[VIETSUB] Quyến Luyến Hồng Trần – Tập 07 | Cổ Lực Na Trát & Từ Khai Sính | WeTV

♪Tương lai là con quay không ngừng nghỉ♪ ♪Mài giũa theo thời gian♪ ♪Theo bước chân em đi♪ ♪Gặp khó khăn cũng có thể kéo dây khóa♪ ♪Muốn đi đến chân trời nào♪ ♪Trước nay chưa từng bối rối♪ ♪Khi em nhận ra điều tuyệt vời xảy đến♪ ♪Vững tin và không né tránh♪

♪Ánh mắt anh sáng trong biết bao♪ ♪Tựa như những vì sao, đón trọn sự mênh mông♪ ♪Tình yêu khơi dậy những tia pháo♪ ♪Thắp sáng cả trời đêm vùng cực♪ ♪Không lặng thinh dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Em nghe thấy nhịp đập của anh♪ ♪Dù cho màn đêm sẽ biến sắc♪

♪Tình yêu sao có thể lướt qua trong im lặng?♪ ♪Đường nét dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Đưa tới hơi ấm lòng bàn tay♪ ♪Không có lý do gì để không giữ chặt♪ ♪Em muốn anh bầu bạn ở bên♪ ♪Đến hết quãng đời còn lại♪ =Quyến Luyến Hồng Trần= =Tập 7= Cái tên trăng hoa Lục Quần này. Làm sao thế hả? Lục Quần đang độc thân, buổi tối đi vui chơi là rất bình thường, sao cậu lại tức chứ? Chủ yếu là mình lo cho cậu. Cậu nghĩ mà xem nhé. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã,

Anh ta là người như vậy thì anh em tốt của anh ta có thể tốt đến đâu chứ? Mình khuyên cậu vẫn nên cân nhắc thêm về Tô Thanh Triệt. Vâng thưa mẹ Hàn. Trời ơi, uống chậm thôi. Có chuyện gì thế? Mình nói cho cậu biết,

Hôm nay mẫu đồ ngủ đôi mới của chúng ta bán được hơn 50 bộ đấy. Nhiều thế à? Đúng thế. Dạo này tỷ lệ thoát ế cao lắm à? Ai thế này? (Tô Thanh Triệt: Nghỉ ngơi sớm đi) Anh ấy à? Thật là. Anh ấy cũng chẳng biết tranh thủ chớp thời cơ,

Sốt ruột chết đi được. Đúng đấy. Mình đã thử rồi, anh ấy nói chuyện nhạt lắm, mình còn chẳng biết trả lời thế nào. Mình thấy cậu bình tĩnh là đúng đấy. Biểu hiện của anh ấy hôm nay quá xuất sắc,

Làm mình nghi ngờ hình tượng chưa từng có bạn gái của anh ấy rốt cuộc có phải là giả vờ không? Chắc không phải đâu. Alô, sao thế? Anh Lục. Sao anh lại đi rồi? Có phải là đến nhà Nana không? Tôi chỉ đưa cô ấy về nhà thôi, không làm gì khác. Cậu không cần để ý tôi đâu, cậu chơi cho vui đi. Vâng. Mai tôi mang đồ ăn sáng cho anh. Thế nhé, cậu chơi đi. Alô, gì vậy? Muộn lắm rồi đấy. Mau, gửi tôi tin nhắn WeChat đi. Hình như WeChat của tôi bị hỏng rồi, không nhận được tin nhắn. Anh hâm à? Sao lại có thể hỏng được. Tôi bảo cậu gửi thì cậu gửi đi. Tôi đang đợi tin của người ta đây này.

Tôi nhắn rồi đấy. Ơ mà, đêm hôm anh đợi tin nhắn của ai mà sốt ruột thế? Tống Tinh Thần chứ gì? Cậu đừng có nói linh tinh, không phải. Cô ấy đi tắm rồi à? Hay là đang làm việc? Hay là đang nói chuyện với người khác? Rốt cuộc em đang làm gì thế? Sao mãi mới trả lời tin nhắn của anh? Em không biết là anh đang đợi em à? Không muốn nói chuyện với mình? Cưng ơi, mình hơi đau bụng, mình đi vệ sinh cái nhé. Cậu đi đi. Không sao đấy chứ? Không sao. Bên này. Không sao chứ? Ngủ rồi à? Các đồng chí. Hôm nay chúng ta nhận được một nhiệm vụ vinh quang và thiêng liêng nhưng gian khổ. Ban quản trị khu chung cư gần đây mời một nhóm các cô các bác đến Cực Dạ chúng ta, để chúng ta phổ cập cho họ về giáo dục an ninh.

Còn một yêu cầu nữa. Không phải bảo chúng ta đi dọn dẹp vệ sinh chứ? Chắc không phải đâu. Bởi vì khu chung cư này là chung cư cũ cho nên thường xuyên bị trộm cướp. Cho nên ban quản trị muốn lắp camera, nhưng người dân thì lại không đồng ý.

Cần chúng ta giúp lắp đặt camera à? Nghe tôi nói hết đã. Cho nên cần chúng ta phổ cập cho họ kiến thức an ninh sau đó làm công tác tư tưởng cho những gia đình bất hợp tác. Nhưng tôi ăn nói vụng về lắm, tôi nói với họ thế nào chứ?

Nhiệm vụ này không đơn giản chút nào. Đúng vậy. Thay vì việc dùng sức, thì còn phải dùng não nữa. Thế… Cho nên mọi người nhất định phải cố gắng làm việc. Giải tán. – Vâng. – Vâng. Sao anh lại không có não được? Tự mình không biết à? Các cô các chú.

Hôm nay là buổi giáo dục an ninh mà ban quản trị chung cư tổ chức. Đây là đội phó đội cứu hộ Cực Dạ của chúng cháu. Xin chào mọi người. Đến để thuyết phục chứ gì? Cậu cứ nói thẳng ra đi, muốn thế nào?

Chỗ chúng tôi không muốn lắp, thế đã được chưa? Muốn cưỡng chế à? Đúng đấy. Không phải, không phải như thế đâu. Chúng cháu chủ yếu chỉ muốn phổ cập một số vấn đề an toàn thường gặp trong cuộc sống thường ngày thôi. Các cô, các chú,

Trước tiên cảm ơn mọi người đã dành thời gian quý báu đến đây nghe chúng cháu chia sẻ. Cái gọi là vấn đề về an toàn an ninh là những vấn đề chúng ta có thể gặp trong cuộc sống, ví dụ như chống trộm cắp, chống hỏa hoạn, chống lừa đảo.

Mọi người xem nhé, bây giờ sắp vào mùa hè rồi, rất nhiều nhà vì để cho thoáng mát mà đã mở toang cửa chính, thế là cho trộm cắp cơ hội để lợi dụng. Bác ơi, khi mà chúng ta gặp phải hỏa hoạn thì phải bịt chặt mũi và miệng. Cũi gì cơ? Cần cũi làm gì? Không phải cũi. Mà là mũi và miệng. Bịt chặt mũi và miệng. Mũ miện á? Mũi ấy. Mũi. Mũi. Mũi. Đúng rồi. Mũi. Được. Để tôi làm.

Em không làm được đâu. Em không làm được đâu. Đau họng lắm. Anh động não đi chứ. Bác ơi, đợi cháu một lát. Bác ơi, khi gặp hỏa hoạn, dùng khăn ướt bịt chặt mũi, khom lưng, rồi bỏ chạy nhé. Hiểu rồi. Hiểu rồi? Bình thường hai cô thích làm gì ạ?

Hỏi cái này để làm gì? Là thế này ạ, cháu thấy hai cô tràn đầy năng lượng, hơn nữa lại còn biết ăn nói. Cháu muốn tuyển dụng hai cô làm nhân viên ngoài biên chế của bọn cháu. Thế nghĩa là sao? Bởi vì đội cứu hộ chúng cháu

Bình thường luôn phải thâm nhập sâu vào cộng đồng, làm những công tác giáo dục an ninh. Nếu như hai cô dẫn dắt chúng cháu triển khai công việc, thì chẳng phải rất thuận lợi ư? Hơn nữa còn có thể thêm niềm vui cho cuộc sống nghỉ hưu của các cô.

Các cô xem, đây là thư mời cháu đã chuẩn bị, hai cô xem đi ạ. Cháu này, cháu có bạn gái chưa? Cháu vẫn chưa ạ. Để cô giới thiệu cho cháu một người, cứ để cô lo cho. Tốt thế ạ? Cảm ơn cô. Cháu này, bọn cô đồng ý hết rồi. Cảm ơn các cô chú. Sao lại đồng ý rồi? Ông thì biết cái gì chứ?

Mau về nói với vợ ông đi, đồng ý làm thì tham gia vào nhóm xem mắt. Cái gì? Vào nhóm gì cơ? Nhóm xem mắt. Cái nhóm này… Làm xong việc này anh sẽ rời nhóm ngay. Liên quan gì đến tôi? Alô. Cháu nói cho cô biết, cháu đã hoàn thành xong môn này rồi nhé. Cháu mệt muốn chết. Cháu qua rồi à? Đương nhiên, với khả năng livestream và tốc độ thu hút fan của cháu thì cháu có thể đảm nhận công việc này luôn rồi.

Từ vận hành, lên hình đến quay phim, một tay cháu lo hết, thể hiện rõ nghiên cứu sâu sắc của cháu đối với ngành kinh tế livestream. Thế mà còn không cho cháu điểm cao, Qua là được rồi. Không uổng công buổi livestream lần trước, cháu phải mời cô đi ăn đấy nhé. Lát nữa, cháu phải học một lớp chuyên ngành tự chọn mới. Giảng viên là người tới từ Ivy đấy. Môn đó cháu trượt mấy lần rồi, cháu tự mà nỗ lực đi. Mong là giảng viên sẽ hiền hòa thân thiện. Thế cô làm việc đi, cháu cúp máy đây. Tạm biệt. Sắp muộn giờ rồi, chúng ta phải nhanh lên. Ừ. Thầy giáo mới tên là gì ấy nhỉ?

Sao mà biết được, hình như họ Đường. Xin lỗi. Để tôi nhặt giúp. Người yêu cũ? À không phải, chú. Khiêm Thành, lâu rồi không gặp. Tôi chính là giáo viên lớp Kinh tế truyền thông mới, Đường Duệ Trạch. Chào thầy. Em vào học trước đây. Đi đi. Trời ơi,

Ở nhà thì bị Tống Tinh Thần bắt nạt, ở đây thì còn một ông chú. Chuyện gì thế không biết, tội nghiệp mình quá. Giáo sư Đường, không ngờ trước đây giáo sư quen Khiêm Thành. Trước đó cậu ta là học sinh của ai?

Hồi trước cậu ta là học sinh của Giáo sư Ngô. Cậu ta đã trượt môn nay hai lần rồi, nếu như lần này mà cũng không qua thì cậu ta sẽ không có tư cách bảo vệ luận văn đâu. Môn này không khó mà, rốt cuộc sao lại như thế?

Cậu ta học chuyên ngành Phương tiện truyền thông mới. Vốn dĩ là các môn phải học đã nhiều, còn phải tham gia các loại hoạt động ngoại khóa, lãng phí bao nhiêu thời gian, không đủ tín chỉ. Thích hoạt động ngoại khóa thì không phải chuyện xấu,

Nâng thành tích cao hơn là được. Đúng thế. Hai cậu sao đấy? Thằng nhóc này, không biết học ai, vẫn chưa ra đâu vào đâu mà đã đi tỏ tình với Đinh Vĩ Linh, bị người ta từ chối rồi. Cậu tỏ tình với Đinh Vĩ Linh? Cậu ta thích Đinh Vĩ Linh à?

Anh quan tâm hơn đến đồng đội của chúng ta chút được không? Nhưng mà cũng đúng, trông cô Đinh Vĩ Linh này cũng khó theo đuổi đấy nhỉ? Chứ còn gì nữa, ai mà biết được học từ ai chứ? Lâm Mộc, cậu nói cho tôi nghe xem, chuyện là thế nào?

Cô ấy chê tôi đeo bám quá, không thèm để ý tôi nữa. Chỉ là bình thường tôi muốn quan tâm cô ấy nhiều hơn thôi. Kiểu hành xử của cậu mà gọi là quan tâm á? Ngoài chuyện công việc ra, cứ hơi tí lại đi tìm người ta. Thật là.

Cậu không có việc gì khác làm à? Tôi có chứ. Tôi nói là muốn đưa cô ấy đi xem phim, nhưng tôi lại sợ cô ấy không có thời gian. Sau đó thì sao? Người ta mua vé xem phim tất cả các ngày trong tuần luôn. Bảo sao đối phương chẳng áp lực?

Bình thường tôi chỉ nhắn cho cô ấy vài tin thôi. Cậu nhắn nhiều thế này người ta còn không trả lời cậu. Cưng à, em làm gì thế? Em đã ăn chưa? Ngủ chưa? Sao em không trả lời anh? Người ta đợi sốt cả ruột. Em có làm sao không?

Cậu làm gì vậy hả? Tra tấn ép cung à? Anh nói có phải không? Đội phó Lục, anh giúp thì giúp cho trót. Nghĩ cách giúp tôi đi. Được, người anh em, cậu nghe rõ cho tôi, những lời tôi nói sau đây cậu phải nghe cho thật rõ. Vâng.

Nhất định không được đeo bám, không được chiều phụ nữ. Cậu phải coi cô ấy là một con cá. Cá? Để cô ấy vào trong ao cá. Trong ao cá. Ba ngày cho ăn một lần, duy trì cái cảm giác đói. Ba ngày cho ăn một lần.

Cậu không thể vớt cô ấy ra, cho vào bể cá để nuôi nấng cưng chiều được. Tôi lấy ví dụ cho cậu. Mấy hôm trước Vĩ Linh muốn tham gia tiệc với bạn bè, sao cậu không cho người ta đi? Cậu để cho người ta đi chứ. Có thể đi mà.

Đi cùng mấy chị em của cô ấy thì đi được, nhưng không thể có đàn ông. Cậu có hiểu thế nào là tự do? Thế nào là không gian không hả? Đây chính là hai thứ phụ nữ cần nhất. Còn cậu thì sao? Như thằng ngốc

Ở bên cạnh cứ Vĩ Linh, Vĩ Linh. Vĩ Linh. Bạn người ta thấy thế sẽ nghĩ thế nào về cậu hả? Sẽ coi cậu là người thế nào? Có đáng sợ không hả? Nhưng tôi không thể chấp nhận tên đàn ông khác lại gần cô ấy.

Tôi nói cho anh biết, ai mà tiếp cận cô ấy thì tôi sẽ bóp chết anh ta. Cậu nhốt cô ấy ở nhà cả đời được chắc? Tình cảm của cậu như vậy rất là rẻ mạt, cậu có hiểu không? Đợi chút, có một vấn đề nhé. Thế nếu người đàn ông đó

Là bạn trai cũ của cô ấy thì sao? Lúc thế này cậu phải rộng lượng hơn. Phải đẩy, kéo, hiểu không? Đẩy. – Đẩy. – Kéo. Kéo. Đẩy. Kéo. Đẩy. Đẩy. Kéo. Kéo. Hiểu không? Đội trưởng Tô, nếu như anh gặp phải trường hợp này, bạn gái đi tìm bạn trai cũ,

Thì anh làm thế nào? Bạn trai… Bạn trai cũ à? Đúng. Đó là quá khứ rồi. Cậu là gì? Hiện tại. Quan trong nhất chính là nắm chặt hiện tại. Sao hả? Cậu thấy bản thân kém hơn người cũ à? Phải rồi, không kém mà. Đúng thế. Đúng thế.

Đây gọi là rộng lượng. Đây gọi là đàn ông đích thực. Học được chưa? Học được rồi. Giờ về mà ngẫm đi, nghĩ cho kỹ, biết chưa? Ơ, tôi vẫn chưa hiểu lắm về cái đẩy, cái kéo ý. Buổi sau sẽ dạy cậu. Đợi buổi học sau sẽ dạy cho cậu. Tôi…

Lục Quần này, bây giờ là thế này, có một nhiệm vụ của Hội chữ thập đỏ cần chúng ta vận chuyển một lô vắc xin thủy đậu. Nhưng mà bây giờ sắp vào mùa mưa rồi, lại phải vào trong núi, đường núi thì không dễ đi,

Cho nên phải chuẩn bị kỹ từ trước. Được. Không thành vấn đề. Mấy ngày này tôi sẽ làm kế hoạch rồi gửi anh. Anh sao thế này? Nóng à? Cậu không nóng à? Tôi không nóng. Đúng rồi, tối qua anh nói chưa? Chưa nói. Cơ hội tốt như thế mà.

Đợi đến lúc anh tỏ tình thì chắc người ta đã sinh đứa thứ hai rồi. Đứa thứ hai gì? Cậu đừng có nói linh tinh được không? Cậu làm cái gì thế hả? Đưa đây. Làm gì thế hả? Anh xem kỹ cho tôi, xem kỹ từng bài trạng thái cô ấy đăng,

Bao gồm cả bài cô ấy trả lời người khác, bao gồm cả bạn thân của cô ấy đăng nữa. Anh xem kỹ cho tôi từng dòng trạng thái một. Ngày nào tôi cũng xem tường của cô ấy mà. Cô ấy sao lại bị thương thế? Tối qua vừa đăng đúng không? Không thấy đúng không? Cơ hội ghi điểm kìa. Tôi nên trả lời trước, hay là tôi đi…? Được rồi, tôi biết rồi. Thuốc uống, thuốc bôi, thuốc xịt, thuốc xoa, nói chung tôi đã mua cho cô ấy tất cả các loại thuốc dùng được rồi.

Được rồi chứ? Đợi đã. Tôi thấy hình như cô ấy không sao cả. Cô ấy đi đứng nhanh nhẹn lắm. Phụ nữ phiền thật đấy. Cúp máy đây. Tinh Thần. Anh làm gì vậy? Xin lỗi. Anh vừa mới biết em bị thương. Chân này đúng không? Sao lại tím rồi? Xịt thuốc đã. Tẹo nữa tôi còn rất nhiều chuyện phải làm nữa. Giao hết cho anh. Nhẹ thôi. Có chuyện gì vui thế? Mấy ngày nữa là kỉ niệm thành lập trường cũ của tôi, rất nhiều bạn học, thầy cô đều đến. Về thăm trường cũng vui đấy. Đúng vậy. Lúc đó tôi khoác lên mình bộ chiến bào, sẽ quét sạch mấy cậu nhóc khóa dưới.

Sao thế? Họng anh khó chịu à? Không. Thế chiều anh có việc gì không? Không có. Thế đi cùng tôi đến chỗ này. Được. Đi thôi. Đi tham gia kỷ niệm thành lập trường liệu có làm em nhớ lại chuyện gì vui hồi trước không?

Ví dụ như bạn trai cũ của em lúc đó. Lúc ở bên anh ấy cũng khá là vui. Thế bây giờ anh ta làm gì? Nghe nói là làm giáo sư khoa Kinh tế ở Học viện Kinh tế Bourke. Đừng đào chuyện cũ lên nữa.

Đào ra rồi thì rốt cuộc sẽ làm tôi khó chịu hay khiến chính anh khó chịu? Anh thấy bộ này thế nào? Hơi quê một chút. Quê á? Thế bộ này thì sao? Lỗi thời quá rồi. Thế anh thấy bộ nào đẹp? Anh thấy bộ này khá đẹp.

Đây là cái gì thế này? Tôi không thích. Em thử đi mà. Không muốn. Em thử đi mà. Đẹp không? Đẹp lắm. Anh chắc chắn là đẹp chứ? Anh có chắc đây không phải là đồ của nữ tu không? Có chỗ nào giống nữ tu chứ.

Tôi thấy anh chọn bộ đồ xấu nhất trong cả cái cửa hàng này cho tôi thì có. Chị nhân viên ơi, chị lấy giúp tôi mấy bộ tôi mới chọn lúc nãy, tôi muốn thử. Vâng, chị đợi một lát. Đẹp lắm mà. Tô Thanh Triệt. Anh đến đây một lát. Nhanh lên.

Làm gì thế? Kéo khóa lên giúp tôi. Hả gì nữa? Nhanh lên. Xong rồi. Tôi không đẹp à? Sao anh không nhìn tôi? Đẹp chứ. Thế sao anh không nhìn tôi? Tinh Thần, anh có chuyện muốn nói với em. Anh nói đi. Anh ra ngoài đợi nhé. Gửi anh một quyển. Cảm ơn. Đàn chị, chị đến tham gia kỷ niệm trường à? Cho em xin tên và khoa tốt nghiệp, em tìm cho chị. Tống Tinh Thần, viện Cao học, khoa Y học, khóa 16. Đây là quyển sổ tay về chương trình kỷ niệm trường. Bên trong có ghi chương trình chi tiết

Và nơi tổ chức. Được. Lâu rồi không gặp. Lâu rồi không gặp. Dạo này em thế nào? Cũng không tệ. Thế em đi trước đây. Tống Tinh Thần. Em đang né tránh anh à? Làm gì có. Lúc nãy đã chào hỏi rồi mà. Buổi lễ sắp bắt đầu rồi. Em qua đó trước đây.

Chúng ta chắc sẽ ngồi cùng nhau đấy, cùng đi đi. Được. Nơi này vẫn giống như hồi trước, chẳng có thay đổi gì mấy. Đúng vậy. Chỉ là tòa nhà giảng đường nhìn sáng sủa hơn trước. Tinh Thần. Cô Bạch. Lâu quá rồi không gặp. Duệ Trạch cũng đến rồi à?

Hai em kết hôn rồi đúng không? Tinh Thần, em chọn người đàn ông triển vọng này chuẩn đấy. Đợi vài năm thì đợi vài năm thôi. Duệ Trạch bây giờ là giáo sư trẻ nhất của trường chúng ta đấy. Hai em có con rồi chứ nhỉ? Mấy tuổi rồi? Cô Bạch.

Đó đều là chuyện ngày xưa rồi, bọn em chia tay từ lâu rồi, vừa nãy mới gặp nhau thôi. Ôi xem trí nhớ của cô này, cô lại vẫn cứ nhớ hình ảnh hai đứa suốt ngày dính lấy nhau chứ. Cô ơi, buổi biểu diễn sắp bắt đầu rồi,

Chúng em qua đó trước nhé. Ừ, đi đi. (20 năm thành lập Đại học Hải Thành) Phải đeo vòng phát sáng khi vào. Cảm ơn. Đây là quà lưu niệm và nước. Cái này thì không cần đâu, cô ấy dị ứng với xoài. – Xin lỗi. – Không sao đâu, đưa tôi đi.

Giờ tôi không bị dị ứng nữa. Vâng. Lúc trước em uống trà sữa xoài còn phải uống thuốc chống dị ứng mà. Dị ứng cũng có thể chữa khỏi. Có thể ban đầu anh dị ứng với món đồ gì đó, một thời gian sau thì có thể hết dị ứng.

Thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ đấy. Em là bác sĩ, em biết nhiều hơn anh. Cuộc sống đại học thật thích. Còn nhớ hồi trước mỗi lần họp với hội học sinh thì đều họp ở đây, chúng ta còn thường xuyên cùng nhau xem kịch. Đúng rồi.

Còn nhớ năm đó ai đó cho em leo cây, để em ở đây xem vở kịch dài ba tiếng đồng hồ một mình. Còn có chuyện này à? Không nhớ à? Lúc đó anh là người rất bận rộn đấy. Thật ra là anh có nhớ, chỉ là không ngờ em vẫn chưa quên.

Ngừng lại nhé. Nhớ quá kỹ chuyện tuổi trẻ bồng bột là dấu hiệu của việc lão hóa đấy. Xem màn biểu diễn đi. Alô. Vâng. Vậy bây giờ em sẽ qua đó. Thời gian thấm thoắt trôi, năm tháng qua đi không lưu dấu vết. Vào ngày chuẩn bị chia ly này.

Liệu bạn có còn nhớ lời hứa mà chúng ta đã từng hứa. Trong tất cả những năm tháng đã trải qua ấy, không chỉ có tôi, có bạn, và thanh xuân chung của chúng ta, giấc mơ chung của chúng ta. Mãi mãi ở bên bạn. Chúc mừng em nhé, cơ hội đi bồi dưỡng tốt quá. Cảm ơn thầy, em không nghĩ sẽ là em. Tất cả đều là kết quả nỗ lực của chính em, ra nước ngoài học chăm chỉ nhé. Cảm ơn thầy. Anh nghe nói dạo này em đang khởi nghiệp à? Có thời gian anh sẽ qua chỗ em xem thử.

Anh phát triển như diều gặp gió ở nước ngoài rộng lớn, sao lại nghĩ đến việc về quê hương thế? Bây giờ trong nước phát triển rất tốt, muốn cống hiến một chút cho sự nghiệp giáo dục. Em hẹn với giáo sư rồi, giờ đi gặp thầy ấy. Nhưng giờ em mà đi thì có phải mất lịch sự quá không? Làm gì vậy? Bây giờ mà không đi thì lát nữa càng không đi được. Đi theo anh. Không ngờ tốt nghiệp lâu như thế rồi,

Mà em vẫn như hồi trước, len lén chuồn ra ngoài. Lúc nãy đều tại anh, bao nhiêu người nhìn chằm chằm, xấu hổ phết đấy. Đấy là tại em sĩ diện, nếu mà chạy nhanh hơn thì không ai nhận ra em rồi. Thế anh cứ từ từ đi loanh quanh đi,

Em đi trước đây. Thầy tìm em là vì chuyện đơn đăng ký phải không ạ? Đúng thế. Năm nay việc em xin thi tiến sĩ chắc không trông chờ gì được rồi. Là do không đạt yêu cầu sao ạ? Không phải như thế. Vị giáo viên hướng dẫn mà em xin đăng ký

Do sức khỏe đột nhiên có vấn đề, cho nên năm nay không thể nhận học sinh được. Nếu như em vẫn muốn tiếp tục đăng ký thi thì có thể phải điều chỉnh một chút về hướng nghiên cứu. Thế có nghĩa là, những nỗ lực từ trước đều là vô ích rồi.

Cũng không thể nghĩ như vậy được. Hoặc là em có thể đợi cơ hội khác mà. Suy cho cùng thì thời gian chuẩn bị dài một chút, cũng không phải là một việc xấu. Em biết rồi ạ. Cảm ơn thầy đã luôn lo lắng cho việc học tiến sĩ của em.

Nói cảm ơn thì em đã nói nhiều lắm rồi. Đừng sốt ruột, cứ từ từ nhé. Thầy đánh giá cao em, đừng bỏ cuộc nhé. Lát nữa em về kiểu gì? Có cần anh đưa em về không? Không cần đâu, em lái xe. Cảm ơn. Có phải là có tâm sự gì không?

Không sao. Hôm nay thấy hơi mệt chút thôi. Vậy em về trước đây, có cơ hội chúng ta nói chuyện sau nhé. Ừ, hẹn lần sau nhé. Em có thể đợi cơ hội khác xem. Thời gian chuẩn bị dài một chút cũng không phải là chuyện gì xấu. Alô. Cần chuyển một lô vắc xin thủy đậu đến cho một ngôi làng. Sau khi em trở thành thành viên dự bị thì chưa tham gia nhiệm vụ nào. Lần này cần một bác sĩ có chứng chỉ hành nghề y đi cùng đội. Em có rảnh không? Được thôi,

Anh cứ chủ động sắp xếp. Thế mai em đến tham gia một cuộc họp toàn đội trước khi xuất phát nhé. Vâng. Cũng chỉ thế thôi ấy mà. Có chuyện gì à? Nghe giọng em không được vui lắm. Hôm nay tôi hơi mệt, anh cũng về sớm nghỉ ngơi đi nhé. Ngày mai gặp. Thanh Triệt. Danh sách lần này lên xong rồi. Tôi thấy nhóm y tế có Tống Tinh Thần. Đúng rồi.

Sau khi Tống Tinh Thần chính thức trở thành thành viên dự bị (Thành viên – Nhóm y tế: Tống Tinh Thần) thì vẫn chưa tham gia hoạt động nào, vừa hay lần này cần đến cô ấy. Alô, Thanh Âm. Anh Thanh Triệt, cuối cùng anh cũng nghe điện thoại của em. Anh đang làm gì thế? Tôi đang làm việc. Công việc quay phim của em sắp kết thúc rồi, mấy ngày nữa sẽ bay về. Anh đến đón em được không? E là không được đâu.

Mấy ngày nay nhiệm vụ khá bận. Hay là, tôi bảo Lục Quần đi đón em cũng được nhé? Thế tôi đi làm việc đây nhé. Sao lại bảo tôi đi chứ? Tôi cũng có lòng tự trọng nhé. Anh thế này… Tôi cũng là đội phó mà. Có hai khó khăn chính

Trong nhiệm vụ vận chuyển vắc xin lần này. Thứ nhất, thời gian bị giới hạn khi vận chuyển cung ứng lạnh. Thứ hai, phải đi vào vùng núi. Có một vài nơi không có trạm thu phát gốc nên dẫn đến mất tín hiệu. Hai việc này nhất định phải chú ý,

Đồng thời phải chuẩn bị tốt từ trước. Mọi người rõ cả chưa? Hiểu rồi. Tống Tinh Thần, em phải đảm bảo giữ liên lạc thông suốt với trạm y tế địa phương trong suốt quá trình vận chuyển. Tôi sẽ chuẩn bị ổn thỏa. Mọi người đều chuẩn bị cẩn thận nhé.

Ngày mai xuất phát. Giải tán. Đúng rồi, bác sĩ… Cô ấy sao thế? Sau khi tham dự ngày kỷ niệm trường về thì cứ là lạ. Giải quyết việc vắc xin trước đi đã. Cô ấy không phải kiểu phụ nữ bình thường đâu, anh phải để ý chút nhé.

Làm gì vậy? Định ngồi xe tôi à? Chẳng thế thì gì? Bác sĩ Tống, ngồi xe này đi. Không cần đâu, tôi ngồi với cả đội là được rồi. Lát nữa gặp nhé. Ừ. Không phải anh em không giúp anh nhé. Cậu đúng là lắm lời. Vì để giúp anh

Mà tôi đã chuẩn bị hai máy làm lạnh, và sắp xếp đầy đủ một số dụng cụ cứu hộ, có thể đi rồi. Mau đi thôi. Trước khi trời tối phải đến nơi. Cậu lái xe. Anh… Xuất phát. ♪Tương lai là con quay không ngừng nghỉ♪

♪Mài giũa theo thời gian theo bước chân em đi♪ ♪Gặp khó khăn cũng có thể kéo dây khóa♪ ♪Muốn đi đến chân trời nào trước nay chưa từng bối rối♪ ♪Khi em nhận ra điều tuyệt vời xảy đến♪ ♪Vững tin và không né tránh♪ ♪Ánh mắt anh sáng trong biết bao♪

♪Tựa như những vì sao, đón trọn sự mênh mông♪ Xe di chuyển hoàn toàn bình thường. Chị Tinh Thần. Chị Tinh Thần. Nghe Đội phó Lục nói chị và Đội trưởng Tô yêu nhau rồi à? Tôi còn nghĩ anh ấy sẽ cô độc đến già chứ. Không phải chúng tôi. Là em thôi. Đồ mê trai. Vậy chị Tinh Thần này, chị với đội trưởng thật sự yêu nhau rồi à? Chỉ là bạn bè thôi. Con gái xấu hổ ấy mà, ngại thừa nhận. Nhưng mà tôi thấy, chắc chắn trong tim cô ấy có anh.

Yên tâm đi. Không sao đâu. Không sao. Cậu tập trung lái xe của cậu đi. Chị thật sự không có cảm tình với anh ấy à? Cậu trở nên hóng hớt thế từ bao giờ vậy? Học theo Lâm Mộc đấy à? Cái tốt thì chẳng thấy học được gì,

Còn lắm mồm thì học nhuần nhuyễn luôn. Con người đều có lòng hiếu kỳ mà. Với lại, chất lượng cuộc sống cá nhân của Đội trưởng Tô, Cậu cũng hiểu chuyện đấy. Rốt cuộc tình hình là thế nào? Không phải chị từ chối anh ấy rồi chứ? Cũng không đến mức đấy. Anh ấy… Có phải cậu chưa tắt bộ đàm không? Thấy chưa, người ta cũng không nói là từ chối anh. Cho nên anh đừng sốt ruột, việc tốt thường hay gian nan mà.

Anh thật sự không cần quá lo lắng đâu. Cậu lái xe tử tế đi. ♪Sự dịu dàng của anh giống như ánh sáng vào đêm vùng cực♪ ♪Noi theo hướng anh đi, tràn đầy những mộng tưởng♪ ♪Ngày tháng trở nên đằng đẵng, thế giới rơi vào quên lãng♪

♪Muốn xác nhận liệu anh có giống như em♪ ♪Xin đừng né tránh, hãy đến gần hơn chút♪ ♪Dù xa xôi đến đâu cũng phải dũng cảm tiến bước về phía trước♪ ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪

♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Phải lòng anh♪

♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪

♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪