Tập 3 – Phần 1: Thẩm Đằng hoá “đặc công” trong trận thuỷ chiến.
Tuần trước, chúng ta thử trải nghiệm sự rộng lớn của thảo nguyên Nội Mông. Sự hăng hái của bầy cừu xong rồi, sập rồi. Linh Động của Tiểu Lộc. Đại Hỉ, mau chạy đi. Sự hung dữ của gấu đen. Tuần này, chúng ta hãy tiếp tục khám phá
Thật sự có danh xưng “vua điện” này. Những bí ẩn nằm sâu trong lòng núi Nội Mông. Đi thôi. Đến đích. Sống trong căn nhà nhỏ này, căn nhà nhỏ rất đẹp. Lấy thẻ phòng. Tấn Lộc. Trung Lộc. Phạm Thừa Thừa, An Lộc, Phạm Thừa Thừa. Ngạn Lộc. Ở đây nên nuôi hươu.
Tại sao đều là hươu, hươu cả? Bạch Lộc. Bạch Lộc đến Bạch Lộc rồi. Center của tôi. Xin lỗi mọi người. Là cái này sao? Là cái này. Tạm biệt. Đi đâu ăn cơm, Phạm Thừa đi. Tôi cũng không biết. Không phải ngươi họ Phạm sao?
Ngươi còn không biết đi đâu ăn cơm? Đúng là một bữa tiệc thịnh soạn. Chúng ta tích cực ăn thôi. Thịnh soạn quá. Thịnh soạn quá. Hành hoa hành chuẩn bị xong rồi. Đã chuẩn bị xong rồi. Mọi người ngồi bên này. Anh. Em mặc áo khoác ngoài rồi, hơi lạnh.
Thừa Thừa, các anh thật sắc sảo. Lạnh quá. Mặt con không đẹp. Tôi phải ngồi bên này. Ăn cơm thôi. Hành, Được. Xin chào. Là tôi. Mau ngồi xuống. Hạo Nhiên đâu? Lưu Hạo Nhiên, tranh thủ chụp. Hôm nay sắp kết thúc một ngày rồi. đã chuẩn bị bữa tối
Bữa tối thịnh soạn. Nhưng ăn xong bữa cơm này hạo Nhiên sẽ kết thúc chuyến du lịch ngắn ngủi với các bạn. Phạm Đồng suýt nữa khiến ta khóc rồi. Cô… Cho nên để bảo vệ của Hạo Nhiên ca. Xin hãy hoàn thành nhiệm vụ sau đây cho cậu ấy. Anh Đằng.
Cần phải viết “Giờ xuất phát” Trên mu bàn tay của Hạo Nhiên. “Phát”. Chữ “Phát”. Chữ “Phát” này hiểu rồi. Không phải “father”. Em còn nhấn mạnh nữa, tôi còn tưởng hai chữ “tóc” và “chữ” Thừa để Hạo Nhiên hát một bài. Anh Tiểu Bạch. Ba loại. Đại Huân là nhường Hạo Nhiên
Công chúa ôm Tiểu Bạch cương Tử ca là để Hạo Nhiên tay không bắn pháo sao mà… Thế nào gọi là tay không khai hỏa. Vỗ tay có tính không? Cũng được. Anh Băng muốn để Hạo Nhiên khoe một đoạn hành hoa cái này khó nhất muốn Hạo Nhiên trước khi đi
Làm cậu ấy “chết” đi. Chúng ta không phải nói nhân lúc anh ta đi, mau tiêu hao hết dùng hết bước vào là chúng ta sẽ nhanh chóng bắt đầu… Mau chóng hoàn thành nhiệm vụ của từng người. Tôi sẽ nhảy lên người cậu ấy. Sau đó em liền…
Sau khi nhảy xong thì chúng ta vỗ tay. Tôi nhảy cùng cậu ấy. Cậu ấy bị “bắt cóc” rồi. Tuyệt vời. Đến rồi. Đến rồi. Được. Sao thế? Sao thế? Sao thế? Hạo Nhiên, cậu biết ếch kêu thế nào? Bắt lấy tôi. Ếch kêu thế này. Ếch. Gọi ếch như vậy. Ếch. Được.
Được. Này, sao thế? Không thấy điểm này. Hạo Nhiên, ăn một miếng hành. Có thể bắt đầu rồi đúng không? Mở. Là anh em. Vỗ tay. Đây là… Ăn đi. Xảy ra chuyện gì vậy? Ăn cơm. Xong hết một lúc. Hạo Nhiên cũng thật thà. Vâng. Tên nhóc này thú vị đấy.
Sao thế? Sao thế? Sao thế? Là mù tạt. Mù tạt thật đấy. Anh “rút kiếm”. Mà hoành tráng thế này. Nước hành mỳ tương cay. Ra dáng. Anh, chúng ta ăn một miếng thôi được không? Đúng, cái bát này đúng là không chứa nổi dậy khoe hết rồi. Cũng ngồi không nổi nữa.
Không phải, tôi sợ anh thèm. Tôi ngồi một bên. Tôi hói đầu, anh thèm lắm. Anh Băng thật chu đáo rất chu đáo sao lại cay? Em vừa ăn cái này, Ăn một cái màu đỏ, màu xanh lá. Xanh lá. Tôi nghĩ màu xanh lá phải là kiểu không cay.
Kết quả bây giờ. Là sao? Tôi không ăn. Cô nói ăn ớt đi. Ớt chắc sẽ ăn được ba, hai, một. Ăn ớt xanh đi. Tôi thắng rồi. Cũng được, không cay lắm, nhưng mà… Thì đó, tự nhiên nó… Có vẻ như nó đã chảy dầu rồi. Ban đầu nó không sao,
Nhan sắc từ 1 đến 10, bạn chấm cho mình mấy điểm? 8 giờ 8 phút. Cậu biết vì sao 8 giờ 8 phút không? Nói là có một điểm hai, Đây là điều tôi thật sự không hiểu. Hiểu rồi. Con người này có một không hai. Phương Thảo – Bích Liên Thiên.
Anh Cương đúng là thích giúp đỡ người khác. Đất Mũi. Hôm nay chúng ta thấy hươu kêu thế nào nhỉ? Gọi là hươu! Cậu ấy không phải nói “ú u” gì cả. Các cậu biết rồi biết kêu thế nào không? Biết rồi thì gọi thế nào?
Ếch bò Ai thật sự từng nghe tiếng ếch bò kêu? Ếch bò kêu sao? Thật à? Giống bò thật đấy. Đúng không? Làm tôi sợ hết hồn. Tôi tưởng khỏa thân chui một con bò ra. Người ta nói với ta là ếch bò, của ngươi à? Tôi chơi một trò chơi với cậu.
Trò chơi gì? Làm gì thế? Tôi đã viết một “triển lãm”. Triển. Trò chơi? Tôi cảm thấy so với cái người kia còn thú vị hơn cả Đã bắt đầu rồi. Trí tuệ. Anh Đằng là trí tuệ thật. Cái gì đây? Cậu không cần. “Triển nhanh”. Cậu ấy không cần.
Nếu cậu ấy muốn viết “gửi” cho em, em đừng đồng ý. Chị từng chơi trò này, viết gì thì đừng đồng ý. Thế này là sao? Cậu ấy viết “gửi” cho cậu đúng không? Một trò chơi. Tôi… Mở rộng tầm mắt. Phát. Nhanh. Triển.
Bỏ đi, trò chơi này không có ý nghĩa gì hết. Là sao? Rớt đáy chưa? Trò chơi này của tôi bắt đầu chưa? Tôi nghĩ các bạn đã từng chơi rồi. Các bạn đều biết là “phát”. Chắc chắn mọi người biết. Tôi sẽ không chơi nữa. Tôi không chơi nữa. Là sao?
Thật ra tôi cũng không hiểu. Giỏi quá. Anh tưởng chúng ta đến ăn cơm thật à? Không phải. Đã xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì? Không thấy sự nhiệt tình lúc nãy hơi kỳ lạ sao? Hạo Nhiên, có thể đoán thử xem
Nhiệm vụ bảo vệ của bạn lần lượt là gì? Còn lần lượt là gì? Mỗi người đều có Mỗi người đều không giống nhau. Các bạn có chắc là có nhiệm vụ này không? Rất thích tham gia vào em tham gia rất tốt. Vâng. Để tôi hát. Có. Có. Của anh. Không phải.
Mọi người cùng nhau giúp đỡ để giở trò. Là ai không quan trọng. Đây chính là một “băng đảng lừa gạt”. Không phải, tôi còn làm gì nữa? Từ khi vừa vào cửa, con đã muốn ôm Bạch Kính Đình? Đúng. Lại đối một người. Lại đối một người, hai người.
Cậu nghĩ xem bọn họ còn làm chuyện điên rồ gì nữa? Cậu xem, cậu nghĩ mà xem. Đầu óc trống rỗng. Bảo mình học cái gì gọi là cái đó là động vật gì. Chỉ cần ba loài không chỉ có ba loại. Mà anh cũng không biết. Anh đầu tư… Cũng thấy hơi
Hạo Nhiên, tôi cũng hơi sợ rồi. Nhưng thật ra cậu rất tinh tế, cậu học được rất nhiều kiểu, để em nhảy được không? Có ạ. Đúng. Không phải, có một cái nhìn rõ nhất cậu lại không phát hiện ra. Bây giờ cậu ấy thật sự không dễ phát hiện.
Không phải, vì bây giờ cậu ấy đang rất khó để cậu ấy phát hiện Đáng yêu quá. Sao thế? Không sao. Khó lắm, nó ở trên mặt. Thật nực cười. Hạo Nhiên phối hợp rất tốt, quan trọng là Thế rồi cũng không nhìn ra. Tay viết chữ, là một trò chơi thế này.
Đúng. Chủ yếu là để viết chữ “Phát” Trên tay cậu. Năm cái rồi, còn hai cái nữa. Ăn miếng hành đi. Ăn hành. Của anh Nguyên Tử đấy. Tên đề bài thật ra cậu ấy rất khó nói ra. Anh ấy hoàn toàn không đoán ra được. Đúng. Bảo ngươi tay không khai hỏa
Thì vỗ tay. Sau đó anh vừa bước vào phòng anh có nhớ mọi người đều vỗ tay. Sau đó cậu cũng vỗ tay theo. Là xong rồi. Vậy sự phối hợp của ta đúng là tự nhiên. Tôi phối hợp cũng tự nhiên ghê.
Cậu vừa vào đã cơ bản hoàn thành được một nửa. Hạo Nhiên đáng yêu nhất là cái một chữ “Phát”. Còn gì nữa? Còn gì nữa? Sao tôi không phát hiện? Tôi tưởng là trò chơi thật. Tôi còn đứng đó suy nghĩ cả buổi. Trò chơi này có ý nghĩa gì?
Chơi thế nào? Đương nhiên rồi. Sáng mai chúng ta cùng đến nhé. Mở mắt ra là Hạo Nhiên đi luôn. Lưu Hạo Nhiên, ngày mai cậu… Có thể ngày mai cậu ấy không đi được. Chậm thôi. Làm như này cảm giác mình sắp bị tiễn đi rồi.
Về chỉ có thể dựa vào hai chân. Tôi cảm thấy mọi thứ của tự nhiên đều rất có năng lượng. Tất cả sinh mệnh, tất cả các loài thực vật, động vật, em cảm thấy chúng đều là tràn đầy năng lượng. Tôi rất tận hưởng với mọi người.
Hy vọng sẽ có cơ hội đi đến nhiều nơi hơn. Chúc ngủ ngon chào Hạo Nhiên. Tạm biệt. Hẹn gặp lại. Xin chào. Chào anh. Ông chủ, lúc sáng chúng ta mới cho hươu nhỏ ăn, anh có giới thiệu gì hay không?
Chúng ta đúng là tự mang theo mình một thiên đường cho con cái. Nếu như mọi người có con, có thể dẫn đến đây chơi. Chúng ta có thể cùng đưa anh Đằng đi chơi. Đúng vậy. Không chỉ là homestay cho bố mẹ và con cái, vào Meituan App,
Tìm kiếm “homestay Mỹ Đoàn”. Phòng nào cũng có phòng cho thuê theo tháng, mà còn phải hỏi ông chủ. Sau này ở homestay khách sạn chúng ta sẽ cùng tham gia sự kiện. Dậy đi. Đi thôi. Tối qua mọi người ngủ thế nào? Được. Ngủ rất ngon. Ngủ rất ngon.
Hôm qua anh Đằng ngủ ngon không? Tôi ngủ ngon lắm. Nhìn ra được. Đẹp không? Thoải mái thật thầy Ngụy đến rồi à? Lông mày hôm nay anh xăm rồi sao? Tối qua mới xăm. Có xăm không, nặng không? Cái này nặng quá, hơi… Vạch rồi. Xăm rồi thì sao? Xin lỗi.
Bây giờ cũng không dám nói nhiều với anh ấy. Lông mày của tôi đúng là rất quá đáng sao? Mau sửa lại cho tôi. Mau lên, trong chương trình nhìn lông mày của anh có vấn đề, không sửa thì kêu gào ở ngoài. Còn ra thể thống gì nữa.
Có phải hôm nay chúng ta có khách mời mới, khách mời danh dự sắp đến không? Đến rồi. Đâu? Chào mọi người. Chào cậu. Em gái Nghệ Phàm. Chào mọi người. Chào em gái. Chào cậu. Không phải, cô ấy cao hơn anh đúng không anh? Ai thế? Nghệ Phàm.
Tôi có đứng thẳng đâu. Gì thế? Cậu ấy cao hơn em. (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Hôm nay đỉnh đầu hơi cao. Nói thật, tóc này có thứ này. Nhổ tóc cho tôi. Đi. Mở. Nào, lên đi. Anh ơi, anh đóng kín cửa rồi kìa. Cậu đi lên từ bên này.
Cảm ơn anh Đằng. Sao hôm nay lại khác? Nghệ Phàm, Hắc Long Giang đúng không? Trường Xuân. Người Trường Xuân… Người Đông Bắc? Có chuyện gì nói. Đi. Chúng ta là bạn cùng trường đúng không? Đúng vậy. Chúng ta là bạn cùng trường, đều là ngành đối diện nghệ thuật quân sự.
Đều là một mảng. Đúng. Ba chúng ta là hàng xóm. “we don ‘t play”. Em muốn nghe. “we don ‘t play”. “we don ‘t play”. “we don ‘t play”. Em biết hát bài này rồi. Tôi biết hát. Cuối cùng em cũng học được rồi. Xuống rồi. Xuống xe. Bạch dương.
Nơi này đẹp thật. Bạch dương, bạch dương tùng. Tình thơ. Tình thơ? Vị thầy giáo này là… Chào mừng các bạn đến với đỉnh Bạch Lang của Alsan. Chào PD Trịnh. Chào PD Trịnh. Chào mọi người. Chào HLV Trịnh. Vị trí đỉnh Bạch Lang thuộc về phía nam của Đại Hưng An Lĩnh,
Sản vật cũng khá phong phú, khá nhiều loài thực vật. Độ che phủ của rừng có thể đạt 86%, vậy nên mới nói là xứng đáng với cái danh đó. Thế nên phải gọi là xứng đáng? Oxy rừng. Người dân thị trấn Bạch Lang người dân thị trấn Bạch Lang
Có thể dùng vỏ của bạch dương để làm ra các loại đồ dùng sinh hoạt. Bao gồm cả chiếc thuyền nhỏ nắm trong tay. Cái này làm bằng da này. Đúng, làm bằng da bạch dương. Anh có thể tặng em cái này không? Được. Cảm ơn. Cô làm rất tốt. Cảm ơn.
Vậy được rồi. Hôm nay mọi người sẽ cùng tôi chúng ta cùng nhau đến rừng bạch dương phía sau. Tìm kiếm những cây bạch dương bị đổ. Nào, tự mình làm một chiếc thuyền bằng da trắng. Được không? Được. Được. Được. Tôi sẽ làm xong. Đợi ở đây.
Mọi người xem cỏ ở đây đi. Mọi người nhìn xem lá này rất kỳ lạ phải không? Đây là Thăng Ma Hưng Yên, gọi là Thăng Ma sao? Thăng ma? Đúng. Có tác dụng giảm đau. Thầy ơi, bán nấm thế nào ạ? Thầy ơi, bán nấm thế nào ạ? Mấy cân? Nấm.
Lúc này ở Đông Bắc chúng ta thường gì nhỉ? Chủ tịch mùa thu, nấm. Tôi nói cái đó. Đúng là phiền phức. Chúng ta muốn học chút kiến thức, không cho. Cậu nói xem bọn trẻ ngoan của chúng ta, không liên quan đến kiến thức. Thừa giỏi lắm.
Người Đông Bắc gọi nó là Sơn Giáy. Sơn Giáy. Vâng. Nhiều hoa hơn để pha trà. Pha trà. Anh Đằng, các anh… Anh Băng là người nói nhiều thì có thể uống nhiều một chút. Con đào ta ra. Thầy ơi, phía sau vẫn còn. Vừa nói nhiều lại không có chất dinh dưỡng.
Anh ấy nên ăn gì? Anh ấy cũng nên uống nhiều trà. Chúng ta đi qua bên này xem. Được. Mỳ này đổ gỗ chắc khá nhiều. Chúng ta lên phía trước tìm gỗ đổ. Được. Được thôi. Đỗ? Cây đổ đúng là không ít. Cây này tôi thấy cũng được. Nào. Dùng tay lên.
Anh Đằng làm nghề này rất chuyên nghiệp. Cũng tạm đúng chứ? Đừng chặt chân tôi. Hôm nay tôi mặc quần đều rất giống nhau. đập một phát vào chân. Được. Không tệ. Âm thanh này hay thật. Cái nghề này của tôi cậu đúng là giỏi. Con lớn thế này, cho ta một cây
Tôi không có chặt. Anh từ đây bổ một cái, vuốt lại một cái. Cái này dễ cầm không? Được rồi. Được, để tôi. Để em. Thầy ơi, em làm được không ạ? Cái này rất hoàn chỉnh. Tôi muốn đi du thuyền kiểu đó. Dễ chịu. Thế thì có thể bỏ được rồi.
Được, tấm này được. Nghỉ ngơi một lát đi. Uống một ngụm Thư Hóa. Cái này rất dễ hấp thu. Hơn nữa uống vào bụng sẽ không khó chịu. Rất thích hợp để bụng đói. Miếng lót đi. Luôn mang theo sữa kho báu này bên mình, lúc nào cũng phải bổ sung năng lượng.
Nào. Ngon lắm. Đừng làm nữa. Sao thế? Tất cả nguyên liệu đều bị Bạch Khởi Cương gói hết rồi. Bóc một sợi. Chúng ta đừng nhìn da. Chúng ta xem thân cây này có tháo được áp lực không. Được đấy. Hiệu suất làm việc cao quá. Đi, đến khu cắm trại. Đi.
Chúng ta đi. Ăn cơm thôi. Đến đây ăn cơm thôi. Cái này nhìn ngon lắm. Nào. Nào, ăn thôi. Thịt viên chay ngon đấy. Lôi hai người vào trong bát của mình. Không tệ. Không có. Không có cà phê. Đang nói chuyện với ai thế? Nói chuyện với ai? Tôi đi mua.
Vậy phải pha cà phê cho anh Đằng. Chúng ta pha chút cà phê ở đây đi. Ngồi nói chuyện một lúc cũng được. Vừa nãy tôi ăn tráng miệng chỉ có một bát canh chua thôi anh Băng, nồi của anh vẫn chưa sôi. Bật xong rồi xong rồi, chưa làm bao giờ.
Chinh phục một người đầu tiên phải chinh phục dạ dày của người đó. Mình bị chinh phục bởi tài nghệ nấu nướng của đá rồi mình cũng vậy ta cũng vậy. Ngon như thế sao? Anh chưa từng ăn cơm anh Băng làm à? Không. Quan trọng là tôi chưa ăn bao giờ.
Hai chúng tôi đến đây nhiều ngày, hai chúng tôi cũng không được ăn. Thổi bay lên trời luôn. Cả ngày tôi chưa được nếm thử lần nào. Trước khi đến đã nói đến đây. Minh nó đi rồi. Cách làm này của em, cách làm này của em mấy phút rồi không ăn được.
Nói thật, chúng ta cũng nên hôm nào đó nấu một bữa cơm cho Băng Cốc. Được. Vậy em không ăn được sao? Không phải chứ anh. Có ý gì? Tôi chỉ muốn ăn cơm của anh Băng thôi khó thế cơ à? Sao ta còn làm bữa cơm cho hắn?
Khó khăn lắm mới dụ được Thoại Phong đến Băng Ca, anh Băng sắp có cảm giác rồi anh Đằng nói thật đi, Đúng là chúng ta nên nấu một bữa cơm cho Băng. Cái này làm cũng được chứ? Cái này. Sữa đậu nành này không cắt sợi.
Cái này làm không chuyên nghiệp như tôi. Nhưng mặc dù tôi không thể làm, nhưng không chuyên nghiệp như tôi. Anh phức tạp lắm. Nhưng em thấy đậu đũa vẫn ngon nhất. Đúng vậy. Đây không phải là đậu đũa sao? Vậy sao? Nó là một loại đậu đũa không phải sao? Không phải.
Đừng phức tạp như thế, thiệt tình. Đây chính là tàu gỗ bạch dương. Chút nữa chúng ta cầm thuyền hạ thủy đi. Có thể nghịch nước rồi. Đi thôi. Đi. Đây là một bài thơ tình đơn giản. Cái đó… bộ đồ của ai kia? Cái đó… Nghệ Phàm.
Bộ đồ đó cũng từng được thiết kế, mặc thoải mái. Mặc thoải mái cũng thời trang như vậy. Anh không quá nhạy cảm với thời trang. Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Chèo thuyền thôi. Thuyền chèo? Tuyệt vời. Suối nước nóng sao? Cái này chắc là ấm. Đừng dùng mặt thử.
Suýt nữa thì rớt xuống. Lạnh không? Cũng không lạnh lắm. Không phải. Cô cũng không quá nhạy cảm với nhiệt độ. Lạnh tay phải không? Cuối cùng cũng tóm được cơ hội. Tôi cũng có ngày hôm nay, không nắm được mấu chốt. Chúng ta đi từ đây. Bên này. Sau đó,
Người dính thuyền các vị ngồi đi mọi người ngồi đi. Giống như đi học ấy. Các thành viên nhóm xuất phát hôm nay, chúng ta sẽ dùng thời gian 10 phút làm thuyền. Lát nữa còn dùng thuyền này thi đấu. Bởi vì mọi người đều rất thông minh.
Có thể HLV sẽ khiến em thất vọng. Phải làm sao đây? Anh thấy sao mà giống thuyền vậy? Không đúng. Cái này không đúng. Để đó xem đi. Chỗ em cũng tạm. để làm thuyền, không để làm ngư lôi. Thì bể nát hết. Phạm Thừa Thừa, tôi làm cũng được. Làm xong rồi.
Làm xong rồi. Cho mọi người xem. Phim ảnh. Nâu. Số nia. Mình chắc cũng được. Tôi cố hết sức rồi. Gì mà gấp thuyền. Anh xem chỗ em. Người này cao to. Trông khá ổn đó. Tôi được rồi, một người đóng hai chiếc. Cô giỏi lắm. Vào trong nước thử xem.
Anh không lên được người, anh… Người đó thả ở thuyền của anh cái thuyền đó của anh thì cả thôn, cả thôn đều lên được. Đi, thử đi. Ta mang theo “di cốt” của ta. Di vật? Ngươi mang theo cái gì của ngươi? “Không có di cốt”. Ta là “không có di cốt”.
Huynh nói với ta đây là thuyền? Cái thuyền này sao thế? Cái này giống như bị rơi túi ở bên trong vậy. Anh vớt túi nhựa của anh ra trước đã. Cậu vớt cái của tôi ra cho tôi. Cái thứ này, cầm cây gậy. Xong rồi. Thuyền của tôi hơi xuống nước rồi.
Đi. Các thành viên nhóm xuất phát tôi sẽ nói về quy tắc. Bây giờ hai cô gái sẽ là nhóm trưởng. Thông qua battle, người chiến thắng sẽ được ưu tiên một thành viên để lập nhóm. Các thành viên mới tiếp tục battle. Cho đến khi bốn người thành một nhóm,
Tôi thấy kiểu này phải tăng thêm biên độ lớn. Vừa ăn cơm xong, hai người bẻ tay bẻ chân đi. Một múa Trung Quốc, một múa ba lê. để xem chân của ai mạnh hơn. Động tác này của hai người rất tốt cho khớp hông. Nào. Bắt đầu. Sao thế này?
Tôi còn chưa bắt đầu. Sao cứ… Vậy thì mình nghĩ là Trương Nghệ Phàm, mỗi người một đội. Vậy được rồi, Kim Thần, cậu chọn thành viên trước đi. Tôi chọn thành viên. Chủ yếu là xem thuyền. Không nhìn mặt. Thuyền của ta chắc chắn được. Nhìn thuyền chứ không nhìn mặt.
Đây là cái gì thế? Giấy bao thuyền? Tàu bọc giấy hay thịt gói bụng? Đó là anh… Tôi cứ cảm thấy có quẩy ở bên trong. Không phải. Huynh ấy bỏ gói “di cốt” của người ta vào trong rồi. Hình như vậy. Hai gia công. Sẽ trở thành công nghệ hiện đại
Của anh Băng sao? Cái này nhẹ. Cái này chắc chắn trôi được anh Băng. Chị chủ Vậy tôi chọn anh Đằng. Cậu chọn anh Đằng đi. Có mắt nhìn. Tiến hành vòng thứ hai. Anh Đằng và anh Băng ra khỏi hàng. Thế thì chắc chắn em không nhịn được anh ấy
Nhìn anh thuyền. Thuyền sáng. Nhỏ mà nhanh. Lớn mà nhanh. Cậu ấy làm vậy cũng tốt. Nói thật là rất tốt. Nhưng vừa rồi tôi nhìn thấy nó rồi. Không có chương trình lớn gì Tôi chọn Tiểu Cương hai em cùng tham gia thi à? Đúng vậy. Vào đó, Hạ Tử Vy.
Hai cơ hội. Phân thân. Tự mang theo kỹ năng chụp ảnh cá nhân. Anh xem cái này của chúng ta. Cái thuyền nhỏ của chúng ta. Kính Đình đi. Nào. Đến thì đến. Lại là hai người họ. Hai người biết chơi trò đó không? Ai làm người đó đổ.
Vậy thì đẩy cái này. Người đẩy cũng được. Ba, hai, một, đi. Mất mặt quá. Còn đẩy lên trước một bước. Hỏi trời hỏi đất, tôi cũng không ngờ cô chính là Lượng năm đó. Có tìm được Giả Nãi Lượng không? Giống y như Lượng Lượng. Chỉ có hai chúng ta thôi.
2 trong 1. Mua một tặng một, tương đương với việc kính Đình, huynh chọn đi. Chọn đi. Hai con thuyền này tốt như vậy anh làm đi. Sợ đắc tội người khác chứ gì? Không phải. Ai mà chẳng muốn thuyền của hai người họ. Cậu làm đi. Cậu tự nhiên lên, mau lên.
Hai trong một, thuộc về Đều rất tốt. Anh chọn món thịt gói. Đây là thịt gói. Thịt gói. Cậu cùng đội với ai? Anh Đằng. Hối hận rồi à? Đại Huân, thuyền của cậu cũng được đấy. Cậu muốn tôi cùng nhóm với cậu? Không cửa.
Chúng ta đã cho thuyền của mình là Khởi Phàm chưa? Thuyền buồm? Cái này của tôi là Titanic. Tên của tôi là Titanic. Thiết Dani. Cái này của ta là ngoe nguẩy. Em đặt cho anh cái tên… Noah. Phía sau là thuyền Nô. Cái này của mình…
Cái đó của cậu không phải là rau mùi sao? Đồ ăn thịt gói. Thịt gói. Anh gọi là Thịt gói trong bụng. Tôi gọi là Titanic. Nào, chọn đi. Nào, chọn. Vậy tôi chọn cái này. Cảm giác vượt thác rất mãnh liệt. Chọn đi. Súng bắn nước. Cái này thật sự rất mạnh.
Bạn xem. Thế này mạnh hơn đòn của anh nhiều. Anh không biết tôi dùng thế nào à? Tôi phải xoa đầu. Cậu cái kia được. Chỗ đó của cô được. Đây là nhóm tạo lửa, nhóm này tốt. Tập trung. Cái này được. Cơn gió nhỏ này, như hoa như ngọc. Xong bê cái,
Cái thứ vớ vẩn. Cái quạt này, cái quạt này không có tác dụng gì hết một chút tác dụng không? Thật ra cái này hợp với ta. Cây quạt này đẹp đấy, như hoa như ngọc. Có tác dụng gì không? Rồng cuốn đất liền. Cái này có thể là bình thường thôi,
Trừ khi trói chặt vào thuyền. Khá là cuộn đấy. Cái này hơi… Quá đáng rồi. Hơi đùa đấy. Cậu dùng cái này được đó. Được. Bão nhiệt đới, em xem đi, tự mình xem đi. Anh tự lái. Đây không phải là người khác có thể giúp anh mở.
Tôi mở với người khác mở không phải là một loại đồ sao? Không tệ. Được. Không tệ. Hơi mạnh đấy. Gió mạnh. Là ion sao? Nó là ion mà còn là ion? Là đồ bỏ đi. Chúng ta xếp thế nào? Em xếp. Vậy tôi là người cuối cùng. Được, vậy anh giữa
Vậy cậu là người đầu tiên. Được. Được. Tôi muốn lên thuyền sao? Trên bờ chẳng phải đều có một người sao? Đúng vậy, tôi là người trên bờ. Cô là người trên bờ. Em nhỏ tuổi như vậy, lên bờ đi. Tôi cách xa như vậy. Thấp khớp thì có chút gì đó.
Tuổi tác nhỏ như vậy cậu đúng là biết hưởng thụ. Được rồi cảm ơn. Nhìn thì giống thuyền bình thường, thật ra nó chỉ là cái gối. Con thuyền này sao cứ nhàn nhạt thế? Dù gì nó cũng là thuyền. Tôi hơi bị say thuyền bố hơi chóng mặt, bố lại say thuyền.
Thì Thừa cũng không thể để cậu ở trên đó được. Anh không nói sớm. Anh nói sớm, sáng nay em đi rồi. Cô xem, trước không đến thôn, sau không đến cửa hàng. Là ta làm không tốt. Chuẩn bị tính giờ. Ba. Hai. Một. Bắt đầu. Thịt gói bụng.
Một chiếc giày rơm của tiên sinh nào đó Thịt kho của ông. Không đi một mét. Chăn gối cho cô. đánh lại cho nó. Thịt gói. Thịt gói. Tôi chỉ mong gió đông bắc thổi qua thổi qua cũng tốt. Lấy ngón tay chèo kéo có ý nghĩa gì không? Bụng mang thịt.
Cậu đưa ngón tay chèo kéo. Anh Đằng, thuyền ổn định thật, không hề động đậy. Anh… Anh, anh dùng lòng bàn tay đập một cái. Chỉ trôi qua một cái thôi, trôi qua một cái thôi. Thịt gói trong bụng. Y phục phải trả. Thịt gói trong bụng. Đúng, anh, đúng.
Cuối cùng cũng di chuyển rồi. Thịt gói trong bụng. Lợi hại thật. Thịt gói lại gây rắc rối lớn thế nào cho chúng ta. Anh yên tâm. Kéo qua đây, hình như phải chìm xuống. Anh, mau lên. Không chịu đựng nổi nữa rồi. Titanic, Được thôi. Titanic.
Em xem cái anh Titanic của em đi. Titanic của em tính nhanh cũng tạm đủ. Được. Được. Ta thấy Noah của cô ấy cứ như miệng giếng ấy. Con thuyền Noah. Con lái rất vững. – Cũng nhanh đấy. – Đừng nói. Vâng. Tôi giỏi lắm. Tôi hút thử xem.
Cần phải hút hết nước bể bơi này hay là làm sao? Đang làm việc không có chăm chỉ. Đủ rồi đấy. Không tệ. Đừng sốt ruột. Tốt lắm. Nô tài! Nô tài thuyền. Gang nia của ta. Cậu ấy đứng vững thì chắc chắn sẽ đứng vững. Nào.
Chỗ này của tôi chắc chắn ổn. Cậu lại ngất đi một lát Được rồi. 7 phút 10 giây. 7 phút 10 giây. 7 phút 10 giây. Cậu xem, tên Titanic kia vẫn gây cản trở đấy. Sao tôi thấy thời gian trôi qua nhanh thế. Tôi cũng cảm thấy chúng ta rất nhanh.
Chiếc đầu tiên chỉ mất bốn phút. Chiếc đầu tiên dùng bốn phút. Không phải chuyện của con. Thì ra là do Thừa Thừa… Tôi đã ném hết tôi đã ném đến “Đại Tây Dương” rồi. Cậu xem, thịt gói vẫn còn trôi. Tôi lăn ra được không, được không? Được. Sao thế? Sao thế?
Đi. Nổi bật lắm. Nổi bật? Anh. Không có gì. Một bộ động tác trên sàn nào, nhóm hai. Tôi ở đây. Em giỏi thứ hai, nào. Vậy cuối cùng em… Tôi chơi cú này, Được. Nào. Cảm nhận xem. Được rồi, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ trước, hai cậu véo tiếp được không?
Chuẩn bị tính giờ. Ba. Hai. Một. Mau đi. Được. Nhanh như vậy. Lợi hại quá. Thuyền “lật” của ai đây? Cậu phải cố lên, mau đi. Được. Con đừng bắn mẹ. – Con sai rồi. – Ca. Nào, baby. Anh, tư thế lướt sóng này Được. Mất 45 phút. Cuối cùng cũng đến.
Tuyệt vời thứ hai. Xem lần hai này, giỏi thật đó. Thế này cũng được. Anh đừng nói chứ, con thuyền này chìm chậm quá. Đúng, dùng tay gạt tay. Được Đi thôi anh Băng. Anh Băng. Anh Băng, thuyền không chạy, anh càng ngày càng xa rồi.
Tôi nói này, sao đi thuyền cũng nhanh thế? Thì ra là ta nhanh. Được rồi. Đẹp lắm. Hay là cánh tay dài? Cậu nhìn cậu còn… Cậu xem, cậu trả. Tiểu Bạch, nối máy xong rồi phi thuyền, cái này phi thuyền phi thuyền làm phi thuyền
Em xem thuyền của em cũng không đứng lên được. Anh Hách đúng là Đừng có đâm đầu vào đấy. Không được, không được. Có phải anh bất cẩn không? Phải. Được nhưng không cần thiết Đại Huân phức tạp quá đi mất phức tạp, cậu phức tạp quá rồi nhìn ra rồi. Được.
Tôi cho cậu xuồng cao tốc. Em tưởng trời mưa rồi anh. “Gây án tập thể”. “Lật thuyền” đích thực. Nhiều lắm, đồ đích thực lật rất kỹ lưỡng. Kim Thần, cho nó ít sóng, để nó qua đi. Được. Tư thế này khó chụp thật. Ai chụp cho Kim Thần một bức hình?
Được rồi. 6 phút 06 giây. Thắng rồi. Bọn ta thua rồi. Nên ảnh hưởng đến rau mùi hết. Chúc mừng Kim Thần giành chiến thắng. Tôi cũng mừng thay họ. Kim Thần chia cho chúng ta điện 120 này đi. Chia đều rồi. Chia đều rồi. Được rồi tiếp theo chúng ta cần
Đạp xe kart xuống núi, trở về doanh trại chuẩn bị bữa tối. Xe đua. Tôi muốn chiếc màu tím đó. Anh Bạch, Đừng hám lợi. Mời. Chọn một chiếc QQshow mình yêu thích đẹp không? Cậu xong đời rồi đấy. Điều chỉnh lại chút đi anh. Điều chỉnh thế nào? Dù gì bây giờ
Bây giờ cũng là người nổi tiếng về sắc đẹp. Chúng ta điều chỉnh kiểu tóc một chút đi. Tôi không nổi tiếng bằng sắc đẹp đâu. Đi thôi. Đi thôi. Đi thôi. Thoải mái quá. Con sâu suýt nữa chui vào miệng. Thảo nguyên Hôlum Bell. Phía sau là ai?
Ở đây có một khúc cua lớn. Vào cua thì dừng xe trước. Pha này… Từ từ thôi. Bọn họ đều chạy xa rồi Đại Huân đâu? Đêm Thượng Hải vượt xe rồi. Nhanh thế. Vượt xe rồi. Mặt đất này chúng ta đều là tốc độ trung bình.
Xuống dốc mới là lúc dũng sĩ nhìn thấy thắng thua. Ta trôi dạt rồi. Lang trung? Sao em không nhìn thấy anh Băng vậy? Di chuyển? Đợi đã. đi ăn trưa đi. Bữa tiếp theo. Trên đường đi ăn ít nhất tám con sâu, bị rãnh nước thối làm sụp tám lần.
Xin dừng lại ở vị trí bạn nên có. Rất đã. Đúng, vui. Đã. Sao Kim Thần lại đứng chót? Cuối cùng tôi cũng xuống rồi. Tiểu Bình Đầu. Khá ngang. Khất… Khấu rất bình tĩnh. Ca Bình. Phải thế này. Phục vụ, làm một bài cung phụng. Đi. Đi. Ăn cơm thôi. Đi thôi.
Tiểu Bạch. Lái xe đẹp đấy. Anh. Hay là cậu giảng bài đi. Cô xem, ở nơi hoang vu hẻo lánh này đường cũng không dễ đi, đi rất nhanh, nhưng vẫn thấy rất ổn định, không hề run. Thật sao? Không hề rung. Vâng. Vậy chúng ta nhanh lên. Vậy thì không lo lắng.
Tin vào Audi Q4 e – tron. Dù đi đến đâu cũng như đi trên mặt đất. Không có tật. Đi lên. Bước lên. Đến rồi. Cửa hàng lúc 9 giờ. Lần này mua nguyên liệu, Đây là ngỗng à? Ngỗng to. (Điện) 40 tệ một bàn. Bàn này là 40. Vậy thì một bàn.
Khiêng đi. Số điện của con, mẹ tiêu hết tiền điện của mẹ, tôi nhớ anh hơn 700. Đúng, em phải đi rồi. Hết rồi chứ? Là thế này, Điện bây giờ của mọi người dựa theo trò chơi của thuyền Hoa hôm nay. Vậy giờ con không… Bây giờ mình còn điện không?
Lần trước Ngụy Đại Huân giành được Điện Cần Vương vậy nên cậu có một cái thẻ một món đồ có thể tùy ý mua đi đổi lại. Tôi sẽ lấy bàn này. Đúng. Thật ra chủ yếu là bàn này rồi trả lại con ngỗng đó. đổi món cho tôi.
Chỉ đổi hai góc đậu là xong mà. Đổi hai góc đậu. Được không? Được. Cho gà và sườn vào hầm cùng. Hầm linh tinh. Làm phiền Băng ca vâng. Món này anh Đằng cũng hầm được. Không phải, mình chỉ muốn anh ấy phát huy là được. Để mọi người nếm thử
Chưa từng ăn thử. Tức là hôm nay kéo đầy sự mong đợi. Đúng. Cái này không ngon. Mình nói cậu nghe, đánh giá chân thật của mình miệng của chúng ta không phải là… Bình thường chúng ta không quay chương trình thực tế. Nhìn kìa, vừa cầm lên miệng ngon lắm
Ngon thật đấy. Không phải cái đó. Không cần phức tạp như vậy. Đánh giá thật. Cậu thích ăn thì ăn. “Ngụy Đại Phục (Tạp Tư)”. Hãy nói ra của độ chu vi là năm chữ số cuối. Thì sẽ có được sữa manh mối. Ba giờ một bốn một năm chín hai sáu
Một, năm, chín, hai, sáu. Mình chọn đi chắc chắn là có một cái đúng. Nhận thẻ nhiệm vụ đi. Thỏ không ăn cỏ cạnh tổ. Để hết lên trên (mặt), chúng ta mang bàn đi. Thử đi, nào nào. Nào. Cô đến cái gì? Lùi về đâu? Một bàn nhỏ mà 5 người khiêng,
Vậy sao chỉ có hai chúng tôi khiêng? Vậy cậu tránh ra. Tôi tránh ra. Không muốn làm việc nữa. Còn muốn tiến về phía trước. Anh Đằng làm việc rồi. Không di chuyển được chân nữa rồi. Chân vẫn chưa ổn. Mọi người ngồi xuống đã.
Phải xem khi nào chúng ta có thể đến được. Thừa Thừa. Cậu đứng ở đây, bàn này hơi nặng. Không phải nói cái khác sao? Đúng là có hơi nặng. Thế này đi Đại Huân, cậu cũng không làm việc à? Cậu cất bốn củ cà rốt trong túi đi. Lấy đĩa là được.
Cầm đĩa sao? Cầm đĩa là chúng ta lấy xong rồi. Cũng được. Ngày này nào. Nào. Mọi người đói không? Đói. Càng đói xong thì ăn càng ngon. Đây là nồi sao? Đúng thế. Nếp thơm quá. Đúng vậy. Anh Đằng muốn ăn gì đây? Hôm nay Đá? Hôm nay nắm chắc nhất.
Kiểm soát dạ dày của họ cho tôi. Ngang quá. Vậy em hầm sườn với đậu đũa. Gà con hầm bột mì được không? Cho nó chút nước. Làm bao nhiêu? Được, được rồi. đổ vào nồi là được. Nào. Nhanh lên. Được, đậy lại. Đắp nắp? Không sao rồi. Sườn non. Để tôi.
Mạnh quá. Rất chuẩn. Bạn đang hoàn thành nhiệm vụ ẩn nấp sao? Cậu ấy nổi bật. Cậu ấy không sao, túi nổi bật rồi. Chỉ là nên vui mừng thôi. Vui thật. Thừa Thừa, sau này trong chương trình này thì gọi là “Bao Đệ”. Tại sao? Túi dễ nhìn thấy, túi này.
Bao đệ. Anh Bảo. Bao hết luôn. Cả một cái túi dễ thấy. Anh Đằng, em rất muốn một vấn đề. Cô chắc chắn là nhiệm vụ giấu giếm. Không phải. Từ chối trả lời. Anh Đằng đúng là nhạy cảm. Các cậu tấn công cửa thành thật sự ăn phân à?
Nên đã đánh vào miệng tôi. Nước. Cho tôi ít nước. Lấy nước cho ta. Các người đánh cổng thành ăn phân thật à? Đây chắc chắn là nhiệm vụ. Không phải, thật sự không phải. Tôi chỉ tò mò thôi. Vì trải nghiệm này đúng là người thường rất ít có.
Tôi cũng muốn hỏi. Các cậu rõ ràng quá rồi. Nhiệm vụ của các cậu không phải, không có nhiệm vụ. Vừa bất ngờ lại vừa cứng nhắc. Tôi chỉ tò mò thôi. Không có nhiệm vụ che giấu. Anh có à? Tay nghề khéo léo quá. Học nghề đi. Dạy học tại chỗ
Đúng vậy. Cái này sườn heo cũng không ngon. Cái này không ngon. Không. Đá? Con muốn đá cái ghế? Không cần đâu anh. Vậy tôi cho anh chỗ ngồi đã. 4 người chúng ta thật sự không giúp được gì. Đi theo xem cả nửa ngày xem cái này cũng rất đã.
Giúp giải tỏa áp lực. Mấy người các cậu đứng ngây ra đó Đánh lén. Học. Chủ lực đồng hành. Chủ lực đồng hành. Học thật nên em thích xem nấu ăn. Bình thường trên mạng có lúc mình xem nấu ăn, sườn hầm đậu đũa. Để ta làm cái này. đàn nó dạy nó
Thì đúng là không giúp được gì. Đây là gì? Đây là trà à? Có lẽ là trà. Tôi lên ăn miếng trà. Tôi tưởng thịt bò khô. Cháu xem, hình như lá trà. Cứng như vậy. Lên đó lấy một cục trà. Thích uống trà như vậy. Tôi còn tưởng là vị cay,
Đó là thịt bò khô. Sao lại tuột ra? Đá? Anh… Đừng làm huynh bị thương. Được rồi, lửa cháy rồi. Thêm củi vào. Cái tên này làm mình bận đến mức cậu xem kệ thật hay giả. Hôm nay mọi người đều làm việc rồi, đều rất vất vả.
Tôi cũng không được nhàn rỗi. Tôi nấu cho mọi người một bình trà sữa Mông Cổ Được. Trà sữa. Tôi làm việc còn có mục đích chính thứ hai. Cũng là để có nhiều cảnh quay hơn. Hai cậu tránh ra cho tôi. Được. Đứng bên này. Chặn hết rồi. Được.
Tốt xấu gì cũng là chính sự. Hai đứa tôi phải hai đứa mình giúp cậu. Bên trái bên phải một cái. Phải rồi. Cẩn thận. Cậu muốn “hạ độc” bọn tôi à? Không phải. Trong này có dầu, hình như Có bơ. Có bơ. Bên trong có bơ. Chạy nhanh. Đi.
Lúc nãy nhìn thấy rồi. Phải bật bếp, xả nước. Rồi mới uống trà. Là quá trình này. Muốn uống trà sữa muốn uống đậm hơn hay nhạt hơn? đậm một chút. Nồng độ một chút. Được. Nấu một nồi đất. Không ngủ được, tôi không quan tâm. Vị này đúng không?
Vị không có khuyết điểm không có bệnh gì hết vừa nãy bị sặc một cái nồi, đợi nước sôi, thừa Thừa, nào. Xuống đây. Món này là chúng tôi làm được chứ? Nhanh. Phạm chiêu. Nào. Ra chiêu. Làm vài chiêu đi. Em xào cho anh. Chút nữa còn phải xào nữa.
Mình làm cho cậu, mình làm mẫu cho cậu. Đại Huân. Không đúng phong cách. Không đúng. Có phải cậu không đủ sức không? Có phải cậu không đủ sức không? Đúng là vậy. Nhưng vừa nhìn là biết lần đầu làm. Được. Bên đó được không? Bên đó lửa cháy chưa?
Đứng lên một chút. Không phải, bên đó. Chắc anh Đằng là người nổi nhất. Cương tử. Ở đây có thêm củi. Canh gà này… Được. Đến chỗ tôi để cướp kịch. Có phải hai chúng tôi ở phía sau không? Gây rắc rối sao? Phía sau tốt lắm. Thường thì nên đứng một bên,
Được. Có vị lạ không? Anh xem, bây giờ nước sôi rồi. Xong rồi, để sữa thoải mái hương vị như thế sẽ càng ngọt hơn. Chúng ta đã bỏ không ít trà Cho nên một bình sữa, theo lý mà nói không đủ thì chúng ta phải để hai bình sữa. Hai chai sữa
Xem ra phải ba chai. Trà đúng là hơi nhiều. Nghệ Phàm. Em có rất nhiều bạn. Lúc uống sữa tôi đều có chút kiêng dè. Sợ không dung nạp được lactose. Uống xong bụng sẽ khó chịu. Cậu sao rồi? Cậu có bệnh này không? Tôi vẫn ổn, tôi không bị.
Có chịu đựng hay không. Chúng ta làm từ sữa bột sền sệt đều có một lợi ích. Lợi ích là gì? Lợi ích là ở chỗ của người ta. Hay là cậu triển khai kỹ thuật gì? LH T là kỹ thuật thủy phân đường sữa phân giải đường lactose.
Thì chẳng phải sẽ hấp thu dinh dưỡng tốt hơn sao? Đúng không? Đúng, không sai. Cho nên sau này để cho họ hàng bạn bè Mua thật tâm uống thật tâm dùng trái tim để hưởng thụ Được. Mở rồi. Mở rồi. Thơm. Đây là… Thơm không? Thơm thật đấy. Nhiều thế?
Mà như cháo ấy. Ai uống trà sữa? Đây không phải là uống trà sữa mà là uống trà sữa. Ăn cơm thôi. Dày phết đấy. Đại Huân Đại Huân Đại Huân anh Hoon. Đại Huân không nghe thấy rồi anh rót cho em bát trà sữa này. Thuần trà. Thuần trà.
Chị xem chị thêm gì đi. Thích ăn gì thì thêm cái đó. Tôi không cần thêm. Khá đầy rồi. Đã bão hòa rồi. Một bát tối nay đủ rồi. Chịu đựng được đến sáng mai. Uống xong sẽ về ngủ. Cái này tôi đưa anh, Gary. Phải bỏ cái này.
Đừng đắp trà lên mặt. Khi uống phải cẩn thận. Ngon không? Thật sự rất ngon. Cũng được phải không? Trà có vị rất nặng chủ yếu là trà sữa Mông Cổ được làm từ sữa bò chắc chắn là không tệ đâu. Ngon lắm. Thật sự rất ngon. Vậy sao? Ngon lắm, ngon lắm.
Tôi thích uống trà đặc. Anh lấy răng lọc lại đi. Anh, vẫn là anh nấu ngon. Xong xào gạo rồi, bỏ bơ sữa vào rồi cảm ơn anh. Cảm ơn anh. Thừa Thừa, cảm ơn anh đã yêu thương. Tiểu Bạch, có chưa? Uống chút trà sữa đi. Uống hết đi, trong lòng anh
Đã sinh ra một từ, ai muốn đoán không? Ai muốn đoán không? Đoán đi. – Ngon lắm. Thả lỏng. Ấm áp. Thơm. Mọi người nghĩ lại xem uống ngụm trà đi. Uống trà. Sau khi uống ngụm trà Vậy thì đổ chút dầu đi. Không đổ. Uống ngụm trà đi.
Sau khi uống ngụm trà. Sau khi uống ngụm trà. Gió to. Nói năng nghe có vẻ phí sức đúng không uống một ngụm trà, trong lòng có câu muốn nói ai muốn đoán sao? Tôi vẫn nên tôi vẫn phải nói với các cậu. Gì thế anh Đằng? Sữa tươi dễ hấp thu.
Thơm không? Thơm quá. Cậu đi ngửi là biết thôi. Ngửi đi. Cậu ăn miếng đó đi, ngửi xem. Thơm quá. Vâng. Ngửi đi. Ở đây, cái mùi này. Thơm quá. Thơm quá. Thơm thật. Là mùi nhỏ. Thơm thật. Lúc uống trà sữa của mình, sao không có nhiều người xúc động như vậy?
Uống thêm chút trà sữa đi. Đủ không? Một ly. Đủ. Nào, uống nước đúng không? Anh Đằng đứng đây làm gì vậy? Tôi ra tay rồi. Sờ tay nhé anh. Thì sửa nó. Để ta. Đừng đốt nữa. Thìa chìm thật đấy. Múc chìm. Lửa không đủ Bình thường cô cũng không nấu cơm.
Tôi nấu cơm. Nấu sao? Nấu lúc Tết. Xém chút là vả vào mặt em. Toàn bộ dầu này bị cô làm đổ hết rồi. Không đủ dầu không phải chuyện của em. Véo cho ta đoạn này. Không phải. Tỉ lệ thịt gà và dầu là được rồi. Tỉ lệ dầu gà.
Tỉ lệ dầu gà. Chụp ảnh. Xong rồi, vừa đăng lên là em tự hầm. Đúng vậy. Món hôm nay làm cũng rất hài lòng. Món bánh này chắc chắn ngon lắm. đăng lên trang Wechat xong nói là em làm. Cái này giống. Xong rồi, lên trên đi, năm vạn người vạch trần cậu.
Có bếp từ không? Tôi vẫn có thể kê thêm một cái bếp bên cạnh. Tay nghề của em. Mẹ đừng nấu ăn nữa. Tôi cũng nấu một món. Em làm một món… đừng giận dỗi. Làm đi. Đừng giận dỗi. Con muốn gì chứ? Cà chua xào trứng.
Tôi chỉ có thể làm cái đó. Tôi lấy gì đánh trứng? Đánh trứng lấy gì? Búng đi. Cầm đầu. Búng, nó vỡ sọ. Con dao đó cẩn thận đấy. Đừng thái, bắt tay vào không biết. Đắp móng tay chúng ta cũng không ăn. Nước tương tươi. Làm gì thế? Muốn nấu cơm à?
Đường muối. Xút. Dầu hào. Cậu nghĩ xem. Cô đang nghĩ đúng không? Đúng. Để tôi phân tích cho rõ đã. Không sao. Vậy cà chua có cần nước không? Thật ra nên cho vỏ Bước này phiền chúng ta bỏ nó đi. Cảm ơn. Em cho hết vào đi, ngon lắm. Cho hết vào.
Lúc cho ít dưa chuột vào nồi ngon thật đấy. Lại đến lúc mình hiểu nhầm rồi. Cậu cũng có thể không thả. Được, vậy em không buông. Làm gì vậy anh? Không tệ. Cho cậu thấy được tiến bộ hơn năm xưa. Bữa cơm này là chúc mừng cậu lúc nào cũng thích.
Phạm Thừa giỏi thật đấy. Cậu không thể quay chương trình quay chương trình bình thường được có phải không? Không phải, giờ em khác rồi. Em nấu bữa sáng ngày mai. Mì trứng cà chua. Không phải đang làm bí sao? Chỉ cần học có ý thức là được.
Đồ ăn ngon đều là của em. Mấy anh trai tới ủng hộ em Đầu tiên là chảo nóng, dầu nóng. Bắc chảo nóng, dầu lạnh. Nếp nóng, dầu lạnh. Vẫn chưa học thuộc khẩu quyết bọn tôi không đi cùng cậu nữa. Tránh ra. Không sao, bỏ đi.
Cậu không phải nên rán trứng trước sao? Cứ làm đi. Cậu không được vứt đi. Toàn luyện rap. Người ta nấu ăn rồi nói “lộ hàng”. Anh cứ phải nổi bật ở đó, cậu để nó đánh trứng gà cho tôi trước Đâu có đánh đâu, trứng gà.
Có nóng cỡ nào cũng nở ra hết. Mấy quả trứng? Anh xem, nhưng nếu cô là trứng gà thì anh phải mang nó ra ngoài trứng gà này không được Đổ luôn. Tôi chưa từng nghe nói là đổ luôn mà. Không được đổ luôn. Đều phải xào trứng trước không phải.
Bây giờ tôi mà đổ vào cũng có hiệu quả đấy thôi. Cũng được. Nghe em hết. Dù sao món ăn sáng tạo của em anh. Bây giờ em đổ trứng xuống được không? Anh không có bày trứng gà. Cậu làm đi, dù sao tôi cũng ăn. Hay là anh
Nó phải xào trứng trước. Xong rồi, chiên xong rồi để sang một bên. Vậy cái này bây giờ còn cứu được không? Được rồi. Lấy ra xong rồi hẵng rán trứng tốn nhiều sức. Quên đánh trứng gà rồi. Đúng. Ôm hết vào. Bây giờ tôi xuống luôn là được.
Không đợi, sẽ cháy dầu. Trong này có dầu. đổ nhiều dầu lắm. Không đủ. Đủ. Không đủ trứng chiên. Đủ. Hả? Còn một cái chưa mở ra. Cái gì đây? Trứng gà Đây là trứng gà Không phải. Bỏ 8 quả trứng vào thì hơi nhiều.
Dù sao làm món này không ngon cũng không dễ đâu. Cháu không nên ở nhà bếp, cháu nên làm món này trong phòng thí nghiệm. Trong phòng thí nghiệm. Hấp dẫn. Cái này đi. Là xì dầu nhạt màu. Đây là muối sao? Vâng. Dầu hào.
Con đã học được chiêu của anh cả rồi Được chưa? Được. Anh nếm thử một que không? Nào. Thơm quá. Cô lấy đũa thử giúp tôi xem. Cũng được, thử đi. Nóng quá. Quá mặn rồi. Làm sao đây? Cứu thế nào? Không cứu được. Không cứu được. Rót thêm chút nước.
Đó không phải là chuyện đó. Vậy là thành canh rồi. Cậu được rồi, bây giờ là được rồi. Được rồi, anh nhanh lên. Bây giờ lấy ra là cách tốt nhất. Không giải quyết được đâu, mau lên. Cũng tạm, ăn được. Anh thử đi, chắc chắn không mặn đâu. Tôi thấy cũng được.
Hơi hơi. Chỉ… Một chút. Vừa đủ cơm. Cơm đấy. Đúng. Vậy là đúng rồi. Đây là thịt kho mỳ gì đó rất ngon thất bại rồi, lại thất bại rồi. Xin lỗi. Hơi mặn đấy. Vậy em cũng ăn. Cà chua xào trứng. Nhìn ngon đấy. Được, đi thôi. Có thể ăn cơm rồi.
Được. Ăn thôi. Đi. Ăn cơm. Anh Đằng, mau tránh vỏ bọc của phụ huynh. Nào. Chúc mọi người tạo? Tạo. Cho một miếng sườn to. Thơm quá. Thơm quá. Ngon lắm. Ngon lắm. Ngon lắm. Đá? Hết phấn rồi. Được không? Ngon lắm. Ăn đi. Lát tôi ăn.
Tôi thấy mọi người ăn xong không sao thì tôi ăn. Cả miếng sườn, Đống này to quá. Anh cũng không thay à? Tôi gắp rồi. Gắp qua rồi, bỏ xuống. Cậu muốn ăn cái lớn, Được không? Thơm quá. Quá ngon luôn. Đỉnh quá. Không ai ăn cà chua với trứng cả Ngon lắm.
Tôi ăn. Được, ngon lắm. Vẫn ổn chứ? Tôi thử trứng gà của cậu. Đỉnh lắm. Cho một ít cơm trộn trứng cà chua. Cơm không sao thật mà Tôi ăn miếng này là không mặn. Có lẽ là muối vừa nãy của em có lẽ là không đều. Không đều. Không đánh tan.
Chưa đều. Ăn xong rồi Đại Huân Ăn xong rồi ngon lắm. Mấy bát? Tôi ăn hai bát đậu đũa. Cơm chưa ăn miếng nào, tôi không ăn cơm, đến tối anh Đằng ăn mì thật à? Còn ăn nữa, cậu xem. Anh, sắp xong rồi. Đúng là ta thèm rồi. Được rồi.
Đây là bát thứ tư à? Gì mà bát thứ tư? Bát thứ hai. Mãi là bát thứ hai. Đều phải cắt ghép. Có cơm không? Lấy ít canh trước, đợi cơm đã. Được rồi. Lần này không thêm thật. Ai khuyên cũng không thêm. Đến bây giờ cũng không ai khuyên cậu.
Đã đến đỉnh điểm rồi tôi chỉ vì muốn xuống cọng hành này Để máy ở đó là được. Mọi người đi ăn đi. Phần sau cậu có thể chỉ quay cận cảnh cho cậu ấy, dần nhỏ lại. Dần thu hẹp lại. Đẩy cậu ấy. Cuối cùng đẩy vào mắt cậu ấy.
Kết thúc không phải là xong rồi sao? Cậu hiểu ống kính mà. Còn phải làm đạo diễn nữa à? Đây là sắp làm đạo diễn rồi. Đẩy, đẩy, di chuyển, toàn thể. Nhưng tôi ăn xong lại rơi vào mắt tôi. Đạo diễn nói gì vậy? Nào, tiếp tục quay một tập nữa.
Chơi game lớn. Tiêu hóa hết phần cơm này. Kéo co. Có kéo co không? Có kéo co không? Kéo co. Nhảy bungee. Nhảy vực gì đó. Đừng nhổ, bây giờ đang làm gì? Đi mau thôi, ói hết rồi. Anh, nói được làm được. Nếm thử một miếng cà chua của anh đi
Không mặn như đã nói đâu Đúng là mặn thật. Hình như cậu ấy cho nhiều dầu hào quá. Hơi ngon. Hơi ấm bắt đầu, cậu biết không? Nhưng em nói thật là ăn với cơm không thành vấn đề. Chỉ cần gia vị của em có vấn đề Em ăn thêm một miếng đi
Không ăn, đúng. Anh không cầm nổi cậu rồi. Em ăn thêm một miếng đi. Anh của em mà huyết áp lại tăng lên, không phải nhưng anh cũng là phụ. Cậu đúng là may mắn, chứng tỏ anh không may mắn. Tiểu Bạch lúc nãy đã nói anh ấy ăn một miếng hơi mặn,
Anh ấy ăn miếng khác không mặn như vậy. Nhìn mệnh. Không đều lắm. Số em tốt thật. Đũa nào cũng nhạt như vậy. Nước kho muối. Sáng mai tôi thấy mặt anh sắp sưng lên rồi. Chụp chung một tấm đi. Được. Bây giờ lập tức xuất phát. Khởi hành. Được.
Lát nữa tôi thẳng lưng lên một chút. Bộ quần áo này có thể phải trả lại đồ. Được. Phía nào là Bắc? Cảm ơn anh Băng. Cảm ơn cái gì? Vất vả rồi. Không vất vả. Đá? Ngủ ngon. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Ngủ ngon. đã trộn lẫn 2 con chuột
Trộn lẫn hai con chuột. Có nội gián đúng không? Ba, hai, một. Anh. Không thiệt với đệ ta. Nào, đi. Ghê gớm quá, anh Băng. Lát nữa anh xem Phạm Thừa có vấn đề gì không. Anh có thể đến đây không? Anh yên tâm. Làm không tốt 100%,
Dùng lực mạnh như vậy mới ra ngoài được một chút. Thiên địch tập kích tổ chuột, thỏ. Không được nói, không được động đậy. Đến đây rồi. Không được động đậy. Cậu nhìn biểu cảm của Phạm Thừa kìa. Khó mặc thật đấy. Tôi đã ngửi thấy mùi mì gói rồi. Nghệ Phàm.
Nghệ Phàm, hát một bài đi. Tôi một mình đi trên con đường nhỏ ở ngoại ô, manh mối của nội gián Đây là cái gì? Sợi tóc hơi mỏng. Trên da đầu có một nếp nhăn phóng khoáng. Sao lại có bốn cái môi? Đây là miệng.
Giây phút đó cậu ấy rất căng thẳng. Ngụy Đại Huân là Phạm Thừa Thừa. Bạch Kính Đình. Bên này chủng loại rất phong phú, các loài thực vật. Hai bên mọi người đều có thể nhìn thấy. Hoa đẹp này chính là hoa sen vàng. Nó có tác dụng làm đẹp dưỡng nhan sắc.
Lát nữa cậu xem trong người anh Đằng toàn là hoa này. Đây là Hưng Yên Thăng Ma sao? Đây cũng là rau rừng. Nước chấm được không thì hỏi con. Được. Già rồi. Bên này không nghe thấy. Nội dung bài giảng. Bốn bạn, bốn người đứng trước. Các cậu có học không?
Không học bốn người bọn ta. Phía sau có bốn người rất hiếu học. Muốn học. Nào. đằng sau của ta 5 kg. Ta cho cô vỏ cây lớn. Khởi hành, lên đường. Sao mình lại ở nhà cậu? Trên phiếu giao hàng của em rõ ràng có viết địa chỉ của tôi,
Cả ngày nay anh nói xem làm sao đây? Chúng ta nói rõ nhé, chúng ta mỗi người một nửa. Anh cũng chưa ăn cơm à? Tôi cũng chưa ăn cơm. Lát nữa chắc còn phải xuống nước đúng không? Nếu như cậu có thể xuống nước thì tại sao chúng ta mạnh Yến Thần.
Phạm Thừa hình như điên rồi. Tôi thuộc lời quá. Hơi quen thuộc. Mạnh Yến Thần! Ngươi xem bộ dạng thảm hại của ta bây giờ anh vui lắm phải không? Anh thảm hại cái gì? Ngươi… đã có được thứ cô muốn. Gì nhỉ? Chút nữa quên mất. Có hơi bịa.
Nhưng đoạn ca từ này đúng là học không thuộc. Tối nay về củng cố lại.