Phim Tình Cảm Hiện Đại Hot Nhất | Cầu Được Ước Thấy Tập 05 | iQIYI Vietnam
Làm gì thế? Không làm gì cả. Anh nói cho em biết. Bố con về rồi. Lát nữa về nhà, xem ông ta xử lý cậu thế nào. Thật sao? Bố em về rồi. Tốt quá rồi, bố về rồi. Người này thật không đáng tin. Lớn thế này rồi còn chơi game.
Chơi game thì sao? Chơi game với một đứa trẻ. chơi game cả nửa đêm. Không trưởng thành. Chơi game không tốt lắm. Nhưng hôm nay Nếu không phải đúng lúc hai người chơi game. Không biết chừng Trình Giai Hiên chạy bao xa. Tôi nói cái này sao? Anh nói em đấy.
Em lại làm sao? Con vẫn ổn mà. Mẹ. Mẹ đừng chuyển chủ đề. Anh không trông con cho tốt. Liên quan gì đến con? Ý của mẹ là Vu Phi không trưởng thành. không thích hợp làm bạn trai con. Anh ấy không phải bạn trai em. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.
Sao mọi người không tin? Hơn nữa, liên quan gì đến người hay không? Con tự chạy đi. Cứ trách người khác mãi. Tiểu… Tiểu Nghĩ nói đúng. Trình Giai Hiên hôm nay Đứa trẻ này không mất tích. May mà có Vu Phi. Nhưng mà mẹ con nói… Cũng đúng.
Vu Phi đúng là không trưởng thành. Con muốn làm bạn với nó, có thể ở bên nhau trước. Còn cậu nữa. Sau này chúng ta không dạy nữa. con nhà họ nữa. Nếu anh muốn dạy, thì đến nhà Lão Trịnh. dạy Trịnh Can. Hôm nay may mà không xảy ra chuyện.
Nếu xảy ra chuyện, nhà chúng ta đập nồi bán sắt cũng không đền nổi. Bố nói cũng có lý. Đúng, đúng, đúng. Hôm nay tôi tuyên bố một kỷ luật. Bắt đầu từ hôm nay, Sau này nhà chúng ta không được dạy học sinh nữa. cắt đứt nỗi nhớ cho em.
Tôi vất vả dạy bọn trẻ, Lại không thu tiền. Em là vì bản thân mình sao? Em, em thích làm giáo viên. Thích dạy dỗ người khác. Nói thế nào nhỉ? Đúng, đúng, tốt, tốt làm thầy. Cười cái gì? Mọi người đều lớn rồi. đều không nghĩ đến sau này.
Đều trông chờ vào người làm cha như con được không? Mẹ. Đừng giận nữa. Con biết mẹ có lòng tốt. Cảm ơn mẹ. Nhưng con và chị con đều lớn rồi. Sau này anh bớt lo lắng đi. Tôi có thể chăm sóc tốt bản thân. Hôm nay nói rõ với em.
Anh không hợp với Vu Phi. Sao lại đổ lên đầu tôi rồi? Hai chúng tôi không nói chuyện. Dù sao anh cũng cắt đứt nỗi nhớ này. Người này không đáng tin. Bố. Bố đừng gọi con là bố. Vậy gọi anh là gì? Không gọi bố thì gọi gì? Thú vị thật đấy.
Sao anh vẫn chưa trả lời? Anh không yên tâm em. Tôi đã nói là đợi chút mà. Em không sao. Mau về đi. Thật sự không sao. Vu Phi đúng không? Chị. Em và cháu muốn kết bạn. Tôi không có ý kiến gì. Nhưng em có thể để tâm một chút không?
Đáng tin chút được không? Tôi, tôi làm sao? Sao tôi lại không đáng tin chứ? Hôm nay nếu không phải tôi, Đứa trẻ đó không chừng bị bọn buôn người bắt cóc. Anh nên cảm ơn tôi. Chuyện gì vậy? Cứ như anh nợ em vậy.
Anh nói như vậy chẳng thú vị gì cả. Không có ý nghĩa thì không nói. Nếu cậu không phải bạn của Tôn Tưởng, thì tôi cũng lười để ý đến cậu. Tôi kết bạn với Tiểu Nghĩ, Cũng đâu phải kết bạn với cậu. Anh quản nhiều thế làm gì? Đừng nói nữa.
Chị, chị… Đây không phải là chó cầm chuột sao? Vu Phi. Sao thế? Không được nói chị em như vậy. Tâm Tâm. Con đi đâu thế? Không phải em xin nghỉ sao? Công ty có chút việc bảo tôi đi một chuyến. Nói như vậy, công ty vẫn không thể rời xa con.
Chúng con đi đây mẹ. Nhanh lên, nhanh lên. Đi thôi mẹ. Từ từ thôi. Chị. Chị định giấu đến bao giờ? Anh đợi em tìm được việc đi. Sắp rồi. Anh nhất định phải đừng nói lộ ra cho tôi. Yên tâm đi. Có lần nào không phải cậu nói lộ đâu. Vậy…
Có lần nào không phải thầy Lý không? ép cung tôi. Lần trước Tảo Hiểu Vũ Đó cũng là do anh nói ra. Không giống nhau. Khẩu khí đó nhất định phải trút ra. Không thể để em bị bắt nạt. Anh nên… Vì có em gái như anh cảm thấy vui vẻ. Vui quá.
Em vui chết đi được. Anh nhớ lấy. Tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối. Đừng để lộ miệng cho tôi. Yên tâm đi. Chị ơi. Còn có thể mua trà sữa không? Đương nhiên là được rồi. Nhưng tôi chỉ có số tiền này. Vậy em có đồng ý làm thêm không? Em đồng ý.
Ngồi bên kia đợi chị. Được. Ly này là ly em thích uống nhất. Ly này giúp anh đưa cho bố em. Đây là công việc của tôi sao? Hơn nữa tôi thật sự chỉ có số tiền này. Anh và bố anh ngày nào cũng khen trà sữa của tôi ngon.
Cái này tặng mọi người. Cầm lấy đi. Cảm ơn chị. Không có gì. Tạm biệt chị. Tạm biệt. Xin chào, tôi là Tôn Tâm. thạc sĩ kinh doanh đầu tiên. Vậy công việc trước của anh là vì cái gì mà từ chức? Vì một số nguyên nhân cá nhân.
Cũng muốn phát triển tốt hơn. Chỗ chúng tôi không coi trọng học lực. Giống Bill Gates. Jobs. Bọn họ đều không học đại học. Cho nên tôi không coi trọng cái này. Chúng tôi là một công ty khởi nghiệp. Rất hoan nghênh. Người có nhiệt tình tham gia.
Bầu không khí công việc của chúng tôi rất tốt. Quản lý bằng phẳng. Tuy chúng tôi không đề nghị tăng ca Nhưng nhiệm vụ đã giao vẫn phải nhanh chóng hoàn thành. Cho nên nghỉ đơn có thể là bình thường. Anh có chấp nhận không? Có phí tăng ca không?
Nói xem em thi đại học Thi được bao nhiêu điểm? Ngữ văn 119. Toán học 125. Hình như là 592. Hình như. Tôi vừa tính rồi. 605. Mấy ngày nay chị cậu không về nhà. đi đâu vậy? Tìm việc à? Anh nói gì? Tôi nói bận việc đi.
Không phải cô ấy đã xin nghỉ rồi sao? Bận công việc gì chứ? Em không biết. Tôi là học sinh lớn, Làm sao biết được cô ấy Cậu nghĩ gì vậy? Em có quần áo gì? Cần giặt không? Có. Ở trong phòng tôi, anh cầm lấy đi. Trước đây anh
Làm khai thác hàng đầu đúng không? Lần này là mì. Giám đốc sản phẩm. Nhưng với kinh nghiệm của cô, vẫn nên làm phát triển thì thích hợp hơn. Tại sao lại muốn chuyển công việc? Cái này có liên quan đến kế hoạch cá nhân đúng không?
Vị trí khai thác này khá bị động. Nhiều hơn là hoàn thành một số yêu cầu của người khác. Nhưng quản lý sản phẩm thì khác. Mặc dù bậc cửa hơi thấp, nhưng có một cái tốt. một giám đốc sản phẩm có năng lực. Anh ấy có thể
Bầu không khí của cả công ty. Sau đó để sự tiến triển của công ty thành công gấp đôi. Kinh nghiệm phát triển trước đây của tôi cũng khá có ích với chức vụ này. Anh thấy em nói rất hay. Chúng tôi cũng hy vọng một nhân tài như em.
Có thể gia nhập vào công ty chúng tôi. Tôi xem lý lịch của cô, Tình hình hôn nhân là chưa kết hôn. Tôi hiểu nỗi lo của công ty. Trong thời gian ngắn, chắc tôi sẽ không nghĩ đến việc kết hôn. Được. Nhìn đây. Anh là người Bắc Kinh. Vâng. Được.
Vậy chúng tôi đã hiểu rồi. Hôm nay đến đây thôi. Có tin gì chúng tôi sẽ thông báo cho anh. Cảm ơn. Cảm ơn anh. Xin chào. Có thể quét mã không? Đây là cửa hàng tôi tự mở. Xin chào. Có thể quét mã không? Đây là cửa hàng tôi tự mở.
Có thể suy nghĩ. Có thể quét mã không? Đây là bản thân em. Không cần đâu, cảm ơn. Xin chào. Xin chào. Có tiện quét mã không? Đây là cửa hàng tôi tự mở. Có thể chú ý, chú ý. Ủng hộ một chút. Được. Cảm ơn anh. Xin chào.
Có thể quét mã không? Đây là cửa hàng tôi tự mở. Không cần đâu, không cần đâu. Sự việc chính là như vậy. Nói là nghỉ dài. Thực tế đã không đi làm từ lâu rồi. Ý anh là Giám đốc công ty trước đây của cô ấy Quấy rối cô ấy? Vậy sao?
Chuyện lớn như vậy Sao anh… không nói với người nhà sớm? Chị tôi không cho tôi nói. Mọi người tuyệt đối đừng nói là tôi nói. Chị em từ chức. Cũng không hoàn toàn là vì chuyện này. Vậy là vì cái gì? Cô ấy cảm thấy không có tiền đồ.
Muốn đổi cái tốt hơn. Cái gì gọi là có tiền đồ? Đổi đi đổi lại có tiền đồ. Nghĩ nhỏ thôi. Làm việc thì phải chân thật. Từng bước từng dấu chân. Giống như chị em vậy. từ sáng đến tối đều đổi việc. Được không? Gặp vấn đề thì giải quyết vấn đề.
Không phải năm đó em cũng như vậy sao? Vậy thì phải đến từng chút một chứ. Lúc nào vậy ạ? Khác với bây giờ rồi. Lúc đó anh còn bao phân chia mà. Bây giờ thời đại khác rồi. Phải nhanh chóng theo thời đại. Lại là chị em nói.
Cho dù em đổi việc, thì cũng phải cưỡi lừa tìm ngựa chứ. Bây giờ cô ấy ngay cả lương cũng không có. Anh cũng không phải không biết. Sức khỏe cô ấy… Làm phẫu thuật tim. Nhà chúng ta tiêu hết rồi. còn vay tiền nữa. Sau đó cô ấy học nghiên cứu sinh.
Có việc làm. Cô ấy thì hay rồi. không đen không trắng đã từ chức rồi. Hơn nữa nếu tôi không phát hiện ra, có phải hai người Có phải không? vẫn luôn giấu mẹ không? Mẹ. Mẹ tính toán tỉ mỉ quá. Đều là người một nhà. Là người một nhà.
Mới phải tính toán tỉ mỉ. Các cậu ấy, không hiểu gì cả. Tôi hỏi cậu. Chị cậu tiết kiệm tiền chưa? Không biết. Hai người. không ai khiến tôi yên tâm cả. Hôm trước cô ấy còn đưa cho tôi. Còn đưa tiền cho tôi nữa. Nói là tiền thưởng công ty phát.
Chị em cũng không phải không biết. Phải mạnh mẽ. Anh tuyệt đối đừng nói. Là tôi nói đấy. Anh không nói là được rồi. Nhà chúng ta chỉ có cậu miệng to, Không giấu được chuyện gì cả. Tôi nói, tôi không nói. Anh cứ bắt em nói.
Tôi nói rồi lại nói tôi to miệng. Nghĩ nhỏ. Nghĩ nhỏ. Nghĩ nhỏ ra đây cho tôi. Aiya Chuyện nhỏ. Anh làm gì vậy? Anh đưa tôi đi tìm giám đốc đó đi. Anh xem tôi có lột da anh ta không? Anh bình tĩnh lại đi. Bây giờ là xã hội pháp trị.
Xã hội pháp trị thì sao? Nhớ năm đó thành Tứ Cửu ai mà không nể mặt tôi chứ. Dám bắt nạt con gái tôi. Xem ta có phế nó không. Ngài tự đi đi. Anh đi lột da người đó đi. Lát nữa tôi còn đi làm. Được, được, được. Đứng lại.
Đi đâu thế? Cậu quấn cái gì thế? Mau bỏ đồ xuống. Sắp tết rồi. Muốn gây chuyện phải không? Muốn hai con gái mang cơm đến cho con đúng không? Còn nữa, chuyện hôm nay, không ai được nói với Tâm Tâm. Ăn cơm hết cho tôi. Không ăn sẽ nguội đấy.
Bình thường đều là suy nghĩ nhỏ. Cùng em đi siêu thị. Đột nhiên anh đi cùng em tôi có chút không quen. Sau này em sẽ ở bên anh nhiều hơn. Công việc mà. Không bao giờ làm hết được đâu. Phải học cách kết hợp làm việc và nghỉ ngơi.
Em xem anh này. Lúc ở trường bận biết bao. Mấy đứa con trai đó có lúc sẽ làm em tức chết. Nhưng phải làm sao đây? Em cũng không thể không làm. Cho nên phải học cách Tự điều chỉnh bản thân. Nhưng người thì rảnh quá. Cũng không được. Nhân kỳ nghỉ,
Làm nhiều việc cho gia đình. để tránh rảnh rỗi ra vấn đề. Đừng giống như bố con. Lúc anh ấy ở đơn vị, Không như vậy. Sau khi lui xuống càng ngày càng lười biếng. Làm cho sức khỏe không tốt. Con xem đúng như dì Trương con nói. Rẻ thật đấy.
Đúng, lấy nhiều một chút. Tết chúng ta phải giữ nhiều một chút. Mẹ. Mẹ muốn mua gì ạ? Cái này cũng được. hạt dưa này, đậu phộng. Cái này cũng lấy được à? Mẹ. Mẹ muốn mua gì ạ? Dọn đơn cho tôi. đặt hàng trên mạng là được mà.
Mua trên mạng sao được chứ? Đồ trên mạng Anh không tận mắt nhìn thấy không yên tâm. Nào, lấy nhiều vào. Nhà chúng ta sắp hết dầu rồi. Vừa hay, cái này có lợi. Cái này nhà chúng ta ba thùng. Sau đó cho anh một thùng ở nhà ông già.
Tổng cộng bốn thùng. Sao không gọi bố con đến? Hai chúng ta không cầm nổi nữa rồi. Không cầm được thì không sao. Không cầm nổi thì chúng ta bắt xe là được. Gọi xe, gần thế. Gọi Tiểu Nghĩ, gọi cô ấy đến giúp. Mẹ. Gọi xe cũng không có bao nhiêu tiền.
Nghĩ nhỏ còn đi làm nữa. Vậy vừa hay, để cho cô ấy hai thùng. Bảo cô ấy tan làm mang về. Đi. Ma Sang, chị Tâm. Thầy Lee. Ma Sang. Nào, tiếp theo. Có ưu đãi gì không? Đương nhiên, ngay đây. Đủ 100 giảm 10 tệ. Cái này có lợi.
Mau mua gì đây? Bên nhà kho. Không còn gì nữa. Chắc là đón lễ xong sẽ không còn nữa. Tổng cộng là 342 tệ 5 hào. Được. Chi phí gia đình để tôi trả. Tôi phải ghi sổ. Được rồi, nhận anh ba tờ. Được. Nào. Ý gì vậy?
Anh với chị em không có tay cầm. Lúc em tan làm, mang về cho tôi. Không phải. Hai người gọi một xe là xong rồi. Cái này tôi cầm thế nào được? Em còn phải đi xe nữa. Anh đặt một thùng trước xe đi. Đằng sau treo một thùng là được mà.
Anh không thể cho nhà không làm gì cả. Vậy ngày nào làm đồ ăn sáng cho mọi người. Không nên như vậy. Tôi bỏ tiền ra bắt xe cho mọi người. Tiền đâu? Chị. Đừng gọi chị, gọi chị cũng vô dụng. Tối nay mang về nhé. Mau đi thôi. Được, đến rồi mẹ.
Buổi tối mang về nhé. Tối về mát xa cho em. Vui lên nhé. Vận động mùa xuân năm 2015 Hôm nay chính thức khởi động. Tiếp theo trong 40 ngày tiếp theo, sẽ có hai mươi tám tỷ người. Xuất hành kín đáo. Hôm nay đang đến kịp. Hành trình đầu mùa xuân.
Khách hàng mua vé. Lên ga có thuận lợi không? Bây giờ chúng ta sẽ kết nối. Đang ở trạm phía Tây Bắc Kinh. Phóng viên đài chúng tôi đang phỏng vấn. Bố. Hôm nay là ngày đầu tiên của mùa xuân. Tôi đứng ở Quảng trường Bắc Bắc trạm Bắc Kinh Tây.
Lại sắp đến Tết rồi. Cũng không biết những người này có mua được vé không. Không phải bây giờ đã mua vé trên mạng rồi sao? Mua vé trên mạng rồi. Vậy thì tiện hơn nhiều rồi. Tôi nhớ lúc đó chúng ta vừa đến Tết là chạy đến bến xe. Xếp hàng.
Xếp hàng cả đêm. Chỉ vì ngày hôm sau có thể giành được mấy vé. Có lúc không mua được vé tàu hỏa. thì đi mua vé xe. Không mua được vé xe. Chỉ có thể tìm bò vàng mua cái giá cao. Bây giờ còn bò vàng không?
Không biết, em cũng chưa mua bao giờ. Có lúc các đồng nghiệp để giúp giành vé. Cũng có người không giành được không về nhà. Không về nữa. Không về sao được chứ? Tết à? Chính là người một nhà tụ tập với nhau. đoàn viên viên. Không phải có câu đó sao?
Có tiền hay không về nhà đón Tết. Cho dù ở bên ngoài sống có tốt hay không, đều phải về nhà. Chỉ có về nhà thôi. Cơ thể và tinh thần mới có thể thoải mái hoàn toàn. Năm sau làm việc mới có tinh thần. Năm nào cũng nhanh thật đấy.
Chớp mắt con đã lớn như vậy rồi. Có lúc bố cảm thấy hình như là hôm qua. Con còn mập mập cứ bắt bố ôm. Vừa nhìn thấy con, bố liền biết mình già rồi. Thời gian không tha cho người khác. Alo, xin chào. Cô Tôn Tâm đúng không? Tôi là
Tôi là người của công ty bảo hiểm Kim Hoa Trên mạng trên mạng. Anh vẫn đang tìm việc sao? Chúng tôi đang bán bảo hiểm. Lương thấp 2 nghìn. Nhập chức chúng tôi sẽ cho cậu. cho em. Chỉ cần làm tốt chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền. Vậy để tôi nghĩ đã.
Cậu lề mề thật đấy. Cơ hội kiếm tiền tốt như vậy, Không cần. Bỏ đi, bỏ đi, không đến thì thôi. Ai gọi vậy? Một khách hàng. có vài vấn đề không giải quyết được. Để tôi giải quyết giúp. Khách hàng này cũng thật là.
Người đã nghỉ rồi còn làm phiền người ta. Bố. Nếu có một ngày con thất nghiệp, thì phải làm sao? Vậy cũng được mà. Vừa hay có thể ở nhà với bố. Từ sau khi con đi làm, ngày nào cũng đi sớm về muộn. Có lúc ngay cả bóng người cũng không thấy.
Bận hơn cả đi học. Con gái. Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Bố cũng không cầu xin con có thành tựu gì. Con chỉ cần vui vẻ khỏe mạnh. Mạnh hơn bất cứ thứ gì. Điểm này à? Cậu phải học hỏi em gái cậu. học hỏi cho tốt.
Em cũng muốn. Người nhà vì tôi mà bỏ ra nhiều tiền như vậy. Em nghĩ nếu em không cố gắng Được rồi. Người một nhà không nói chuyện đó. Con gái, con nhớ nhé. Con không nợ ai cả. Sống tốt bản thân mình, chính là báo đáp lớn nhất đối với chúng ta.
Bố thật tốt. Con gái bố là ưu tú nhất. Bố có thể không tốt với con sao? Nhưng sau này ngoài bố ra, còn có một người đàn ông khác thương con. Đúng rồi. Anh chàng đưa em về hôm đó. Là ai vậy? Một người bạn.
Vừa hay người ta tiện đường đưa tôi đi một đoạn. Bạn đơn thuần. Bạn đơn thuần. Tôi còn tưởng là con rể tương lai của tôi. Anh còn giữ bí mật cho em. Không nói với mẹ con. Con nói xem, chẳng phải bố tự mình đa tình sao? Về rồi à? Nghĩ nhỏ.
Sao đều ở trong viện vậy? Vừa hay giúp một tay. Con gái. Mệt rồi. Mệt chết đi được. Dầu này nặng thật. May mà kỹ thuật lái xe của em tốt. Mẹ em đâu? Đang nấu cơm ở đó. Mẹ. Rốt cuộc con có phải Con ruột của anh không?
Có phải con nhặt ở đâu không? Nhặt được thùng rác. Phiền quá. Ba người các cậu một người nghỉ đông. Một người nghỉ dài. Một người không đi làm. Sao cả nhà chỉ có mình em vất vả vậy? Sao số tôi khổ thế nhỉ? Đợi đón Tết xong cậu cũng nghỉ ngơi đi.
Được rồi, được rồi. Cậu vất vả rồi, số cậu khổ. Thưởng cho cậu một quả quýt ăn. Sao em lại so với anh như vậy? Thật biết nói. Con là con ruột của bố mà. Đúng, đúng, đúng. Thầy Lý. Mã Thượng. Chào thầy Lý, chào thầy Lý. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng.
Thầy Lý cầm ngăn bánh bao đi. Chào buổi sáng, cô Lý. Chào buổi sáng. Ăn chưa? Ăn rồi ạ. Ăn rồi. Ăn rồi, ăn rồi. Thầy Lý. Đứng lên. Chào các em. Chào thầy. Cho nên gần đây em luôn dẫn ông chủ đó đi xem sân. Đúng vậy, gần đây rất bận.
Dẫn ông chủ đi. phải đi dạo khắp nơi. Không phải cô Lý nói rồi sao? Em phải cố gắng. mới xứng với anh. Anh chắc chắn ông chủ đó muốn mua sân sao? Kim Tiểu Nhã nói là Dù sao suy nghĩ của người giàu chúng ta cũng không đoán được.
Dù sao đơn này mà thành công, chắc chắn sẽ có phần của tôi. Có đáng tin không? Đừng để sau này vườn này bán hết, Không liên quan gì đến anh cả. đá em rồi. Đến lúc đó không lấy được đồng nào. Tiểu Nhã chắc chắn đáng tin. Hơn nữa,
Con hẻm đó ai quen bằng tôi chứ? Tôi nói trước. đã nói với các ông các bà rồi. Không chạy được đâu. Chưa chắc đâu. Anh xem, tứ hợp viện này bán hết rồi. Tiền hoa hồng thật sự không ít. Đến lúc đó, người ta chưa chắc đã đứng về phía cậu.
Vậy nếu em không yên tâm, sau này tôi và Tiểu Nhã làm hợp đồng nhé. Như vậy là tốt nhất. Tránh để cậu làm uổng công. Giúp cô ấy rồi. Chuyện của mình không làm chút nào. hay là tâm sự nghĩ đến tôi? Trong lòng có anh. Đức hạnh. Mùi vị thế nào?
Rất ngon. Nhà này rất hot. Em đặt trước mấy ngày rồi. Thực ra chúng ta không cần như vậy. Ăn bừa một chút là được rồi. Không được đâu. Tâm Tâm nhà chúng ta. thì phải ăn món ngon nhất. Còn muốn ăn gì cứ gọi thoải mái. Không cần đâu.
Vậy lát nữa ăn xong chúng ta đi dạo. Được. Chúng ta chụp ảnh đi. Hiếm khi hôm nay ăn mặc chính thức như vậy. Được đấy. Cầu còn không được, chụp. Mang đồ ăn đến đây. Được rồi. Chuyện lần trước tôi quá đáng rồi. Không nên nói chị cậu như vậy. Không sao.
Nể tình anh mời em ăn cơm. Tha thứ cho em. Nói cho cậu biết, Nhà hàng hôm nay không dễ đặt đâu. Tôi đợi lâu lắm rồi. Ai bảo em nhất định phải đặt hôm nay chứ? Không phải tôi… sợ lỡ như tôi cướp được vé rồi đi. không gặp được em.
Em vẫn chưa giành được vé. Vậy có phải anh không về được rồi không? Không đâu. Trước lễ đông người. thì lớp hai sẽ ít người. Đến lúc đó tôi lại đi. Nếu em học lớp 2 mới đi được, có phải không ở được mấy ngày nữa là phải về rồi không?
Tết không phải là như vậy sao? Có phải em chưa từng trải nghiệm không? Chưa. Tôi chưa từng ra Bắc Kinh. Chỉ nghe tin tức nói Vậy em không cảm nhận được đâu. Tâm trạng lo lắng khi cướp vé. Vẫn là người Bắc Kinh các cậu tốt. Không cần tranh vé.
Nếu đã khó như vậy, Tại sao cứ phải đến Bắc Kinh? Ở lại nhà không tốt sao? Em cũng không biết. Lúc đó muốn đến Bắc Kinh xem thử. Chưa từng gặp. Trường Thành, cố cung. Thiên An Môn gì đó. Không ngờ lúc đến vẫn ổn. Không về được nữa.
Sao không về được? Anh mua vé rồi về. Nói là nói như vậy. Về làm gì vậy? Nhà tôi ở ở thôn bên cạnh huyện. Các bạn của tôi học xong cấp hai thì không đi học nữa. Em thuộc về Điều kiện đó cũng được. Lúc đó bố mẹ em
Tìm cho em một công việc. Thật sự không muốn đi nên em chạy ra ngoài. Cũng là may mắn. Gặp được một đại ca tuyển người. Cứ từng bước từng bước như vậy. Bây giờ để em về đi. Cũng không phải là không được. Về làm gì thế? Làm gì thế?
Không kiếm được nhiều bằng tôi bây giờ. Cậu cũng không dễ dàng gì. Cũng được. Tôi cũng được đấy. Các bạn nhỏ của tôi. Một ngày làm việc mười mấy tiếng. Làm việc sớm muộn đi làm lại. Ngày nào họ cũng làm một việc. Vậy mới nhàm chán.
Cái này của tôi được đấy. Chạy khắp nơi. kiếm được nhiều hơn bọn họ. Vậy sau này anh định thế nào? Tôi cũng không biết. Đi một bước xem một bước. Tôi thấy cái này cũng được. Kiếm cũng được. Còn nộp bảo hiểm xã hội nữa. Nhà chúng tôi thuê cũng được.
Mấy anh em tốt Bình thường ăn cơm cùng tôi. Tết mà, Còn có người yêu đón cùng em nữa. Tốt biết bao. Ai là đối tượng của cậu? Nói đi, không được. Nằm mơ đi. Em muốn làm vua của Bắc Kinh. Anh đẹp trai. Tôi nhìn hai người cả nửa ngày rồi.
Hai người hợp nhau như vậy. Mua một đóa hoa cho bạn gái đi. Không cần, không cần, không cần. Bạn gái anh đẹp như vậy, Bán kiểu gì vậy? Cái đó của anh đắt quá. Tình yêu vô giá. Hơn nữa, hai người mua nhiều tôi giảm giá cho mọi người.
Anh đừng nghe anh ấy. Được. Nào, tôi lấy hết. Anh quét cho em. Nào. Thầy Lý không phải nhắm vào em. Đừng để ý nhé. Hiểu mà. Ai mà không muốn con gái mình tìm một người có thực lực. Công ty anh bây giờ thế nào rồi? Tôi từ chức rồi.
Từ chức rồi. Tự mình không làm. Hay là thằng nhóc đó bắt nạt cậu? Tôi thấy cậu ta vẫn muốn ăn đòn. Chuyện tôi từ chức, Cô Lý vẫn chưa biết. Em muốn biết. Đừng nói lộ ra. Em hiểu rồi. Vậy sau này phải làm sao? Tìm được công việc mới chưa?
Không có gì phù hợp cả. Không thích hợp thì không được vội. Tìm việc giống như tìm người yêu vậy. Vậy thích hợp mới có thể lâu dài. Anh nhìn em đi. Những công việc trước đây không có ai lâu dài. Ai ngờ tôi làm môi giới Tôi làm lâu như vậy.
Môi giới thì sao? Môi giới rất tốt. Quan trọng là phải thích hợp. Phải ghép tài nguyên. Con hẻm này của chúng ta ai có thể đấu lại tôi chứ? Vâng. Nhất ca ngõ của anh. Tiêu quán. Ai vậy? Sao không nghe máy? Làm quảng cáo, đi thôi.
Bình thường cậu dễ nói mồm hói lắm đấy. Đến bố em cũng đừng nói. Đặc biệt là cô Lee. Nghe rõ chưa? Biết rồi. Tôn Tâm. Sao anh lại ở đây? Đúng lúc em đang ăn cơm ở gần đây. Em nghĩ ở gần nhà anh. Cho nên nghĩ
Có cơ hội gặp mặt không? Bạn trai. Đúng vậy. Xin chào, tôi là Tảo Hiểu Vũ. Cô họ gì? Oh Kang. Không làm phiền hai người chứ? Không có. Tìm tôi có việc à? Hai chúng tôi có chút chuyện. Em về trước đi. Lát nữa tôi sẽ về. Vậy được.
Trời khá lạnh, về sớm nhé. Đừng để bị cảm đấy. Anh cầm hoa giúp em nhé. Vậy hai người nói chuyện đi. Thật ngại quá. Tìm chỗ nào ngồi đi. Cũng muộn rồi. Hay là ở gần đây đi. Cũng được. Lên xe. Được. Cảm ơn. Đừng khách sáo.
Sao đột nhiên em lại chạy đến đây? Cũng không nói trước một tiếng. Nghe nói em từ chức rồi. Có tìm được công việc mới không? Cũng đúng. Giờ này, sẽ không có công ty tuyển người. Đều đang tổng kết. Phỏng vấn của công ty chúng tôi cũng dừng rồi. Không nhận nữa.
Nhận. Tết sau hãy xem. Thế nào? Có hứng thú không? Nói sau đi. Bây giờ cậu giành được vé chưa? Nghe nói vé rất khó giành. Đã sắp xếp xong từ lâu rồi. Không phải năm nào cũng như vậy sao? Quen rồi. Thực ra tôi cũng không biết
Tại sao mọi người lại chen đầu đều phải ở lại Bắc Kinh? Còn em thì khác. Em sinh ra ở Bắc Kinh. lớn lên ở Bắc Kinh. Bắc Kinh là nhà của em. Cho nên em không thể hiểu được. Nhưng đối với tôi mà nói, Bắc Kinh là một nền tảng.
Nó tràn đầy nhiều cơ hội. Tôi cũng có cơ hội. để thể hiện giá trị của bản thân. Thực ra trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể khống chế được. Nhưng có những chuyện có thể tự quyết định. Giống như đến Bắc Kinh vậy. Là em đã chọn nó.
Lựa chọn cuộc sống như vậy. Như vậy không mệt sao? Mệt, rất mệt. Nhưng cũng có niềm vui trong đó. Em đã xem “Lén Đời” chưa? Trong đó có một câu thoại. Từng bước khó, từng bước tốt. Khó từng bước, tốt từng bước. Khó bây giờ
Là vì những điều tốt đẹp sau này. phải chịu khổ trong khổ. mới là người trên người. Sau này cậu muốn ở lại Bắc Kinh không? Đương nhiên. Tôi hy vọng Bắc Kinh cũng có thể trở thành nhà của tôi. Cạn ly. Ngốc thật. Người ta vừa nói đã mua hết rồi.
Đắt thế. Người ta đã gọi là soái ca mỹ nữ rồi. Cậu không ủng hộ, Cậu ủng hộ mấy trăm tệ là hết rồi. Không phải người ta đã nói rồi sao? Tết con phải có bầu không khí. Vậy anh cũng giảm giá đi. Nếu lúc nãy anh cố chấp một chút,
Có thể chặt được một nửa.