Gió Thổi Bán Hạ Tập 36 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 36] [Nhờ có chị đầu tư] [mà tôi và Jack mới có thể tạo ra] [nền tảng bán hàng qua mạng này,] hình thành dịch vụ nối liền cả nhập và xuất hàng.

    Mấy năm nay rất nhiều công ty internet trong nước đua nhau niêm yết, trực tiếp đưa thị trường cổ phiếu Mỹ lên tầm cao mới. Bên này là khu văn phòng, [Công ty TNHH Khoa học kỹ thuật mạng Ngải Nhung Giang Đông] bên kia là khu tiếp khách.

    Được đấy Tiểu Tô, không ngờ cậu lại làm công ty internet được lớn thế này. Đây là chị sáng lập mà, không có chị thì chẳng có những thứ này đâu. Hôm nay tôi có quà muốn tặng chị đây. Chị Lâm. – Sếp Tô. – Cái tôi bảo chị chuẩn bị đâu?

    Cảm ơn. Không có gì. Sếp Hứa, đây là lãi thu vào trước giờ của công ty, chị nhìn xem. Hai mươi triệu tệ? Cũng không ít đâu. Tiểu Tô này, cậu nhận lại số tiền này đi. Tại sao? Tiếp tục đầu tư vào việc kinh doanh của công ty,

    Tôi sẽ làm lại cho các cậu một hợp đồng chia cổ phần mới. Tôi chiếm 40%, các cậu 60%. Sếp Hứa, chuyện này… Cầm đi. Sếp Hứa, từ khi công ty thành lập đến nay, tất cả tiền đều là cô chi. Bây giờ cô quyết định thế này là muốn công ty…

    Không cần nói nữa đâu, tôi đã quyết định rồi, tôi sẽ bảo luật sư đến bàn lại với các cậu sau. Sếp Hứa. Tiểu Tô, bây giờ thời đại thay đổi rồi, các cậu là hy vọng của tương lai. Vào bất cứ lúc nào, hy vọng cũng xứng đáng được bảo vệ.

    Tôi nghĩ đây là một quyết định đúng đắn nhất của tôi. Tôi tự hào vì quyết định này. [Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Tân Hải] [Bị cáo Quách Khải Đông,] anh đã đưa ra yêu cầu bổ sung vào lời khai phạm tội anh đã khai với công tố viên.

    Bây giờ tòa cho phép anh lên tiếng. Bị cáo Quách Khải Đông. Kính thưa chánh án, kính thưa các thẩm phán. Tôi có ý kiến. Tôi thu lại quyết định nhận tội của mình lúc trước. Kính thưa chánh án, vì hận thù cá nhân giữa tôi

    Và nhóm Hứa Bán Hạ, Cầu Tất Chính… nên tôi đã cố ý trả thù, thừa nhận tội danh không hề tồn tại. Xin chánh án và các thẩm án tha thứ. Tôi sẵn sàng gánh chịu mọi trách nhiệm luật pháp bởi chuyện này. Theo quy định về tố tụng hình sự,

    Bị cáo có quyền trình bày lần cuối. Bị cáo Hứa Bán Hạ, Ngũ Kiến Thiết, Phùng Ngộ, Cầu Tất Chính, Quách Khải Đông, các anh chị còn gì trình bày với tòa không? Kính thưa chánh án, các thẩm phán, cảm ơn tòa đã cho chúng tôi cơ hội trình bày lần cuối.

    Hiện giờ tôi xin đại diện năm bị cáo trình bày lần cuối cùng. [Mùa đông năm 1996,] [năm người chúng tôi lên chuyến tàu] [đến phía Bắc.] [Trước khi xuất phát,] [chúng tôi đã tìm hiểu kĩ càng] [về các chính sách liên quan,]

    [quy định pháp luật và làm việc ở thời điểm đó,] [tiếp đó là nhập khẩu trọng tải, thời gian vận chuyển,] [nhu cầu vốn, quy định ngân hàng,] [thậm chí là giá thị trường sau khi hàng về,] [chúng tôi đều đã điều tra rõ ràng.] [Chúng tôi buôn bán sắt thép,]

    [đều muốn mở ra con đường mới,] [tìm kiếm cách làm mới.] [Chúng tôi cho rằng] [điều này có thể mang lại tác dụng tích cực] [cho sự phát triển của ngành sắt thép.] [Mỗi bước chúng tôi đi] [đều tuân thủ chính sách Quốc gia] [cùng quy định pháp luật tại thời điểm đó]

    [để kinh doanh công ty.] [Cùng với sự phát triển của thời đại] [và tự tiến bộ của nước nhà,] [nhất là sau khi tham gia WTO,] [các quy định pháp luật] [đều được hoàn thiện và quy phạm không ngừng.] [Chúng tôi cũng đã qua thời kỳ mò mẫm qua sông đó,]

    [nhưng hầu hết thương nhân thời đại chúng tôi] [đều men theo con đường này mà đi.] Chúng tôi có thể bị phán tội, nhưng không thể bị phán sai. Chúng tôi khẩn cầu khi xét xử và xử lý chúng tôi, cũng cho chúng tôi cơ hội để nhìn lại quá khứ,

    Nghĩ lại chuyện đã làm, để chúng tôi nhận thức được rõ ràng đâu là đúng, đâu là sai. Chỉ có như vậy chúng tôi mới có thể bù đắp những sai lầm và thiếu sót trong quá khứ, có thể biết rõ mình đến từ đâu và sau này sẽ đi đâu.

    [Chúng tôi sẵn lòng trở thành] [một phần tử thôi thúc xã hội tiến bộ] [và phát triển thời đại,] [cũng hy vọng có thể cho chúng tôi] [một cơ hội bù đắp sai lầm.] [Chúng tôi tin rằng tòa sẽ cho chúng tôi] [một phán quyết công bằng công chính.]

    [Sau khi xét xử điều tra,] [bị cáo Hứa Bán Hạ, Ngũ Kiến Thiết,] [Cầu Tất Chính, Phùng Ngộ, Quách Khải Đông] [có hành vi buôn lậu.] [Nhưng vì những hành vi đã xảy ra] ♫Trong một khoảnh khắc ấy♫ [diễn ra vào trước lúc ban hành]

    ♫Tôi cảm giác thế giới này chẳng còn gì nữa♫ [Luật chống buôn lậu sửa đổi,] [vậy nên không tính là phạm tội.] ♫Thế gian đầy âm thanh và sắc màu♫ [Đồng thời, với hành vi buôn lậu] ♫Ngoài tình yêu và cô đơn♫ [của bị cáo sau khi ban hành]

    [Luật chống buôn lậu sửa đổi,] ♫Trong một khoảnh khắc ấy♫ [vì bị cáo phạm tội không có chủ đích,] ♫Tôi biết rõ lòng người nhưng chẳng bắt được gì♫ [xử phạt bị cáo bồi thường sáu triệu tệ.] ♫Không người ở bên♫ ♫Ngoài ai oán và bất lực♫

    ♫Đời là gặp mặt là chia xa, bướng bỉnh và ủ rũ♫ ♫Chìm chìm nổi nổi♫ ♫Trào dâng và vô thường♫ ♫Ngừng ngắt và trầm bổng♫ ♫Hào hùng và bi thương♫ ♫Mạnh mẽ và yếu đuối♫ ♫Đỏ tươi và vàng nhạt♫ ♫Chân trời ở bên cạnh, đau khổ và ngọt ngào♫

    ♫Lặng lẽ điên cuồng, hi sinh và mắc nợ♫ [Mùa đông năm 2002] ♫Lặng lẽ điên cuồng, hi sinh và mắc nợ♫ [Sếp Hứa,] [qua điều tra, khi đấu giá thép loại 2 của tỉnh] [đã có điều khoản không được tự ý làm tổn hại] [và buôn bán thiết bị.]

    [Khi xưởng thép của cô và sếp Ngũ sáp nhập với nhau,] [nếu cô có biết những điều khoản này] [thì phải sẵn sàng] [là công ty sẽ bị thanh lý và phá sản.] [Kết quả tốt nhất cũng là bị phạt một số tiền khổng lồ.] [Nếu cô không biết gì,]

    [thì cô phải thuyết phục sếp Ngũ] gánh hết trách nhiệm lừa gạt tương ứng. Hiện giờ chỉ có hai khả năng này thôi, cô buộc phải chọn một. Sếp Hứa, chị không thể chọn phương án một được. Thành công nhất định phải có hy sinh,

    Như vậy công ty cũng được yên ổn sống tiếp. Luật sư nói sao? Luật sư nói, nếu cứ kiện tụng mãi không xong thì rủi ro sẽ càng lúc càng lớn. Cứ như vậy mãi không tốt cho tất cả mọi người, nên anh ta cho em hai lựa chọn.

    Một là chọn nhận tội, dùng thái độ nhận tội chân thành, kết thúc bằng khoản phạt kếch sù, vậy thì công ty có thể quay lại quỹ đạo, tiếp tục khởi động kế hoạch niêm yết. Hai là hy sinh Ngũ Kiến Thiết, để anh ta gánh hết tội danh

    Chiếm dụng tài sản quốc gia. Làm vậy em sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự. Sếp Ngũ, anh có biết người Liên Xô năm đó đã phải trả cái giá đau thương đến mức nào để bảo vệ Stalingrad. Mười một Tập đoàn quân, một trăm hai mươi Sư đoàn

    Đã cố thủ bảy tháng trong cái lạnh khắc nghiệt. Cuối cùng tổn thất hai triệu người, chặn được người Đức ở ngoài cửa, giành thắng lợi trong chiến tranh Vệ quốc. Chuyện này đã trở thành bước ngoặt trong lịch sử Thế chiến thứ hai. Sếp Ngũ, ý tôi là

    Bất kì thắng lợi nào cũng phải trả giá bằng sự hi sinh. Sếp Ngũ, nếu sếp Hứa thay mặt công ty nhận tội này thì tương lai của công ty sẽ rất khó khăn. Hơn nữa, khi sáp nhập xưởng thép, anh cũng che giấu chuyện gì đó đúng không?

    Thực ra xét đến cùng, tội này của anh không phải nhận thay Hứa Bán Hạ đâu. Anh nhận vì công ty, nhận tội vì bản thân mình. Anh xem, anh chiếm 25% cổ phần trong công ty, nếu công ty sống lại thêm chỉ cần niêm yết

    Thì cổ phần của anh vẫn còn đó, tiền sẽ sinh ra tiền. Ngược lại, nếu công ty toi đời thì anh sẽ thành ăn mày, chẳng còn gì cả. Sếp Ngũ, nếu anh có điều kiện gì cứ nói, sếp Hứa chắc chắn sẽ đồng ý. Là Hứa Bán Hạ bảo cậu đến à?

    Đây là ý của tôi thôi, tôi cũng là nghĩ cho công ty. Nào. Sếp Ngũ. Cậu là cái thá gì mà dạy tôi phải làm việc như thế nào? Hôm nay, đừng nói là cậu, dù là Hứa Bán Hạ đến, tôi cũng không khách sáo đâu. Cút!

    Sếp Ngũ, anh suy nghĩ thêm đi. Chúng tôi thật sự… Cút. Cút. Tôi nhớ là năm 1998, Bộ tài chính đã kiểm tra ngẫu nhiên báo cáo kế toán năm từ năm 1997 đến năm 1998 của 100 doanh nghiệp nhà nước trọng điểm. Kết quả là 80% doanh nghiệp

    Đều có tình trạng tài sản giả và khai man lợi nhuận. Đây là một hiện thực khiến ta tuyệt vọng. Năm ngoái, vào thời khắc khó khăn nhất, hơn 50% doanh nghiệp [đều đã trải qua tình trạng thiếu vốn,] [kinh doanh không thuận lợi.] [Những doanh nghiệp] [có thể kiên trì trụ lại]

    [đều không dễ dàng gì.] Doanh nghiệp nhà nước của chúng ta phải dùng cách làm giả báo cáo tài chính để che giấu hoàn cảnh khốn đốn trong hiện thực. Để thực hiện việc điều chỉnh cơ cấu kinh tế doanh nghiệp nhà nước, [nhà nước đã xúc tiến đầu tư]

    [và đa nguyên hóa chủ thể nắm quyền sở hữu tài sản,] [để giúp doanh nghiệp tư nhân có nhiều] [không gian phát triển hơn.] Sắp tới trong tỉnh sẽ cải cách, cho bên ngoài nhận thầu xưởng thép loại 2 của tỉnh. Lần này công khai đấu thầu,

    Cơ hội của mọi người là như nhau. [Mục tiêu của chúng tôi rất rõ ràng] là dẫn dắt doanh nghiệp tư nhân tăng cường quản lý nội bộ, đưa kết cấu quản lý vào nề nếp, tăng tốc độ sáng tạo kỹ thuật, từng bước tiến đến chế độ doanh nghiệp hiện đại.

    Trong quá trình này, mỗi người đều cảm nhận được sự khó khăn khi xúc tiến cải cách sâu hơn. Đồng thời, lại thấy vô cùng phấn khích và bối rối, mơ hồ nhưng lại mâu thuẫn về lần thay đổi này. Các cậu có từng nghĩ,

    Chúng ta tự mở một xưởng thép của riêng mình không? Cũng chưa từng nghĩ tới chúng ta từ một nơi bán thép phế liệu trở thành nơi luyện thép. Tôi cảm thấy đây chính là cơ hội. Việc đấu giá thép loại 2 của tỉnh chắc chắn sẽ diễn ra.

    Đây là sự kiện mang tính cột mốc trong công cuộc cải cách thể chế của nước ta. Cô có thể hợp tác với người khác mà. Chúng ta hợp tác một lần nữa, giành lấy thép loại 2 của tỉnh, để chúng ta trở thành đối tác thực sự. Chuyện xưởng thép

    Không phải là chia tiền nhiều tiền ít đâu. Nếu như các anh nghĩ rằng chỉ cần có tiền là có thể kinh doanh được xưởng thép này thì suy nghĩ đơn giản quá rồi. [Lúc ấy, một số doanh nghiệp của chúng ta] [có sản phẩm lỗi thời,] [nhân viên nhiều hơn việc làm,]

    [nặng về hình tượng.] [Trong tình trạng như thế,] [tìm kiếm sự phát triển đa dạng là điều tất nhiên.] [Xưởng thép loại 2 của tỉnh là thế.] [Có rất nhiều doanh nghiệp] [như xưởng thép loại 2 của tỉnh đều như vậy.] [Thay đổi sớm, chủ động sớm,] [thay đổi muộn thì bị động,]

    [không thay đổi] [thì không có lối thoát.] Sếp Ngũ, đúng là có rất nhiều vấn đề. Xưởng tốt thế này cơ mà. Chủ yếu là vấn đề quản lý. [Đây là doanh nghiệp,] xưởng thép là doanh nghiệp, doanh nghiệp thì phải kinh doanh, kinh doanh cô có biết không?

    Cô… cô điều hành doanh nghiệp bao giờ chưa? Tôi vẫn khuyên cô hợp tác với đám Ngũ Kiến Thiết. Các cô bắt tay làm tốt xưởng thép loại hai của tỉnh không phải là chuyện thực tế hơn sao? [Nhưng do chưa hình thành phương án cải cách pháp chế hóa]

    [trên phạm vi toàn quốc] [nên đã xuất hiện vài chục kiểu] [chuyển giao quyền sở hữu tài sản.] [Những cách này không có căn cứ pháp chế thống nhất,] [cũng không có cách giám sát, quản lý thống nhất] [nên trong quá trình này,] [chúng ta không tránh được việc]

    [sẽ phạm lỗi và xảy ra vấn đề.] [Nhưng may là chúng ta có thể] [phát hiện vấn đề kịp thời] [nên mới có sự phát triển nhanh chóng] [của kinh tế quốc dân bây giờ.] Giờ đây, những người ở thời chúng tôi đều đã già,

    Chúng tôi đã làm việc bản thân nên làm, cũng để lại bài học kinh nghiệm cho thanh niên. Sai lầm mà chúng tôi không sửa đổi kịp thời, họ sẽ không ngừng sửa đổi và bù đắp để nước ta ngày một giàu mạnh hơn, để kinh tế quốc dân của chúng ta

    Giữ được sự phát triển nhanh chóng và lành mạnh. Đây chính là trách nhiệm và nhiệm vụ của họ. Giống như hôm nay, các cô cậu điều tra tôi, làm rõ chân tướng sự việc, đây là trách nhiệm và nhiệm vụ của hai người, tôi cũng thế. Nếu như nói vì tôi

    Mà khiến tài sản nhà nước bị thất thoát thì trách nhiệm sẽ là của tôi, đây là việc tôi nên gánh vác. Người đâu rồi? Nằm xuống thì muốn đứng lên, đứng thì lại không muốn nằm xuống, sợ hãi, lo lắng cả đời người, chi bằng được oanh liệt trong một lúc.

    Bản thân cậu cũng quên rồi đúng không? Vì chúng tôi, cậu đã nốc cạn nhiều rượu đế như thế. Ra dáng đàn ông thật đấy. Thế nhưng bây giờ vấn đề chúng ta đối mặt là đấu tranh hay thỏa hiệp. Đủ rồi, đủ rồi.

    Bây giờ cậu cũng không nghĩ ra được ý gì nữa, đấu tranh nghĩa là cứ kéo dài như thế, nhưng xưởng thép của chúng ta chịu nổi không? Nếu như thỏa hiệp thì là nhận tội, nhận tội sẽ được phán tội nhẹ, nhưng ai sẽ nhận tội này đây? Sếp Hứa,

    Có thể nói cho tôi biết quyết định cuối cùng của cô không? Chúng tôi sắp phải làm phương án đối phó rồi. Gần đây, tôi đã xem một số sách pháp luật, cũng nghiên cứu rất nhiều trường hợp doanh nghiệp nhà nước thay đổi chế độ.

    Khi xưởng thép của tôi và sếp Ngũ sáp nhập lại, thật sự không biết không được tùy ý làm hỏng và bán lại thiết bị của xưởng thép. Tôi vẫn cảm thấy tôi vô tội nên nguyên tắc của tôi không thay đổi. Tôi không chọn nhận tội.

    Còn phương án thứ hai mà các anh đưa ra, tôi không mở lời nổi. Trước khi quen biết sếp Ngũ, tôi chỉ là một người thu thép phế liệu, không có anh ấy thì không có tôi của ngày hôm nay. Có thể nói tôi đã giẫm lên vết giày của anh ấy

    Mới đi được đến ngày hôm nay. Tuy giờ đây tôi đã vượt qua anh ấy, đi ở phía trước anh ấy, nhưng chẳng lẽ tôi cứ thế bỏ anh ấy lại sao? Không ai có thể đi trước người khác cả đời được, sẽ có lúc bị bỏ lại sau. Sếp Hứa,

    Tôi hiểu thái độ làm người của cô, tôi cũng biết làm thế này rất không trượng nghĩa. Cô cũng đã nói nhiều lần rằng công ty này không phải của mình cô mà là tâm huyết của mọi người, nhưng trên thương trường nói chuyện làm ăn, cô vẫn phải suy nghĩ

    Cho sự phát triển lâu dài của công ty. Dù gì cũng còn có miếng cơm manh áo của bao nhiêu nhân viên công ty và công nhân ở xưởng nữa. Sếp Ngũ hy sinh bản thân mình để giữ lại cả công ty. Không dám nói là tiếng thơm ngàn đời,

    Nhưng ít ra tất cả mọi người sẽ biết ơn anh ấy. Rồi anh ấy cũng sẽ hiểu cho cô thôi. Tôi và sếp Ngũ, sếp Cầu, mấy người chúng tôi tranh đấu bao nhiêu năm qua. Chúng tôi đã có được rất nhiều nhưng mất nhiều hơn. Mấy chúng tôi tính kế lẫn nhau,

    Bán đứng lẫn nhau, vì chút chuyện làm ăn mà đánh nhau vỡ đầu chảy máu, đến cuối cùng chẳng được lợi lộc gì. Bây giờ nghĩ lại, tôi rất hoài niệm dáng vẻ liều mạng để sinh tồn của chúng tôi. Bọn họ là những người rất đáng yêu.

    Tuy rằng thương nhân trọng lợi ích, khinh ly biệt, nhưng tôi không muốn làm một thương nhân vô tình. Tôi vẫn lựa chọn làm một thương nhân trọng tình nghĩa. ♫Anh sẽ nhẹ nhàng rời xa em♫ Tôi không muốn có lỗi với Ngũ Kiến Thiết.

    ♫Hãy lau giọt lệ nơi khóe mắt đi♫ ♫Trong đêm dài đằng đẵng, trong ngày tháng sau này♫ không muốn có lỗi với bản thân. ♫Em yêu à đừng khóc vì anh nữa♫ ♫Mặc dù con đường phía trước mờ mịt quá♫ ♫Hãy mỉm cười chúc phúc cho anh♫

    ♫Mặc dù dãi gió dầm sương♫ ♫Anh vẫn nhớ em trong bao khó khăn♫ ♫Những ngày tháng không có em♫ ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫ Sếp Ngũ. ♫Những ngày tháng không có anh♫ ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫

    ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ [Thôn Xuân Khê] ♫Anh sẽ nhẹ nhàng rời xa em♫

    ♫Hãy lau giọt lệ nơi khóe mắt đi♫ ♫Trong đêm dài đằng đẵng, trong ngày tháng sau này♫ [Nào, chuẩn bị sẵn sàng nhé.] [Tôi hô một, hai, ba, mọi người nói từ “cà tím” nhé.] ♫Em yêu à đừng khóc vì anh nữa♫ [Một, hai, ba!]

    ♫Mặc dù con đường phía trước mờ mịt quá♫ [Cà tím!] Được rồi. ♫Hãy mỉm cười chúc phúc cho anh♫ Được rồi, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cô nói tiếng Trung giỏi quá. ♫Mặc dù dãi gió dầm sương♫ Cô là người vùng nào vậy?

    Tôi ở vùng Đông Bắc. ♫Anh vẫn nhớ em trong bao khó khăn♫ Vùng đó hả? Nói giỏi quá. Tạm biệt, tạm biệt. Nào, nào, nào, Tiểu Hứa, ♫Những ngày tháng không có em♫ Tôi có chuyện muốn nói với cô. ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫ [Bán Hạ,] [cô có biết không?]

    ♫Những ngày tháng không có anh♫ [Sau này cô sẽ mở một công ty lớn,] [còn sắp niêm yết nữa.] ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ Thật á? ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫ [Cô có biết là sau này cô còn bị khởi tố] ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫

    ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ [vì tội buôn lậu không?] Đại ca, ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ anh đừng dọa tôi chứ. [Nước ngoài tuy tốt,] ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ [vàng ở khắp nơi,] [nhưng tôi khuyên cô]

    ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ [đừng nên đi thì hơn.] [Yên tâm đi,] [nếu xảy ra chuyện thì tôi sẽ tự gánh.] [Hơn nữa] [anh là đại ca của chúng tôi,] [có anh ở đây, chúng tôi rất yên tâm,] [chắc chắn anh sẽ lo cho chúng tôi.] [Vợ à,]

    [hãy tha thứ cho anh vì đã đưa ra quyết định này.] ♫Anh sẽ nhẹ nhàng rời xa em♫ [Trong những ngày qua,] ♫Hãy lau giọt lệ nơi khóe mắt đi♫ [thực ra anh đã luôn mất ngủ,] [cũng không yên giấc.] ♫Trong đêm dài đằng đẵng, trong ngày tháng sau này♫

    [Nghĩ đi nghĩ lại,] ♫Em yêu à đừng khóc vì anh nữa♫ [quyết định này không có lỗi với bất cứ ai,] ♫Mặc dù con đường phía trước mờ mịt quá♫ [chỉ có lỗi với một mình em.] ♫Hãy mỉm cười chúc phúc cho anh♫ [Bao nhiêu năm qua,] ♫Mặc dù dãi gió dầm sương♫

    [anh vẫn luôn bạt mạng làm ăn bên ngoài,] ♫Anh vẫn nhớ em trong bao khó khăn♫ [chúng ta thường xuyên chia cách hai nơi.] ♫Những ngày tháng không có em♫ [Nếu như không có em] ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫ [thì e là gia đình này đã tan nát từ lâu rồi.]

    ♫Những ngày tháng không có anh♫ [Bây giờ đến lúc nên được hưởng phúc] ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ [thì anh lại không thể ở bên em,] ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫ [ở bên các con.] ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫

    ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ [Ngũ Kiến Thiết anh làm anh cả của người khác] [cả nửa đời người,] ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ [nhưng lại có lỗi với em, với các con] ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ [nhiều như vậy.]

    ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ [Anh biết,] [có lẽ em và các con không thể hiểu nổi quyết định này,] [nhưng anh mong là] [sau này Ngũ Kiến Thiết anh vẫn là] [người chồng khiến em tôn trọng,] [người cha khiến các con tự hào.]

    [Lần chia xa này có lẽ là một năm, hai năm,] ♫Những ngày tháng không có em♫ [nhưng dù cho thế nào] ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫ [em cũng nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt.] [Bảo trọng.] ♫Những ngày tháng không có anh♫

    ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫ ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫

    ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ Sếp Ngũ. Ngày mai tôi sẽ đi tự thú. Tôi sống hơn nửa đời người, ngoài người nhà ra thì tôi gần gũi với sắt thép nhất. Thực ra tôi vẫn luôn suy nghĩ,

    Điều gì đã khiến cô đi từng bước đến ngày hôm nay? Tôi không nghĩ ra được. Sau này nghĩ lại, rốt cuộc điều gì đã khiến tôi đi từng bước đến ngày hôm nay? Nhưng vẫn chưa nghĩ ra được. Nếu cô hỏi tôi, trước đây khi chúng ta ra nước ngoài,

    Liệu tôi có ngờ tới ngày hôm nay không. Tôi thực sự không thể ngờ được. Lúc mới quen cô, tôi thấy cô là một người thoải mái, nhiệt tình, khá tình nghĩa, chỉ muốn kiếm tiền, sau này có thể sẽ là một cô gái làm nên chuyện.

    Không ngờ cô có thể thành lập doanh nghiệp, lại còn giỏi đến vậy. Tôi thừa nhận, trước đây khi đấu thầu xưởng thép loại 2 của tỉnh, một phần là tôi vì làm ăn, còn một phần là đọ sức với cô. Tôi biết rõ thiết bị nào có vấn đề,

    Điều khoản nào không phù hợp, nhưng tôi vẫn ký hợp đồng. Sau đó khi tôi chuyển nó lại cho cô, tôi đã không nói những vấn đề này ra. Tôi không dám nói. Nếu nói ra thì chúng ta sẽ không thể hợp tác được. Tôi vẫn luôn làm con rùa rụt cổ,

    Vẫn luôn trốn tránh. Tôi đang trốn tránh điều gì? Nếu con người quá ích kỷ thì cũng là một sự tổn thương đối với người khác. Giống như người bán táo, đặt phần táo bị dập xuống dưới, không nhìn thấy rồi bán đi hết.

    Nhưng sớm muộn gì thì nó cũng vẫn nát thôi. Giống như những tội lỗi của tôi, thừa nhận sớm, giải quyết sớm, nếu không thì chỉ càng nát hơn. Nói thẳng ra là không dám đối mặt. Bây giờ tôi nhẹ nhàng rồi. Cô có tội không? Cô không có tội. Nhớ lấy,

    Đợi đến khi tôi ra tù, cô không được phép có tội. Hứa Bán Hạ, nể mặt đại ca, đợi đến ngày tôi ra tù, đến đón tôi. [Dù thế nào] [thì tôi cũng là đại ca mà.] [mọi người cùng nhau làm vụ làm ăn này đi.]

    [Tiểu Hứa, nếu cô nhất quyết muốn đi] [thì tôi rút 5000 tấn] [từ hạn ngạch của tôi ra không phải xong rồi sao?] [Tiền tổn thất của mọi người do tôi phụ trách.] [Một mình cô ở lại đây,] [nguy hiểm biết mấy.] [Tiểu Hứa à,] [cô có thể tham gia vào cùng không?]

    [Mấy chúng ta] [lại hợp tác lần nữa.] [Trong mấy người này,] [tôi vẫn luôn hướng về cô.] Anh xem khoản quan hệ của anh kém đến mức nào chứ. Bọn tôi mà không tói thì chẳng ai tới thăm anh. Sếp này, chuyện năm đó là do tôi làm,

    Theo lý thì nên là tôi đi nhận tội. Tiểu Trần đã đi rồi. Bao năm qua, cô cũng đã luôn đền bù cho những nạn nhân ấy rồi, cô làm đã đủ nhiều rồi. Giờ đến lượt tôi rồi. Trước đây tôi luôn cho rằng có những chuyện sẽ trôi qua theo năm tháng,

    Nhưng thực ra nó không trôi qua được. [Mộ Trần Vũ Trụ] Từng mảng dầu đen ngòm ấy đã thấm vào lòng tôi, dù lau thế nào cũng không sạch. Cứ bồi thường mãi cũng không thể khiến tôi sống yên tâm, thoải mái. Tôi vẫn phải đối mặt

    Với lỗi lầm mà tôi từng phạm phải, xem như cho bản thân một lời giải thích. Nhiều năm vậy rồi, lần nào cũng nghe cô, cái gì cũng nghe cô nhưng lần này, tôi cũng phải có lời giải thích cho quá khứ. Tôi đi cùng cô. Cho một phần hạt dẻ rang đường.

    Được. Cẩn thận nóng. Bao nhiêu tiền vậy? Năm tệ. Năm tệ. Vâng, đi thong thả nhé. Em cầm đi. Có phải anh thấy em rắc rối lắm không? Vậy phải làm sao, anh đã cưới một người vợ thích gây rắc rối, anh phải chịu thôi. Em còn nhớ không,

    Lúc chúng ta gặp khó khăn nhất, cảm giác như trời sắp đổ sập xuống, sau đó hai chúng ta cổ vũ cho nhau, nói là mùa xuân sẽ tới. Giờ cũng vậy. Khi nào anh rảnh thì đi thăm bố hộ em nhé. Yên tâm đi. [Xưởng thép Vũ Trụ] Đầu tiên,

    Cảm ơn mọi người đã cùng tôi trải qua bao chuyện. Hôm nay, cuối cùng công ty cũng trở về quỹ đạo. Tôi tin trong số những người có mặt tại đây nhiều người sẽ cho rằng giờ là thời cơ tốt nhất để niêm yết. Nhưng trong lòng tôi,

    Tôi thấy giờ vẫn chưa phải lúc. Sếp Hứa, có phải lại có chuyện gì không? Là lương tâm tôi không yên. Năm ấy tôi muốn xây bãi chứa và bến tàu, tôi đã chọn được một bãi bùn nhưng cuối cùng lại dùng cách không chính đáng để giành lấy nó.

    [Kẻ làm chuyện này] [sẽ không được đầu thai.] [Đây không phải vì tôi mà vì mọi người.] [Khi ấy tôi vẫn còn trẻ,] [không biết món quà mà vận mệnh ban tặng] [đã được định giá trong âm thầm từ lâu.] [Tuy chuyện đã qua nhiều năm rồi,] [nhưng trong lòng tôi]

    [vẫn luôn vô cùng tự trách.] [Tôi cần gửi lời xin lỗi chân thành] [đến mỗi gia đình] [bị tổn thương vì chuyện này,] cho bản thân một cơ hội sám hối. Sau này công ty sẽ niêm yết, tôi không muốn vì lỗi lầm của mình mà khiến tương lai của công ty

    Gây ảnh hưởng xấu cho xã hội. Tôi nghĩ bất kể là cá nhân, công ty hay là một doanh nghiệp lớn thì đều phải dám chịu trách nhiệm, càng phải có ý thức trách nhiệm xã hội mạnh mẽ. Như vậy mới có thể chịu trách nhiệm với người khác và toàn xã hội,

    Mới tạo ra được tương lai tốt đẹp hơn. Vậy nên tôi sẽ đi tự thú, nhận tội. [Giờ nghĩ lại,] [việc tôi đắp người tuyết cứ như chuyện kiếp trước.] [Cô bé đắp người tuyết ngày xưa] [không sợ gì hết,] [như sao trời rực rỡ,] [nhiệt huyết hừng hực.]

    [Cô bé đốt hết cỏ khô,] [ước mơ điên cuồng, lớn lên trong gian khó.] [Cô bé tin trong tương lai sẽ có ngày] [ước mơ của mình sẽ thành hiện thực.] [Sau đó,] [cô bé dần trưởng thành,] [ước mơ đã được thực hiện.] [Nhưng mà] [những việc mà cô ấy từng làm]

    [để lại bao dấu vết đau đớn.] [Cô ấy tưởng mình có thể chạy trốn như trước kia,] [nhưng đi khắp thế giới,] [cô ấy lại phát hiện ra rằng] [không có nơi để trốn,] [rơi xuống vực sâu,] [không được đầu thai.] [Giờ cô bé không chỉ lớn rồi,] [mà cũng trưởng thành rồi.]

    [Cô gấp quá khứ lại] [rồi cất trong ký ức.] [Nếu có thể thắng cuộc đời] [thì không phải chúng ta đã thắng thời gian] [mà cuối cùng chúng ta đã làm hòa với ký ức,] [gấp mọi nuối tiếc lại rồi cất đi.] [Không mong ước xa vời]

    [cũng không cảm thấy đau khổ nữa.] [Trong khoảnh khắc ấy,] [cuối cùng cô đã có thể bình tĩnh đối diện với hiện tại,] [đối diện với tương lai.]

    [Xét thấy Hứa Bán Hạ và Đồng Kiêu Kỵ đã luôn đền bù cho các gia định bị hại trong nhiều năm và có hành vi chủ động tự thú, nhận tội,]

    [cuối cùng tòa tuyên án Hứa Bán Hạ và Đồng Kiêu Kỵ bị kết án một năm tù giam, hoãn thi hành án một năm,] [đồng thời lệnh cho công ty của Hứa Bán Hạ tiếp tục bồi thường về kinh tế cho những gia đình chịu ảnh hưởng bởi bãi bùn.]

    [Ngũ Kiến Thiết vi phạm xả thải gây ảnh hưởng nghiêm trọng trong thời gian vận hành, xây dựng xưởng thép, bị tình nghi gian lận khi chuyển thầu xây dựng xưởng thép.]

    [Xét thấy Ngũ Kiến Thiết chủ động tự thú với cơ quan kiểm sát, có tình tiết chủ động khai báo,] [bị kết án tù một năm có thời hạn, hoãn thi hành án một năm.]

    [Cầu Tất Chính bị tình nghi trốn, lậu thuế, do đã chủ động giao nộp thu nhập bất hợp pháp, thái độ nhận tội thành khẩn,] [đồng thời, xét thấy Cầu Tất Chính đã mất năng lực chịu trách nhiệm hình sự,]

    [bị phạt nộp bổ sung số tiền trốn, lậu thuế và tiền phạt.] [Hết]