Phim Tình Cảm Hiện Đại Hot Nhất | Cầu Được Ước Thấy Tập 07 | iQIYI Vietnam

    Hiểu Vũ Chú cũng cho cháu một lì xì. Hy vọng năm sau cháu sẽ tiếp tục cố gắng. Chú, năm mới vui vẻ. Con người tôi sẽ cố gắng, cố gắng, cố gắng hơn. Chị. Chị xem cái đó của em. Làm gì vậy? Đưa tôi xem. Cậu nhìn người ta làm gì?

    Để tôi xem, để tôi xem. Đừng. Sao cái này dày thế? Thiên vị. Đây không gọi là thiên vị. Đây gọi là vất vả nhiều. Vậy cả bàn này đều do tôi làm. Tôi cũng không có nhiều. Đợi ngon rồi chúng tôi sẽ cho cậu thêm một lì xì.

    Anh đưa cho em đi. Chị cậu nộp nhiều, thì nên cho nhiều một chút. Em biết. Anh biết chị tôi không có việc làm mà. Mê tiền. Nhìn tôi làm gì? Chị tôi biết. Anh biết rồi à? Biết rồi. Chuyện… chuyện gì vậy? Cũng… cũng không có gì.

    Chỉ là dạo này Tâm Tâm xin nghỉ. Không đi làm. Thực ra là từ chức rồi. muốn đổi công việc. Đúng, đúng, đúng, cô Lý nói đúng. Công việc không như ý thì phải đổi. Tục ngữ có câu người dời cây sống dời chết Công việc không như ý. Không, không vui.

    Vậy đổi cái khác đi. Đúng vậy. Xin lỗi đã làm mọi người lo lắng. Không sao. Chỉ là một công việc mà thôi. Có là gì chứ? Bố con bao nhiêu năm không làm việc, Tôi cũng không nói gì. Huống hồ nhà chúng ta bây giờ có tiền,

    Hai người đều không đi làm. Chúng ta cũng đủ tiêu. Mẹ con nói đúng lắm. Trong kho vàng của mẹ con Tràn đầy. Các cậu nộp tiền lên đi. đều để ở trong đó. Chuyện này không phải đã qua rồi sao? Đúng không? Em cũng nhịn lâu lắm rồi.

    Cuối cùng cũng có thể thoải mái. Chúng ta là… Cậu cũng biết chuyện này à? Hóa ra bàn này chỉ có tôi không biết. Ông ơi, đây không phải chuyện gì lớn. Cái gì mà không phải chuyện gì lớn chứ? Nếu để qua đó, thì tuyệt lắm.

    Tâm Tâm à, anh phải nói em vài câu. Biết tính cách của con rất mạnh. nhưng con nhất định phải nhớ. Người một nhà. Không có chuyện gì không thể nói cả. Gặp chuyện gì cứ nói với bố mẹ con. Bọn họ không quản được. Không phải vẫn còn bà sao?

    Còn không được thì còn có ông này nữa. Đừng cứ giữ trong lòng mãi. Bọn anh muốn giúp em cũng không giúp được. Biết rồi, ông váy. Biết là tốt rồi. Chúng ta ăn cơm, ăn cơm. Nếm thử tay nghề của tiểu tưởng. Đúng, tôi nói cậu nghe.

    Ăn cơm xong còn xem đêm xuân nữa. Nói là tiểu phẩm của đêm xuân năm nay. Buồn cười lắm, rất thú vị. Còn nữa. Đêm xuân năm nay, lại có một dự án mới. Gọi là Lì xì. Tiền thưởng cao nhất 999 tệ. Bao nhiêu, bao nhiêu? Bao nhiêu? 4999 tệ.

    Bốn nghìn cũng không ít. 4999 tệ. Cái đó làm thế nào? Cái đó thì dùng Wechat lắc. Cậu phải buộc thẻ ngân hàng. Anh không buộc thì không được. Vậy tôi trói một cái là được rồi. Lần này không nói người ta lừa tiền anh nữa. Tôi buộc một thẻ không có tiền

    Là được rồi. Chú. Tôi quen wechat đó. Lát nữa anh làm giúp em nhé. Vẫn là con Hiểu Vũ của chúng ta tốt. Lão gia. Nếu tôi còn có Hiểu Vũ một đứa con trai lớn như vậy, Buổi tối nằm mơ ngủ Em phải cười đến chảy nước mũi mới được.

    Nói xong chưa? Xong rồi, xong rồi. Nói xong thì ăn cơm. Ăn, ăn. Đúng, mẹ con nói đúng. Ăn cơm, ăn cơm. Chúc mừng năm mới. Nào, năm mới vui vẻ. Ông Liêu. Chúc mừng năm mới. Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ. Chúc mọi người năm mới vui vẻ.

    Nào, cô Lý. Rót rượu, rót rượu, rót rượu. Được, được, được, rót, rót. Tiểu muốn làm cái này. Nào, ông ăn đi. Ăn hết đi. Nào, nào, Tâm Tâm. Ăn thịt bò, thịt bò. Tâm Tâm. Cái này hay, thầy Lý. Thầy Lý, nào, nào. Được. Vu Phi. Vu Phi? Vu Phi.

    Bất ngờ chưa? Em lấy ở đâu vậy? Mau, mau, mau, anh chụp ảnh cho em. Lát nữa hết rồi. Mau. Nào. Nào. Đổi người khác, đổi người khác. Có rồi. Anh xem. Sao anh lại đến đây? Ta còn nói là đi tìm huynh mà. Anh lấy hoa xăm ở đâu vậy?

    Hôm qua tôi dọn nhà tìm thấy. Cả ngày hôm nay tôi đều vẫy vẫy cái này. Làm một ngày. Lãng phí không ít. Nhìn tôi làm gì? Cảm động quá. Trước giờ chưa có ai đốt pháo hoa cho tôi. Cậu là người đầu tiên. Đây gọi là pháo hoa gì chứ?

    Lát nữa sẽ đốt cho cậu cái to. Em ăn cơm chưa? Chưa, lát nữa về ăn. Em đợi đấy. Anh đã chuẩn bị xong cho em rồi. Anh đợi em nhé. Đừng đi. Truyền kỳ Phượng Hoàng này thật đẹp. Vậy “Táo Nhỏ” cũng được đúng không? Em là táo nhỏ của anh.

    Hiểu Vũ biết hát à Đương nhiên rồi, chú Tôn Tiểu nghĩ đi đâu rồi Đi vệ sinh cả nửa ngày rồi. Đi đâu chơi vậy? Đi đâu chơi vậy? Lớn 30 tuổi này. Sao mà nửa ngày thế? Mau lên. Chuẩn bị gói sủi cảo. Em đi đâu thế?

    Không phải gói sủi cảo sao? Tôi tìm mấy đồng xu. Không cần tìm nữa, chỗ tôi có. Lại đi đâu thế? Đi vệ sinh. Lại đi vệ sinh. Trời ơi. Lúc này đi hai chuyến. Có phải dì đến rồi không? Mấy ngày nay dì Chắc là bị đau bụng.

    Gậy cán mỳ và bảng. Gói sủi cảo. Ngon không? Ngon quá. Hay là nói anh là đầu bếp nhỉ? Anh từ từ thôi. Lần trước tôi còn xem tài khoản công cộng của cậu, Em còn học theo mà. Đều là em làm. Sao em giỏi thế?

    Anh nhiều món như vậy, nhiều khẩu vị như vậy. Anh bận được à? Cũng tạm. Chỉ cần chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu thôi. Cứ làm theo thứ tự là được. Có những món phải mất thời gian. Nhân lúc đó làm những việc khác trước. Rất tốt. Em không làm được.

    Em chỉ biết làm bừa thôi. Vậy bình thường em ăn cơm thế nào? Tôi giải quyết bên ngoài rồi. Thực sự ăn chán rồi Tự… tự làm hai cái. Khoai tây sợi, rau dầu mạch gì đó. Đơn giản. Hai người này nói thì đơn giản. Làm lên cũng không dễ dàng gì.

    Khoai tây khảo nghiệm kỹ thuật dùng dao. Thô thì không được. Nhẹ cũng không được. Món dầu mạch thử nghiệm độ lửa. Chú trọng. Hạnh phúc Chú Tôn nhìn gì thế Vui thế Cười thôi. Cậu nói xem cái suy nghĩ nhỏ này sao lại kỳ lạ như vậy chứ?

    Mỗi năm vào giờ này, cô ấy tích cực nhất. Hôm nay không thấy ai. Đúng là có chút kỳ lạ. Con lớn rồi, nhiều chuyện. Con vẫn nên đi tìm thì hơn. Mẹ, mẹ đừng động đậy, để con đi. Mọi người đừng đi nữa, để con đi. Bên ngoài lạnh.

    Cậu gói cái gì thế? Bánh nướng. Đặt cẩn thận cho tôi. Hiểu Vũ, mặc quần áo đi Còn phải bỏ nồi dầu nữa. Tâm Tâm à, Gọi bố con qua gói đi. Bố gói rất đẹp. Bố, gói sủi cảo rồi. Chương trình này hay quá. Từng người từng người một.

    Em làm gì có thời gian gói sủi cảo. Vậy em đừng ăn. Không phải, túi của tôi. Túi của tôi. Cái gì nhỉ? Gói sủi cảo sao? Mẹ cậu bảo tôi gói sủi cảo đúng không? Nào, cái này tôi giỏi nhất. Đi rửa tay. Vậy tôi, vậy tôi đi rửa tay. Đợi đã.

    Ngon lắm. Em lạnh không? Hơi lạnh. Anh không sao chứ? Hỏng rồi. Em không lấy nước cho anh thì phải làm sao? Không sao, không sao. Lát nữa em sẽ… Được rồi. Tôi vẫn nên về lấy cho em ít nước. Không sao. Con, con chạy đi chạy lại như vậy,

    Mẹ cậu không nói cậu à? Muốn khai thôi. Anh đợi đấy. Tôi đã nắm được chứng cứ rồi. Tôi đã nói mà. Tết mà không ở nhà. Chạy ra ngoài. Hẹn hò à? Vị này là… Vu… Phi… Tảo Hiểu Vũ. Hân hạnh. Nóng, từ từ thôi. Thế nào? Đỡ hơn chưa?

    Cảm ơn anh. Đừng khách sáo, em trai. Sau này em và Tiểu nghĩ kỹ nhé. hai chúng ta sẽ chọn người một nhà. Hàng xóm nhà chúng tôi từ nhỏ lớn lên cùng nhau. theo đuổi chị tôi. Cái gì gọi là theo đuổi chị cậu chứ? Lát nữa

    Báo cáo thật với cô Lý. hay là thế nào? Cậu muốn thế nào? Em trai. Làm phiền em một lát. Đi, nói vài câu đi. Vậy có phải ai theo đuổi chị cậu không? Ai vậy? Người theo đuổi chị tôi nhiều lắm. Hình như tên là Giang gì đó. Oh Kang à?

    Đúng, Oh Kang. Hình như là vậy. Vậy người này cụ thể thế nào? Anh biết không? Nghe nói là lãnh đạo của công ty. Lãnh đạo. Lãnh đạo nhỏ à? Không biết. Chỉ biết những điều này thôi. Được rồi, em mau về đi. Đợi em gói sủi cảo đấy. Lát nữa nói cậu.

    Đợi anh nhé. Lát nữa mang sủi cảo đến cho em. Ngọt chết đi được. Nhanh lên. Mẹ, chúc mừng năm mới. Mẹ sống ở Hải Nam có quen không? Được. Cứ tạm bợ đi. Ngài, ngài đừng cố chấp. Tuổi này của anh chỉ có thể chú trọng thôi.

    Nếu anh thấy chỗ đó không quen, thì anh về ở. Dù sao hai bên đều có phòng của mẹ. Mẹ, mẹ xem năm nay Năm nay ai đón Tết cùng bọn con? Em gái, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Thằng nhóc này chỉ nói thôi cũng không đến đón tôi.

    Cháu gái lớn đâu? Ở đây, ở đây. Bà ơi, chúc mừng năm mới. Nhớ bà rồi. Hay! Hay! Hay! Tâm Tâm của chúng ta lớn rồi. Nghĩ nhỏ thôi. Tiểu nghĩ ra ngoài rồi. Vẫn chưa về. Con bé này. Vẫn điên như vậy sao? Tết mà cũng không về nhà.

    Bà về rồi ạ. Cháu muốn về rồi. Tôn Tưởng. Điện thoại của bà. Bà ơi. Chúc mừng năm mới. Bà ơi. Nào, chụp đi, chụp đi. Hiểu Vũ tôi chúc Tết anh. Được, được, được. Bà sẽ trả tiền mừng tuổi cho các cháu. Cảm ơn bà. Đợi cháu về cho hai người chưa?

    Chưa. Đợi anh giới thiệu. Được, được. Đợi tôi về nhé. Nói cho em một chuyện nhé. Tâm Tâm nói chuyện chưa? Ở đây, ở đây, ở đây. Chị. Bà ơi, cháu cũng đâu có. Mau lên. 27 rồi đúng không? Hai mươi tám rồi. Gói xong rồi à? Không nhỏ nữa.

    Lúc đó mẹ đã sinh bố con rồi. Bà nội. Chuyện này còn phải xem duyên phận. Con dâu Tiểu Lan của ta đâu? Mẹ, con ở đây. Mẹ sao rồi? Ở bên đó. Vẫn ổn chứ? Được. Không ngon bằng cháu gái tôi. không ngon bằng cháu gái tôi. Vậy anh mau về đi.

    Mẹ bảo Tiểu Muốn nấu cho mẹ ăn. Mẹ, mẹ. Nếu mẹ ăn không quen, anh cứ nói với anh cả tôi. Đến lúc đó tôi sẽ gửi qua cho anh. Bạn Tôn Tưởng. Vừa nãy đi đâu lâu thế? Tôi lên ngõ rồi. Lên ngõ làm gì? Ngõ? Cô Lý.

    Vừa nãy lúc tôi đến ngõ có hai con chó đánh nhau. Nghĩ nhỏ đang khuyên đánh nhau. Chó đánh nhau. Chó gì? Hai con chó hoang này hình như là Một con mẹ màu trắng. Rất giống Teddy. Một con đực. Rất giống cái Husky đó. Người mẹ đó gọi rất vui.

    Còn có một con chó độc thân. Còn một con nữa. Vậy sao tôi không nhìn thấy nhỉ? Ở đâu nhỉ? Đen. Kỳ lạ gì chứ? Chỉ có hai con. Tiếp theo sẽ chia sẻ với mọi người. Cho đến bây giờ, Các bạn khán giả, Sự tương tác thực hiện với đêm xuân.

    Đã đột phá rồi, bắt đầu lắc rồi. 2 tỷ 47 triệu lần. Trời ơi! Vậy nên chúng ta phải nói một tiếng. Cảm ơn nhé. Cảm ơn tất cả các bạn khán giả. Tôi trúng rồi. Bao nhiêu tiền? Hai trăm hai mươi hai. Chú. Vẫn thiếu một điểm.

    Hai đồng hai hào hai đồng. Tôi cũng trúng rồi. Bao nhiêu? Voucher giảm giá. Voucher giảm giá cũng là thưởng. Không sao. Bốn người chúng ta cùng lắc chắc chắn có thể lắc lì xì lớn. Em trúng rồi. Bao nhiêu? Thời vận không tốt. Mới có 5 hào. Ta đã nói mà.

    Không có chuyện bánh rơi từ trên trời. Đây đều là đùa các ngươi thôi Sao lại không phải bánh nhân? Chỉ rắc tiền thôi mà ông ơi. Không có chuyện tốt như vậy đâu. Chủ yếu là để quảng cáo. Anh xem bố em vì muốn lắc lì xì

    Nên đã buộc thẻ ngân hàng rồi. Lúc trước còn nói thanh toán điện thoại không an toàn. Nói gì cũng không trói. Bây giờ tự mình buộc lại rồi. Tín hiệu ở đây không tốt. Tôi thấy chỗ này. Điện thoại bị rơi rồi. Mẹ lắc gì thế? Thế nào, trúng chưa?

    Đừng, đừng lấy điện thoại của con gái. Tôi sẽ lắc lì xì. Cậu đừng làm, cậu không biết làm. Đồ của người trẻ tuổi. Ai, ai, ai nói tôi không biết làm? Anh mới không biết làm. Bên trên viết đấy. Gọi bố là bấm máy. Kiểm soát âm thanh.

    Biết cậu làm, làm, làm, làm. Ai mà không biết chứ? Bố. Bố. Bố. Bố. Chú. Con thử người bố đó xem. Bố. Bố. Bố. Chuyện gì vậy? Tiếng nước nào cũng không hiểu. Nghĩ nhỏ. Cậu, cái điện thoại này của cậu. Lừa người kiểu gì vậy?

    Anh lấy điện thoại của tôi làm gì? Tôi lấy nó để lắc lì xì. Không mở được. Không phải viết âm thanh gọi bố sao? Tôi gọi nó bao nhiêu câu là bố rồi. Nó cũng không thèm để ý đến tôi. Đến, đến bố nước ngoài Tôi cũng nói rồi. Nghĩ nhỏ.

    Lần sau cậu lập một 300 bài thơ Đường. Để bố con học thuộc cả bộ. Được. Nào, chú tiếp tục. Nào, nào, nào, tiếp tục. Nào, tiếp tục lắc đi. Mau ăn đi. Trong này có đồng xu. Xem anh có may mắn không. Có, có đồng xu. Có không? Ông váy.

    Ăn sủi cảo thôi. Được, đi đi. Nào, nào, nào. Lão gia. Ông làm đi, ông làm đi, ông làm đi. Được, được, được, nào. Cái suy nghĩ nhỏ này lại chạy đi đâu rồi? Không ăn sủi cảo nữa. Cậu mau đi xem đi. Được. Để tôi đi, để tôi đi. Thầy Lý.

    Con bé này. Chắc chắn là đi xem rồi. Con Husky đó đi rồi. Ôi trời. Ông váy. Ông, ông mau ngồi đi. Được. Ông váy ngồi đi. Trong này có đồng xu. Lát nữa ăn Cẩn thận nhé. Biết rồi. Mau ngồi đi, ngồi đi. Con bé này. Con nói đi đâu rồi?

    Cậu chọn đi, ăn cái này đi. Có không? Em xem nào. Sao lại không có nhỉ? Anh còn nói muốn cho em chút may mắn. Tết con cũng không về thành gia. Thật ra có may mắn. Không phải có người ăn cơm cùng em sao? Ăn sủi cảo với em sao?

    Nhưng không có đồng xu. Không quan trọng. Có em là đủ rồi. Được đấy. Tôi cứ đi đi lại, Hai người phát triển Ăn một cái sủi cảo rồi. Anh về làm gì? Không phải tôi báo tin cho anh sao? Hay là tôi ngăn lại. Cô Lý ra bắt em rồi.

    Cậu mau về đi. Vậy… Vậy tôi về trước đây. Liên lạc sau nhé. Nhanh lên, nhanh lên. Tiểu Nghĩ. Anh đi chậm thôi. Tôi nói chuyện với anh ấy vài câu. Tôi đi đây. Em trai, em trai. Cậu dạy tôi đi. Sao nhanh vậy? Phát triển phải ăn một cái sủi cảo rồi.

    Dễ nói, dễ nói. Đừng nói dễ, anh dạy tôi đi. Cậu, cậu phải có chiêu. Chiêu gì? Cậu biết kỹ năng không? Kỹ năng gì? Hát. Hát bài gì? “Cô gái Bắc Kinh” “Cô gái Bắc Kinh” hát thế nào? Bắc. Anh rể, để em quay lại. Miệng ngọt thật đấy. EQ được đấy.

    Anh em này của cậu tôi giao chắc rồi. Nhớ dạy tôi đấy. Cậu thành công rồi. Cậu chắc chắn thành công rồi. Từ từ thôi, từ từ thôi. Tôi về rồi đây. Tảo Hiểu Vũ. Nhanh lên. Đến rồi, đến rồi. Mau lên. Mau, nguội hết rồi. Một mặn một chay.

    Nào, mọi người đều đến đủ rồi. Bắt đầu. Đây là hai loại nhân. Sau đó hai đồng xu. xem ai có thể ăn được. Ông Liêu, ông phải cẩn thận đấy. Tuyệt đối đừng chạm răng vào. Được, được, được. Vậy tôi đến trước nhé. Đúng, đúng, đúng. Anh trước đi, anh trước đi.

    Tôi chắc chắn có thể ăn được một cái. Nói không chừng. Nào, nào. Rót cho Tiểu Muốn một ít. Ăn được rồi. Đùa các con thôi. Mẹ con thật biết lừa người. Tôi, tôi… Bố cũng đùa các con. Bố. Lần này con không mắc lừa nữa. Chắc chắn không có.

    Cô ấy có thật kìa, mau xem đi. Chị, chị may mắn quá. Đúng là may mắn. Thật may mắn. Anh xem. Anh mau lấy ra đi, lấy ra đi. Tâm Tâm có phúc. Đúng vậy. Tốt quá rồi. Vừa nãy là ở đây mà. Em gắp ở đây. Vậy còn lại ở trong này.

    Vậy để tôi thử. Để tôi. Để tôi trước. Cái này hình như có. Cái này vừa nhìn là biết không có. Chắc chắn không có. Được rồi, đến lượt tôi rồi. Đừng, đừng, đừng lãng phí. Cậu cầm cả đĩa đi, đừng làm hỏng. Lát nữa tôi sẽ ăn hết.

    Em bưng cả đĩa lên ăn là được rồi. Không có. Vậy không còn bao nhiêu nữa. Chắc chắn không có. Thế nào? Cái này được đấy. Được. Hai cô gái này mỗi người một cái. Đúng là đồng ý với câu thành ngữ đó rồi. Tâm nguyện thành hiện thực. Được, được, được.

    Cắn lưỡi rồi. Đến đây, đến đây, ông lão Lang. Nào, nào, nào. Anh nếm thử nhân này đi. Được, được, được, nào, nào. Nhân thịt. Thầy Lý, nào nào. Làm gì thế? Đang trang điểm. Em trang điểm giúp chị. Ở giữa thêm một chút. Theo từng tờ. Lông mày của cậu…

    Sao vẽ không tương xứng vậy? Bút lông mày ở đâu? Ở đây. Bổ thêm hai khoản. Đẹp thật đấy. Được rồi, cậu soi đi. Tết xong rồi. Lại phải đi làm rồi. Chị. Hôm nay chị đi đâu phỏng vấn? Ở chỗ một người bạn. Trước Tết cho anh ấy xem CV.

    Nói sau năm mới đợi anh ấy về nói chuyện. Ngô Giang sao? Sao anh biết? Nhìn thấy mấy lần rồi. Em thật sự muốn đến chỗ anh ấy làm việc sao? Không thấy khó chịu sao? Làm gì vậy? Em đi làm việc. Cũng đâu phải đi làm gì.

    Nhưng không phải huynh ấy đang đuổi theo muội sao? Lẽ nào không phải đạn pháo áo đường của anh ấy? Tôi chỉ phỏng vấn thôi. Có được hay không còn nói nữa. Hơn nữa, chị em còn sợ đạn pháo áo đường. đã miễn dịch từ lâu rồi. Sao thế?

    Có thể là tôi hoa mắt rồi. Đi thôi. Đi thôi. Đi thôi. Anh đang làm gì vậy? Ta cứ cảm thấy có người đang nhìn ta. Ở đâu? Ở đâu có? Em cũng không biết. Chỉ là cảm thấy có người đang nhìn em. Là bạn trai nhỏ của em đúng không?

    Anh ấy muốn đột nhiên xuất hiện. Cho chị một bất ngờ. Chị làm gì có bạn trai chứ? Đừng nói linh tinh. Chính là người thường đến thăm em. Rõ ràng biết bao. Chị không giấu được em đâu. Chị. Chị nói em nghe. Em thích ai?

    Thì chủ động một chút, mạnh dạn một chút. Nếu bỏ lỡ thì sẽ hối hận cả đời đấy. Biết rồi. Đúng rồi. Buổi họp ở trung tâm thương mại hôm qua nói thế nào? Chính thức thông báo rồi. Chuyển đi trong vòng một tuần. Chúng ta phải nghỉ thật rồi.

    Nào, anh, uống đi. Được. Rượu trong ly, rượu trong ly. Nào, nào, nào, ăn đi, ăn đi. Không được rồi, no rồi, no rồi. Chịu đựng rồi. Vợ nhà chúng ta. và nhân này ngon chứ? Ngon. Lát nữa ăn no rồi. chúng ta đi dạo nhé. Đi thôi. Quảng trường Kend. Được đấy.

    Chị dâu đi cùng nhé. Tôi thì thôi. Để tôi dọn giúp. Không cần dọn đâu. Lát nữa có mấy cái bát thế này Dọn dẹp xong chúng ta cùng đi. Nếu nói quảng trường Kede chẳng phải sắp đóng cửa rồi sao? Cậu nói xem sau này chúng ta ăn tối xong

    Tìm một nơi sáng để đi dạo, cũng không tìm thấy. Chúng ta thật sự phải trân trọng. Đúng vậy. Nếu nói trung tâm thương mại này đã lâu rồi, Thì ra là một chợ rau. Không phải năm 1998 sao? Đổi thành cửa hàng lớn. Không, năm 1997. Năm Hồng Kông trở về,

    Tôi nhớ rất rõ. Rõ lắm. 97, 97. Vậy sao? Vậy sao? Cái này tôi nhớ nhầm rồi. Đúng, cái này tôi nhớ. Thế vận hội năm 2008 đã được cải tạo thành quảng trường Ked. Đây, đây mới mấy năm. lại phải giày vò. Đúng vậy. Sau này,

    Dù chúng ta có mua chút đồ cũng không có chỗ đi. Cậu làm thế nào đây, cậu nói xem. Đúng vậy. Không sao. Có sửa thế nào cũng phải có chỗ đi chợ. Chợ rau là nơi người qua người lại, là nơi có tình người nhất.

    Em không thể để mọi người đi mua online đều mang về nhà chứ? Nào. Nào, anh. Thầy Lý, thầy uống đi, uống canh đi. Canh nguyên chất hóa nguyên thực rất tốt. Được. Tôi đã nói là uống rượu rồi mà, ai? Đừng rót nữa. Rót rượu làm gì? Anh, anh, sao anh…

    Sao anh lại có người như vậy? Rốt cuộc là ngã hay không ngã? Không phải. Không uống nữa. Vậy rót đi. Cậu rót đi, rót đi. Cốc, cốc, cốc, cốc, cốc. Được, được. Chưa xong đâu. Sáng nay, tôi sẽ viết theo tài khoản chính thức của anh. Cho con trai tôi

    Cho con trai tôi. Đừng nói là thích ăn lắm. Bài sandwich thịt gà ấy. Con trai thích. Con nói xem con bé này cũng rất kỳ lạ. Bình thường không thích ăn rau. Nhưng em đã vào trong bánh mì. Ăn liền hai cái. Chị, em nói chị nghe. Đó là bài nổi nhất

    Trong tài khoản công cộng của tôi. Tổng cộng có. 5779 cái. Lượng đọc. Nhớ rõ thế. Chị em nói rồi. Lượng đọc này là chỉ tiêu quan trọng nhất của tài khoản công cộng. Nếu qua vạn thì có thể nhận quảng cáo. Vậy hơn 5000 cũng được mà. Nghĩ lại cũng đúng.

    Có hơn 5000 người. học nấu bữa sáng với tôi. Cũng rất lợi hại. Hay là thanh niên các cậu lợi hại. Giỏi hơn tôi. Sau này tiệm này mà rút, tôi phải đi nấu cơm cho con rồi. Chị. Chị đừng bi quan như vậy.

    Anh xem cửa hàng chúng ta làm ăn tốt như vậy, Danh tiếng lại tốt. Tôi thấy bình luận của mọi người Đã bốn sao rưỡi rồi. Cửa hàng tốt thế này rất khó vào. Có vào được không? Không đủ nổi tiếng. Đền tiền.

    Vậy trung tâm thương mại chúng ta đàm phán bồi thường chưa? Đền cái gì? Mỗi năm một ký. Vậy phải làm sao? Còn có thể làm thế nào nữa? Muốn thua à? Con đi học. Chính là lúc nhỏ. Trông chờ vào cái nhà chúng ta. Hay là đến ngõ chúng tôi lái đi.

    Chỗ chúng ta bây giờ rất thịnh hành. Tiệm của bà cô đó chắc chắn sẽ được chào đón. Được rồi. Con hẻm nhà cậu bên cạnh đất mới của Đông Phương. Anh có biết tiền thuê bao nhiêu không? Đắt hơn chỗ này. Cho tôi hai căn nhà

    Cho tôi mượn hai phòng để mở cửa hàng. Tôi lại muốn Tôi không quyết định được. Anh không quyết định được. Anh đùa ho với tôi làm gì? Thật là. Này. Sốt rồi. Bao… bao nhiêu độ? Chưa đến 38 độ. Không sao, cậu hạ nhiệt vật lý. Không cần đến bệnh viện đâu.

    Anh đừng hoảng, đừng hoảng. Cốc cốc, chạy chậm thôi. Đừng để ngã đấy. Cốc cốc đến rồi. Chào chị. Hôm nay em phải mua hai ly. Không giống nhau. Một ly hoa hồng phô mai, sơn tra. Một ly trà xoa. Được, ngồi đó đợi tôi nhé. Được, đi đi.

    Cha sẽ thanh toán cho con. Nghe nói cửa hàng của các con sắp rút rồi sao? Tuần này phải chuyển triệt để rồi. Vậy sau này em phải làm sao? Cốc cốc sao thế? Anh sẽ nhớ em. Em nhớ anh à? hay là nhớ trà sữa tôi làm? Đều muốn. Trà sữa.

    Đến rồi. Anh nói em nghe, Trước khi phỏng vấn, tôi nhắc nhở cậu một chút. Lát nữa người phỏng vấn em là giám đốc kỹ thuật ở đây. Nếu sau này em muốn làm giám đốc sản phẩm, Người trực tiếp đối mặt chính là anh ấy. Được. Còn nữa. Tôi cảm thấy

    Anh vẫn nên làm thị trường hàng đầu. thì thích hợp hơn. Dù sao em cũng có kinh nghiệm về mặt này. Hơn nữa đối xử công việc tôi còn có thể giúp cô tranh thủ. Giám đốc sản phẩm. Tôi thực sự không thể làm gì được. Cảm ơn. Để tôi thử trước.

    Được, đi thôi, đưa em vào. Được. Nào. Musitirso. Xin chào. Cho một ly trà sữa. Được. Tôn Tưởng. Vương Nhất Băng. Cậu làm việc ở đây à? Ngon quá đi mất. Nếu em đã làm việc ở đây, vậy sau này tôi phải thường xuyên đến đây.

    Nhưng chúng ta sắp rút cửa hàng rồi. Cửa hàng phải nâng cấp cải tạo. Anh có thường xuyên đến không? Trước đây sao trước giờ chưa từng gặp anh? Năm trước tôi mới chuyển đến đây. ở gần đây. Vậy sau này cửa hàng này đóng cửa, anh có dự định gì?

    Vẫn chưa nghĩ. Anh đang mua đồ à? Vừa chuyển đến mà. Mua mấy thứ linh tinh. Không ngờ chỗ này giảm giá rẻ như vậy. Đây… Một bộ vịt quay mới 99 tệ. Quá đáng. Tôi còn nhìn thấy 79 người đấy. Không giống. 79 chỉ có vịt.

    Không tặng bánh vịt cũng không tặng tương. Cái 99 này mua 2 tặng 1. Vừa ăn với bánh vịt vừa ăn kèm với tương. Kết hợp một bộ mới có sáu mươi sáu. Cái này có lợi. Anh tính toán rất rõ ràng. Giống như mẹ tôi vậy. Anh đừng cười em nữa.

    Chủ yếu là thu nhập cũng không cao. Chỉ có thể tính toán cẩn thận thôi. Không cười anh. Cậu tính toán cẩn thận thì tốt biết mấy. Lát nữa Tôi cũng định đi dạo một vòng. Vậy cái này tính cho chúng ta. của chúng ta rồi. Bây giờ anh làm việc ở đâu?

    Tôi ngồi cửa sổ ở phòng hành chính. Công chức à. Anh giỏi quá. Cũng được, cũng được. Chủ yếu là đặt hộ khẩu ở đây. Trà sữa ngon thật đấy. Lát nữa có chuyện gì không? Cùng ăn bữa cơm. Bạn học cũ của chúng ta lâu rồi không gặp. Không dễ dàng gì.

    Tan làm rồi. Tối nay tôi có hẹn rồi. Lần sau đi. Vương Nhất Băng, bạn đại học của tôi. Xin chào. Vu Phi. Bạn trai cô à? Vậy chúc mừng mọi người. Tôn Tưởng là nữ thần trường chúng tôi. Cậu đúng là có phúc. Cô ấy cũng có phúc. Vậy được.

    Vậy tôi không làm phiền hai người nữa. Chúng ta có cơ hội hẹn lại. Tôi đi trước đây, xin lỗi nhé. Không sao. Bạn trai mà. Em hiểu. Được. Đi đây, bye bye. Lát nữa anh mời em ăn cơm. Được. Vậy tôi đi trước đây. Tạm biệt. Vu Phi. Tạm biệt, tạm biệt.

    Ai là bạn gái cậu chứ? Đến một lời tỏ tình cũng không có. Vậy vừa nãy anh phối hợp với em, Dù sao tôi cũng không đồng ý. cũng không có một lời tỏ tình nghiêm túc. Cái gì? Không có gì. Đi ăn gì đây? Nói thật đi.

    Có phải bạn nam thích cậu không? Đương nhiên rồi. đặc biệt đến mời tôi ăn cơm. Vậy sao lại chạy rồi? Thấy cậu chạy rồi. Tôi làm phiền hai người rồi đúng không? Đương nhiên rồi. Quên tìm anh ấy xin số điện thoại. Cậu đợi đấy. Bây giờ tôi đi lấy cho anh.

    Anh mau đi đi. Điện thoại. Đáng ghét. Đi. Hôm nay cảm ơn anh. Không cần cảm ơn tôi. Là bản thân em đã rất xuất sắc. Hơn nữa Truyền tải nhân tài xuất sắc Vốn dĩ là việc tôi nên làm. Giám đốc rất hài lòng với em. Tôi tin rằng

    Cô sẽ nhanh chóng nhận được thông báo tuyển dụng của công ty rồi. Tôi hỏi anh, Cô quen thuộc với giám đốc sản phẩm này như vậy. Rốt cuộc cậu đã làm bao nhiêu bài tập? Bây giờ tôi chuyển công việc. Đương nhiên tôi phải làm cho tốt rồi.

    Đọc không ít sách nhỉ. Được. Vậy bây giờ tôi chính thức giới thiệu với em. Kết cấu cơ bản trên mạng của chúng ta. Đến lúc cậu vào làm, có thể rõ ràng hơn. Tôi… Giám đốc kỹ thuật. chuyên phụ trách phát triển sản phẩm.

    Và tất cả các bài kiểm tra vận chuyển, đều do tôi phụ trách. Cái này cũng gần như các em bay nặng. Nhưng bay xanh với các em Khác biệt là Giám đốc sản phẩm của chúng ta Giám đốc sản phẩm là tự lập ra. Không thuộc bộ phận kỹ thuật quản lý.

    Cũng có nghĩa là anh không thuộc quản lý của tôi. Chúng ta là quan hệ hợp tác. Nhưng em phải nhớ, Giám đốc sản phẩm và bộ phận kỹ thuật trước giờ đều là sự tồn tại như yêu và giết nhau. Vậy sau này phải nhờ cả vào quản lý Ngô rồi.

    Còn phải cảm ơn giám đốc Tôn nhiều hơn đã ủng hộ công việc của tôi. Nhưng anh đừng vui mừng quá sớm. Tuy chúng ta không cùng một bộ phận, nhưng anh nhất định phải có quan hệ tốt với người của bộ phận chúng tôi.

    Chỉ có sớm rèn luyện tốt với mọi người mới có thể nâng cao hiệu suất công việc. Nào, ăn đi. Ăn nhiều vào. Hôm nay tôi mời. Vậy tôi cảm ơn. Từ từ thôi. Cảm ơn anh đã đưa em về. Không cần khách sáo. Đến nhiều lần như vậy. cũng không biết

    Anh sống cụ thể ở đâu? Ở trong đó, sâu lắm. Rẽ mấy vòng rồi. Chỗ này không rẻ nhỉ? Ở Tứ Hợp Viện. Nghe nói bây giờ ở Bắc Kinh ở Tứ Hợp Viện. đều là người có tiền. đều hiểu lầm về Bắc Kinh. Đâu có người nghèo chứ? Đi thôi.

    Nhận được thông báo tuyển dụng, Nhớ nói cho tôi biết. Biết rồi.