Phim Tình Cảm Hiện Đại Hot Nhất | Cầu Được Ước Thấy Tập 06 | iQIYI Vietnam
Ngốc thật. Người ta vừa nói đã mua hết rồi. Đắt như vậy. Người ta đã gọi là soái ca mỹ nữ rồi. Cậu không ủng hộ, Cậu vừa cổ vũ mấy trăm tệ là hết rồi. Không phải người ta đã nói rồi sao? Tết con phải có bầu không khí.
Vậy anh cũng giảm giá đi. Nếu lúc nãy anh cố chấp một chút, có thể chặt được một nửa. Anh còn biết cái này à? Đương nhiên rồi. Em thường PK với các bà thím ở chợ. Kinh nghiệm phong phú lắm. Cho đến khi gặp được đồng đội heo như cậu.
Cậu lợi hại. Bỏ đi, bỏ đi. Coi như mua món đắt giá đi. Về nghiên cứu xem. làm thế nào để lợi dụng nó. Anh lợi dụng nó đi. Đúng vậy. Hoa hồng có thể làm được nhiều thứ rồi. Kẹo hoa hồng, bánh hoa hồng. Tương hoa hồng cũng được.
Em làm xong thì phải cho anh một cái chứ. Cái này là tôi bỏ ra giá lớn để mua đấy. Không thiếu của cậu đâu. Bình thường em thích nghe nhạc của ai? Châu Kiệt Luân. Cậu biết hát không? Châu Kiệt Luân không được. Độ khó cao quá. Đợi đã. Cảm ơn.
Nào, nào, nào, nào. Anh nói em nghe. Hôm nay tôi phát huy không tốt. Không mở giọng. Thật không vậy? Thật đó. Vậy phát huy tốt là như thế nào? Chính là khá cao. Em có thể thăng điệu. Anh nói em nghe. Đêm hôm rồi còn nói không mở giọng. Đến đây thôi.
Lại sợ hàng xóm nhìn thấy. Mọi người đều quen nhau. Truyền nhanh lắm. Đúng vậy. Chuyện của đứa bé lần trước. Xin lỗi. Tôi, tôi thật sự không có ý. Tôi thật sự không biết. Đứa bé đó tự chạy ra ngoài. Không sao. Đứa bé đó nghịch ngợm. Đây chắc là
Lần cuối cùng chúng ta gặp nhau trước Tết. Vậy em đi đây. Lát nữa em mua vé xong anh đưa em đi. Được. Đi thôi. Đi thôi, đi thôi. Đi thôi. Anh đi đi. Đi thôi, đi thôi. Bye bye. Chị. Em về rồi đây. Anh cũng nhận được một bó hoa à?
Ai tặng vậy? Chử Hiểu Vũ à? Vừa hay. Anh một bó, em một bó. Có thể làm một chai tương hoa hồng. Chỉ muốn ăn thôi. Vu Phi của cậu tặng à? Sao cái gì anh cũng biết vậy? Không viết trên mặt cậu sao? Anh ấy còn biết hát nữa. Vâng.
Thật khiến cô bé thích. Xem cô mê muội kìa. Hôn chưa? Gì vậy? Người trưởng thành cả rồi. Có gì mà ngại chứ? Nhưng rốt cuộc em nghĩ gì vậy? Cái gì mà nghĩ thế nào? Anh thấy em rất quan tâm đến anh ấy, nên định hẹn hò với anh ấy.
Tự mình thích là được. Không sao. Nhưng mà Đừng để anh ấy đưa cậu đi đánh nhau nữa. Phải đến đồn cảnh sát đón người. Tôi không đi đâu. Cứ để cô Lee đi đi. Chị. Chị sẽ không làm thế đâu. Em là tốt nhất. Đúng rồi. Cậu tìm việc thế nào rồi?
Không ra sao cả. Năm trước thì hết hi vọng rồi. Tết sau rồi nói. Bây giờ chuyển việc thật sự rất khó. Cộng thêm một số công ty Sao thế? Kỳ lạ quá. Lạ thật đấy. Họ không cần cậu. Là tổn thất của họ. Chị tôi thông minh xinh đẹp như vậy,
Hào phóng Tìm việc còn không phải dễ như trở bàn tay sao? Thật sự đơn giản như anh nói sao? Là được rồi. Bây giờ nhiều người có học lực cao quá. Cạnh tranh thị trường quá lớn. Nếu không cố gắng học tập, thì sẽ bị loại thôi. Tết xong rồi học tiếp.
Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết, Tết. Còn cậu? Tiệm trà sữa của anh thế nào rồi? Chị Hồng đã xem mấy nơi rồi. đều cảm thấy không hài lòng. có thể sẽ thất bại thật đấy. Vậy tiếp theo cậu định làm gì
Lúc trước Nhan Khê nói Bảo tôi đến cửa hàng của cô ấy Nhưng tôi cứ cảm thấy ở chỗ bạn không thoải mái. Sợ người khác nói em đi cửa sau. Có chút. Dù sao cũng phải tính toán sớm đi. Nếu hai chúng ta đều không có việc làm,
Thì cô Lý sẽ điên mất. Không đâu, yên tâm đi. Cậu xem tên của hai chúng ta. Tôn Tâm, Tôn Tưởng. Tâm nguyện thành công. Sự nghiệp thành công. Nếu thật sự đơn giản như anh nói, thì tốt rồi. Mặc kệ nó có đơn giản hay không.
Phải nghĩ xong chuyện mới thành công. Đúng không? Tết trước đi. Em nói cũng đúng. Đúng rồi. Anh tuyệt đối đừng nói lộ ra. Gì vậy? Chuyện em từ chức Em không muốn nói với bố mẹ. Nói chuyện với con nghe rõ chưa? Hết rượu rồi, lấy chút rượu đi.
Uống chút bia đi. Hẹn hò về rồi. Thế nào? Được. Hai người không ra ngoài à? Hai chúng tôi đi đâu? Lại không có người yêu. Chẳng phải chúng ta đã từng ăn tạm rồi sao? Ai ăn tạm với cậu chứ? Tôm. Tết con có về không?
Hai chúng tôi đã đặt vé 29 vé. Có quẹt được không? Đặt thế nào vậy? Tài khoản của tôi là khách quý mà. Mang theo tốc độ. liền giành được. Không phải, ai không phải khách quý chứ? Tôi cũng là khách quý, tốn tôi 20 tệ. Vậy cũng không giành được.
Tôi cho cậu một chiêu. Nghe tôi đi. Anh mua cái đoạn ngắn trước đi. Cậu chực vào trước đi. Lát nữa em lại bù vé. Có một năm tôi về như vậy. Tên đó Đứng tôi hơn 20 tiếng đồng hồ. Hai chân của tôi đều đứng nát cả rồi. Cậu ngốc à?
Anh đi xe ăn. Mua một suất cơm có thể ngồi cả nửa ngày đấy. Thôi đi. Một phần cơm lớn hơn mấy chục đấy. Vậy không cần mạng tôi sao? Khôi Tử. Cậu mất mặt đúng không? Một tháng mấy nghìn tệ. Mấy chục tệ cậu không tiêu nổi đúng không? Không phải.
Chủ yếu là nó cũng không ngon. Tiền của Đại Khôi là để lấy vợ. Đúng, đó là sổ vợ. Có rồi. Quên không nói với cậu. Vừa giới thiệu một người. Thế nào? Đẹp không? Có một bức ảnh, mọi người xem đi. Nào, nào, nào, có ảnh.
Có ảnh mà không cho tôi xem. Đợi chút, đừng vội. Nhanh lên, nhanh lên. Tôi, tôi mở khóa. Mở khóa, mở khóa. Nhìn thấy chưa? Khôi Tử. Đẹp quá. Người anh em, xứng với cậu lắm đấy. Để tôi xem nào.
Cô ấy có thể tìm được tôi thì cô ấy phải thỏa mãn chứ. Người anh em, mau giảm đi. Khôi Tử Được không? Anh xem. Đúng là rất đẹp. Cậu thế này được lắm. Trịnh Can. Cháu chào cô Tôn Tâm. Các cháu lấy pháo ở đâu thế? Đừng để bà Trương nhìn thấy.
Bây giờ chưa đến lúc bắn pháo. Chú Hiểu Vũ đưa đấy. Đập pháo không sao Chúng tôi đang trốn chơi đấy. Chú ý an toàn nhé. Được. Đập. Tôi đập vào. Chú, chú có ý gì vậy? Lâu lắm rồi không viết. Bắt đầu hoạt động rồi viết. Sao còn run tay trái thế?
Giống nhau. Thực ra đều phải hoạt động. Em về rồi đây. Về rồi. Nào. Bao nhiêu tiền? Tôi đã trả rồi. Vậy không được. Cái đó… Đây là chi phí của gia đình. Tiền của cậu, cậu giữ lại mà tiêu. Đúng, ông Chù. Nào, ông, ông uống nước đi. Uống nước.
Thêm chút nữa không? Đủ rồi. Làm gì thế? Em đang nghĩ làm cá gì đó. kho tàu thế nào? Bố không được ăn đồ ngọt. Vậy hấp đi. Mài mực theo kim đồng hồ. Nếu không thì tiêu mất. Chụp em, chụp em. Không phải vỗ mặt, vỗ chữ. Cả ngày em chỉ nghĩ
Làm ăn thế nào. Chuyện em làm việc Là em nói với mẹ à? Chị. Em không cố ý đâu. Nói thật rồi. Anh lừa em. Con nói này, dạo này mẹ sao lại kỳ lạ thế nhỉ? Tôi cho cô ấy tiền cô ấy không cần. Còn cứ nhét tiền cho tôi.
Tốt vậy sao? Tốt gì mà tốt. Cô ấy nói thế nào? Hôm đó em nấu cơm mà. Mẹ cầm lý lịch của con đến hỏi mẹ. tại sao trên đó viết là đã nghỉ việc? Vậy anh nói đi. Vậy… Vậy tôi không nói thì tôi có thể làm gì?
Không phải anh không thừa nhận chứ? Một CV mà con đã bán đứng mẹ rồi. Mẹ đã đoán tương đối rồi. Nếu con không nói, anh nghĩ cô ấy sẽ tha cho tôi sao? Vậy bây giờ cô ấy nhắm vào tôi rồi. Chẳng phải cô ấy còn nhét tiền cho anh sao?
Nghĩ nhiều như vậy làm gì? Vậy đưa tôi. Anh có việc, tôi không có việc. Sống trên đất quý, tiền tài hưng vượng. Phúc Chiếu gia môn phú vinh. Chữ này tuyệt quá. Chữ hay đấy. Cái này dán lên là vinh dự. Lợi hại. Cậu chỉ nói là giỏi thôi.
Cậu cũng không hỏi tôi học từ ai. Vậy thầy học từ ai vậy? Thầy Khởi Công có biết không? Không biết. Thầy khởi công là ai? Thằng nhóc này không có văn hóa. Tôn đời thứ chín của hoàng đế Ung Chính. Nhà thư pháp nổi tiếng, đại sư quốc học.
Hoàng đế Ung Chính. Vậy chắc là Ái Tân Giác La thị rồi. Đúng rồi. Hoàng thân quốc thích chính tông. Hai chúng tôi rất thân. Lúc ở Thâm Quyến, tôi luyện theo chữ của anh ấy rất nhiều. Anh ấy tặng tôi đấy. Tuy không thể coi là đệ tử chân truyền.
Nhưng cũng đã lĩnh hội được một chút trong đó. Tinh túy. Chữ này đáng tiền lắm đúng không? Tầm thường rồi, tầm thường rồi. Chữ của đại sư khởi công khó mua. Giá trị ngàn vàng. Có giá không thành phố. Chú. Vậy chú đúng là giấu giếm không lộ.
Không ngờ con hẻm này của chúng ta Lại còn giấu Một đại thư pháp gia như anh Ngài dạy ta đi. Không được. Sao lại không được? Vậy không dạy được. Không được dạy tùy tiện. Cái đó phải bái sư. Bái sư bái. Bái pháp thế nào ngài nói đi. Được, được, được.
Bái sư không được sao? Vậy bái sư phải long trọng một chút. Kính rượu. Cái đó mời trà. Tục ngữ có câu sư đồ đó như cha con. Sau khi bái sư, huynh có thể gọi ta là sư phụ. cũng có thể gọi ta là cha. Được rồi. Cứ thổi ở đó đi.
Không thôi không thôi. Thật sự không nghe nổi nữa. Được rồi, đến đây thôi. Tan học. Sao lại là chém chứ? Em nói đều là sự thật mà. Sự thật gì vậy Anh thật sự quen thầy Khởi Công sao? Cứ thổi ở đó. Chữ tặng ở đâu? Lấy ra cho tôi xem.
Tặng, tặng. Tặng người rồi. Tặng người. Căn bản không có được không? Cậu nói cậu nói cái đó làm gì? Lại không lấy ra được. Từ sáng đến tối đều là chỗ này. Nói bậy, nói bậy, nói bậy. Lúc còn trẻ đã như vậy. Già rồi cũng không sửa được.
Mỗi năm khi viết câu đối Tết, chỉ là thổi thôi. Thổi, bản thân cậu ấy cũng sắp tin rồi. Cậu còn mặt mũi nói tôi. Năm đó ai nghĩ ta biết nói chuyện chứ? Biết làm việc. Sao bây giờ lại thành chém gió rồi? Lúc đó…
Ai lúc nào cũng đi Di Hòa Viên với tôi chứ? Đi bơi. Lén lén lút. Di Hòa Viên còn có thể bơi. Có thể. Lúc đó có thể đi đâu hết. Anh lôi đến đó rồi đúng không? lôi đến Di Hòa Viên rồi. Đó không phải là anh cầu xin tôi đi sao?
Cậu buồn cười quá. Lúc đó em tôi nên nghe lời mẹ tôi. Tôi với cậu làm gì? Nhiều chàng trai tốt theo đuổi tôi như vậy, Tôi xách cái nào không giỏi hơn cậu chứ? Cậu đừng nói, Tên tiểu tử cục thuế đó Nếu không phải sau đó tôi đánh hắn một trận,
Thì thật sự không cướp lại được hắn. Sao nào? Có phải em nhớ anh ấy rồi không? Nhớ anh ấy thì gọi điện cho anh ấy. Gửi tin nhắn, làm video. Hay là anh cứ đi tìm anh ấy đi. Tôi, tôi tìm anh ấy thì sao?
Ngày mai tôi sẽ đi tìm anh ấy. Cậu đừng nói cái này. Nhưng có một điều Anh đừng hối hận. Anh đừng có hối hận. Tôi không hối hận. Tôi sẽ không hối hận. Nếu ngày mai em dám đi tìm anh ấy, chúng ta sẽ ly hôn. Chú, năm mới
Chú nói xem không may mắn. Đó là cô ấy ép con nói. Bố. Tết mà. mỗi người bớt nói vài câu. Bố. Hai đứa cãi nhau gì thế? Mẹ, mẹ cũng bớt nói vài câu đi. Anh ấy không giữ mặt được nữa rồi. Không phải anh nói ly hôn sao?
Anh nói đấy nhé. Anh nói em nghe. Anh đừng có hối hận. Ngày mai chúng ta đi ly hôn. Tôi nói trước mà. Tôi nói trước thì sao, sao nào? Ly hôn thì ly hôn. Bố, bố nhắc trước mà. Bố xin lỗi mẹ con đi. Con xin lỗi gì chứ?
Tôi sai chỗ nào? Các… các người đều… Nói tôi làm gì chứ? Sao không có ai nói mẹ cậu? một mình ly hôn vậy? Tôi nói cho anh biết, Ngày mai chúng ta sẽ ly hôn. Không ly hôn là cái này. Chú, chú, bố.
Bỏ ra, bỏ ra, bố cũng bớt nói vài câu đi. Bố. Không nghe nữa, con… Bố. Đang đợi đấy. Cháu, cháu đang đợi. Chú, chú, quần áo chú. Bên ngoài lạnh. Em mặc quần áo vào đi. Tết mà cãi nhau gì thế? Cậu xem chuyện này làm ầm lên kìa. Rất tốt mà.
Sao cứ nói mãi thế? lại thành như vậy chứ? Nhắc đến ly hôn, anh ấy còn… Nhưng tôi nói cho mọi người biết, sau này tìm người Không thể tìm bố con như vậy được. Đây là bài học kinh nghiệm. Hối hận cả đời. Ngồi đi, ngồi đi. Biết rồi, biết rồi.
Đừng giận, đừng giận nữa. Đừng giận. Vu Phi chính là như vậy. Biết chưa? Bớt nói vài câu đi. Chú, chú. Chú mặc quần áo vào đi. Đừng để bị cảm. Em, em không mặc. Anh đi đâu vậy? Tôi muốn đi đâu thì đi đó.
Rời xa cô ấy tôi không còn nơi nào để đi nữa. Cô Lý thuận miệng nói Em đừng tưởng thật được không? Tiện miệng nói Trong lòng em không có. Em có thể nói ra không? Hơi lạnh, em mặc vào cho anh. Nào, nào, nào. Chú Tôn. Con sao thế này?
Không có gì. Anh đi đâu thế? Quán của tôi dọn dẹp xong rồi. Em chuẩn bị về nhà đón Tết. Vậy, về nhà, về nhà đón Tết. Sao thế này? Vừa ở nhà. cãi nhau với cô Lý vài câu. Thầy Lý không tin. Chú tôi có tranh chữ của thầy Khởi Công.
Thầy khởi công. Đúng vậy. Chính là nhà thư pháp đó. Đúng, đúng, đúng, đúng là có chuyện như vậy Chú Tôn có một bức tranh Một bức tranh chữ vô cùng quý giá Bức tranh chữ đó tôi còn xem rồi. Đúng vậy, đúng vậy. Chính là bức đó. Đúng không?
Vậy lúc đó anh nói bức tranh chữ đó rất quý giá, đúng không? Vậy, anh để ở đâu vậy? Tặng đi, tặng đi Chú xem, chú Tôn Chú trượng nghĩa quá Bức tranh chữ quý giá như vậy, Huynh nói tặng người là tặng người ta sao? Cái này…
Vậy đáng giá không ít tiền nhỉ? Đúng vậy. Chú. Vậy chú tặng ai vậy? Làm gì thế? Anh lấy cho em. Không phải là xong rồi sao Hiểu Vũ Thế này là không đúng rồi. Vậy tặng đồ cho người ta Sao có thể nói muốn là muốn về chứ? Đúng vậy.
Em là loại người đó sao? Đúng không? Vẫn là anh trượng nghĩa. Con hẻm này Người tôi khâm phục nhất chính là anh Hiểu Vũ nói chuyện tôi thích nghe. Vâng Đi, đi, đi. Đến quán ăn nhà anh uống vài ly đi. Nhà hàng của tôi Đều, đều dọn xong rồi.
Anh nói xem một năm khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi hai ngày. Tôi còn phải đưa con trai về nhà đón Tết nữa. Được rồi, được rồi, được rồi. Anh đưa con về nhà đón Tết đi. Tôi sẽ nói chuyện với Hiểu Vũ. Đi làm việc đi Năm sau gặp. Được.
Vậy hôm khác cháu mời chú. Chú Tôn, chú Được rồi Được không? Ở giữa sao? Không được, sang trái một chút. Được. Xong rồi. Rất tốt. Tâm Tâm. Gần đây công ty chúng tôi tuyển quản lý. Anh có muốn đến thử không? Chỗ các anh còn tuyển quản lý à? Công ty nào?
Không muốn làm lớn làm mạnh. Chỗ chúng tôi bây giờ chỉ thiếu một người. một nữ lãnh đạo có mắt nhìn xa xôi. Tôi thấy cô là phù hợp nhất. Tôi không được. Tôi không giỏi ăn nói như các cậu đâu. Cậu làm được, cậu giỏi lắm. Cậu đừng nịnh bợ tôi nữa.
Tôi biết. Anh thấy em không tìm được việc Lo lắng thay tôi sao? Yên tâm đi. Tôi sẽ tự giải quyết. Em xuất sắc như vậy, Có chỗ nào không cần chứ? Nếu em thấy mệt, anh vẫn nói câu đó. Anh nuôi em. Chút lương đó của anh
Anh lấy gì để nuôi tôi? Có bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu. Sao cậu không đi ứng tuyển quản lý đó? Tài năng nhỏ thôi mà. Tôi không thích. Vậy em cũng không thể làm nhân viên nghiệp vụ cả đời. nên tiến thêm một bước. Tôi nghĩ nếu tôi làm chủ quản,
Thì sẽ không còn thời gian nữa. Làm chủ quản nhiều việc. làm gì có thời gian ở bên em. Anh thấy em thích hợp làm nhất. Em thích hợp làm lãnh đạo nhất. Anh làm lãnh đạo rồi, Anh chỉ đâu tôi đánh đó. Đúng không? Đừng nhiều lời nữa, mau làm đi.
Lát nữa cậu xem lại nhé. Xuân quy đại địa. Xong rồi. Áo sơ mi. Có phải phải phải cất áo sơ mi lên không? Không đúng. Tết xong sẽ ấm hơn. Là có thể mặc rồi. Dọn dẹp cái gì chứ? Dọn dẹp xong rồi. Cuối cùng không phải
Vẫn phải giày vò ra sao? Này. Làm gì thế? Dọn dẹp nhà. Hiền thục như vậy. Dọn dẹp nhà à? Chẳng phải năm mới sao? Quét sạch vận xui một năm. Năm sau mới có thể thuận lợi. Học thôi. Đồng chí Tôn Tưởng hiểu nhiều thật đấy. Đương nhiên rồi.
Cậu làm gì thế? Mua được vé chưa? Đừng nhắc nữa. Em vốn đã mua vé rồi. Kết quả mẹ em nói Đến chỗ chị em rồi. Mua không rồi. Còn phải mua lại. Vậy anh phải làm sao? Không sao. Em xem lớp 1 sau có vé.
Vậy không được thì tôi qua Bắc Kinh. Lớp 1 em sẽ về. Thảm thật. Vậy ngày mai cậu đón thế nào? Giao thừa thì sao? Vu Phi. Chúng tôi đi đây. Được. Cậu cũng đi rồi. Hai chúng ta nở mày nở mặt, Có tiền không có tiền thì về nhà đón Tết thôi.
Đúng vậy. Em ở đây một mình đi. Đi thôi. Đợi đã. Chưa chắc là một mình đâu. Lại gọi điện thoại cho bạn gái cậu đúng không? Nhân lúc hai chúng tôi không ở đây, anh đón đến thế giới của hai người. Đúng vậy. Hai người đi chân trước.
Chân sau tôi liền bắt lấy. Đang đợi ở dưới lầu. Gan cũng lớn đấy. Đi thôi. Một mình uống ít thôi nhé. Năm sau gặp. Năm sau gặp. Vu đại soái ca Anh còn có bạn gái nhỏ đang đợi anh ở dưới lầu. Không phải. Nói linh tinh. Làm gì có bạn gái.
Cô đơn một mình. Roommate của cậu đã về nhà rồi. Chỉ có mình tôi thôi. Đáng thương biết bao. Hay là cậu đến nhà mình đón Tết? Anh… Anh không sợ à? ta lại cãi nhau với tỷ tỷ ngươi. Anh đùa em đấy. Em có thể đi thật sao? Đức hạnh.
Cậu định sống thế nào? Nên sống thế nào thì sống thế đó. Một mình em sống thế nào cũng được. Ít nhất cũng phải ăn sủi cảo chứ. Còn nữa. Quét dọn, dán câu đối xuân. Mẹ em nói rồi. năm mới phải có khí tượng mới. Được. Nghe lệnh của lãnh đạo.
Đồ ngốc. Tôi thu dọn tiếp đây. Tôi còn cả phòng đồ đạc nữa. Được, tôi cũng thu dọn một chút. Con dọn thế nào đây? Mẹ. Hộp giấy ở phòng khách. Hai người là đồ của ai? Cậu tháo đi. Mua đồ chơi. Đánh tan sự cô đơn của em.
Người già cô đơn ở lại Bắc Kinh. Quét dọn phòng xong rồi. Dán câu đối. Lát nữa nấu thêm chút sủi cảo. là hoàn hảo rồi. Tiểu Nghĩ, cậu qua đây xem đi. Bộ quần áo này thế nào? Phân loại thế nào? Cái gì là cần? Cái gì là không cần?
Em xem nào. Không có chỗ để đâu. Anh xem. Hai bộ này chưa thấy em mặc bao giờ. Sau đó cứ giữ mãi. luôn không nỡ. Muốn chứ, muốn chứ. Con cũng giống như bố con. không nỡ vứt gì cả. Keo kiệt. Thầy Lý, thầy giỏi quá. Dọn xong nhanh vậy sao?
Không lấy được. Không nỡ vứt gì cả. Tôn Tâm. Cậu xem có rất nhiều thầy cô gửi tin nhắn wechat cho em. Em muốn gửi nhóm làm sao Sao lại không biết chứ? Bóng nhóm đúng không? Nào. Cái này không phải anh viết xong rồi sao? Sau đó đây là nhóm trò chuyện.
Cô chọn tên của cô đi. Sau đó ở đây điểm phát là được. Em, chỉ là không gọi chỗ này. Được rồi, biết rồi. Lát nữa gửi đi là được. Ra ngoài rồi. Em ra ngoài một lát. Chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Chỗ cậu đang bắn pháo à? Đúng vậy.
Em vừa mở xong chuẩn bị về nhà. Theo tôi thấy, Tết còn phải đốt pháo mới có cảm giác. Đúng rồi, Tôn Tâm. Tôi nghĩ rồi. Anh vẫn nên đến công ty chúng tôi đi. Anh rất mong em có thể đến. Là xuất phát từ công việc hay là những thứ khác?
Cả hai đều có đúng không? Thực ra đều không xung đột. Tôi vừa thích năng lực làm việc của anh, cũng thích cách làm việc của em. Thực ra hai điểm này đều là nơi em thu hút anh. Đúng rồi. Em nhớ. lần đầu gặp em, là ở công viên khởi nghiệp.
Giám đốc kỹ thuật của các anh Hình như vì công việc bất đồng nên vẫn luôn không ngừng với anh. Cảm ơn. Em vẫn hy vọng Thông qua năng lực của mình để tìm được một công việc thích hợp. chứ không phải vì nguyên nhân khác. Chuyện này anh nghĩ nhiều rồi.
Tuyển người không phải một mình ta có thể quyết định được. cũng phải trải qua phỏng vấn của ông chủ. Còn có sát hạch kỹ thuật nữa. Đây là một chương trình quy trình vô cùng quy tắc. Tôi chỉ có thể phụ trách đẩy nội bộ.
Vậy chỗ các anh tuyển vị trí gì? Bên tôi tạm thời vẫn đang phát triển. Nếu em muốn chuyển công việc, có thể vẫn cần gặp mặt nói chuyện. Anh cũng biết đấy. Nếu như là chuyển việc bằng không kinh nghiệm, thì công ty Chi bằng tuyển một học sinh ứng kỳ
Đến càng thực tế hơn. Có đi không? Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Em vẫn chưa xem xong mà. Có đi không? Không đi thì tôi đi đây. Hai tấm, vẫn chưa nói mà. Bốn con sáu, còn lại một tấm. Không lấy nổi nữa đúng không? Đợi đã, đợi đã.
Thật sự có nổ đúng không? Bốn con sáu đúng không? Bốn con tám. Ông còn bốn con tám nữa. Lão gia giỏi quá. Anh giỏi lắm. Đi. Đi. Đánh trúng không? Đi. Còn lại một tấm. Cháu trai. Đi thôi. Đọ với cậu rồi. Tôi, tôi đi theo, tôi đi theo. Ông ơi.
Ông đúng là ông nội cháu. Dám cược dám chịu. Ai làm loạn muốn đánh bài, chỉ có cậu. Dán lên. Ai bảo cậu làm loạn mà đánh? Gừng già càng cay. Nghỉ ngơi giữa sân một lát. Tôi tìm nữ thần may mắn của tôi. Anh nhìn thấy chưa?
Đây gọi là tình trường đắc ý. Sòng bạc thì thất ý. Nghĩ nhỏ. Cười gì mà cười? Anh đừng tháo, đừng tháo. Anh chụp cho em một tấm. Con người tôi không thích chụp ảnh nhất. Ta cho ngươi một cái Cửu Cung Cách. Vậy được. Được chưa? Được. Anh gọi tôi làm gì?
Chị cậu đâu? Trong viện thì sao? Bố. Làm gì thế? Chụp cho bố một cái. Cậu chụp đi. Đừng đăng lên mạng cho bố cậu. Anh gửi lên tài khoản công cộng cho em. Vậy em gửi CV qua cho em trước nhé. Anh xem có hợp không? Được rồi. Được.
Được, hẹn gặp lại sau năm. Cảm ơn anh, Oh Kang. Nhìn mặt kìa, làm gì thế? Vừa đánh bài mà. Anh không ở đây, em không may mắn đâu. Đi, nữ thần may mắn. Cùng tôi xông về. Làm gì vậy? Cậu muốn mượn vận may của tôi à? Đi, đi, đi, giết về.
Đi, đi, đi. Bố, bố mẹ làm gì vậy? Ngô Giang Hiểu Toàn Anh bảo em đứng đây à Nào, vào đi. Nào, cẩn thận nóng. Cảm ơn. Dạo này thế nào? Ăn tạm thôi. Còn thế nào được nữa? Cậu nói xem chuyện này có thành không? Có được hay không cũng phải thử
Cậu nói xem cô gái Hiểu Toàn tốt biết bao Quan trọng là hai người họ từ nhỏ lớn lên cùng nhau. Lại hẹn hò lâu như vậy. Em không biết tại sao họ lại chia tay. Còn không phải do con trai chị kích động sao
Hiểu Toàn người ta cũng không muốn đi Bắc Kinh Con nói xem con trai chúng ta 30 tuổi mấy tuổi rồi? Đến một đối tượng cũng không có. Không vội. Cứ kéo dài như vậy cũng không phải chuyện gì. Nếu chuyện này cậu ấy sớm quyết định,
Chúng ta còn sớm được bế cháu nữa. Anh ấy không để tâm thì chúng ta có thể không để tâm sao? Đúng không? Tôi thấy cũng chỉ có cậu lo lắng linh tinh thôi. Nếu con trai anh nghe lời anh, thì người ta sẽ không chia tay.
Mẹ em nói anh thường xuyên đến thăm bà ấy. Cô vất vả rồi. Vậy cô ơi. từ nhỏ đã nhìn cháu lớn lên. Hơn nữa tôi cũng ở gần. Anh thế nào rồi? Nghe nói anh làm lãnh đạo rồi. Kiếm được rất nhiều. Đừng nghe mẹ tôi nói linh tinh.
Lãnh đạo gì chứ? Cứ như vậy đi. Vậy anh không định về nữa à? Mẹ em nói anh có người yêu rồi. Thế nào? Khi nào mời tôi uống rượu mừng? Chẳng ra sao cả. Con người thì được. Chỉ là cảm thấy suýt chút nữa là tiến bộ. Không giống em.
Dù sao tôi cũng không biết tại sao. Chỉ là cảm thấy ở cùng anh ấy Không có cảm giác đó. Không ở cùng em. Cảm giác đó. Lúc đó chúng ta mới bao nhiêu tuổi chứ? Đã qua bao nhiêu năm rồi. Đúng vậy. Đã lâu như vậy rồi.
Anh nói xem em muốn cùng anh cùng về Bắc Kinh. Anh đến chỗ em làm việc thế nào? Công việc đó của anh, em không làm được. Có em ở đây anh không làm được. Sớm biết lúc đó Cùng em đi Bắc Kinh là được rồi Hiểu Toàn Có những chuyện
Cứ để nó qua đi. Chúng ta vẫn phải nhìn về phía trước. Em cũng nghĩ như vậy. Dù sao tôi cũng bỏ lỡ một cơ hội. không thể bỏ lỡ lần thứ hai. Ý của cậu tôi hiểu. Thật ra lúc đầu, em không muốn đi Bắc Kinh với anh.
Tôi liền nghĩ đến kết quả như vậy. Bây giờ nói những lời này chẳng có ý nghĩa gì cả. Em chỉ hy vọng chúng ta có thể sống thật tốt. cuộc sống của riêng mình. Nếu em có khó khăn gì, em có thể nói với anh. Anh sẽ giúp em.
Nhưng chỉ giới hạn giữa bạn bè thôi. Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi, nhanh lên. Cô ơi. Hôm nay cô đặc biệt làm đấy. Măng hầm mà hai người đều thích ăn. Cô vất vả rồi. Lần trước tôi dạy cô làm đấy. Học được chưa? Biết rồi. Vậy thì tốt quá.
Lần sau em làm nhé. Để con trai chúng ta cũng nếm thử tay nghề của anh. Được, không thành vấn đề. Nào, nào, nào, ăn cơm. Tôi đi nghe điện thoại đã. Cô ơi, cháu nghe điện thoại đã. Nhanh lên, không đồ ăn nguội mất. Được rồi, được rồi. Con trai.
Chuyện đó nói thế nào? Cái gì mà thế nào Với Hiểu Toàn Hai người rốt cuộc có được không vậy Dù sao tôi cũng rất thích cô gái này. Người đẹp như vậy, lại biết thương người khác. Hai đứa cứ dứt khoát là được rồi. Mẹ, mẹ, mẹ. Sao thế?
Là anh nói với em Người ta có bạn trai rồi. Hai người họ sắp thổi rồi. Cậu không biết à? Người đàn ông đó không được. Thật đấy. Anh nói em nghe. Cậu nhanh lên. Cô nương tốt như vậy, Nếu không qua thôn này không còn cửa hàng này nữa đâu.
Mẹ, mẹ đừng lo lắng nữa được không? Chuyện của con tự con biết rõ. Anh còn có tính toán sao? Anh có tính toán gì? Anh có tính toán, thì sẽ không đợi đến bây giờ. Hơn 30 tuổi mà còn độc thân. Thật buồn cười. Anh cũng uống ít thôi.
Lại tết rồi à? Lão gia. Ông nói vài câu trước đi. Tôi còn nói vài câu nữa. Em vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì. Con bé đã lớn rồi. Năm nay bà cũng không đón lễ ở Bắc Kinh. Các trung tâm thương mại gần đây đều thăng cấp rồi.
Mấy vãn bối chúng ta có phải cũng nên nâng cấp không? Không vội đâu ông Dư. Chúng tôi đều lấy sự nghiệp làm trọng. Tiểu Nghĩ nói đúng. Bây giờ xã hội khác nhau rồi. Lập nghiệp trước rồi lập gia đình. Thành gia lập nghiệp, thành gia lập nghiệp.
Thành gia có gánh nặng, sự nghiệp tự nhiên mới có thể đến. Lão gia, ông nói đúng lắm. Hồi còn trẻ tôi đi khắp nơi gây chuyện. Sau đó kết hôn, vợ quản lý, tôi đã kiềm chế không ít. Đợi có con rồi, Tan làm chỉ có một chuyện thôi.
Mau về nhà ôm con gái đi. Đúng vậy, đúng vậy. Hôm qua là ai? Làm thầy Lý tức giận rồi. Hai chuyện khác nhau. Bố và mẹ con đều có nguyên tắc riêng. Nó không ảnh hưởng đến tình cảm. Không sai, thầy Lý. Chú Tôn nói đúng Thầy Lý
Tôi cảm thấy đàn ông này phải lập nghiệp trước. Nếu không mẹ nhà ai muốn con gái chịu khổ cùng chứ? Đúng không? Anh biết là được. Nghe rõ chưa Hiểu Vũ à Con phải cố gắng thật tốt. Ông yên tâm đi. Cố gắng, cố gắng, cố gắng. Nào.
Mẹ đã chuẩn bị lì xì cho hai đứa. Tấm lòng của mẹ. Mỗi người một cái. Cảm ơn thầy Lý. Cảm ơn mẹ. Một năm nay không dễ dàng gì. nộp tiền cho gia đình không ít. Phần thưởng, phần thưởng. Mặt trời mọc từ phía tây rồi.
Không phải nói là làm việc rồi sao? Không cho lì xì nữa sao? Cậu lắm lời thế. Mang về đây Hiểu Vũ Chú cũng cho cháu một lì xì. Hy vọng năm sau cháu sẽ tiếp tục cố gắng. Chú, năm mới vui vẻ. Cháu sẽ cố gắng, cố gắng, cố gắng.