Phim Ngôn Tình Siêu Ngọt Ngào | Khi Tình Yêu Gặp Nhà Khoa Học Tập 01 | iQIYI Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khi Tình Yêu Gặp Nhà Khoa Học] [Tập 01] [Nước Đức] Dung dịch mô phỏng đã được bơm vào 48 giờ. [LMU Yang] Lớp phủ duy trì ổn định. Bây giờ bắt đầu bơm vào chất thuỷ phân thứ 23, ống máu mô phỏng số một,

Hai đơn vị. Rõ ràng là sử dụng phương pháp kích hoạt bề mặt tạo nên lớp phủ protein mỏng, có thể ngăn cách máu tiếp xúc với khung stent hợp kim magie. Sau khi đặt khung stent vào đảm bảo lực chống đỡ của mạch máu.

Khi quá trình tái lưu thông máu hoàn tất, không cần khung stent nữa, có thể thông qua lớp phủ thuỷ phân đặc biệt kích hoạt khung stent hợp kim magie phân giải trong cơ thể, được cơ thể hấp thu. Sau khi hoàn thành sứ mệnh, khung stent

Sẽ không còn sót lại bên trong cơ thể người hình thành dị vật. Nhưng quá trình phân giải khung stent không đồng đều sẽ dẫn đến khung stent bị vỡ vụn trước. Hiện giờ chúng ta đang ở vị trí quan trọng của cấu trúc, lớp phủ không đồng đều

Có lẽ sẽ có thể đảm bảo tính toàn vẹn của cấu trúc. Tuyệt quá. Lam Hàng, chúng ta làm được rồi. Chúng ta thành công rồi. Cuối cùng, cuối cùng. Tốt quá rồi. Frank, chúng ta làm được rồi. Chúng ta thành công rồi. Làm được rồi. Đúng vậy, chúng ta làm được rồi.

Tốt quá, làm được rồi. Dịch An. Đúng là không ngờ. Vất vả rồi. Đúng là không dễ dàng gì, Lam Hàng. Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Mình ra ngoài hít thở không khí. Được. Chuẩn bị về nhà thôi. Frank. Frank, anh muốn làm gì? Frank, làm ơn bỏ súng xuống.

Giáo sư nên sớm bàn bạc với cậu về việc ở lại đây. Nhưng để giữ cho cậu minh mẫn, tha thứ cho tôi phải nói với cậu như thế này. Cậu đã nghĩ kỹ chưa? Frank, anh đang đùa à? Tôi đã nói từ lâu,

Tôi muốn mang vật liệu mới quay về Trung Quốc. Chỉ cần cậu đồng ý ở lại, cậu ra điều kiện thế nào cũng được. Thế giới bên ngoài có tốt đi nữa, tôi cũng muốn quay về nhà. Được. Frank. Frank. Frank. [Khi Tình Yêu Gặp Nhà Khoa Học] Không có bảo vệ,

Xuống đi, ngay bây giờ. Mình không… không, không, không được. Cao quá, mình không xuống được. Cậu yên tâm đi. Mỗi lần mình sắp trễ giờ mình đều nhảy từ đây xuống. Mình đã trèo cây từ lúc tám tuổi rồi, mình có kinh nghiệm. Nào, nào, nào. Đừng sợ. Mình đỡ cậu. Nào.

Sao lại xui xẻo như thế chứ? Làm đổ cả thang rồi. Hay là thế này đi, cậu đi trước đi. Mình thực sự, thực sự… thực sự là không xuống được. Lỡ như cậu đến trễ, bảo vệ luận văn bị huỷ thì không được đâu. Cậu đi trước đi.

Vậy cậu bám cho chắc vào nhé. Mình đánh nhanh thắng nhanh, trong vòng nửa tiếng mình sẽ quay lại đón cậu. Được, lúc cậu quay lại mang theo một cái thang cho mình, mình leo xuống. Cậu yên tâm, nhất định mình sẽ mang thang đến cho cậu,

Đảm bảo cậu hạ cánh an toàn. Mình đi nhé. Cố lên. Cậu, cậu… đừng có lo xem điện thoại đấy. Cậu bám chắc vào tường đấy, mình đi nhé. Cố lên. Người tiếp theo. Lớp một khoa Vật Liệu, bạn Bạch Lăng Lăng. Có mặt. Ngại quá, cô Tiêu. [Thi đấu kiến thức]

Mau vào trong đi. Tự tin. Mình vừa mới điền xong, cậu muốn xem không? [Đại học Hoài Hải] Chào các thầy cô, em là Bạch Lăng Lăng, lớp một khoa Vật Liệu. Hôm nay, đề tài luận văn của em là phương pháp chế tạo vật liệu kết hợp ống nano carbon.

Tôi biết em ấy, thành tích rất tốt. Đúng vậy. Thầy nhớ lúc em năm hai không phải đã nói muốn thi lên thạc sĩ với thầy sao? Thế nào? Đã thi chưa? Em không thi nữa ạ. Lúc đó còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, bây giờ em muốn nhanh chóng tốt nghiệp

Rồi đi làm kiếm tiền. Em đúng là thực tế quá nhỉ. Vâng. Bắt đầu đi. [Đại học Hoài Hải] Được. [Phương pháp chuẩn bị vật liệu composite ống nano cacbon] [Mục lục] Bài luận văn này của em chủ yếu chia làm bốn phần. Phần thứ nhất là Polymer, chế tạo vật liệu

Kết hợp ống nano carbon. [Đại học Hoài Hải] [Tình hình nghiên cứu vật liệu composite polyme / ống nano cacbon] [Composite dẫn điện] Thông qua phương pháp chế tạo này có thể tăng tính dẫn điện của vật liệu lên 1,5 lần. [Composite dẫn điện] Số liệu này là sai. Em đã trích dẫn

Tài liệu tham khảo của năm 2013 đúng không? Nhưng hiện tại đã là năm 2017 rồi. Nghiên cứu liên quan đến vật liệu kết hợp ống nano carbon thay đổi từng ngày. Cho nên về bản chất, tôi nghĩ bản thân nghiên cứu của em không có ý nghĩa quá lớn.

Đây đều là những tài liệu mới nhất. Nếu tôi nhớ không lầm khi nãy em nói dùng phương pháp chế tạo này có thể tăng tính dẫn điện của vật liệu lên 1.5 lần, đúng không? Đúng vậy. Nhưng trên thực tế đã tăng lên gấp ba lần. Số liệu của em sai rồi,

Đương nhiên sẽ dẫn đến kết luận không có hiệu quả. Giáo sư, đây là buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp của sinh viên đại học, sự xuất hiện của vị này đã quấy rầy nghiêm trọng đến quá trình bảo vệ luận văn. Em đề nghị mời anh ấy

Ngay lập tức rời khỏi đây. Là thầy mời cậu ấy đến. Trên nguyên tắc, buổi bảo vệ luận văn của sinh viên sắp tốt nghiệp quả thật không nên để người không liên quan xuất hiện và tuỳ ý phát ngôn. Nhưng cậu ấy là tiến sĩ khoa Vật Liệu của trường chúng ta,

Cũng là đàn anh cùng khoa với em. Đàn anh thì sao chứ? Đồng thời, cậu ấy cũng là tác giả tài liệu mà em đã trích dẫn, Dương Lam Hàng. Sao Lăng Lăng vẫn chưa quay lại nữa? May mà bảo vệ vẫn chưa qua đây.

Chị là đàn chị Quan Tiêu Úc phải không? Cậu là ai? Nhìn tôi lớn tuổi như vậy sao? Mà phải gọi tôi là đàn chị. Không có, nhìn đàn chị còn trẻ hơn em hai tuổi đấy. Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu. Chị còn nhớ em chứ? Nhớ… Nhớ chứ.

Đương nhiên là nhớ rồi. Chính là lần trước gặp ở… Lần trước ở quán bar. Quán bar? Đúng, đúng, quán bar, đúng vậy. Trùng hợp quá, gặp được cậu ở đây. Lần trước ở quán bar may mà có chị. Vốn nghĩ chị sắp tốt nghiệp rồi, có lẽ sẽ không gặp được.

Nào ngờ có thể gặp lại chị ở đây. Đúng vậy, trùng hợp quá. Cậu không biết gặp được cậu ở đây, tôi vui biết bao nhiêu. Hay là cậu giúp tôi mang cái thang đến đây đi. [Đại học Hoài Hải] Về phần lý luận,

Số liệu sai lầm dẫn đến kết quả vô hiệu. Xuất hiện vấn đề như thế này, quả thật không thể thông qua được. Cô là giáo viên hướng dẫn luận văn cho em ấy, cô thấy thế nào? Tôi nhớ lần nộp luận văn trước quả thật đã tồn tại vấn đề này.

Nhưng tôi đã bảo em ấy về sửa lại. Sao đến lúc bảo vệ lại y như cũ. Có phải đã lấy nhầm rồi không? Càng là điểm mấu chốt cho việc cung cấp nhân tài cho xã hội, thì càng không thể buông lỏng. Cho dù là lấy nhầm luận văn

Hay là vì nguyên nhân nào khác, đã sai thì chính là sai. Luận văn này không thể thông qua. Lăng Lăng, cậu không sao chứ? Bản thân mình cũng thấy không sao cả, chắc là sửa một chút là được thôi. Vậy tụi mình đi trước nhé. Được. Bye bye. Bạn Bạch Lăng Lăng.

Khi nãy… Khi nãy thật sự rất xin lỗi. Bạch Lăng Lăng có thể vào rồi. [Đại học Hoài Hải] Bạn Bạch Lăng Lăng. Rất xin lỗi, kết quả bảo vệ luận văn của em là không thông qua. Đây là kết luận chung của nhóm bảo vệ chúng tôi

Đưa ra sau khi thảo luận nghiêm túc. Em quay về sửa luận văn đi. [Phòng hoạt động đa chức năng] Còn nghĩ em không đến nữa chứ. Giáo sư, bạn Bạch Lăng Lăng đó. Đừng lo lắng. Em làm rất đúng, chúng ta làm nghiên cứu

Cần phải kiên trì với chân lý duy nhất. Số liệu của em ấy sai sót rất nghiêm trọng, chứng tỏ thái độ của em ấy không nghiêm túc. Cần phải suy xét lại. Đã nói là tốc chiến tốc thắng mà. Chậm như vậy. Nhưng mà cũng đúng, nếu không cũng không có

Chuyện của anh chàng đẹp trai đó rồi. Cậu biết không? Anh chàng đẹp trai đó quả thật ngoại hình rất đẹp trai. Theo mình thấy, còn có một loại cảm giác như đã quen biết. Chỉ là không biết cậu ấy quen biết mình thật hay là giả vờ quen biết mình. Nhưng mà,

Mình thấy mình thông minh như thế này nhưng cũng không nhìn thấu được cậu ấy. Cho nên mình thấy, cậu vẫn là có chút gì đó. Về rồi sao, Lăng Lăng? Cậu ấy, cậu ấy cậu ấy cần đi vệ sinh gấp. Được. [Chợ trời] Cậu bán thế nào rồi?

Cũng được lắm, buôn bán tốt lắm. Không phải chứ? Thau rửa chân mà cũng đem đi bán. Các em khoá sau cũng phải rửa chân mà. Cậu đừng đứng đây cản trở mình buôn bán. Quyển sách này bao nhiêu tiền? – Cái này là… – Đợi đã. [Cơ học vật liệu]

[Bạch Lăng Lăng] Đây chẳng phải là sách của Lăng Lăng sao? Đúng là sách của cậu ấy. Nhưng cậu ấy nhờ mình bán đó. Không thể nào. Cậu có đem cậu ấy bán đi, cậu ấy cũng không thể nào bán những cuốn sách này. Thật đó.

Cậu ấy nói chẳng phải kí túc xá của chúng ta ở không đến một tháng nữa sao? Sau đó cậu ấy cũng không kiếm được nơi dừng chân nào khác, những món đồ này cũng không thể mang đi, nên mới nhờ mình bán. Những quyển sách này là cậu ấy

Nhịn ăn nhịn uống dành dụm mấy tháng trời mới mua được. Quyển sách này có bán nữa không? Không bán, không bán. Cậu đưa sách của cậu ấy cho mình. Được thôi. Cái này. Đưa hết cho mình. Vậy cậu ráng bán đi nhé. Được. Người đâu rồi? Làm gì thế?

Mình muốn rửa mặt. Không phải chứ. Trường đã thông báo hai giờ chiều sẽ cúp nước rồi mà. Bây giờ còn nước không? Cậu có muốn đến chỗ mình rửa mặt không? [Nhân viên chăm sóc] Alô? Tôi là bệnh nhân, cần phải có dinh dưỡng. Món này là món gì thế này?

Là đồ ăn cho người sao? Bà Ngô à, cơm này là… Kêu ai là bà hả? Tôi có già như thế sao? Chị… Chị gái à, cơm này của chúng tôi là chuyên gia dinh dưỡng kết hợp thực đơn riêng. Thịt và rau phối hợp, dinh dưỡng cân bằng. Cô xem,

Người khác cũng đều ăn như vậy mà. Người khác là người khác, tôi là tôi. Tôi nói cho cô biết. Nhà chúng tôi ở quá khứ cũng là gia đình lớn. Có nướng một trái cà tím, cũng phải dùng canh gà ninh trên lửa nhỏ. Đây này gì? Cơm cho ăn mày sao?

Mang đi, mang đi. Không ăn đâu. Ngô Xuân Hoa. Bà đang làm gì vậy? Đủ rồi đó. Xin lỗi, cô Hồ. Việc này lại gây thêm phiền phức cho cô rồi. Mang đi, mang đi đi. Cô nhìn cho kỹ nhé. Tôi không hề đụng vào,

Đừng có tính tiền bừa bãi cho tôi đấy. Cám ơn cô nhé. Mang đi đi, xin lỗi nhé. Tôi cũng ăn xong rồi. Cám ơn. Xin lỗi nhé. Bà nhìn cháu đi. Ngô Xuân Hoa. Được rồi, được rồi. Này, bà làm gì vậy? Chuyện nhỏ như thế, có đáng không?

Xa xôi như thế còn gọi cháu đến. Đây gọi là chuyện nhỏ? Bà đã đi hỏi qua bữa cơm đó. một ngày 50 tệ đó. Cháu nói xem bà có ăn được không? Một ngày 50 tệ, một tháng chỉ ăn cơm thôi cũng mất hết 1500 rồi. Cô ta điên rồi.

Cháu đi trả lại đi. Một ngàn năm trăm thì 1500, bà trả lại rồi thì bà ăn gì? Không thể ngày nào cũng ngồi đây ăn bánh bao. Bánh bao này của bà phối hợp với tương cà tím, không thể ngon hơn được nữa. Nhất định cháu phải ăn thử, nào.

Cháu không ăn. Cháu ăn một miếng thôi, ăn một miếng thôi. Cháu không ăn. Con bé này đúng là không biết tốt xấu. Được rồi. Xem thử xem còn đồ gì nữa không? Đây là gì? Ăn hay không? Không phải chứ, bà lấy cái này từ đâu vậy? Khi nãy chẳng phải

Bà bảo mang cơm hộp đi rồi sao. Đùi gà này từ đâu ra vậy? Bà đem tương cà tím đi đổi với người khác đó. Không phải cháu thích ăn thịt nhất sao? Cháu nhìn cháu đi, vừa phải thực tập vừa phải thi tốt nghiệp. Cháu cũng… người ốm như thế này rồi.

Cháu ăn thử cái này một miếng. Cháu không ăn. Cháu mới không tin có người muốn tương cà tím của bà. Con bé này không biết phân biệt tốt xấu. Không ăn thì đạp đổ. Bà để lại làm đồ ăn khuya, từ từ ăn. Ngủ một giấc mà ồn chết đi được.

Đừng để ý bà ta. Bà đừng ngày nào cũng ăn thứ này. Chút nữa trường cháu còn có việc, cháu đi trước. Bà có việc gì thì gọi điện thoại cho cháu. Có việc gì cơ chứ? Dù sao thì ráng qua mấy ngày, bà cũng về quê. Bà nói gì?

Bà không thể về. Tại sao? Ở đây không có bệnh cũng bị ép thành bệnh. Dù sao thì bây giờ bà cũng không thể về. Cháu nói cho bà biết, cháu đã tìm thấy một chuyên gia về phương diện tim mạch ở trên mạng. Cháu đã lấy số cho bà rồi.

Có thế nào đi nữa bà cũng phải khám bệnh xong, mới được về. Chính là tự mình dọa mình. Yên tâm đi, mạng của bà thọ lắm, tuyệt đối không bỏ mặc cháu giống như mẹ cháu đâu. Nói nhảm gì thế không biết. Cháu đi vệ sinh cái đã,

Quay lại cháu lại nói chuyện với bà tiếp. Quá tuyệt vời. Đừng lừa tôi. Con trai. Hàng Hàng. Đang nghĩ gì thế? Xem đi. Mẹ à, mẹ xem các nhân vật trong phim hoạt hình này. Bên cạnh mỗi người đều có một nhóm đồng hành hoặc bạn bè tốt. Cho nên con,

Con cũng muốn có một người bạn. Đúng đó, con sớm nghĩ được thế thì tốt quá rồi. Đừng giống như bố con, suốt ngày chỉ ở trong Phòng Thí nghiệm, cả người đều ngây ngốc cả lên. Không có việc gì thì đi ra ngoài với bạn bè trò chuyện, ăn cơm,

Uống rượu, xem phim. Thực ra tình cảm đều xuất phát từ những điều như thế. Đúng chứ? Đúng. Quan trọng là nội tâm của bản thân con, phải mở rộng trái tim ra. Con hiểu rồi. Cái gì? Bảo vệ luận văn không qua. Chả trách hôm nay cậu ấy

Lại có dáng vẻ buồn bã như vậy. Tại sao chứ? Cậu có biết nguyên nhân không? Ai? Cậu nói cho mình biết tên của thầy ấy đi. Mình tra thử xem rốt cuộc là người có lai lịch thế nào mà lợi hại như thế, còn… Ôi trời ơi. Dương Lam Hàng.

Dương Lam Hàng. Không phải chứ! Người này cũng lợi hại quá rồi. [Thành tựu chính – Thành tựu nghiên cứu khoa học Giải thưởng nghiên cứu khoa học – Kỷ lục đạt được] Mới có 26 tuổi, mà đã đạt được nhiều giải thưởng như thế. Đây chính xác là một thiên…

Về rồi sao? Cậu đang làm gì vậy? Không có gì, mình nói hôm… Hôm nay cậu vẫn ổn chứ? Mình rất ổn, có gì mà không ổn chứ? Vậy bảo vệ luận văn sao rồi? Mình nói rồi mà. Mình đây ở trong trường, quả thật cũng có sức ảnh hưởng nhất định.

Cậu nhìn đi, chuyện vừa xảy ra mà các cậu đã biết nhanh như thế. Vậy tiếp sau đây cậu chuẩn bị làm gì? Cậu đã đón bà ngoại cậu đến đây rồi, viện dưỡng lão cũng tiêu tốn không ít tiền đúng không? Nếu cậu không lấy được bằng tốt nghiệp,

Sau này thực tập hay làm chính thức đều rất khó. Cậu tăng ca thức đêm vất vả cả tháng như thế này, Thức đêm đến hỏng cả người rồi, không thể thất bại trong gang tấc được. Mình nghĩ thế này. Sáng sớm ngày mai mình sẽ đi gặp lão Tưởng,

Sau đó mình sẽ chân thành khẩn thiết mà cầu xin thầy ấy. Xem thầy ấy có thể châm chước chút không. Nếu thấy ấy không đồng ý, thì lần thực tập này mình làm phí công rồi. Sẽ không đâu, mình cảm thấy nhất định sẽ được. Vậy cậu có còn tiền không?

Mình nói với cậu nhé, gần đây tiểu thuyết của mình bán rất chạy, kiếm được rất nhiều tiền. Cậu cũng biết tiền mà để trong tay mình thì rất dễ tiêu hết. Hay là mình để ở chỗ cậu trước nhé. Quan Tiêu Úc, mình nói cho cậu biết,

Nếu cậu kiếm được tiền rồi, mình vui thay cho cậu, tự hào về cậu. Tiền này của cậu tự giữ lại tiêu đi. Cậu đưa mình làm gì chứ? Cậu yên tâm đi, chị đây có tiền đó. Thật sự có tiền? Mình không tin, mình xem thử đã. Mình xem thử đã.

Mình lừa cậu làm gì, cậu đúng thật là… Nhiều tiền thế sao? Thời đại nào rồi mà còn giữ tiền mặt vậy? Nhưng mà có tiền thì tốt rồi. Có tiền thì tốt. Có tiền thì yên tâm rồi. Lăng Lăng, [Cầm để tiêu] Mỹ nữ. Điện thoại của tôi hết pin rồi,

Có thể mượn điện thoại của cô gọi một cuộc điện thoại không? Có muốn cùng đi hóng gió không? Xe này không phải của tôi, chiếc kia mới là của tôi. Nào, vào đi. Thế nào? Thật sự không tồi đâu. Cậu nhìn đi, có cả cá đó. Cậu nhìn cái này đi.

Đây không phải hai chúng ta sao? Đẹp chứ. Có phải cậu yêu thầm mình không? Để hình mình ở đây làm gì? Nghĩ cái gì vậy? Đây chính là căn nhà cậu thuê để sáng tác trước đây. Sao cậu lại tốn nhiều tiền như thế để trang trí thành như này vậy?

Về sau chỗ này chính là nhà của chúng ta. Nhưng mẹ mình chỉ trả cho mình đợt đầu, khoản vay mỗi tháng mình vẫn phải tự trả. Nhưng mà mình cho cậu xem một món đồ bất ngờ. Của chúng ta sao… Nào, nào, nào. Cậu nhìn đi, thấy thế nào? Nào, nào, nào.

Còn có cái này nữa. Thấy thế nào? Đây chính là phòng của cậu. Đợi đã, Quan Tiêu Úc. Cái… cái gì mà nhà chúng ta, phòng của mình, cậu đang nói gì vậy? Không phải là chúng ta sắp tốt nghiệp rồi sao, phải chuyển từ ký túc xá ra bên ngoài ở.

So sới việc thuê nhà của người khác, còn không bằng thuê của mình. Nhân tiện gánh giúp mình chút tiền thuê nhà, thế nào? Cậu yên tâm, mình nhất định sẽ tính rẻ cho cậu. Quan Tiêu Úc, cho dù cậu có nói thế nào thì mình cũng biết cậu chỉ muốn mình

Yên tâm thoải mái hưởng lợi từ cậu. Mình nói cậu biết, mình không làm đâu. Cậu khoan hãy vội vàng từ chối. Căn nhà này của mình thật sự rất tốt. Cậu giỏi nấu ăn như thế, mình còn có thể ăn ké uống ké cùng với cậu mà.

Mình nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi. Mình không muốn ở một mình. Ban đêm mình sợ tối, cậu ở cùng mình đi. Đừng! Đừng! Được rồi, được rồi. Cậu đừng làm nũng với mình nữa. Mình hỏi cậu, khoản vay tiền nhà mỗi tháng của cậu là bao nhiêu? Nói thật thì,

Với tình bạn của chúng ta cậu cứ nhất định bàn đến tiền với mình thì cũng làm mình làm mẩy quá đó. Cậu đó, cứ yên tâm sống ở đây. Không thì thế này, tiền điện, tiền nước cậu bao tất, được rồi chứ? Còn nữa, sau này nếu có người gõ cửa

Cậu bắt buộc phải mở cửa giúp mình. Cậu đó, phải trở thành bức tường bằng xương thịt đầu tiên ngăn cản những người theo đuổi hết lớp này đến lớp khác của mình. Cậu nói cái gì đó? Không được, không được. Mình vẫn phải đưa cậu 2000 tệ

Thì mình mới yên lòng được. Cứ thế này đi. Cứ thế này nhé, mình vui quá đi mất. Được rồi, quyết định như thế nhé! Đi, bây giờ chúng ta liền quay về ký túc. Chuyển ngay hôm nay? Chuyển ngay hôm nay, mình sợ cậu đổi ý. Bây giờ phải chuyển luôn.

Mình nói cho cậu biết, cậu chắc chắn có ý đồ bất chính với mình. Mình không có mà. Thế này nhé, mình đi thay bộ quần áo đã, mình mặc bộ này cả ngày rồi. Cứ quyết định thế nhé. Đi đi, đi đi, đi đi. Thật sự cảm ơn cậu nhé! Yêu cậu!

Mình đi thay quần áo đã. Đi đây, đi đây. Mình đi thay đây, đừng đi đó. Ở đây đợi mình đó, đừng để mình đi ra lại không nhìn thấy cậu. Đợi mình đó. Mình xong ngay. Xin chào, chúc ngon miệng. Cảm ơn! À đúng rồi. Đổi thật à? Đổi thật chứ.

Anh nói xem nếu như cảnh này xảy ra sớm hơn một chút thì tốt biết bao. Cô gái xinh đẹp như thế mà lại để lỡ mất rồi. Em đang nói gì vậy? Không có gì, không có gì. Anh có biết không? Hôm nay dì gọi cho em

Nói chuyện cả nửa tiếng đồng hồ. Dặn đi dặn lại là sức khỏe của anh không tốt, lại bay chuyến đường dài bảo em phải chăm sóc anh thật tốt. Cái này ăn nhiều chút. Mẹ anh biết chúng ta gặp nhau, mà không ám chỉ với em là cũng muốn đến cùng à?

Có ám chỉ chứ. Em giả bộ không nghe ra. Đồ bảo em chuẩn bị em có đem đến không? Đây. Giấy phép kinh doanh, con dấu hợp đồng, con dấu cơ quan, con dấu pháp nhân và cả biên lai đều ở trong đó. Cuối cùng còn có một tờ giấy biên nhận đồ,

Để lúc về anh tiện nhận và kiểm kê. [Giấy phép kinh doanh] Cho anh xem thêm một món đồ tốt. Anh coi. Đây chính là địa điểm làm việc em tìm cho anh. Anh xem môi trường xung quanh, cầu thang này, có phải rất có cảm giác, rất có phong cách không?

Không cần cho anh xem, em thích là được rồi. Không được, đây là nơi anh làm việc, anh vẫn phải xem thử. Không, không. Là nơi em làm việc, em thích là được rồi. Ý anh là sao? Thực ra anh và Doãn Phàm đã bỏ phiếu quyết định rồi. Sẽ để em làm

Tổng giám đốc của công ty. Vốn là lúc bỏ phiếu định gọi cả em, nhưng chúng ta chỉ có ba người, thiểu số nghe theo đa số mà, không cần phải vẽ vời thêm chuyện. Anh em ruột… tính kế em? Người giỏi thì vất vả mà. Em đúng là nợ anh thật mà.

Đây là thẻ ra vào căn hộ em thuê cho anh. Lát nữa sẽ gửi địa chỉ và mật mã vào điện thoại của anh. Đúng là không hiểu nổi anh. Rõ ràng đã quyết định chuyển ra ngoài ở từ lâu, còn nhất định phải giở trò lừa dì.

Nếu không mẹ anh cũng sẽ không đồng ý, hơn nữa anh cũng không nói dối. Anh thật sự muốn kết bạn mà. Anh đúng là nên kết giao thêm nhiều bạn. Không có bạn bè gì cả. Bạn gái. Anh nói gì? Tên quái thai nhà anh muốn yêu đương rồi?

Có phải anh đã nghiêm túc đọc quyển bí quyết tình yêu mà em tặng anh không? Hôm nay các cậu chuyển luôn à? Còn gì không cần nữa thì để lại hết cho mình nhé. Được. Không phải chứ, Bạch Lăng Lăng, từ lúc nào mà cậu

Giấu mình định thi lên thạc sĩ vậy? Sách gì vậy? Mình chưa từng thấy, không phải của mình. Mình còn không biết nét chữ của cậu sao, còn muốn lừa mình. Bạch Lăng Lăng, mình yêu cậu. Bạch Lăng Lăng, mình yêu cậu. Hay lắm! Thế nào, có thích không? Mình biết là…

Mình biết chuyện tốt nghiệp muộn có ảnh hưởng rất lớn với cậu. Nhưng mà không sao, bây giờ mình đã nhận được giấy thông báo trúng tuyển của top 500 thế giới. Cho dù cậu không lấy được bằng tốt nghiệp cũng không sao. Mình có thể nuôi cậu. Lăng Lăng,

Xin cậu hãy tin tưởng mình nhất định sẽ để cậu sống một cuộc sống tốt. Lăng Lăng, mình thật sự thật sự rất yêu rất yêu cậu. Làm bạn gái mình được không? Đồng ý đi, đồng ý đi. Đồng ý đi, đồng ý đi. Ở bên nhau. Xin lỗi nhé!

Trước đây tôi đã nói với cậu rồi, tôi thật sự không thích cậu. Nhưng… nhưng cậu vẫn luôn nói cậu muốn tìm một người chín chắn kiên định để ở bên người đó. Người đó không cần quá đẹp trai, không cần quá giàu có. Cậu biết không? Lần đầu khi mình nghe được

Cậu nói như thế, mình đã tin chắc rằng cậu cũng chính là một nửa tâm hồn còn lại mà mình vẫn luôn mơ ước tìm kiếm. Tôi biết. Đúng là tôi có nói câu đó. Nhưng người mà tôi nói đến, anh ấy không phải cậu. Nhưng… Nhưng mình chính là

Người cậu muốn tìm mà, không phải sao? Tất… tất cả điều kiện mà cậu mong muốn mình đều phù hợp, đều đáp ứng được. Lẽ nào mình thế này chưa đủ để cậu thích mình sao? Cậu… cậu thật sự không phải. Xin lỗi nhé! Tôi thật sự không thích cậu. À thì…

Tôi đi trước đây. Lát nữa cậu nhớ dập lửa và nến này đi nhé, nếu không thì không an toàn. Mình không giúp cậu dọn nữa, làm thế ngại lắm. Thật là ngại quá, xin lỗi nhé! Sao lại đi mất rồi? Yêu qua mạng? Yêu qua mạng không đáng tin đâu.

Bất cứ một kiểu tình yêu nào đều có tỷ lệ thành công hoặc thất bại của nó. Giống như có một vài người sẽ tìm được tình yêu đích thực ở thế giới mạng. Còn một vài người sẽ độc thân cả đời tại thế giới hiện thực. Điều này là giống nhau.

Độc thân thì độc thân, ai độc thân cả đời chứ? Dù sao thì anh chỉ thích cô ấy. Nhưng anh không thể xác định rốt cuộc cô ấy có phải là người không. Vậy… Tình yêu vượt qua giống loài cũng rất đẹp đẽ mà. Chỉ cần là cô ấy là được.

Nhưng không phải anh cũng nói rồi sao? Người ta cũng đã chặn anh rồi, nói không chừng sớm đã có bạn trai mới rồi. Sẽ không đâu. Sao lại không chứ? Em hỏi anh, anh quay về lâu như vậy rồi không đi nhìn một cái? Nhìn rồi. Thế nào? Thế nào?

Là nữ sao? Có xinh không? Là nữ. Không giống lắm với tưởng tượng của anh. Em biết ngay mà. Thấy ánh sáng là chết rồi đúng không? Em có kinh nghiệm. Chín mươi phần trăm kết quả của yêu qua mạng đều là thế này. Huống hồ anh còn là tình yêu đầu,

Tỷ lệ thành công càng thấp hơn. Không sao. Chỉ là cảm giác không giống thôi. Anh nói xem nếu hiện thực giống với thế giới mạng thì ai còn lên mạng làm gì. Đưa điện thoại cho em. Em muốn làm gì? Đưa em. Anh cũng đừng đi vào ngõ cụt nữa.

Không phải là người ta đã chặn anh rồi sao? Anh hãy thử cái này. Nếu như hai người thật sự có duyên [Đang tải] ông trời tự khắc sẽ sắp xếp lần gặp mặt tiếp theo. Phần mềm này là do một người anh em chơi game cùng em nghiên cứu phát triển.

Ghép đôi trong kho dữ liệu, tìm thấy một nửa tâm hồn của anh trong phút chốc. Đang thử nghiệm đó. Cậu ấy cho em một mã lời mời, em định nói là em cũng không dùng đến, cho anh đó. Cảm ơn! Cảm ơn! Cái này đặt ở đây. Cảm ơn nhé! Xong rồi.

Cảm ơn nhé! Không có gì, không có gì. Trời ạ, nhiều đồ thế này xem ra không thể đem lên hết trong một chuyến. Hay là thế này, mình lên trước chuyển một cái xe xuống, cậu đứng đây trông một lát. Được, đi đi. Được, vậy mình cầm cái này. Cẩn thận nhé!

[Sự cám dỗ của anh] [Điện thoại gọi đến] [Nghe máy điện thoại] [Đang nói chuyện điện thoại] Hàng Hàng. đã tìm thấy chưa? Âu Dương, hình như anh lạc đường rồi. Mấy khu nhà cũ xung quanh trường đều rất giống nhau. Em qua tìm anh vậy. Không cần đâu,

Anh đi lòng vòng thử xem. Vậy được thôi. Lăng Lăng, Lăng Lăng, cậu nghe mình giải thích đi. Lăng Lăng. Tôi đã nói đủ rõ với cậu rồi. Xin cậu lập tức rời khỏi đây. Không đâu, Lăng Lăng. Mình biết là mình không tốt, mình vội vàng quá rồi.

Bây giờ cậu không thích mình cũng không sao. Tình cảm đều có thể nuôi dưỡng mà. Chúng ta có thể từ từ, chỉ… chỉ cần cậu cho mình thêm một cơ hội, có được không? Tôi cảm thấy đã nói một cách rất rõ ràng rồi. Xin cậu hãy đi đi. Cảm ơn.

Bạch Lăng Lăng, cậu đừng tưởng là mình không biết. Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm trò yêu qua mạng? Cái người… Cái người gì mà “Mãi Mãi Là Bao Xa”, cậu biết anh ta là người hay chó không? Vậy mà cậu lại từ chối mình vì anh ta, có đáng không?

Sao cậu lại biết Mãi Mãi Là Bao Xa? Cậu quên là mình học về cái gì rồi sao? Mình là sinh viên giỏi khoa công nghệ thông tin đó. Hơn nữa cậu còn thích lưu lịch sử trò chuyện của mình như thế, còn tải lên tệp lưu trữ. Lẽ nào cậu không sợ,

Không sợ bị người khác đọc được sao? Vậy nên cậu hack tài khoản của tôi, đúng không? Cậu học công nghệ thông tin chính là vì làm những chuyện xấu xa như này sao? Cậu tỉnh táo chút đi. Cậu trò chuyện với anh ta sáu năm rồi,

Nếu anh ta muốn đến gặp cậu thì đã đến từ lâu rồi. Ở trên mạng có nói dễ nghe thế nào thì những điều đó đều là giả, đều là giả thôi, Lăng Lăng. Lăng Lăng. Cậu mở mắt ra nhìn đi. Cậu làm gì vậy? Cậu mở mắt ra nhìn đi,

Người ở bên cạnh cậu chỉ có mình. – Cậu làm gì vậy? – Lăng Lăng. cậu là của mình. Cậu làm gì vậy? Lăng Lăng. – Cậu ở bên mình đi. – Buông tay ra. Cậu làm gì vậy? Mình thật sự yêu cậu. Cậu không sao chứ? Không sao.

Trịnh Minh Hạo. Tôi đã nhìn ra từ lâu rồi. Cậu cũng thích Bạch Lăng Lăng. Thôi bỏ đi. Người ta đã có người mình thích rồi. Cậu có muốn đọc lịch sử trò chuyện của họ không? Tôi gửi cho cậu. Minh Hạo. Cậu ngứa đòn đúng không? Thôi bỏ đi.

Báo cảnh sát đi. Sao nào? Sợ mình gửi cho cậu ta đọc sao? Trước đây tôi chỉ không thích cậu, nhưng bắt đầu từ giây phút này tôi chán ghét cậu, coi thường cậu. Tôi không báo cảnh sát, không phải vì tôi muốn bỏ qua cho cậu,

Mà là vì tôi không muốn nửa đêm rồi còn lãng phí thời gian cùng một tên xấu xa như cậu đến đồn cảnh sát. Cút! Còn không mau cút đi! Cút đi! Cảm ơn cậu nhé Minh Hạo. Không sao rồi. [Chân tướng thật sự là] Tôi cho cậu thêm cơ hội cuối cùng.

Frank. Frank. Tôi nhất định phải quay về Trung Quốc. Ở đó có người đang đợi tôi. Tốt lắm. Frank. Frank. Đây đều là ý tưởng của bọn họ không liên quan đến tôi. Cậu vẫn ổn chứ? Tôi rất ổn. Người này rất thú vị đó. Diễn xuất không tồi đâu.

Bởi vì tôi muốn cậu ở lại. Diễn xuất không tồi. Còn không phải vì tôi không nỡ để cậu đi sao. Thậm chí tôi còn nghĩ nếu cậu thật sự đồng ý thì tốt quá. Xong rồi. Qua đây với tôi, tôi muốn mở cho cậu xem. Qua đây, qua đây, đi theo tôi.

Ôi trời ơi! Tuyệt quá đi mất! [Mãi Mãi Là Bao Xa] [Chăm chỉ học tập, đợi anh quay về, nhất định anh sẽ làm được chuyện đã đồng ý với em, em phải đợi anh]