Tập 4 – Phần 2: Thay đổi thế trận! Thẩm Đằng nhận được “lời tỏ tình” của Giả Băng.

    Đi. Vừa rồi tôi tự đi từ dưới lên. Cảm giác phong cảnh bên trên cũng rất đẹp. Cậu xem. đây chính là Ngươi nói cái đó Tử thân. Tề Lan. Tề Lan. Tên này hay thật. Cảm giác như tên của ngũ a ca nào ấy. Núi cao nước chảy. Ngưu. Ngưu.

    Nó đến tìm chúng ta chơi rồi. Ăn vỏ chuối. Ngoan quá. Nó ngoan quá. Ngoan quá. Anh Lượng, nó bám lấy anh. Nó theo em là được rồi. Đi. Khỉ. Nhìn thấy rồi. Thật sự nhiều khỉ lắm. Đứa nhỏ kia. Cháu xem, biết ăn rồi. Đáng yêu đúng là rất đáng yêu,

    Nhưng không dám. Anh Đằng sợ khỉ à? Cơ bản là em đều sợ. Anh, nó muốn gãi thì anh tránh ra. Cậu có thể né được khỉ à? Anh Năng. Năng lực bộc phát của em là do sức bộc phát của cậu có thể… Tôi với nó qua sông được.

    Sao con chuồn nhiều thế? Hồi nhỏ có từng ôm chuồn chưa? Ôm rồi tự làm lưới. Chào mọi người. Chào mừng mọi người đến với Hắc Ngư Hà. Tôi là người đưa mọi người đến trải nghiệm hiện tượng thực vật đặc biệt của sông Hắc Ngư. Sử quân, tác giả khoa học.

    Tiếp theo sẽ bước vào chủ đề chính của ngày hôm nay. Thật ra thứ tôi cầm đến chính là một đoạn Tử Thân Tề Lan tại sao lại gọi là Tử Thân Xà? Vì thân của chúng có màu tím thực chất thì cái cây này

    Không phải là thực vật có nguồn gốc ở Trung Quốc. Quê ở Mexico. Gia nhập nước ta, chưa đến 70 năm đã lan rộng rất nhiều vùng miền ở nước ta. Tôi muốn hỏi một chút. Nó sống thế nào? Vì hạt giống của nó vô cùng nhỏ.

    Một ngàn hạt của Tử Thân Dạ Lan là 0,04 g. Nhỏ như vậy, tương đương với trọng lượng của hai lạng gạo, Độc tính của nó rất mạnh. Hầu như không có bọ nào ăn nó. Đến bò, cừu cũng không ăn được. Được, vậy vấn đề sẽ đến.

    Thứ này được làm thế nào thực vật bản địa đối kháng được, chúng ta sẽ thông qua một trò chơi để nói với mọi người. Được. Vậy trong tay ta có tám cọng rơm. Hút trúng sẽ là nhóm thực vật bản địa, nhóm thực vật bản địa ngắn. Ngắn. Ngắn. Dài. Dài. Ngắn.

    Ngắn. Dài. Dâu. Đội nhan sắc. Vậy chúng ta là… Thực lực. Anh Lượng, chúng ta phải kề vai sát cánh rồi. Tôi thấy được đấy. Được. Mỗi trận địa phải cử ra một vị chỉ huy. Chọn chưa? Chọn rồi. Chỉ huy chắc chắn không thể động vào. Đúng không?

    Anh Đằng, anh chỉ huy. Được. Vậy bây giờ chúng ta chính thức bước vào phần chơi. Thực vật vì muốn mở rộng lãnh thổ chúng đã dùng nhiều chiến thuật tiến hành cuộc chiến không khói lửa. Trò chơi này thực ra cũng mô phỏng của chúng ta. Nhìn này.

    Trên bãi cỏ này có một tấm biển hai màu màu tím là đại diện cho Tạng Tử Tạng Lan màu xám đại diện cho nhóm thực vật bản địa. Ba thành viên phải che mắt. Dưới sự chỉ huy của chỉ huy lật bảng. Cuối cùng, màu nào sẽ bay lên trên?

    Nhóm còn lại nhiều thắng. Nhóm còn lại nhiều thắng hơn. đội thắng sẽ nhận được hai trăm điểm điện. Thắng chưa? Thắng rồi sao? Vũ khí này hai đứa mình vui thật đấy. Đã thắng rồi. Đâu có. Chúng tôi đang tự cổ vũ cho bản thân. Được. Thế này đi,

    Anh cũng đừng để trống không. Chúng ta giẫm vào đâu? Chúng ta giẫm lên đâu? Cậu nói anh Băng sao? Anh Băng không lật Được. Đúng không? Được. Cậu thấy màu tím thì nói lật đi. Nhìn thấy cái kia thì không lật. Mình nói cậu biết, mình không cần.

    Tôi liền nói rõ hết tuyến đường rồi. Cứ vậy đi. Chạy dọc theo. đi đến đầu này. Quay trái phải một vòng lại một lần trượt là của mình rồi. Được. Vòng này không sao rồi. Không sao. Hai cây gậy thể thao đều ở chỗ chúng tôi. Hai người cứ mời nhất định

    Các ngươi. Đương nhiên rồi. Tiêu diệt. Được. Vậy thì chờ xem. Cái này thì sao anh? Anh đang ở chỗ em. Còn cái này? Bên cạnh cái này còn một cái. Cái này lật sao? Không lật. Xoay. Bên cạnh còn có một cái. Tiểu Bạch. Lật. Lật xong. Tiểu Bạch, lật.

    Lượng Lượng, lật. Phi không lật đâu. Tiểu Bạch, lật đi. Lật xong, lượng Lượng, lật. Lượng lật dưới chân. Tiểu Bạch, xoay hết dưới người. Lật. Hướng 12 giờ còn lật. 12 giờ thì lật. Lật. Nào, lật Hỉ Ca. Đại Hỉ, lật. Lật. Anh Luân, lật. Lật. Anh Luân, lật. Có lật không?

    Anh Băng, lật. Xoay. Lật, anh Luân, lật. Cái này không lật. Có lật không? Anh Băng không lật. Xoay. Cái này lật. Lật. Ta biết rồi. Tôi dọn nó đi hết. Phi đảo qua. Ai đây? Tiểu Bạch, Đây là ai? Ai thế? Đây là ai? Anh Luân à?

    Sao cái bảng này lại lên người tôi? Ai đây? Đây là ai? Đây là ai? Đây là ai? Ai đây? Đây chắc là anh Băng. Đây chắc là anh Băng. Mau lên Tiểu Bạch, mau Tiểu Bạch bắt được một con lớn. Bắt được con lớn rồi. Anh Đằng có lật không?

    Có lật không anh? Không lật đâu. Tờ thứ hai lật rồi. Không lật. Không lật. Không lật. Bên dưới có hai cái lật. Không lật đâu. Bên dưới. Lật này. Bên dưới. Lật này. Lật. Lật này. Lật này… Không sai. Phải rồi. Bức thứ ba. Bức thứ ba. Tờ thứ tư.

    Tờ thứ năm lật. Lật. Có lật không? Tấm thứ ba, tấm thứ tư. Có lật không? Lật. Tờ cuối cùng cũng lật. Tờ áp chót. Không lật. Không lật. Cậu đi đâu thế? Đếm ngược. Không phải. Ai đó? Ai thế? Chín. – Ôm cái đó vào. – Đúng. Tám. Bảy.

    Tôi bảo vệ những thứ này. Sáu. (Đội Trào Lưu, Lưu Già: 53 điểm) Tôi bảo vệ. Năm. Bảo vệ. Bốn. Ba. Hai. Một. Hình như thua rồi. Hình như chúng ta thua rồi. Vậy sao? Một, hai, ba, bốn. Năm, sáu, bảy, tám, chín, mười hai, 14 thắng rồi. 14 lá của chúng ta.

    Thắng rồi. Thắng rồi. Tôi mới phát hiện năng khiếu chỉ huy của mình. Lượng Lượng, lật xong rồi. Tiểu Bạch lật. Tiểu Bạch, lật xong rồi. Phi lật đi. Chiêu đó quá tốt khiến một mình cậu ấy tiết kiệm. Lượm được hết chỉ có mình cậu ấy.

    Anh Luân lúc đầu đến như vậy bị Tiểu Bạch cướp mất rồi. Vậy sao? Em không biết là của ai. Sao cậu ta có thể nhìn thấy tôi cầm một xấp? Em không thấy. Em đặt (nó) lên lưng anh. Cậu đặt miếng đệm lên lưng rồi Để trên lưng rồi. Không phải.

    Chỗ bọn họ có hai cây gậy thể dục. Bọn tôi không có cách nào. Không lại bọn họ. Sao lại… Tại sao lại chia như vậy? Được. Chúng ta không biết. Tôi muốn đến đó. đừng để tuổi tác hạn chế. Sự giao tiếp của chúng ta. Tôi muốn qua đó.

    Người ta đuổi đến đây rồi. Một trận đấu giữa thể lực và trí tuệ Vô cùng lợi hại vậy chúng ta chúc mừng đội Tử Thân Dạ Lan tổng cộng có được 200 điểm điện. Mọi người phân bổ thế nào? Cái này… Huấn luyện viên. Lấy 140 điểm. Được. Được. Được.

    Mỗi người 50 điểm. Trong trận đấu chúng ta đã nhìn thấy ưu thế rất mạnh của Tử Thân Tề Lan nhưng Tử Thân Dạ Lan không phải mọi chuyện đều là chuyện xấu. Bởi vì trong quá trình nó phát triển, thực chất là sự màu mỡ của đất tăng lên.

    Trong thế giới thực vật thực ra chúng cũng có hợp tác. Ví dụ như chúng ta thường thấy chúng ta thường thấy ngô và lạc trồng chung với nhau, thực chất chính là ngô. [Không hiểu thì học hỏi Quang] có thể lấy được lợi ích trong nitơ mà đậu phộng lưu giữ.

    Đồng thời ngô sẽ bổ sung sắt cho những hạt lạc này. Chúng là một mối quan hệ hợp tác rất tốt. Được, tiếp theo sẽ bước vào cuộc chiến giành Điện của Tengchong. Các vị cần phải dùng hình thức thi đấu cá nhân. Đã tiến hành có sáu x tám thẻ.

    Sau khi bắt đầu chơi, sẽ lần lượt dùng thẻ đếm bước dùng thẻ đếm bước trong tay, di chuyển số bước tương ứng, và lật những tấm thẻ chưa được lật. Sẽ nhận được phần thưởng hoặc hình phạt tương ứng. Nếu hai người gặp nhau ở cùng một ô,

    Thì sẽ kích hoạt chế độ quyết đấu. Thách đấu thành công sẽ có được lượng điện đối phương thu được trong ô và khiến họ bị loại. Sau khi dùng hết thẻ đếm bước trên sân, người sạc nhiều điện năng nhất sẽ trở thành vua của lượng điện năng Đằng Xung.

    Tiếp theo sẽ đến cửa hàng Flash để mua thẻ kĩ năng cần thiết. Được tiệm Flash mở cửa rồi tiệm đã chuẩn bị cho mọi người thẻ kĩ năng game cho mọi người. Phạm Thừa Thừa, giá trị điện năng bây giờ của con bằng không, không thể mua được thẻ kĩ năng.

    Thừa là không (giá trị điện năng). Tiền điện của Thừa là 0. Thừa Thừa, bạn muốn thẻ nào? Chị, mời chị. Vậy sao? Thật trượng nghĩa. Tỷ của ngươi trượng nghĩa. Điện của tôi đầy điện. Chị mời em. Chọn một cái đi. Chị, em cũng không cần đắt.

    Em muốn một cái quay đầu là được. Được. Chị Phi tặng cho tôi đấy. Cô muốn món nào, cô chọn đi. Cái này đắt quá. Tôi tặng cô được sao? Tôi tặng cậu giỏi thật đấy. Tại sao? Vì em là người nắm trước. Tengchong (trạm điện) Wang.

    Nếu cậu muốn có thẻ này, mình sẽ tặng cậu. Bởi vì hồi sinh tôi cũng không chơi nổi. Được. Thừa tặng tôi. Tặng lại. Được. Tôi cho một cái thẻ quay đầu. Cái của mình là cậu qua đây, thẻ. Thẻ ốc sên.

    Mình lấy một cái thẻ tiết kiệm mua theo nhóm của nhóm Mỹ. Cả nhóm đều dùng được. Suốt dọc đường mà vẫn tiết kiệm được tiền. Cái này được. Nào. Nào. Hai bước. Lật bài. Đi thôi. Đi thôi. Cậu xem. Một bước cũng tầm 30. Một bước cũng ba mươi. Từng bước

    Từng bước một. Từng bước. Một bước. Ba mươi đẹp lắm. Một bước. Không có. Một bước. Hai bước. Không có. Không sao, không có là tốt nhất. Không giảm chính là tốt nhất. Rất biết tự an ủi mình, Tiểu Bạch. Hai bước. Giảm 50. Đẹp lắm. Quá hay Đẹp lắm.

    Cậu nợ mảnh cỏ này 20. Hai bước. Thập tự bom. Thập tử nhất sinh các thành viên đứng cùng hàng và cùng hàng đều bị trừ 30 lượng điện. Cậu cho nổ tôi đi. Anh Lượng, anh còn phải giảm 30. Anh Luân cũng phải giảm 30. Anh Luân thật sự yếu.

    Đều không xuất phát. Một bước. Gì đây? Biu, Biu. Là sao? Bắn nhau à. Khá đấy. Vui không? Tôi cũng muốn cái này. Ta cũng đi một bước. Hắn chê ngươi. Cậu ấy né được rồi. Cậu ấy né, cậu trượt luôn rồi. Anh Luân may mắn, cộng 3 điểm một, hai, ba.

    Cộng 50. Tôi dùng thẻ. Dùng thẻ này để chỉ định một thành viên khiến anh ta dừng chiến một vòng. Cho nên vừa nãy không tính nữa. Được, được. Cộng một. Thì Thừa chỉ có cách đó thôi. Tôi tính cộng 3. Một, hai, ba. Giảm 10. Cộng 2. Cộng hai. Giảm 10.

    Em tăng hai. Giảm 10. Bên trái, bên phải. Thừa Thừa. Người ta vốn là “có bệnh” mà. Lại còn làm tâm trạng người ta không tốt. Tất cả đều là tiêu cực. Đều là do Thừa chọn hết. Ba bước. Thêm 100. Bây giờ tôi sẽ dùng thẻ kĩ năng Đấu chuyển dời,

    Đổi vị trí với anh Băng em trai anh không cần thẻ. Kêu cậu ba bước. đến chỗ Lượng Lượng. đến Lượng Lượng? Em còn chưa hot 100 điểm, một, hai, ba. Đất phương trời, tài nguyên có hạn, hai loài thực vật gặp nhau, nhất định sẽ đấu một trận. Đấu? Quyết đấu.

    Đàn ông phải chiến đấu. Khỉ cũng đến xem thi đấu rồi. Khỉ cũng đến xem. Khỉ đến rồi. Nào, qua đây. Hai chúng ta móc dây vào đầu. Ai gài nhiều thì người đó thắng, được không? Được. Thiếu chút nữa. Cô cố ý đến phá hỏng kiểu tóc của tôi à?

    Không sao chứ anh? Chọc lại. Trò nào? Lại gài. Tôi không dám. Em đâu dám. Tôi hơi hoa mắt. Chạm cũng không chạm. Chui ra đằng sau. Không chạm vào tôi. Không được, em đánh anh ấy một cái đi. Anh cũng xem là thích hợp. Kết quả là như nhau. Kết quả,

    Lượng Lượng, lần cuối cùng. Không phải, baby. Xin lỗi. Gọi ai? Gọi ai là bảo bối? Cháu còn cái bang nào mà nhìn giống bảo bối. Cái gì? Con đi mới có một ngày ta đã bỏ sót bao nhiêu chuyện. Đâu có. Em chỉ thấy… Tôi thấy anh Băng lượng Lượng. Không đúng.

    Tôi chỉ hỏi anh Băng thì có gài được không cậu đừng đi. Cậu phải đi cùng chúng tôi đến cuối cùng. Tôi nghĩ sẽ rất dễ dàng. Tôi cho hai người thêm. Không tệ. Anh Lượng. Vậy hai chúng ta cùng cộng một. Cộng 50. Bộc phát. Cô đừng qua đây. Thêm một.

    Làm gì thế anh? Nào. Tôi mua vé hàng ghế đầu. Đá ở hàng ghế đầu cái này hai chúng ta chườm đá đi. Hai chúng ta chườm đá đi. Được thôi. Được chứ? Băng đá. Để đối phó. Xem ai gài nhiều hơn. Chỉ 5 vòng thôi. Cậu gài bên kia,

    Tôi gài bên này. Ba, hai, một, cậu trước đi. Cậu trước đi. Một viên. Một cái. Hai cái. Ta tự chui vào, ngươi xem. Vẫn còn một cái. Lượng mất rồi sao? 2: 1. 2: 1. Được. Cho chút tiền không thì chúng ta nói. Cướp của tôi 100 điểm.

    Xong rồi, cuối cùng lấy tôi làm bia đỡ đạn. Cô boa bao nhiêu? Tôi lại thua rồi, đứng bên Lượng đó. Tôi không tránh được cô đâu. Anh, anh nói đi. Tôi trốn anh, anh nói đi. Anh dùng thẻ. Tôi yêu cầu Tiểu Bạch thách đấu hai người thách đấu. Thử thách gì?

    Thì có gì mà phải chọn? Tôi mong Tiểu Bạch diệt trừ anh Băng. Đúng đấy quá giỏi. Rất là áp lực. Ngươi nghĩ trò chơi đi. Đá gà? Ca ca chơi con gà trên mặt nước. Đệ vẫn chưa thấy à? Tôi muốn cảm nhận cảm giác bị đâm ra ngoài. Nào.

    Chân của anh mà nhấc bổng được thế? Vị trí của chân anh cả vừa hay nằm trong phạm vi làm nổ gan. Nào. Nào. Nào, baby. Nào, ba, hai, một, đi. Đi. Anh, lên đi. Đúng là đau gan. Cảm giác áp lực. Làm đi, làm luôn. Anh Băng, nào. Nào nào. Nào.

    Đến cái gì? Anh Băng. Anh Băng cũng không tìm thấy anh Đâu rồi? Tuy bại mà vinh. Anh Băng, nhường đi Điểm và thẻ của anh đều thuộc về em. Tiểu Bạch là người đáng tin nhất. Anh Băng, anh có thể dùng luôn. Cậu qua đây, Kark là cái của tôi.

    Có một cái cậu phải dùng đến anh, anh thách đấu đi. Tôi thách đấu ai? Sau khi thách đấu xong Điểm đều là của cậu hết thách đấu Ngải Luân. Chọi gà. Chọi gà? Phải battle rồi. Battle. Đá ở hàng đầu. Lần này hai chúng ta chườm đá Cái gì cũng muốn thử.

    Tôi đúng là kỳ quái. Cũng đã lớn rồi, ai chia nhiều? Người tích điện nhiều nhất bây giờ là anh Lượng là một trăm. Con đừng nói, con xem con kìa, đừng có nói khiêu chiến với Lượng Lượng. Được. Lại đây. Cô chọn đi. Hai người bị ngã, hai người họ…

    Tôi cho cậu thêm nửa cánh tay, tay tôi không nhúc nhích, thế này đi, em kéo đi. Được kéo. Đúng, không được động đậy. Chân chống chân, nào. Chân chống chân. Đúng, nào. 3 2 1, đi. 3 2 1, đi. Tự tin lên. Cái này cũng là khéo léo khoe sắc.

    Tự tin lên đi. Tự tin lên. Sao em lại gục? ít nhiều cho tôi chút thời gian. Không cần nữa. Dùng sức quá Allen, hai cậu làm cái này đi. Đúng, cậu hại cả anh trai luôn. Sau khi anh Luân ngã xong, lúc nãy tâm trạng em tốt hơn nhiều,

    Cảm giác của anh ấy so với của tôi. Phi và Kim Thần nào. Thế này đúng không? Cháu đâm vào trong rồi. Cháu mọc rễ ở bên này. Anh cũng mọc rễ rồi đó. Hơi mạnh. Xem này, hai set tiếp theo của chúng ta ổn định. Nào. Nào. Sao còn xõa tóc thế?

    Cuối cùng đều… Tàn nhẫn thật. Ác thật. Tóc giả của tôi. Hai chúng ta chơi. Hai chúng ta chơi. Đâu có. Làm một thừa tướng em cố sức một chút. “Cây ốm nhỏ”. Anh Đằng giỏi lắm. Đẹp lắm. Được. Chàng trai. Có thể đứng được lâu như vậy cũng không tệ.

    Nào, 3, 2, 1, bắt đầu. Tôi thách đấu. Tôi không phục. Nào. Một, hai, ba. Diễn hay ghê ha. Anh Lượng. Hay là muốn xem anh Băng và anh Đằng… Nào. Đừng bắt ta không được nhường. Nhưng cũng đừng làm em ngã “chết”. Không được gãy.

    Không, cái này là em ngã thật đấy. Cậu đừng đến đây nữa. Mà tôi còn không gục. Tôi lấy khuỷu tay vả vào mông hắn rồi. Được. Được thật mà. Ai thắng cuối cùng? Băng Ca. Ước đi. Trạm tiếp theo. Tôi cũng có thể Muội nhắm mắt lại,

    Ta cũng có thể đoán ra cho nàng. Chắc chắn rồi. Trạm tiếp theo cho anh một nồi ngon. Đi. Ăn cơm. Các vị thắt dây an toàn rồi. Lên đường. Nhưng em nói thật, mấy ngày ở đây, cảm giác như có thể buông bỏ được và áp lực. Đến rồi. Có lửa trại,

    Chúng ta phải xoay quanh nó sao? Thịt nướng. Cái này ngon. Cảm giác có phải như thế này không? Hàu sống. Tôi muốn nướng. Anh Đằng này cũng chuyên nghiệp đấy. Nào. Nướng xiên cho mọi người trước. Được. Phạm Hành đó. Anh. Vừa nhìn là biết làm rồi. Lấy ớt không? Không cần.

    Thì là? Cần chứ. Gói lại hay ăn ở đây? Ăn ở đây. Ăn ở đây tự tìm chỗ. Anh. Lúc nãy em tưởng anh muốn nói. Gánh nặng gói “Ăn mặn ngọt” kia. Cần chi tự nhiên không? Cần. Không có. Không có. Lấy ớt không? Không. Không được. Nhanh.

    Cho cái quạt, cho anh cái quạt. Không được rồi có quạt không? Có quạt không đấy? Thừa Thừa, quạt bên này. Thịt xiên. Nướng xong rồi. Nào. Ai làm bánh màn thầu này? Xiên màn thầu thôi. Nào, nào. Nào. Nóng, hơi nóng. Được. Ngon lắm. Thừa Thừa.

    – Thừa Thừa. – Thật là đau lòng. Thừa Thừa, con ăn được gì? Cũng không ăn được gì. Nhìn tôi mơ màng ca ca, huynh thế này… Đúng là mạnh mẽ Ăn đi mì rửa ra, trong này còn có cả ruột vịt. Mấy hôm nay ăn ngon quá.

    Đây là một chương trình ẩm thực tôi cảm thấy nó cũng chữa lành quá. Tôi chỉ có thể mới được ăn trắng trợn. Không có. Trong lòng không có cảm giác áy náy. Chơi một chút. Chơi một chút. Ớt hết rồi. Xong rồi. Được. Ăn chút đi. Nhẹ tay thôi.

    Đạo diễn, em muốn thêm món cho mọi người, được không? Được. Nhưng lượng điện của em còn lại 249, chắc không đủ anh Băng. Anh là người thiếu chút điện năng này sao? Với lại trong tay anh đây còn có thẻ tiết kiệm mua tour của tập đoàn Mỹ này.

    Thẻ này toàn người dùng được. Tiết kiệm tiền đi đường. Được, tiệm xiên nướng nổi tiếng này cần 300 lượng pin. Chỉ cần cô dùng cái này thẻ tiết kiệm mua hàng theo nhóm của Mỹ. Chỉ cần 120 lượng điện. Hình thức mua theo nhóm, tương đương với giảm 40% giúp tôi.

    Đúng vậy. Có thể đến phòng lễ tân gọi món rồi. Chào ông chủ. Chút nữa cậu chuẩn bị cho mình xiên tươi nhất, gửi đến tận nơi ở của Mục Vân Bình được không? Được rồi anh Băng lại sắp xếp sắp xếp đồ ăn ngon cho chúng ta rồi

    Mình đâu có giỏi như thế. Chủ yếu vẫn là nhóm khách Mỹ này mua theo nhóm, buffet lẩu nướng, các món tủ của tiệm ăn đều có chương trình mua theo nhóm. Giúp anh đây tiết kiệm được nhiều rồi. Chào anh. Đây là đồ nướng đồ nướng của nhóm anh.

    Chúng ta cùng ra bàn. Được. Đi. Được. Chúng ta chơi trò ăn chiếu. Ăn chiếu thế nào? [Quay lại] Phải xem khuôn miệng này. Xem ai há miệng to? Cũng gần giống như ý Đến rồi. Được đấy. Tôi thấy tôi có thể phát ra tiếng đó không? Cắn một miếng. Quá cay luôn.

    Tôi xem bữa chính với bữa phụ này màn thầu. Chuẩn luôn. Đồ chính thống, đồ chính thống. Tôi sẽ cho anh Băng điểm cao nhất. Đến đây. Làm chi tiết vào. Làm mỏng thế này. Ăn sủi bọt rồi. Mở chai champagne. Mở chai champagne. Luân. Được. Miệng phải lắc trái phải,

    Lạc đà và ngựa đều ăn như thế. Chưa ăn gì đã phá mồm rồi. Anh ăn cái gì mà ăn cái đó hỏng à? Mình cũng không biết mình ăn gì. Đừng đặt tên là “Tuyệt vời”. Đau lòng cho hắn như vậy, là do hôm nay anh ấy không nói chuyện, mệt quá.

    Vâng. Bỗng thành một người khác. Như cừu non vậy. Hai tập trước đi theo một hình tượng hai tập sau sẽ đi theo một lộ trình khác. Quên rồi đúng không? Quên rồi sao? Chỉ có Thừa cho tôi cảm giác cậu ấy là một người rất chân thực.

    Hình như cũng không có gánh nặng thần tượng, không có gánh nặng thần tượng. Vậy nên em mà em ao ước. Là một kiểu trạng thái sống bây giờ chắc rất tốt. Rất tốt. Rất tốt. Khá hài lòng. Đúng. Vậy thì tốt, vậy bạn chính là Sống cho hiện tại.

    Đúng, bây giờ cũng đang cố gắng. Cũng cố gắng. Là sống cho hiện tại, nhưng cũng không thể an phận với hiện tại. Hay là tiếp tục cố gắng. Thật sự rất vui khi được cùng (mọi người) Cảm giác có một nơi hơn nữa những nơi đến đều là

    Những nơi trước đây chưa từng đến. Thật ra anh để em tự chơi, tôi cũng rất sẵn lòng ra ngoài chơi. Tôi cũng rất thích đi du lịch. Nhưng em vẫn phải nhiều người cùng không tự đến được. Đúng vậy. Thật ra mỗi độ tuổi có mỗi độ tuổi,

    Mà thiên nhiên mang đến cho bạn. Nhưng anh ấy nên cảm nhận về thiên nhiên, vì anh ấy nhỏ tuổi, tôi tầm tuổi cậu ấy tôi đối với tự nhiên, tôi vốn… Về thiên nhiên. Cũng không hứng thú, Đúng không? Nó không đến tuổi đó. Con xem lúc con còn trẻ

    Cho dù con ở đâu, một thành phố đẹp thế nào đi nữa, cái vùng quê này cũng được, hay là thế nào cũng được. đi một vòng, cậu tuyệt đối sẽ không lưu luyến, cũng sẽ không quan tâm. Đúng là vậy. Thật đấy. Nhưng em thật sự là nhìn thấy một câu nói

    Nói trên mạng là, đời người đã sinh ra không diễn hoàn hảo. Ai mà chẳng hoàn hảo. Nhưng em cảm thấy cuộc đời sinh ra là là để trải nghiệm. Bây giờ tôi có thể thản nhiên tiếp nhận mọi khuyết điểm hoặc tất cả khuyết điểm của em. Bởi vì trước đây,

    Mọi người đều nghĩ là trong chương trình có đôi lúc màn hình sẽ thấy Lượng nói nhiều. Lượng cướp vai, còn có Giả Nãi Lượng, sao chỗ nào cũng có cậu. Sao còn đọc comment nữa vậy? Bằng tuổi tôi còn không xem comment nữa đó anh. Buông rồi phải không? Đúng.

    Có lúc sẽ xem trên mạng, tính cách của em thế nào thì em tính cách đó. Đúng vậy. Nhưng tôi cũng biết tôi nói nhiều sẽ khiến mọi người chán ghét. Nhưng bây giờ tôi chấp nhận bản thân mình tức là nếu mình sống trong mắt người khác

    Thì nhất định sẽ chết trong miệng người khác. Nhưng em chỉ chấp nhận người bên cạnh mình cảm thấy được là tốt, mọi người vui là được. Tôi cảm thấy rất thỏa mãn rồi. Nhưng tôi thấy cô rất xuất sắc. Rất giỏi. Cảm ơn anh. Lại đặt tên mới cho anh. Cái gì?

    Canh gà sáng. Canh gà sáng. Đúng. Anh. Đó không phải… Canh gà sáng. Canh gà, đây không phải canh gà. Canh… Gà. Canh sẽ không nói, sáng đẹp. Anh Đằng. Không sao. Cô không ngại sao? Mới ngoài 40. Tôi ngại. Tôi ngại. Tôi ngại. Người tiếp theo.

    Tôi thường sẽ đổi vị trí suy nghĩ. Nếu như tôi là bạn có thành tích như vậy, tôi không thản nhiên như cô đâu allen biết thì chúng ta với phần trình diễn của chúng ta. Có thể liên quan đến nhóm này. Bởi vì chúng ta đều là năm đầu tiên

    Đến Joy Map. Bọn em đều là sinh viên mới tốt nghiệp. Hôm nay hai chúng ta lên sân khấu rồi. Cậu có nhiều gánh nặng hơn tôi. Gánh nặng của ta không kêu. Hôm sau không ai được kêu hơn ai. Kiểu cạnh tranh lành mạnh đến mức này, thế thì thật là

    Chị và anh Allen tình bạn cách mạng, xem như là Tình bạn cách mạng. Hữu nghị cách mạng. Đương nhiên. Mọi người đều rất đơn giản. Cái này có thể vừa nhìn là nhận ra luôn. Anh Luân đáng yêu quá. Cười đến mức tôi nghĩ nên cố gắng biểu đạt sự chân thực.

    Đặc biệt là khi tham gia chương trình bởi vì đây là lần đầu tiên Băng tham gia một chương trình cậu ấy cứ nghĩ sẽ rất lo lắng không biết nên làm thế nào. Nhưng em cảm thấy biểu hiện rất tốt. Tại sao? Con người thật của mình. Khán giả mà nói,

    Cậu đã chấp nhận thì phải chấp nhận thôi anh Băng cho em cảm giác lớn nhất là Đến cuối năm cậu cũng biết sẽ có một buổi tiệc diễn tập thôi khi đó ngày nào anh Băng cũng nấu cơm cho bọn em ăn từ trưa em đã mong đợi

    Bữa tối được hầm trong nồi sắt hoặc là bát mì bò. Anh ấy lúc nào cũng bận rộn trong bếp, không ai được vào. Sau khi ra về, sau khi nấu xong cơm cho mỗi chúng ta tôi nói anh Băng, tôi nói là có thể không được.

    Tôi nói vai diễn này có thể tôi không đoán được. Thật ra là có áp lực. Nhưng lúc đó anh Băng nói với em một câu là Anh ấy nói, anh Băng nói, lượng Lượng, em yên tâm. Tôi đây. Tôi đã cho cậu một vở kịch rất rõ ràng.

    Lúc đó tôi cảm thấy anh Băng giống như một người anh lớn Đến với chương trình này, trong chương trình này, khiến em rất cảm động. Tôi thật sự không biết Đây là lần đầu tiên anh Băng tham gia một chương trình giải trí Em còn chém gió với người ta.

    Tôi nói cả đời này tôi không tham gia show giải trí, nhưng thực ra chương trình này có anh Đằng ở đó. Bởi vì cá nhân em rất thích anh Đằng. Có thể nói là lúc tôi lúc đó rất tốt. Mọi người cũng rất ngưỡng mộ em. Xong rồi, cái đó.

    Sau khi có một chuyên mục được phát sóng thì chuyên mục tiểu phẩm đó em đã xem “Danh hài Vui Vẻ” Do Đằng Ca dẫn dắt. Đúng vậy. Diễn hay quá. Xong rồi, lại là “Charlotte Laurence”. Cả bài bùng nổ luôn. Tôi nói, tôi phải ra đây.

    Bởi vì lúc đó cảm thấy bản thân đã hiểu hết mọi chuyện. Mình nói nhất định phải làm chuyện này. Tôi thích lắm. Bởi vì ngày nào tôi cũng xem, lật đi lật lại, hết mùa này đến mùa khác. Lật đi lật lại xem. Vì Vui Vẻ đã mang đến cho chúng ta

    Một tiểu phẩm khác. Tiểu phẩm đó không gọi là kịch. Nó chỉ là một vở kịch thôi, thì sẽ diễn một vở kịch trên sân khấu. Có rất nhiều kiểu… Mở ra cho em một suy nghĩ mới, một cảnh quay mới. Em cảm thấy rất tốt.

    Sau đó em tổ chức cho cả nhóm bọn em về quê đi một vòng bọn em sẽ lột vở kịch này, chúng tôi lột 4 cái để diễn. Một trăm màn bắt đầu. Hiệu quả của mỗi màn đều rất bùng nổ. đều rất tốt. Mọi người đối xử với tôi rất tốt.

    Nói đi, sao em lại ra ngoài như vậy? Cô còn trẻ như thế, mọi người còn muốn bồi dưỡng cho cô đi lên. Sao cậu lại ra đây? Tôi nói có thể tôi thích cái này hơn. Bởi vì anh Đằng lần này là show giải trí,

    Một chương trình thì có một chương trình nói có anh Đằng ở đó. Tôi nói. Mình không hiểu, mình cũng không biết. Có lẽ em sẽ bước vào thế giới showbiz. Có lẽ em không biết nên làm gì. Nhưng mà tôi phải đến chính là vì anh Đằng. Đúng là như vậy.

    Bây giờ ngược lại, anh ấy đã bắt đầu ảnh hưởng đến em. Nhưng hôm nay em tôi đã nói tôi có những trải nghiệm thực tế Có những lúc sẽ thật sự quên máy quay. Đúng vậy. Mọi người đều rất thật. Bao gồm cả Kim Thần. Người anh em này của tôi…

    Thừa thì khỏi phải nói. đều thấy trên ti vi cả. Thằng nhóc này có thể thấy đôi mắt anh ta rất sạch sẽ. Nhìn đồ toàn là… Móc thẳng. Móc thẳng? Không có kiểu người xấu, hẹp hòi. Lòng dạ đều như thế cả. Toàn thế này. Không, hai đứa nó nhìn ai cũng…

    Ngờ đâu. Em xem, từ lúc xuống nước cho đến sau này, thì em sẽ thả hết ra. Chơi đến cùng rồi. Chọi gà đấu nhau rất vui. Đấu dưới nước, đấu dưới đất. Thật sao? Đến đâu thì đấu gà đến đó. Vừa ném vòng vừa đấu. Tôi còn ngại chơi với các cậu.

    Thì đừng suốt ngày vui vẻ. Cả ngày con chỉ biết cười. Anh nói vài câu trước đi. Nói gì? Đại Hỉ. Tên Kim Đại Hỉ không phải Bạch Khởi, trong giới đều biết cậu tên Kim Đại Hỉ. Kim Đại Hỉ chính là rất phù hợp với tính cách trước đây của em.

    Không giấu gì cả. Thì rất vui vẻ. Nhưng em cảm thấy hai năm nay em đã trải qua rất nhiều “đòn hiểm” trong xã hội. Nên bỗng chốc trưởng thành rất nhiều. Nhưng em hiểu một điều là mọi chuyện tốt xấu xảy ra đều là chuyện tốt.

    Sau khi trải qua những chuyện này, tôi cảm thấy vô cùng quý giá. Có một thời gian, rất ngưỡng mộ tính cách ngày xưa. Nhưng sau đó em cảm thấy có một khoảng thời gian trở nên rất thận trọng. Sợ. Tối qua, lúc hai chúng ta nói chuyện,

    Cô ấy nói bây giờ cô ấy rất thích ở một mình. Giờ em ấy em thường nghe thấy một câu nói của cậu ấy. đó là Vui là được. Vui là được. Lúc trước cậu phải cố hơn, hay trước đây phải cố hơn? Trước đó đắc ý.

    Nói hưng phấn là trước đây thật. Santa: Nhưng trước đây đúng là Chẳng thấy khỏe ra là mấy. Anh xem. Tôi hiểu ý của cậu. Thì phải trở về trước phải cảm thấy có sức mạnh, nếu như ngươi thấy lúc trước phải mạnh mẽ Vậy thì quay lại lúc trước

    Vậy giờ em trải qua những điều này có cảm giác mảnh nào không muốn chạm vào không chạm vào là xong. Nhắm lại. Xong rồi, phải mạnh tay như trước. Giờ em chẳng quan tâm gì nữa. Là tất cả những thứ đã tạo áp lực cho em. Gây áp lực cho em,

    Cái làm ta không vui thì ta không động vào. Nhưng mấy hôm nay tôi thật sự cảm thấy, cảm giác như em lại rút ra được. Bởi vì trước đây tôi đã một mình em ở trở nên hơi thu mình lại. Thế nên không phải nói là bị tổn thương, bị tấn công,

    Thì không chung sống với người khác, mà nên chọn người. Tìm đúng người rồi. Có thể khiến cậu vui vẻ hơn, là người có năng lượng mạnh mẽ, người có năng lượng tốt là người tràn đầy năng lượng về trước thì càng sung sức hơn. Mọi người đều được hết.

    Đều quậy hết lên. Đúng vậy. Những người gặp được nhiều sức mạnh không hề dễ dàng. Phi Phi, cô là… Đúng là lần đầu tiên tôi gặp cô. Đúng. Anh Đằng, nói với tôi vài lần đi. Tính cách của Phi không tệ. Nhưng mà tôi thật sự…

    Trước đây em không phải kiểu tính cách này. Mình hoàn toàn trái ngược với cô ấy. Gần đây tôi có test bài kiểm tra nhân cách Type 16. Tôi vốn là người (hướng nội) nhóm I. Bây giờ em là người E (hướng ngoại). Cái gì vậy? Là sao?

    Những người thuộc nhóm I (hướng nội) khá là hướng nội. Sống nội tâm. Đúng là trước đây có thể vì một mình em ở nước ngoài khá lâu, vậy nên lúc đó cả người rất im lặng, không thích nói chuyện, có phải cũng có thể là ngôn ngữ không thông lắm.

    Đúng là lúc đầu cũng như vậy. Lúc đầu cũng thế. Lúc đầu như thế, sau đó Dù sao em cảm thấy sau khi về nước, em cảm thấy rất vui, sau đó dần lại gặp được rất nhiều bạn bè, kể cả ngày vui.

    Bọn em đều là những người có tình cảm rất tốt. Vậy tôi muốn hỏi, anh gặp phải chuyện gì nên mới thay đổi sao? Chỉ là ít nhiều gì tôi cũng cảm thấy chắc chắn là đã gặp chuyện. Bình thường cậu không hỏi, hỏi là hỏi đến “chết”. Thường không mở miệng.

    Mở miệng là “tử huyệt”. “Kẻ hủy diệt chat” mà cậu nói Đúng vậy. Ném đá Đại Luân. Cảm ơn anh Luân. Dù sao thì tôi cảm thấy mấy ngày nay cũng rất thoải mái. Rất thoải mái, vui vẻ. Đúng không? Anh Luân anh Luân? Sao cái miệng cứ mở miệng ra thế?

    Tôi thấy lần này đến không giống lắm không giống lắm. Anh ở trường quay là người anh em thế nào? Em ở trường quay là nhân vật, bình thường tôi thích rất nhiều người cùng với em em không quá xã giao. Tôi cũng vậy. Xem mắt.

    Còn quan tâm đến ánh mắt của người khác không? Xin lỗi. Cái đó… thừa tướng, bình thường ông… Bình thường xã giao hay không xã giao? Em bình thường giao tiếp xã hội. Em đem lại cảm giác cho người ta, chính là vẻ đẹp bình yên. Đúng vậy.

    Đến giờ nhất định phải uống thuốc Bắc. Không cần biết tổ đạo diễn giục thế nào, mình sẽ uống thuốc đông y. Cháu nghe bác sĩ đông y sau đó ông ấy nói một câu thật sự đã ép tôi phá công. Anh ấy là người chậm chạp.

    Em đánh cầu lông không chậm chút nào. Chúng ta có thể đánh cùng nhau chứ? Anh Luân đáng yêu quá. Vì bình thường em ngoại trừ nhóm các anh chị em như Vui Vẻ, em không thích kết bạn. Lần này đến, tôi thật sự cảm thấy đã kết bạn được mấy người.

    Ngày tháng còn dài. Tôi cảm thấy cuộc sống vẫn còn một nửa. Tôi cũng nguyện ý sống thật lòng với mọi người. Đáng yêu quá. Thật ra hôm nay em lái xe về mà. Hôm nay lái xe hơi lâu, trong đầu em nghĩ lại những ngày qua, em cảm thấy có thể là

    Em viết ra rồi hát ra có lẽ mọi người sẽ cảm nhận dễ dàng hơn. Được. Nếu hát sai thì mọi người đừng ngại. Không phải, cậu không nói thì không ai biết cả. Giỏi quá. Hay lắm. Tôi rất thích những người bạn như chúng tôi

    Có thể ngồi cùng nhau, có thể nói chuyện. đã không nỡ rời xa phải ở trong tình cảnh như thế này. Tôi vô cùng cảm ơn đã đưa chúng tôi đến Vân Nam. Nơi đẹp như vậy. Em cảm thấy trên thế gian này đều có đều có “độc” ít nhiều.

    Nó không có thuốc giải, nhưng sẽ có thuốc giảm đau, tụ tập cùng bạn bè ba năm. Tôi thấy cái này rất tốt. Ở cùng với những người trẻ tuổi này, tuổi tác của họ cũng như nhau. Lại trở về dáng vẻ lúc chúng ta hơn 20 tuổi, của tuổi 20.

    Đương nhiên tất cả những thứ này đều là của thiên nhiên ban cho chúng ta. Mấy người chúng ta, người nên biết ơn nhất chính là thiên nhiên. Tết đến rồi vui thật, đúng là vui thật. Đúng là rất vui. Chị Lệ, hôm nay tất cả mọi người chị đều quen sao?

    Anh Đằng ghét nhất. Chào mọi người. Các chàng trai, chúng ta không ôm nhau nữa. Tôi không làm. Thì ta không được. Đứng lên. Đứng lên. Đi thôi, xuống hang động. Đi dây trong hang động. Làm mẫu đi. Anh Băng. Anh Băng là hổ thật cố lên chơi đi, đến đây rồi.

    Cố lên. Nào. Rơi giày rồi. Thả lỏng đi. Để anh Đằng làm. Anh đừng để em tìm cơ hội cho anh. Đều là tôi tôi làm chuyện đắc tội người khác. Không sao chứ em trai? Đừng đập tay. – Đừng giận. – Con bé này giận đến mức bố xem. Anh.

    Anh không thể đắc tội với tất cả mọi người được. Con người tôi chính là chân thực. Bọn trẻ này luôn căm ghét cái ác. Để Tiểu Đồng. Chúng ta phải xác định vị trí. Anh Đằng không dễ bắt. Anh Đằng rất giảo hoạt. Kính Đình thực sự rất khó bắt.

    Đúng vậy, vì ngài ấy rất yên tĩnh, kính Đình có chút thông minh. Vẽ đám mây trước. Mây thì sao? Cậu giỏi lắm. Được. Cái này giống một ngọn núi. Đây là bản đồ gì sao? Con rùa. Tay súng đeo gương. Tỷ tỷ, không ai đến. Bắn trúng bọn ta. Tỷ.

    Còn ai nữa? Tôi biến mọi người thành Avatar hết lần này đến lần khác. Tiểu Bạch, tôi chỉ muốn lấy em làm tấm khiên. Cậu không đá tôi đến chết, không đánh cậu cũng hết cách. Trọng tài vỗ tay rồi. Sao mà thảm thế này? Mát không?

    Mọi người quay lên trên hết rồi. Phi Phi. Tiếp theo, mọi người hãy thông qua “Vui Vẻ 18 đoán” để quyết định việc phân chia phòng ngủ. Được rồi. Nào. Mọi người hỏi đi. Là thứ lúc nãy chúng ta từng thấy sao? Phải. Vâng. Viết xong rồi. Ai hỏi trước?

    Là hai chữ sao? Không phải. Cỏ mực? Không phải. Anh Lượng. Lúc nãy đã nói không phải hai chữ rồi. Có phải con người hay không, lúc là lúc mà không phải. Là người ở chỗ chúng ta sao? Là người ở chỗ của chúng ta sao? Được rồi. Viết dọc phải không?

    Là viết liền nét sao? Không phải. Hay là chúng ta nói chuyện đi. Hay là chúng ta nói chuyện đi. Đó là đồ ăn à? Như Tuấn Kiệt à? Cái gì? Kẻ thức thời là trang đến tay ai người đó phất hỏi cậu có phải Tuấn Kiệt không? Anh Lượng.