Lời tựa – Bản đầy đủ: Triệu Lộ Tư nhập hội! Cuộc phiêu lưu trên đảo hoang của Mã Lệ và Vỹ Đình

    Ra đây. Đến chơi cùng mình đi. Không chơi nữa, ta còn có nhiệm vụ. Lát nữa chơi tiếp. Không kịp rồi, mình phải đi, nhanh lên. Chào cô. Xin hỏi chị là Triệu Lữ tỷ đúng không? Đúng vậy, chào chị. Bên này có một thư mời cho cô. Vâng, cảm ơn.

    Đây là gì? Cần xem kỹ không? Xin chào, xin hỏi anh là anh Trần Viết Đình phải không? Chào anh, là tôi. Tôi có một thư mời cho cô. Thư mời gì? Cho hỏi anh là anh Trần Thiếu Hi phải không? Trần Thiếu Hy? Trần Thiếu Hi là người khá cao.

    Là Trần Thiếu Hi. Cậu không phải… Vậy tôi đi tìm trước. Cho hỏi anh là anh Trần Thiếu Hi phải không? Đúng vậy, anh là ai? Là gì? Đây là gì? Xin chào. Giờ tôi muốn xem cái này phải không? Chào anh, sao thế? Chúng ta qua bên kia nói chuyện được không?

    Chúng ta qua bên đó nói. Thư mời. Được. Đây là… Xin chào. Đây là gì? Công nghệ cao. Thư mời là một thư mời điện tử? Đạo diễn, nếu nơi này… Chị. Xin chào. Xin chào, anh là ai? Chào anh, xin lỗi, đạo diễn. Vậy tôi qua đó xem thử. Sao thế?

    Nào, ngồi bên này một lát anh đi đâu thế? Ngồi ở đây đi cục cưng. Mời em sao? Giờ tôi mở video này để xem sao? Các vị thành niên, ngày 12 tháng 6 là ngày mở cửa là ngày mở cửa mỗi năm một lần của Star Shou, đến bến tàu

    Là có thể đến thăm vùng đất mới. Em có muốn đến không? Cho nên em phải mời anh đến bến tàu này sống cùng mọi người cuộc sống, Được. Được, tôi biết rồi. Vâng, em rất sẵn lòng. Được. Được thôi vậy anh nhất định phải đợi em ở bến tàu

    Được, không gặp không về. Được, nhận được rồi, cảm ơn. Được, gặp ở bến tàu. Được, vậy em đi theo anh đây. Chào cô. Xin chào. Chào mừng đến với Tinh Thủ Thôn. Chúc anh có cuộc sống vui vẻ ở Xingapu. Tạm biệt. Xin mời lên thuyền. Đi đâu thế? Không có người.

    Sao bây giờ tôi không nhìn thấy gì vậy? Tinh Thủ Thôn. Tôi thích. Khóa rồi. Bị khóa rồi. Chỗ này lớn như vậy, cho nên bây giờ một mình tôi không lên được sao? Không giống phòng ở, nhưng mà… đều bị khóa rồi. Là đề phòng người như tôi trèo lên đúng không?

    Cái đó… cái gì vậy? Giống chỗ ở chứ? Tôi biết rồi. Phía trước là gì? Sao qua được? Bây giờ không qua được. Không phải chứ? Bên trên lại khóa mấy căn phòng. Không tuyệt như vậy đâu. Phòng ở đằng trước. Bây giờ chúng ta chèo thuyền qua đó. Không phải chứ?

    Không phải chứ? Đỡ tôi. Ai cũng không phục. Dìu ta. Đẹp quá đi. Chào mọi người. Chào cậu. Vỹ Đình. Chào cậu. Tôi đã đi khắp địa hình. Cậu là người đầu tiên phải không? Ta là người đầu tiên. Con làm gì đấy? Ta đang tìm phòng của chúng ta. Gì?

    Bên đó trèo lên khóa hết rồi. Chỉ có một phòng không khóa. Trong đó có điều hòa, nhưng không giống một căn phòng. Là không gian để chúng ta vui chơi. Cho nên tôi nghi ngờ phòng của chúng ta. Trong đó có máy lạnh. Chúng ta có qua đó nói chuyện không?

    Như vậy tiện hơn. Như vậy có mệt không? Nào. Củ cải của ngươi mấy tuổi? Củ cải của ngươi mấy tuổi? Ngươi tự đến xem đi. Củ cải của ngươi mấy tuổi? Ta nhìn của ngươi, ngươi nhìn của ta. Cô ấy rất để tâm chuyện này.

    Trần Vỹ Đình nhỏ hơn tôi, đúng không? Nhìn tướng mặt chắc là nhỏ hơn cậu. Tôi nhỏ hơn cậu ấy. Tôi nhỏ hơn cậu ấy nhìn tướng mặt nhỏ hơn cậu, có lẽ tôi lớn hơn cậu. Thế này, cậu bắt đầu phần ba đúng không? Tôi là… Em trai. Số liệu đẹp đấy.

    Tôi vừa nhìn qua một con số đẹp. Sao mà lên được? Vừa rồi tôi trèo lên đó. Cậu trèo lên à? Đúng vậy. Anh trèo lên từ đâu thế? Anh trèo lên như vậy sao? Anh trèo lên từ đây sao? Đúng vậy. Cậu có thể trèo lên được. Vậy tôi…

    Chúng tôi có thể đưa cô lên. Lên thế nào? Thế này, có một người ở dưới kéo cậu ấy lên, là sẽ lên. Chúng ta thế này được không? Thử làm thế nào để kéo nó lên trước đã. Chỉ cần kéo một cái giỏ trống xem đường đi của nó.

    Bây giờ không xuống được, thì phải mời người lên trên. Bên trên còn phải thật sao? Vừa đến đừng như thế này chứ. Làm thế nào đây? Bò lên xem đi. Tôi lên xem có thể xuống không. Nơi này là để chơi sao? Đồng bọn của chúng ta, là người thế nào.

    Mấy bước này của cô Như ở trên đảo này nửa năm rồi, vĩ Đình có một cảm giác, tôi không mở ra được cho anh. Tôi cho anh cảm giác bẻ ra được không? Rõ ràng không? Không có. Không xuống. Thậm chí còn nâng lên nữa. Lạ thật. Không động đậy.

    Hay là cô ở đó đợi đi. đợi người tiếp theo đến xem xem hắn có muốn lên không. Có người đến. Ngươi đừng động đậy. Có người đến. Ở bên kia. Nhanh lên. Xin chào. Chào anh. Chào anh. Chào anh. Lục Hổ, anh lên trước đi. Mấy người trẻ tuổi lên đi.

    Tôi không còn trẻ nữa. Phấn nền của em dày, để chị xem nào. Tôi… Tôi 37 rồi. Tôi nên là 36, ta là năm tuổi, cậu ấy 20. Người 20, người 20 lên. Xem 20. Xem năng lực hành động của cậu ấy. Cũng không thể để tôi tháo cái này ra được.

    Không được. Không phải cái này. Không sao, bây giờ chúng ta không giúp được. Thật đấy. Tôi xuống dưới xem thử. Đỗ Hải Đào, mình nói cậu biết, nếu chúng ta làm rõ cái thuyền đó là chúng ta giỏi rồi. Đi mau. Cần tôi lên không? Tôi cũng muốn thử.

    Cô lên đây đi. Cái đó… Không phải, hình như tôi cần một chút… Chỉ thiếu một chút nữa thôi. Vậy chúng ta thả cái này xuống được không? Đây không phải cũng là thang bộ sao? Vốn dĩ đây là có một cái thang. Có thang bộ sao? Đúng, đây là thang.

    Đừng có làm thế nữa. Trực tiếp. Cậu nhìn họ đi. Kéo một vật xuống. Nhìn thấy chưa? Được rồi. Có. Thang. Đúng. Ở đây có thang. Đúng vậy. Thang ở đâu ra vậy? Vô tình nhìn thấy. Có đi hướng này không? Đi thẳng không? Cũng không có người dẫn đường. Người dẫn đường.

    Các em yêu. Các em đang ở đâu? Ở đâu? Ở đây. Mọi người đang làm gì vậy? Chúng tôi đang nghĩ cách chèo qua. Phải qua đó. Nhưng bên đó chúng ta không qua được. Vậy tôi… Từ trước đến giờ hai người vẫn chưa đi qua mà. Mắc rồi.

    Không phải, bây giờ chúng ta có ý gì? Là không qua được đúng không? Bên này là chúng tôi có gỗ. Có thùng chúng ta nghĩ cách để qua đó. Sau đó mang xô chậu lồng bè chúng ta liều mình một phen. Thú vị quá đi. Chúng ta vặn lại cho nó.

    Anh làm gì vậy, anh Vĩ Đình? Không được. áo phao. Tôi dìu thuyền. Phù thuyền? Cái này không qua được đâu. Không được đâu. Anh đừng có… Không phải, anh Vĩ Đình. Không được, thật sự không được. Được, hiểu rồi. Không qua được đúng không? Tôi đã thử trước rồi.

    Không có cân nặng, nó không qua được. Vấn đề cân bằng. Đúng. Anh xem. Nó nhất định sẽ có một cách thông minh hơn để giải quyết chuyện này. Chuyện trí tuệ, hét lớn cái gì lên, liệu có khẩu lệnh không? Khẩu lệnh? Cứu mạng. Phải dọa “chết” rồi.

    Chỉ cần chỉnh nút bấm nó liền bật ra một cây cầu. Cậu đúng là Tiểu Uyển. Cháu là người chơi nạp tiền, cậu làm sao thế? Cậu có nút bấm? Sao chúng ta không có nút nhỉ? Có một cái để xoa. Thật ra cái này nếu muốn mắc kẹt trong chậu nước

    Thì có thể nhét một hình vuông vào. Chúng ta có thể lấy cây tre này ghép thành một “cái giếng”. Sau đó đặt cái chậu cái chậu ở giữa. Đúng, nó sẽ cân bằng. Cái này hợp lý. Thông minh. Thông minh. Để ở trên phải không? Đúng. Đúng rồi. Làm việc đi.

    Xếp thành một “cái giếng”. Đúng là không ngờ. Vậy đây nào. Đúng. Cái này đúng. Xếp thành một “cái giếng”, sau đó tháo ra phải không? Đúng. Một đống lộn xộn hân. Cuộc sống cứ như một mớ bòng bong mới nhìn là biết làm lộ tuổi tác của hai chúng ta rồi.

    Mau đổi bài đi. Thế này đi, chúng ta chỉnh cho đủ. Thì sẽ không lộn xộn như vậy nữa, đúng không? Đúng vậy. Nếu không thì mãi là loạn. Được. Sao cái này giống sống ngoài tự nhiên thế? Đến bây giờ, nhiều vậy sao? Bây giờ ngủ một giấc đã vất vả rồi.

    Ở đây có kéo không? Không có. Làm gì thế này? Không dễ cắt lắm. Không cắt được. Chờ đã. Trên lầu hình như có một hòm dụng cụ. Tôi đi xem thử. Tôi đi xem chút. Tầng hai. Hổ Tử, tôi đến rồi. Thú vị đấy.

    Cái này chẳng phải giống như chơi game à? Đúng. Cậu chỉ muốn chiêu… Giờ cậu còn không tra được chiến lược hay gì đó. Dù sao cũng phải ở, Đúng không? Giường ở đây rồi này. Tôi vẫn… Em vẫn không ở được. Ta lớn thế này rồi, ta… Đúng vậy.

    Đây có phải thuyền không? Đây chắc chắn là thuyền. Đây chính là thuyền? Hay là chúng ta thử một lát. Có đồ đến rồi. Hai cậu ấy mang ở dưới nồi lên. Các anh em, đừng lo lắng. Chúng tôi nghĩ ra cách rồi. Nhóm bè này chúng ta lên phương án B trước.

    Chúng ta A trước đi. Dùng cái này để qua đó. Không phải. Tôi thấy cái đó chưa chắc lắm. Mà còn quá nhẹ. Vậy các cậu phải trôi đi rồi. Thế này đi. Đào, chúng ta mang theo ít dây. Đúng. Buộc dây lại. Cậu lấy dây thừng Đúng rồi, kéo lại cho cậu.

    Đúng. Thông minh. Kéo cái này lên trước. Sau đó cậu lên. Đúng, chính là ý này. Đẹp quá. Một, hai, ba, đi. Cẩn thận. Chày. Được. Bên cậu đừng dùng sức, tôi dùng sức bên này. Khóa chết rồi, khóa chết rồi. Khóa “chết” rồi. Được. Hóa ra là vậy.

    Chúng ta ở đây giày vò nửa đêm, trên này có một chiếc thuyền. Tốt quá. Các bạn nghĩ ra cách rồi. Hải Đào. Thành rồi. Dây thừng ở đây. Các bạn ơi kéo ngược lại. Nó đó. Đúng. Chẳng phải nó là giải quyết mọi chuyện, tốt quá. Chúng tôi kéo rồi. Được rồi.

    Rót lên nồi đi. Sau khi Vỹ Đình qua đây, chúng ta dựng cây cầu này. Chúng ta đều có thể đến. Được. Thích xây cầu đúng không? Chào mừng mọi người đến với Tinh Thủ Thôn. Được rồi, các bạn. Từ từ thôi. Đệ đệ, thắt đáy lòng. Được. Kéo đệ lên thuyền. Nào.

    Kéo lên đây. Lên xem trước đi. Đúng, được. Cẩn thận. Tốt, rất tốt. Cảm ơn anh. Một, hai. Kéo thuyền lên đây. Được. Tôi muốn vào trong xem thử. Đi thôi, chúng ta đi xem. Tôi gác cổng ở đây. Cái này cũng khoá rồi. Cũng không vào được. Xong rồi, hết khóa rồi.

    Phải làm sao đây? Cái chìa khóa này ở đâu thế? Không biết. Bên kia cũng có nhà. Ở đây cũng có nhà Vậy có thể vào không chị Hân? Cái này được Đây hình như là phòng khách nhỏ. Cái này không khóa. Mau lên. Dễ chịu quá. Đây không phải chìa khóa sao?

    Mỗi bước đi nỗi đau thắt lòng trên đây có hình vẽ. Tôi thấy trên căn nhà nhỏ kia có hình vẽ. Đi thôi. Đi thôi. Đây là nơi có thể nhìn thấy ánh sáng, dễ dàng vậy mà chỉ có ba chìa khóa. Chắc là vẫn còn chỗ khác, chỗ kia. Đừng làm nữa.

    Trong phòng khách có chìa khóa. Có chìa khóa. đi thẳng vào trong lấy ba cái. Mỗi lần đi là một lần đau tim. Chứng tỏ trong căn phòng này nhất định có loại thảm thể dục. Để tôi phân tích xem bây giờ ba người chúng ta

    Giờ người cậu vừa nói thể dục ấy. Lúc nãy em nhìn thấy trên đó có thiết bị tập thể hình. ở ngoài cửa một căn phòng. Đúng. Thế nên tìm chìa khóa ở đây đại diện cho việc mở khóa ở trên. Chúng ta phải tháo khóa ở đây.

    Chắc là tìm ở bên trên. Có khả năng là cái này không? Trong căn phòng này cũng có một phòng khách như thế này. Đúng. Nói thì rất có lý, nhưng mà… Cô ấy đã dùng chìa khóa ở bên này, mở được cửa ở bên này rồi. Vậy sao? Đau vậy sao?

    Thật sự là hơi đau. Vì nó không có hình tròn. Nó toàn là đầu nhọn. Đúng vậy. Không được đâu. Đau quá. Cứng quá. Có muốn mang tất không? Không trốn đi đâu được. Nhưng cũng rất đáng yêu. Căn phòng nhỏ này xem cái kia. Đó là gì vậy? Đó là phòng gì?

    Mở rồi. Cái này thì không có gì cả. Nên đã ngủ ở đây. Thật mong đợi xem đây là phòng gì. Nào. Cái này gọi là change bương trăng. Mai này. Đây là võng. Sao lại là chim cánh cụt? Vì đây là chim cánh cụt nên là chim cánh cụt. Nhảy bungee.

    Nhảy được không? Thật không thể tin được chúng ta lên lầu xem đi. Chúng tôi biểu diễn cho mọi người một tiết mục. Xếp cầu lên. Được em đi giúp anh nhé anh. Thiếu Hi, cậu lại đây. Cái khóa này đang mở. Đúng. Chìa khóa nằm ở đây. Ngươi nhìn xem. Thật là.

    Chỉ có mấy cái chìa khóa này, mỗi một chìa chúng ta mở ra. Đúng. Mở hộp bí ẩn. Đây là gì? Chị thích à? Chị Hân nhện Disco. Hân. Con nhện chị thích nhất tôi là thế này. Mở cái này. Cô bé bán diêm. Đen quá. Phòng này không có điện.

    Phòng này đúng là hết điện, cậu xem. Không phải nên gọi một que diêm. Cô bé bán diêm Đẹp lắm. Đốt cái này đúng không? Tuyệt quá. Tuyệt lắm. Được. Chúng ta đi xem cái kia trước. Còn một phòng nữa. Phòng công chúa. Công chúa. Phòng này xa hoa thật đấy.

    Trang trí và cả phù điêu, tôi thích căn phòng này quá. Không ngờ còn có một bàn trang điểm. Tôi có cảm giác rồi. Còn có kính trang điểm. Rất nhiều đậu lông. Còn cả đậu lông nữa. Ma Kính, Ma Kính. Ma Kính, nói cho tôi biết đi.

    Ai là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới này? Cái này đẹp quá. Thật ngưỡng mộ công chúa sống ở đây. Chúng ta đi tham quan một cái cuối cùng. Hy vọng cuối cùng. Cầu xin cậu. Xin anh trải giường đi. Phòng này tên là bầu sô Thất Oa. Giường trải đấy.

    Tuyệt quá. Có thể ngủ được ba, bốn người. Được. Cái này được, phòng này được. Ở đây có gì? Tuyệt vời. Sao thế? Mở ra hay là soi gương? Em còn mở ra nữa à? Hay gương? Rồi mở ra. Mau xem. Sao thế? Xem quyển sách này đi. Thế này giỏi quá.

    Ấm ấm này không phải cũng… Không phải chứ? Cũng phải. Còn cho vào hai cái ly. Ở đây vẫn còn. Cái này đỉnh thật. Buồn cười quá. Chị. Cái ghế có thể tháo ra được này dễ thương quá, thú vị quá. Được đấy. Được đấy.

    Ba người chúng ta đều có thể ngồi ở đây. Đúng, chúng ta có thể… Đào. Em đã nắm rõ logic rồi, bây giờ chúng ta mặc bộ này vào. Mặc hai đoạn này trước đã. Bắt đầu mặc cái này trước. Châu Kha Vũ: Anh, chỗ đó có cố định

    Có cố định hai cái bè để làm cái này đúng không? Đúng vậy. Thiếu Hi cậu… Cậu có chút gì đó. Thiếu Hi, cậu thiệt tình. Đâu có. Thiếu Hi, có phải cậu là… Con trai của biển. Vậy thì gói cái này lại trước đi. Nhằm thẳng vào nó luôn không? Đúng.

    Đây là cố định hai bên. Đây chính là… Được rồi. Làm lại lần nữa. Nào. Đại Lực Kim Cang. Làm một lát thôi. Đẹp lắm. Có rồi. Người tiếp theo. Không phân vân nữa. Đến rồi. Đẹp lắm. Được, qua đây. Nào, phần dưới. Tôi dùng tay kẹp lại trước. Cậu khoan qua.

    Được, vậy là xong rồi. Đào. Lại nhận thêm một viên nữa. Có phải không đủ dài không? Đúng, còn thiếu chút nữa. Đoạn ở bên kia còn một đoạn. Anh Đình, anh muốn đến đây không? Tôi đưa thuyền cho anh. Được, tôi qua đây giúp. Rung động quá, đến đây rồi.

    Có phải rung động rồi không? Xem đi. Mẹ nói con nghe, con trai không chịu được những chuyện này, hay là không nhịn được muốn làm? Anh nói em nghe, sốt ruột ngột ngạt Đúng. Chỉ còn lại đoạn cuối, chúng ta đã xây xong cầu rồi. Đúng không? Đẹp lắm.

    Sau đó em qua đây em qua đây cho anh. Thế này được chưa? Vâng, được ạ. Không. Cẩn thận, cẩn thận tay. Không kẹp được. Được. Được. Được. Đạp nó. Giẫm một cái. Nào. Cô cũng uống một ly đi. Nào chị Hân bọn em cắt băng khánh thành rồi cầu nối thành công.

    Một, hai, ba. Ngầu quá. Tuyệt vời. Chúng tôi có cầu rồi. Chúng tôi là thế này. Chúng tôi đã xây xong cây cầu đó rồi. Bây giờ tiếp theo, chúng ta chọn phòng đi. Hôm nay chúng ta không nói nhiều nữa. Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi. Được.

    Chúng ta nói xem trong lòng mình muốn ngủ ở phòng nào. Nếu đụng phải cây kéo của chúng tôi, Được. Được không? Được. Ta cũng muốn phòng công chúa. Thì ra trong lòng các ngươi đều có công chúa. Kéo búa bổ. Nào. Ta chính là công chúa. Công chúa. Một, hai, ba.

    Công chúa. Khó khăn lắm công chúa. Ta thật sự sợ không có căn phòng đó, ta nói với cô. Thứ hai, tiếp theo không sao. Phòng tối? Thích. Phòng tối? Thích. Kéo, kéo, bao. Còn phòng nào nữa? Disco. Thế bây giờ là người ứng cử nào? Thì ở dưới lầu. Thích rồi à?

    Hai người họ nghiêm túc cầu thân, là để hai cậu ấy tự làm. Anh biết không? Chả trách hai chúng tôi muốn xây cầu như thế. Đúng vậy. Vậy hai người đi. Vậy thế này đi các bạn. Không phân vân nữa. Hôm nay chúng ta đi ngủ thôi. Được, ngủ ngon.

    Ngày mai hãy thể hiện hết thực lực thật sự của mình. Được rồi tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt. Hẹn mai gặp. Sáng mai ăn gì? Ngày mai anh nói em nghe, hôm nay đã làm cầu rồi. Ngày mai không biết làm gì. Ngủ đi, thật đấy. Cứng quá.

    Có giường nằm là tốt lắm rồi cháu. Bây giờ không biết mấy giờ, công tắc bật đèn trong phòng ở đâu? Lẽ nào mình phải hát bài “Tây Du Ký”? Thì phòng này mới tắt đèn à? Là ai đưa em đến bên anh? Không đúng, không đóng.

    Tắt đèn là học theo nhện tinh. Tắt được không? Thật đấy. Mấy giờ rồi mà cũng không có thời gian. Ngày mai mấy giờ chúng ta dậy? Không biết. Chính là chúng ta ở đây muốn làm gì. Làm sao mà sống tiếp được? Sẽ có người lo cho chúng ta sao?

    Không biết ngày mai ban ngày nơi này sẽ như thế nào. Giống như là đi dạo một vòng đến một khu vui chơi không có người, chỗ này rộng như vậy, cảm giác như vừa rồi đầu tư một đồng ở cửa. Bước vào thế giới game rồi.

    Chào mừng đến với Tinh Thủ Thôn. Chơi là tiêu chí duy nhất của thế giới cổ tích. Đáng sợ quá, hóa ra khó đến vậy. Còn có thể chơi như vậy. Mong các em điều chỉnh suy nghĩ. Trước giờ em chưa từng thấy ai yêu chị như vậy. Sụp đổ hết rồi.

    Bọn họ đến rồi. Đội tuần tra danh tiếng, mau đi, mau đi. Tiêu rồi. Trốn. Đúng là đi học kinh ở Tây Thiên mà Cho hỏi hai người có từng xem anh Lục Hổ kia chưa? Có phải ăn cướp không? Cái gì? Đây quả thực là trộm. Ta đã phạm sai lầm gì

    Tôi sai ở đâu? Cứu mạng. Công chúa Đậu Đậu. Tân Nhân đến rồi. Cô ra đây.