Phim Ngôn Tình Cổ Trang Mới Nhất 2023 | Cửu Tiêu Hàn Dạ Noãn Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Cửu Tiêu Hàn Dạ Noãn] [Tập 2] Lên đây. Đau quá. Ngon lửa này… Mau lên đó. Đi. Sao ngọn lửa này lớn quá vậy? Chỗ này cao quá. Nhảy xuống từ chỗ cao thế này, không chết thì cũng tàn phế đấy. Phiền phức thật.
Cứu mạng. Hoa Liễu Đường cháy rồi. Hoa Liễu Đường cháy rồi. Nhanh. Nhanh, mau lấy nước. Mau đến giúp một tay đi. Nhanh. Mau đi múc nước. [Cái giường này ấm quá.] [Thoải mái quá.] [Rốt cuộc là sao vậy?] [Sao lại là cảm giác này nữa rồi?] [Sao lúc mình chạm vào hắn,]
[lại thấy có tinh thần hơn nhiều thế này?] [Thoải mái.] Dậy đi. [Hắn tỉnh rồi.] [Không đúng.] [Sao hắn biết mình tỉnh rồi?] [Không được, không được.] [Mình phải tiếp tục ngủ.] Ta bảo này, cô định đè trên người ta bao lâu nữa vậy? Mau ngồi dậy đi. Nếu không ngồi dậy,
Thì cô chết chắc đấy. Ta dậy, ta dậy, ta dậy. Ta cũng mới tỉnh thôi mà. Mới tỉnh? Lẽ nào cô không biết nhịp tim lúc ngất khác với lúc tỉnh à? Ta rơi xuống từ chỗ cao như thế, nên nhất thời không dậy nổi không được à? Ta hỏi huynh nhé,
Có phải cơ thể của huynh bị bệnh nặng gì không? Sao mà nóng quá vậy? Cơ thể cô lạnh vậy rốt cuộc là làm sao? Cô mới có bệnh đấy. Ta hỏi huynh trước mà. Người Kỳ bọn ta sinh ra nhiệt độ cơ thể đã cao,
Chuyện này có gì đáng ngạc nhiên đâu. Nhưng mà sao lúc ta chạm vào người Kỳ khác lại không có cảm giác này? Cô chạm vào ta, không lẽ có cảm giác đặc biệt gì sao? À thì, ban nãy cảm ơn huynh không vứt ta trong đám lửa nhé.
Ta nhất thời hồ đồ thôi. Huynh đợi đã. Tại sao huynh lại muốn tìm tên người Kỳ có ba vết sẹo vậy? Sao cô biết ta muốn tìm hắn? Hôm thẩm vấn, thì ta đã biết huynh không phải nghi can rồi. Huynh hoàn toàn không hứng thú với vụ án này.
Thứ huynh thấy hứng thú là tên người Kỳ có ba vết sẹo, đúng không? Hoa Liễu Đường là nơi vứt xác tiếp theo, cho nên huynh mới đến chỗ này. Hành vi này của huynh đã chứng thực suy nghĩ của ta. Tiểu nha đầu nhà cô cũng khá thông minh đấy.
Vậy nể tình ta thông minh như thế, huynh có thể trả hồ sơ lại cho ta, rồi theo ta về Đốc tra vệ để giải thích rõ ràng mọi chuyện, được không? Không được. Tại sao vậy? [Lần này, mình lén đến đây.] [Thân phận đặc biệt,] [nếu bị Càn tộc phát hiện thì]
[sẽ to chuyện cho xem.] [Nếu truyền tới tai ông cụ,] [thì mình đừng hòng tìm người nữa.] Ta ghét nhất đám Càn tộc tự cho là mình thông minh như các cô. Đừng tưởng ta và cô có mục tiêu chung, thì có thể hợp tác với nhau.
Ta mà vui thì có thể cứu cô, còn không vui thì lúc nào cũng có thể xé nát cổ họng cô đấy. Đợi đã. Đợi… đợi đã, đợi đã. Lúc trước, huynh hại ta không giữ được việc, ban nãy huynh lại cứu ta một mạng. Hai ta xem như hòa nhau. Chi bằng
Giải quyết cho xong đi. Giải quyết ư? Bắt tay làm hòa, từ nay trở về sau, ta sẽ không bắt huynh nữa. Trời cao đất rộng, đường ai nấy đi. [Một, cô ta muốn chạm vào mình.] [Hai, lại đang lừa mình.] Tay, tay, tay. Mới nãy còn bảo không bắt ta mà,
Nha đầu xấu xa nhà cô. Đây là cái gì? Càn tộc quả nhiên là đồ xảo trá. Cái này chắc là vũ khí khắc người Kỳ của các cô nhỉ? Nghe đồn vị cũng khá được. Cô có muốn thử không? Ta không muốn, không muốn, không muốn. Ta không muốn thử.
Huynh chớ có mà… đừng… đừng… đừng. Đừng mà, đừng mà Đừng mà. Người đâu rồi? Đến xem thử đi. Chậm thôi, chậm thôi. Từ từ, từ từ, từ từ. Không sao chứ? Không sao, không sao, không sao. Xin lỗi nhé. [Hòa An Đường] Nghĩ gì vậy? Đang suy nghĩ một chuyện. Chuyện gì?
Tỷ có tin rằng muội đã gặp một người rất đặc biệt, có thể khiến muội có một số phản ứng rất đặc biệt không? Tin. Vậy tỷ có tin sau khi muội gặp người này, cơ thể không còn lạnh nữa, hơn nữa tất cả các triệu chứng đều đỡ hơn không? Tin.
Tin, tin, tin. Sao cái gì tỷ cũng tin vậy? Cả muội còn chẳng tin đây. Nha đầu ngốc, ta còn biết người muội gặp là một nam nhân. Sao tỷ biết vậy? Vì loại sức mạnh thần kỳ có thể khiến người ta sống lại chính là tình yêu. Tình yêu
Có thể khiến một người tràn trề sức mạnh, có thể trị được bách bệnh cho một người, từ đó không sợ lạnh nữa. Cười, cười, cười. Sao muội lại nói mấy chuyện này với một người u mê Tây Sương Đường như tỷ không biết. Bỏ đi, muội sai rồi.
Muội không nói mấy thứ này với tỷ nữa. Người muội nhắc đến ban nãy rốt cuộc là ai vậy? Không ai hết. – Cửu Nhi, Cửu Nhi, ai thế? – Muội phải ngủ đây. Sắp mưa rồi, tỷ cũng mau về nhà đi. Nói ta biết đi. Nhớ dập lửa đi nhé.
Ra vẻ bí mật, chắc chắn là nam nhân rồi. Còn muốn lừa A Hoa mình nữa chứ. [Người này kỳ lạ quá.] [Tại sao mỗi lần tiếp xúc với hắn,] [cơ thể mình đều cảm thấy thoải mái thế nhỉ?] [Hơn nữa sau khi cháy, cũng không có ai ném xác.] [Thế nên…]
Rốt cuộc hắn là ai? Ai thế? Là ta, Lão Hồ. Lão Hồ? Nó ngủ rồi à? Cửu Nhi đã ngủ từ sớm rồi. Không phải ông đến tìm nó xử án gì đấy chứ? Nếu muốn tìm nó xử án, thì ông đi mau đi. Ta không đồng ý. Rồi, rồi, rồi.
Ngủ rồi thì thôi. Sáng mai rồi nói sau. Bà, phải rồi. Ngày mai lúc Cửu Nhi dậy, bà nói với nó là nhất định phải đi tìm ta trước đấy. Đừng có vội vã đến Đốc tra vệ. Biết rồi. Lão Hồ, Lão Hồ. Lão Hồ, sao tối rồi mà người còn đến đây?
Dậy rồi. Không phải nghĩa phụ đánh thức con đấy chứ? Không sao, con chưa ngủ mà. Có phải có chuyện gì không? Hay chúng ta vào nhà nói chuyện đi. Vào nhà nói cái gì hả? Làm gì vậy? Có chuyện giấu ta à? Đi đâu nữa, nói ở đây đi. Được.
Được, được, được, nói ở đây. Ban ngày nghĩa phụ uống nhiều quá, chuyện hỏa hoạn ấy, sau đó đã xảy ra chuyện gì thế? Chỗ nào bị cháy? Hôm nay con không cẩn thận làm hỏng một chậu than nhỏ thôi. Không sao, không sao, không sao. Bắt được người chưa?
Con để hắn chạy rồi. Không sao hết. Đi thôi, chúng ta ngồi xuống nói đi. Không sao. Sau này, nghĩa phụ sẽ nghĩ cách khác. Điều quan trọng nhất là Nghiêm Khoan không biết chuyện chúng ta đến Hoa Liễu Đường chờ người. Cho nên sẽ không ai nghĩ rằng chuyện hỏa hoạn
Liên quan đến con đâu. Nhưng có một việc, con tuyệt đối đừng tự thừa nhận, ôm hết mọi chuyện vào mình nhé. Đúng, đúng, đúng. Tuy ta không biết hai người đang nói cái gì, nhưng tuyệt đối không được thừa nhận chuyện hỏa hoạn. Hai người yên tâm đi. Chuyện hỏa hoạn này,
Đánh chết con cũng không nhận. Lão Hồ, tối vậy rồi mà người còn đến tìm con, có phải còn chuyện gì khác không? Nói nhanh đi. Tên người Kỳ có ba vết sẹo lại vứt xác rồi. Ở Hoa Liễu Đường. Đúng là xui xẻo quá mà. Vừa ném xác lại vừa hỏa hoạn,
Làm ta không tìm được manh mối nào. Kéo đi đi. Không còn chuyện của hai ngươi nữa. Cảm ơn quan gia. Chúng ta đi hỏi thăm hàng xóm quanh đây xem thử ngọn lửa này rốt cuộc đã cháy như thế nào. Hỏi được rồi thì mau báo với tuần vệ đại nhân. Đi.
Chẳng trách nha đầu ngốc đó không theo cùng. Nhưng cũng tốt, mình đỡ phải phân tâm đề phòng cô ta. [Sao người này kỳ lạ thế?] [Không ngờ trên người] [lại không có mùi gì cả,] [thậm chí còn không phân biệt được] [là người Kỳ hay người Càn.] Ai đấy?
[Võ công giỏi quá.] [Rốt cuộc là ai?] Mọi người thấy rồi đấy. Tưởng đại nhân bị đâm dây thừng xuyên qua ngực, tim bị móc ra từ chỗ này. Thi thể bị treo trên móc thùng. Những vết thương khác của ngài ấy giống với hai thi thể trước,
Đều có dấu vết bị cắn xé. Túm một cái moi tim giai nhân, nhổ vào dưới bóng Hoa Liễu Châu. Xem ra đây đúng là vụ án đồng dao. Đúng thế. – Nói như vậy thì là thật rồi. – Vụ án đồng dao. Cái giếng vứt xác
Cùng một nguồn nước với Hoa Liễu Đường. Chúng ta chỉ quan tâm tới bên nhà tắm mà quên đi xung quanh. Phát hiện thi thể lúc nào thế? Lúc dập lửa. Cháy rồi. Người đâu. Mau lấy nước, mau. Mau. Bên này. Tới đây, tới đây. Thêm ít nước nữa.
Mau, nước tới rồi, nước tới rồi. Mau lên. Chết người, chết người rồi. Mau. Thế trước khi dập lửa, những người đó không uống nước ở giếng này, một thi thể lớn thế này mà không ai phát hiện ra à? Trước khi xảy ra hỏa hoạn
Thì có người từng dùng nước ở giếng này, nhưng bên trong không có gì hết. Cũng tức là có người đã nhân khoảng thời gian ngắn ngủi sau khi cháy để vứt thi thể vào trong giếng. Đúng thế. Tuyệt đối không thể. Con thấy là thế này. Người xem. Cửu nha đầu,
Nếu cô có manh mối gì thì chia sẻ với mọi người đi. Lão Hồ vừa bảo ta là chắc chắn hung thủ cực kỳ quen thuộc với cách bố trí xung quanh Hoa Liễu Đường. Nếu không sẽ không thể nhanh như thế. Cũng có thể là dùng xe đẩy
Hoặc là xe ngựa để vận chuyển thi thể. Nếu không thì gây sự chú ý quá. Đúng không? Đợi đã, đợi đã. Chậm, chậm, chậm… chậm thôi, chậm thôi. Không sao chứ? Không sao, không sao, không sao. [Xin lỗi nhé.] Nói tiếp đi, con sao thế? Không có gì.
Vậy tiếp theo hay là chúng ta từ từ hỏi thăm xung quanh xem họ có gặp người khả nghi thế này không. Ta đã cho người đi hỏi thăm xung quanh lâu rồi. Chỉ là có một vài điểm đáng nghi khiến ta rất thắc mắc. Thắc mắc thì nói đi.
Hàng xóm nói là trước và sau khi xảy ra vụ án thì có một cô gái và một người Kỳ cứ dây dưa với nhau, hơn nữa còn ngã từ tầng hai của Hoa Liễu Đường xuống, nằm trên người người Kỳ kia. Đặc điểm của cô gái mà họ nói
Rất giống với Cửu nha đầu. Người Kỳ kia có phải người hôm trước làm loạn Đốc tra vệ không? Ngươi nói gì thế? Nha đầu, bây giờ có phải đến lượt cô giải thích cho mọi người rằng cô ở đâu lúc hỏa hoạn rồi không? Còn nữa, vết tích tóc bị cháy này
Là sao? Người Kỳ kia ở đâu? Bỏ móng vuốt của ngươi ra. Làm gì thế? Đóng giả thần thám ở đây à? Tóc bị cháy, tóc bị cháy gì chứ? Cửu Nhi ở nhà phụ bếp giúp mẹ nó không cẩn thận khiến tóc bị cháy thì sao nào?
Lúc nãy ý ngươi là sao? Ngươi nghi ngờ Cửu Nhi là đồng bọn với người Kỳ ư? Hồ Bát Đạo, ông đang nói linh tinh. Bây giờ chúng ta đang phá án, đúng không? Nếu có manh mối chứng minh có liên quan tới Cửu Nhi thì chúng ta phải hỏi rõ chứ.
Nhạc Đại Nhân, ngươi khốn nạn. Sao nào? Không hay rồi, không hay rồi. Lão đại, không hay rồi. Ông chủ của Hoa Liễu Đường, Kim viên ngoại tới, nói người phóng hỏa là người của Đốc tra vệ chúng ta. Nghe thấy chưa? Nói đi. Ai đốt mất Hoa Liễu Đường của ta? Sao?
Không ai dám thừa nhận à? Đám tuần vệ các ngươi có tật mà không giật mình nhỉ? Kim viên ngoại, ông không thể nói thế được. Ta nghĩ chắc chắn chuyện này có hiểu lầm gì đó. Giấy Kê Lâm là giấy chuyện dụng của người làm quan, bên trên không những có
Quan ấn của Đốc tra vệ, mà còn có chữ ký. Chắc chắn là người phóng hỏa làm rơi. Vương Thiên Vận. Có. Xem đi. Của ta? Ngươi tới phòng tắm làm gì? Lẽ nào là ngươi phóng hỏa? [Toi rồi, toi rồi.] [Mình hại Thiên Vận ca rồi.] Hai hôm rồi,
Chẳng có gì hết. Chưa biết chừng sắp xuất hiện rồi. Ta… Mau nói đi. Là ta. Là… là ta. Một con oắt con, ai cho cô lá gan mà dám đốt Hoa Liễu Đường của ta hả? Đại nhân, ta cũng chỉ lỡ tay thôi. Vốn ta muốn tới Hoa Liễu Đường
Để chặn tên người Kỳ kia. Ai ngờ trong quá trình đó lại không cẩn thận làm đổ chậu lửa. Thế người Kỳ đâu? Hắn chạy mất rồi. Hắn là người vứt xác ư? Không đâu. Lúc hung thủ vứt xác thì hắn bị nhốt trong phòng tắm với ta,
Không thể có thời gian ra tay. Thế cũng có thể là đồng bọn, cố tình làm loạn để tên có ba vết sẹo có cơ hội vứt xác. Đúng thế. Nhưng mà hôm đó hắn cải trang thành tên có ba vết sẹo làm loạn Đốc tra vệ, chính là để moi ra
Manh mối về tên người Kỳ có ba vết sẹo. Từ đó suy ra hắn không thể là đồng bọn của tên có ba vết sẹo. Đều là suy đoán của ngươi thôi. Đủ rồi. Điều tra án ra sao là chuyện của các ngươi, ta không có hứng nghe. Nghiêm tổng sứ,
Con bé này thừa nhận đã đốt phòng tắm của ta, buộc phải bồi thường cho ta. Đại nhân, ta… ta muốn hỏi một câu. Phòng tắm của ông đáng giá bao nhiêu tiền? Một trăm lượng. Một trăm lượng ư? Một trăm lượng. Một… Thế… thế nếu ta nói ta không đền được
Thì phải làm sao? Thì cứ theo pháp luật của Đại Càn, cho cô ngồi tù mười năm. Mười… Đừng, đừng. Mười… mười năm. Nghĩa phụ có tiền. Ta cho cô thời gian nửa tháng. Ta phải thấy tiền, một trăm lượng. Nếu thiếu đồng nào thì chúng ta gặp nhau ở công đường.
Nghiêm tổng sứ, tới lúc đó ngài sẽ không bao che cho thuộc hạ của mình đâu nhỉ? Nghiêm tổng sứ. Đương nhiên là ta sẽ xử lý theo phép công. Nhưng mà Tô Cửu Nhi đã không còn là người của Đốc tra vệ nữa rồi. Nghiêm Khoan.
Bây giờ ngươi nói câu này là sao hả? Ông cũng thu dọn đồ rồi biến đi cho ta. Hôm đó ta nói rất rõ ràng, nếu trong thời hạn mà không bắt được tên người Kỳ làm loạn Đốc tra vệ thì biến cho ta. Ta giữ lại ông làm gì?
Đi đi, đi đi. Biến thì biến. Ông đây đã không muốn hầu hạ từ lâu rồi. Nha đầu, con yên tâm. Lão Hồ bán nhà của tổ tiên đi thì ít cũng phải hơn trăm lượng. Tới lúc đó cầm tiền đập vào mặt hắn. Đi nào. Nghĩa phụ.
Nhà Tô Cửu Nhi ở đâu, kinh doanh gì thế? Ta không thể để cô ta chạy mất. Mẹ cô ấy mở tiệm thuốc ở phường Thọ An. Tô Hoán, cha cô ấy năm xưa cũng bị Đốc tra vệ gạch tên vì phá hỏng vụ án. Đúng là cha nào con nấy. Nha đầu.
Nha… Ngài nhìn rõ đi. Người bắt được hung thủ sẽ được thưởng 100 lượng bạc. Trên này không nói là không tính tuần vệ của Đốc tra vệ đúng không? Tuần vệ của Đốc tra vệ đương nhiên là được tính. Nhưng ngươi là một đứa sống tạm bợ
Ngay cả bưng trà rót nước cũng làm không xong mà còn muốn bắt tên người Kỳ có ba vết sẹo ư? Đúng. Nếu ta và nghĩa phụ ta có thể điều tra được vụ án này thì Đốc tra vệ phải chừa chỗ cho bọn ta. Sao nào? Được. Ta cho ngươi nửa tháng.
Trong vòng nửa tháng, chắc chắn ta có thể tìm được hung thủ. Tới lúc đó mong là ngài có thể trịnh trọng xin lỗi trước mặt mọi người vì đã sỉ nhục cha ta. Đúng. Được. Giao kèo. [Treo thưởng] Ta thấy con cực kỳ tự tin, có tính toán
Với vụ án này đấy. Đó là rượu. Tật xấu gì thế không biết? Thực ra bây giờ con vẫn rất muốn khóc. Một trăm lượng đấy. Không sao, nghĩa phụ có tiền. Cùng lắm thì nghĩa phụ bán căn nhà của tổ tiên đi. Người bán căn nhà của tổ tiên đi,
Lại mất việc ở Đốc tra vệ thì sau này sống sao? Nên sống sao thì sống vậy thôi. Ta sợ gì chứ? Đi bước nào hay bước nấy. Con đã nói ra rồi, con nhất định phải phá vụ án này. Nếu không thì không những hại cha
Mà còn khiến cha con mất mặt. Được, được. Này, ta hỏi con nhé. Túm một cái moi tim giai nhân, nhổ vào dưới bóng Hoa Liễu Châu. Câu tiếp theo là gì? Cắn một miếng đứt mũ giai nhân, vứt đến Quỷ Môn Quan dưới trăng. Ta hỏi con tiếp,
Từ khi bốn vị quan mất tích đến vụ vứt xác đầu tiên cách nhau bao lâu? Bảy ngày. Được. Thế ba vụ ném xác cách nhau bao lâu? Cũng là bảy ngày. Đây chính là manh mối đấy, Cửu Nhi. Bảy ngày, chính là bảy ngày này đây.
Chúng ta chỉ cần đợi thêm bảy ngày, chắc chắn kẻ vứt xác kia sẽ lại vứt xác ở Quỷ Môn Quan. Chúng ta cứ ôm cây đợi thỏ là có thể bắt được hắn rồi. Lão Hồ. Con đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi. Thế con hỏi người,
Quỷ Môn Quan ở đâu? Người Kỳ có ba vết sẹo kia, bây giờ chúng ta chỉ biết trên mặt hắn có ba vết sẹo. Những đặc điểm khác thì không hay biết gì. Cho dù chúng ta tìm thấy Quỷ Môn Quan, lỡ như hắn ta đeo mặt nạ hoặc là đội màn che
Hay là dịch dung thì sao? Thế thì cũng rất khó xác định đối tượng. Ơ… ơ… ơ… sao mà khó thế? Con nhớ ra rồi. Có một người chắc chắn hiểu rõ về tên có ba vết sẹo hơn chúng ta. Ai? Mắt hắn là mắt phượng, mắt hoa đào, mắt hạnh
Hay là mắt tam bạch? Mắt phượng. Không phải, không phải. Mắt hoa đào. Không, không, không, cũng không phải. Chắc là… trong mắt phượng có chút hoa đào. Đúng. Thế miệng thì sao? Lớn hay nhỏ? Là môi đỏ, môi mỏng hay là trên mỏng dưới dày? Môi đỏ, nhưng không dày
Mà kích cỡ vừa phải. Khóe miệng hơi nhếch lên. Nhưng mà cho dù là hơi hơi nhếch lên thì trông vẫn rất hung dữ. Ôi mẹ ơi, quá tuyệt. Đây là mỹ nam tử nghìn năm khó gặp đấy. Muội xem, muội xem với. A Hoa tỷ, tay nghề của tỷ
Không thua gì họa sĩ trong Đốc tra vệ bọn muội đâu. A Hoa tỷ của muội gặp bao nhiêu người, vẽ cái khác thì không dám nói nhưng vẽ nam nhân thì vẽ đâu đúng đấy. Hắn ta có phải là nam nhân khiến muội cảm nhận được tình yêu không? Làm gì vậy?
Đây là nam nhân mà muội muốn bắt. Vui lòng xuất trình giấy tờ. Được rồi. Tiếp theo. Giấy tờ đâu cho xem. Giấy tờ đâu? Ra ngoài vội quá, ta quên mang rồi. – Đại nhân. – Đưa đi. – Đi. – Đại nhân, đại nhân. Ta quên mang thật mà. Nhanh lên.
Đại nhân, ta về lấy ngay đây. Ngoan ngoãn đi. Đại nhân. Lại đây. Nào, cho xem giấy tờ đi. Đại nhân, mời ngài xem. Được rồi, người tiếp theo. [Tội phạm phóng hỏa, thưởng 10 lượng bạc] Giấy tờ. Tiếp theo. Nữ nhân ngu ngốc này, vẽ chẳng giống ta chút nào
Mà cũng muốn bắt ta ư? Lẳng lặng đi theo ta suốt dọc đường rồi, sao lại không che giấu cả mùi hương thế? Ra đây hết đi. Mong sao trời phù hộ. Ta còn tưởng là ai chứ? Hóa ra là cao thủ bốn bộ tộc Tuyết, Xích, Thương, Huyền à?
Ông già kia phái các ngươi đến ư? Bệ hạ mong bọn ta tìm thấy ngài, nói với ngài rằng trong nước có nguy cơ, cần điện hạ khởi hành quay về ngay. Bây giờ mâu thuẫn giữa hai tộc Càn, Kỳ trong thành Cửu Tiêu đã được dấy lên.
E là có người đứng giữa gây khó dễ. Thân phận của điện hạ đặc biệt, nếu bị người có ý đồ phát hiện, hậu quả không dám tưởng tượng. Ta không muốn làm các ngươi bị thương. Nhưng nói thật, có thêm mười người
Như các ngươi đến nữa thì cũng không đưa ta đi được đâu. Điện hạ, tuy ở thành Cửu Tiêu nhưng cũng phải làm theo quy củ của Kỳ tộc chúng ta. Việc gì phải rắc rối thế? Các ngươi lên hết đi, đánh nhanh thắng nhanh. Ai đấy? Dám gây chuyện trong thành.
Hình như là bên kia. Đá. Điện hạ, tiến triển ra sao rồi? Đặt chốt kiểm tra giấy tờ ở khắp mọi nơi. Đã thế còn dán cả lệnh truy nã ta. Sắp tới ta cũng không làm được gì rồi. Khi trở về còn gặp phải cao thủ bốn bộ tộc, bị thương nhẹ.
Điện hạ, sao ngài có thể không cẩn thận như vậy chứ. Nào, đưa ta. Ngài xem đi. Ta đã nói rồi mà. Ngài đi ra ngoài phải dẫn ta theo. Nói sao ta cũng là Thương Kỳ mà, thân thể của ta có ích hơn đầu óc nhiều.
Ngươi nghĩ ngươi đối phó được với mấy người phụ vương ta phái tới? Phải. Điện hạ, đúng là võ công của ngài giỏi thật, trong Kỳ tộc không mấy ai là đối thủ của ngài. Nhưng ta là hộ vệ thân cận của ngài. Ngài nghĩ xem,
Có thể làm hộ vệ thân cận của ngài, ta… Đúng không? Ngài còn chẳng cho ta cơ hội để bị thương nữa. Ngươi có từng nghe nói đến câu này chưa? Câu gì? Rời xa đám đông có thể khiến một người bình tĩnh, tỉnh táo hơn, không bị cảm xúc chi phối.
Chưa nghe, ai nói đấy? Điện hạ, có phải vì người này nên ngài mới thui thủi một mình, làm ầm lên không muốn ở lại nước Kỳ nữa không? [Lửa thánh đã mất mười năm,] phạm vi đóng băng [Vài tháng trước] [Tuyết Kỳ Vương của nước Kỳ] [Hàn Lẫm, quốc sư nước Kỳ]
Đã lan rộng đến nơi cực Bắc. Cứ như vậy, e là không đến mấy chục năm, Kỳ tộc chúng ta sẽ hoàn toàn biến thành tòa thành chết dưới băng. Bởi vì không có lửa thánh bảo vệ, đất ở cực Bắc càng thêm lạnh lẽo.
Các thủ vệ buộc phải rút quân về phía Nam, nhưng lại vì bão tuyết ập tới bất ngờ mà bị vây khốn ở biển Cực Bắc đóng băng nhanh chóng. Biển Cực Bắc đóng băng rồi. Mau xem kìa, bão tuyết đến rồi. Chạy mau. Nhanh. Chuyện đóng băng
Rồi sẽ có ngày bị lộ ra. Đến lúc đó người trong tộc sẽ biết hết. Để sinh tồn, tấn công Càn tộc mở rộng biên cương là chuyện khó tránh khỏi. Mà bất kể là đóng băng hay chiến tranh thì đều sẽ nguy cho sự sinh tồn của Kỳ tộc chúng ta.
Tìm ra lửa thánh mới là cách giải quyết duy nhất. [Tuyết Kỳ Vương của nước Kỳ] Lửa thánh vẫn luôn liên quan đến sự tồn vong của tộc chúng ta, nhưng Mục Diên mất tích mười năm rồi, mãi vẫn chưa tìm thấy. [Sất Lan, đại tướng quân nước Kỳ]
Chúng ta nhất định phải chuẩn bị một phương án khác. Bệ hạ, bên nước Càn đã đồng ý bàn bạc cụ thể về Lục ước Càn – Kỳ với chúng ta vào tháng sau. Đây chỉ là bước đầu tiên để Kỳ tộc chúng ta di cư sang nước Càn.
Ngươi nhất định phải làm cho thỏa đáng. Vâng. Bệ hạ, có tin do thám tử gửi về. Dạo này ở nước Càn có một vụ án lạ. Mọi người đồn rằng hung thủ là một người Kỳ có ba vết sẹo trên mặt. Chẳng lẽ là Mục Diên? Chưa thể biết được.
Nhưng ta đã cử thám tử bám sát, không lâu nữa sẽ có tin tức. Phải thiết lập chốt ngoài thành, không thể để người trong tộc đến gần nơi cực Bắc dù chỉ một bước. Sất Lan, ngươi đi tìm Hàn Tranh, bảo nó đến trấn thủ trạm gác. Đến lúc cần thiết
Thì nói cho nó biết chuyện đóng băng. Cũng đến lúc để cậu ấy biết rồi. Thế chuyện của Mục Diên thì sao? Tạm thời giấu nó đã. Dù sao hai người họ cũng là bạn bè thân thiết, chắc chắn Hàn Tranh không ngờ rằng khi bỏ trốn Mục Diên đã
Lén lút mang lửa thánh đi. Được rồi, hai người lui xuống đi. Điện hạ, điện hạ, chủ nhà vừa mới tới hỏi chúng ta đã làm xong giấy tờ thông hành chưa. Nếu như không làm xong thì họ cũng phải thu lại chỗ này. Sao thành Cửu Tiêu này
Lại khắt khe với người Kỳ chúng ta thế chứ? Có lẽ chúng ta có thể về Sóc Bắc trước. Không thể nào. Nhiều người Kỳ có thể sinh sống ở đây như thế, sao ta lại không được? Không tìm thấy Mục Diên thì ta nhất quyết không quay về.
Mục Diên cũng là người Kỳ mà. Sao hắn có thể qua lại tự do ở được? Có lẽ hắn không ở thành Cửu Tiêu thì sao? Có lẽ còn một khả năng khác nữa. Huynh ấy vẫn luôn bắt tay với người Càn. [Đúng rồi.] [Hai người tối hôm qua]
[có thể là đồng bọn của huynh ấy,] [vậy nên bọn họ] [mới không có mùi của người Kỳ,] [cũng không có mùi của người Càn.] [Có rất ít người biết] [cách dùng thảo dược để giấu mùi hương.] Điện hạ, ta có cách này đây.
Chúng ta có thể hợp tác với một người Càn. Ta nói bừa, ta nói bừa thôi. Điện hạ còn không chịu làm cộng sự với ta, sao có thể hợp tác với người Càn bọn họ chứ? Ta không tin không còn cách nào khác nữa. Cách thì đúng là có một cách đấy.
Mau nói đi. Khi ta đi mua đá có gặp một đứa bé người Kỳ, nó nói giấy tờ thông quan thật chỉ có Đốc tra vệ có. Nhưng lại thật sự có một chỗ có thể làm giả. Thật sự có thể qua mắt được sao? [Ca Ca, người Kỳ] Điện hạ.
Lại đây, lại đây. Ca Ca. Sao bây giờ ngươi mới đến? Tranh thủ thời gian làm cho chúng ta. Làm cho hắn đúng không? Đúng, đúng, đúng. Đi theo ta. Ca Ca, lại đến đấy à? Thành ca, sớm thế? Không sớm nữa rồi. Ca Ca đến rồi. Tranh chữ này, xem đi.
– Đây là hàng ta mới nhập đấy. – Không cần, không cần. Sao hả? Xem cái này của ta đi. Không mua đâu. Vị tiểu ca này. Ở ngay đằng trước thôi. – Đi mau. – Khách quan, khách quan. Nhanh lên, nhanh lên, chúng ta đi thôi. Để ta xem nào. [Tiệm rèn]
Ở ngay đây rồi, đi. Đến rồi. Ông chủ, có mối đây. Muốn làm cái gì? Giấy tờ thông hành. Họ tên. Khắc Cáp Khố Nhĩ Đặc. Tuổi. Ngươi không nhìn ra hả? Ta mới qua lễ trưởng thành đấy. Sáu mươi. Ngươi bị ngốc đúng không? Giấy tờ làm giả,
Viết thông tin thật làm gì? Ông chủ, tên huynh cứ viết đại đi, tuổi thì năm mươi tuổi. Thân phận thì là thương nhân buôn đồ lông. Đợi đấy. Giấy tờ của hai người đây. Đúng là bộ tộc Xích Kỳ giỏi nghề thủ công nhất. Trông giống thật đấy chứ.
Chút tài mọn thôi, mười lượng vàng. Người Kỳ tìm huynh làm giấy ở giả ở đây chắc nhiều lắm nhỉ? Sao lại thế được? Không phải ai cũng trả được mười lượng vàng này đâu. Không dùng giấy tờ thật, lại bỏ số tiền lớn đến chỗ ta làm giả, thì thường
Đều có lý do không thể nói ra. Thế huynh có từng thấy một người Kỳ có ba vết sẹo trên mặt không? Người Kỳ muốn kiếm ăn trong thành Cửu Tiêu không dễ đâu. Chết rồi, quan binh đến rồi. Chạy mau, chạy mau. Quan binh đến rồi, chạy mau.
Nhanh, đi mau, đi mau. Nhanh. Nhanh lên, nhanh lên. Đi mau, đi mau, đi mau. Nhanh nhanh, tránh ra, tránh ra. Điện hạ, mau đi thôi. Ngài là tội phạm truy nã đấy. Đi thôi. Nhanh. Đi. Hai người đi ra từ chỗ này là an toàn rồi. Các người mau đi đi.
Sao ngươi không đi cùng bọn ta? Ta… Ta… Điện hạ, ngài mau đi đi. Cảm ơn. Cảm ơn. Đồ ngốc. Hay. Hay lắm. Hay. Hay. Hay, hay lắm. Giỏi lắm nha đầu. Con nói xem tại sao nghĩa phụ lại phục con thế chứ? Nha đầu con lắm trò quá.
Mùa hè ở thành Cửu Tiêu này rất nóng, người Kỳ sợ nóng nhất. Trông người Kỳ này là biết hắn là kiểu vừa lập dị vừa lắm tiền. Vậy nên kiểu gì hắn cũng mua đá ở khắp nơi. Nhưng mà cũng phải nhờ Lão Hồ nhà chúng ta tinh thông tin tức
Nên mới bắt được họ nhanh như vậy. Không sao. Tìm mấy chủ nhà giúp đỡ xác nhận thân phận có gì khó đâu? Mấy người đó đều là bạn lâu năm của nghĩa phụ hết. Nhờ bọn họ làm việc chỉ cần ta nói một câu là được. Vẫn là con bé nhà ta
Thông minh lanh lợi. Vậy mà con lại nghĩ đến chuyện nhờ đứa bé người Kỳ như Ca Ca dẫn hắn ta vào tròng. Lần này đúng là nhờ sự giúp đỡ của Ca Ca và bà nó nên chúng ta mới biết người Kỳ không chỉ sợ lửa. Có tác dụng thật này.
Mà còn có thứ trí mạng hơn nữa. Yên tâm đi. Ta vừa mới xem rồi. Hai tên này ngủ y như lợn chết, ngủ say như chết vậy. Nghĩa phụ. Người nói xem lần này bọn họ có thể khai hết cho chúng ta không? Yên tâm đi.
Đến lúc đó nhốt dưới hầm nhà ta, ta đốt mồi lửa là được. Nếu không được nữa thì bỏ đói mấy ngày, đảm bảo bọn chúng biết gì cũng sẽ khai cho bằng sạch. Khắc Cáp. Dậy đi. [Sao lại bắt đầu rồi?] [May mà tên đó đang ở đây,]
[ta phải mau đi thử xem.] Nghĩa phụ, tự dưng con nghĩ đến một chuyện, con muốn vào xác nhận. Con đợi ta. Con treo bùa hành của ta lên cổ đi, đề phòng chút. Vẫn là nghĩa phụ thông minh. Cẩn thận nhé nha đầu. Con vào trong trước nhé. Ớt, hành,
Thật ra người Kỳ các người cũng không khó đối phó lắm. Nếu huynh đã rơi vào trong tay ta rồi… [Kỳ lạ thật đấy.] [Mình lại nhìn rõ được rồi.] [Rốt cuộc nữ nhân ngu xuẩn này đang làm gì vậy?] Lạ lùng quá đi mất.
Tại sao mỗi lần mình chạm vào hắn ta đều sinh ra cảm giác kỳ lạ như vậy nhỉ? Tuy ta cũng không biết tại vì sao, nhưng nếu ta có thể đưa hắn về nhà thì bệnh của ta có thể chữa khỏi rồi. Vậy có phải ta sẽ có thể
Sống lâu trăm tuổi rồi không? Sống lâu trăm tuổi? Sao huynh…. Nghĩa phụ, nghĩa… Cô im miệng cho ta.