Phim Tình Yêu Chị Em Siêu Hay 2023 | Khi Phụ Nữ Toả Sáng Tập 05 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khi Phụ Nữ Tỏa Sáng] [Tập 5] Em lừa ai chứ? Nếu không phải tháng nào anh cũng duy trì bơm máu cho em thì Lệ Giai Liên Hợp của em có chống đỡ được đến hôm nay không? Tiền nửa đầu năm công ty tập đoàn

    Cho em em đã tiêu gần hết rồi, để anh xem nửa cuối năm em làm thế nào. Bọn em đã bắt đầu hợp tác với nền tảng mới rồi, cũng đã cho ra thiết bị và hạng mục mới, còn cả bác sĩ mới nữa. Em nói anh nghe,

    Lệ Giai Liên Hợp bọn em sắp nổi đến nơi rồi. Lâm Thiên Ngữ à, em sống sung sướng lâu quá rồi đấy. Vật lộn mãi cũng chỉ có chút doanh thu đó, còn chẳng đủ tiền để em mua tranh. Anh nói với em thêm lần nữa, Lâm Thiên Ngữ,

    Ngày mai đem trả lại bức tranh này cho anh. Em muốn trả cũng phải trả, không muốn trả cũng phải trả. Vợ cậu không có nhà à? Cô ấy vẫn chưa đi làm về. Cậu có biết ngày ngày tôi xoay xung quanh hai mẹ con cô ấy, tôi hết cả hơi rồi.

    Thế nên tôi muốn hẹn cậu, chúng ta tự lái xe ra ngoài cắm trại thư giãn chút. Vợ cậu không thư giãn cho cậu được à? Thư giãn gì chứ, vợ chồng lâu năm, hết hứng thú rồi. Bây giờ tôi mất hứng thú với chuyện đó rồi. Cậu hiểu không?

    Hơn nữa sau khi cô ấy sinh con chuyện đó không còn như trước nữa. Cậu chưa có con cậu không hiểu đâu. Cô nhất định phải chú ý những phương diện này đấy. – Cô nhớ dặn họ. – Chị Hạ Lăng, chị đến rồi ạ. Sao hôm nay chị lại rảnh

    Mà đến đây vậy? Tử Do có ở đây không? Chị Hạ Lăng, chị đến rồi ạ. Hạ Lăng hẹn ngày hôm nay à? Phải. Này này! Cầm lấy, cầm lấy! Mời cô Hạ. Cô Hạ. Cô đến rồi à? Mau ngồi đi, ngồi đi! Khang Tử Do đâu? Khang Tử Do à!

    Mấy hôm nay cô ấy không khỏe xin nghỉ ốm rồi. Nhưng không sao. Có yêu cầu gì cô nói với tôi cũng được. Thật mà! Lần trước chị làm phần mặt xong cảm thấy thế nào? Cái đó à? Cũng ổn. Cũng ổn đúng không?

    Tôi đã nói cái máy đó rất tuyệt rồi mà. Chúng tôi lại vừa về thêm mấy cái máy mới nữa. Cả thành phố chỉ mỗi chúng tôi có thôi. Phần mặt, phần cổ, cơ thể chỗ nào cũng làm được hết. Chỉ có chỗ chúng tôi mới có. Không cần đâu.

    Sếp Lâm, thế này đi. Đợi Khang Tử Do khỏi ốm đi làm lại bảo cô ấy liên lạc với tôi nhé, ok? Hôm nay tạm thế nhé. Tôi đi đây! Sếp Lâm. Mời vào! Bác sĩ Nhiếp! Sếp Lâm! Hạ Lăng đến rồi, chắc là muốn điều trị. Ca của cô ấy

    Trước giờ vẫn do Khang Tử Do phụ trách. Tôi nhớ hình như hai người cũng từng nhận chung một lần. Hay là việc điều trị cho Hạ Lăng sau này giao cho anh phụ trách nhé? E là không được rồi. Tôi nghĩ chắc cô cũng biết lúc trước tôi đã từng

    Làm mất lòng cô ấy một lần rồi. Hơn nữa con người Hạ Lăng có nhận thức cá nhân rất mạnh mẽ. Chắc chỉ có sếp Khang mới làm hài lòng được cô ấy. Nếu cô không muốn mất khách hàng tôi khuyên cô nên đến tìm sếp Khang sẽ tốt hơn đấy.

    Tôi còn có ca phẫu thuật. Tôi đi trước nhé. Thế anh làm việc đi! Làm việc! Muộn thế này rồi, có chuyện gì à? Thì Tết Trung Thu còn gì? Mình mua cho mẹ nuôi ít cua lông. Không có phần của cậu, nhưng cậu đưa lại giúp nhé.

    Đâu phải nhà mình không mua được. Không cần. Đây là chút tấm lòng của mình có liên quan gì đến cậu đâu. Cậu không nhận chứ gì? Không nhận thì cứ vứt đây đấy. Mẹ mình đang trên nhà. Mẹ nuôi! Mẹ nuôi, con đến rồi!

    – Thiên Ngữ đến đấy à? – Mẹ nuôi. Thiên Ngữ! Cũng lâu rồi không thấy con đến nhà mẹ chơi. Thì con đến thăm mẹ đây còn gì. Sắp đến ngày lễ con mua cho mẹ ít cua lông. Lần sau con đừng tốn kém nữa nhé. Định bảo hôm nay Khang Tử Do

    Đem từ công ty về thế mà hôm nay cậu ấy lại không đi làm. Mẹ cháu trốn việc đấy. Trốn việc à? Có chuyện gì thế? Sao cháu gầy thế? Có phải mẹ cháu nấu ăn không ngon không? Không sao, đến nhà cô mà ăn.

    – Được ạ! – Em trai nhớ cháu lắm đấy. Lần sau nếu nó còn trốn việc nữa con cứ trừ lương nó đi. Không được đâu mẹ nuôi. Bọn con quan hệ gì nào, không làm được việc đó đâu. Con chưa ăn cơm phải không Thiên Ngữ?

    Mẹ nuôi làm cho con mấy món con thích ăn nhé? Được đó ạ! Ở lại ăn cơm nhé? Vâng được ạ! Mẹ! Sếp Lâm người ta bận chết đi được. Làm gì có thời gian ở lại nhà chúng ta ăn cơm? Người ta đến gặp con bàn chuyện công việc thôi.

    Đi thôi, sếp Lâm! Đi nói chuyện công việc nào. Làm gì thế? Cậu định làm gì hả? Định chia rẽ à? Muốn hoàn toàn cô lập mình chứ gì? Sao lại không để người ta nói sự thật thế? Mình hỏi cậu. Cậu không đi làm đã xin nghỉ với ai chưa?

    Mình có phép năm. Mình chưa duyệt. Chúng ta đã nói rồi. Phép năm của mình không cần cậu duyệt. Vậy là cậu có ý gì? Mãi mà không chịu đi làm. Nghỉ ngơi vài ngày đã. Chuyện sau này để sau này hãy nói. Nhưng cô Hạ Lăng kia còn nói

    Sẽ tiếp tục đến điều trị. Vậy sao? Tốt quá còn gì. Thế rốt cuộc là cậu làm sao? Cậu còn không chịu đến mình sẽ giao cô ấy cho người khác đấy. Được thôi! Đằng nào Hạ Lăng cũng đồng ý đến điều trị rồi mà. Mình hết tác dụng rồi.

    Mình cũng đâu phải bác sĩ. Ơ kìa! Thì mình thấy cậu phụ trách Hạ Lăng cũng lâu rồi, không có công thì cũng bỏ sức. Giao lại cho người khác như thế cậu cam lòng sao? Mệt rồi chỉ muốn nghỉ phép thôi. Có trích phần trăm đấy. Sếp Lâm,

    Thực ra mình có quay lại công ty hay không cậu cũng chẳng sao cả. Cậu chỉ mong mình giữ chân Hạ Lăng lại thôi. Có phải Hạ Lăng đã nói với cậu nếu mình không ở đó thì cô ấy sẽ không điều trị nữa? Thế nên sếp Lâm

    Mình vẫn muốn nghỉ phép tiếp. Vậy cậu nghỉ ngơi nhiều vào nhé. Đừng tưởng thế giới này không có cậu thì không quay nữa. Mình chưa từng nghĩ thế. Sếp Lâm, cậu xem cậu bận như thế mà còn phải đến tận đây. Về sau không cần đâu. Gọi điện là được mà.

    Mẹ nuôi, con về nhé. Về luôn à? Không ăn cơm à? Mẹ đã bắt đầu làm rồi. Cậu ấy không có thời gian ăn thật mà mẹ. Sếp Lâm về nhé. Có chuyện gì cứ gọi điện cho mình dặn dò là được. Được. Ăn nhiều cua lông vào nhé. Nghỉ ngơi cho khỏe.

    Ừ. Cậu yên tâm, cậu yên tâm. Đến chơi nhiều nhé, Thiên Ngữ. Bye bye, Thiên Ngữ. Cậu làm việc của cậu đi. Tạm biệt mẹ nuôi. Nhà người ta làm ăn lớn như thế, bận tối mắt tối mũi. Làm gì có thời gian ăn cơm ở nhà bình thường như chúng ta?

    Người ta còn sắp lên sàn nữa đấy. Tử Do! Bữa sáng làm xong hết rồi. Mau lên, ra ăn sáng đi. Con đang đánh răng. Sao con đánh gì mà lâu thế? Có cái răng mà đánh mãi không xong. Con có bàn chải điện mà. Bàn chải điện hết pin rồi.

    Đang sạc pin. Thế thì cũng đâu thể đánh lâu thế chứ? Hồi nhỏ mẹ chẳng dạy con, mẹ nói đánh răng nhất định phải đánh đủ thời gian. Giờ lại không cho con đánh lâu, rốt cuộc mẹ muốn thế nào? Con cố tình đúng không? Con đừng có chọc tức mẹ. Mau lên!

    Con không chọc tức. Con đang đánh răng mà Thái hậu. Được rồi đó cô chủ. Đánh thế được rồi. Mau lên! Phải đánh sạch chứ. Sắp muộn rồi. Sắp muộn rồi. Nhanh lên chút đi! Con đừng để mẹ… Con đừng để mẹ cáu! Cả ngày từ sáng đến tối…

    Thôi, mẹ đừng cằn nhằn con nữa. Con biến đây, biến đây! Con biến ngay đây! Mẹ đừng la con nữa. Con biến đây, biến đây! Ngày nào con cũng để mẹ phải nổi cáu con mới yên tâm được hay sao? Con đóng cửa làm gì? Cô định đi làm à? Không.

    Tôi định đi lượn trung tâm thương mại. Sao con còn chưa đi? Con biết rồi, con đi đây. Lâm Thiên Ngữ bảo anh đến à? Tất nhiên là không phải rồi. Vậy là vì Hạ Lăng rồi. Nếu không thì chuyện gì mà phải phiền đến bác sĩ Nhiếp thế này?

    Tại hôm qua tôi không thấy cô đến nên mới đến tận đây xem là chuyện gì. Vậy thì anh có thể gọi điện cho tôi mà. Đâu phải anh không có số điện thoại của tôi đâu. Gọi điện chỉ nghe được tiếng chứ có thấy được người đâu.

    Tôi thấy cô cũng không việc gì, vậy là cô có thể đi làm được rồi. Không đi! Hạ Lăng bảo chỉ nói chuyện với cô. Vậy là tôi vẫn chỉ là một giá trị bị lợi dụng. Đối với trung tâm thẩm mỹ y khoa có lẽ là vậy.

    Nhưng mỗi người chúng ta lại khác. Chúng ta đều là những người đi làm thuê. Nhưng đối với Hạ Lăng cô là sự can đảm duy nhất của cô ấy. Anh biết nói chuyện thật đấy. Vậy sao? Nhưng cô có thể lựa chọn không đi. Về phía Lệ Giai Liên Hợp

    Cũng chẳng mất mát gì. Ngành này không thiếu nhân tài chắc sẽ tìm được người thay thế cô thôi. Nhưng đối với bạn thân Hạ Lăng của cô thì cô ấy sẽ mất đi một cơ hội. Như này có được coi là trói buộc đạo đức không?

    Cô ăn mặc chỉnh tề thế này hoàn toàn không giống như đi dạo phố. Trang phục đi làm của cô thiên về sự thoải mái, chỉ khi đi gặp khách hàng quan trọng cô mới ăn vận chỉn chu. Trong tiềm thức của cô đã có ý định đi gặp Hạ Lăng rồi.

    Tôi lái xe. Đi thôi! Đi nào! Tôi nghĩ tôi không nên vào thì hơn. Kẻo tôi vào đó lại chọc tức cô ấy nữa. Xem như anh cũng biết điều. Chủ yếu là tin tưởng cô thôi. Cố lên! Điều chỉnh lại câu này. Được rồi. Lát nữa cô… Mời vào!

    Cô nói với MC bên đó. Cứ thế nhé. Sếp Hạ. Cô đến rồi à? Ừ, các cô đi làm đi. Nào, mời vào. Tôi đem trà mới đến cho cô. Cảm ơn nhé. Xin lỗi nhé. Hôm nay tôi còn ba cuộc phỏng vấn nữa. Lát nữa còn phải đến studio chụp hình.

    Quả thực không có thời gian nên đành phải hẹn cô đến đây. Không sao. Cũng là tôi bất ngờ ghé thăm thôi. Tử Do! Hôm đó khi cô nói với tôi xong tôi đã suy nghĩ lại. Đúng là vấn đề sau khi sinh của tôi. Tôi về

    Cũng đã tra rất nhiều tài liệu. Tôi nghĩ phán đoán của các cô là đúng. Nhưng bây giờ tôi… Thấy hơi áp lực? Nhưng tôi nghĩ điều chị lo lắng không phải tuổi tác mà là nhận thức và đánh giá của những người xung quanh về chị. Liệu có phải vì chuyện này

    Mà thấy hơi hụt hẫng không? Tôi bước vào tòa nhà này ai ai cũng chào hỏi tôi. Khi tôi nhận lời phỏng vấn trên chương trình, mọi người đều sẽ hô chị Hạ Lăng. Tôi là một tấm danh thiếp đã bị đóng đinh. Trên đó viết “người phụ nữ mạnh mẽ”.

    Vậy người phụ nữ mạnh mẽ là phải như thế nào? Phải cuồng công việc, hành động mạnh mẽ quyết đoán, tốt nhất là vóc dáng phải thon thả, không bao giờ bị già đi. Nếu mọi người cần người phụ nữ mạnh mẽ như vậy thì tôi sẽ cố gắng làm

    Và phải làm tốt hơn nữa. Chỉ có điều, dạo này thấy hơi lực bất tòng tâm. Thậm chí khó mà mở miệng. Thực ra rất nhiều chị em phụ nữ đều gặp phải tình trạng này. Nó không phải điều gì ngoại lệ. Chỉ có điều hầu hết mọi người

    Không cho rằng đó là vấn đề. Chỉ cảm thấy nó hơi phiền phức. Lần đầu tiên xảy ra hiện tượng này là trong một buổi tiệc rượu. Khi đó tôi còn đang phát biểu trên sân khấu, bỗng dưng tôi bị mất kiểm soát. Tôi rất ghét cảm giác bị mất kiểm soát đó.

    Cô cũng biết là tôi không thể mất kiểm soát mà. Thật mắc cười đúng không? Tôi có thể kiểm soát mỗi một người trong cả tòa nhà này nhưng lại không thể kiểm soát nước tiểu của mình. Chúng tôi không dám nói sẽ giải quyết được toàn bộ

    Vấn đề của chị trong một lần. Nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức giúp chị giảm thiểu những rắc rối ở mức cao nhất. Nhưng tôi vẫn… tôi vẫn rất lo lắng. Anh Dương. Các cô vẫn nghĩ rằng tôi và Tiểu Dương chỉ là si mê nhất thời

    Chơi đùa thôi, đúng không? Tôi không nghĩ thế đâu. Nhưng thực ra… Thực ra tôi nói cô nghe, người thực sự không thể rời khỏi người kia lại chính là tôi. Tôi và Tiểu Dương ở bên nhau, tôi có thể làm nũng, có thể trẻ con thậm chí có thể không cần nghĩ

    Quá nhiều về trách nhiệm. Thực ra rất nhiều người trong số họ luôn gọi tôi là bà già sau lưng tôi. Tôi hoàn toàn không quan tâm. Nhưng Tiểu Dương thì không được. Tôi không thể để anh ấy nghĩ tôi đã già thật rồi.

    Chúng tôi sẽ bảo vệ đời tư cá nhân của chị. Về điều này mong chị hãy yên tâm. Cảm ơn cưng. Cảm ơn cô đã hiểu cho sự lo lắng của một người phụ nữ không cảm thấy an toàn khi đứng trước mặt anh chồng trẻ. Uống nước rồi từ từ nói.

    Mẹ tôi mới về tuần trước. Vậy mẹ anh về sẽ gây ảnh hưởng thế nào đến anh? Tôi cứ tưởng uống thuốc là sẽ khỏi. Dù mẹ tôi có nói gì đi nữa cũng sẽ không ảnh hưởng được đến tôi, nhưng bà ấy… lần này vừa về tôi đã phát hiện,

    Tôi phát hiện mình lại quay lại trạng thái trước kia rồi. Tôi cảm thấy khi ở trước mặt mẹ, tôi làm cái gì cũng sai. Tức là không chừng câu nào đó của cô sẽ khiến bà ấy không vui. Hễ bà ấy nhăn mặt lại là tiêu rồi. Trời sập rồi.

    Cả ngày cô đừng mong được sống yên. Nên có những lúc tôi cảm thấy chi bằng chết đi cho xong. Đằng nào cô làm gì cũng không đúng, dù cô có nỗ lực đến thế nào cũng vẫn không được công nhận. Không được một câu nói tốt đẹp nào. Vậy chúng ta

    Nói về người bố lần trước anh kể với tôi đi. Tôi phát hiện khi nói về bố mình anh luôn nở nụ cười. Hay là chúng ta vẫn nói về ông ấy đi. Cha tôi, bố tôi thực ra nhiều lúc tôi vô thức nhớ về ông ấy. Tôi… tôi…

    Tôi thấy ông ấy thật không dễ dàng. Thì là… Thậm chí tôi thấy bố tôi ra đi sớm có khi lại tốt hơn. Tôi… tôi… Hồi bố tôi còn sống câu mà mẹ tôi nói nhiều nhất với bố tôi là… là “Ông chẳng được tích sự gì hết”. Tao nói cho mày biết,

    Mày chẳng được tích sự gì hết. Giờ bố tôi đi rồi thì lại đến lượt tôi. Cô Hạ. Kiểm tra sức mạnh cơ sàn chậu của cô ở mức hai. Tổng cộng có từ mức 0 đến mức 5. Trên mức 3 được tính là bình thường. Còn dưới mức 4

    Chúng tôi khuyên cô nên làm một vài liệu trình phục hồi chức năng hoặc là luyện tập. Vậy tôi phải làm mấy lần? Thông thường là từ ba đến năm lần. Nhưng tôi khuyên cô có thể thử làm ba lần trước. Vậy lát nữa tôi sẽ dạy cô vài động tác.

    Cô có thể về tự tập ở nhà. Được. Không phức tạp tí nào đâu. Hơn nữa sẽ không có cảm giác kiểu như rất khó chịu đâu. Đừng sợ! Vậy tôi đi chuẩn bị một lát nhé. Cảm ơn cô nhé, Tử Do. Thực ra tôi đã nghĩ về chuyện này rất lâu rồi,

    Cuối cùng cũng hạ quyết tâm sẽ nói với Dương Chiêu. Thật à? Có lẽ đó là một thử thách. Tôi không ngờ khi tôi nói với anh ấy xong anh ấy lại không hề bận tâm. Hơn nữa, mối quan hệ của chúng tôi giờ đây còn bước vào một giai đoạn

    Thân mật hơn nữa. Tôi rất mừng cho chị, chị Hạ Lăng. Xin phép làm phiền! Cậu ra đây. Anh ấy đi chuẩn bị rồi. Chắc sẽ xong ngay thôi. Chị đợi một lát nhé. Anh ấy chuẩn bị xong xuôi sẽ đưa chị qua đó thay đồ. Được, được.

    Tôi ra ngoài một lát, sẽ quay lại ngay. Không sao, cô cứ đi đi. Nào, nào, nào. Làm gì thế? Thì đúng dịp bệnh viện chúng ta đến ngày kỷ niệm thành lập. Tranh thủ lúc Hạ Lăng ở đây cậu bảo chị ấy giúp mình quay một đoạn video chúc mừng nhé?

    Không được đâu. Có gì mà không được? Quan hệ của hai người tốt như thế. Bạn bè có gì mà không được? Trong đó là Hạ Lăng đấy. Mình bảo chị ấy làm gì chị ấy sẽ làm nấy, cậu nghĩ mình là ai hả? Cậu còn chưa thử mà.

    Hôm nay người ta đến để điều trị, cậu đừng gây rối nữa được không, sếp Lâm? Không! Khang Tử Do, cậu đừng đem cảm xúc cá nhân vào công việc có được không? Với cả, bảo Hạ Lăng quay video chúc mừng vốn dĩ là việc của cậu mà.

    Đây là việc làm đem lại lợi ích cho chúng ta. Cậu là tổng giám đốc đâu có lý do gì để từ chối. Nếu cậu không đồng ý làm thì tức là cậu đang giận dỗi. Mình có thể vào đó nói nói xong nếu người ta không đồng ý

    Thậm chí còn bỏ làm liệu trình thì cậu chịu trách nhiệm nhé? Cùng lắm mình sẽ tặng cô ấy cả liệu trình. Cậu nghĩ Hạ Lăng thiếu chút tiền đó của cậu à? Thế thì cậu nghĩ cách đi. Cậu đừng khiến công việc của mình trở nên khó khăn hơn.

    Cậu mới là người khiến công việc của mình trở nên khó khăn hơn đó. Khang Tử Do! Nếu cậu không muốn làm việc thì cậu cứ nghỉ phép ở nhà tiếp đi. Mình năm lần bảy lượt đến nhà cậu năn nỉ cậu quay lại cậu cũng ngó lơ mình. Nhiếp Duẫn Trạch

    Vừa nói mấy câu với cậu cậu liền lò dò mò về. Cái gì hả? Mình cũng vì Hạ Lăng thôi. Được rồi, được rồi. Cậu nghĩ cách giải quyết chuyện này giúp mình đi. Với lại, chỉ nói vài câu chúc mừng thôi mà, có gì khó đâu? Hạng mục này vốn đã là

    Một hạng mục rất tốt. Cậu nghĩ xem mượn danh tiếng của cô ấy để có thêm nhiều người hiểu và đón nhận hạng mục này, không phải là một chuyện rất tốt sao? Đem lại hạnh phúc cho đông đảo phái nữ. Thống nhất thế nhé? Cố lên, cố lên! Phối hợp tốt nhé.

    Phối hợp tốt nhé. Chị Hạ Lăng. Nào. Ba, hai, một. Bắt đầu! Tôi rất vinh dự khi được trở thành người bạn của thương hiệu Lệ Giai Liên Hợp. Đồng thời, tôi cũng giới thiệu cho thêm nhiều chị em khác để chúng ta cùng có được một cuộc sống chất lượng hơn.

    Tôi chân thành giới thiệu với mọi người Lệ Giai Liên Hợp. Em thấy sao rồi em yêu? Vẫn ổn. Em cảm thấy đau hơn là mình tưởng. Đúng, anh… Anh đã bảo không cho em làm rồi mà. Anh… Anh không biết lúc anh đợi em bên ngoài em xem miệng anh

    Nổi mụn luôn rồi. Anh bốc hỏa luôn rồi. À phải rồi, anh bảo chị Lưu hầm canh gà rồi, về là uống được luôn. Mấy ngày nay chúng ta đừng đi đâu hết. Anh ở nhà với em. Không cần. Có phải làm phẫu thuật đâu. Không thể chủ quan được. Chị Hạ Lăng.

    Gì nhỉ? Nhớ nhé. Biết rồi. À đúng rồi, còn nữa. Trước khi tôi làm liệu trình video đã quay đó tôi không muốn dùng nó vào những mục đích khác. Yên tâm đi. Chắc chắn không dùng vào việc thương mại đâu. Được. Thế nhé. Tôi đi đây. Bye bye!

    Ăn ít đồ nguội thôi nhé. Được rồi, bye bye! – Bye bye! – Bye bye! Không được ăn đồ nguội đâu. Nhớ rồi. A lô, Thái hậu. [Đoàn nghệ thuật Anh Châu] Mẹ nói con nghe, lát nữa Ni Ni mà tan học con đưa nó đến thẳng chỗ mẹ nhé.

    Mẹ làm cho nó mấy món ngon. [Đúng là bà ngoại ruột có khác.] Vớ vẩn! Mẹ với con thì không phải ruột thịt đâu nhỉ? Hôm nay không được rồi. Con hẹn với Ni Ni rồi. Tối nay con sẽ nấu một bữa mỳ Ý thịt xông khói sốt kem cho nó.

    Con nấu á? Mặt trời mọc đằng tây đấy à? Mẹ mặc kệ mặt trời mọc từ đằng nào đi. Tóm lại hôm nay con sẽ nấu cho Ni Ni một bữa thật ngon. Con tưởng nấu ăn mà chỉ nói mồm thì dễ lắm à? Với lại liệu Ni Ni có nuốt nổi

    Đồ ăn con nấu không? [Con đừng hành hạ con bé nữa.] Mẹ yêu của con, mẹ có thể tin con một lần không? [Không thì mẹ cũng đến] [kiểm tra tài nấu nướng của con đi?] Mẹ không đi đâu. Con cứ bảo Ni Ni sang đây đi. Con thích ăn cái gì

    Thì tùy. [Xin lỗi.] Hôm nay Ni Ni được con bao trọn rồi. Tạm biệt Thái hậu nhé. Tử Do. Con bé này. Cậu sao thế? Tôi thấy vừa nãy cậu đàn rất hay. Chắc phải có chứng chỉ cấp mười rồi nhỉ? Hình như là có rồi. Tôi cũng không nhớ nữa.

    Tóm lại tôi đàn cho vui thôi. Đàn cho vui? Cậu nghĩ thi chứng chỉ cấp mười chỉ để đàn cho vui? Đàn piano không để cho vui thì để làm gì? Để thi vào Anh Châu. Lại một người nữa muốn vào Anh Châu. Không biết tại sao lại phải vào đó

    Cũng không biết vào đó sẽ làm được gì. Cứ đi trước đã. Tóm lại chỉ để làm vui lòng bố mẹ, đúng không? Bố mẹ cậu muốn cậu đến đó à? Bố tôi không quản tôi đâu. Họ có đam mê của riêng họ. Thế nên tôi nhìn bố mẹ của người khác

    Ép con mình đi học nhạc tôi thấy hơi mắc cười. Tạm biệt bác sĩ Nhiếp. Tạm biệt bác sĩ Nhiếp. Tạm biệt. Vào đi! Tan làm à? Có chuyện gì không? Vội về nhà nấu cơm à? Cách làm mỳ Ý ngon. Muốn làm mỳ Ý sốt cà chua thông thường

    Thì dùng mỳ sợi nhỏ đặc ruột. Muốn thấm nước sốt hơn thì dùng mỳ sợi dẹt đặc ruột. Muốn làm Gratin pasta thì dùng mỳ nui. Ăn kèm với salad thì dùng bún. Ăn kèm với thịt hầm thì dùng Orecchiette. Khách hàng lúc hai giờ chiều mai

    Tôi đã dời sang ngày kia rồi. Còn đây là bệnh án của ngày hôm nay. Ừ. Thế còn… Mỳ Ý thịt xông khói sốt kem thì sao? Muốn nấu ngon thì tỏi và gia vị là chìa khóa quyết định. Ơ… Ơ kìa, ơ kìa! Thế… thế… thế cần mua mỳ Ý loại nào?

    Còn cả gia vị mà anh nói gồm những cái gì vậy? Loại này tuy lá hơi nhỏ nhưng sẽ có mùi thơm hơn. Cô ngửi thử đi. Thơm thật! Đúng không? Cái đó không dùng đến đâu. Trả lại đi. Ở gần đây do có mấy công ty nước ngoài nên siêu thị

    Sẽ bán nhiều nguyên liệu nấu món Tây hơn. Ngày nào anh cũng nấu cơm à? Sao anh biết nhiều thế? Cô không nấu cơm thì đương nhiên cô không biết rồi. Tôi là người ngày nào cũng nấu đấy. Còn nữa, những thứ ăn vào bụng thì cô phải lựa chọn thật kĩ.

    Vì đồ ăn mua bên ngoài thực sự không thể sánh được với tự mình nấu đâu. Chỉ riêng cảm giác hạnh phúc sau khi cơ thể được ăn thực sự không đánh lừa con người ta đâu. Khác nhau nhiều thế sao? Khác chứ. Những ai hồi nhỏ không sống cùng mẹ

    Sẽ biết nó khác đến thế nào. Hồi nhỏ anh không sống cùng mẹ à? Bà ấy đi đâu rồi? Anh có cảm giác thế nào? Tôi phỏng vấn anh chút nào. Cô có biết mỳ Ý thịt xông khói sốt kem phải nấu như thế nào thì mới khiến người ta cảm động không?

    Mỳ Ý khiến con người cảm động? Bỏ nhiều thịt xông khói. Bỏ nhiều kem. Cũng không phải. Thế thì phải bỏ thêm cái gì? Thêm cái này. Mayonnaise? Anh chắc chứ? Trộn Mayonnaise cùng với mỳ Ý cách ăn không chính thống này do người Nhật phát minh ra.

    Nhưng có chính thống hay không không quan trọng miễn ngon là được. Cô tin tôi đi. Thêm Mayonnaise vào mỳ Ý giống như tiếp thêm linh hồn cho nó vậy. Khi ăn cô sẽ cảm nhận được cảm giác hạnh phúc vô bờ bến. Cứ nói quá. Còn chưa trả tiền mà,

    Thói quen này của anh là sao? Lát nữa kiểu gì tôi cũng mua. Chủ yếu muốn cho cô ăn thử thôi. Nào. Tin tôi đi, ngon cực luôn. Ngon cực. Thế nào? Ngon không? Hương vị này được đó. Cô có biết khi cô ăn đồ ngon… Tôi biết là biểu cảm rất lố

    Nhưng rất chân thật. Sao hả? Bỏ thêm mà không ngon tôi sẽ tìm anh tính sổ đấy. Vậy là, rốt cuộc mẹ anh đã đi đâu? Hồi tôi còn nhỏ, mẹ tôi bay qua bay lại suốt. Công việc của bà rất bận nên quan hệ giữa tôi và mẹ

    Không thực sự quá thân thiết. Nhưng mẹ lại muốn xây dựng mối quan hệ tốt với tôi nên khi mẹ biết tôi thích ăn mỳ này, mỗi lần gặp tôi mẹ lại nấu món mỳ này. Nhưng tôi không thích như vậy. Nó dường như là một công cụ để lấy lòng tôi.

    Hương vị mỳ khi ăn vào cũng sẽ khác đi. Sao anh lại nghĩ như thế? Mẹ anh nghĩ đủ mọi cách nấu cho anh món anh thích đó là vì bà ấy yêu anh. Đây là một cách thể hiện tình yêu của bà ấy.

    Không phải anh cho rằng bà ấy không yêu anh đấy chứ? Bà ấy cũng chỉ muốn gần gũi với anh hơn thôi mà. Sao anh lập dị thế? Sao cô nói như thể cô rất hiểu mẹ tôi ấy nhỉ? Tất nhiên là tôi không hiểu gì về mẹ anh

    Nhưng chúng tôi cùng là phụ nữ nên tôi nghĩ chắc mình có thể đoán được suy nghĩ trong lòng bà ấy. Vậy bình thường cô dùng cách gì để gần gũi với người khác hơn? Cách của tôi đương nhiên là rất đa dạng rồi. Nhưng không áp dụng được cho anh

    Nên không cần thiết phải nói với anh. Ni Ni! Bà ngoại tớ đến rồi, tớ đi trước nhé. Ừ, bye bye! Bà ngoại. Bà ngoại. Cháu nhớ bà quá đi mất. Bà ngoại, sao bà lại đến đây? Bà đến đón cháu mà. Hôm nay mẹ cháu

    Sẽ xuống bếp nấu cho cháu đúng không? Cháu từng nhìn mẹ cháu nấu cơm mà suýt nổ tung cái phòng bếp luôn. Bà ngoại sợ cháu ăn không no nên cháu xem bà ngoại đem gì đến cho cháu này. Thịt hấp bột. Sao cháu biết? Được rồi, được rồi, được rồi.

    Đừng ăn luôn bây giờ, lát nữa cháu ăn no mẹ cháu lại nói bà không cho mẹ cháu cơ hội. Thực ra bà cũng giống mẹ cháu. Đã quyết định làm chuyện gì tám con ngựa cũng không kéo lại được. Bà có giống mẹ cháu không? Hai người là ruột thịt còn gì.

    Không giống mà được sao? Con nhóc này. Mẹ cháu không cho bà cháu mình về nhà trước sáu giờ. Cháu nghĩ xem chúng ta nên đi đâu bây giờ? Hay là đi… Bà cháu mình đi chợ đi. Được ạ. Bà ngoại, bà cháu mình mua nhiều quá đấy. Cháu không xách nổi nữa.

    Hôm nay bà cháu mình đi thật đúng lúc. Người ta đang giảm giá rất nhiều mặt hàng tiêu dùng. Cháu xem còn được mua một tặng một nữa. Mình gọi xe đi bà. Gọi xe làm gì? Tốn tiền lắm. Chỉ có mấy bước chân thôi. Nào. Bà ngoại xách cho.

    Bà ngoại, sao thế? Không sao, không sao. Để bà ngoại xách. Kìa! Bà ngoại. Sao… sao thế ạ? Không sao. – Lưng của bà ngoại vẫn bị thế mà. – Cháu đã bảo gọi xe rồi mà. Không cần, cháu đỡ bà đi. Bố! Mẹ! Mẹ… mẹ sao thế?

    Con và bà ngoại đến đây mua thức ăn kết quả bà lại bị sút lưng. Sao… sao lại xách nhiều đồ thế? Nào, con… con xách giúp mẹ nhé? Để con đưa mẹ về. Không cần, không cần! Không cần! Chỉ có mấy bước chân thôi, chúng tôi tự đi được.

    Cứ đi từ từ là sẽ đến nhà thôi. Không, không! – Không cần, không cần đâu. – Ngồi xe bố đi bà. Đúng đó, con… Không cần, không ngồi. Con lái xe mà, xe con đang đỗ ở đằng kia. Tôi biết, tôi biết. Chúng ta người tầng trên người tầng dưới thôi,

    Để con đưa mẹ về nhé. Tôi biết chứ. Không cần. Mẹ đừng khách sáo với con. Nào, nào. Đi thôi, đi thôi! Gì mà mua nhiều thế này. Cảm ơn bố. Mẹ, mẹ, chúng ta đi bên này. Đi thôi, đi thôi! Mẹ, mẹ con mình cũng lâu ngày rồi chưa gặp.

    Chuyện này cũng tại con. Con nên đến thăm mẹ nhiều hơn. Dạo này sức khỏe mẹ vẫn ổn chứ? Cũng bình thường. Ni à, bố nghe nói trường con giờ đang có đoàn nghệ thuật Anh Châu đúng không? Con có tham gia không? Con còn đang suy nghĩ. Cháu hỏi bố cháu

    Có nên tham gia đoàn nghệ thuật Anh Châu không? Còn suy nghĩ gì nữa. Bà ngoại nói có lý đấy. Còn phải suy nghĩ gì nữa. Tử Do bướng với tôi. Nói là muốn để Ni Ni tự lựa chọn. Tử Do đôi khi làm việc khá là tùy hứng. Nhưng mà

    Cũng không hẳn là không có lý. Vậy thì tôn trọng đam mê sở thích của con cái đi. Anh đúng là chẳng làm mất lòng ai. Cũng không phải ạ. Tại con bé vẫn còn nhỏ mà. Tuổi trẻ, cho phép được mắc sai lầm. Có thời gian để thử sai. Chỉ cần

    Bản thân đã suy nghĩ kĩ dám chấp nhận kết quả là được. Anh chị quá ích kỷ. Chỉ biết nghĩ đến mình. Nó chỉ là một đứa trẻ làm sao chịu trách nhiệm về quyết định của mình được. Hơn nữa tuổi trẻ chỉ có một lần trong đời,

    Chọn sai là không thể quay đầu lại được nữa. Có phải chuyện đùa đâu. Đúng! Mẹ nói cũng đúng! Thiên Ngữ. Cô đến muộn thế? Chỉ còn đợi cô thôi đấy. Quà của con yêu đây. Bảo rồi không cần đem quà đến, không cần đem quà người đến là được rồi.

    Cô xem mấy người kia có đem đâu. Nghe lời thế cơ mà. Chỉ còn thiếu mỗi cô thôi. Tôi nói các cô nghe. Cô xem, sắc mặt của Thiên Ngữ ngày càng tốt. Đúng đó! Chăm sóc kiểu gì vậy? Bệnh viện chúng tôi mới về một thiết bị mới.

    Hôm nào đến thử nhé. Được, nhất định sẽ đi. Tận dụng ngày sinh nhật cho mọi người có cơ hội tụ tập, đúng không? Anh xem tốt thế còn gì. Làm phiền chút nhé. Được, được, anh cứ tự nhiên. Sao thế vợ? Gì nhỉ, chồng cô ấy.

    – Qua chào hỏi làm quen chút đi. – Ai đấy? Chồng của chị Vương ấy. Hai người chưa gặp nhau bao giờ. – Anh rể. – Sếp Mã. Sếp Lâm, lâu rồi không gặp. Thật ngại quá, vừa nãy… Tổ chức tiệc sinh nhật cho con hoành tráng quá! Đúng không?

    Không bận gì thì đưa con đến chơi nhiều hơn nhé. Được, được. Cô cũng mới lần đầu đưa chồng đến đấy. Bình thường có mỗi mình cô đến. Cô cũng ngày càng xinh đẹp hơn. Cảm ơn. Cảm ơn sếp Lâm nhé. Nào, nào, nào. Được, được. Cảm ơn sếp Lâm.

    Hoan nghênh, hoan nghênh! Không sao. Lát nữa sẽ ăn cơm. Mọi người cứ đi thăm quan một vòng, coi đây như nhà mình chơi tự nhiên nhé. Được, chúng tôi qua bên đó xem thử. Vâng. Cứ tự nhiên, cứ tự nhiên. Em thấy mọi người đến đông đủ hết rồi.

    Chúng ta chuẩn bị vào bàn đi. Bánh kem đâu? Mải việc quên mất. Chỉ còn thiếu mỗi bánh kem nữa thôi. Chắc bánh kem cũng sắp đến nơi rồi. Hay để anh gọi điện thoại hỏi xem. Sếp Thẩm. Đến rồi đấy. Bảo cô mua bánh kem à? Chị Chung. Nào.

    Lát nữa nhớ chuyển tiền cho người ta – đấy nhé? – Vâng. Có gì đâu, coi như quà sinh nhật tôi tặng cho Tiểu Hâm. Vậy sao được? Người đi làm thuê như các cô kiếm tiền cũng đâu phải dễ dàng. Sinh nhật con ông chủ sao để cô phải tốn kém được.

    Đùa gì thế. Cảm ơn nhé. Bye bye! Lê Văn. Cô đi đâu đấy? Hôm nay sinh nhật con trai tôi, mọi người cùng lại đây đi. Nào, nào, lại đây mau. Nào, nào, nào. Vâng. Chuẩn bị ăn thôi. Cầm đồ giúp bố. Vâng. Mẹ đừng xách. Để con xách cho, để con.

    Nào, Ni, mau lên con! Con cầm cái này. Con cũng xách luôn cái này đi. Thịt hấp bột của con. Được rồi. Đi đi, đi đi! Cái này là… Đó… đó là của con. Nào, nào, mẹ đưa con. Mẹ đừng động vào. Mẹ đưa con đi. Không cần, không cần.

    Đống này bà cháu tôi xách được. Tầng trên tầng dưới thôi mà. Mẹ nghe con đi. Chính vì sống ngay tầng trên tầng dưới nên sau này mấy đứa ít qua lại thôi. Vì giờ anh cũng đã có gia đình mới rồi. Tránh những rắc rối không cần thiết. Cảm ơn. Vâng.

    Cảm ơn, cảm ơn. Vâng. Cảm ơn, đi thôi. Ni à, cầm hộ bà đi con. Bà ngoại, cái này. Không cần, không cần. Đi! Cảm ơn anh nhé. Tạm biệt bố. Có chuyện gì mẹ bảo Ni gửi tin nhắn cho con nhé. Đi làm mà lại vứt đồ bừa bãi thế này.

    Sao không thấy nhắc gì cái túi này? Cầm lên vậy. Được rồi, đến nhà rồi. Đến nhà rồi. Mẹ ơi! Rửa tay, rửa tay. Chào mừng công chúa lớn, công chúa bé về nhà. Nhiều thế cơ ạ? Đừng nói là gọi ship nhé? Rửa tay, rửa tay. Thế trận gì thế này?

    Từ khâu mua đến chuẩn bị nguyên liệu cho đến chế biến con tự hoàn thành hết đấy. Thật không vậy? Xin mời thưởng thức. Những món này đều là con làm hết à? Đúng thế. Còn ngây ra đó làm gì nữa? Không có độc đâu. Thử đi, thử đi.

    Con ăn, con ăn thử trước. Không ăn nổi phải không? Ngon tuyệt luôn ạ! Ngon à? Giống như đồ ship làm không ngon cho lắm. Đây là mùi vị gì thế? Hình như đúng là bà chưa ăn vị này bao giờ. Con đã bỏ thêm Mayonnaise vào món mỳ Ý này.

    Là một cách ăn do người Nhật phát minh. Mỳ Ý thịt xông khói sốt kem thêm Mayonnaise cũng giống như đã tìm được linh hồn cho món mỳ này. Mỗi lần ăn một miếng sẽ mang lại niềm hạnh phúc to lớn. Chuyện gì thế này? Không phải là bị cảm lạnh đấy chứ?

    – Trông con kìa! – Cạn ly! Mẹ còn biết cả cách làm cho thêm Mayonnaise nữa à? Linh cảm, hiểu không hả? Con giác ngộ nhanh thật đấy. Thí sinh tài năng. Ý mẹ là cơm mẹ nấu bọn con ăn bữa nào là ít đi bữa đó à?

    Con bé này thật biết ăn nói. Con đó, khi nào mà con bớt nổi hứng nhất thời, làm việc tùy hứng đi thì được. Mẹ xem nếu không có hứng thú thì làm sao mà làm tốt được, đúng không nào? Cũng chưa hẳn đâu. Con phải làm việc nên làm trước

    Rồi mới làm đến việc mình thích làm. Trên đời làm gì có nhiều việc mình thích như thế? Mẹ cũng chẳng thích nấu cơm, chẳng thích làm việc nhà đâu. Không làm có được không? Phải, phải, phải, phải rồi mẹ. Tình mẹ vĩ đại. Thế cho nên,

    Việc vào đoàn nghệ thuật Anh Châu của Ni Ni nhà mình, cũng không thể chỉ dựa vào hứng thú. Cháu phải dựa vào kinh nghiệm sống của người lớn.