Gió Thổi Bán Hạ Tập 35 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 35] Hội trưởng Cao. Cô vẫn ổn chứ ạ? Cơn bão sắp tới rồi. Nhìn đi, đây là điềm báo của nó. Dạo này cô ở nhà trông cháu, giặt tã, hâm sữa, nấu cơm,

    Thỉnh thoảng còn phải phối hợp hẹn gặp điều tra. Cô chợt cảm thấy mình đã già rồi, cảm giác ấy ngày một mạnh mẽ hơn. Cô vẫn còn trẻ lắm. Cháu không giỏi nịnh hót đâu. Trước khi hẹn gặp nói chuyện, mấy cô cậu thanh niên khen cô, trông chị trẻ thật đấy,

    Cứ như mới hơn 30 tuổi. Thực ra già hay không, chẳng lẽ cô không biết? Tóc bạc rồi, mắt kém rồi, da không còn căng bóng, còn nhiều thứ không thể nói ra nữa. Bề ngoài thì họ khen cô nhưng thực ra sau lưng lại nói

    Sao bà già đó vẫn chưa nghỉ hưu vậy? Mau nhường ghế cho bọn này đi. Cô đừng chấp nhặt với họ. Chuyện đấy là tất nhiên. Nhưng dạo này xảy ra quá nhiều chuyện, có lúc cô lại nghĩ, thực ra họ nói cũng đúng. Sự phát triển của xã hội con người

    Chính là đổi mới. Trao đổi chất ấy mà. Chúng ta sẽ già đi, chết đi, chính vì vậy mới có thể đổi lấy sự trưởng thành đầy khỏe mạnh của thanh niên, đổi lấy sự phát triển tốt hơn cho nước nhà, đều đáng giá cả.

    Cháu nghĩ mình sẽ làm cô thất vọng mất. Bây giờ cháu như cây cỏ tranh đâm chồi trên đất kiềm, lặng lẽ sinh ra, lặng lẽ lớn lên, và lặng lẽ khô héo. Cô hiểu tâm trạng của cháu. Bị phán tội buôn lậu, sự thật đã rõ ràng.

    Còn vụ chiếm đoạt tài sản nhà nước, tình hình cũng không mấy lạc quan. Xưởng thép ngừng sản xuất, thiếu thốn tài chính. Tất cả khiến cháu phải đối mặt với thanh lý phá sản, đổi lại là ai thì cũng chẳng gánh nổi, huống hồ đó là cháu.

    Cháu vẫn chỉ là một cô gái trẻ mà thôi. Bán Hạ, hồi cô học Đại học, cô rất thích tập thơ “Nữ Thần” của Quách Mạt Nhược, trong đó có một bài tên là “Phượng Hoàng Niết Bàn”. Cô mong cháu có thể trụ được tiếp, kiên trì tiếp,

    Cháu sẽ có thể niết bàn hồi sinh. Cháu đã nghe nói chưa, cơn bão lần này tên là Phượng Hoàng đấy. Phượng Hoàng Niết Bàn. Hai vụ án đè lên người nên không ngủ được à? Vụ án chiếm đoạt tài sản nhà nước có tính tranh luận lớn hơn vụ buôn lậu nhiều.

    Rà soát, đối chiếu từng bản hợp đồng, mỗi mục số liệu. Trong hai ba năm tới, vụ án này không có hi vọng gì hết. Giờ em xem cái này làm gì? Với người khác mà nói thì đây là một đống giấy vụn và những con số lạnh lẽo, nhưng với em,

    Mỗi vụ làm ăn, mỗi bản hợp đồng, mỗi tấm ảnh đều đong đầy ký ức tình cảm. Chờ mấy chuyện này trôi qua rồi lại xem. Giờ em xem sẽ chỉ khiến em buồn phiền hơn thôi. Chờ sau này rồi xem, nó sẽ đem lại niềm vui cho em.

    Giờ em xem những tấm ảnh này lại thấy bình tĩnh hơn. Nhìn lại nửa đời trước của mình, nhìn lại việc mình đã làm. Từ hai bàn tay trắng cho tới ngày hôm nay, ♫Định mệnh cho ta gặp nhau rồi chia xa♫ em đã nợ bao ơn nghĩa,

    Còn biết bao ân oán không rõ đúng sai. ♫Không sợ quá khứ, không màng khởi đầu♫ Nếu có thể xóa hết toàn bộ, ♫Chưa từng chúc nhau một câu ngủ ngon♫ em có thể cân nhắc lại về cuộc sống sau này. ♫Số trời đã định thật ngang trái♫

    ♫Quá khứ dài đằng đẵng, không nói về tương lai♫ Anh xem này. Đây là ảnh khi bọn em kiếm được khoản tiền đầu tiên. ♫Thời gian không mềm lòng với bất cứ ai♫ Từ khi kiếm được khoản tiền đầu tiên ♫Giống như cây cỏ dại♫

    Đến công ty và cá nhân đạt tới đỉnh cao, ♫Gió thổi mãi rồi cũng lớn lên♫ lần nào cũng trưởng thành trong gian khó. ♫Giống như bông hoa kia♫ ♫Mưa tạnh rồi cũng nở rộ thôi♫ Những khoảnh khắc ấy ♫Ánh sáng của thời đại♫ đều được lưu giữ trong những tấm ảnh này.

    ♫Chiếu lên mặt biển của cuộc đời♫ ♫Giống như chiếc ống nhòm♫ ♫Nhìn thấy sóng gió ở nơi xa xôi♫ ♫Bức tường của lý tưởng♫ [Mùa thu năm 2002] ♫Sừng sững giữa yêu và hận♫ Trần Vũ Trụ, anh tàn nhẫn thật đó. ♫Giống như chiếc kính lúp♫ ♫Chiết xạ con đường ta hướng tới♫

    Bản thân thì phủi tay chạy mất, vứt lại một mớ hỗn độn, bảo tôi biết làm sao? Tôi nào có biết xử lý. Anh nói xem nếu anh còn đây thì hai ta còn có thể bàn bạc với nhau. Anh thì hay rồi, lánh đi an nhàn một mình.

    ♫Số trời đã định thật ngang trái♫ ♫Quá khứ dài đằng đẵng, không nói về tương lai♫ ♫Thời gian không mềm lòng với bất cứ ai♫ ♫Giống như cây cỏ dại♫ Tôi nhớ anh lắm, người anh em. ♫Gió thổi mãi rồi cũng lớn lên♫ ♫Giống như bông hoa kia♫

    ♫Mưa tạnh rồi cũng nở rộ thôi♫ ♫Ánh sáng của thời đại♫ Mấy hôm trước, sếp còn nói với tôi ♫Chiếu lên mặt biển của cuộc đời♫ rằng trước khi mất, anh đã nói với cô ấy ♫Giống như chiếc ống nhòm♫ anh đi sớm là vì quả báo của ông trời.

    ♫Nhìn thấy sóng gió ở nơi xa xôi♫ Ngày xưa tôi không tin, làm gì có quả báo. ♫Bức tường của lý tưởng♫ Nhưng anh đi rồi, ♫Sừng sững giữa yêu và hận♫ giờ sếp lại vướng vào một đống kiện tụng,

    Xưởng thép của chúng ta cũng bị ngừng sản xuất mấy tháng rồi, ♫Giống như chiếc kính lúp♫ ♫Chiết xạ con đường ta hướng tới♫ không có tiền lương cho nhân viên, sắp phải đối mặt với phá sản. ♫Khí phách hoang dã, trang phục lộng lẫy♫ Tôi lại thấy hơi mơ hồ,

    ♫Buồn vui ly tan, bãi săn của ác quỷ♫ chẳng lẽ trên đời có quả báo thật? ♫Sinh trong mùa xuân, lớn lên trong hạ, kiếp người ngày sau♫ ♫Hỉ nộ ái ố, dám xông pha dám tiến lên♫ Nhưng bất kể thế nào, ♫Ánh sáng của thời đại♫

    Nếu anh nghe được lời tôi nói ♫Chiếu lên mặt biển của cuộc đời♫ thì báo mộng cho sếp, bảo với cô ấy ♫Giống như chiếc ống nhòm♫ đừng sợ. ♫Nhìn thấy sóng gió ở nơi xa xôi♫ [Tất cả rồi sẽ ổn hơn thôi.] ♫Bức tường của lý tưởng♫

    [Anh nói thì cô ấy mới nghe.] ♫Sừng sững trước yêu và hận♫ ♫Giống như chiếc kính lúp♫ ♫Chiết xạ con đường lòng mình hướng tới♫ Tân Di, vốn của công ty hiện còn bao nhiêu, cô tính đi rồi báo với tôi. Tôi biết rồi. Tiểu Trương. Vâng. Cô thông báo cho tất cả

    Các cán bộ trung cấp đang làm việc, hai giờ chiều nay sẽ họp. Tôi biết rồi, thưa sếp Hứa. Sếp Hứa, các công nhân có người đi có người ở lại, còn có vài người đang vội vã đi đến đây, muốn gặp chị để nói lý. Được, hai cậu đi cùng tôi.

    Tôi khuyên cô đừng nên đi. Bây giờ mọi người đều đang tức giận, cô đi thì nói được gì chứ? – Để tôi đi cho. – Tiểu Đồng nói đúng đấy. Dù sao thì họ cũng không phải người xấu, nhưng mà đều đang tức giận.

    Là xe của sếp Hứa, sếp Hứa đến rồi! Sếp Hứa đến rồi! Là sếp Hứa! Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên! Sếp Hứa! Sếp Hứa! Sếp Hứa! [Mọi người có ai đồng ý đến Tân Hải với tôi không?] [Ở bên Tân Hải,] [tôi cũng sắp xây dựng xưởng thép mới của mình,]

    [tôi rất cần những người có kỹ thuật như mọi người.] [Tôi biết mọi người đều khó xa quê hương,] [nhưng cây rời gốc thì chết, người xa quê thì sống.] [Chúng ta cùng nhau bắt đầu cuộc sống mới.] [Ít nhất các cậu cũng có đường ra.]

    [Xưởng thép của chị có xây được không] [giờ vẫn còn chưa biết,] [chị nói xem lỡ mà chúng tôi đi rồi,] [chị nói một câu không làm được,] [đuổi chúng tôi về,] [đến lúc đó chúng tôi còn chẳng có chỗ mà ở.] [Chị bảo chúng tôi phải làm sao?]

    [Chỉ cần các cậu tới đó,] [chúng ta sẽ ký hợp đồng lao động luôn,] [các cậu không cần lo vấn đề sinh hoạt,] [tôi sẽ sắp xếp đâu ra đấy cho các cậu.] [Bây giờ tôi thay mặt cho cả nhà] [chính thức tỏ ý kiến với cô,] [chúng tôi đi theo cô.]

    Trong thời gian dừng sản xuất, tôi biết là trong lòng mọi người có nhiều nỗi oán giận. Tôi cũng rất lo lắng cho mọi người. Thời gian này, tôi cũng luôn suy nghĩ, tôi rất muốn nhanh chóng đưa ra kết quả khiến mọi người hài lòng giống như lần ở Đông Bắc.

    Nhưng tôi đã đánh giá thấp tính nghiêm trọng của sự việc, cũng đã quá đề cao năng lực của bản thân. Là tôi có lỗi với mọi người. Tại đây tôi xin được chân thành gửi tới mọi người một câu xin lỗi. Tôi thực sự đã hết cách rồi. Vậy nên

    Tôi không thể không chấm dứt hợp đồng lao động với mọi người. Nhưng tôi nhất định sẽ nghĩ cách bồi thường cho mọi người. Để chúng tôi đợi lâu như vậy mà bây giờ lại trả lời như thế sao? Cô đúng là qua cầu rút ván.

    Lúc đầu tôi không nên đến đây. Cô đúng là lừa người. Đồ lừa đảo. Mọi người cũng đừng sốt ruột. Phương án bồi thường sẽ sớm được đưa ra, mọi người về nhà đợi đi. Chúng ta về nhà rồi thương lượng sau. Hay là thế này đi.

    Mọi người còn có yêu cầu gì thì nói ra hết đi. Nếu như chúng tôi làm được thì sẽ cố gắng làm cho mọi người, được không? Cho tôi qua. Mọi người cho tôi qua. Chú Giả, cô Tôn. Sếp Hứa, cô đừng sốt ruột, cũng đừng nóng giận.

    Mọi người cũng đừng quá sốt ruột. Không có khó khăn nào là không vượt qua được. Mọi người thấy đấy, chúng tôi đã lớn tuổi rồi mà vẫn nhìn thấy được tương lai tươi sáng phía trước, tất cả chúng ta vẫn phải cùng nhau tiến về phía trước. Đúng vậy,

    Còn nước còn tát. Sếp Hứa, hôm nay tôi làm sủi cảo. Tôi biết cô bận rộn, tôi lấy cho cô một bát, cô mang về ăn nhé. Cảm ơn cô Tôn. Không có gì. Bà con, lúc đầu sếp Hứa đưa chúng ta đi từ Đông Bắc đến đây,

    Có phải là đã giúp đỡ mọi người không? Nhưng bây giờ xảy ra cơ sự thế này, sếp Hứa cũng không thể ngờ được. Nếu nói đến khó khăn thì cô ấy còn khó khăn hơn. Chúng ta đừng ép cô ấy nữa. Làm khó cô ấy cũng đâu có ích gì.

    Cô ấy không có cách gì đâu. Chúng ta tự nghĩ cách đi, có được không? Chẳng phải vẫn ở được hai tháng nữa sao? Chưa biết chừng sẽ có chuyển biến tốt. Mọi người giải tán đi. Giải tán đi, giải tán đi. [Các cậu có từng nghĩ,]

    [chúng ta tự mở một xưởng thép của riêng mình không?] [Chúng ta có bãi chứa riêng] [có bến tàu riêng,] [cũng có nguồn thép phế liệu riêng,] [nếu chúng ta có xưởng thép riêng nữa] [thì sau này chúng ta có thể tự luyện thép rồi.] [Ba năm sau,]

    [không chỉ là bãi chứa, bến tàu,] [tôi nhất định sẽ khiến vùng đất này] [sáng bừng ánh đèn.] [Bất cứ ai trong mọi người] dù thời gian làm việc ở công ty ngắn hay dài cũng đều cố gắng hết sức, làm hết trách nhiệm,

    Đồng hành cùng quá trình phát triển của công ty, cũng đồng hành cùng quá trình phát triển của tôi. Trong lúc công ty khó khăn nhất, trong lúc tôi khó khăn nhất, không có bất cứ ai từ chức rời đi, tôi chân thành cảm ơn mọi người. Nhưng hiện giờ,

    Tôi phải tuyên bố một quyết định đáng buồn. Cho toàn bộ nhân viên thôi việc, mọi người tìm kiếm bến đỗ mới. Nếu có một ngày công ty hoạt động trở lại, mọi người vẫn bằng lòng quay lại tôi sẽ luôn chào đón. Xin lỗi. Hôm nay là ngày đi làm cuối cùng,

    Mọi người có thể tan làm sớm. [Tân Di,] [cô bán nhà và xe của tôi đi.] [Sổ đỏ nhà đất] [Với cả chia số tiền tiết kiệm ra thành ba phần.] [Giấy ủy thác công chứng nhà đất] Một phần cho bố mẹ Tiểu Trần, một phần để lại trong tài khoản của tôi

    Để làm phí sinh hoạt cho tôi. Còn một phần cộng thêm với tiền lãi cổ phần của tôi ở công ty của hai người, tiếp tục đền bù cho những gia đình bị thiệt hại do bãi bùn bị ô nhiễm. Chị đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?

    Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Tiền trong tài khoản công ty sẽ chia cho nhân viên công ty và công nhân ở xưởng, mỗi người được phát thêm hai tháng lương, đóng tiền thuê nhà cho công nhân đến cuối năm. Số còn lại trả trước một phần nợ nhà cung cấp

    Và tiền lãi vay ngân hàng. Sau đó xin phá sản. Vất vả rồi. Tôi đã sống ở con phố này từ nhỏ đến lớn. Mười mấy năm rồi, không thay đổi là bao. Quầy thịt nướng trước đây ở chỗ kia, bên cạnh có một anh béo nặng hơn 100kg,

    Ngày nào cũng lái xe ba gác đi bán món kho, đúng 5 giờ chiều bày sạp. Cô còn nhớ chứ? [Nhớ.] [Trước đây tôi và Tiểu Trần từng đến ăn.] [Tôi nhớ Tiểu Trần thích ăn lưỡi vịt kho,] [cậu thích ăn đùi vịt.] Tôi cũng không ít lần ăn trộm

    Đùi gà nhà họ. Hồi nhỏ cậu làm nhiều chuyện xấu thế à? Tôi cứ tưởng là người ta không biết, sau này mới phát hiện ra người ta biết hết, chỉ là không nói ra thôi. Sau khi ra tù thì không gặp lại anh ấy nữa. Sau đó hỏi han

    Thì nghe kể là lúc kho đồ ăn đột nhiên bị xuất huyết não, qua đời rồi. May mà lúc đi không đau đớn gì. Cũng tốt. Trước đây trước cửa quán kia có một bà lão đẩy xe bán cháo ngọt, tôi từng đưa cậu và Tiểu Trần đến ăn, cậu còn nhớ không?

    Nhớ chứ. Thực ra Tiểu Trần không thích ăn cháo ngọt. Cậu ấy thích ăn cháo trứng bắc thảo thịt nạc. Nhưng đó là bát cháo ngọt ngon nhất mà tôi từng ăn trong đời. Nhưng mấy hôm trước, bà lão đó cũng qua đời rồi. Bao nhiêu năm qua rồi, con phố này

    Cũng thay đổi rồi, không thể tìm lại được cảm giác như lúc nhỏ nữa. Có sinh thì phải có tử, sống khó lắm, ♫Anh sẽ nhẹ nhàng rời xa em♫ nhưng được sống cũng thật là tốt. ♫Hãy lau giọt lệ nơi khóe mắt đi♫

    ♫Trong đêm dài đằng đẵng, trong ngày tháng sau này♫ ♫Em yêu à đừng khóc vì anh nữa♫ ♫Mặc dù con đường phía trước mờ mịt quá♫ ♫Hãy mỉm cười chúc phúc cho anh♫ ♫Mặc dù dãi gió dầm sương♫ ♫Anh vẫn nhớ em trong bao khó khăn♫ [Quán mì hải sản]

    ♫Những ngày tháng không có em♫ ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫ ♫Những ngày tháng không có anh♫ ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫ Mưa rồi. ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫ Nhanh lên. ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫

    Dọn hàng thôi. Nào, nào, nào, dọn hàng giúp tôi với. ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ Bạt ni lông đâu? Bạt ni lông đâu? Mau lên, mau lên, cất ghế đi. ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫

    Nhanh lên đi, anh đứng đó làm gì vậy? Mấy người nhanh lên. Ướt hết cả rồi. ♫Anh sẽ nhẹ nhàng rời xa em♫ Đuổi theo tớ đi. Tớ bắt cậu! ♫Hãy lau giọt lệ nơi khóe mắt đi♫ Đuổi theo tớ đi. ♫Trong đêm dài đằng đẵng, trong ngày tháng sau này♫

    Không đuổi kịp. ♫Em yêu à đừng khóc vì anh nữa♫ ♫Mặc dù con đường phía trước mờ mịt quá♫ ♫Hãy mỉm cười chúc phúc cho anh♫ ♫Mặc dù dãi gió dầm sương♫ ♫Anh vẫn nhớ em trong bao khó khăn♫ ♫Những ngày tháng không có em♫ ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫

    ♫Những ngày tháng không có anh♫ ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫ ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫

    ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ ♫Những ngày tháng không có em♫ ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫ ♫Những ngày tháng không có anh♫ ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫ ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫

    ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ Em dậy rồi à?

    Trên bàn ăn có nước mật ong, giải rượu đấy. Chẳng phải anh nói là anh không nấu ăn sao? Anh cũng phải học kỹ năng mới chứ. Trứng rán à? Đây cũng là tài nấu nướng đấy. Anh nói em nghe, niêm yết hay là xưởng thép gì đó đều không quan trọng.

    Em vui là quan trọng nhất. Đúng rồi, hôm qua bố em đã trịnh trọng gọi điện cho anh. Ông ấy nói gì với anh thế? Hy vọng chúng ta mau sinh con. Ông ấy sợ em lớn tuổi thì sẽ nguy hiểm. Vậy anh nghĩ sao? Anh thấy bố nói đúng. Vậy nên

    Bắt đầu từ hôm nay không được uống một giọt rượu nào nữa. Quý Cô Giàu Có cũng thật là, cứng đầu. Nhận tội thì đã sao? Có mất miếng thịt nào đâu. Bây giờ thì hay rồi, sắp mất hết mọi thứ rồi. Để xem sau này nó làm thế nào.

    Ông nói xem cái tính này của nó giống ai vậy? Theo tôi thấy thì là giống ông. Cứng đầu chết đi được. Ông đi đâu đấy? Đi đưa đồ. Tôi xem nào. Không… không có gì. – Chỉ là túi thuốc thôi mà. – Đứng lại. Buông tay ra. Làm gì?

    Tôi bảo ông buông tay ra. Làm gì vậy? Không có gì đâu. Tôi không… Tôi không… Ông bỏ tay ra! Đừng để người ta nhìn. Bà đưa đây cho tôi. Ông giỏi thật đấy. May mà tôi nhìn thấy. Nếu tôi không nhìn thấy thì sao? Ông sẽ mang đi đúng không?

    Không thèm nói câu nào mà mang đi luôn đúng không? Con bé gặp khó khăn cần tiền, tôi mang qua cho nó. Hứa Hữu Nhân, tôi và Thiến Thiến không phải người nhà của ông, ông chỉ có một đứa con gái thôi có phải không? Thiến Thiến còn nhỏ như thế,

    Ông không quan tâm đến nó nữa phải không? Thiến Thiến còn nhỏ, tôi quan tâm con chứ. Số tiền này vốn dĩ là Bán Hạ cho, chúng ta không tiêu đồng nào mà cũng vẫn ổn đấy thôi. Ông đừng có nói như tôi thấy chết không cứu vậy.

    Nếu thực sự có một ngày Quý Cô Giàu Có đến tận cửa nhà xin ăn thì tôi cưu mang. Nhưng bây giờ thì sao? Nó có nhà, nó có chồng, nó có xe, nó có cần ông lo không? Lạc đà gầy chết vẫn còn to hơn ngựa,

    Nó giàu hơn ông cả trăm lần. Không thể nói như thế được. Trong lòng ông chỉ có con gái lớn của ông thôi, có mẹ con tôi không? Bà đừng vậy, bà nghe tôi nói. Bà… bà… bà… Bà nghe tôi nói, bà nghe tôi nói. Chẳng phải bà cũng vừa nói rồi sao?

    Con bé này từ nhỏ đã cứng đầu. Từ nhỏ nó đã không có ai chăm sóc, tôi cũng chưa từng quan tâm đến nó. Bây giờ nó gặp vấn đề lớn như thế nó cũng không nói ra nổi. Hứa Hữu Nhân! Tôi làm vậy không phải vì tôi, mà là vì Thiến Thiến,

    Vì con gái của chúng ta. Tôi biết, tôi biết. Bà có biết không, tôi là một người cha. Lúc này tôi không giúp con bé thì sao tôi yên lòng được? Tôi mặc kệ! Bà đưa cho tôi. Tôi mặc kệ! Tôi mặc kệ! Hứa Hữu Nhân, tôi nói cho ông biết,

    Hôm nay nếu ông đi thì tôi sẽ ly hôn với ông. Hứa Hữu Nhân! Tôi mang qua đó rồi sẽ về. Về rồi nói chuyện sau. Đến rồi, đến rồi! Sếp Hứa ra rồi. Sếp Hứa! Tôi không cần tiền vi phạm hợp đồng, tôi cần thép.

    Nếu tôi không thể khởi công đúng thời hạn thì tiền vi phạm hợp đồng với khách hàng của tôi ai bồi thường? Cô dính vào nhiều vụ kiện cáo như thế, rốt cuộc có trả nợ cho tôi được không? Tôi không cần tiền lãi nữa,

    Cô trả tiền gốc cho tôi là được. Các người làm gì đó? Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra! Các người làm cái gì đó? Sếp Hứa! Công ty chúng tôi đang cần tiền gấp. Chúng tôi không đợi nổi nữa rồi, cô có thể trả khoản kỳ hai cho chúng tôi trước được không?

    Sếp Hứa, cô đừng đi mà sếp Hứa! Rốt cuộc có trả được số tiền còn lại hay không? Cho chúng tôi một câu trả lời đi sếp Hứa. Sếp Hứa! Sếp Hứa! Đừng đi mà sếp Hứa! Bố, trông bố hèn nhát như thế, con thực sự đã từng nghĩ

    Hay là đổi người bố khác. Nhưng mỗi khi như vậy con lại tự an ủi mình, áo rách thì có thể thay, nhưng bố thì không thể đổi được. Hết cách rồi, con gặp phải người bố như vậy, dù có xa cách thì cũng là bố. Không có bố thì không có con.

    Trước đây trong mắt con, bố đúng là một tên khốn. Nhưng hôm nay, trong mắt con, bố là một anh hùng. Con gái, thực ra kể từ ngày con chào đời, bố vẫn luôn muốn làm một người bố tốt. ♫Muốn có một ngôi nhà♫ ♫Một nơi chẳng cần xa hoa♫

    Bố cầm lấy sổ tiết kiệm đi. Đây là tiền của con, con cầm lấy đi. ♫Để khi tôi mệt mỏi♫ Đã cho bố rồi thì là của bố. Nghe con, đừng có tranh với con. ♫Tôi sẽ nghĩ về nó♫ Nhận đi. ♫Tôi muốn có một ngôi nhà♫ ♫Một nơi không cần rộng lớn♫

    Được rồi, con dừng ở đây đi. ♫Để khi tôi gặp chuyện bất ngờ♫ Bố đi bộ mấy bước là về. ♫Tôi sẽ không thấy sợ♫ ♫Có ai không muốn có nhà♫ Lái xe từ từ thôi. ♫Nhưng lại có người không có♫ Bố, bố đừng giục con rể bố nữa.

    ♫Nước mắt chảy trên khuôn mặt♫ Anh ấy có sinh con đâu mà. ♫Chỉ có thể tự tay lau đi♫ Bố chỉ nghĩ con từng này tuổi rồi, cũng nên có con rồi. ♫Tôi thật ngưỡng mộ cô ấy♫ Đúng không? ♫Bị tổn thương thì có thể về nhà♫ Để con nghĩ thêm đã.

    ♫Còn tôi thì chỉ có thể cô đơn♫ Đây là thuốc thanh nhiệt này. ♫Đi tìm ngôi nhà của tôi♫ Bố để đây cho con, bây giờ con cũng bận, lắm việc, ♫Tuy tôi chưa từng có một ngôi nhà ấm áp♫ có thời gian thì về thăm nhà. ♫Nhưng tôi vẫn dần lớn lên♫

    ♫Chỉ cần trong tim đầy ắp yêu thương♫ ♫Thì sẽ được quan tâm♫ ♫Không thể oán trách ai♫ ♫Tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình♫ ♫Tuy rằng bạn có nhà, chẳng thiếu thứ gì♫ ♫Nhưng sao tôi không nhìn thấy nụ cười của bạn♫ ♫Mãi mãi nói rằng không có tình yêu thương♫

    ♫Cả ngày không về nhà♫ ♫Tuổi tác tương đồng♫ ♫Tâm hồn khác nhau♫ ♫Cho tôi có được một mái nhà♫ [Con không phải lo chuyện ở nhà.] [Bên mẹ con, Thiến Thiến,] [dù có khóc lóc ỉ ôi thế nào,] [lật tung trời đất lên] ♫Tuy rằng bạn có nhà, chẳng thiếu thứ gì♫

    [một mình bố gánh vác được.] [Cùng lắm thì cãi nhau,] [bà ấy đuổi bố ra ngoài.] [Có chút tiền trong tay,] [sống cuộc sống yên ổn không tốt hay sao?] ♫Nhưng sao tôi không nhìn thấy nụ cười của bạn♫ [Tại sao lại cứ tham lam thế chứ?]

    [Tại sao lại phải có dã tâm lớn thế?] ♫Mãi mãi nói rằng không có tình yêu thương♫ ♫Cả ngày không về nhà♫ [Vương Toàn biết con đang ở đây.] [Nếu nó dám qua đây] [thì hôm nay bố sẽ liều với nó.] ♫Tuổi tác tương đồng♫ ♫Tâm hồn khác nhau♫

    [Dùng cả mưu mẹo trong kinh doanh] [với người trong nhà.] ♫Cho tôi có được một mái nhà♫ [Có phải tháng nào đưa tiền cho bố mẹ cũng thấy xót ruột] [nên muốn đòi lại trong một lần không?] ♫Tuổi tác tương đồng♫ [Tình cảm cha con của chúng ta,] ♫Tâm hồn khác nhau♫

    [một giọt máu đào hơn ao nước lã,] [không thể nào] ♫Cho tôi có được một mái nhà♫ [bị tiền bạc tầm thường thay thế được.] [Bố là bố ruột con,] [không phải bố dượng.] Cậu… cậu đổi kiểu khác đi được không? Cô gái đó đi xa rồi. Đại ca, đại ca.

    Đến rồi đây. Đợi chút, đợi chút. Được rồi, được rồi. Xuống đi, xuống. Có thôi đi không? Có mỗi cái tay dùng được mà còn bấu nữa. Rửa cái chân trước nào. Nào. Nào, nào, nào, từ từ thôi. Nào, lại đây. Ngồi, ngồi xuống, ngồi xuống đi. Trời đất ơi. Trời ơi.

    Đúng là vô tư thật đấy, lại còn nặng lên cơ. Nào, nào. Quay đầu, quay đầu nào. Nào, để bên này. Cứ đến lúc tắm với rửa là cậu ấy vui lắm. Đúng không? Đến đúng lúc ghê. – Tôi đến thăm sếp Cầu. – Lão Phùng, mới nãy tôi bảo gì?

    Biết trước đã tắm trước cho cậu ấy rồi. Tắm vẫn kịp mà, giờ tắm luôn. Cởi ra tắm luôn. Thế các anh tắm đi, tôi ra ngoài trước. Đừng, đừng, đừng. Không cần, đùa với cô thôi. Có nóng không? Đứng có “a” nữa, có nóng thế đâu. Cậu xem này,

    Không nóng đúng không? Cái mùi chân này, có mùi chuồng bò. Đại ca này, anh nhắc đến vụ chuồng bò tự dưng tôi lại nhớ ra. Năm đó sao lại nhốt anh vào trong chuồng bò thế? Hỏi cậu đấy. Tôi còn mong cậu ta ra khỏi chuồng bò rồi rửa chân cho đây.

    Thứ vô lương tâm. Tôi hỏi anh, sống trên đời ai tốt với anh nhất? Không có à? Cậu có lương tâm không đấy? Tôi à? Đúng rồi. Thế thì tôi rửa chân cho cậu đáng rồi. Có mình anh ấy tốt với anh à? Tôi cũng tốt với anh à? Xem kìa,

    Vẫn chưa lú lẫn hẳn đâu đấy. Được rồi. Tiểu Hứa, giúp một tay. Đưa khăn lau chân cho tôi. Tôi hỏi câu này nữa này, trên đời này anh hận ai nhất? Hận ai? Cậu xem, cậu có lương tâm thật đấy, không hận ai hết đúng không? Không hận ai hết à?

    Hay là anh quên hết chuyện anh hận rồi? Được đó, anh bạn già. Không hận thù thì cậu còn có thể sống thêm mấy ngày. Tiểu Hứa, cô có biết anh bạn già này quan tâm gì nhất trên đời không? Gì, tự nói đi. Không nói được. Tự nói đi.

    Quan tâm cái gì nhất? Á ớ cái gì, tôi nói thay nhé. Một chữ thôi, tiền. – Cười rồi, cười rồi. – Cười tươi chưa kìa. Nhắc đến cái này là cười tươi nhất đấy. Giờ phá sản rồi, chúng ta phải đền bao tiền anh biết không? Anh ấy muốn viết.

    Muốn viết à? Có, có, có. Tôi lấy cho anh, tôi lấy cho anh. Anh giỏi thật đấy, giờ còn biết tính nữa à? Anh viết ra tôi xem. Ôi giời ơi, khỏi phí sức nữa, cậu không phải tính. Tôi nói cho cậu nghe, bây giờ mấy ông anh này

    Chẳng còn đồng nào nữa rồi. Đại ca, khỏi nói chứ, anh làm vậy khiến tôi tự dưng nhớ lại lúc chúng ta ra nước ngoài nhập thép. Tôi vẫn thấy thời gian đó thật sự rất tuyệt. ♫Đời khổ đoản, buồn vui ly loạn♫ Nhắc đến vụ lên phía Bắc,

    Tôi thật sự thấy có lỗi với mọi người. ♫Chỉ trong chốc lát, mây khói tan biến, thuyền rời bờ♫ Tôi hơi thiếu chín chắn, nghe cái là tin, dẫn mọi người đến đó. Chưa kể đến chúng ta chịu khổ như vậy, ♫Lưu luyến chút niềm vui sót lại, chân thật lại hư ảo♫

    Cuối cùng còn vứt Tiểu Hứa ở đó. Đúng là không có nghĩa khí. ♫Đã không còn nuối tiếc, oán hận, vui buồn xen lẫn♫ Tôi hỏi các anh này, nếu bây giờ Quách Khải Đông ở đây, các anh nói xem ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ cậu ta còn có thể

    Chen lên cùng xe với chúng ta không? ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫ ♫Từ chói lọi đến u tối♫ [Ngũ Kiến Thiết, cậu, tôi,] ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫ [Hứa Bán Hạ, Phùng Ngộ,]

    ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ [chúng ta biết nhau, gặp nhau, chơi với nhau,] ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ [đây đều là duyên phận,] [là duyên phận trời ban.] [Công ty kiếm được không ít tiền.] [Việc làm ăn của tôi có một phần của cậu trong đó,]

    [tôi tích góp cho cậu đấy.] [Đến khi cậu ra tù, tôi sẽ đưa cho cậu hết.] [Số tiền này do tôi vất vả tích góp cho cậu.] ♫Còn bao nhiêu người theo đuổi viên mãn♫ [Bây giờ Cầu Tất Chính đang nằm ở bệnh viện.] [Lẽ nào anh định cả đời này]

    ♫Tuôn chảy ở tận cùng của dòng thời gian♫ [không dám đối diện với anh ta sao?] [Lương tâm cũng có thể trở nên tốt hơn mà.] ♫Còn bao nhiêu người cầu nguyện để được chạm mặt♫ ♫Lơ lửng trên bầu trời của thành phố♫ Làm sao thế này?

    ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ Đừng thế. ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ Nghe lời tôi. Sao… sao còn lau nước mắt thế? ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ Bệnh nhân, bệnh nhân yếu đuối. Đúng không? Không sao, không sao. Đừng khóc, đừng khóc, đừng khóc.

    ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫ Yên tâm, yên tâm. Không khóc, không khóc. Chúng ta không đi cùng cậu ta. ♫Từ chói lọi đến u tối♫ ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫ ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ Nghỉ bệnh cho khỏe. Đúng. Người anh em này,

    ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ khỏi bệnh rồi, chúng tôi đã nghĩ sẵn chỗ cho cậu rồi. Cậu đến chỗ Lão Phùng, ở đó mà dưỡng lão, đến lúc đó còn Tiểu Hứa vẫn trẻ, để cô ấy chăm sóc chúng ta đến lúc chết. Cậu thấy sao hả? Thế cũng vui rồi à?

    Sau này đừng có nghĩ đến tiền nữa, ♫Còn bao nhiêu người theo đuổi viên mãn♫ nhìn xa ra. Bao nhiêu tiền mới là đủ? Người anh em ngốc, ♫Tuôn chảy ở tận cùng của dòng thời gian♫ nằm trên giường bệnh thì bằng không hết.

    ♫Còn bao nhiêu người cầu nguyện để được chạm mặt♫ ♫Lơ lửng trên bầu trời của thành phố♫ ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫ ♫Từ chói lọi đến u tối♫

    ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫ ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫

    ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫