[VIETSUB] Ma Thổi Đèn: Nam Hải Quy Hư – Tập 2 | Phan Việt Minh, Trương Vũ Kỳ, Khương Siêu
=Ma Thổi Đèn: Nam Hải Quy Khư= =Tập 2= Xin chào. Bốn mươi cái này. Anh, đây là cá muối à? Cá khô à? Ngon không? Bao nhiêu tiền? – Còn bày đặt ngon không. – Đúng, đúng. Bao nhiêu tiền? Xin chào. – Ông chủ. – Xin chào. Xin chào. Anh có thuyền không?
Có, xem đi. Cái này bao nhiêu tiền một chai? Hai mươi đồng một chai. Cho tôi hai thùng. Cảm ơn. Cái này không được. Cái này nhỏ quá. Nếu cậu còn móc được thêm đồng nào từ túi tôi, – tôi gọi cậu là bố. – Ấy.
– Không phải. – Cậu lợi dụng chưa đủ đúng không? Không phải tôi muốn lợi dụng anh. Không hài lòng cái nào à? Vậy… Nếu vậy chỉ đành để Lão Hồ đóng một cái cho cô. Tôi đóng á? Tôi mà đóng ra phi thuyền, cậu có dám lên không?
Thì tôi sốt ruột mà. Khi ra biển, thuyền là chỗ dựa duy nhất cho chúng ta, liên quan tới tính mạng của tất cả mọi người, tuyệt đối không được chọn đại. Được rồi, ông chủ, – xin lỗi nhé. – Em xem thêm đi. Chúng tôi ra chỗ khác xem thêm.
Đừng, đừng mà. Dù các cậu muốn thuyền pháo đánh hải tặc, tôi cũng có thể tìm cho các cậu. Không giấu gì anh, chúng tôi muốn một con thuyền chắc chắn, có thể bình an ra vào vực xoáy san hô. Không còn thuyền đi vực xoáy san hô nữa rồi. Nhưng
Nể tình chúng ta là đồng hương, tôi có thể giới thiệu một người bạn với các cậu. Có lẽ đồ của anh ấy có thể giúp được các cậu. Nhưng có làm ăn được với anh ấy không thì tùy thuộc vào các cậu có bản lĩnh không. Các cậu về rồi à?
Tiểu Hồ, bạn của cậu thú vị thật, kể nhiều chuyện lạ thú vị trên đảo cho tôi nghe. Tôi già lẩm cẩm mất rồi, tên cậu là gì nhỉ? Gọi tôi Bai Võ là được. Bác Trần, tới giờ uống thuốc rồi. Đúng, đúng. Các cậu nói chuyện đi, tôi về phòng trước.
Ba vị gặp được tôi ở đây có thể thấy là người trong ngành. Xin lỗi, làm ngành chúng ta nên cũng đành chịu. Mời ngồi. Nghe nói các vị có con mắt phi phàm, xem giúp tôi thùng đồ mới nhận này thế nào? Chẳng ra làm sao,
Toàn là đồ hỏng, lại còn bốc mùi tanh. Nếu anh cho chúng tôi xem mấy thứ đồng nát ở sạp đồ nướng nữa, chúng tôi chỉ đành xem như anh uổng công chuyến này. Cậu Hồ, miếng ngọc cổ này có nước ngọc sáng mịn, hình thù hiếm gặp.
Chắc thứ này đã ở dưới biển hàng ngàn năm rồi nhỉ? Hàng ngàn năm? Ơ, đào được đồ xịn rồi này. Quả nhiên là biết nhìn. Tuy thứ này tốt nhưng bị vấy bẩn bởi chất tanh của nước biển, bị ngấm mục, khó thành hàng thượng hạng được.
Ngọc cổ có thể rửa mà. Anh nói đúng, nhưng rửa ngọc cổ là một lĩnh vực rất sâu xa, không chỉ tốn thời gian mà còn tốn nhiều tiền, không phải ai cũng dám đụng vào đâu. Vậy cái này mất linh rồi. Đúng, bình thường ngọc cổ ngâm dưới biển một thời gian
Chắc chắn sẽ ảnh hưởng màu sắc. Nhưng đây là Nam Hải, đúng là có điểm khác. Là sao? Là sao à? Long mạch trên thiên hạ xuất phát từ Côn Luân, chỉ có mạch Nam Long bắt nguồn từ Nga Mi, hòa vào sông chảy về Đông.
Tới phía Đông chảy vào các núi Hải Diêm rồi ra biển, tạo nên chín nhánh, 13 mạch dưới đáy biển kéo dài tới đây. Sinh ra hải khí, bảo dưỡng ngọc tủy nên mới khiến miếng ngọc cổ này có màu phai đặc biệt. Cậu Hồ, khỏi nói chứ, màu phai này
Có vẻ đẹp hóa mục nát thành thần kỳ thật. Ngọc cổ này có tính cách và trải nghiệm độc đáo giống con người. Thế này gọi là so ngọc với người, độc nhất vô nhị, đúng không? Nó quý là quý ở chỗ đó. Nói hay lắm. Cậu Bát Nhất danh bất hư truyền,
Tôi học được rồi. Xem ra anh đã tra rõ thân thế của chúng tôi rồi nhỉ? Hòn đảo này vàng thau lẫn lộn, Bai Võ tôi có chỗ đứng ở đây là dựa vào tin tức nhanh nhạy. Cậu Hồ, nếu nó là độc nhất vô nhị thì cậu ra giá
Mua thùng đồ này đi. Được, không thành vấn đề. Nhưng anh cũng biết chúng tôi tìm anh vì điều gì, chỉ cần anh thỏa mãn yêu cầu của chúng tôi, anh cứ ra giá mấy miếng ngọc này. Đương nhiên. Thật ra tôi biết chuyện các cậu tìm thuyền lâu rồi. Nhưng gần đây
Có nhiều đội trục vớt tới vực xoáy san hô, kết quả chỉ có một, đó là một đi không trở lại, không ai sống sót. Các vị, nghe tôi khuyên đi, độ nguy hiểm của vực xoáy san hô vượt ngoài tưởng tượng của các cậu. Tôi chưa từng nghe nói
Có ai an toàn rời khỏi vực xoáy san hô được. Anh yên tâm, anh Bai, chúng tôi đã dám tới tức là đã chuẩn bị đầy đủ hết. Đúng, anh đừng lo chuyện này. Anh chỉ cần tìm thuyền giúp chúng tôi, không cần quá lớn, chỉ cần chịu nổi sóng gió là được.
Có một chiếc thuyền phù hợp yêu cầu của các cậu. Tôi đã nói ông chủ Bai có bản lĩnh mà. Đi, đi xem thuyền. Tôi có gan nhổ răng trong miệng cọp cũng không dám đi xem thuyền này vào lúc nửa đêm. Nếu đi thì đợi sáng hẵng đi. Vì sao?
Vì đây là một con thuyền ma. Ông chủ Bai, trong này tối mù chẳng thấy gì. Thuyền ở đâu thế? Đi được rồi. Trước khi ra biển, chỗ chúng tôi có một nghi lễ cầu nguyện. Đây là quy tắc trên đảo. Lão Hồ, vốn chuyện chẳng có gì, bày trò một chốc như thế tự dưng thấy đáng sợ ghê.
À, anh Bai, anh không lên à? Vô ích thôi. Oan hồn trên thuyền vẫn sẽ bám theo sát sao. Cũng được đó, ở đây cái gì cũng có, còn tốt hơn tôi nghĩ. Hai người giúp một tay, mở cái này ra đi. Hệ thống bốn cánh quạt, hai động cơ thay đổi.
Con thuyền này được đấy. Đúng nhỉ? Là con thuyền tốt nhất em thấy cho tới giờ đấy. Được, thế coi như tìm được rồi. Lão Hồ. Hình như ở đây có lối đi xuống. Tôi xuống xem thế nào. Xem xem có thứ gì tốt không. Được. Có khởi động được không?
Chắc không vấn đề gì. Anh ra đằng sau xem thử. Được. Thế là quá ổn rồi. Cái này ngon đấy. Chúng tôi lấy con thuyền này. Chắc không? Tôi vừa nghe cô ấy bảo, vẫn không thể xua đuổi oan hồn trên thuyền này đi.
Vậy anh còn con thuyền nào tốt hơn muốn giới thiệu không? Anh không cần lo chuyện này đâu, chuyện gì bọn tôi chẳng từng gặp rồi, không sợ mấy chuyện quỷ thần đâu. Được, có khí phách đấy. Tôi sẽ liên lạc với chủ thuyền ngay. Được. Phải rồi, còn nữa,
Phiền anh giới thiệu cho chúng tôi một người lái thuyền có kinh nghiệm, được không? Chuyện này khó đấy. Người trên đảo này ai mà chẳng biết đến vực xoáy san hô là vụ làm ăn liều mạng. Anh Bai, chuyện này thì anh không cần khách sáo. Anh thần thông quảng đại,
Anh giúp tôi tìm một người thích hợp, thêm ít tiền cũng không sao, thật đấy. Anh tìm giúp một người. Cô nói gì cơ? Sự kiên trì của cậu ta cuối cùng sẽ khiến cậu ta nguy hiểm đến tính mạng. Dương, lần trước cô quên cầm vòng hoa này.
Ốc biển, 5kg sáu tệ. – Tôi bán. – Thầy, đi thôi. Nguyễn Hắc, ông không thể chỉ lo bản thân mình được. Ông làm thế thì chúng tôi sống sao đây? Giá thấp như vậy, ông bán rồi chúng tôi phải làm sao?
Đã bao lâu như thế rồi, ông có từng nghĩ cho chúng tôi không? Lão Nguyễn, ông quá đáng rồi đấy. Ông phá giá thị trường, chúng tôi phải làm sao? Cả nhà già trẻ chúng tôi làm sao sống đây? Người lái thuyền này tên là Nguyễn Hắc,
Không chỉ có kinh nghiệm đi biển phong phú, mà còn là người Đản, cũng là cao thủ lành nghề trong việc lấy trứng. Hơn nữa, thầy của ông ta từng tham gia đóng thuyền Hải Liễu, vô cùng quen thuộc với thuyền Hải Liễu. Tóm lại, ở vùng này,
Không còn ai thích hợp hơn ông ta. Nguyễn Hắc, lưới đánh cá cũng nát cả rồi. Ông chủ Võ. Có vụ làm ăn đây, lại đây nào. Có người muốn thuê ông ra biển. Mấy người này đều là chủ thuê. Đi đâu? Vực xoáy san hô.
Ông chủ Võ, không phải anh không biết vực xoáy san hô ấy là nơi vào được chứ không ra được. Mấy người lúc trước đi không một ai trở về. Tôi biết, nhưng lần này khác. Có con thuyền Hải Liễu do thầy anh chế tạo bảo vệ, hộ tống cho anh mà.
Ông chủ Võ, con thuyền Hải Liễu đó là thuyền ma, không ai dám lên đâu. Rốt cuộc anh có thiếu tiền không? Còn không mua nổi lưới đánh cá mới. Cơ hội thế này hiếm lắm đấy. Họ cũng không chỉ thuê anh, mà còn chia hoa hồng cho anh.
Tính toán tiền nong thế cơ à? Để anh ta làm lái thuyền cho chúng ta có đáng tin không? Nếu có chú Minh làm trợ thủ cho anh ta thì em nghĩ cũng ổn. Làm gì thế? Không… không có. Nhìn cô gái đó chứ gì? Đâu có, không có thật mà.
Mới vào tập hai đã háo sắc thế rồi. Tập một cô ấy còn chưa xuất hiện mà. Đi thôi, đi thôi. Được rồi, đừng nhìn nữa. Ông chủ Võ, con thuyền Hải Liễu đó thật sự không thể lên được. Tin tôi đi, họ không phải người bình thường. Hình như họ có cách
Có thể giải quyết vấn đề lạc hướng ở vực xoáy san hô. Đi đi. Thầy ơi, con đã kiểm tra boong thuyền và khoang tầng một rồi, không vấn đề gì. Cổ Sai. Chị, sắp tới sinh nhật chị rồi, cũng không biết lần này ra biển
Có kịp về đón sinh nhật chị không. Thế thì chúng ta đón sinh nhật trên thuyền thôi. Con không được đi. Ở nhà chờ thầy với Cổ Sai về. Tại sao ạ? Chuyện này không cần bàn nữa. Trên thuyền còn có chỗ thầy quên chưa kiểm tra, hai đứa về trước đi.
♪Gió thổi khắc sâu vào linh hồn của chúng ta♪ ♪Nhưng người lại nắm tay tôi và khẽ cười bình yên♪ ♪Cùng phiêu bạt trên biển đời lênh đênh♪ ♪Tôi không thể lặp lại♪ ♪Sự im lặng ngày xưa♪ ♪Màu đen vô tận bất khuất hướng về♪
♪Nơi không thể nhìn thấy nhưng vẫn đang lập loè ấy♪ ♪Là ánh sáng và sức nóng♪ ♪Mà tôi, cả người và tôi♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Biển gầm nhấn chìm bờ cát♪ ♪Sấm chớp thét gào♪
♪Luôn có bóng hình vượt lên sóng gió♪ ♪Mọi âm thanh đều tĩnh lặng♪ ♪Chực chờ đạp gió vươn lên♪ ♪Dẫu rằng thứ chìm nổi bất định♪ ♪Là số phận♪ ♪Màu đen vô tận bất khuất hướng về♪ ♪Nơi không thể nhìn thấy nhưng vẫn đang lập loè ấy♪ ♪Là ánh sáng và sức nóng♪
♪Mà tôi, cả người và tôi♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Biển gầm nhấn chìm bờ cát♪ ♪Sấm chớp thét gào♪ ♪Luôn có bóng hình vượt lên sóng gió♪ ♪Mọi âm thanh đều tĩnh lặng♪ ♪Chực chờ đạp gió vươn lên♪ ♪Dẫu rằng thứ chìm nổi bất định♪ ♪Là số phận♪