Tập 5 – Phần 2: Triệu Lộ Tư khoe tuyệt chiêu bằng eo cực đỉnh bị ngã xuống nước hệt như rái cá.

    Một, hai, ba, lên. Tôi phải… Chào mừng quý khách. Dọa chết tôi rồi. Buông tay ra. Không được. Có yêu mình không? Yêu. Ngon lắm. Ngon quá đúng không? Cảm ơn. Không có gì. Mặt trời sắp xuống núi rồi. Được, các em. Chúng ta bắt đầu học thôi. Được.

    Những người còn lại đều đến muộn. Chỉ đứng hai phút thôi. Được. Được. Cô mong các em chăm chỉ nghe giảng, tích cực tham gia kỳ thi. Sau đó hôm nay chúng ta sẽ được học bổng. Đầu tiên, hôm nay chúng ta sẽ học “Liếc mắt đưa tình”.

    Đầu tiên chúng ta phải đứng trực diện mặt đối mặt. Nhưng dùng tấm ván củ cải này chặn lại. Quẹt xuống một cái, lập tức phải làm mặt xấu chúng ta phải nhìn đối phương, không được nhắm mắt. Cũng không được nói chuyện, không được bịt miệng. Sau đó thì sao?

    Sau đó, ai cười thì người đó thua. Thử thách nín cười. Đúng. Vậy cả đời này em cũng không cười được. Thầy. Tự tin vào bản thân như vậy. Tự tin như vậy? Thật đấy. Có cần thời gian luyện tập nữa không? Không cần đâu thầy.

    Được, vậy chúng ta chọn trực tiếp số hai đấu với số năm. Được, tôi với ai? Con với Tiểu Uyển. Với tôi… Tiêu rồi. Tôi không thể cười một giây. Không cười thì chúng ta sẽ ở lại đến tối. 3 2 1. Không phải ngươi nói không cười sao? Ta…

    Anh nói thế nào? Không phải. Cười có phải cũng là cười không? Cười tôi lại buồn. Xin lỗi. Xin lỗi anh. Khó chịu. Xin phỏng vấn. Phỏng vấn thử xem là kiểu nào? Cười nhạo điểm nào. Em thấy hơi bất lực trước biểu cảm của cậu ấy,

    Nhưng cậu ấy rất có lòng tin. Thực ra không buồn cười. Nhưng sự kiên trì sau đó của cậu ấy khiến tôi cười được. Nụ cười này không thể hoàn toàn là một kiểu cười nhạo. Cũng là một kiểu hiểu một sự thấu hiểu. Có một chút chua xót. Vâng, tiếp theo

    Thịt Viên số 1 của chúng ta. đấu với người đẹp Nhện. Không phải đến rồi sao? Hai chúng tôi sẽ kết thúc trong một giây. Trò chơi của tôi thật sự không được. Một giây là kết thúc. Ba, hai, một. Ngươi có nhìn ta không? Ngươi không nhìn ta. Tôi không thấy.

    Nhưng lại càng tưởng tượng ra rồi. Bởi vì em là thế này. Sau đó tôi nghĩ tôi phải nhìn cậu, vì em thấy anh nhìn em chằm chằm. Tôi chỉ muốn nói làm sao tôi có thể không nhìn cô. Nhưng tưởng tượng của em lại nghĩ Càng buồn cười hơn.

    Rose và Spider Beauty của chúng ta về lại vị trí của mình. ♫ Con tim và người đẹp nhện của chúng ta ♫ về lại vị trí của mình. Được. Xin lỗi. Hôn, hôn, biu. Chào mừng đến với trung tâm học tập. Chị Lệ bị phạt đứng rồi. Chị đã đến muộn rồi.

    Phải bị phạt đứng hai phút. Đây là bài thi diêm nhân đấu với Châu Châu. Tới đi. Đến rồi. Ba, hai, một. Chú ý là mặt xấu. Phải là mặt xấu. Làm gì thế? Anh ta không nhìn em, anh ta như thế này. Hơn nữa còn không nhìn em.

    Vậy chúng ta làm lại một lần nữa. Chờ chút. đợi đã. Cho tôi cười trước, cho tôi cười xong luôn. Cười không ra rồi lại… Ba, hai, một. Làm mặt xấu không phải là chiến đấu. Có thể đổi động tác mặt quỷ ở giữa. Ba, hai, một, đổi.

    Hai cậu giống hai người thằn lằn Đây là gì vậy? Họ đã gặp phải đối thủ Được, dừng. Diêm Nhân thua rồi. Người Diêm ở phía trước sẽ như thế này. Cái gì? Anh có động tác cười rồi à? Tiếu Cơ nhắc đến người Sài rồi người Sài nhân

    Tôi nói cho cậu biết, trung tâm học tập Diêm Nhân Tử. Tôi nhất định phải mua trung tâm học tập này. Được rồi, sau này sáu đấu năm. Quyết đấu đỉnh cao. Tôi tiễn cậu vào. Cậu đừng tiễn nữa. Anh tiễn em. Tôi tiễn anh. Ba, hai, một. Không được nhắm mắt.

    Cô thắng rồi. Tôi đưa cô vào chung kết. Chị Lệ. Nghiêm túc. Bạn ấy lại bắt đầu rồi. Bắt đầu lên tiếng rồi. Châu Châu. Cười rồi. Khi tôi nhìn rõ được tôi mới nghĩ tại sao, khuôn mặt đẹp trai như vậy, tại sao… Trong lòng Châu có một vườn thú.

    Số 5 đấu với số 4, quyết chiến. Em ở trong trung tâm học tập này tôi phải nói lời cay đắng. Em ở đây… Hai. Ba. Được, bây giờ đừng nói nữa. Ba, hai, một. Hai, một. Châu Châu. Đừng nhắm mắt. Trong lòng Hứa Ngụy Châu chắc chắn có một vườn thú.

    Châu Châu, cái lưỡi này rất thừa. Dùng sức quá. Cậu ấy nổ rồi. Mình thua rồi. Tôi xin lỗi. Không chịu nổi nữa rồi, Châu Châu. Vậy số 5 của chúng ta chân nhỏ Đỗ Tử chiến thắng. Hạng nhất. Tôi chưa từng thắng chưa từng thắng. Cuối cùng ở vòng thi Giấu mặt,

    Ở phần thi Giấu Mặt. Thật sự là… Được rồi, ngồi lên của chúng ta. Và vị trí thứ hai của chúng ta là Châu của chúng ta. Châu Châu. Hạng ba là Siêu Nhân Mã Lệ của chúng ta. Còn có một thứ hạng nữa. Đến muộn rồi, còn có thứ hạng nữa.

    Tôi chưa bao giờ đến muộn. Khó khăn lắm mới đến muộn còn lấy được thứ hạng. Không dễ gì đến muộn còn lấy được thứ hạng. Hạng 3 của Super Mario. Được rồi hãy cầm lấy học bổng của em. Tới thì trao. Được, bạn Châu Châu. Cảm ơn. Và cả socola tiền vàng.

    Đúng vậy. Đúng vậy. Cuối cùng, hạng nhất của chúng ta mười. Tiền vàng chocolate của anh. Cảm ơn. Được, hai người có thể về rồi. Vẫn chưa chụp, chưa chụp. Đúng. Đúng, tôi đến là vì bức ảnh. Nào. Chụp cho người thứ ba trước. Chụp cho người thứ ba trước. Chụp.

    Chân nhỏ Đỗ Tử này. Nhích qua. Chân nhỏ, Đỗ Tử Rồi. Người khác chưa từng tham gia vẽ. Tại sao cậu lại đến lúc tham gia vẽ? Hạng nhì của chúng ta. Bắp chân Đỗ Tử vẫn thẳng tiến. Mình ở đâu cũng bị đuổi.

    Giành được hạng nhất, sao bị đuổi đi khắp nơi, Đến đâu cũng phải nhăn mặt. Tôi đi. Tôi hạng nhất. Tôi có thể để hai người họ ở bên cạnh ta không? Không cần. Lát nữa sẽ có ảnh chụp chung. Được. Tôi không chớp. Hình như không lấp lánh.

    Thế nên vé này không tính. Cái này không tính. Đúng. Được rồi các em. Chúng ta bắt đầu chơi game thứ hai. (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Siêu Nhân Mã này. Trò chơi thứ hai có thể cô không làm được. Vì trò chơi này là “ai là học sinh cá biệt”.

    Nào, đầu tiên chúng ta Đầu tiên là xin chào đạo cụ. Chúng ta làm trước, phải làm động tác nằm ngửa. Sau đó hai tay nhấc lên, Đặt tay lên bụng. Không được ôm chân. Thế này. Xem ai không kiên trì nổi, gục xuống. Vậy em không được. Lưng không được.

    Từ bỏ rồi. Hôn, hôn, biu. Các cậu đến muộn rồi. Mọi người đến muộn rồi. Cho nên các cậu vẫn phải đứng hai phút. Bỏ đi, 5 phút thôi. Bởi vì tiết đầu tiên của các cậu bỏ quên tiết học đầu tiên. Đúng.

    Chúng em sẽ đứng ở vị trí của mình lúc đầu. Vâng. Sau đó bạn Thi Nhi của chúng ta bạn Rose và bạn Tiểu Uyển số hai. Cái này em giỏi quá. Cậu được đấy. Tôi giỏi cái này lắm. Thật à? Nào. Em không được, em chỉ có thể ba giây.

    Thầy ơi, em thấy bụng không sao, các bạn thử đi. Ba, hai, bắt đầu. Nếu tôi đặt, tôi đoán chắc tôi không dậy nổi nữa. Giờ đã rung rồi. Tiểu Uyển này giỏi lắm. Cháu nhảy mà còn không được à? Tôi nhảy không được. Rose là người tập thể lực,

    Cậu học thể dục dụng cụ à? Tôi từng tham gia. Thì chúng ta hạ thấp xuống, tăng độ khó. Hạ thấp thật tốt. Mùi vị đấy. Cô ơi, bạn Tiểu Uyển. Cậu là người luyện vũ đạo, cố lên. Tôi tập vũ đạo mà. Nhưng chỗ này của em không được, thưa thầy.

    Em xoay ngược lại là được. Hai người giỏi thật đấy. Rất giỏi. Như vậy vừa khéo hơi kiên trì. Mà bỏ rơi ta. Thắng rồi. Thịt viên số một thắng rồi. Chúng ta vẫn là an toàn đầu tiên. Không hổ là người trẻ tuổi. Người Diêm dành cho số 4 Châu Châu.

    Thật ghê. Giống như bị điện giật ấy. Như bị điện giật ấy. Thiếu Hee, Được rồi, cứ thế đi. Tôi thua rồi. Được. Đứng lên. Anh Đào, đứng lên. Anh Đào. Không được. Số 6 thắng. Tôi phải cử động một lát. Bởi vì nếu không cử động sẽ đau lưng.

    Đau do cử động. Động mới đau. Đau khi cử động. Đau lưng. Sao mũi mình cứ run bần bật thế? Chị Hân mặt mạnh hơn bụng không phải, là thật không kiểm soát được mũi chị Hân cố lên hân giỏi lắm rồi giỏi lắm rồi

    Sau đó chúng ta đấu với số 1, số 3, ba, hai, bắt đầu. Lộ Tư là một người có thiên phú xuất chúng, em trai là thuộc về chúng ta. Trời sinh liều mạng. Chúng ta phải cố gắng, liều mạng. Được, chúng ta bắt đầu xuống dưới. Được. Kiên trì với Lộ Tư.

    Lại xuống dưới rồi. Tăng độ khó rồi. Đã tăng độ khó rồi. Không được thì chúng ta bỏ thôi. Không sao. Phải cố gắng. A Hỏa. Bây giờ em trai tôi rất mạnh. Thật ra mọi người không biết em trai tôi đã ngất đi rồi. Mọi người không nhìn ra sao?

    Em trai được chọn lên đảo là có lý do. Thắng thua quan trọng như vậy, thật sự quan trọng đến vậy sao em trai? Bây giờ bắt đầu. – Hít thở sâu. – Đúng. Hít thở sâu. Không sao, đúng. Sắp rồi. Cố lên. Cố lên, Diêm nhân. Thịt viên. Em trai đang run.

    Xuống dưới rồi. Đúng, được. Kiên trì. Không phải, họ còn thế này, chúng ta sẽ quay về. Thầy. Có đổi người liên tục được không ạ? Tôi thấy thật sự vẫn ổn. Bạn vẫn chưa run. Vẫn chưa, bạn run rồi sao? Rung rồi. Lộ Tư cố lên. Có thể thắng,

    Chắc chắn sẽ thắng. Lộ Tư nhất định sẽ thắng. Thắng được? Viết Đình. Cố lên, Duy Đình. Công chúa Đậu Đậu. – Chuyển… – Chuyển sự chú ý. Cậu làm gì vậy? Không cần thiết. Em trai, lúc em ở trên này, muội biết ca của công chúa Đậu Đậu, sao lại nói anh.

    Thắng thua quan trọng như vậy sao? Cậu nhìn thấy cậu ấy… Liều thật. Dùng câu danh ngôn của một chị, vì cái gì chứ? Mục đích là gì? Nào, Mao Đậu công chúa không được thì bỏ thi. Cô còn đứng thứ hai đúng không? Công chúa Đậu Đậu. Thịt viên.

    Bún đậu xào thịt. Bún đậu xào thịt sợi. đậu lông xào thịt thì đúng là chưa từng ăn. Ngon lắm. Ngon thì biết làm. Làm được. đậu len với dưa lưới cũng ngon. Anh ơi, anh có thể hạ thấp xuống một chút rồi. Đi xuống. Đúng, đi xuống, để hai người họ.

    Công chúa Đậu Đậu. Lên trên một chút. Tôi cảm thấy Công chúa Mao Đậu tôi cảm thấy công chúa Mao Đậu sắp biến dạng rồi. Tôi hiểu cảm giác này. Lên bụng mình. Không ngờ anh lại đánh bại được công chúa Đậu Đậu. Tuyệt quá. Thịt viên. Được, các em.

    Chúng ta bắt đầu chơi game thôi. Được. Là kéo búa bao. Đầu tiên chúng ta phải là chân phải, sau đó dùng kéo cắt đá. Kéo, kéo. Sau đó tôi thắng rồi. Tôi phải lùi về sau một bước. Thì cô ấy phải… Chân trước của cô ấy phải đi trước một bước.

    Hiểu rồi. Rồi thì kéo búa bao. Sau đó em thua. Chị ấy phải lùi về sau, sau đó chân trước của em phải tiến về phía trước. Sau đó đợi mình thế này. Ngộ nhỡ không kiên trì nổi, thì coi như thua. Được, vậy chúng ta bắt đầu thi. Số một.

    Cậu mất đi khí thế rồi. Đã thua rồi. Không sợ. 3, 2, 1, bắt đầu. Kéo, kéo bao. Cắt đã. Cắt đã. Kéo, kéo. Nào, mở. Nào. Chân nhỏ, Đỗ Tử, mau lên. Sắp rồi. Cố lên, cẩn thận. Chân nhỏ, Đỗ Tử, mau lên. Anh Vĩ Đình. Phải chạm vào mũi chân,

    Kéo búa bổ nào. Cái này không kiên trì được thì không cần gắng gượng, Đừng cố gắng chịu đựng. Anh xem, anh Vĩ Đình. Không được. Chân không thể nhấc lên. đừng gây áp lực cho người khác. Anh Hải Đào, anh thắng một cây đàn được không? Anh thích kéo búa bao.

    Thắng một ván là có thể quay lại. Cố lên. Sắp rồi. Mau cố lên. Cố lên. Cậu làm gì vậy? Suýt nữa thì làm mấy đứa nhỏ sợ. Cậu ấy cởi quần tôi. Cậu không được lột đồ riêng tư của đối phương nữa. Chỗ riêng tư? Không bóc ra. Mau.

    Sắp nứt ra rồi. Hải Đào, tất anh đi ngược chiều rồi. Mau. Cậu thắng một ván là về rồi. Lần này cô thắng. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Thế này là sao? Chỉ may mắn thôi. Hết cách rồi anh em. Anh Đào cố lên. Mạnh mẽ ghê. Muốn thắng anh em của tôi lắm.

    Tôi cũng bị cảm động rồi. Anh xem, không dễ dàng gì Không dễ dàng gì đâu anh bạn. Em thử cái này đi. Lấy cái đầu gối kéo, đá. Cô ơi, em muốn hỏi. Mau. Dừng. Bạn học, lập tức. Kéo, búa. Tại sao? Nhanh. Đá? Tại sao? Nhanh. Kéo, kéo, bao.

    Em không nghe thấy anh nói. Kéo đá, kéo vải? Cái gì? Nhanh. Thê thảm quá. Tôi không nghe thấy cô nói. Kéo đá, kéo vải? Cái gì? – Kéo, kéo. – Ngay lập tức, ngay. Được. Thạch… Kéo, kéo, vải phải nói hết. Tôi phải nói ba, hai, một. Kéo búa bổ.

    Số 1 thắng. Không được. Bây giờ không được. Đừng đóng. Anh… Sao có thể không thắng được một ván? Em thật sự không hiểu lắm, anh. Em chỉ cần thắng một ván, có phải cậu ấy sẽ không được nữa không? Đúng vậy. đã về rồi. Một lần là về. Lần sau.

    Vâng, sau đó số ba của chúng ta đấu với số bốn. Ba. Hai. Một. Bắt đầu. Kéo, búa, bao. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Cắt đã. Cắt đã. Kéo, kéo. Tôi không ổn rồi. Tôi đổi vận rồi. Không phải. Trò chơi này sẽ có một người được chiếu cố.

    Thật sao? Sao lại như vậy? Chưa thắng bao giờ. Được. Công chúa Đậu Hũ Cát số ba cuộc thi “Thần may mắn” Cuộc thi “Thần May mắn” Đúng thật là. Nào. Kéo, kéo. Cắt đã. Kéo, kéo. Mỗi người thắng một cây. Đây chính là hai người của “thần may mắn”. Kéo, búa, bao.

    Thật đấy, mỗi người một cây Đúng là mỗi người một thanh. Thần may mắn. Kéo, kéo, bao. Kéo, kéo. Hổ Tử. Phát ra tiếng gì thế? Đá? Thầy, cậu ấy không đụng vào. Thầy ấy không đụng vào. Kéo búa bao. Được. Sau này số 5 đấu với số 6.

    Em còn đấu với anh làm gì? Nào, đệ. Đây cũng là xem vận may thôi. Không liên quan đến độ mềm. Không cần sợ. Không sao. Nào. Nào. Ba, hai, một, bắt đầu. Kéo, kéo bao. Kéo, kéo. Cắt. Kéo, kéo vải. Trò chơi này quá dễ dàng với Tiểu Uyển. Quá dễ dàng.

    Quá dễ dàng. Như chơi vậy, cậu xem. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Được chứ? Được. Biến đi rồi. Thạch… Tiểu Uyển sắp biến hình rồi. Đá? Kéo, kéo bao. Kéo, kéo. Đáng sợ quá. Sau đó sẽ là “thần may mắn” “thần may mắn” đấu với “nữ thần chân dài” số 7 của chúng ta.

    Cái này sợ. Cái này phải xem vận may. Đúng. Cố lên. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Cố lên chị Hân kéo, kéo vải vải. Có cơ hội xoay chuyển tình thế. Kéo, kéo, bao. Cố lên chị Hân Đi thôi Được. Kéo, kéo, bao. Lần này chắc cậu ấy không ổn rồi. Lợi hại thế.

    Giỏi vậy sao? Bu. Chỗ này xa rồi cố lên chị Hân nào buồn cười quá. Cố lên Được mà chị Hân Được kéo, kéo, bao. Có sợ không? Không sợ. Lại còn phí công tôi. Thiên Vũ đâu? Tiêu rồi. Đừng sợ. Mở cửa. Không sao. Cậu qua đây. Anh qua đây.

    Sắp hết đạn rồi. – Đuổi theo. – Y Khả. Cố lên. Cái gì? Thiên Vũ giúp tôi đề phòng. Lại hết đạn rồi. Được rồi, hết đạn rồi. Thiên Vũ. Hai người không có súng nước, không chơi được với tôi. Tôi đi tìm anh Đằng chơi. Lát nữa còn phải đến. Được.

    Chào mừng quý khách. Chào anh, chào mừng quý khách. Dương… chắc chắn sẽ phục vụ cô. Mời anh xuất trình thẻ tạm trú. Được rồi mời anh nhận thẻ tạm trú. Anh muốn mua gì? Chúng ta xem đi. Làm gì thế? Ai nói mỗi lần đến đều phải mua đồ?

    Chúng ta xúc tiến, thúc đẩy tình cảm không được. Bình thường mọi người ở trong phòng làm gì? Chơi? Vừa nãy có ai đến không? Sao hôm nay mọi người đi hết rồi? Sao thế? Lấy ở đâu vậy? Cầm từ đây. đưa ra một đồng chocolate. Làm gì vậy?

    Cô nghĩ kỹ lại xem. Tôi là… Anh mua ở chỗ em nhiều không? Vẫn ổn. Ai mua nhiều đồ nhất? Công chúa Đậu Đậu. Có phải rất đẹp không? Bốn hào vàng sô – cô – la là hời lắm rồi. Hay là mua đi.

    Nếu không mua thì cho người khác cơ hội rồi. Tôi rất thích túi mua sắm của cô. Đến lúc đó nếu chị cần túi mua sắm, thì được tặng miễn phí. Rút thẻ. Nhanh lên. Mau lên. Lại là ảo thuật à? Ảo giác anh biến ra rồi. Còn có một ảo thuật khác.

    Còn có một ảo thuật khác. Đúng. Thì xé nó. [Không hiểu thì học hỏi Quang] Xé đi. Cứ xé mạnh tay. Xé? Xé rách nát như vậy. Sắp xảy ra chuyện thần kỳ gì đây? Anh biết không? Chuẩn. Biết. Bàn tay nhỏ ở đây, lộn ngược. Nhào nó. Nhào nó thành cục

    Sau đó mở ra. Sao không mở được vậy? Tình hình gì vậy? Không mở được. Mở ra. Quá giỏi luôn. Vậy trong tay anh nắm cái gì thế? Xin lỗi. Bị kịch trần rồi. Xin lỗi, kịch trần rồi. Cậu thế này thì quá rõ rồi. Lại nhìn ánh sáng đó.

    Ánh sáng đó chiếu rõ mồn một. Vạch trần. Chuyện hai người, hay là lần này trước đi. Hai người ở đây làm gì thế? Đáng yêu quá. Sao mày dễ thương thế? Được rồi, tôi làm xong rồi. Chị xem. Nào, người nhà tôi, ông xem. Người nhà của tôi có năm thành viên.

    5 người này chính là người nhà của em. Tại sao cậu lại cười nhạo người nhà tôi? Không có trêu. Anh chọc bọn em ngoại hình không đẹp, Đúng không? Tôi không có. Nhưng chúng ta có một trái tim lương thiện. Không phải, tôi đang xem. Được. Đừng nhìn mặt bắt hình dong.

    Tôi biết, tôi nói cậu biết, cậu chắc chắn không phải người như vậy. Ngươi giỏi quá. Trông thế này thì đã sao, đúng không? Là người tốt là được. Cao thủ Vĩ Đình. Đúng là cao thủ. Cậu biết không? Trong nháy mắt cậu khiến bọn tôi cảm thấy bọn em là tội phạm.

    Em thấy tiếng cười của bọn em cảm thấy rất tự trách. Chỉ trong nháy mắt cô không còn chút trách nhiệm nào nữa. Hết trách nhiệm rồi. Hết rồi. Xin chào. Chào cô. Cô không có việc gì thì ở lại với anh Vệ Đình một chút. Đúng vậy. Xem người ta

    Kiếm được số tiền vàng socola này như thế nào. Kiếm tiền một cách dễ dàng không phải thật mà. Không phải. Ngồi một lát thôi là em học được quá nhiều rồi. Chúng ta ngồi một lát đi. Chị Mã Lệ, đừng nâng tôi lên như vậy.

    Thật sự không phải quá đề cao đâu. Đúng, cũng khiến tôi mở rộng tầm mắt. Y Khả. Đây là bài hát “Người một nhà của em” Cậu đánh giá lại xem. “Người Một Gia đình Tôi”. Ai đây? Đừng cười. Đừng cười em. Ta không vui rồi. Đừng nhìn mặt bắt hình dong.

    Giá cao đi. Cao giá đi. Giá cao sao? Giá cao đúng không? Cô tốt thật. Cho nên phải học. Chúng ta đừng nhìn mặt bắt hình dong. Bọn chúng xấu xí nhưng không thể cười được. đều bình đẳng. Đúng vậy. Con người bình đẳng. Nói đúng lắm. Tôi phát hiện anh Vi Đình

    Tại sao lại có lòng tin như vậy? Sao mà giỏi thế này? Cẩn thận kẻo đụng phải người nhà ta. Cẩn thận. Đây là người nhà của anh ấy. Đừng cười. Đừng nhìn mặt bắt hình dong. Tất nhiên là tôi không. Có phải cảm thấy mình là tội phạm không? Đúng.

    Anh ấy rất hiểu lòng người. Quá giỏi luôn. Đúng. Chị Mã Lệ, đừng nâng tôi lên như vậy. Tôi đến rồi. Qua đây đi. Sinh tố? ớt. Cam Nhỏ, cả người em đều là màu xanh. Đúng vậy. Hôm nay tôi thống nhất màu trà xanh. Tôi bây giờ đến làm nghiệp vụ rồi.

    Được rồi tôi giới thiệu cậu làm hình ghép. Trò chơi ghép hình được đấy. Cho tôi cái khó đỡ một chút được không? Đây chính là Vậy tôi thử xem được không? Thống nhất, trà xanh ở đây. Chiết khấu trà thật xong rồi. Cậu ghép xong rồi sao?

    Lúc cậu bước vào, tôi đã thành công. Em nhìn cái này đi. Thế này tốt quá. Cảm ơn, thống nhất, trà xanh ngon, lại rất ngon. Tôi bắt đầu bận rộn rồi. Tôi cũng đang bận. Bụng bầu. Ta sẽ lấy một đồng tiền vàng chocolate. Nhanh thôi. Vậy còn công chúa Đậu Đậu?

    Anh xem đi. Muội xem. Không thể cái gì cũng phải có hồ lô. Không thể cái gì cũng phải cần được. Anh chính là mồi nhử, anh biết không? Bản tình ca buồn không phải đã nói không được thích nhưng lại thích ở bên. Chính là bầu bạn.

    Tiểu bầu sô nói ta không cần gì cả ta muốn có công chúa Đậu Đậu. Không phải cái gì ta cũng cần, Đó là ta thừa rồi. Ta từ nghe tiếng tuyết rơi trống vỡ Xào nát. Đồ hồ lô. Anh có thể lo cho người nhà của mình không?

    Anh sắp xếp cho em một công việc bởi vì bây giờ anh không còn một đồng nào cả. Anh sắp xếp công việc cho em, có tiền ăn tối hôm nay là được. Cái này… Kiếm ba hôm nay tôi không bận gì khác. Được, được. Tôi chọn màu xanh lá đi. Đúng vậy.

    Còn không cho dùng màu xanh lá Là của công chúa Đậu Đậu. Các người ghen tôi phải dùng màu xanh lá. Bởi vì hôm nay là Hôm nay là màu xanh lá, hay là vì hắn đúng không? Vậy tôi… Càng không chịu nổi. Được chứ?

    Chị xem, vòng tay của em đều là màu xanh lá. Cũng được. Tôi thích. Cậu nói bầu màu gì? Anh làm bầu cho em. Anh muốn quả hồ lô màu gì Màu cam đúng không? Vậy em đi lấy màu cam. Màu cam em dùng được không?

    Công chúa Đậu Hũ có tác dụng gì không? Vô ích. Vô ích, vậy để ta dùng. Công chúa Mao Đậu dùng một lần, dùng mấy lần thì nhớ hết. Ông ấy dùng một lần, vậy tôi còn dùng được không? Được. Tôi dùng được không? Cuộc đời đường dài. Em xem đi.

    Cô xem, tôi đã làm một màn hình hiển thị. Được. để dành cho công chúa Đậu Đậu. Căn phòng này của các ngươi già quá. Thật là. Thật chua chát. Đám đàn ông các người Đây là cái gì? Đây là bối cảnh của nó. Tại sao cậu không vẽ người?

    Không, em làm cỏ xanh trước. Anh làm cỏ trước đã. Có bầu trên sân cỏ, em rớt xuống rồi. Lần đầu tiên anh gặp em hai chúng ta khiêu vũ trên đồng cỏ em cũng không nhớ ở bãi cỏ nào. Ở trước cửa nhà em. Cửa nhà chúng ta bây giờ là…

    Công chúa Đậu đến rồi. Ở đây. Công chúa Đậu vào đi. Tiểu Hồ Tử đang đợi ngươi đó. Nhìn thấy không? Quay đầu tìm cô. Quay đầu lại. Tạm biệt. Tạm biệt nhé. Ngươi phải để Công chúa Đậu vào chào hỏi. Đúng vậy. Chủ yếu là công chúa Đậu không đến.

    Cô không mong chờ ta à? Có phải người mong đợi là Công chúa Đậu không? Gật đầu rồi, các bạn ơi. Cho luôn. Trực tiếp gật đầu luôn. Cậu mới thoáng cái thôi mà Tạm biệt. Tạm biệt. Tiểu Bầu à Nào, em khóa cửa đi. Bảo bối. Hồ lô.

    Vậy cái này em làm xong rồi, em sẽ đặt lên trên. Cậu tự làm rồi đặt lên trên. Tôi có thể để ở… Câu này nói ra lại chua rồi. Tôi có thể đặt tác phẩm này của công chúa Mao Đậu không? Được. Được. Tiểu Bầu à, nếu 10 năm nữa

    Anh còn nhớ chúng tôi không? Có thể sẽ nhớ. Tôi nghĩ cô sẽ nhớ. Anh là một người rất tinh tế Anh có thể nhớ chúng tôi không? Rất có thể. Vậy anh có nhớ Công chúa Đậu không? Đương nhiên là có. Đương nhiên là có. Ngươi xem câu trả lời này đi.

    Quyết tâm đến mức nào. Có lẽ chúng ta sẽ nhớ sau đó đến Công chúa Mao Đậu, Đương nhiên sẽ nhớ. Bởi vì bây giờ ta thường nói đều là Công chúa Đậu Đậu. Đúng vậy. Bản thân cậu cũng nhận ra rồi. Cố lên. Anh Đằng. Nhìn xem.

    Xem thử châu chấu dưới nước kia. Để ta đi lấy. Châu chấu dưới nước là cái khó nhất. Em cảm giác em nhất định, ở dưới nước sẽ chìm xuống. Bởi vì hôm đó đã thử thật. Đây… Con cá heo này… Anh. Đây không phải… Hay là cậu thử cái này đi.

    Đây là cái gì vậy? Hủy được không? Tôi có ý đồ gì? Được, thử đi. Thử đi. Mặc áo phao xong, sau đó đến bờ bên kia sẽ là 200 200 đồng (tiền vàng chocolate). Tiền không quan trọng. Tôi muốn qua đó. Đây là tôn nghiêm của đàn ông.

    Cậu phải để mặt trước xuống nước trước. Nổi lên. đạp một cái xuống phía sau. Thời tiết hôm nay cũng được. Dù sao cũng là người đàn ông hôm qua cũng xuống nước. Tôi muốn thách đấu với anh Châu đang trong quá trình thử thách. Được. Có thể xem. Anh Đằng.

    Bọn em đến rồi. Các cậu cũng lấy sao? Để tôi, để tôi trực tiếp. Để tôi xem đã. Cố lên. Cố lên. Cố lên, Châu Châu, cẩn thận. Quay lại đi. Quay lại. Không. Quyết không bỏ cuộc. Suýt chút nữa thì thiếu chút nữa. Để tôi thử lại. Châu Châu.

    Tại sao lần nào cậu thất bại cũng giống hệt nhau thế? Đúng, không được ngóc đầu lên thử xem. Đi. Một, hai, đi. Xin lỗi. Anh Châu. Anh làm đi. Không sao. Em sắp cười “chết” rồi. Một giây cũng không có. Mình không thay đồ nữa. Tôi không chơi nữa. Trần Viết Đình.

    Đi thay đồ đi. Hứa Ngụy Châu. Tôi có thể nói, anh chẳng có khả năng gì cả. Anh nói cho em biết đi, anh Châu. Anh ấy không biết. Tôi không biết. Nếu không tôi đã không chìm xuống nước. đã định sẵn sẽ thất bại.

    Lúc nãy cậu ấy đã thất bại hai lần rồi. Để em thử xem. Cố lên. Cậu… Ta đẩy ngươi. Cậu lật người trước đi nào, một, hai. Đi. Anh, em thử xem. Anh. Một, hai, ba. Cái này nói cho em biết. Đoạn này phải chèo ra. Cho bạn một hy vọng.

    Bạn nghĩ bạn có thể đứng dậy chuẩn bị, đi. Nó đi hay cậu đi? Chuẩn bị, đi. Tôi thử cái này. Chờ chút. Chỉ cần bước một chân lên là được. Chân phía sau sẽ đạp ra. Chờ chút. Chờ chút. Anh Châu, đợi chút. Chờ chút. Tôi không đi thì cậu tự đi.

    Anh Châu, đợi chút. Anh đỡ giúp em một chút. Tôi đang dìu thì cứ dìu mãi. Cô bảo tôi bình tĩnh lại đã. Bình tĩnh lại đi. Bình tĩnh lại. Được. Đã hai tiếng trôi qua rồi. Chờ chút, anh Châu. Tôi thật sự bảo tôi bình tĩnh lại. Đi đây. Đợi đã.

    Chờ chút, anh Châu. Hơi căng thẳng. Chờ chút, hơi lệch rồi. Đừng lo lắng. Hơi lệch rồi. Chờ chút, anh Châu. Tôi đang… Được. Em chú ý an toàn nhé cưng. Được. Một, hai, ba, đi. Ngã vào rồi đấy cục cưng. Chuyện gì vậy? Không sao đâu anh. Không dễ xử.

    Không dễ chơi thật. Không được. Cái này không được. Phải, em thử rồi mới biết. Không được chút nào. Cậu nói xem lúc đó một mình ở dưới, các cậu đang nói, làm thế này, làm thế kia. Nào, đi bên này. Em tuyệt vọng cỡ nào. Cố lên. Biết rõ thất bại

    Nhưng vẫn không từ bỏ. Tại sao? Đây chính là rock. Phải đạp mạnh chân. Anh Đằng, em đã không muốn trả lời anh nữa rồi. Em ngày càng chấp nhận cảm giác thất bại. Tôi tưởng hôm nay đi xuống chỉ là một sự bắt đầu. Sau khi làm xong

    Chúng ta có thể lên đó chơi rồi. Không ngờ hôm nay bắt đầu, kết cục cũng ở đây. Kết thúc là ở đây. Bỏ đi. Tiền vàng socola không quan trọng. Quan trọng là vui vẻ, là trải nghiệm. Đi. Ta đẩy ngươi một cái. Đi. Em trai. Đẩy anh trai tôi như vậy

    Sao chân cậu không động đậy? Thiếu Hi, cậu không sao chứ? Cố lên. Thật dã man! Rose, em dễ thương quá. Cậu rất giống con sâu đang ngoe nguẩy. Tôi chóng mặt quá. Một, hai, đi nào. Có nhanh không? Cái này của ngươi hay. Ta lên bờ trước, ta bôi thuốc.

    Tay ta thối rồi. Ở đâu? Chọc nhầm phải đá Là những ngày vui vẻ, thoải mái nhất của em. đúng không? Cho nên đừng hòng kiếm tiền mãi. Phải hưởng thụ cuộc sống, phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi. Lên cái này của mình không? Tôi ngồi cùng anh được không? Chắc là được. Chúng tôi đi đây. Đảo Bích Câu ạ.

    Đảo Bích có xa không? Không xa. đi xem thử. Thật sự chưa từng đến nơi đó. Chỗ đó thật sự rất uy nghiêm. Tôi với Tiểu Uyển ngồi đằng trước nhé. Nào. Hai người. Hai đứa tôi. Mỗi người một bên. Một bên. Phải xem nó nặng thế nào. Đúng. Chủ lực một cái.

    Đúng, em gác chân lên đi. Hai chúng ta thế này. Một, hai, ba, đi. Đi nào. Rất giống một đoàn biểu diễn nghệ thuật đoàn biểu diễn dưới nước. Chúng tôi đi đây. Tạm biệt. Tạm biệt. Thoải mái. Thoải mái quá đi mất. Cái này giống kiểu… Căn nhà trong game.

    Vừa rồi tôi không dám lên. Tại sao lại không dám? Bởi vì thuyền của tôi không dễ lên. Tôi cũng sợ. Câu cuối cùng là nói thật thôi. Đừng thấy Thiếu Hi của chúng ta lớn như vậy, hay là, vẫn là một đứa bé. Đúng, bây giờ nó chỉ mới 14 tuổi thôi.

    Đó mới là vui vẻ. Nhìn núi rừng xanh thẳm. Thiếu Hi. Không phải, tôi… Không phải tôi. Anh Châu. Xin anh đấy. Tôi thật sự có một kiểu thám hiểm rừng rậm. Đúng vậy. Ta chưa từng đi qua trên mặt hồ mặt hồ như thế này. Không sợ. Ngoan không sợ.

    Đáng sợ quá. Tôi cảm thấy phía dưới phải chui xuống, có kiểu muốn túm lấy tôi. Đúng vậy. Tôi hiểu ý của cậu. Không sợ. Châu Chấn Nam: Đáng sợ quá. Các bạn không thấy rất đáng sợ sao? Tôi có cảm giác đó, em thật sự rất sợ. Hơi sợ rồi. Đừng sợ.

    Hơi đáng sợ. Không sao, chúng ta… Anh có cảm thấy dưới nước không? Đừng nói. Đừng. Không sợ. Tôi thật sự sợ. Ở đây. Đáng sợ quá. Vậy hai chúng tôi đi trước đây. Bọn em đi trước đây. Vậy chúng tôi đi đây. Tạm biệt. Không chơi như vậy được đâu. Tiểu Hy.

    Có gì từ nói, người anh em. Mau quay lại. Người anh em lùi xe. Được. Mở được không? Tôi xem thử. Chắc chắn là được. Hôm đó ta bị nhốt ở đây, vậy sao? Anh làm gì vậy? Dọa anh hết hồn. Sao thế? Bên trong có ngồi một người giả.

    Vậy thì đáng sợ thật đấy. Sao thế? Đáng sợ quá. Em nhìn lại nó đi. Làm tôi hết hồn. Ai lật ngược thông báo của chúng ta thế này? Thế này là sao? Không hay rồi. Trên đảo xảy ra chuyện. Cả hòn đảo của chúng ta bị hủy diệt trắng trợn,

    Vô cùng kỳ dị, vô cùng kỳ lạ. Ai vẽ củ cải này thế? Chuyện gì thế này? Hẳn là củ cải đại vương. Vua củ cải. Không mua sẽ hối hận. Đại vương củ cải. Đây chẳng phải là củ cải đại vương sao? Tự xếp sao? Chân dung hắn vẽ đúng không?

    Bây giờ chỉ biết, tất cả chuyện xấu đều do củ cải đại vương làm. Vâng. Chúng tôi đã đi xem đằng sau tất cả những chuyện xấu đều là tên của củ cải đại vương để lại. Đại Vương củ cải? Tại sao hắn lại phá hoại?

    Đại vương củ cải đáng sợ như vậy? Nhưng củ cải đại vương tốt bụng lắm. Tại sao củ cải đại vương lại làm ra chuyện kì quặc như vậy? Hoặc là Tinh Thủ Thôn có kẻ xấu, sau đó mạo danh Đại vương củ cải làm chuyện xấu không? Cô muốn làm stylist gì?

    Công chúa Đậu chắc chắn phải làm móng. Được. Cái này là… Ngón cái. Đẹp lắm. Tôi định ngày mai sẽ đến. Ngày mai đến làm gì? Gót chân. Cái này chẳng phải thuộc về mình sao? Đúng vậy. Cậu phải đeo vào cho tôi. Đúng vậy. Không cần đeo vòng tay đó sao?

    Đủ rồi. Được rồi xin chào, để tôi chụp ảnh. Mau chụp lại Công chúa Đậu đi. Nó là gấu trúc. Ai là gấu trúc? Nó là gấu trúc. Không đúng. Tôi quên mất. Ngươi quên rồi sao? Tôi quên rồi. Chẳng phải tôi đã dạy cô rồi sao?

    Lấy cho ta một cái dễ làm hơn được không? đều không biết, chỉ có Ma Kính biết. Cùng đứng bên này. Không cần quỳ xuống. Đứng lên. Không cần quỳ xuống. Nào, nâng nó lên. Lát nữa nó sẽ cho em biết vấn đề. Đề thi đầu tiên là, nhạc trưởng nhỏ.

    Vai trò của chỉ huy nhỏ là mang theo người làm động tác. Người giải câu đố đi đoán ai là tiểu chỉ huy? Không hù dọa người khác chút nào sao còn mang theo cả “vũ khí” nữa vậy? Trình Cắn Vàng. Người bạn này. Động tác này rất thường gặp ở công viên.

    Cậu phải quật ngã cây. Thật đấy. Em phải… Đụng vào cây. Nên rất ngứa. Cậu… Ngứa chỗ nào? Vừa rồi tôi không có. Cậu còn phải lên đảo Buji bắt đi cho tôi. Ba, hai, một, lái đi. Một phát lên trời. Ta không tranh, ngươi nhìn ta đi.

    Em không rẽ được, đi nhanh quá. Xin lỗi, bông… Đừng trách em. Không… không phải do Bông sợ em à? Có phải hôm qua họ bắt nạt em không? Có phải không? Mau đi thôi, hắn đến rồi. Đừng nhắc nữa. Ta qua rồi. Cậu ấy qua trước. Cậu ấy xông ra ngoài trước.

    Kiểm tra camera. Chúng ta phải chơi album ảnh tuổi thơ, đề bài của chúng em là một cảnh. Ví dụ như bức ảnh bảy tuổi ở khu vui chơi. Vậy thì em phải đối xứng rồi. Anh quay phim. Thế này đi. Hổ con là một con hổ con mới sinh.

    Đây là ta đoán cái gì? Đại hội võ đạo đệ nhất thiên hạ. Đây là ta lúc nhỏ, lúc mười tuổi quên mất chị Lệ. Chúng ta cùng đi. Nhớ cùng đi đấy. Hồi đó em hai tuổi. Đúng. Tiếp theo sẽ giải quyết đống này.

    Có còn nàng tiên cá trong phòng triển lãm không gian không? Bành Dục Sướng đang tạo dáng cùng Bành Vu Yến. Cô… Tôi thấy cô hơi quá rồi đấy. Cậu không có chiêu lớn. Cậu ấy có 5 người. Cậu ấy không có 5 người. Thật sự là 5 người rồi.

    Chị ấy không dám tin không ngờ… Vừa rồi tôi còn xem phim của anh. Siêu ngọt. Sau đó tôi liền nghĩ Đây là Rose mà tôi quen sao? Thế nên tối qua tôi nói, sao có thể diễn phim thần tượng. Tôi là kiểu người… Không sợ. Không diễn tốt. Tốt lắm. Đúng.

    Cảm giác tin tưởng yếu đi. Cảm giác tin tưởng thật sự yếu rồi.