Tập 7 – Phần 1: Nhiệm vụ hộp mù được Vương Hạc Đệ giải vây lanh lẹ

    Cuộc sống bên bờ biển của Đào Hoa Ổ bắt đầu bước vào nửa sau của hành trình. Trong những ngày tháng cùng nhau tiến về Sơn Hải những người dân Ổ Châu đã có ý thức mạnh mẽ với cộng đồng của mình. HLV Trần nhìn thấy chưa? Đổi lại rồi.

    Chúng ta cùng chúc mừng gia đình chuồng trại chúc mừng. Vinh dự tập thể. Rất tự hào về nhà của mình. Của tình bạn. Bên nhau! Bên nhau! Và… (Sáng tác ngẫu hứng không gian song song) Sáu năm không xa rồi. Cảm giác như 650 của chúng ta

    Không thú vị bằng mùa trước. Tức là những gì chúng ta làm lặp lại rồi. Đúng vậy. Không đưa ra được cái gì mới. Hơn nữa chuyện lặp đi lặp lại vẫn chưa tốt bằng lúc đầu. Đúng vậy. Vấn đề vẫn là ở của chúng ta. Em nghĩ là

    Chúng ta có thể làm thế nào để nó hồi sinh. Thật ra cá nhân tôi cảm thấy các bạn vẫn còn có gì đó Chỗ nào nhỉ? Nhưng tôi không cổ vũ các bạn. Thức đêm viết đi. Chắc chắn cũng sẽ ổn. Cũng như sự gắn kết mà tạo nên sự gắn kết.

    Thực ra 650 không muốn làm chuyện trùng lặp. Cho dù là những người dân hay khán giả của bến đỗ cũng rất mong đợi 650. 650 có một đề xuất chọn một nhóm giới hạn tại Đào Hoa Ổ có thể có được tất cả tài nguyên của tập đoàn giải trí 650.

    Vương Hạc Đệ Kiểu sức mạnh tinh thần khiến bạn ở trước màn hình để các bạn trước màn hình có thể đồng cảm. Chúng tôi gọi nó là Linh hồn nhóm. Để tôi nghe tiếng hét của các bạn. Tôi thấy nhóm này rất tốt. Chị Mạnh phát huy ổn định. Giỏi quá.

    Mạnh Tử Nghĩa. Vương Hạc Chinh và Tần Tiêu Hiền ai đẹp trai hơn? Người đầu tiên debut là Chuẩn bị xong chưa? Mở ra một kỳ bùng nổ tinh thần nhóm. “Ánh trăng Nhị Tuyền” quá… Thế này được không? Không sao.

    (Sáng tác ngẫu hứng không gian song song) Sáu năm phần rải rác vậy. Người không muốn làm 650 Lát nữa tôi sẽ giáo dục cô ấy. Không khóc được. 650. Vui thật đấy. Sáu lăm không rải rác. Nghe “Ánh trăng Nhị Tuyền”.

    (Đội Trào Lưu B: 23 – Đội Trào Lưu B: 4) Không tách rời các cậu nữa. Quả thực là rất gắn kết. Hai cậu cãi nhau à? Không. Không. Vậy tại sao lại ở cùng phòng khách? Tại sao phải ngồi xa ở trong phòng khách? Anh ấy không muốn ngồi gần em.

    Không phải. Phun vào mắt tôi rồi. Chuyện thật của “lão già” này. Đào Hoa Ổ, cũng chỉ có chuyện này thôi mà khiến mình dậy sớm. Ván này xong thì làm sao? Thua thì giặt đồ. Chống đẩy. Một quả để phân định thắng thua. Được. Được không? Vô địch là thế nào,

    Cô đơn đến mức nào vô địch là thế nào, sẽ trống trải biết bao. Một mình trên đỉnh cao ♫ Gió lạnh không ngừng thổi qua ♫ Nỗi cô đơn của ta ai mà hiểu được em chứ. Vậy chúng ta họp đi Để nâng cao hơn nữa

    Để nâng cao hơn nữa sự giao tiếp và hiểu biết của người dân ở Ổ. Nhiệm vụ hộp bí ẩn. Đến đây, hộp bí ẩn đến đây trong hộp bí ẩn đã viết sẵn cho những người dân ở Ổ. Rút một sợi tóc của thầy Tống Đan Đan.

    Nhổ lông chân của một người. Dỗ Tống Đan ngủ. Cùng Vương Truyền Quân nấu ăn. Nhảy xuống biển. Tôi chúc cậu sẽ rút được thế này có phải ác lắm không? Con bò này mong là cô đừng tự rút được. Ta biết hai người họ tôi đều không muốn đi.

    Ta thật sự không muốn rút. Nhưng mong là ta không rút được. Tất cả dân Ổ lấy nhiệm vụ từ trong hộp bí ẩn cóc à? Sau khi thành công sẽ nhận được đồng đào tương ứng. Sao chỉ có 10 đồng? Hai mươi. Của tôi là 20. Tôi chắc chắn phải 50 cái.

    Tôi nói cô nghe, chú ý, nếu nội dung nhiệm vụ bị đâm xuyên thẳng mặt thì nhiệm vụ sẽ thất bại. Vậy cái tôi viết thì không… Không tồn tại, ai phát không phát hiện ra. Thật ra là tặng đào tiền. Cái đó của ta cũng là tặng Đào Hoa

    Các dân Ổn, mau đi mở khóa nhiệm vụ đi Đẹp lắm không hiểu. Không hiểu thì tôi phải làm sao? Tôi xem giúp cậu. Tôi có thể xem giúp cô. Bởi vì chắc chắn không phải cái mình viết. Em biết chứ? Anh ấy biết tôi viết gì. Ta đọc giúp muội.

    Không phải ta viết. Mình nói cậu nghe là cái gì? Tiêu rồi, cảm ơn. Bài này của em dễ quá. Đây là ai ra đề vậy? Gì? Hại quá đi. Cái này bỏ được không? Chuyện này… Cũng chỉ có thầy Quốc Lập dám nhận nhiệm vụ như vậy.

    Mọi người đều nghĩ là em viết. Đến lúc đó chắc chắn Đan sẽ đến tìm. Ai đang ở đâu? Cậu qua đây. Tại sao? Lần sau anh không gặp được em nữa. Chuyện đó… Tôi hy vọng mẹ Đan lấy được của tôi. Em biến thái quá rồi đấy.

    Cái này quá đáng quá, tôi cảm thấy chẳng trách 30 tệ đào được. Cái này của anh cũng được. Vẫn ổn. Cậu là cái gì? Tôi cảm thấy nghệ sĩ già phải bận rộn. Đối tượng của tất cả mọi người đều là chị ấy. Cậu đơn giản lắm.

    Cô muốn đến chỗ cô không? Không muốn. Anh muốn cái này thật sao? Đây là cái của anh. Vậy cô buồn cười thật. Em là ai viết vậy? Cậu viết gì thế? Chị nhìn anh của em kia. Anh ta cũng rất biến thái. Ai đây? Chơi đùa quá. Ai đây?

    Thế này thì ác quá. Cái này… Cái gì? Con bò này. Tôi rút ra được nhiệm vụ khuyên chị Đan cùng với thầy giáo Quốc Dân. Vô lý. Anh điên rồi, anh… Cuộc họp hôm nay kết thúc rồi. Mọi người kết thúc cuộc họp đi. Giờ tôi đi nấu cơm.

    Lát mọi người ai đói đến nhà tôi ăn cơm. Tôi đến rồi. Ta đến rồi. Đến rồi. Vừa hay mẹ đi làm nhiệm vụ này. Mẹ Đan. Con muốn làm người đầu tiên. Vì sau đó, người đi tìm bà ấy nhiều rồi, thì càng khó. Chờ ta họp, ngươi làm sao thế?

    Sao con lại… Sao em về sớm thế? Sao anh… Không sao rồi chứ Sao cậu lại đi một mình chứ? Trước khi em đi, sao anh không đưa em theo? Tại sao phải dẫn theo? Em nhất định phải mang theo. Anh không nghĩ đến em, muội… Cậu đang hoàn thành nhiệm vụ.

    Cậu đang hoàn thành nhiệm vụ? Tôi không có. Hoàn thành gì? Tôi đi trước đây, tạm biệt. Nhậm Mẫn. Tan họp chưa? Tan họp rồi. Tôn Di đến rồi. Tôn Di, tôi nói cho cậu biết một chuyện. Bình thường chúng ta đều 5 xu đào.

    Cái này của cô có 20 đồng tiền đào. Hay là anh cào đi. Tôi cạo một chút. Cái này của cậu khó quá. Sao thế? Hơn nữa cậu không được để anh ấy biết. Nếu không anh sẽ không có đồng Đào Hoa nữa. Lúc đó em thật sự,

    Lúc em nhìn thấy cái này, trước mắt tôi tối đen như mực anh ra tay ở đâu? Anh Lang. Trong cốc giữ nhiệt này của anh là gì vậy? Nước ngọt cái này có. Anh có muốn thêm chanh không? Thêm chanh thì càng ngon. Lại là nhiệm vụ gì? Không có nhiệm vụ

    Chúng ta có lòng tốt đúng lúc cô ấy lấy chanh chị ấy muốn tự thêm. Không phải em có thể cho một ít sao? Không cần. Chanh này ngọt quá. Rất ngọt. – Rất ngọt. – Chị Giang, chị nếm thử đi. Chị ăn thử đi, ngọt lắm luôn. Tôi muốn thử không?

    Đây là quả chanh ngọt nhất mà em từng ăn Đây là quả chanh ngọt nhất em từng ăn. Tôi viết một bài “Ăn chanh” Nhiệm vụ ăn chanh. Bảo ai ăn chanh nhỉ? Anh Lãng. Anh Lãng, vì em thấy anh Lãng rất hiểu những nhiệm vụ này anh ấy chắc chắn rất hiểu.

    Anh ấy không ăn được đâu. Anh muốn thử không? Anh Lang, anh nếm thử đi. Làm gì mà bắt em thử đồ. Không, chanh này ngọt lắm. Để em vạch trần anh. Cho em ăn, không phải. Tôi thấy điều này rất thú vị. Tức là mọi người

    Làm việc gì cũng có mục đích cả. Hoàn thành nhiệm vụ. Đừng nhìn tôi. Đừng nói nhiệm vụ của cậu là sẽ luôn ở cùng chúng ta chứ? Bọn họ lạnh quá. Gì mà lạnh quá. Cậu đang hoàn thành nhiệm vụ à? Tôi xem Tống Thiến làm gì.

    Chắc chắn cô ấy không nằm sấp. Tôi gọi điện thoại cho cậu ấy hỏi xem. Sao thế? Cậu làm gì thế? Tôi đang ở trong phòng. Không sao. Cái gì? Không sao rồi, tạm biệt. Thế thôi nhé, tạm biệt. Cậu vừa xào cậu nói với tôi ba cái

    Ưu điểm của thầy quốc lập được không? Tôi không cần nói. Cô đang hoàn thành nhiệm vụ Được rồi, vậy tôi không được rồi. Có phải con có nhiệm vụ không? Mẹ Đan, mẹ có phải có nhiệm vụ không? Bà đáng ghét quá. Y Nhân,

    Tối nay em muốn đi trải nghiệm mát xa không? Anh muốn đi mát xa à? Được. Hôm nay chúng ta không khai trương. Tôi thấy bầu không khí này rất buồn cười. Mọi người ai nấy đều nghĩ làm nhiệm vụ của riêng mình. đồng thời cũng đề phòng người khác

    Hoàn thành nhiệm vụ của mình. Cách của tôi chính là, tôi vạch trần hết mọi người. Vậy tôi không cần làm nhiệm vụ nữa. Đó là nhiệm vụ của cậu, vạch trần cậu đi. Anh Lang đáng sợ quá. Làm nhiệm vụ không được chạm vào anh Lãng. Rõ.

    Nhiệm vụ của em là đến nhà mẹ Đại Đan ăn cơm. Nhiệm vụ của cậu là Chơi điện thoại trước mặt mọi người. Vạch trần. Vạch trần hết. Nhiệm vụ của em là vạch trần nhiệm vụ của mọi người. Để vạch trần. Giỏi lắm. Cô ngồi đây.

    Tôi chụp ảnh cho cô được không? Chụp ảnh cho tôi. Đúng, chụp cho cô. Nhiệm vụ của cậu là chụp ảnh cho tôi. Tôi phát hiện ra rồi. Tiêu rồi. Cậu làm thế là không hứng thú rồi phải không? Cậu còn muốn thế này thì tôi làm sao hoàn thành nhiệm vụ đây?

    Thế thì cậu vẫn nên chụp đi. Chụp đi. Vậy coi như em thất bại, được không? Thất bại rồi? Cậu có nghĩa vụ giúp mình chụp ảnh. Được. Tôi thất bại rồi. Nào, tôi sẽ phối hợp toàn bộ. Phối hợp đi, nào. Nào, hai chúng ta chụp ảnh chung đi.

    Vậy chị chụp chung với ngôi sao nhé. Nào. Đây là nhiệm vụ phải không? Đúng vậy. Nhưng đã bị em vạch trần rồi. Quá rõ ràng rồi. Vừa cầm máy ảnh lên đã bị anh ấy vạch trần. Thật ra nhiệm vụ của em là nhìn nhau năm phút với Uông Tô Lang.

    Em đã thất bại rồi. Nhìn tôi này. Nhìn vào máy ảnh của tôi. Được. Nhìn này. Tờ đầu tiên là phế liệu, Đúng. Tấm đầu tiên chắc chắn là phế liệu, Đau răng. Tư thế của tôi sắp khô rồi. Cảm ơn. Hoàn thành rồi. Tôi thấy được rồi chứ?

    Được, chúc cậu thành công. Huynh ấy viết muốn kết bạn với bốn mắt của ta. Ai đấy? Ai muốn chơi tôi? Chính là vì bọn mình đi 650 rồi mà? Vậy hai bạn còn có có điều gì muốn nói không? Hoặc là Thật ra em rất muốn thân với cậu ấy hơn.

    Nhưng mà có những lúc cảm giác sẽ lúc xa lúc gần. Cảm giác ấy. Thật ra tôi là một người tránh mặt người có giao tình bốn mắt. Cậu giỏi thật đấy. Nhiệm vụ của Lang là gì? Được, tôi có thể cho anh xem.

    Bởi vì cái này của em thật sự rất kỳ lạ. Thật không đấy? Tôi cũng… Tôi cũng có thể xem thử sao? Được. Khuyên chị Đan tắm không được xa rời người khác. Thật không thể tin được cậu nhìn thấy chưa? Ngươi biết là ai viết không? Em viết sao?

    Thật khiến người khác kinh ngạc. Lát nữa thời cơ này sẽ tốt hơn. Bọn mình đợi cậu. Cậu tắm xong thì chúng ta ăn. Phải rửa một cái trời nóng, lát nữa mình sẽ điều chỉnh điều hòa thành gió nóng. Xem cô ấy làm thế nào. Của em sắp xong rồi.

    Anh nấu nhiều quá. Bọn họ thích ăn. Đan Đan. Cô ấy vào rồi. Cô ấy vào đó tắm phải không? Đi rồi, cô ấy đi rồi. Đến muộn rồi lúc mới làm, cả người toàn mồ hôi. Không được. Cái gì? Đan Đan. Mẹ Đan. Mẹ Đan. Con vào đi.

    Bên trong còn một cánh cửa. Mẹ Đan. Ăn cơm. Nào, có cơm. Lát nữa cô đi tắm trước đi. Tôi không tắm. Cậu lại đến làm à? Ai đấy? Cô… Canh của ta vẫn chưa nấu xong. Giờ em cần gì gấp? Tôi muốn ăn cơm. Ai ăn? Ta múc cho mọi người.

    Lấy bát riêng đi. Được. Tôi cũng muốn đi tắm. Cậu cũng vậy. Đâu ra mà lắm nhiệm vụ thế. Ở đây nóng quá. Đúng, hôm nay nóng quá, muốn tắm. Tôi phải đi tắm. Đây. Cô đi tắm trước đi. Đến rồi. Tôi thấy nhiệm vụ này cũng coi như thành công.

    Bởi vì anh ấy không có nói khuyên xong cô ấy sẽ đi rửa chỉ cần chúng ta có động tác khuyên nhủ là được. Thế nên tôi cảm thấy mình vẫn hoàn thành Đột nhiên em nhớ đến nhiệm vụ của mình, bảo em phê bình một phút nghệ sĩ già Tống Đan Đan.

    Nhưng lại không nói. Tôi muốn phê bình cậu ấy trước mặt em ấy. Vậy có đúng không? Tôi ở đây phê bình cô ấy một phút, cũng có thể cho rồi. Thử đi. Tống Đan phải cực kỳ đáng để phê bình. Chỉ là hôm nay họp, Đi lại sớm rất không tốt.

    Mọi người đều ngồi đó Vẫn đang bàn luận. Vẫn chưa kết thúc. Cô ấy vừa đi thì sẽ dễ dàng đánh tan đội ngũ này. Thế nên đây là một nhóm cực kỳ thiếu trách nhiệm, vô cùng thiếu trách nhiệm, thiếu ý thức làm việc nhóm. Có ý thức đoàn đội.

    Tôi thấy rất không ổn. Sau đó khi tôi đi tìm cô ấy, tiếp cận cô ấy có mục đích, nghĩ một người đơn thuần như tôi suy nghĩ của mình tệ như vậy, tôi thấy cái này rất không tốt. Còn có gì nữa? Còn gì nữa? Sau đó chỗ nấu ăn

    Toàn là ruồi. Nên rất không yêu thương ai. Rất không yêu thương. Bếp ăn vệ sinh, ăn uống vệ sinh. Cái này có vẻ chôn vùi, loại bỏ, vô cùng không tốt. Đúng vậy. Sau đó, một phút rồi. Được không? Đưa hay không? Đưa hay không đưa?

    Chấn Trinh, cậu đúng là biết phê bình người. Xem ra nhiệm vụ hộp bí ẩn mang lại do nhiệm vụ hộp bí ẩn mang lại. Chúng ta chỉ giúp đỡ lẫn nhau thôi khiến sự thân mật giữa người của dân Ổ lại được nâng cao. Vậy ta muốn hỏi một chút

    Ai có thể để con vẹt nói cậu cứ ngồi bên cạnh nó ăn cái của mình trước đi Ăn những thứ nó thích ăn. Nó thấy thơm thì nó sẽ gọi là “mẹ”. Sau đó cậu cho nó ăn. [Không hiểu thì học hỏi Quang] Lợi hại. Đúng là chim hiểu chim nhất.

    Cảm ơn. Kiểm tra công vụ. Hoàn thành nhiệm vụ rồi. Xong rồi Patrick, xong rồi. Từ Chí Thắng. Cậu nói với phòng của họ đi. Cử bốn người đi 650, chúng ta đi đọc hết đi. Được. Rồi bảo họ dẫn chương trình. Tôi nói với mẹ Đan một tiếng.

    Bởi vì bây giờ chúng ta phát sóng 650 có một quy trình rất là quen thuộc. Chính là gieo, cảm giác mới mẻ và kích thích cho mọi người. Sẽ giảm đi rất nhiều. Cho nên vẫn mong chờ mọi người những người không giống nhau sẽ mang tới mang đến cho 650

    Mới mẻ hơn cho 650. Chúng tôi cũng muốn mang đến cho mọi người một số ý tưởng mới mẻ 650. Mẹ Đan nói hai người ghét nhất. Người đáng ghét nhất đến rồi. Nhiệm vụ gì? Chính là cái đó. Hôm nay có thể chúng ta sẽ phát 650,

    Mọi người nghe chúng tôi sắp xếp. Đúng, sau đó chúng tôi muốn sắp xếp như thế. Chỉ là đợi thêm một lát thôi 20 phút sau, nhà cậu cử 4 người đến 650, rồi phát sóng chương trình này. Các bạn rất muốn tìm thì đột nhiên giao cho chúng tôi một nhiệm vụ

    Sau đó thể hiện trình độ 650 của các bạn cao bao nhiêu. Đúng vậy. Các cậu chuẩn bị mấy đêm đi. Đúng. Chúng ta dùng 20 phút. Không sai. Các cậu tệ cỡ nào thì tệ bấy nhiêu. Mọi người sẽ mắng các bạn. Nói 650 mau quay lại đi.

    Cái này bị “mẹ” nhìn thấu rồi. Như thế này thì các cậu thiệt quá. Bây giờ các em mau nói với thầy Quốc Lập. Vậy được, để thầy Quốc Lập tổ chức. Để anh ấy tổ chức giọng tôi không được. Đi, 650. Đi. Xe đến rồi. Anh Lang có thể lên xe.

    Kéo anh ấy đi cùng mẹ Đan. Anh ơi, Đẹp trai quá. Đến muộn rồi, “mẹ”. Mình buồn ngủ rồi. Không sao, đợi đã. Vấn đề cay đó. Đẹp trai quá. Đi thôi. Tôi buồn ngủ quá, không ổn rồi. Tắm là được rồi. Thì sẽ có tinh thần.

    Sao hôm nay cứ bắt mình tắm vậy? Sao toàn bảo mình tắm vậy? Nhiệm vụ của hai chúng ta là bắt cậu không tắm. Hai đứa con đã đạt được thỏa thuận mẹ Đan. Hai đứa phiền phức nhất lại ở bên cạnh con, như hình với bóng với cậu. Nào.

    Mọi người để Trương Quốc Lập ngồi giữa đi. Chúng ta nói hết chương trình đã. Xong rồi mời mọi người lên. Bọn tôi về đây. Đúng. Không được rút. Tại sao? Chúng tôi còn không biết nói gì. Nhìn là biết rồi. Để ta xem. Nào. Nào uống sữa tươi Kim Điển.

    Lắng nghe những câu chuyện hay, sống động xin chào quý vị khán giả Đây là kênh truyền hình 650 được mệnh danh là sữa tươi Kim Điển. Chào mọi người. Chào mọi người. Chào mọi người sữa tươi Kim Điển lần này Đã mang đến cho chúng ta mới ra mắt trên thị trường.

    Nó đến từ nông trại hữu cơ Cao Nguyên tinh khiết chỉ còn lại 30%. Còn lại 30%. Nếu đã là chất lượng hữu cơ cao, còn rất giàu dinh dưỡng A2 – Phypho bào nguyên chất. Một chai sữa tươi bảo vệ đôi bên. Cạn ly. Cạn ly. Cạn ly.

    Đường vào tinh tế, lại ngọt nhẹ. Lần này chúng ta có một thay đổi nói thế nào nhỉ? Thay đổi gì vậy? Các bạn 650 Phúc lợi của mọi người đến rồi. Mọi người nhìn bốn bộ mặt của chúng tôi chán rồi. Đủ, đủ rồi. Đã muốn đổi người từ lâu rồi.

    Không sao. Từng người một trong Tinh dầu tê hoa. Vậy phải làm sao? Làm sao đây? Thay một lượng máu tươi cho họ. Đúng vậy. Cậu có chắc sau khi lên trên là máu tươi. Vậy ý cậu là máu tươi, sống lâu. Được. Vậy chúng ta hoan nghênh

    Người dẫn chương trình của lớp lần này. Tống Đan Đan. Trương Quốc Lập. Chu Nhất Vi. Chào mừng nhóm “Một mình Đan Lập”. “Một mình Đan Lập”. Nhóm này mạnh quá. Nào. Mời ngồi. Tên này. Máu tươi đấy. Tươi mới quá. Thế này là sao? Mọi người xem đi.

    Lát nữa mọi người nói gì? Ta không biết. Để em xem ở đâu. Hôm nay em rất không vui. Là vì Trương Quốc Lập. Anh ấy không làm bài tập gì cả. Tôi nói 650 mời chúng tôi một lát đến. Tôi không biết 650 là gì. Không phải,

    Tôi không biết 650 là gì. Không được sao? Được. Đúng, tôi thật sự không biết. Nhiều ngày như vậy cậu không làm chút bài tập sao? Sao cậu cũng phải làm ít bài tập chứ. Lúc tôi đến không phải anh nói với tôi sao cậu nghe mình đi. Cậu đừng nghĩ gì hết.

    Chị cũng đừng lo lắng. Em cũng đừng đi thiết kế. Đây chẳng phải đều là cậu nói với tôi sao? Tiêu rồi, cậu lại bảo tôi thiết kế. Tôi thiết kế cái gì? Nói 605 bài tập cậu cũng không làm. 605 là gì cơ? 650 là cái gì? Tôi không biết.

    Lúc tôi đến không phải anh nói với tôi sao? Cậu nghe mình đi. Cậu đừng nghĩ gì hết. Chị cũng đừng lo lắng. Em cũng đừng đi thiết kế. Không phải đều là ngươi nói với ta sao? Có thể nổi giận bỏ đi. Anh đã phối hợp rất tốt, chuyện 650

    Vừa lên đã cãi nhau. Để tôi phỏng vấn Uông Đài nếu như Đào Hoa Ổ Nếu như cần một người phụ huynh. Tôi và Trương Quốc Lập, cậu chọn ai? Chọn cậu. Cái này còn gì để nói nữa? Anh đừng khó xử. Hai đứa mình ai là người phiền? Cậu chọn ai?

    Hai người. Buộc phải thêm một miếng. Chỉ một cái thôi sao mà đủ phiền phức. Được. Đầu óc 650 giỏi thật. EQ cao thật đấy. Trương Quốc Lập, tôi có thể phỏng vấn anh không? Bởi vì anh mới đến Đào Hoa Ổ Ngươi thấy anh có vui vẻ không? Những ngày ở đây,

    Cậu nói thật đi. Tôi không vui. Tại sao? Vì tại sao chuyện gì cũng phải nghe lời ngươi? Không nghe ngươi lại nói ta. Anh lấy ví dụ cho em đi. Chuyện nào cậu cũng nghe theo tôi. Cậu nhìn đằng sau họ đi. Xem này. Lại diễn kịch.

    Cậu làm vậy ai mà chịu nổi? Đây gọi là ngốc. Chúng ta vẽ ở phía sau. Đi. Đúng là “ngốc”. Đổi cảnh khác đi. Đổi kiểu gì? Hai người họ đang nghĩ đến động tác thứ ba. Nhìn thấy chưa? Lại là động tác này. Đây là động tác kinh điển của họ. Nào.

    Bây giờ chúng ta chào đón 650 quay lại. Nào. Năng lực của chúng ta quả thực có hạn. Ba người phỏng vấn hai người họ đi. Hai người họ là nhân vật chính. Các cậu muốn hỏi họ câu gì, thì hỏi hai bạn ấy câu gì đó. Thăm rồi. Thăm hai người họ.

    Được rồi, chúng ta có thể vào rồi. Đến rồi. Tôi thấy cứ để hai người họ làm, tôi ở chung với hai người họ, tôi cũng không thể hợp tác. Không cùng một tuyến đường thủy. Phẫn nộ rời khỏi ghế. Phẫn nộ rời khỏi ghế. Phẫn nộ rời ghế. Nào.

    Thì ra chị Đan nhường chỗ cho bọn Truy Tình. Đúng vậy. Mẹ Đan đứng lên đón con. Mẹ nói họ có tài cán gì mà mẹ Đan. Với lại bây giờ con còn phải quỳ xuống. Là sao? Hai chúng ta cùng chung một tuyến đường thủy.

    Cô ấy đi tôi cũng phải đi, anh biết không? Vậy… Anh Chu. Anh Chu. Chỉ phỏng vấn hai người. Thăm hai người một lúc một mình chống đỡ bầu trời 650 phải nhờ vào anh đấy, anh Châu. Vậy thì hôm nay cảnh ngại ngùng nếu như các bạn có thể kiên trì

    Có thể chấp nhận, chúng ta có thể tiếp tục. Tôi không sao. Vâng, anh Chu không sao. Tôi không ngại. Chỉ cần em không ngại, thì người khác sẽ ngại. Được. Ngượng thì là 605. Cuối cùng 650 cũng sắp “toang” rồi. Không thể chờ đợi thêm nữa. Được.

    Vậy chúng ta tiếp tục thôi. Livestream. Mời Vương Truyền Quân, Vương Hựu Trị đến. Hai vị khách mời lên sân khấu. Cảm ơn. Cảm ơn. Chào mọi người. Tôi là Vương Hựu Trị. Chào mọi người. Tôi là Vương Truyền Quân. Rất vui vì lại đến phòng 650.

    Đúng, năm nay mới đến lần đầu. Người cũng đông quá. Người của cả Đào Hoa Ổ cơ bản đều bị gọi đến. Thầy Chu Nhất Vi làm người dẫn chương trình. Nghe nói Vương Hựu Trân rất thích làm nũng với Vương Truyền Quân. Chúng tôi đã chuẩn bị chứng cứ

    Mời xem clip ngắn. Làm ơn. Em muốn một cái. Anh lái lên cao. Em không đứng lên được, đợi đã. Dậy rồi à? Được. Một hai, bắt đầu. Một hai, đi. Yêu anh em của cậu. Yêu anh em. Vẫn phải nắm tay. Đúng, họ rất ngọt ngào. Anh ấy sờ đi.

    Em muốn khóc quá. Cảm giác như đang xem phim vậy. Giống như là Vương Hựu Đệ Trong núi có một ngày anh Hoàn Quân đi săn, sau đó nhặt được đứa bé này. Nuôi đứa bé này từ lúc lớn. “Bố” sẽ giống mẹ ngay trước mặt. Anh Vương chỉ vì anh ấy

    Cả đời không lấy ai. Còn đếm hai người họ đẹp nhất. Đẹp quá. Đúng là “Ba đi đâu đấy?” Được đấy. Tôi nói thêm một câu. Tôi còn thấy một chuyện. Đúng đó. Anh không biết lúc ngươi không có mặt, bọn họ đã làm một tấm thẻ đứng hình người

    Lúc đó chẳng khác nào lúc chúng tôi đang làm sự kiện, anh ấy chuyển em đến ở bên cạnh, giữ cho cô một chỗ. Nhưng điều này không khiến người ta cảm động. Tôi thấy chuyện này rất bình thường. Vẫn chưa đến giờ Giờ không ở đây.

    Điểm là sau khi mọi người chơi đùa xong, thì thật ra… Chuyện này là quá khứ rồi. Nhưng vì Lệ Giang gió lớn, cô không biết bị thổi đi đâu rồi. Thật ra cũng không có ai quan tâm (hình người đặt thẻ). Nhưng trong một khoảnh khắc

    Vào một thời điểm nào đó, cậu ấy sẽ nói cậu ấy đi đâu rồi? Bọn tôi chẳng hiểu ý nghĩa gì cả Cứ cách một lúc là anh ấy lại bế em về. Lại để đó. Thả xong rồi thì phải làm gì thì làm, cậu ấy chỉ thuận miệng nói mấy câu thôi.

    Vừa hay tôi nghe thấy. Thật ra chuyện này cứ nhắc đến chị. Anh thấy đó là một chuyện. Trong lòng cậu ấy Được. Vậy chúng ta tiếp tục thôi. Huynh thích Đào Hoa Ổ năm ngoái hơn hay là Đào Hoa Ổ năm nay hơn? Trịnh thị. Tôi thích hơn. Ta thích hơn.

    Ta càng thích. Anh đều thích hết. Được, chúng ta ra câu tiếp theo. Không được. (Sáng tác ngẫu hứng không gian song song) Sáu mươi không nhận. Thích cũng có nghĩa là không thích. Đúng. Ta thích nhất là Đào Hoa Ổ mùa một. Bởi vì ta không ở đây Được, câu tiếp theo.

    Nếu cậu ở Đào Hoa Ổ thì con sẽ làm gì cậu sẽ làm thế nào? Tôi sẽ chúc phúc chúng ta sẽ cùng trở thành bạn tốt. Câu hỏi tiếp theo. Câu nói không thể quên nhất. Câu nói không thể quên nhất? Tôi quá ngầu luôn. Thật là. Câu hỏi tiếp theo.

    Cậu nói không thể chấp nhận sự ép buộc của người khác tại sao lại bị ông ấy ép buộc? Chơi với cậu ấy? Tôi nghĩ Quân sẽ không cảm thấy bị ép buộc, tận hưởng. Theo tôi thấy, không giống lắm. Được rồi trịnh thị.

    Ngươi từng thắng Quân mấy lần ở Đào Hoa Ổ Có thắng có thua cái này. Năm… năm phát. Được, câu tiếp theo. Cái này là hỏi HLV trưởng cậu nghĩ sao về ý kiến cho rằng chuyện Hoàn Quân đi làm có con chuyện này sao vậy?

    Nghĩa là dẫn theo trẻ con thì dẫn theo em. Khách mời còn phải phiên dịch cho người dẫn chương trình giải thích cho người dẫn chương trình một chút. Hay là chúng ta phát sóng? Đúng. Được. Nào. Thật ra bạn sẽ nhìn ra bầu không khí không tốt lắm.

    Vậy nên vẫn phải cứu lấy sân khấu các bạn 650 thực ra cũng đã chuẩn bị rất nhiều câu hỏi cho hai vị khách mời. Vậy cuối cùng mỗi người hỏi thêm một câu nữa. Được. Nói ra ba người bạn tốt những người bạn có thứ hạng cao hơn đối phương.

    Tôi khát khao được nghe thấy tên của mình. Uông Tô Lang cay nồng Lý Tuyết Cầm. Chí Thắng. Không có cậu. Không có cậu. Không liên quan gì đến cậu hết. Anh Quân. Còn mong chờ nữa. Tiểu Cay. Tuyết Cầm. Anh Chu. Uông Đài.

    Sao chỉ rò rỉ Uông Đài thôi, cậu hỏi thử xem. Cậu làm lộ Uông Đài từ Chí Thắng, hỏi một câu đi. Hơi “cay độc”. Sắc sảo. Phải xem câu hỏi của tôi xem anh sắc bén cỡ nào. Anh không nghĩ ra thì đợi một lát. Tôi hỏi trước. Em hỏi trước.

    Tôi khá tò mò hai bạn làm thế nào mà tối hôm đó lại nghĩ đến một nghi lễ kẹp chặt 10 ngón tay như thế này. Bởi vì trước đây, lúc bọn em ở phòng số 3, lúc “ba ngốc” Có một cái giường lớn.

    Sau đó ta với Võ Đại Tịnh một trái một phải, vương Truyền Quân ngủ ở giữa. Sau đó buổi tối trước khi đi ngủ, mọi người có thể sẽ nói chuyện. Nói chuyện vui vẻ gì? Có một lần, nói đến việc phát triển. Đúng, sẽ có một người để tiếp xúc cơ thể.

    Sau đó, Đừng đùa nữa, ngủ đi. Nắm tay rồi ngủ. Yêu người anh em của cậu. Sau đó thì có cảm giác trang trọng như thế. Nghĩ ra chưa? Vấn đề sắc bén. Trò giỏi nhất kết thúc. Chí Thắng, cái này… Chí Thắng của chúng ta ra đề đúng là rất giỏi.

    Tôi cảm thấy áp lực của Chí Thắng giờ đã đến đây rồi. Nổ rồi. Em đổ mồ hôi hết rồi. Mình nghe một số người trong cuộc nói cũng chỉ là một vài người bạn của các em nói các cậu ở trong chương trình có vẻ rất thân thiết,

    Nhưng thật ra ngoài chương trình về cơ bản là không liên lạc. Xin hai vị trả lời. Chính là cái này. Nghĩ mãi mới ra được cái này. Đúng, đều là diễn cả. Thật ra tôi và Vương Truyền Quân là kịch bản trong chương trình giải trí. Là như thế này. Đúng vậy.

    Đều ở trong một chương trình giải trí, cho mọi người thấy là như thế. Thật ra tôi cũng không quen lắm. Được chứ? Vấn đề này coi như tôi không hỏi. Vậy thì vô cùng cảm ơn sự thăm hỏi hôm nay hôm nay đến thăm vô cùng cảm ơn. Cảm ơn.

    Cảm ơn mọi người. Tạm biệt. Tạm biệt. Lên lầu. Tôi chuẩn bị đi nằm. Cảm ơn. Cảm ơn mọi người. Tạm biệt. Anh Châu vất vả rồi. Vất vả rồi, anh Châu. Tuy đã rất ngại, nhưng vẫn không thể tiếp tục phát sóng. Rất tốt. Tạm biệt. Tạm biệt, anh Chu.

    Nói thế nào nhỉ? Lần này để họ phát cho chúng ta 650. Có hơi đả kích tôi. Lần này sáng tạo không tốt lắm. Rất uể oải. Thực ra bạn có thể cảm nhận được cho dù là tôi hay là 650, không muốn làm lại chuyện cũ.

    Tiếp theo xin mời thưởng thức “Ca ngợi Đào Hoa Ổ” Cho mày một cơ hội. Bây giờ cậu 3 câu hỏi phỏng vấn Võ Đại Tịnh. Triệu phú của Đào Hoa Ổ bây giờ đài truyền hình 650 của Đào Hoa Ổ. Chào mừng mọi người đến với 650 ngày hôm nay.

    “Những điều chưa từng nghe”. Các vị khách mời đáng kính của của Hoa Thần Vũ. Không đánh được. Không đánh được. Eo tôi không tốt. Không phải cùng một hạng cân nên không đánh được đề xuất hết rồi. Xong rồi, cuối cùng còn lại một phương án khả thi. Là 101 rồi. Anh.

    Chúng ta nghiên cứu đề án. Nào. Nhắc gì thế? Hạng 101. Tuyển chọn. Tập đoàn giải trí 650. Phải bồi dưỡng của riêng mình. Nhóm nam nữ hỗn hợp, Đúng, nhóm giới hạn. Đúng vậy. Được. Bồi dưỡng bao bì 650. Tôi nghĩ bốn chúng ta làm giám khảo

    Thì “ba mẹ” phải tham gia cuộc thi. Việc triển khai… Đúng, chúng ta đừng tập mệt quá, Đúng vậy. Sau đó so tài biểu diễn anh hát solo, cả ba chúng ta lúc mở màn náo nhiệt hơn chút. Vậy chúng ta chọn từ 19 cái. Chúng ta chọn 18 người.

    Không có ai chọn. Điều này chắc chắn có thể khơi gợi chiến thắng thua cho mọi người. Thế nào? Mọi người đang tranh, ai bị loại? Cuối cùng lập nhóm thì làm được gì cho họ đây? Đúng vậy. Nhạc hội. Hình gì đó. MV ca nhạc ngắn. Thế này nhé,

    Chúng ta sẽ dùng một loạt tuyển chọn mẫu trước. để chọn ra 18 người. Sau đó vượt mọi chông gai, đạp sóng đạp gió, Đúng rồi, các anh, các chị. Tập trước của chúng tôi có thông báo số 650 là debut show, toi rồi, đồng thời là “giải tán” chương trình giải trí.

    Tôi giải tán luôn tại 650. Thế nào? Chúng ta cứ thế này đi Được, dựa vào Tuyết Cầm rồi. Số 650 có một đề án, chúng tôi chuẩn bị sẽ chọn một nhóm giới hạn chọn một nhóm giới hạn chọn một chương trình tuyển chọn.

    Tức là bạn vẫn còn một số băn khoăn. Lo lắng mọi người sẽ cảm thấy có gánh nặng. Vì lúc trước tôi rất muốn xem rất mong chờ Trước đây khi còn trẻ, cũng từng có ước mơ kết hợp hát nhảy. Nếu như debut rồi. Sau 605

    Trước cửa sẽ treo ảnh của tôi. Tôi biết rồi. Các cậu đã in áp phích mùa này của tôi. “Bách Linh Điểu Trong Núi” ấy. Cậu biến cái đó thành hình nhân, đặt thẻ cho tôi. Hình người đặt biển có phải là phải đứng không? Còn phải ngồi. Chị Mạnh.

    Các cậu muốn biểu diễn tiết mục à? Đúng, tôi và Chim có thể dẫn theo ta theo không? Được. Cậu cũng chèo đi. Tôi chèo thuyền theo. Đúng không? Vậy các cậu diễn cái gì? Tôi tham gia cùng mọi người được không? Được. Sao thế “cha”?

    Phần biểu diễn của tôi muốn có hai màn biểu diễn phụ trợ. Hai giải chênh lệch. Được, để tôi thêm một cái. Tôi với Từ Chí Thắng. Tôi muốn cảm nhận một chút trải dài khắp các vì sao. Cái này được không? Thế này được đấy.

    Trên chương trình sân khấu của em và anh Quân trên sân khấu với anh Quân. Khi biết sắp đến mùa ba, chúng tôi đã bàn bạc chuyện này rồi. Anh cậu phải cho mọi người thấy anh cậu cũng là người biết rap. Trở thành phong cách sống của em.

    Danh hiệu WHOD (Vương Hựu Trị). Hiện tại cả Trung Quốc đều biết Điều em muốn gần như đều có được. Vinh Diệu: khiến mặt bố mẹ cười thì tràn đầy Vinh Quang sau đó thì cảm thấy các thành viên trong gia đình hiện tại của chúng ta

    Cùng nhau hoàn thành một tiết mục như thế này cũng là một cách rất tốt. Mọi người cùng ca hát, nhảy múa. Chúng ta để Pat hướng dẫn cho họ. Thầy hướng dẫn. Tống Thiến. Đúng, giáo viên dạy vũ đạo chuyên nghiệp. Pat, Pat. Chào mọi người. Cho cậu 5 đồng.

    Dạy em một bài nhảy không? Dạy em một vũ đạo. Bạn muốn nhảy bài gì? “Hảo Hảo Ca”. Cho cậu 15 cái. Không nhẫn tâm sao? để cậu biên đạo vũ đạo của bài hát này. Tôi nghe trước. Pat đơ rồi. Bắt đầu biên đạo rồi.

    Cậu biết trước đây tôi nhảy kiểu gì không? Biết. Cậu làm khó Pat quá. Cậu đã dùng bài hát này nhảy kiểu của cậu. Đúng. Đúng. Tôi sẽ thêm một cái. Một cái nháy mắt, cậu thêm đi. Đúng. Giết chết tôi rồi. Đúng, được. Thật ra tôi cảm thấy khá dầu.

    Chuyện chúng ta vẫn luôn không làm, nhưng tôi cảm thấy rất hợp với cậu ấy. Hai nhịp này… Đúng. Tổng cộng 20 giây. 20 giây. Tôi hoàn toàn có thể. đồng tiền hoa đào 20 giây 20. Hoàn toàn được. Cái gì mà 20 giây 20 đồng đào? Anh… Một giây một đồng.

    Một giây một đồng. Đúng. Là thế này, vậy anh chỉ có thể cạnh tranh với Tống Thiến thôi. Bên đó có thể sẽ rẻ hơn một chút. Mười lăm. Mười lăm. Mười lăm, được chứ? Mười lăm. Lát nữa tôi hỏi chị Tống Thiến xem. Tôi gửi cho cậu bài này. Được.

    Chị Thiến đến ăn cơm. Tôi đi dự tiệc đây. Được thôi, đi mới đi à? Đợi nửa ngày mới đến. Tôi có thể vào không? Xin chào. Chào mừng. Nhiệt liệt chào mừng. Chào mừng. Hoan nghênh nhiệt liệt. Mời ngồi. Mời ngồi. Mời ngồi. Cảm ơn chị Thiến. Đói chưa? Không ăn chứ?

    Không đến dự tiệc thì tôi… Nào. Nhà chị thơm quá. Nào. Đây đều là do anh Quân và cô bạn ngốc kia hôm nay chủ yếu là anh Quân. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn chị Thiến. Cảm ơn sự tin tưởng của mọi người. Cảm ơn sự tin tưởng của mọi người.

    Mời chị Thiến đến ăn cơm. Một mặt là muốn làm quen với mọi người hơn, một mặt cũng cảm ơn cô ấy giúp chúng tôi xếp thứ này. Chị Thiến, vì lần trước chúng ta nhảy quảng trường bọn tôi đúng là bị cậu làm nhiễm. Cảm thấy chính là cho đến hôm nay

    Nếu chúng ta cứ lười biếng làm người, có thể là muốn mời cô làm hLV, xếp giúp bọn em từng đoạn một đi. Đoạn cuối là cùng nhảy. Bầu không khí là lúc “Hey kong” ấy. Mọi người đều đến rồi. Được không? Cậu gửi cho tôi đi. Được rồi

    Tối nay tôi nghe thử, suy nghĩ đã được không? Vâng, cảm ơn. Canh vàng béo bò. Anh Quân, cái này của anh đúng là… Cao nhất. Tiếp đón. Sự tiếp đón cao nhất. Sự biết ơn. Không sao. Tập xong rồi chạy bộ sao? Học thuộc lời. Mai sẽ biểu diễn.

    Các bạn vẫn chưa thuộc lời à? Lưng của tôi. Không có lưng của cậu ấy. Người ta không cố gắng, anh Quân. Anh xem đi. Anh Quân, anh xem đi. Yêu cầu sân khấu của em cao lắm. Phần vũ đạo này đồ ta làm cho các ngươi,

    Thì tôi phải chịu trách nhiệm với đồ của mình, cũng phải chịu trách nhiệm với mọi người. Tiêu rồi. Đã lắm. Tiêu rồi, thân mang trọng trách này, vậy ngày mai các bạn ngày mai lên sân khấu, các bạn sẽ là mặt của tôi. Cảm ơn. Chúng em nhất định sẽ cố gắng.

    Có phải thấy hơi hối hận không? Mà là tìm anh. Không hề. Gánh nặng trên vai, không cố gắng. Tôi sẽ đứng dưới khán đài quan sát các bạn. Hoàn Quân đang nghĩ gì vậy? Gánh nặng trên vai cậu ấy nặng thật đấy. Hôm nay biến hóa một chút.

    Không cố gắng, thật sự vô dụng. Bịa tiếp đi. Đặt đơn. Cảm ơn, tôi ăn no rồi. Khách sáo rồi. Vậy giờ chúng ta tập thôi. Đi. Tổng cuộc điện thoại này không liên lạc được Đối mặt với dòng người đông đúc thì hãy cười đi. Vậy thì cười đi.

    Ba người cầm mic. Tay thì cầm đồ. Tay cầm cái gì đó Đúng, tay trái cầm. Tay trái cầm micro đi. Để tôi nghĩ xem. Cũng được. Được. Rất gượng ép. Không thành vấn đề. Còn phải nghĩ đến việc cầm micro trên tay nào nữa. Thật ra đúng thật là. Học nhảy trước.

    Tôi chỉ đơn giản là quay một cái, cho mọi người xem trước được không? Được. Đại khái hai người biết là vật gì. Rất nghiêm túc. Đúng là quá chuyên nghiệp luôn. Đẹp trai quá. đông người bởi vì em nghĩ là dạy các em ấy xong

    Nếu như buổi chiều các em ấy muốn ôn tập thì chắc chắn là cần tham khảo. Thế nên em đã chuẩn bị Sau đó em đã viết vẽ lại đội hình của họ. Cả nam và nữ em đều vẽ ra. Tức là các chàng trai tạo một vòng tròn,

    Còn con gái thì có đuôi ngựa cao. Sau đó em sẽ tự quay lại sau đó lại chụp một lần, Đông người bởi vì đối với bản thân nếu không tôi sẽ không làm. Nếu làm thì tôi chắc chắn là Làm tốt rồi. Sau đó còn phải di chuyển vị trí.

    Vậy tôi bắt đầu dạy các cậu từ phía trước. Vậy tôi bắt đầu dạy các cậu từ đoạn này. Nhìn thấy thì cảm thấy thật sự đã khiến tôi cảm động. Chị ấy thật sự rất nghiêm túc. Rất nghiêm túc. Tôi nghĩ nó đã lây nhiễm cho tôi.

    Năm nay nhất định phải hoàn thành chuyện này. Hoàn thành đẹp hơn. Hoàn thành tức là không hổ thẹn với lòng. Nào. Bắt lại. Bắt lại. Không gọi được. Đúng, chân phải thế này. Đúng, lúc nắm không nhúc nhích. Chân phải hướng về trước. Chân phải tiến lên. Để thuộc hạ. Sau đó,

    Tay trái này có thể cầm lấy quần. Cảm giác như kiểu nhét túi ấy. Có túi cũng nhét được. Cũng không gọi được. Đúng. Sau đó đông người trên mặt thì cười cười trên mặt. Cười là cái này. Cười. Cười. Cười. Cười. Trên mặt thì cười hoàn toàn được. đông người

    Trên mặt thì cười, Đúng vậy. Sau đó là Vì đã nằm trên ngực từ lâu cũng là chân phải bắt đầu. Phải, trái, phải. Phải, trái, phải. Sau đó phải trái rồi phải trái. Cậu đừng như “què” thế. Đúng, mình cũng không… Cùng anh làm, làm đi. Một da hai. Ba da bốn.

    Ba da bốn. Một, da hai. Ba da bốn. Một da. Không được dừng lại. Ba da bốn. Một, da hai. Ba da bốn. Biết rồi, nào. Vương Hựu Trị. Cho em chút thời gian đi. Một, da hai. Đúng vậy. Ba da bốn. Ba da bốn. Vương Hạc Đệ.

    Tôi thật sự không ngờ cậu lại như vậy. Mau đánh vào mặt tôi đúng không? Mùa nào chả khen. Khen là vả mặt. Đúng là không được. Yên tâm. Không để cậu khen vô ích đâu. Năm, sáu, bảy, bắt đầu. Tay cầm mic. Cậu phải có tay. Chuẩn bị.

    Trên mặt thì tươi cười, bởi vì đã sớm nằm trên ngực làm lại. Trên mặt thì cười, trong lớp luôn có kiểu trẻ con, là kiểu cảm giác không có ở đây. Cậu biết không? Phải nhờ thầy gọi thì em mới được. Một chút cô nhé. Bạn ấy đã rất cố gắng

    Thật ra là kiểu có thể làm được. Tôi thấy sự nghiêm khắc của tôi với các bạn ấy là có trách nhiệm với họ. Chúng ta làm lại hai lần. Rồi tôi chụp lại cho hai người, được không? Được. Đông người quá. Y Nhân, thả lỏng ra một chút. Được.

    Nào, các anh em. (Đội Trào Lưu) phải đối mặt với dòng người đông đúc. Nhảy sai rồi, làm lại. Lại lần nữa. Đối mặt với dòng người đông đúc làm lại. Vui thêm chút nữa. Lại lần nữa. Lại lần nữa. Lại lần nữa. Với tình hình đông người lại lần nữa.

    Sáu, bảy, tám. Vui lắm luôn. Thậm chí lúc tôi dạy họ nhảy hoàn thành nhiệm vụ của mình. Vất vả rồi. Cô ơi, vất vả rồi. Cảm ơn cô, cảm ơn. Không có gì. Luyện múa rồi à? Luyện múa rồi? Đúng, đến giờ rồi. Đến rồi. Tới ngay đây.

    Có phải anh có cái loa kia không? Liên thông lên. Có. Tôi đi lấy. Được, đợi em. Mình có cần soi gương xuống không? Đúng. Chúng ta có không? Gương? Có. Phòng chúng tôi sẽ có. Cậu dọn một cái xuống đi. Nên nói thế này. Phòng chúng ta có gương. Tôi hiểu rồi.

    Anh lên lầu đi. Chỗ này là phòng chúng tôi. Mạnh Tử Nghĩa. Một cái gương như anh thì ai soi? Đến lúc đó sẽ… Có thể tương tự như vậy, còn hơn không có. Vui vẻ cởi mở, chúng ta làm một động tác rất nổi tiếng. để mọi người xem. Đến rồi.

    Tại sao tay của bạn ấy có thể Xoa bóp không giống nhau? Cái này thì không làm nữa. Tôi chỉ cảm thấy có hoa là tốt lắm rồi. Vì bài hát của chúng tôi là “Đóa hoa nở”. đúng không? Vậy thì làm thế này. Không được.

    Cậu xem, mông cậu ấy xoay trái phải. Nhưng tay vẫn phải xoay vòng vòng. Vậy sao… Không làm được. Cậu làm như vậy, 4 người chúng ta làm. Em ấy làm động tác khác. Tôi có thể. Anh cũng được hết. Bây giờ cậu đang làm giờ cậu làm tôi xem thử.

    Anh làm để em xem. Có gì khó đâu. Cậu làm đi. Xoay người. Có gì khó đâu. Biết thật đấy. Đây chính là tiêu chuẩn. Cứu mạng, cậu biết thật đấy. Vậy sao em lại không biết? Em biết làm không? Cũng được. Đúng. Vậy cậu thử đi. Thế này không được sao?

    Đúng không? Được. Về nguyên tắc là đúng. Tấm gương này thật sự vô dụng, vô nghĩa. Chỉ chiếu một tấm thôi. Chỉ là vì chị Mạnh chụp một tấm. Chị ấy nói với tôi có thể chụp được tất cả mọi người. Tôi nói, vậy cậu qua đây. Nếu như anh muốn chụp,

    Thì anh sẽ chụp được thôi. Cậu có soi được không? Anh Nhất Vĩ thông minh. Gừng càng già càng cay. Cảm ơn anh khen em già. Đâu có. Để tôi nghĩ xem cái này phải làm sao cho tròn. Có Khương già cũng không cay. Đúng, có ông Khương cũng không cay.

    Chim Én, cậu thắng rồi. Cậu thắng Chim Chim. Cậu thắng Chim Én. Tôi thấy tính khí của mấy người chúng ta khá là giống nhau. Thế này đi, rốt cuộc huynh từ đâu đến? Những động tác này tôi thật sự đã cứu mạng rồi. Được. Rất đáng yêu. Được. Được. Thế này đi.

    Đúng. Anh làm cái này em thấy rất tốt. Được, cái này. Rất giống một nhóm nhạc. Nào. Nghĩ ý tưởng cho tôi. Thì ra có một bài là bài hát chủ đề. Thử thách vũ đạo. Muốn các bạn ấy học nhảy trong 5 phút. Anh thấy có cần thiết không? Dù sao thì thứ này cũng không quá nhàm chán nhưng cũng không thú vị lắm

    Vậy 15 người chuyền bóng bay sao? 6 người đó phải chuyền cả nửa ngày. Nhấn mạnh chút chuyện liên quan đến Đào Hoa Ổ có liên quan đến Đào Hoa Ổ vận đào hoa. Chúng ta tổ chức một bó hoa đào xong vận rồi. Đừng. Bây giờ tôi hơi ngơ rồi.

    Khó khăn trong việc lên kế hoạch mỗi một phương án và cụ thể là triển khai ở mỗi cấp. Hơn nữa, nếu không làm tốt không những làm phiền người khác, mà còn khiến người ta không có kết quả tốt. áp lực quả thực rất lớn. Vẫn phải diễn thử cái này. Được.

    Đi thôi. Tôi phải tiếp tục tăng tốc. Mới không để thế giới này chịu thiệt thòi. Năm 2021, Đào Hoa Ổ nhìn rất vui mắt. Gan hùm mật gấu. Gọi không được tín hiệu bị mất, trên đám mây… Anh Quân, xuất phát. Không gọi được.

    Trong một buổi tối trải khắp các vì sao không ngờ lại gặp được hai người. Làm gì thế? Ngắm hoàng hôn. Nào, cùng chụp. Được. Hoan nghênh. Lúc đầu tôi còn muốn tôi hỏi người tóc đỏ đằng trước là ai. Vương Truyền Quân của Sakuragi. Chính là nói

    Không ngờ còn có thể cùng tôi “nối giáo cho giặc”. Cùng ngắm hoàng hôn. ở bên kia nhìn xuống biển thì cảm thấy Hải Thiên Nhất Tuyến. Lúc đó có một chiếc thuyền chạy qua. Từ góc nhìn của tôi, có cảm giác như nó đang mở lên trên,

    Dần lái từ biển lên trời. Chính là cảnh tượng đó. Rất kì diệu. Lạnh quá. Cậu chơi một ván đi. Cậu hát đi. Chúng ta xem ai hét lâu hơn. Ai? Phải biết bài nhạc đó thế nào. Chắc “bà già” đang thay đồ trong đó.

    Tôi thật sự thấy đây là một vấn đề. Sao thế? Tôi còn không biết nên làm gì. Hai chúng ta chắc chắn là có kết quả này. Đúng. Tôi khỏe rồi. Tôi cũng khỏe rồi. Nhưng mà chúng ta không… Cái này không giống ba chúng ta lắm. Trang phục giống nhau.

    Gần như là một kiểu rồi. Đây đều là đồ cũ của chúng ta, chúng ta làm lại từ đầu đi. Ba chúng ta cùng làm. Cái gì? Có thể nhảy disco. Được. Chúng ta quay đầu tìm một căn nhà. Tuyệt vời. Được không? Được quẩy. Sau đó bố trí như thập niên 80.

    Phải lấy cái loa này đi chứ. Cái này giống của thập niên 80 quá. Khăn màu. Đèn tiệc. Có muốn làm chút bóng bay không? Đúng, được. Viết tên của chúng ta đi. Một mình Đan Lập viết riêng ra nhé. Tôi nghĩ các em nhỏ đều biết, lúc tôi còn trẻ,

    Phòng khiêu vũ 80 này Đây có lẽ là kiểu thế nào? Chào mừng mọi người đến với vũ trường một mình của Đan Lập. Đây là một, phòng khiêu vũ mang phong cách hoài cổ. Các cậu mau đến đi. Không có ai đến. để chúng ta đi nhảy bungee rồi.

    Giờ khai trương rồi. Đi thôi. Đi, đi nhảy bungee đi. Phải đi nhảy bungee rồi. Tới rồi. Chúng ta đã đợi rất lâu rồi. Giây phút này ta là người đầu tiên. Chào mừng. Chào mừng. Hoan nghênh nhiệt liệt. Đúng. Chúng ta sẽ cho, nên cho hai đứa nó tham gia luôn.

    Thì chúng ta bắt đầu thôi. Nhảy ở đâu thì nhảy ở nhà đó. Đằng kia. Đến đây. Đến đây. Chúc mừng ông chủ Tống. Ông chủ Tống. Thật đó. Chúng ta nên mang theo chút đồ, mang theo chút quà gặp mặt. Đúng. Tôi mang theo đồ này. Chờ chút.

    Con rất giống Mạnh Tử Nghĩa. Bọn con cũng thích mẹ đấy, mẹ Đan. Người đến đều là người tốt, đều tốt với mẹ Đan. Nếu không đến thì tôi nói anh biết, trong lòng đều có ý kiến với mẹ Đan. Nhưng thầy Quốc Lập à, lần trước mẹ Đan tổ chức sự kiện,

    Người đến rất đông đủ, Đúng không? Tại sao? Bây giờ không đến. Mọi người mau đến đi. Đến rồi. Đến rồi. Chúng tôi đến rồi. Vẫn còn ba chỗ. Sao vậy? Ba chúng ta tiêu rồi. Nói nhỏ thôi. Làm sao đây? Không sao, âm thầm tham gia là được.

    Khi nào đến thì chúng ta ngồi xổm ở phía sau ngồi xổm ở phía sau rồi cứ ngồi xổm ở đó là được Ở kia kìa. Mau về đi. Không gấp đâu. Cậu xem cay đi qua kia hồi nào? Cay. Đi (nhìn) hoàng hôn đi. Triết, cậu ướt hết rồi.

    Bọn họ chạy bộ kìa. Cậu cũng đi chạy bộ sao? Xin lỗi, xin lỗi. Để ba người đợi lâu. Mau ngồi đi, baby. Chúng ta chính thức bắt đầu. “Một mình Đan Lập” đi. Tuyệt vời. Tuyệt vời. Tống Đan Đan. Sao anh không đưa tờ giấy này bước nhảy này… Không phải.

    Còn có một cái màng mỏng bên ngoài có một lớp da bọc nhựa. Khó xử nhất trong lịch sử, khai trương vũ trường. Còn có thể. Không phân biệt đẳng cấp với âm nhạc đâu nhỉ? Cậu dám thật đấy. Lúc nãy tôi nghĩ, các em còn rất trẻ,

    Chắc chắn các cô chưa từng trải qua, thời đại của quá khứ, nhưng các em có biết không? Bố mẹ các em đã trải qua thời đại đó, vũ trường thời đại đó. Tôi nghĩ, là người thích nhất của thế hệ đó. Tôi biết giống với “857” của chúng ta bây giờ,

    Hiện tại của chúng tôi. “857” có nghĩa là gì? Tức là ý của disco. Chị giống em. “Ông ơi”, lần này chúng ta đồng bộ rồi. Anh không được nói em nữa. Hai chúng ta đều không hiểu. “857”. Không quan trọng. Disco của chúng ta là một hoài niệm đúng không?

    Nên chúng tôi đã chuẩn bị một vài đạo cụ, để tạo điều kiện cho các bạn xuyên không đến thời đại đó. Đây là đạo cụ của chúng tôi. Nào. Cảm ơn “bố”. Cảm ơn “bố”. Hy vọng mọi người cải trang. Đóng giả. Hy vọng mọi người có thể Ngầu quá, đẹp. Nào.

    Chúng ta đi thôi. Kệ hắn đi. Trông bạn rất tuyệt vời. Kiểu tóc ngầu quá. Em là người ở đâu? Tôi đến từ Nội Mông. Anh biết Bờ biển phía Tây không? Đúng vậy, tôi biết. Tôi đến từ bờ biển phía Đông. Người anh em tốt của cậu. Chào anh.

    Mắt kính này trông thế nào anh? Cổ điển. Không hợp với tôi. Tôi đeo giống bà già. Em biết không? Cái này được này. Hợp với cậu quá. Cậu có thể nhảy như thế. Hợp với cậu quá. Thế này đi. Tiểu Ngao, tóc cô đẹp đấy. Nào, bên trong mát mẻ mọi người.

    Nói đùa thôi. Chúng tôi làm vậy cũng được. Cái này trông khá cổ điển. Trong này được đó. Bóng đèn sáng lấp lánh. Nơi này còn có thể ca hát. Như câu lạc bộ thơ vậy. Âm nhạc đi. Cái này gọi là gì, vũ trường? Không có nhạc disco. Lớn tiếng lên.

    Lớn tiếng lên. Nào, kéo thành một vòng tròn. Đi. Đi. Ngọn lửa mạnh mẽ bùng cháy khiến tôi, ♫ Mỗi lần em lặng lẽ đến gần bên anh ♫ Cái này nhảy thế nào? Lửa đã chiếu sáng mình. Mẹ Đan phải ở phía trước. Tôi không… Đôi mắt của em to,

    Sáng lấp lánh. Cứ như ngôi sao trên trời sáng nhất em giống như ngọn lửa ngọn lửa mạnh mẽ chiếu sáng anh. Ngọn lửa đó chính là như vậy. Em giống như, em giống như ngọn lửa đó. Em giống như ngọn lửa đó, ngọn lửa mạnh mẽ soi sáng cho tôi.

    Trưởng bối của chúng ta người đến tuổi của cha mẹ, yêu cầu của họ rất đơn giản, vì chúng ta sẽ cùng tham gia. Cậu ấy sẽ nghĩ là cậu xem những đứa trẻ này bằng lòng chơi cùng chúng ta, thì trong lòng sẽ vui vẻ, sẽ thoải mái.

    Âm nhạc quen thuộc với mọi người cảm giác như trở về thời đại đó. Anh quốc. Vừa vặn mình vừa mang đồ ăn thức uống ngon đến cho chúng tôi. Tôi cảm thấy dường như mọi người mọi người đều như bạn bè cùng trang lứa, có chung ký ức. Tôi không ngờ,

    Họ lại có nhiều người thật sự thích. Đến em cũng nhảy theo họ. Đụng chân em đến mức này rồi. Trình diễn với họ. Đập đầu gối đổi chân. Kết quả là Em không cẩn thận tự đâm vào mình. Tự đâm vào chính mình? Đúng vậy.

    Có thể thấy ở bên trong, tôi cũng kích động rồi. Cậu ấy là như thế. Cậu ấy là thế này. Như thế này sao? Đúng rồi, sau đó xoay. Sau đó, thế nào qua đây bằng cách nào lại đây. Sau đó lại qua đây. Sau đó xoay tiếp. Trái. Phải. Trái. Phải. Trái.

    Phải. Chúng ta vào giữa. (Đội Trào Lưu, Lưu Già) Đi giữa. Trái. Phải. Trái. Phải. Hình như ngã giữa sàn nhảy, lát nữa, cậu xuống nhóm trước đi. Nhóm tiếp theo. Đến rồi. Sắp rồi. Sắp rồi. Anh. Mau về đi. Chưa từng thấy anh trai căng thẳng như vậy.

    Cách thanh niên nhảy bungee như thế này. Tôi cảm thấy sau khi đi vũ trường xong, tôi cảm thấy có thể khiến chúng tôi càng, càng hiểu thêm về Nhị Lão. Giống như bây giờ tôi hát rap, tôi thường rất high, lúc nhảy nhót ở đó, thật ra trạng thái này

    Lúc hai người họ còn trẻ cũng có. Ông ấy không nói là chúng ta thông qua chuyện này khoảng cách giữa mọi người (và các thành viên) được rút ngắn mà là do họ phát hiện ra chúng ta bằng lòng đến gần họ, đối với họ là đủ rồi.

    Hôm nay tôi thả thính như vậy, là vui vẻ. Khi âm nhạc của chúng ta đang tiếp tục tôi không hề bận tâm. Tôi từng nghe bài hát này chưa? Tôi thấy nhịp điệu đó Mang theo cảm giác vui vẻ của em luôn tiến về phía trước. Giang Hộ Ảnh, Lý Gia Kỳ,

    Và cả Tiểu Ngao của chúng ta cứ nhảy mãi. Tôi thấy họ đã tìm thấy nhu cầu nội tâm nhu cầu trong lòng. Đã. Thư giãn. Có thể lúc ban đầu cảm thấy có rất nhiều người, có rất nhiều cặp mắt nhìn bạn, sẽ cảm thấy rất không tự tại.

    Sau khi đi vào, bầu không khí, ánh sáng, âm nhạc, tôi cảm thấy rất tuyệt. Hơn nữa cũng giống như một nơi để giải tỏa áp lực. Tôi thấy tôi cũng chưa từng đến đó. Nhảy qua Địch thật sao? Lúc mọi người nhảy cùng nhau thật sự sẽ có cảm giác

    Quan hệ giữa hai người. Vì khi bạn nhảy phải có cảm giác mở lòng chính mình. Bao gồm cả việc bạn kéo người khác nhảy, hoặc là bạn nhảy chống lại ai. Thật ra là một kiểu sự tin tưởng, bởi vì âm nhạc phát ra hình như Tôi biết hát bài này.

    Đều là những bài tôi nghe từ nhỏ đến lớn. Cảm giác căn phòng đó rất tự do, một buổi tối thật hiếm có. Ca hát nhảy múa, một cơ hội như thế này. Tôi chỉ muốn duy trì sự thoải mái này sự thoải mái này thêm chút nữa. Tôi thích.

    Tôi phải bỏ ra số tiền lớn, làm hội viên chí tôn. Chúng ta là bạn nhảy, tối nào cũng phải hẹn. Đi. Nghĩ xem còn có bài nào nữa. Bây giờ sẽ công bố xếp hạng giá trị của mỗi gia đình. Chúng ta là gia đình

    Có mức đóng góp thu nhập bình quân đầu người thấp nhất. Hãy chọn ra một thành viên cậu ấy sẽ một mình đến căn nhà Tín Hiệu ở lại một đêm. Tôi đi. Ở Hải Nam, quân vừa đến đã chỉ cho em đó chính là căn nhà gỗ. Rất thú vị. Nói đi.

    Lão Chu, anh có thể đến đó. Lúc đi hội thao, chú nhìn nó lâu lắm rồi, rất muốn đi. Chú Quốc Lập. Cháu thật sự rất thích chú. Mình nói, mình thật sự rất thích cậu. Thật sao? Cảm ơn anh. Anh thật sự thích em. Anh thật sự xin lỗi em.

    Vừa rồi tôi đang hoàn thành nhiệm vụ. Tôi chứng minh nhiệm vụ của anh đã hoàn thành. Nhưng điều ta nói là thật. Căn phòng đó nói về ta, Được, không còn gì để nói. Tôi đang hoàn thành nhiệm vụ. Anh ấy trả lời thẳng một câu nhưng tôi thật lòng đó.

    Cho nên đến giờ em vẫn chưa đi kiểm tra cái nhiệm vụ này. Tôi cảm thấy tại sao ta lại những lời tôi nói là thật lòng. Tôi rất thích chú Quốc Lập. Thật sự rất thích chú Quốc Lập. Nhưng tại sao không phải làm nhiệm vụ? Chúng tôi lại ngại bày tỏ.

    Hình như là vấn đề của thế hệ chúng ta. Những người thân thiết nhất đều giấu trong lòng. Chúng ta tiễn anh Nhất Vĩ lên đảo chìm đi. Để anh lái xe đưa em ấy về. Được. Tôi cảm thấy anh Châu là một người một người khá trầm ấm.

    Cộng thêm việc anh ấy trải nghiệm căn nhà gỗ của Hải Nam. Sau đó em muốn nói khiến cậu ấy yên tâm, bạn bè đều ở bên cạnh anh ấy, Đi thôi. Anh mang gì theo để phòng muỗi? Vậy chắc chắn là nhiều lắm. Chị yên tâm đi. Được. Chúng ta

    Ở đây đi. Chắc là vậy. Đúng không? Hôm đó chúng ta, chắc sẽ dừng xe ở đây. đi từ đây là được. Được. Là căn phòng đó phải không? Rất xinh. Lần đầu tiên trong đời thực, vào buổi tối nhìn thấy đèn hải đăng là như vậy.

    Nó giống như ánh sáng tam giác. Đúng. Bên kia là gì? Cẩn thận. Cái gì? Viên không? Cẩn thận sóng ngầm rạn san hô. Sóng ngầm rạn san hô? Đúng vậy. Đá? Đá? Bây giờ triều rút rồi. Không nên có rất nhiều động, thực vật Động vật sao? Đây là gì?

    Tiểu Ngao rất thích bắt bọ. Tôi chỉ tò mò thôi. Tiếng gì thế? Tiểu Ngao. Xin đợi một lát. Động này to quá. Hang động này chắc chắn không phải đào ra từ cái lỗ ban nãy. Ta nhìn thấy rồi. Không thấy nó đâu nữa. Nó chui đi rồi.

    Nhưng trong cái lỗ này một con cua rất to. Sao thế? Con kỳ lân to lắm. Anh muốn ăn không? Sợ. Đừng ăn nữa. Dọa chết tôi rồi. Tôi thật sự rất sợ kiểu đảo Hổ Uy. Đây là lần đầu tiên tôi đến hòn đảo này. đi lên từ đây sao? Chắc là

    Nhìn đường rồi mọi người. Có cá không? Sẽ có thôi. Hơn nữa trong rạn san hô có thể còn có cua lớn. Thật sao? Chỗ này cẩn thận. Ở đây có một cái động, chim, con đợi chút. Ngươi đợi ta lên trước. Được. Đi. Được, cảm ơn. Mời anh Châu vào.

    Sao bốn người chúng ta vào trước? Chúng ta… Chúng ta đổi chỗ đi được không? Hay là để tôi ở đây đi. Cảm giác phòng này rất cô đơn. Tôi thích lắm. Có một con sâu. Tôi sẽ bắt nó giúp cậu. Không sao, không cần bắt giúp ta. Ta không sợ. Đừng nắm.

    Tôi sợ nó bay. Lát nữa nó bay đến miệng cậu đấy. Không sao. Anh Nhất Vĩ, có kem đánh răng rồi. Có kem đánh răng à? Ý anh là ăn xong em sẽ đánh răng. Anh còn không đánh răng được, không có nhà vệ sinh. Sao anh đi vệ sinh?

    Nhà vệ sinh không sao cả. Vậy thì tôi chỉ có thể Mặt hướng ra biển, trời xuân ấm áp rồi. Dù sao cũng không ai chụp cả. Ở đây không có rèm cửa. Ở đây không có rèm cửa. Cẩn thận đấy. Dậy từ rất sớm đấy. Sáng mai tôi nhất định sẽ tỉnh.

    Sẽ không có vấn đề gì. Chúng ta bãi biển nào. Được. Bây giờ triều rút rồi. Tôi không tiễn mọi người xuống dốc nữa. Đừng tiễn bọn tôi nữa. Tôi đứng ở trên cao nhìn mọi người đây. Cậu tận hưởng đi. Được rồi cậu lại tiễn bọn tôi

    Cậu lại đưa bọn mình về rồi. Bọn mình lại phải tiễn cậu (về). Đi thôi. Hai người cẩn thận. Cẩn thận đấy. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt anh Nhất Vĩ. Tối cậu đừng có xuống mà đi bừa. Ddốc quá. Tôi không đi bừa đâu, yên tâm đi. Được.

    Phái… Phái Tiểu Ngao bây giờ chúng ta nên nhảy cái đó cho anh Nhất Oai xem. Em ở đây đợi anh quay lại. Nào. Một, hai, đi. Chúng ta nhảy như thế này. Từ chỗ này xoay qua chỗ kia. Anh Vi. 5, 6, 7, 8. Tôi ở đây đợi cậu quay lại.

    Đợi huynh về. Xem hoa đào nở đâu. Ta ở đây đợi cô về. đợi em quay về. Hái hoa đi. Tạm biệt. Tạm biệt. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Đi thôi. Tôi cảm nhận được sự lãng mạn của họ. Từ lãng mạn này trong lòng em rất nặng nề.

    Với em mà nói, thể hiện lãng mạn là một chuyện rất xa xỉ với anh. Tôi ngại bày tỏ. Nếu em bày tỏ thì chắc chắn người đó đủ quan trọng. Hôm nay anh đã đến phòng ngủ, sống một mình trên hòn đảo, Đây là sự trừng phạt cho em.

    Là phần thưởng cho em. Chỉ tiếc anh không nhìn thấy. Tôi ở đây có thể nhìn thấy một ngọn hải đăng, vẫn luôn quay. Tôi ngồi ở đây nhìn ngọn hải đăng, cùng với âm nhạc, tôi đã nghĩ ra được vài trò. Cũng rất… Lãng mạn. Rất lãng mạn.

    Em không nên vào lúc này nên nói là tôi rất muốn ở cùng anh. ở đây nhìn ngọn hải đăng, chuyện lãng mạn cỡ nào cậu nghĩ chuyện lãng mạn lại là nghĩ ra một, hai vở kịch. Tôi… đứng trước ngọn hải đăng, nghĩ ra rồi. Nếu như

    Lúc này bạn ở đây thì tốt biết mấy. Đoạn này anh nói không đủ chân thành. Anh đủ rồi đấy. Sau đó em hơi muốn quay phim, quay thì không thành vấn đề. Nhưng tôi cũng không diễn được. Những thứ tìm tôi diễn đều là những vai nhỏ,

    Bởi vì dù sao cũng nhiều năm không đóng phim, chợ sắp quên mất tôi có thể diễn kịch rồi. Tại tôi. Liên quan gì đến anh? Tôi không nên nói những lời đó với Lộc Nhóc Mập. Bị hiểu lầm. Anh nói em không biết diễn, Đều trách em.

    Đâu có, vì em sinh con mà. Tự sinh con, nuôi con. Bao nhiêu năm không chụp, nhất là sau khi cô rảnh, hình như, em đã cảm thấy có thể đi chụp rồi. Đi đi. Tôi có thể tiếp tục rảnh. Được rồi, anh yên tĩnh một lúc đi. Ngủ sớm được không?

    Ngủ ngon. Ngủ ngon. Hơi qua loa. Tín hiệu không tốt lắm. Tôi không nghe thấy. Có giỏi quay lại thì đừng hôn tôi. Tạm biệt. Trên cái đảo đó không có gì. Sự tồn tại tách biệt với thế giới bên ngoài kia. Giác quan của con người sẽ được mở rộng.

    Đúng là có thể cảm nhận được gió, có thể nhìn thấy những ngôi trên trời có thể ngửi thấy mùi của biển. Thật ra không phải hưởng thụ thế giới của chính mình, mà là đang tận hưởng thế giới. Ngọn hải đăng bên kia đang bảo vệ cái gì?

    Nó soi sáng cái gì? Trong đầu tôi xuất hiện xảy ra rất nhiều chuyện. Những câu chuyện đó cuộc sống đều đang ở trong đó, đang trò chuyện. Đó là một nơi rất mê hoặc. Bên phải. Bên trái. Chỉ lên trời. đợi cậu quay lại. Chỉ lên phía trước. Ba lần. Chị Mạnh.

    Di chuyển tốt. Có thể nửa chừng tự thêm động tác. Vương Hựu Trị nhảy kìa. Tôi thật sự… Em thật sự sẽ bị cậu ấy cười “chết” mất. Em cảm thấy anh ấy học rất nhanh. Cậu ấy. Bây giờ mình sẽ bị cậu ấy cười “chết” mất.

    Nhìn động tác này của cậu ấy đi. Không tồi đâu. Tinh thần nỗ lực này đáng được biểu dương. Lại 10 lần nữa. Thêm 10 lần nữa, Vương Hạc Đệ. Đương nhiên, giờ tôi đang ăn cơm. Lát nữa ăn cơm luyện tập theo kiểu sống chết mặc bay. Lần thứ hai

    Đã thuận lợi trở thành cách sống của em. Danh hiệu WHOD (Vương Hạc Triển). Cả Trung Quốc đều biết điều tôi muốn gần như đều có được. Khiến bố mẹ nở nụ cười trên mặt, đi theo dòng người đông đúc, với nụ cười trên mặt. Bởi vì đã sớm nằm trên ngực

    Xuyên qua giữa ngân hà Mong được ôm lấy em vậy thì mượn nằm mơ đi. Lại nghĩ đến mấy chuyện có đề tài để kể. Ba mùa của “50 km Đào Hoa Ổ” rồi hoạt động 650 đều phải tự làm từ đầu đến cuối, tự viết lời, sau đó tự nghiên cứu

    Cách chơi. Thật ra mỗi lần ba người họ lên kế hoạch tổ chức cũng đau đầu. Bởi vì mỗi lần họ đều muốn vượt qua chính mình. Nhưng vượt qua bản thân thật sự quá khó. Chuyện này quả thực cần một quá trình. Giám khảo của chúng ta đóng giả một chút.

    Nếu không tôi cảm thấy bốn người chúng ta (Thầy hướng dẫn) ngồi đây có hơi… Thiếu tự tin quá. Ví dụ như cực kỳ “bay”, ví dụ như cậu đóng vai thần sấm. Tôi đóng vai Grunt. Xong rồi thì mọi người phiên dịch cho tôi. Đúng thế.

    Vì như thế chúng ta có cái vỏ để phát huy. Được. Cho hoạt động này một người anh. 6501910. Năm 2013 Năm 2023. Đúng, năm 2023. Thế này. 2023 (năm) 65019 (người), cao cấp ghê. Cảm giác lúc nãy nhảy đẹp đấy. Chúng ta không được thêm phần nhảy nữa. Tấu hài.

    Giang Giang, cậu vẽ mình đoán. Tống Thiến nhặt bình sữa giữa đêm khuya. Ngao Thụy Bằng nhặt phân dê, xào cộng sự nữa. Còn xào ba mùa nữa. Đừng đuổi việc đối tác nữa. Thế này à? Chúng ta sẽ có một cộng sự xào. Camera chụp lại cái mặt này cho tôi.

    Tức chết mất. Xong rồi, cuối cùng món này được yêu thích nhất. Làm cộng sự thì cậu làm thế nào? Hai người một nhóm. Cướp phân. Chúng ta không cần số nữa. Đi theo ba người mà cậu ghét nhất với một người mà cậu muốn đuổi cùng nhất Đúng vậy.

    Thật ra cái này rất thú vị. Đúng vậy. Thú vị đấy. Chúng ta phải tìm điểm yếu của con người. Tôi cảm thấy mùa này chúng ta quả thực có hơi tốt bụng. Hơi tốt bụng rồi. Chúng tôi cũng đang nghĩ một số chuyện trông thì hoang đường, nhưng thực chất

    Có thể có một vài có ý nghĩa để làm nghi thức debut cuối cùng. Thế nên mọi người có thể chờ xem vừa rồi tôi… Tôi không nghỉ ngơi. Bây giờ trong đầu tôi có mấy ý tưởng, lát nữa em sẽ về kể cho mọi người. Bọn em xong chuyện rồi anh ơi.

    Anh, chúng ta đã quyết định rồi. Vậy tôi không đi nữa. Để lại ý tưởng lần sau. Đúng, xong việc rồi. Cứ dùng những thứ như em trai, em gái này trước ta biết các ngươi chắc chắn làm được. Hễ căng thẳng là cô tiếp tục không ngừng học thuộc,

    Chuyên tâm muốn thể hiện điều này. Tôi không ngừng làm. Còn có thể cố gắng hơn. Thật ra em đã tìm thầy giáo bắt đầu học vũ đạo rồi. Tôi cảm thấy mình đã rất tự tin rồi. Tôi nghĩ nên cố gắng làm tốt nhất có thể. Chim Én…

    Ưu thế của chúng ta là nội dung thể hiện trên sân khấu khá phong phú. Không chỉ hát mà còn nhảy mà còn có biểu diễn. Chúng ta nhảy đẹp như vậy, hoa đào nở đầy rất hoàn hảo. Ngoài chúng tôi ra, ai còn có thể giành hạng nhất?

    Cũng không thể miêu tả với các cậu. Là như thế nào nhỉ? Nhưng mà hôm nay hai chúng ta đều rất nhiệt tình.