Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Nguyệt Ca Hành Tập 02 | Trương Bân Bân x Từ Lộ | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nguyệt Ca Hành] [Tập 2] Có chuyện gì vậy, vẫn chưa bắt đầu sát hạch à? [Lục Ly vẫn chưa đến?] [Tiểu Tuyết, đệ tử của Võ Dương Hầu] Nhìn bên kia, nhìn bên kia. Sắp bắt đầu rồi. Các đệ tử nghe lệnh,
Có yêu quái trà trộn vào trong kết giới. Yêu quái? Nó ở ngay giữa các ngươi. Trong một nén hương ai tìm ra yêu quái và đánh bại được thì coi như qua bài thi. Cuộc thi bắt đầu. Đây là gì thế? Người này làm gì vậy? Đủ rồi,
Bài thi chỉ yêu cầu đánh bại hắn ta. Cô… Những yêu quái này quen thói hung tàn, cô tốt với chúng tức là ác với bản thân. Đã diệt trừ yêu quái, xin hỏi học trò A Hi có thể thăng cấp hay không? Sao hương vẫn đang cháy vậy?
Chẳng lẽ giữa chúng ta còn yêu quái nữa sao? Không phải vẫn còn yêu quái chứ? Vẫn chưa kết thúc. Không phải là ngươi chứ? Không phải là ngươi chứ? Tránh xa ta ra. Tránh xa ta ra. Hay cho một chiêu khổ nhục kế, cô ta chính là yêu quái. Ta?
Nếu không phải vậy tại sao vừa rồi yêu quái đó cứ phải tấn công cô? Tại sao cô lại xin tha cho hắn? Cô ngậm máu phun người. Bớt phí lời đi. Cái trò tung bột vớ vẩn này, bổn tiểu thư biết từ năm sáu tuổi rồi. Lục Ly,
Huynh vào đây kiểu gì thế? Ta có chân, đương nhiên là đi vào rồi. Ta thấy hình như cô bị coi thành đề thi rồi nên là ta không đến tay không đâu. Cơ hội đến rồi, mau chém hắn đi. Không được, ta sợ lắm. Huynh cứ tìm người khác đi.
Cô không làm được? Không làm được. Không được cái gì? Sợ. Vừa nãy cô làm được sao giờ lại không được? Này, xem đây. À, cô can đảm vậy chỉ để đánh nhau với con gái à? Ta thấy vừa rồi cô làm thế này… không phải ổn lắm hả? Thử đi.
Huynh coi thường ai đấy? Oa. Hóa ra là cành cây hóa thành yêu quái. Ôi, giỏi đấy. Được đấy. Ta chỉ… sơ ý vung tay, hắn đã chết rồi. Thật ra thứ Võ Dương Hầu kiểm tra là dũng khí mạnh mẽ khắc phục nỗi sợ và chiến thắng yêu quái.
Nếu như không có dũng khí thì dù cô có mạnh hơn nữa cũng không phải người họ muốn, hiểu chưa? Chào mừng mọi người đến phủ Võ Dương Hầu. Đây là đại sư tỷ của phủ Võ Dương Hầu chúng ta, Bạch Phượng. [Bạch Phượng, nữ đệ tử đứng đầu phủ Võ Dương Hầu]
Chúng ta đã thấy hết biểu hiện vừa rồi của các vị. Chút nữa, những đệ tử qua vòng thi này sẽ nhận được một tấm thẻ hoa vàng có thể vào vòng thi tiếp theo. Ta vào vòng hai rồi. Ta vào vòng hai rồi. Tay, tay, tay. Tay, tay. Đại ca,
Vừa rồi ta thấy huynh bay vèo qua, có rảnh thì dạy ta nhé. Véo tím thì 100 lượng, véo đau thì 300 lượng. Đại ca, ta là Vương Giản, huynh thì sao? Ta là Lục Ly. Hân hạnh. Những đệ tử không có thẻ hoa vàng cũng đừng nản lòng,
Phủ Võ Dương Hầu chúng ta luôn chào đón những đệ tử có chí đánh yêu quái bảo vệ chính đạo. Nhưng tiền đề là phải dựa vào thực lực của mình, không dựa vào vận may để vào trong. Người qua ải dưới sự giúp đỡ của người khác… [Là hắn ta.]
…không tính. Liễu Sao này gian lận. Đây là đại sư huynh của phủ Võ Dương Hầu ta, Đỗ Minh Xung. Cuộc tuyển chọn đệ tử nhập học những năm qua đều do huynh ấy quyết định. Lần này Đỗ sư huynh tới đây có phải có sắp xếp gì khác không?
Vừa rồi cô ta có sự giúp đỡ của ngươi mới qua ải đúng không? Đỗ sư huynh, vừa rồi ta chỉ đứng bên cạnh chỉ dẫn, cuối cùng vẫn là cô ấy tự hoàn thành. Ngươi mà cũng xứng gọi ta là sư huynh?
Ta còn tưởng cứ vào Hầu phủ đều là đồng môn, hóa ra Hầu phủ cũng chia cấp bậc à? Không giống như Võ Dương Hầu nói là mọi người bình đẳng nhỉ? Vậy thì là Lục Ly vượt giới hạn rồi. Ngươi đang vòng vèo lấy lời của chủ thượng để chèn ép ta?
Thế thì cho ta xem bản lĩnh của ngươi đi. Ôi chao. Đỗ sư huynh, huynh là đại sư huynh trong phủ, việc gì phải so đo với người mới như hắn. – Vả lại, việc tuyển chọn nghiêm khắc, – Yên nào, yên nào.
– nếu không có thiên phú, – Chưa chạm vào huynh phải không? sao có thể vào được vòng thử thách tiếp theo của chúng ta? Mông của ta. Ta đã phát thẻ hoa vàng ra rồi, Đỗ sư huynh nể mặt ta đi được không? Nếu Bạch Phượng sư muội đã nói
– tất nhiên ta phải nể mặt Bạch Phượng sư muội. – Lục Ly, huynh không sao chứ? Còn sau này có ở lại được không thì phải xem bản lĩnh của họ rồi. Liễu Sao sư muội. Cảm ơn sư tỷ. Các đệ tử nhận được thẻ hoa vàng
Thì vào tập hợp trong sảnh Ngự Vũ với ta. Đại ca. Đại ca. Làm gì đấy? Huynh thích Liễu Sao à? Ngươi nhìn kiểu gì đấy, ta mù rồi chắc? Ta giúp cô ấy là thích cô ấy à? Rất có thể là ta nhận tiền rồi giúp cô ta thôi.
Người xưa có câu, đánh là thích, mắng là yêu. Đánh là thích, mắng là yêu? Đùa thôi mà. Huynh xem, sảnh Ngự Vũ ở ngay đằng trước, ta đưa huynh đi. Đi, đi, đi. Đi thôi. [Sảnh Ngự Vũ] Quỳ xuống. Lệnh cho các ngươi đi bắt Liễu Sao,
Nhưng chỉ còn hai người các ngươi sống sót trở về, hơn nữa còn là về tay không. Thế mà các ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta. Vốn là ta đã thành công rồi, nhưng đệ tử của Lư Sênh kia phá hoại việc của chúng ta. Đúng, là Lục Ly,
Lục Ly âm thầm bảo vệ cô ta. Người của Ngạo Ngận đúng không? Về nói cho lão yêu quái đó chắc chắn ta sẽ bảo vệ Liễu Sao, bảo cô ta bỏ cuộc đi. Bao nhiêu năm qua toàn nhờ vào ta vất vả tìm kiếm yêu nguyên
Để bồi bổ cho thiếu chủ của các ngươi, nó mới có thể kéo dài tính mạng. Bây giờ mãi mới có một Liễu Sao xuất hiện cho con ta có hy vọng chữa khỏi hẳn, vậy mà hai người các ngươi lại để cô ta chạy mất, đúng là không biết điều.
Quân thượng tha mạng. Tha mạng. Tha mạng, quân thượng. – Làm trễ nải chuyện của con ta. – Quân thượng tha mạng. Đồ vô dụng chẳng được việc gì. Vậy mà còn dám xin tha? Tiểu Nhân ngoan, mẹ hứa với con nhất định mẹ sẽ tóm Liễu Sao cho con,
Truyền sức mạnh trong cơ thể cô ta cho con. Đây chính là Võ Dương Hầu à? Chủ của nhân giới? Đúng là bình hoa di động, ngoài việc có gương mặt đẹp thì cái gì cũng tệ hại. Không thấy chỗ ngồi của Võ Dương Hầu còn để trống sao? Ta bảo
Cô cũng thiếu tinh ý quá đấy. Đó là đại tướng thân tín của Võ Dương Hầu, Phương vệ trưởng, Phương Trạm. Thôi bỏ đi. Sau này cô vào phủ thì sẽ từ từ biết thôi. Thực ra bình hoa di động cũng không có gì không tốt. Mặc dù trong bụng toàn là cỏ
Nhưng dù gì cũng đẹp, ưa nhìn hơn những người hung hăng nhiều. Vui không? Ai là đồ vô dụng? Nói ai hả? Yên lặng chút đi. Hôm nay mọi người tới phủ Võ Dương Hầu, mặc dù vẫn chưa thành đệ tử chính thức nhưng nên biết
Mỗi đệ tử của phủ Võ Dương Hầu đều mang trọng trách bảo vệ nhân tộc trên vai. Mọi người đến được đây chắc là đều có nguyện vọng trừ yêu diệt quái, bảo vệ muôn dân. Nhưng muốn làm được những điều này thì khó tránh khỏi việc luôn luôn gặp nguy hiểm,
Đi trên bờ vực giữa sự sống và cái chết. Nếu ai hối hận thì bây giờ có thể rời đi. [Ta nhất định có thể học thành tài,] [không cần phải sợ Ngạo Ngận nữa.] Được. Nếu đã như vậy thì mọi người cứ ở lại trong phủ đi,
Ta đợi mọi người vượt qua quá trình học tập vất vả và thử thách khắc nghiệt, phá kén thành bướm, diệt yêu quái, bảo vệ chúng sinh. Diệt yêu quái, bảo vệ chúng sinh. Ta là chó à? Bất lịch sự. Đi, đi theo ta. Làm gì thế? Cô vẫn chưa hiểu à?
Rõ ràng là Đỗ sư huynh muốn chèn ép cô. Muốn chèn ép ta? Chắc chắn là cô đã đắc tội với hắn ở đâu rồi. “Bí Kíp Sinh Tồn”? Đúng thế. Cô không biết cách đối nhân xử thế thì chắc chắn sẽ gặp khó khăn khắp nơi.
Cô cứ làm theo như trong sách viết thì chắc chắn không sai. Đây là lời nói chí lý mà ta chuyên tâm nghiên cứu suốt hơn 20 năm đấy. Có cuốn “Bí Kíp Sinh Tồn” này, [Bí Kíp Sinh Tồn] cô có thể thuận buồm xuôi gió ở phủ Võ Dương Hầu.
[Bí Kíp Sinh Tồn] [Trên đường gặp chuyện bất bình thì đi vòng đường khác] Đây đều là gì thế này? Sao ta có cảm giác bị huynh lừa như trên sông Trăng vậy? Sách này bao nhiêu tiền? Đắt quá thì ta không mua đâu. Nói gì thế? Hai ta với nhau
Mà cần nói đến tiền à? Đùa gì thế? Dù gì cô cũng ra ngoài xông pha với ta, nói chung là sau này có gì không hiểu thì cô cứ đọc sách nhiều vào, trong đó giải thích rất rõ. Chúng ta cố gắng tu dưỡng cả ngoại hình lẫn tâm hồn,
Không làm kẻ vô dụng. Được không? Ai là kẻ vô dụng? Ta không phải kẻ vô dụng nhé. Cô… Cô không phải kẻ… Còn nói à? Trả tiền đây. Ba mươi nghìn lượng. Tiền á? Đúng. Ai lại bỏ tiền ra để bị sỉ nhục? Ba mươi nghìn lượng bạc. Ngay bây giờ.
Thực ra lúc nãy ta nói sai rồi. Vào được tận phủ Võ Dương Hầu thì sao mà là vô dụng được. Vậy nên muội cứ coi như là chút tấm lòng ca ca tặng muội, được không? Ca ca? Năm nay muội 18, ta 23, muội nên gọi ta là gì? Lục Ly.
Ca ca. Ngoan. Muốn thuận buồm xuôi gió ở phủ Võ Dương Hầu thì phải nghe lời ca ca. Hiểu chưa? [Tên lừa đảo này cũng không xấu lắm nhỉ.] Trong phủ có quy định, nam đệ tử [Vườn Linh Khê] thì ở vườn Trục Lộc, [Vườn Trục Lộc] nữ đệ tử [Vườn Trục Lộc]
Thì ở vườn Linh Khê. [Vườn Linh Khê] Mặc dù sân vườn rộng nhưng mọi người đừng đi lung tung nhé. Nam đệ tử và nữ đệ tử không được tùy tiện tới bên nơi ở của đối phương. Mọi người vào đi. Sau này đây sẽ là phòng của mọi người.
Mỗi người một giường, sắp xếp giường gọn gàng đi nhé. [Bí Kíp Sinh Tồn] [Kết giao nhiều bạn bè, lúc làm việc thì chăm chỉ vào.] Kết giao nhiều bạn bè, lúc làm việc thì chăm chỉ vào. [Được thật à?] Sư tỷ, để ta giúp tỷ. Cảm ơn tiểu sư muội.
Được rồi. Để ta. Không cần, không cần. Vậy làm phiền cô rồi. Lần đầu trải giường cảm giác cũng tốt mà. Sư tỷ. Ta nằm ở giường nào? Hết giường rồi. Liễu Sao sư muội, muội có nhiều tiền lắm mà, tự nghĩ cách đi. Vậy ta ở đâu? Muội đi theo ta đi.
Nào, nào. Lục huynh. Lục huynh. Trước nay ta kính trọng nhất là người giỏi giang, trí dũng song toàn như huynh. Sau này huynh đừng nằm chen chúc với các sư huynh sư đệ khác nữa, ở chỗ ta là được. Huynh xem đi, chọn thoải mái. Chọn thoải mái. Ơ,
Phủ Võ Dương Hầu trước giờ đều rất công bằng, sao lại cho ngươi đãi ngộ đặc biệt? Lại còn sắp xếp cho ngươi phòng mà chỉ có đệ tử chính thức mới được ở? Thực ra trước đây gia gia của ta từng làm chuyện lớn với Võ Dương Hầu tiền nhiệm,
Coi như là công thần. Ông ấy nhờ chủ thượng chăm sóc cho ta đôi chút. Được đấy nhỉ, đời sau của công thần. Vậy sau này có phải ta phải đi theo ngươi không? Không dám, không dám. Cũng chỉ chăm sóc một chút trong phương diện ăn ở này thôi,
Còn về cuộc thi tiếp theo thì vẫn phải cố gắng dựa vào bản lĩnh của mình. Kẻ vừa ngốc, vừa béo, học võ cũng chậm như ta người trong tộc chẳng có ai coi trọng ta hết, ngay cả cha ta ngày nào cũng bị người ta cười nhạo vì chuyện này.
Vậy cha ngươi… có phải thất vọng lắm không? Không hề. Cha ta nói ta giỏi nhất. Cha ta nói với ta rồi, đợi khi ta học hành thành tài thì sẽ mở tiệc rượu chúc mừng rồi cưới vợ đàng hoàng cho ta. Lúc đó chắc chắn huynh phải tới nhé,
Hai chúng ta uống thêm mấy chén với nhau. Bên này. Đây là giường của ta. Sau này muội ngủ ở bên này đi. Ồ. Ta sắp xếp cho muội. Hết cách, chỉ đành để muội phải chịu thiệt, chen chúc với ta rồi. Không sao. Chỗ này tốt lắm rồi.
Chỉ là sư tỷ à, tại sao tỷ lại ở đây? Tại sao lại ở chỗ đơn sơ thế này chứ gì? Thực ra ta chỉ là một người hầu sai vặt thấp kém trong Hầu phủ thôi, rảnh rỗi thì làm việc nặng cho Bạch sư tỷ, làm lâu rồi
Nên ta được giao nhiệm vụ dẫn dắt người mới. Xin lỗi nhé. Không sao. Ở đây được ăn, được ở, ngày nào cũng được ăn mặc chỉnh tề, ta đã mãn nguyện lắm rồi. Đúng rồi, muội vẫn chưa lấy đồng phục đệ tử nhỉ? Ta có một bộ, muội mặc tạm trước đi.
Ngày mai sẽ có đồ mới tới. Cảm ơn sư tỷ. [“Bí Kíp Sinh Tồn” nói thế nào nhỉ?] [Có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ,] [không có việc gì mà tiền không làm được.] [Người khác tốt với muội] [thì muội phải dùng tiền báo đáp người ta.]
Sư tỷ, cho tỷ này. Ai dạy muội phải biết đút lót à? Vậy muội áp dụng nhầm người rồi. Ta chỉ là một người không quan trọng, muội nên nghĩ kĩ xem làm thế nào dựa vào bản lĩnh thật sự để vượt qua cuộc thi tiếp theo thì hơn. Ồ.
Gì mà Lục Ly ca ca chứ? Đúng là tên lừa đảo. Lừa đảo. Ta bị mù mới coi hắn là tiên nhân. Hắn làm gì có chỗ nào giống. Hắn chỉ là một con bọ hung thôi. [Võ Dương Hầu, thủ lĩnh nhân tộc] Ai? Đại thúc, vừa nãy thúc múa kiếm đỉnh quá.
Cứ soạt, soạt, soạt, soạt. Uy vũ lắm. Cha ta từng nói với ta là xem màn biểu diễn hay của người ta thì nhất định phải thưởng. Cô nghĩ ta bán nghệ à? Không giống nhau mà. Đại thúc đừng ngại. Thúc hãy nhận đi. Đây là chút lòng thành của ta.
Người bạn bên ngoài ra đây đi. Lục Ly? Đại thúc, thúc đừng khách sáo với ta. Ta thấy quần áo thúc mặc không giống đệ tử bậc thấp như chúng ta, cũng không giống đệ tử bậc cao như Đỗ Minh Xung. Nhìn cái biết ngay là đệ tử không được coi trọng.
Thúc nói xem thúc ngần này tuổi rồi, cũng rất vất vả. Phải không Lục Ly? Ta không quen cô. Ta là Liễu Sao này. Đệ tử Lục Ly và Liễu Sao vừa gia nhập bái kiến Võ Dương Hầu. Mong lãnh chúa tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của Liễu Sao. Quỳ xuống.
Ngài… Ngài là Võ Dương Hầu ư? Không phải. Cô ấy… cô ấy… Ta chỉ là một đệ tử không được coi trọng đã lớn tuổi mà thôi. Ta rất vất vả. Không… không phải. Ta… ta sai rồi. Sao huynh không nói sớm? Ở phủ Võ Dương Hầu,
Người không có trang phục đệ tử bậc cao bậc thấp còn có thể là ai? Sao ta biết được. Hơn nữa dù muội có kém hiểu biết cỡ nào thì cũng phải nghe nói đến Lưu Quang Trảm của lãnh chúa rồi chứ. Lưu Quang Trảm ư?
Cái vừa nãy là Lưu Quang Trảm ư? Cô thấy nhát kiếm vừa nãy có xứng với lá vàng của cô không? Nó đáng giá hơn lá vàng nhiều. Ngài có thể dạy ta không? Ơ hay… muội… Cô muốn học thật ư? Thật. Đây là chiêu đơn giản nhất của Lưu Quang Trảm,
Học đi. Chủ thượng, ngài có thể múa chậm một chút không? Vừa nãy nhanh quá, ta chưa học được. Im miệng đi, muội đừng nói nữa. Chủ thượng, đệ tử này ngu dốt thiếu hiểu biết, sao có thể học được Lưu Quang Trảm của ngài chứ.
Ngài là người rộng lượng không chấp nhặt, cô ấy biết lỗi rồi, cô ấy biết lỗi thật rồi. Ngươi tưởng bổn hầu nói đùa à? Đừng tưởng ta không biết hai ngươi là ai. Đám yêu quái bên ngoài đều nhắm vào cô ấy. Còn ngươi,
Hôm vào phủ đã một mình chống lại đám yêu quái, còn từng may mắn đánh bại Ngạo Ngận. Lai lịch của các ngươi không hề đơn giản. Chủ thượng, chắc chắn ngài nhớ lầm rồi. Ta… ta… ta… Bây giờ cho ngươi một nhiệm vụ. Còn nửa tháng nữa là chính thức khảo hạch.
Nếu cô ấy không học được chiêu này thì hai ngươi cùng rời Hầu phủ. Còn phải chịu tội bất kính. Muội nói xem ta có thù với muội à? Ta nợ muội nhiều tiền lắm ư? Không có việc gì thì muội chạy đến cánh rừng này làm gì? Hả?
Huynh không có thù với ta. Nhưng huynh nợ ta rất nhiều tiền. Huynh đã nhận bạc của ta nhưng lại mặc kệ ta. Ta chạy vào cánh rừng này nguyền rủa huynh. Sao muội biết ta bỏ mặc muội? Huynh từng quan tâm đến ta ư? Ta không có ư? Không phải ta…
“Bí Kíp Sinh Tồn” mà huynh đưa cho ta là gì hả? Rõ ràng là huynh lừa ta. Hại ta suýt thì không có chỗ ở. Hơn nữa rõ ràng biết ta vừa đến phủ Võ Dương Hầu, lạ nước lạ cái mà cũng không thèm đến thăm ta. Hừ.
Không phải muội giỏi lắm sao? Ta chỉ là một tên lừa đảo vô dụng. Lời con gái nói khi giận dỗi có thể tin được ư? Ấy, ta… Ôi chao, được rồi. Ta sai rồi, ta sai rồi được chưa? Vốn là huynh sai mà. Ta sai rồi. Đưa tay cho ta.
Làm gì vậy? Muội cứ đưa cho ta đi đã. Dẫn muội đi xem thế giới khác của kẻ lừa đảo. Nhắm mắt lại. Mở mắt ra đi. [Kết giới Mộng Nguyệt] Nơi này đẹp quá. Đây là đâu? Đây là huyễn cảnh ta dùng phép thuật tạo ra, kết giới Mộng Nguyệt.
Nhưng không được dùng huyễn thuật trong phủ. Kết giới Mộng Nguyệt này là phép kết giới sư phụ truyền dạy, có huyễn cảnh khác với bình thường, sẽ không bị người ta phát hiện. Ồ. Rút ra thử đi. Ta đang nghĩ một cô nương như muội thì nên dùng binh khí gì.
Vừa hay chủ thượng bảo muội luyện Lưu Quang Trảm. Chi bằng hãy thử thanh kiếm này đi. Chắc là rất hợp với muội đấy. Xem ra huynh vẫn luôn nghĩ cách giúp ta. Cho huynh thêm 5000 lượng. Đợi muội học được Lưu Quang Trảm rồi nói. Nhưng mà còn nửa tháng nữa,
Cũng không biết có luyện được không. Thế thì muội không hiểu rồi. Thật ra thời gian trong huyễn cảnh dài hơn bên ngoài nhiều. Nhưng bây giờ không phải vấn đề thời gian. Phải biết kiếm pháp của Lưu Quang Trảm mới có thể luyện tiếp. Chúng ta cũng không có kiếm phổ.
Bây giờ số phận của chúng ta đều nằm trong tay muội. Muội phải học được Lưu Quang Trảm. Nếu không hai chúng ta sẽ như chiếc lá vàng khi nãy, bị bóp nát thành bột. Mấy thứ như kiếm pháp, vẽ bùa và lời kịch, chỉ cần là thứ ta thích,
Ta nhìn một lượt là học được ngay. Nhưng mấy thứ như Kinh Thi, lễ nghi, âm nhạc thì ta không làm được, vì ta không thích. Yên tâm đi, để ta dạy muội. Được. Bước đầu tiên, chúng ta không được để đốm lửa nhỏ này rơi khỏi mũi kiếm. Rõ chưa? Rõ. Nào.
Tập trung tinh thần của muội vào ngọn linh hỏa trên mũi kiếm. Kiếm đi theo tâm, tâm đi theo ý, có ý là có tâm. Thế kiếm theo đó từng bước hình thành. [Phủ Võ Dương Hầu] Vài ngày nữa thôi là tới bài sát hạch tỷ võ của đệ tử mới.
Trước khi thi, ta sẽ dạy các ngươi luyện tập phương pháp tâm quyết độc môn của Hầu phủ theo lời căn dặn của chủ thượng, – để nâng cao tu vi. – Đại ca, mấy hôm nay huynh cứ kè kè cạnh Liễu Sao, có phải có chuyện gì giấu ta không?
Toàn nói linh tinh. Ta sợ cô ấy bị loại nên dạy thêm cho cô ấy không được à? Huynh không lo ta sẽ bị loại à? [Không ngờ nữ đệ tử mới tới Liễu Sao] [lại muốn học Lưu Quang Trảm.] Ta cho cô ấy nửa tháng, ngươi nghĩ
Cô ấy có học được không? Chuyện này, ta thấy ngài đã đánh giá cao cô ta rồi. Một năm cô ta cũng chưa chắc đã học được. Nửa tháng, xem cô ấy học được bao nhiêu phần. Huynh nói xem ta luyện lâu thế rồi, đã luyện được chưa? Chiêu thức giống bảy phần,
Khí tức giống ba phần nhưng kiếm ý… chẳng giống chút nào. Kiếm ý của Lưu Quang Trảm là gì? Ta có ba tấc kiếm, chém hết chuyện bất công. Đây chính là kiếm ý của Lưu Quang Trảm. Nhớ năm xưa, Võ Dương Hầu cũng từng có thời đầy khí phách như vậy.
Chuyện bất công gì cơ? Tất nhiên rồi, với Liễu đại tiểu thư cao quý, tiêu tiền tùy thích, không biết sầu khổ nhân gian là gì thì vấn đề này quá phức tạp. Ta như vậy mà bảo là không biết sầu khổ nhân gian à? Ra khỏi phủ,
Ta bị Ngạo Ngận đuổi giết đến nỗi không chốn dung thân, yêu quái lớn nhỏ đều nhằm vào ta. Giờ đây còn có thể bị Võ Dương Hầu giết chết bất cứ lúc nào. Ta cũng muốn trở về làm Liễu đại tiểu thư lắm, nhưng bây giờ
Đến nhà mà ta còn không về được kìa. À… à thì, thực ra cũng không thê thảm thế đâu. Muội yên tâm đi, có Lục Ly ta đây, ta nhất định sẽ giúp cả nhà muội đoàn tụ. Tin ta đi. Nào, nào, nào, luyện kiếm tiếp đi. Nào.
Ta phải tưởng tượng Ngạo Ngận là chuyện bất công. Chém ả, chém ả. Chém ả, chém ả, chém ả. [Cô nhóc này luyện hơi điên rồi đấy.] [Hôm nay phải cẩn thận lúc luyện tập.] Động tác tay của cô sai rồi, ai dạy cô vậy? Chém ả!
Liễu Sao đánh trúng đại sư huynh rồi. Dùng gì thế? Không biết. Một tia sáng vàng. Giấu tài kỹ thế. Đại sư huynh không sao chứ? Hôm nay luyện tập tới đây thôi, mọi người về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị ngày mai thi. Giỏi đấy. Không cẩn thận luyện công quá giờ
Trong kết giới Mộng Nguyệt rồi, không thể để người khác phát hiện được. Tỷ đang uống gì thế, ốm à? Không. Sao thế? Mau ngồi xuống đi. Đây là gì? Đưa ta. Khóa Nguyên Đan? Đây là đồ của A Hi. Tại sao cô ta lại đưa tỷ cái này?
Tại sao tỷ lại uống nó? Nói đi chứ. Hôm nay ta đến cầu xin Bạch Phượng sư tỷ, tỷ ấy phá lệ cho ta tham gia cuộc thi đệ tử, nhưng không ngờ lại trùng hợp vậy, bị chia vào chung nhóm với A Hi. Nhưng tại sao cô ta lại hại tỷ?
Ta làm trong phủ này đã nhiều năm, lén học được không ít võ công, có thể A Hi sợ thua ta, bị loại thì mất mặt. Không được, ta phải đi nói cho Bạch Phượng sư tỷ. Đừng đi. Tại sao? Mẹ ta làm đầu bếp ở phủ của A Hi,
Đã ký khế ước sinh tử. Vậy nên Liễu Sao, không sao đâu. Bỏ qua đi. Bỏ qua á, tại sao phải bỏ qua? Không thể bỏ qua như thế được. Ta xem nào. Chính là câu này đấy. A Hi, – không ngờ cô lại hạ độc Tiểu Tuyết. – Cô xem kỹ đi.
Liễu Sao, cô điên à? Cuộc thi đệ tử vào ngày mai, mọi người sẽ đấu theo đôi, ai thua thì phải rút lui. Cô sợ thua Tiểu Tuyết nên mới hại tỷ ấy. Cô ăn nói hàm hồ gì vậy? Cô đang vu khống ta đó. Đây là chứng cứ.
Đây là bình thuốc của cô, bên trong có mùi Khóa Nguyên Đan. Đúng là đồ ngu. Chứng cứ của cô không còn nữa rồi. Ta sẽ đi báo với Bạch Phượng sư tỷ. Cô đi đi. Rõ ràng Tiểu Tuyết tự sinh bệnh, cô đi mách lẻo đi,
Xem con gái của ả đầu bếp thấp hèn đó có dám đối đầu với ta không. Nhóm lửa nấu cơm cũng là tay làm hàm nhai, cô dựa vào đâu mà nói bà ấy thấp hèn? Kẻ hạ đẳng thì thấp hèn thôi. Liễu đại tiểu thư,
Cô đừng giả vờ thanh cao với ta ở đây, hai ta như nhau cả thôi, sinh ra là để người ta hầu hạ. Ta không giống cô, chúng ta chưa từng giống nhau. Ngày mai, ta muốn khiêu chiến với cô vì Tiểu Tuyết.