Phim Ngôn Tình Siêu Ngọt Ngào | Tuyệt Phối Tô Tâm Đường Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tuyệt Phối Tô Tâm Đường] [Tập 2] [Người giúp việc tuyệt vời] Nhưng mà chuyện này không liên quan gì đến cô cả. Đúng, đúng, đúng. Tôi đã là xong quần áo cho anh rồi. Tôi đi trước đây.

    Tôi còn chưa trả tiền công cho cô mà. Tôi không cần nữa. Coi như tôi đền tiền đồ ăn cho anh. Sao cái số tôi nó đen thế này. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Tôi… tôi không cố tình làm vỡ lọ hoa nhà anh đâu.

    Tôi ăn đồ ăn của anh còn làm vỡ lọ hoa nhà anh nữa. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Lọ hoa này anh mua ở đâu? Bao nhiêu tiền? Tôi đền cho anh cái mới được không? Cái này chắc cô không đền nổi đâu. Không, không, không!

    Tuy là tôi rất nghèo, rất nghèo nhưng làm vỡ đồ của người khác thì phải đền, tôi hiểu điều này. Đường… Tôi là người đàng hoàng. Tôi không trộm cắp, không mắc nợ ai. Dù có phải dùng cách gì, kể cả có phải trả góp tôi cũng sẽ đền cho anh.

    Tôi xin lỗi. [Nếu đã có nguyên tắc như thế thì…] Thôi được. Vậy tôi đợi cô đến tìm tôi nhé. [Tiệm đồ cổ Tụ Bảo Trai] Cái gì? [Lọ hoa này] [thực sự không sửa được nữa.] [Tiếc quá!] [Món đồ cổ giá trị thế cơ mà.] [Số dư là] Làm thế nào đây?

    Cô Đường, mở cửa. Đến hạn nộp tiền thuê nhà rồi. Cô Đường, tôi biết cô ở trong nhà. Mở cửa ra mau. Nợ tiền thuê nhà lâu lắm rồi. Cô Đường. Đúng là đã nghèo còn mắc cái eo. Cô Đường, mở cửa ra. Cô Đường. [Cảm xúc rối bời]

    [Biết đâu giữ lại số tiền này] [còn cứu vãn được.] [Đành phải có lỗi với chủ nhà vậy.] [Nhưng cứu vãn kiểu gì đây?] Sếp ơi, tôi đã tìm cho anh thông tin của người giúp việc mới rồi. Anh xem đi nhé. Không cần xem nữa. Anh cứ xem qua đi.

    Ít nhất cũng biết mặt mũi người ta. Không phải. Ý của tôi là anh đừng như lần trước. Vì không biết mặt mũi người ta tưởng giúp việc là kẻ trộm xong túm cổ luôn. Như thế không hay đâu. Hai ba hôm anh lại đổi người giúp việc cũng không phải cách.

    Tôi đọc anh nghe nhé. Cậu khỏi cần lo chuyện đó. Sắp có ứng cử viên xin làm giúp việc mới rồi. Ai thế? [Sạch sẽ, gọn gàng] [phù hợp với mọi tiêu chuẩn của mình.] Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Tôi không ngờ

    Tôi lại khiến sự việc ngày càng tệ hại hơn. Vào trong rồi nói. Đây là toàn bộ tiền tích góp của tôi. Nhưng anh yên tâm. Tôi nhất định sẽ gom đủ tiền trả cho anh. Chỉ là anh cần cho tôi thêm chút thời gian nữa. Với thu nhập hiện tại của tôi

    Trừ đi tiền thuê nhà, tiền ăn còn cần khoảng… Bảy… [Bộ dạng ngốc nghếch của cô ấy] [cũng có phần dễ thương đấy chứ.] Năm, sáu… Là… Tóm lại, tôi sẽ không bao giờ quỵt nợ. Bảy tám năm à? Chắc cô phải biết đồ cổ càng để lâu

    Sẽ càng tăng giá trị chứ? Cho dù trả hết nợ thì tiền lãi trong bảy tám năm cũng là một con số không nhỏ đâu. Thế tôi phải làm thế nào đây? Bây giờ tôi chỉ là một con bé nhân viên ba không: không xe, không nhà, không tiền tiết kiệm.

    Mỗi tháng dù có sống tằn tiện cũng chỉ tiết kiệm được có 1500 tệ. [Tội nghiệp quá.] [Để tôi cứu vớt cô vậy.] Thế để tôi cho cô một phương án tốt nhé. Phương án gì? Đi theo tôi! Đến làm người giúp việc cho tôi.

    Phụ trách ba bữa ăn một ngày cho tôi. Cộng thêm giặt giũ quần áo, công việc nhà hàng ngày. [Hợp đồng tuyển dụng người giúp việc] Một tháng 15,000 tệ. Chắc cũng khoảng gấp đôi mức lương hiện tại của cô. Mười lăm nghìn?

    Ngoài ra, đầy đủ năm loại bảo hiểm cộng quỹ nhà ở. Tiền thưởng cuối năm gấp đôi lương. Bao ăn bao ở. Nếu vậy thì bảy tám năm của cô sẽ rút gọn lại còn ba bốn năm thôi. Anh nói đấy nhé, không được nuốt lời.

    Lời tôi đã nói quyết không nuốt lời. Hơn nữa, tôi càng tin vào hợp đồng giấy trắng mực đen hơn. Tận 88 trang á? Cũng đâu có dài lắm. Tôi có thể hỏi chút không? Tại sao anh lại chọn tôi làm người giúp việc? [Không thể nói thẳng cho cô ấy biết]

    [ưu điểm của cô ấy được.] [Dù sao cô ấy vẫn đang nợ mình một cái lọ hoa.] Vì cô béo. Đó mà cũng gọi là lý do à? Đó là lý do đấy. Không có vấn đề gì thì ký tên đi. Thôi được. [Nguy hiểm quá, xém chút nữa thì lộ.]

    [Cô ấy hối hận rồi ư?] [Vẽ vòng tròn thì đố mà nhận ra được.] Cô ký kiểu gì thế? Tô Đường, tên của tôi đấy. [Đường Tô? Kẹo xốp?] [Mình đúng là con nhỏ khôn ngoan.] Tổng cộng chỉ có hai chữ. Còn là hai chữ mà mình ghét nhất nữa.

    Hai chữ ngọt ngào như thế sao lại ghét được? Từ nay gọi cô là Bánh Xốp nhé. Nghe dễ thương hơn nhiều. Vâng thưa ông chủ. Hoàng Phủ Khoái. Sao lại có người tên kiểu này? Hoàng Phủ Quyết. Hoàng Phủ Quyết. Tổng giám đốc Times Entertainment, Hoàng Phủ Quyết?

    [Xem ra phải cho cô ấy biết] [tính tự giác của một cô giúp việc rồi.] Được rồi. Hợp đồng giờ đã ký rồi. Cô phải ghi nhớ kĩ và tuân thủ nghiêm ngặt từng quy định trong hợp đồng. Không được mắc sai sót. Điều một. Cô là người giúp việc

    Toàn thời gian 24 giờ. [Ông chủ cho mình ở căn phòng] [cũng không tệ đâu.] Gọi lúc nào là phải có mặt lúc đó. Bánh Xốp, lại đây. Đến ngay! Điều hai. [Chăm lo mỗi bữa ăn cho ông chủ.] Màu, mùi, vị đều phải đạt tiêu chuẩn. [Điều ba.]

    [Không bao giờ được cãi lời ông chủ.] Ông chủ nói thế nào thì là thế đấy. Ném hai cái đi. Ngắm chuẩn! Được đó! [Mất hết nhân tính rồi.] [Điều bốn.] [Không được ngủ trước ông chủ.] Lo trước nỗi lo của ông chủ, ngủ sau khi ông chủ đã ngủ.

    Sao thế, ông chủ? Điều năm. Mọi ngóc ngách trong nhà lúc nào cũng phải giữ sạch sẽ gọn gàng, không có mùi lạ. [Hương vị này giống thật đấy.] Cô biết làm hoành thánh cá đù không? Gì cơ? Không có gì. [Đầu tiên,] [chúng ta hãy chào đón cô Úc Manh Manh.]

    [Chào mọi người.] [Chào cô Manh Manh.] [Cô Manh Manh] [dạo này lại xinh đẹp hơn rồi đấy.] [Xem tivi thôi mà] [có đến mức đấy không?] [Tiếp theo] [chúng ta cùng chào đón thiên vương Lộ Ngôn Chi.] [Ngôn Chi?] [Anh Lộ, mời qua bên này ngồi.] [Được, cảm ơn.] [Rất cảm ơn]

    [hai vị đã nhận lời mời phỏng vấn] [của chúng tôi hôm nay.] [Nghe nói rằng] [gần đây hai người] [thường xuyên hợp tác.] [Mọi người rất tò mò] [về mối quan hệ] [giữa hai người.] [Trong buổi phỏng vấn hôm nay] [có điều gì] [muốn chia sẻ với mọi người không?]

    Hỏi cái quái gì thế? Đặt câu hỏi kiểu muốn tạo tin đồn đây mà. Đúng đó, vừa nhìn đã biết là giả rồi. [Cô ấy thích Lộ Ngôn Chi?] [Anh ấy chưa phát hiện ra đấy chứ?] [Tôi rất vui] [vì được hợp tác với anh Ngôn Chi.] [Vì dù là trong công việc]

    [hay là trong cuộc sống] [anh ấy đã giúp đỡ] [cũng như chăm sóc tôi] [rất nhiều.] [Nhân cơ hội này] [em muốn hỏi anh Ngôn Chi] [một câu hỏi.] [Không phải là câu hỏi] [mà mình đang nghĩ đến đấy chứ?] [Anh có đồng ý] [chăm sóc em mãi không?] [Quả nhiên.]

    [Liệu anh ấy có đồng ý không?] Sức hút của thiên vương Lộ quả nhiên là không tầm thường. [Đừng nắm tay, đừng nắm tay.] [Đúng!] [Không lẽ là công khai thật sao?] [Ngôn Chi.] [Đúng là duyên trời tác hợp.] – [Cảm ơn!] – [Cảm ơn!] [Rất mong chờ hai người sẽ hợp tác]

    [nhiều hơn trong tương lai,] [đem đến cho chúng tôi nhiều tác phẩm hay hơn nữa.] [Rất cảm ơn hai vị] [đã nhận lời mời phỏng vấn của chúng tôi ngày hôm nay.] – [Cảm ơn!] – [Cảm ơn!] Cô sao thế? Xin lỗi. Tại tôi nhớ đến một câu chuyện thôi. Câu chuyện gì?

    Ngày xưa có một con khỉ ngốc không được xinh đẹp lắm. Nó một lòng muốn bắt mặt trăng nhưng không ngờ bên cạnh hoàng tử Mặt Trăng lúc nào cũng có rất nhiều người. [Thế nên] [đồ ngốc đó nghĩ mãi, nghĩ mãi.] [Cuối cùng nghĩ ra một ý tưởng ngu ngốc.]

    [Cô ấy bắt đầu nhảy tung tăng] [trước mặt hoàng tử Mặt Trăng,] [muốn thu hút sự chú ý] [của hoàng tử Mặt Trăng.] [Tuy rằng] [làm vậy sẽ khiến hoàng tử Mặt Trăng thấy phiền] [nhưng mà] [chỉ cần thu hút được] [sự chú ý của hoàng tử Mặt Trăng]

    Thì đối với cô ấy đã là quá đủ rồi. Khoảnh khắc ánh mắt người đó dừng lại có thể làm cho tôi vui rất lâu. [Hóa ra] [anh ấy được bao phủ bởi ánh hào quang] [giống như mặt trăng.] [Nhưng suy cho cùng vẫn luôn nằm ngoài tầm với.] [Nói rất đúng!]

    [Nằm ngoài tầm với.] Chắc chắn là anh thấy câu chuyện này rất ngốc, rất nực cười đúng không? Không sao. Anh xem như đang nghe một câu chuyện cười đi. Đúng là rất ngốc nhưng không hề nực cười. Không ai lại đi cười nhạo một kẻ ngốc

    Cố gắng trao trọn tấm lòng chân thành. [Mình mà lại để] [tên này an ủi sao?] [Mình sa sút quá.] Cô đừng khóc nữa. Minh tinh ở trên sân khấu với ở ngoài đời khác nhiều lắm. Fan thì cũng đừng cuồng quá. Này! Tôi không phải fan, tôi…

    [Đúng là đáng yêu không nổi ba giây.] Chương trình này có gì hay đâu. Đừng xem nữa. Để xem rốt cuộc họ định làm gì. Đừng xem nữa! Tôi muốn xem! Đừng xem nữa, có gì hay đâu. Không được, tôi muốn xem. Anh đừng xem nữa! Tôi muốn xem, đưa tôi.

    [Sao tim anh ấy đập nhanh thế nhỉ?] [Còn nhìn chằm chằm mình nữa.] Nặng quá! Tôi xin lỗi ông chủ. Tôi xin lỗi. Khoan đã! [Anh ấy định làm gì?] Khuôn mặt này sao càng nhìn tôi càng thấy… [Tiêu rồi, tiêu rồi!] [Có phải anh ấy nhận ra mình rồi không?]

    Mặt to quá đấy. Hết cả hồn! [Cũng may chưa bị nhận ra.] Hoành thánh cá đù. Sao cá đù lắm xương thế. Khi nào mới nhặt xong đây? Cô biết làm hoành thánh cá đù không? Gì cơ? Không có gì. [Không ngờ buột miệng hỏi thôi] [mà cô ấy vẫn nhớ.]