[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 18 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV

Tôi gọi điện xong rồi. Bùi Ngân có thả người không? Vậy phải xem cô diễn đạt hay không? Tôi còn có người bạn vẫn đang trong tay của Bùi Ngân, phải làm thế nào mới khiến ông ta thả người? Bạn? Bạn nào chứ? Long Thất. Con trai của cô Lâm à. Đúng vậy.

Tôi có thể cứu cậu ta. Nhưng Na Na từ giờ trở đi, cô phải nghe lời tôi. Cho dù xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, cô cũng không được liên hệ với cảnh sát. Tại sao? Cô phạm pháp rồi thì có muốn bị cảnh sát bắt không?

Tôi chỉ không muốn bạn bè và người thân phải chịu tổn thương. Nếu cảnh sát muốn bắt tôi, tôi cũng nhận tội. Vậy là cô muốn cho giám đốc Khương đi ăn cơm tù? Anh muốn làm gì? Thật ra cứu giám đốc Khương và cứu Long Thất là một chuyện.

Chủ yếu vẫn là do cô. Ý là gì chứ? Nếu cô có thể tìm được Long Thất, nhờ cậu ta giải cho bản mã mẹ cậu ta khi còn sống để lại, tôi cầm đoạn giải mã đó đi tìm Bùi Ngân thì có thể đổi lấy giám đốc Khương

Cũng có thể giúp ông ấy rửa sạch tội danh. Còn với Long Thất, có cô nên tôi cũng không làm khó cậu ta. Những việc này rốt cuộc có liên quan gì đến cậu tôi? Na Na, cậu của cô bây giờ là một người tốt nhưng trong quá khứ thì không phải.

Chuyện trước đây của ông ấy, cô biết càng ít càng tốt cho cô, cũng tốt cho ông ấy. Nếu Long Thất không đồng ý thì sao? Vậy phải xem cô có thể phối hợp với tôi không? Dù sao thì tính mạng của giám đốc Khương cũng nằm trong tay cậu ta.

=Mật Mã Đen Trắng= =Tập 18= Cảnh sát Sở, anh có người con gái mình thích không? Có. Cô ấy biết không? Cô ấy không cần biết. Tại sao? ♪Mặt trăng không đáp lời♪ Chẳng tại sao cả. ♪Hãy nhân cơn gió đêm nay♪ Tôi quen cô gái đó không? Cô Cổ,

Hãy rút lại câu hỏi của cô. Không kịp nữa rồi. ♪Hãy đoán ý của sự im lặng♪ Nếu vừa rồi cô không đưa cho tôi khẩu súng ngắn đó, thì bây giờ tôi có thể trả lời câu hỏi của cô. ♪Ví như em cũng có thể buông bỏ♪ ♪Nhưng cơn gió phiền phức♪

♪Lại cứ nhẹ nhàng vuốt ve lên má em♪ Ăn mì à? Mấy người? Ông chủ, Sa Tiểu Phi chạy trốn rồi. Bọn họ đuổi theo rồi. Ý gì hả? Mấy kẻ ăn xong mỳ không trả tiền đã bỏ chạy là người của ông à? Nhìn gì chứ? Tôi hỏi ông ai trả tiền?

Tôi trả. Hôm nay tất cả đều là tôi mời. Ông chủ à? Vợ, rót trà. Ông chủ. Phía trên. Trình Phàn. Em không sao chứ? Không sao. Anh đến điều tra vụ án à? Sao em lại ở đây? Bố em đến gặp người bạn cũ, em đưa ông ấy đến.

Đến đây gặp sao? Vâng. Bố em đâu? Vừa đi ra sân bay rồi. Vậy sao em còn ở đây? Phá cửa. Đi. Viện trưởng Mục, nếu con gái ông không nghe lời thì sẽ hại chết ông, đến lúc đó đừng trách tôi. Bảo vệ hiện trường. – Rõ. – Rõ. An toàn.

An toàn. Thầy, trên tầng không có người. Kiều Đan, tìm kỹ một chút. Rõ. Trình Phàn. Con gái ông gọi tới sao? Con gái tôi không liên quan gì đến việc này. Trình Phàn, về đi. Bây giờ anh lấy thân phận cảnh sát hỏi em, đừng lừa dối anh. Viện trưởng Mục đâu?

Về Kalisa rồi. Có phải A Khố không? Ai? Nhà vô địch đối kháng tại Đại hội Kim Dương Kalisa. Không phải. Thầy, có manh mối. Thầy, thầy xem đi. Con rể tốt đã điều tra đến đầu ông rồi. Đó là việc của tôi. Tôi sẽ xử lý ổn thỏa. Làm sao tôi biết được kẻ hèn nhát như ông không khai ra ông chủ Cổ chứ? Bây giờ cậu có thể bảo Cổ Mộc Lam thay đổi vị trí.

Không cần phải làm phiền tới ông ấy, tôi có cách đơn giản hơn tiện lợi hơn. Ông nghe đây, nếu không muốn con gái ông dẫn theo cháu ngoại ông cùng chết thì hãy hợp tác với tôi. Được. Đội trưởng Trình. Sao vậy? Đội trưởng Trình, người dân phản ánh,

50 phút trước, đối tượng đã đi về phía nam rồi. Rút đội. Rõ. Trong bán kính 100 km, có rất nhiều quán mì nhưng chỉ có quán này vẫn là hương vị của năm đó. Này. Còn nhớ năm đó chúng ta mới vào nhóm, có một buổi tối chợ đóng cửa rồi,

Không mua được tỏi thế là chúng ta nửa đêm đến ruộng của Lão Lưu Đầu lấy trộm hơn ba cân tỏi. Chớp mắt cái đã hơn 20 năm rồi. Anh Hai, mấy năm nay tim của anh vẫn tốt chứ? Anh túm lấy đuôi của Mục Thiếu Bạch

Cho ông ta làm bác sĩ riêng cho anh cả nửa cuộc đời ở nơi biên giới cằn cỗi này. Đây không giống các việc mà các vị Bồ Tát thường làm. Tôi muốn giúp ông ấy thoát khỏi Cổ Mộc Lam. Có việc thì nói đi. Vậy tôi nói với anh

Một câu chuyện cũ. Năm đó, trên giá sách trong văn phòng của anh có bộ Kim Dung toàn tập. Sau này bị thiếu cuốn “Liên Thành Quyết”. Không giấu gì anh, đó là do tôi làm. Bây giờ đồ trả về với chủ. Bay tuyết liền trời bắn hươu trắng,

Sách cười thần hiệp dựa uyên xanh. Anh nghĩ xem, tại sao tôi lại trộm cuốn không được yêu thích này? Bởi vì cậu lớn lên trong một ngôi làng miền núi nghèo khó, tuổi thơ vất vả, tình đầu đau đớn. Những việc mà đầu đời cậu gặp phải có phần giống Địch Vân

Nên có sự đồng cảm lớn. Nói đúng một nửa. Địch Vân mắc tội lớn, không được hưởng phúc. Chỗ này tôi hơn anh ta. Quan trọng là, tôi không chỉ thấy mình trong cuốn sách này, mà tôi còn nhìn thấy một Lão Cổ tham lam, Lão Tam đa nghi,

Lão Thất không thể hiểu được, và còn anh một người ra vẻ đạo mạo. Nếu cậu thực sự đọc hiểu hết rồi thì hôm nay cậu không nên ngồi ở đây. Tôi mà đọc hiểu hết rồi thì đã không đến tìm anh. Cái kết của “Liên Thành Tuyết”,

Tôi đọc thế nào cũng không hiểu nổi. Anh giải thích cho tôi. Rất đơn giản. Nhân tính đê hèn, lòng tham hại người. Phía Tây Nam thành Giang Lăng, trong chính điện chùa Thiên Ninh có tượng Phật, thành kính lễ bái cầu nguyện sẽ được Như Lai phù hộ, luôn luôn cực lạc.

Không phải anh thực sự giống như Lương Nguyên Đế hướng đến những điều tốt đẹp, nhưng lại giấu thuốc độc vào bên trong tượng Phật, chờ đợi bọn cướp điên cuồng chúng tôi đến uống đấy chứ? Lão Tứ, xem ra cậu đang cho rằng đồ của Lão Tam đang ở chỗ tôi.

Muốn mua homestay à? Được. Đây là hợp đồng. Tôi chuyển nhượng theo pháp luật. Anh trai à, anh thật sự là Bồ Tát sống. 500 triệu? Nếu ở trước đây có lẽ tôi sẽ cắn răng đưa cho anh. Nhưng bây giờ anh bán cho tôi rồi cũng không lấy ra được nữa. Giờ là xã hội pháp quyền, chấp nhận tín ngưỡng của tôi, không chấp nhận được kinh doanh của cậu. Lão Tứ,

Thời đại thay đổi rồi. Không ai có thể vì đống sắt vụn mà bị che mắt. Nói như thế anh thừa nhận rồi? Lão Tứ, dừng tay lại vẫn kịp. Lão Tứ làm ma túy không động đến ma túy là quy tắc cậu đặt ra. Đúng.

Năm đó mình tôi trốn ra nước ngoài, lại không biết ngoại ngữ. Một lão già nửa sống nửa chết, tôi có thể làm gì? Lúc đêm khuya cô đơn, một mình tôi cô độc. Lúc nhớ Ni Ni, nó là sự an ủi duy nhất của tôi.

Tôi biết một bác sĩ cai nghiện rất giỏi. Nếu cậu đồng ý… Không cần. Tôi chỉ cần vui vẻ, mặc kệ kết quả. Thêm nữa, tôi đã không còn đường lui rồi. Chúng ta đều là người sắp chết rồi. Cần mấy thứ này có tác dụng gì?

Hàng ngày anh thắp hương lễ Phật có tác dụng gì? Mỗi người một cách sống. Tôi muốn nhà kho. Anh bái Phật Tổ. Đều là giống nhau cả. Con người sống luôn phải làm chút chuyện. Làm chút chuyện có ý nghĩa đúng không? Tôi không muốn mình mang thêm tội nữa.

Cậu có thể giết tôi. Nhưng mấy nhà kho đó, tôi sẽ không giao cho cậu. Anh đừng quên con rể anh Châu Quý đã bị cảnh sát bắn chết rồi. Anh có thể chỉ lo thân mình thôi không? Tôi quan tâm người thân của tôi, nhưng Châu Quý không phải. Anh hai,

Anh coi như hoàn thành giấc mơ cho tôi đi. Tôi đảm bảo với anh, sau này không làm phiền anh và con gái Lão Cổ nữa. Coi như tôi cầu xin anh. Lão Tứ, cậu đừng tìm cách nữa. Mấy thứ đó đã không tồn tại từ lâu rồi.

Cái kết trong “Liên Thành Quyết”, tượng Phật lớn ở chùa Thiên Ninh được đúc từ vàng. Cậu còn nhớ không? Đống súng cổ mà cậu muốn bị cho vào lò luyện tái sinh lâu rồi. Nếu cậu thật sự muốn nó, tôi có thể tặng tượng Phật lớn đúc bằng súng cũ đó

Cho cậu. Tôi chỉ hy vọng cậu có thể bỏ qua cho tôi, cũng bỏ qua cho bản thân mình. Anh khiến tôi thất vọng quá! Cậu mau đi đi. Tôi đã báo cảnh sát rồi. Cảnh sát rất nhanh sẽ tới. Anh không đi được nữa đâu. Cậu đừng kích động. Tôi không đi. Nếu cậu thật sự muốn đầu Phật kia, cậu phải tới nhà tôi thỉnh về. Tôi có thể dẫn đường.

Hay là bây giờ chúng ta đi luôn? Cậu biết anh Hai chưa từng đánh trận mà không có chuẩn bị. Ni Ni nhà cậu có phải vẫn chôn ở nghĩa trang Nam Hải không? Phong cách làm việc của tôi, cậu là người hiểu nhất. Tôi sẽ không làm khó đứa trẻ đã mất. Nhưng cậu đừng ép tôi. Lão Tứ, vĩnh viễn không gặp lại. Đây là đâu? Anh tìm tôi? Anh là ai? A Khố đâu? Đi đâu đấy?

Đây là phòng trước đây mẹ cậu từng ở. Không xem thử sao? Đồ trong phòng đều là mẹ cậu từng dùng trước đây. A Khố, anh từng đồng ý với tôi, đừng làm bừa. Tôi muốn nói chuyện riêng với cậu ta. Nói thứ cô biết càng ít thì càng tốt cho cô.

Đến phòng kia nghỉ ngơi đi. Không phải chỉ là nửa tờ giấy à? Có gì tôi không thể nghe sao? Đi đi. Tìm tôi dịch cái gì? Tìm thấy cái này trong phòng này. Mẹ cậu viết. Đọc hiểu không? Ảnh gốc đâu? Dịch đoạn này thành tiếng người trước đã, đọc cho tôi nghe. Đọc không hiểu. Đọc hiểu không? Không hiểu. A Khố, anh muốn làm gì? Đọc hiểu không? Cảnh sát nhỏ,

Tôi không có kiên nhẫn để lãng phí thời gian với cậu ở đây. Hôm nay cậu không làm được cũng phải làm. Anh chỉ có nửa trang sau, không có đoạn trước nên đọc không hiểu. Cậu từng thấy trang đầu? Đúng thế. Chỗ Bùi Ngân. Vậy dịch đoạn này trước cho tôi nghe.

Để cô ấy ra ngoài trước. Anh nghĩ kĩ chưa? Đi xuống xem xem. Hiểu Uyển. Trình Phàn. Anh thật sự muốn kết hôn với em sao? Anh muốn. Anh vốn không muốn kết hôn với bất cứ ai. Nhưng sau khi quen em, anh đã muốn. Hay là chúng ta dừng lại đi.

Em nói dừng là dừng à? Em đã dính tới anh rồi, muốn dừng là dừng à? Đi thôi. Đợi đã. Alo. Bố xin lỗi con. Bố. Chăm sóc bản thân thật tốt nhé! Viện trưởng Mục ở đâu? Alo, Viện trưởng Mục, ông ở đâu? Nếu cậu có chuyện gì muốn hỏi tôi, hãy đến Kalisa tìm tôi được chứ? Viện trưởng Mục, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi? Cháu có thể giúp chú không? Tôi cũng muốn nói chuyện riêng với cậu giống như người nhà. Tôi nhất định sẽ nói hết những gì mình biết, Ông ta ở chỗ nào? Vậy nên trong chuyện của Cổ Mộc Lam, Chúng ta có thể gặp nhau ở phòng thẩm vấn. Cậu tự quyết định đi. Viện trưởng Mục. Cậu là người duy nhất nhìn thấy văn bản hoàn chỉnh. Chỉ cần cậu có thể giải được, tôi và cậu mỗi bên một nửa. Nửa đầu văn bản ở chỗ Bùi Ngân. Tôi chỉ nhìn thấy một lần, căn bản không nhớ hết được. Nếu anh muốn bản hoàn chỉnh,

Phải cướp từ chỗ Bùi Ngân. Anh đánh được Đại Đường không? Bớt lằng nhằng đi. Bùi Ngân ở đâu? Anh nói có giữ lời không? Có ý gì? Một nửa đấy. Điều kiện là cậu có thể giải được. Anh xứng đáng với nhà của Cổ Mộc Lam không?

Tôi muốn cam kết của Cổ Mộc Lam. Đừng vòng vo với tôi. Tôi làm chủ được. Tôi muốn hỏi thăm anh một chuyện. Nói đi. Ban đầu mẹ tôi là cảnh sát, sau này tại sao lại quy thuận các anh? Cô ấy là cảnh sát? Anh không biết? Mẹ tôi giờ ở đâu?

Bùi Lão Tứ làm đấy. Sau khi ông ta giết mẹ cậu, vu cáo mẹ cậu là cảnh sát. Vua Sói không tìm được chứng cứ mới tha cho ông ta một mạng. Tôi muốn bức ảnh này. Vậy nên cậu muốn báo thù thì phải tìm Bùi Lão Tứ.

Có lẽ giờ ông ta đang ở cùng giám đốc Khương. Anh có thể hỏi người họ Khương kia. Nhớ lấy, ông ta không hứng thú với anh. Người muốn tìm là tôi. Alo. Chú Bùi, còn nhớ tôi không? A Khố phải không? Giám đốc Khương ở cùng chú phải không? Sao thế? Cậu ta nói gì với cậu? Điều nên nói, điều không nên nói cậu ta đều nói rồi. Nếu như cậu ta đã khai ra hết rồi thì cậu cũng không cần đến tìm tôi nữa. Thế này đi. Tôi tìm địa điểm. Cậu đến tìm tôi. Chúng ta gặp nhau nói chuyện sau.

Được rồi, đừng diễn nữa. Na Na. Ý gì thế? Anh quên rồi sao? Tôi là con gái của Cổ Mộc Lam. A Khố. Bản mã cũng đã dịch rồi, để anh ta đi. Cậu ta không đi được. Trói cậu ta vào. Trói vào. Nào. Trói đi. Trói hai tay này thì dễ.

Nếu anh muốn cởi ra vậy thì khó đấy. Bây giờ có thể đi cứu cậu của tôi được chưa? Tất nhiên. Xuất phát. Cứu giám đốc Khương. Bác sĩ Mục. Hôm nay tạm thời đến đây thôi. Cô về nhà nghỉ ngơi cho tốt. Cục trưởng Thai, có phải là bố tôi đã phạm tội không? Rốt cuộc ông ấy có mối quan hệ gì với Băng đảng tội phạm Sói Tây Bắc? Tôi nghe điện thoại. Chúng ta nói với họ muộn quá, không giữ được người. Chuyến bay đó cũng đã cất cánh rồi. Tôi đã liên lạc với Cục cảnh sát Kalisa rồi, để họ hỗ trợ bắt người ở sân bay. Quay về đi. Bác sĩ Mục rất tốt. Cậu không cần lo lắng. Trước đây Mục Thiếu Bạch nói với em rằng ông ấy muốn em đi Kalisa nói chuyện riêng với ông ấy về chuyện của Cổ Mộc Lam. Nói về Cổ Mộc Lam? Ông ta thừa nhận rồi? Ông ấy chưa thừa nhận, chỉ nhắc đến một câu như vậy.

Nhưng em thấy đây là cơ hội, cũng là một manh mối. Thằng bé Nhất Hàn còn đang liều mạng ở phía trước. Là người chú, em không thể trốn tránh. Bây giờ em muốn mua vé máy bay đi Kalisa một chuyến. Một mình cậu còn không đảm bảo được sự an toàn của mình. Không được, không được. Thầy. Nhờ đồng chí bên Kalisa kia khống chế Mục Thiếu Bạch trước. Như vậy ông ấy không chạy được. Chỉ cần ông ấy đồng ý nói chuyện với em, vậy thì em đi nói chuyện với ông ấy. Chỉ cần ông ấy nhanh chóng hợp tác, chúng ta sẽ có thể

Nhanh chóng bắt được Cổ Mộc Lam. Nhất Hàn bên kia cũng ít nguy hiểm hơn. Đoàn Thanh cũng đi Kalisa rồi. Chúng ta không thể dồn hết lực lượng vào một địa điểm. Thầy. Bây giờ người duy nhất mà nghi phạm muốn là em. Chỉ có em phù hợp với điều kiện này. Và đồng chí ở Kalisa đi cùng em trong suốt hành trình. Chỉ cần em hỏi ra được thì sẽ bắt ông ấy. Thầy yên tâm đi. Cho dù ông ấy là cha đẻ của em, em cũng phải giải trình rõ ràng với thầy. Thầy.

Bây giờ không mua vé thì em sợ không còn vé nữa. Bây giờ chưa có đầy đủ căn cứ. Chú ý an toàn. Vâng, thầy. Nhanh, đặt vé. Còn nữa, thầy. Tên A Khố kia có thể đe dọa đến sự an toàn của Hiểu Uyển và những người khác bất cứ lúc nào.

Xin thầy hãy để mắt giúp em. Yên tâm đi. Cái gì? Được. Tôi biết. Cục cảnh sát Lan Xuyên gửi thư đến nói khoảng 3h chiều đã mất liên lạc với Khương Cửu Bình. Là ai báo với cảnh sát? Nói khoảng 2 rưỡi chiều, ông ta dùng điện thoại của ông chủ quán mì

Trình báo trước vụ việc cho công an địa phương. Lý do là bị đánh. Nhưng lúc chúng ta đến thì ông ta không còn ở đấy nữa. Ông ta tự báo với cảnh sát. Điều này cho thấy ông ta biết bản thân mình sẽ có chuyện.

Nhưng lại ấp a ấp úng không nói cụ thể. Gã Khương Cửu Bình này… Sau khi bước vào cánh cửa này sẽ không quay đầu được nữa. Anh trai, có thể đừng diễn nữa, được không? Hai chúng ta đã không quay đầu được từ lâu rồi.

Hãy tìm ai đó sống cho tốt đi. Ở đây chờ anh. Cậu là ai? Nhà kho ở đâu? Nhà kho gì? Chìa khóa ở đâu? Tôi không biết cậu nói về cái gì. Đừng ép tôi. Cậu muốn dẫn tôi đi đâu? Đội trưởng Hạ.

Giám đốc Khương của các anh có ở đây không? Có. Muộn thế này rồi, các anh có việc gì? Không có việc gì. Chỉ muốn tìm hiểu tình hình một chút. Cô ấy vừa đến Phật Đường ở sân sau thắp hương. Hay là tôi dẫn các anh đi tìm cô ấy? Được.

Đi, lối này. Giám đốc Khương. Điều chỉnh camera. Rõ. Rốt cuộc các người là ai? Thành thật chút đi. Alo. Cục trưởng Thai. 40 phút trước, Khương Văn Lệ đã bị Sa Tiểu Phi bắt đi rồi. Đội trưởng Hạ, tôi đến sân bay rồi. Đội trưởng Trình,

Chúng tôi vẫn đang bám sát ông ta. Sau khi Mục Thiếu Bạch hạ cánh, chúng tôi sẽ tiến hành giám sát toàn diện. Hôm nay ông ta có chút bất thường. Anh phải hết sức cẩn thận. Chắc ông ta sắp đến chỗ anh rồi đấy. Được, vất vả rồi. Viện trưởng Mục. Lên xe. Thầy. Không sao. Đi mau. Lên xe. Hiểu Uyển vẫn ổn chứ? Chú giày vò như thế, sao ổn được? Chiếc xe này tôi mua năm 2011, chỉ đi có một lần, lái xe từ cửa hàng 4S đến biệt thự của tôi ở ngoại ô,

Hôm nay là lần thứ hai. Tôi đến vì chuyện của Cổ Mộc Lam. Chúng ta có thể nói chuyện thẳng thắn không? Không ghi âm chứ? Tiền mua chiếc xe này là tiền tôi kiếm được từ Cổ Mộc Lam. Tôi là bác sĩ, một viện trưởng của một bệnh viện.

Tôi cần phải luôn duy trì sự chuyên nghiệp, tiết kiệm, rời xa hình tượng xa hoa. Như vậy mới có thể đem lại cảm giác an toàn cho bệnh nhân và đồng nghiệp. Như vậy không phải cũng rất tốt sao? Đó cũng có thể là một kiểu ngụy trang. Theo sát.

Theo sát chút nữa. Được thôi. Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu? Trình Phàn, cậu tiếp cận Hiểu Uyển, sau đó lại đến Kalisa tìm tôi điều trị giúp cho cậu. Tất cả những chuyện này đều là để điều tra tôi phải không? Cháu đã quen Hiểu Uyển từ lâu rồi.

Cháu thật lòng với cô ấy. Nếu tôi nói tôi là một thành viên của nhóm Sói Tây Bắc thì cậu có tin không? ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪ ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪

♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪

♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪ ♪Còn nhiều hơn thế nữa♪ ♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪

♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪ ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪

♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪