gì thế? Con nhóc chết tiệt này.
Nhận quà mà không làm việc à? Em muốn cho anh chút lãng mạn. Thêm chút bất ngờ nữa. Bây giờ xem, thành kinh ngạc rồi. Không có. Vậy bây giờ… coi như em vừa đến. Chúng ta chính thức bắt đầu. Nhắm chặt nhé. Đừng mở mắt. Xong chưa? Tâm Tâm. Tâm Tâm!
Em còn nhớ lần đầu tiên anh anh tỏ tình với em dưới cái cây này không? Còn nữa, để lại bí mật nhỏ của anh và em. Tôi cũng không biết cái cây này đã bao lâu rồi. Nó nhìn sự thay đổi của con ngõ này của chúng ta.
Nhìn em và anh lớn lên Từ nhỏ em đã giỏi hơn anh. Nỗ lực hơn em. Tôi biết. em vẫn luôn muốn rời khỏi con ngõ này. đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Thế giới bên ngoài chắc chắn rất đặc sắc. Nhưng thế giới của anh chỉ có em.
Anh sẽ cố gắng hết sức. Để em luôn ngưỡng mộ anh. Em sẽ trở thành niềm tự hào của anh. Cảm động rồi. Ai cảm động chứ? Ai cảm động chứ? Anh sẽ mãi mãi ở bên em. Sao thế? Tim lại khó chịu rồi. Không có gì. Để tôi bình tĩnh lại.
Vậy còn tiếp tục không? Em về rồi à? Chị em đâu? Chưa về. Muộn thế này rồi không về. Chị em lớn thế này rồi. về muộn một chút cũng không sao chứ? Bao nhiêu tuổi cũng là trẻ con. Quần áo này của cậu sao thế? Lăn nhó như vậy, không mặc nữa.
Em… Lát nữa con sẽ cất nó cẩn thận. Con buồn ngủ quá, mẹ. Mẹ về, về phòng đi. Ngủ ngon, ngủ ngon, mẹ. Chị con nói bảo tôi giặt giúp chị ấy một đôi giày. Anh biết là đôi nào không? Giày ở đó. Ở đâu? Hôm đó cô ấy nói cái này.
Có phải đôi giày này không? Đôi giày này. Anh làm gì vậy? Chuyện gì vậy?